30 tháng 4 — Đi t́m thời gian đánh mất (IX)
30/4/1975
30/4/1976
30/4/2006
Nguyễn Văn Lục
15/1/1976, bức tượng Thương Tiếc không c̣n thương tiếc nữa
Thêm một
ngày, thêm một tuần, thêm một tháng... Có điều ǵ thay đổi không? Có, vẫn có.
Người ta xác nhận với nhau rằng:
Bức tượng "Thương Tiếc" ghi lại h́nh ảnh một
người lính Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) trầm ưu giữa 16 ngàn người lính tử trận,
trên một ngọn đồi nay đă bị giật sập. Đây là một tin làm buồn ḷng rất nhiều
người. Bức tượng đó biểu tượng cho những cái chết đủ kiểu trong một cuộc chiến.
Đối với người chết, không có kẻ thắng người bại. Trong một nghĩa trang quân đội,
cái chết đều b́nh đẳng đối với mọi người, không c̣n biên giới của thù nghịch,
không c̣n phân biệt niềm kiêu hănh hay sự tủi hổ. Rơ ràng chỉ c̣n một thứ t́nh
cảm thương tiếc, nhớ thương. Họ, những người lính, những đứa con đó không bao
giờ trở về. Nhất là đối với những bà mẹ, người chị, người em gái, người vợ,
những đứa con thơ. Đối với người vợ hay người mẹ tử sĩ, không có lư tưởng tốt
hay xấu, không có lằn ranh thù địch mà chỉ có người chồng, người con đă mất.
Nhất là bức tượng Thương Tiếc nay đă đi vào huyền thoại của t́nh nhớ thương,
biến bức tượng trở thành linh thiêng sống động và gần gũi.
Chỉ có điều đó là đáng kể. Ta đă lấy đi sự sống của chồng con họ, nỡ nào dập tắt
một chút t́nh cảm nhớ thương Từ nay, họ không có chỗ đễ thăm hỏi người đă mất.
Chẳng bao lâu, có thể nghĩa trang sẽ được san bằng và ta sẽ xây cái ǵ trên mảnh
đất đó? Hận thù Chăng? Cố t́nh xóa bỏ để quên, v́ tự nó biết quên đă là một điều
thắng lợi? Như Jules Roy viết sau trận chiến Điện Biên Phủ: “Đối với một bà
mẹ, không có lư tưởng tốt xấu, mà chỉ có những đứa con đă mất. Ở đây, trước
những ngôi mộ phần, cái biên giới thù nghịch không c̣n, sự kiêu hănh cũng như
cay đắng không c̣n, có chăng chỉ c̣n là niềm thương nhớ của một người đối với
một người đă khuất’’.
Xin ghi lại đây về lịch sử bức tuợng “Thương tiếc’’ do kư giả Lô Răng viết:
“Anh ngồi đó một ḿnh, sau lưng là bao nhiêu người đă chết. Chiếc mũ sắt lỏng dây quai, súng nằm nghiêng một bên, dáng ngậm ngùi, mắt ngó mông về khoảng trước mặt. Anh đang thương tiếc ai. Bao nhiêu đồng đội vừa nằm xuống, những dăy mộ chí dài dằng dặc sau lưng anh biết bao giờ chấm dứt. Hay anh đang tiếc cho sức xuân của dân tộc đang chết dần đi trong cuộc chiến này. Pho tượng như có mang chứa linh hồn của người đă chết ở trên khắp mọi miền đất nước nên thiêng lắm. Người ta đồn rằng có những lúc trời chạng vạng tối, âm dương hỗn độn, người lính từ trên cao đi xuống ngồi bên vệ đường. Hoặc những lúc đêm khuya trăng lạnh, có tiếng hát thê lương từ bức tượng bay đi’’.
Vậy mà nỡ
ḷng nào dẹp bỏ đi. Bức tượng đă bị dật sập, đầu người lính chúi mũi xuống đất
và cứ nằm ở vị thế tủi nhục như thế ngót nghét khoảng hai tháng trời. Sau đó
được kéo về Dĩ An, Biên Ḥa. Nơi đây, người ta đúc để lấy đồng đem bán. Hồn linh
thiêng của gần 2 chục ngàn chiến sĩ theo những miếng đồng đó phát tán đi khắp
nơi, tha phương cầu thực. Bây giờ có hối tiếc cũng không kịp. Có đắp bức tượng
khác y như cũ cũng không được. Bởi v́ bức tượng mang chứa linh hồn của người đă
chết nên thiêng lắm. Cái hồn của bức tượng không c̣n nữa, phiêu diêu nơi nào,
trôi dạt nơi đâu. Làm sao thay thế được?
Thiêng lắm nên không có cái ǵ có thể thay thế được. Phải nói lại một lần nữa.
Cho dù sau này có dựng lên một bức tượng Thương Tiếc khác cũng vô ích. Dựng ở
đâu cũng thế thôi. Chả có ư nghĩa ǵ, v́ nó thiếu cái linh hồn của gần 2 chục
ngàn người lính đă nằm xuống nhập vào bức tượng. Bức tượng không phải chỉ là
đồng, là sắt, là xi măng nữa. Nhưng là vong linh của những người lính VNCH.
Trong trí nhớ nhỏ nhoi, trong tâm địa nhỏ nhoi muốn quét sạch quá khứ, kỷ niệm,
tâm t́nh người miền Nam, ta trông chờ được ǵ nơi họ. V́ thế, bài viết này là
một cuộc hành tŕnh đi lại dĩ văng, bằng cách chống lại sự quên lăng, mong mỏi
mọi người nhớ lại. Hăy nhớ và đừng quên.
Tết đầu tiên, sau Ngày
Giải Phóng. Thứ bảy 31/1/1976
— Tết năm
nay lặng lẽ khác thường. Thiếu hẳn cái nhộn nhịn, xôn xao, nôn nóng đón tết.
Đúng ra là thiếu không khí tết. Mọi người như gượng gạo vui, gượng gạo cười. Tôi
có nuôi một đàn gà vài chục con nay vừa biếu tết các anh, các chị hai bên, vừa
để nhà dùng.
Xe cộ ngoài đường cũng thưa vắng. Nay th́ phương tiện chính là xe đạp. Cũng
không có nhiều tiếng pháo nổ.
Thay vào đó, khoảng 1 giờ, 1 giờ 30, một chuỗi tiếng nổ lớn làm dân thành phố tự
nhiên vui mừng. Cứ mỗi lần có tiếng nổ là ngưởi ta lại nuôi hy vọng. Nếu lên sân
thượng sẽ nh́n thấy những cột khói den bốc lên từ hướng Biên Ḥa. Nhiều người
cho rằng kho đạn Long B́nh bị đốt cháy. Kết quả là trong dịp đầu năm có 180
người chết v́ các vụ nổ và 200 người bị thương.
Tất cả cũng chỉ là phỏng đoán. Nhưng sau này, tôi hỏi những người bị giam ở trại
cô nhi Long Thành vào thời điểm này. Không thấy có kho đạn nào bị nổ cả.
Tôi cũng được nghe kể, một số lớn viên chức chính quyền cũ từ giám đốc trở lên
bị giam giữ ở đây. Trong những buổi học tập, người duy nhất có can đảm đứng lên
phát biểu là luật sư Trần Văn Tuyên. Nhưng thường người ta kéo ông ngồi xuống.
Sau này ông bị đưa ra Bắc và chết trong tù.
Trong giai đọan này, có hai khuynh hướng khác nhau đối với tù cải tạo. Đám ít
quá khích trong mặt trận th́ nghĩ đến giải pháp thả một số tù cải tạo vào dịp
tết và sẽ thả phần lớn vào dịp tháng tư, kỷ niệm một năm giải phóng miền Nam,
đồng thời kỷ niệm ngày bầu cử Quốc Hội. Vả lại, phần đông những người của mặt
trận thường có anh em, bà con thân thích phải đi học tập cải tạo nên cũng mong
giải cứu sớm họ hàng của họ. Chẳng hạn con trai của ông Mai Văn Bộ và con trai
của chủ tịch Huỳnh Tấn Phát đều là những sĩ quan trong quân đội Sài G̣n cũ.
Nhưng có một điều chắc chắn và rơ rệt là nếu Ủy ban quân quản c̣n tồn tại, nếu
người của mặt trận giải phóng miền Nam c̣n có cương vị và năm quyền hành trong
tay th́ việc đi học tập cải tạo đă không kéo dài như sau này. Rất tiếc, việc đó
đă không xảy ra.
9/1/1976
— Như
có tin đồn trước đây, Nghiệp đoàn nhà thương Grall đă đứng lên đ̣i trục xuất bác
sĩ giám đốc là đại tướng Fourré. Ông bị nhân viên bệnh viện tố cáo là lăng phí
tài sản của nhà thương nay cũng là tài sản của chính quyền Việt Nam. Từ việc tố
cáo này dẫn đến việc phải trục xuất giám đốc bênh viện vào trước thứ năm tuần
sau. Với việc trục xuất này, chỉ c̣n duy nhất một bác sĩ người Pháp c̣n ở lại..
Việc đó củng sẽ bắt buộc chính phủ Pháp phải dóng cửa nhà thương Grall. Trong
khi đó th́ như thương thảo giữa hai chính phủ, chính phủ Pháp sẽ vẫn duy tŕ
quản lư nhà thương Grall cho đến tháng 6 năm sau.
Nhà thương Grall đă có một thư viện đồ sộ với 7 chục ngàn cuốn sách chuyên môn
về các bệnh nhiệt đới và sẽ được chuyển giao cho chính quyền VN vào ngày 25
tháng 5 , 1976.
Và sau này, một thánh lễ đă được cử hành lần chót tại nhà thương này vào ngày 23
tháng năm 1976 sau gần một thế kỷ hoạt động.
12 tháng hai, năm 1976,
một lần nữa, lại có chiến dịch truy quét tàn dư văn hoá Ngụy
— Chiến dịch đó được đăng trong mục Diễn đàn của tờ Tin Sáng, trong đó vạch ra
56 tác giả nhà văn, nhà báo, nhà thơ mà nội dung sách vở của họ cấm không được
đọc.
Cứ mỗi lần có chiến địch truy quét tàn dư văn hoá ngụy tôi có cảm tưởng con
người tôi bị xúc phạm. Tôi đă lớn lên ở đây. Tôi đă ăn miếng cơm miền Nam. Thở
không khí này, được đào tạo ở đây. Tôi đă thích nhà văn này, đă mê đọc những nhà
văn kia, đă say mê nghiền ngẫm triết lư của tác giả ngoại quốc này, tác giả kia.
Nay tất cả những thứ đó, sản phẩm tinh thần cao quư đó bỗng dưng bị xếp loại tàn
dư Mỹ Ngụy. Phải tịch thu, phải đốt. Tàng trữ là phản động.
Công việc càn quét này lại giao vào tay các em bé 10 đến 15 tuổi.
Tôi có cảm tưởng chính quyền lợi dụng tuổi thơ mà đáng lẽ tuổi các em được miễn
trừ. Tuổi các em là để vui đùa, ca hát, để nhởn nhơ, để chỉ biết yêu mà không
biết ghét, không biết oán hận.
Thế giới của các em là thế giới trẻ, không biết việc người lớn làm.
Các ông chính quyền kể như tàn ác. Các ông bắt trẻ con đi đánh tư sản mại bản,
đi càn quét văn hoá Mỹ Ngụy đồi trụy. Nào phải công việc của các em. Tại sao các
ông không làm? Tại sao cứ xúi trẻ con ăn cứt gà? Tại sao biến học đường thành
một xưởng đào tạo những người máy Robot về chính trị? Hăy trả học đường về cho
thầy giáo, cô giáo. Tại sao những bàn tay non nớt đó châm lửa đốt sách? Có khác
ǵ ngày nay, người ta bắt các bé gái đi làm điếm? Mỹ-Ngụy biết ǵ về Hermann
Hesse, về Kierkergaard. Ông Nguyễn Văn Thiệu, Kissinger biết ǵ về những tư
tưởng cao quư đó?
Đó là sản phẩm tinh thần của cả nhân loại liên quan ǵ đến Mỹ Ngụy. Tức muốn
chết.
Thứ hai 12 tháng 2/1976,
vụ Vinh Sơn: mở đầu cho một biến cố
—
Ngày đầu năm mới đă nổ ra vụ Vinh Sơn. Nốt nhạc hợp tác giữa địa phận Sài
G̣n và chính quyền đang có vẻ là trơn chu th́ nổ ra vụ Vinh Sơn. Vụ Vinh Sơn do
chính Linh mục (LM) Nguyễn Quang Minh, chính xứ và một vài người lẻ loi chủ
xướng, dùng vũ lực chống lại chính quyền. Nó không có bất cứ một liên quan xa
gần nào đến thẩm quyền Giáo Hội cũng như vụ Cha Nguyễn Văn Vàng, ḍngChúa Cứu
Thế (CCT) sau này vào năm 1970-1980. Ngay khi vụ việc xảy ra, TGM Nguyễn Văn
B́nh đă phát biểu như sau tại Hội Trường Ủy Ban NDCM quận X ngày 14-1-1976: “Tôi
rất buồn trong cái t́nh trạng thật là đau khổ của tâm hồn tôi, tôi thấy không
biết dùng lời nói nào để tỏ ra cái tâm t́nh của tôi trong lúc này’’.
Vụ nhà thờ Vinh Sơn được báo chí cho nổ bung ra. Tờ Sài G̣n Giải Phóng, số 177
đưa tin: đă phá vỡ một ổ phản cách mạng, đội lốt tôn giáo. Nó chẳng đội
lốt tôn giáo ǵ cả. Người chủ chiên của họ đă xác nhận chỉ là cá nhân ông LM làm
phản.
Tờ Tin Sáng, số 161 th́ đưa tin: “Những bằng cớ tịch thu được của bọn phản
cách mạng chứng tỏ bọn họ muốn phá bỏ những thành quả của nhân dân ta rrong suốt
100 năm nay.’’ Người ta được biết rằng, đây là một âm mưu phản loạn có vơ
trang vũ khí đầy đủ, được che dấu trong nhà thờ Vinh Sơn. Báo chí cũng phanh
phui một ổ phản cách mạng khác được ngụy trang công giáo tại khu công giáo Tân
hiệp, Biên Ḥa. Nguời ta cho hay rằng, bọn phản động đội lốt tôn giáo do bàn tay
CIA Hoa Kỳ nhúng vô với sự trang bị đầy đủ điện đài, Radio và phát tuyến.
Bọn họ tung ra những tin đồn thất thiệt, gây hoang mang trong dân chúng. Người
chủ động là LM Nguyễn Quang Minh, chánh xứ nhà thờ Vinh Sơn. Báo Sài G̣n Giải
phóng (SGGP) cũng đưa ra những tin tức nóng hổi vừa ra ḷ tố cáo LM Nguyễn quang
Minh chỉ là LM giáo gian. Ban đêm, ông này thường dẫn gái vào nhà thờ để làm bậy.
Tờ báo c̣n cảnh báo giới công giáo cần thay đổi thái độ và thay đổi lập trường
đă lỗi thời của họ. Đồng thời cần gia nhập vào quần chúng, mạnh dạn tố cáo những
thành phần phản động c̣n ẩn náu trong ḷng các cơ chế của Giáo Hội.
Trong vụ Vinh Sơn này, những người chống đối chính quyền đă cầm cự và cố thủ bên
trong nhà thờ Vinh Sơn. Chính quyền đă tỏ ra khách quan bằng cách mời mấy người
đại diện TCG như quư ông Huỳnh Hữu Đặng, Nguyễn Đ́nh Đầu và LM Nguyễn Huy Lịch
đến chứng kiến vụ vây bắt những người cố thủ bên trong nhà thờ. Sau đó chính
quyền đă dùng biện pháp mạnh. “Dầu trong khi dùng biện pháp mạnh đó, chính
quyền c̣n tế nhị muốn tránh được chừng nào hay chừng đó sự thiêt hại cho nhân
mạng, sự thiệt hại cho cơ sở nhà thờ và chính tôi thấy khi năy những vết súng
bắn vào tường bất đắc dĩ như thế, nhưng cố tránh những tượng thánh. Tôi rất cảm
động’’ . Đó là lời phát biểu của cụ TGM Nguyễn Văn B́nh về vụ Vinh Sơn, tại
hội trường Uỷ ban Nhân dân Cách mạng (UBNDCM) quận 10, ngày 14-2-1976.
Sau này, trong dịp nói chuyện với Vũ Sinh Hiên, Đức TGM Nguyễn Văn B́nh đă tâm
t́nh:
“cho đến giờ này, tôi vẫn c̣n ngờ ngợ’’. Nắm bắt được ư của ông, Vũ
Sinh Hiên đă không hỏi thêm nữa.
Kết quả, LM Nguyễn Quang Minh bị kết án tử h́nh.
Sau khi biến cố hồ Con Rùa trên đường Duy Tân bị phá hoại, Nguyễn Thụy Long (NTL)
cùng nhiều trí thức, văn nghệ sĩ và nhà văn đă bị bắt v́ vụ này. Sau đó, ông bị
giam cạnh pḥng các tử tội là LM Nguyễn Quang Minh. Xin nghe lại lời nhân chứng
là nhà văn NTL trong vụ này:
“Những câu chuyện vặt trong pḥng giam bỗng im bặt, khi tiếng nói thật lớn thật to ở pḥng giam tử tội cuối hành lang cất lên: Chào tất cả các anh em bạn tù, chúng tôi ba người mang án tử h́nh, sẽ bị xử bắn vào sáng sớm ngày mai, chúng tôi có lời chào vĩnh biệt tất cả các anh em c̣n ở lại. Tôi là Nguyễn Xuân Hùng, tự Ali Hùng, hai người bạn tôi, một là linh mục, một là chiến sĩ. Tôi là một người Việt Nam lai da đen, xứ Phi Châu Sénégalais, mẹ tôi là người Việt Nam, vậy tôi xin nhận nơi này làm quê hương, v́ mẹ Việt Nam của tôi đă nuôi tôi khôn lớn và thành người. Trong pḥng giam của tôi, vị linh mục đang quỳ dâng ḿnh cho Chúa, người bạn chiến sĩ th́ đang huấn nhục. Tôi có giọng khỏe, xin được hát thân tặng lại tất cả những anh em c̣n ở lại. Những bài hát thấm đượm t́nh quê hương của Phạm Duy mà tôi rất ngưỡng mộ... ’’Chúng tôi đă mất Sàig̣n thật rồi’’.
Sau này thầy
Tuệ Sĩ (Thầy Tuệ Sĩ tên thật là Phạm Văn Thương, sinh ở Pakse, bên Lào bị bắt
giam hai lần, lần đầu 1978-1981, lần hai ngày 1-4-1984, nhưng măi đến năm 1988,
trong một phiên xử kéo dài ba ngày 28, 29, 30/9/1988, Thầy Tuệ Sĩ bị kết án tử
h́nh. Nhưng nhờ Uỷ Ban Bảo Vệ quyền làm người VN, Liên Hiệp Quốc, chính quyển
phải giảm án xuống 20 năm khổ sai. Ngày 2/9/1998, thầy Tuệ Sĩ được trả tự do sau
14 năm khổ sai) và thầy Trí Siêu, tức Lê Mạnh Thát, cũng âm mưu làm phản, có vơ
trang, với khoảng 30 người đồng bọn, cũng bị bắt, cũng ra ṭa cùng với ni sư Trí
Hải, cũng lănh án tử h́nh, sau giảm xuống chung thân, rồi cuối cùng được thả ra.
Hiện nay, thầy Lê Mạnh Thát làm phó viện trưởng Học Viện Phật Giáo VN và được
giao trọng trách xây dựng một Đại học Phật Giáo trong tương lai. Sắp tới đây,
ông sẽ tổ chức một buổi hội thảo về Phật giáo vào các ngày 14/15 tháng 7.
Hai giai đoạn, hai biện pháp.
Có lẻ niềm mong mỏi thâm sâu của người Phật tử là có được một Khuông Việt như
một giải đáp cho những vấn nạn hiện nay.
Thứ tư 17 tháng 3/1976,
thanh niên xuống… đường làm vệ sinh —
Thường mỗi khi sinh viên học sinh xuống đường là có chuyện. Xuống đường là để đi
biểu t́nh, để đ̣i hỏi, để phản đối một điều ǵ. Ngay cả khi xuống đường ủng hộ
một điều ǵ th́ cũng gián tiếp chống đối một điều ǵ.
Đó là truyền thống của sinh viên (SV), học sinh.
Nay theo báo chí nhà nước, có hơn một triệu thanh niên, sinh viên xuống đường
làm sạch thành phố chuẩn bị đón cuộc bầu cử sắp tới với sự có mặt của các nhà
báo ngoại quốc. Tôi không tin vào con số đó. Tôi cũng có mặt trong thành phố này
và không có ǵ cho phép tôi cả quyết có một triệu sinh viên, học sinh xuống
đường trên tổng số 3 triệu dân thành phố. Tôi cũng đang dạy một số lớp học và
tôi cũng không thấy ai điều dộng cho công việc xuống đường này. Cái thói quen
thổi phồng th́ ai cũng biết rồi. Ừ th́ cứ cho là một triệu đi th́ điều đó thay
đổi được ǵ diện mạo tthành phố.
Cho dù có thay đổi một chút về diện mạo thành phố th́ làm thế nào thay đổi được
diện mạo 3 triệu khuôn mặt của thành phố ấy. Những khuôn mặt xanh xao mất máu, ủ
rũ và buồn nản là diện mạo dân Sài G̣n.
Các Sinh viên nay đă đi vào nửa năm học, nhưng h́nh như họ cũng chưa bắt đầu
công việc học, v́ c̣n nhiều nhiệm vụ trước mắt phải làm và kể từ nay, để được
nhận vào các trường đại học, họ phải có giấy chứng nhận là “đă tham gia vào
những hoạt động chống Mỹ và tay sai”.
Phải chăng, việc xuống đường làm vệ sinh thành phố là cái giấy chứng chỉ đầu
tiên cho mỗi sinh viên nhập học.
Thứ tư 31 tháng 3/1976,
những người con của đảng
— Có 50 vạn
người đă dự cuộc mít tinh để đưa 25 ngàn thanh niên lên đường đi về các vùng
kinh tế mới.
Cũng lại vấn đề những con số. Những con số làm phiền.
50 vạn người tiễn đưa 25 ngàn người thanh niên lên đường đi kinh tế mới.
Cũng như mới đây, cũng đă có những buổi lễ tiễn đưa những người con của đất nước
lên đường đi nghĩa vụ quân sự .
Đất nước vừa ra khỏi chiến tranh chưa đầy một năm. Việc tuyển quân mang ư nghĩa
ǵ. Con trai của một dân biểu cũng đă gia nhập quân đội trong những dịp ra quân
này. Nhân dịp này, ông đă làm bài thơ bầy tỏ nỗi ḷng của người cha vui mầng khi
thấy con ḿnh đi làm nghĩa vụ cho tổ quốc. Sự bầy tỏ làm nhiều người quen biết
ông đến ngạc nhiên. Có phải thật sự là ông không? Xưa nay, con nguời ấy có cần
bầy tỏ công khai về một việc là con ḿnh đi thi hành nghĩa vụ quân sự. Nếu là
một nhiệm vụ b́nh thường của một xă hội mà đến tuổi trưởng thành, thanh niên có
bổn phận nhập ngũ, hà cớ ǵ ông bầy tỏ một cách hồ hởi như vậy? Sau này, các con
trai ông đều trở thành đảng viên đảng Cộng Sản, đi học các lớp sĩ quan của quân
dội nhân dân..
Những con số
làm phiền
— Tôi nhắc
lại đây như một điều chẳng nên nói như thế nữa. Những con số làm phiền, những
con số quấy nhiễu, những con số ảo, những con số mà Tờ Sài G̣n Giải Phóng, số
234, nghĩa là sau gần một năm ngày 30-4 cho tin đến ngạc nhiên, không phải miền
Nam mà chính miền Bắc cứu trợ miền Nam:
Hà Nội đă vắt ruột gửi vào Nam
1.600.000 tấn vật liệu hàng hoá và lương thực như gạo, đường, xăng dầu, trang
thiết bị và phân bón cũng như thuốc men. Thêm vảo đó 32 triệu mét vải đủ loại
cũng được gửi vào Nam cho dân chúng may mặc. Trong khi đó, miền Bắc chỉ nhận
được một con số nhỏ nhoi là 80.000 tấn sản phẩm của miền Nam.
Vụ nổ ớ tháp con rùa đưa
đến việc bắt bớ giới văn nghệ sĩ
— Thứ sáu,
mồng 2 tháng tư. Đây là chuyện có thật, không phải là tin đồn nữa. Một vụ nổ lớn,
dữ dội, vang động cả thành phố. Ngă tư tháp con rùa, sau nhà thờ Đức Bà vẫn là
điểm hẹn ḥ của trai gái trên đường Duy Tân. Nhiều người c̣n nhớ bài hát của
Phạm Duy: Con đuờng Duy Tân, cây dài bóng mát.Trả lại em yêu, con đường học tṛ.
Tiếng nổ chắc có gây thương tích và người chết nên có xe cứu thương chạy qua
chạy lại.
Dù sao vụ nổ này chẳng gây được tiếng vang ǵ. Báo ra ngày thứ bảy quy kết tội
cho bọn phá hoại muốn gây rối trong ngày bầu cử sắp tới. Một trong những người
phá hoại đă tử thương và một số người khác đă bị bắt.
Sau vụ nổ ở tháp Con Rùa, hơn 200 trăm văn nghệ sĩ, nhà văn, giáo sư đă bị bắt
đi tù. Chẳng hạn như các ông Nguyễn Sỹ Tế, Vũ Hoàng Chương, Hồ Hữu Tường (HHT).
Sau này ông HHT th́ chết trong tù, riêng ông Vũ Hoàng Chương được thả về nhà mấy
bữa th́ đă qua đời.
Thứ bảy 17
tháng tư 1976
— Kết quả
cuộc bầu cử sắp tới th́ như ai nấy đều biết cả rồi. Nhưng người ta vẫn làm như
thể không ai biết và báo chí, loa phóng thanh vẫn làm công việc cổ vơ tuyên
truyền cho việc đi bầu cho đông. Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ trong một buổi họp vào
ngày thứ ba đă trả lời một câu của một thính giả:
Tại sao không có ứng cử
viên đối lập. Trả lời: Quyền hành ở trong tay nhân dân, nhân dân là những thợ
thuyền, người nông dân, nghĩa là nằm trong tay đa số. Vậy đối lập là đối lập với
ai. Không lẽ nhân dân lại đối lập với chính ḿnh. Nhân dân sẽ đi bầu và xác lập
cái quyền làm chủ đất nước (ses droits de maitre du pays).
Trong khi đó, ṭa đại sứ Nhật chính thức đóng cửa. Ṭa Đại sứ Pháp th́ kiên nhẫn
hơn. Thư từ ngoại giao bị lục tung và bị kiểm soát. Phản đối cũng chẳng ăn thua
ǵ.
Bộ đội th́ được thưởng một ngày thứ ba đi coi chiếu bóng miễn phí. Kết quả là
trên đường Trần Hưng Đạo có vụ nổ bom với 25 người chết và 80 người bị thương.
Rạp Đại Nam gần đó cũng lănh một vụ nổ Plastic.
Tờ SGGP, số 262 hiển nhiên không đăng tải những tin về những vụ nổ này. Nhưng đă
chạy bốn cột báo với nhan đề: “Dân chúng thành phố đă vui mừng tham gia vào việc
giữ ǵn an ninh bảo đảm an ninh nhân dịp cuộc bầu cử Quốc Hội sắp tới’’.