Cẩu thả hay khinh thường khán giả?
Vũ Anh Mai
Những lờ́ trong ca khúc
Comme toi của Jean-Jacques Goldman, viết từ thập niên 80, mà một thằng nghiện nhạc Pháp như tôi thuộc nằm ḷng cả gần 20 năm nay lại bị một thằng bạn… không thể đếm quá un, deux, trois căi văng mạng là bài hát này là của Thổ Nhĩ Kỳ. Tức quá, tôi phải phán: Đồ… ngốc điếc! Nó phản công: Mày không tin bố mày hả? Được rồi để đó!
Un oiseau vole contre le soleil
il semble voir l'éternité, comme nous …
C̣n bài hát Comme toi được tŕnh bày trong DVD 42 của
Asia Production là một sáng tác của ca nhạc sĩ Jean-Jacques
Goldman tŕnh làng năm 1982. Theo lời tác giả kể lại, th́
khi xem những album thời niên thiếu của mẹ ông, một người di
dân từ Đức sang Pháp (và cha ông là người di dân từ Ba Lan)
đă gợi lên trong ông cảm hứng sáng tác khi nhớ tới những
giai thoại về cuộc đời của bà khi c̣n thơ ấu ở bên Đức (Elle
avait les yeux clair et la robe en velour/ côté de sa mère
et la famille au tour… La photo n’est pas bonne/ Mais l’on
peut y voir…). Không có ǵ trong lời kể của nhạc sĩ và nội
dung ca từ gợi đến xứ… múa bụng ngàn lẻ một đêm cả. Chẳng
hiểu tại sao trung tâm Asia lại gán một xuất xứ Thổ Nhĩ Kỳ
cho một sản phẩm nguyên chất của văn hoá Phú Lang Sa như vậy?
Nếu trí nhớ người viết không phản bội th́ cái xuất xứ gán
ghép này bị cầm nhầm ở sự kiện là ông Jean-Jacques Goldman
này, h́nh như, đă hiến tặng tiền tác quyền bài hát này, hay
là một buổi biểu diễn tŕnh bày bài hát này, hoặc một album
có bài hát này cho những nạn nhân của một thiên tai xảy ra ở
Thổ Nhĩ Kỳ (có lẽ là động đất) nên bài hát này rất nổi tiếng
ở đó.
Hăy lên mạng, vào website của Jean-Jacques Goldman rồi móc
bài Comme toi ra, sẽ được đọc hết tất cả những phỏng vấn với
chính nhạc sĩ về bài hát này cũng như b́nh luận của các nhà
phê b́nh âm nhạc.
Đúng ra tôi cũng chấm dứt câu chuyện ở đây nhưng khi xem
toàn bộ DVD số 42 Ṿng quanh thế giới của Trung tâm Asia,
tôi vô cùng ngạc nhiên khi khám phá ra khá nhiều sai sót
không nên có trong một sản phẩm văn hoá của một trung tâm
tiếng tăm ở hải ngoại. Những sai sót theo ư kiến của người
viết là: thông tin sai sót xuất xứ của những nhạc phẩm sử
dụng, phân bố nhạc phẩm không đi theo chủ đề.
1. Phân bố nhạc không theo chủ đề
Thế giới có hơn 200 quốc gia và ḥn đảo, đương nhiên, không
thể nào cho đi du lịch hết tất cả. Toàn bộ chương tŕnh chỉ
có 21 bài hát, nhưng theo danh mục th́ đă có tới 5 bài xuất
xứ từ Pháp (không chính xác hoàn toàn, xin đọc tiếp phần sau),
5 bài từ Việt nam. Tổng cộng có đến 10 bài hát tức là 50%
bài hát sử dụng có xuất xứ từ chỉ… hai quốc gia! Đặt tên chủ
đề là “Âm nhạc ṿng quanh thế giới” th́ thật sự không chính
xác, phải chi đặt chủ đề chính là “Ca khúc Việt nam, Pháp và…
phần c̣n lại của thế giới” th́ đúng trăm phần trăm.
2. Thiếu nhất quán trong việc sử dụng tác phẩm
Khi học lịch sử âm nhạc cổ điển phương Tây, với thể loại
giao hưởng hoà tấu, người ta không phân chia ranh giới quốc
gia mà chia theo các khuynh hướng phát triển các quan điểm
thẩm mỹ theo từng giai đoạn của lịch sử như những sáng tác
của thời kỳ Phục hưng, Barroque, Cổ điển, Lăng mạn, Ấn tượng,
v.v…
Ở DVD Asia 42 này, chúng ta có thể thấy việc giới thiệu nhạc
phẩm đặc trưng một xứ khi th́ dùng thể loại dân ca, khi th́
dùng nhạc nhẹ, khi th́ disco, khi th́ rock thật khó mà theo
dơi. Nhạc dân ca hay truyền thống đương nhiên là biểu hiện
đặc trưng của một nước rồi. Tuy nhiên, với các thể nhạc hiện
đại với nhịp điệu (rhythm) và ngôn ngữ (phần lớn các ban
nhạc rock, disco đều viết bằng tiếng Anh như chúng ta thấy
Modern Talking (Đức), Eurore (Thụy Điển), Abba (Thụy Điển),
Scorpion (Bỉ) đă xóa nhoà biên giới quốc gia th́ chính xác
hơn nên nói rằng bản nhạc này đặc trưng cho thể loại nhạc
rock của xứ này hoặc xứ nọ.
Thí dụ như: ca khúc
Dancing Queen
của ban nhạc lừng lẫy Abba được giới thiệu như là
nhạc của xứ Thụy Điển. Có chính xác hay không? Mặc dù, các
thành viên ban nhạc là người Thụy Điển, nhưng tất cả các tác
phẩm của họ đều được viết lời và tŕnh diễn bằng tiếng Anh (Chưa
kể cái tên Abba có nguồn gốc từ tiếng Do Thái). Nếu ai có
dịp nghe nhạc truyền thống của Thụy Điển sẽ nhận thấy rằng
nó sẽ không phải là những giai điệu của Abba, tuy nhiên, sẽ
không sai khi giới thiệu Abba là một ban nhạc pop đến từ
Thụy Điển.
3. Gán ghép sai xuất xứ của các nhạc phẩm
Không biết có phải v́ cạnh tranh với DVD Hành tŕnh về miền
Viễn Đông của trung tâm Thúy Nga hay chăng, nhưng tôi cảm
giác có một sự gượng ép qua mức khi cố gắng đưa khán giả đi
ṿng quanh thế giới miễn phí nên DVD trên của Asia, với chủ
đề âm nhạc ṿng quanh thế giới, đă ngộ nhận nhiều chi tiết.
Ngoài ví dụ trong phần đầu bài viết về trường hợp ca khúc
Comme toi, bị ám chỉ như nhạc Thổ Nhĩ Kỳ, chúng ta sẽ thấy
thêm nhiều thiếu sót nằm rải rác trong toàn bộ chương tŕnh.
Trong phần giới thiệu cho bài số 19, Tango mộng mơ, hai mc
Nam Lộc và Đặng Tuyết Mai có nhắc đến ca khúc nổi tiếng
Don’t cry for me Argentina.
Theo lời ông Nam Lộc th́ “ở Argentina có nhạc phẩm nổi tiếng
này” và bà Đặng Tuyết Mai lại khẳng định thêm một lần nữa là
“bài này là do người dân Argentina làm để tưởng nhớ bà Evita
Peron…” Quá ẩu! Ca khúc này nằm trong vở nhạc kịch Evita
do Sir Andrew Lloyd Webber sáng tác và phần lời do Sir
Tim Rice viết. Sir Andrew Lloyd Webber, nhà soạn nhạc lừng
lẫy của xứ sở mặt trời không bao giờ tắt trên đế quốc Anh,
người đă soạn rất nhiều vở nhạc kịch nổi tiếng chẳng hạn như
The Phantom of the Opera, Jesus Christ the Superstar, Cats,
Sunset Boulevard… Đổi xuất xứ tác phẩm của Sir Andrew Lloyd
Webber sang qua xứ… Á Căn Đ́nh th́ không những bị kiện về
tội tác quyền mà có thể gây thêm một cuộc chiến Manvinas mới!
C̣n bài hát
Thú đau thương
được tŕnh bày bởi ca sĩ Kenny Thái, được Asia giới thiệu là
nhạc của nước Ư. Phim The Godfather không là sản phẩm của
nước Ư, mặc dù truyện phim kể về mafia gốc Ư ở xứ Hợp Chúng
Quốc và được các diễn viên người Mỹ gốc Ư thủ diễn như
Robert de Niro hay Al Pacino. Phim nói tiếng Anh, chuyện về
mafia ở thành New York, nước Mỹ, sản phẩm 100% của
Hollywood. Tác giả bài hát là Nino Rota, một nhạc
sĩ người Ư, được đạo diễn phim đặt hàng viết nhạc cho cuốn
phim này. Nhạc phẩm được phổ biến theo sự phát hành của phim
và được nổi tiếng theo phim. Chính tác giả, Nino Rota cũng
chỉ hoàn tất tác phẩm này trên đất Mỹ. Với những thông tin
trên nhạc phẩm trên có thật sự đại diện cho nhạc Ư hay không?
Nếu muốn nói về nhạc Ư th́ tuyệt vời nhất là giới thiệu về
opéra với Luciano Pavarotti hay Andréa Bocelli, c̣n nhạc pop
th́ Toto Cutugno (bài hát L’Italiano của ông được tŕnh bày
bằng tiếng Việt qua giọng hát Đàm Vĩnh Hưng dưới cái tựa
Việt ngữ là: Say t́nh hay Trái tim tật nguyền) và Zucchero (người
viết bài Miserere với Bono của ban U2 phối hợp opéra cổ điển
và nhạc pop).
Bài hát
La Bamba,
được giới thiệu như là nhạc từ Mễ, th́ cũng cần phải đặt dấu
hỏi. Người ca sĩ đem bài hát thành top hit ở Mỹ là Richie
Valence. Cha mẹ là di dân Mễ, Richie Valence được sinh
ra và trưởng thành ở Mỹ. Nếu cho rằng La Bamba tượng trưng
cho nhạc Mễ th́ chúng ta nói sao về Julio Iglesias. Giọng ca
siêu sao này người Tây Ban Nha mà người Việt Nam chúng ta
biết nhiều qua những ca khúc bằng tiếng Pháp như Un Rêve,
C’est toi ma chance, c’est toi ma chanson. Chẳng lẽ, giới
thiệu ông ta đến từ Pháp? C̣n nhạc của cô ca sĩ Selena th́
mang quốc tịch ǵ: Mễ hay Mỹ?
Hơi quá đáng khi ca khúc
T́nh đến rồi đi,
lời Việt của nhạc sĩ Phạm Duy, được chuyển dịch từ bài
Il Pleut sur Bruxelles,
tác giả là Michel Jouveaux và Jeff Barnel là
hai người Pháp, người ca sĩ đưa bài hát này thành top
hit là Dalida, gốc Ư lớn lên ở Ai cập quốc tịch Pháp, được
giới thiệu là sản phẩm văn hóa của Bỉ Quốc. Nếu chỉ v́ cái
tựa bài hát có dính cái tên Bruxelles thủ đô của Bỉ mà bị
cầm nhầm quốc tịch, th́ chắc “ngày rời Paris anh đă để quên
con tim”, chắc là nhạc Pháp (???) hoặc “nắng Cali không bằng
nắng Sài G̣n” là song tịch, Việt Nam và… State of California
(???).
Cuối cùng, mặc dù, trong phần giới thiệu ca khúc
Khi xưa ta bé
được nói rơ ràng là xuất xứ
Bang bang, my baby shot me down
của “Sonny” Bono viết năm 1966, nhưng trên b́a lại in
là nhạc Pháp.
Như đă viết ở trên, trong các giáo tŕnh lịch sử âm nhạc thế
giới, khi nói về nhạc giao hưởng, người ta không nói đến
quốc tịch của một tác phẩm, mà nói về khuynh hướng, trường
phái,… v́ nếu không chúng ta sẽ “bị” biết là nhạc cổ điển là
nhạc của Đức-Áo bởi các đại nhạc sư đều từ hai quốc gia đó
như Johann Sebastian Bach, Joseph Haydn, Mozart, Beethoven,
Franz Schubert… May mắn thay, chúng ta được dạy là thời Cổ
điển có các đại diện là Händel, Mozart, Beethoven, thời Lăng
mạn có các đại diện là Franz Schubert, Mendelssohn, Chopin,
Franz Liszt, thời Ấn tượng có Debussy, Ravel và v.v…
Khán giả b́nh dân như chúng tôi, mặc dù, khi mua sản phẩm
của các trung tâm ca nhạc để giải trí và thưởng thức hoạt
động văn hoá, văn nghệ Việt trên xứ người nhưng cũng cần
được thông tin chính xác. Các nhà sản xuất ở trên cơi xa xăm
kia cũng nên, ít nhất, tự hào về sản phẩm của ḿnh khi được
những “kẻ mù không may được chột” chúng tôi bỏ tiền mua ủng
hộ mà nên nói chuyện đâu đó có sách, có chứng.
Sống trong thời đại www hiện nay, việc t́m kiếm thông tin
không phải là khó; cho nên, thật khó hiểu tại sao một trung
tâm lớn ở hải ngoại và với tên tuổi những mc, producer nổi
tiếng trong cộng đồng nhưng lại “sáng tạo” ra những sai sót
không nên có.
Chắc chỉ có hai lư do: “cẩu thả” và “khinh thường khán giả”
là cách giải thích khả dĩ.
Houston, April 6. 2005