|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Bắt đầu thao
thức?
Lữ Giang
Trong cuộc
phỏng vấn
ngày
30.8.2010,
đài BBC có
hỏi Linh mục
Nguyễn Văn
Lư về đường
lối đấu
tranh như
sau:
BBC:
Trong một
cuộc phỏng
vấn với BBC
sau khi ra
tù, ông đă
gây tranh
căi khi nói
rằng cần có
đường hướng
sát thực để
đấu tranh,
chứ không
th́ thà rằng
cứ để Đảng
Cộng sản
lănh đạo c̣n
hơn các quốc
gia rối ren
như Thái Lan
hay
Philippines.
Thưa, hàm ư
của ông là
như thế nào
ạ?
LM
Nguyễn Văn
Lư:
“Vâng,
cái cần nhất
là phải t́m
ra nguyên
nhân tại sao
những người
cộng sản
không đưa
đến ḥa b́nh
an vui cho
dân tộc Việt
Nam. Rồi
chính những
người của
phe quốc gia
trong hơn 35
năm nay cũng
gần như bất
lực, không
t́m ra được
con đường
nào để giải
quyết các
vấn đề đạo
đức, ḥa
b́nh, công
lư, dân chủ
cho Việt
Nam.
“Vấn đề này
phải được
trả lời một
cách sâu sắc.
Cần phải có
một con
đường hết
sức cụ thể,
rơ ràng để
toàn dân yên
tâm th́ mới
thành công.
Và để góp
phần vào
việc này,
tôi sẽ phổ
biến tài
liệu về các
ưu tiên và
lộ tŕnh của
người chiến
sỹ dân chủ
ḥa b́nh của
Việt Nam, hy
vọng sẽ có
đóng góp của
các cao nhân
và nhà
chuyên môn
để t́m ra
một lộ tŕnh
giải thể cho
Đảng CSVN,
v́ chính
trong nội bộ
Đảng cũng có
một bộ phận
họ muốn chấm
dứt chế độ
độc quyền -
độc tài này.
“Nhưng khi
ḿnh t́m
chưa ra, mà
có thể dẫn
đến lộn xộn
đổ máu, th́
thà mà cứ để
nguyên, tuy
có tham
nhũng và bất
công nhưng
c̣n ít đổ
máu và c̣n
tương đối có
trật tự.”
Tưởng cần
nhắc lại câu
hỏi của đài
BBC và câu
trả lời của
LM Lư ngày
16.3.2010
như sau:
BBC:
Các ưu tiên
của linh mục
hiện giờ là
ǵ, thưa ông?
Linh
mục Nguyễn
Văn Lư:
“Ưu tiên
hàng đầu của
tôi có lẽ là
việc điều
trị bệnh
theo ư
nguyện của
giáo hội và
gia đ́nh.
C̣n lư tưởng
của tôi th́
tôi vẫn theo.
“Thực tế
công việc
thế nào th́
tôi c̣n phải
suy nghĩ,
tập hợp thêm
dữ liệu,
tiếp cận
cuộc sống xă
hội để mà có
thể quyết
định.
“Nhưng tôi
nghĩ quan
trọng là
phải nghiêm
túc suy nghĩ,
công việc
hiện nay
phải được
hướng dẫn
bởi một lănh
tụ tài đức
vẹn toàn.
Phải có một
học thuyết
đủ sức thay
thế chủ
nghĩa Marx -
Lenin, có
đường hướng
sát thực tế
để người ta
nh́n vào mà
hy vọng rằng
con đường ấy,
tổ chức ấy
sẽ làm cho
Việt Nam ổn
định hơn
Indonesia,
Thái Lan,
Philippines.
Nếu chúng ta
ảo tưởng th́
sẽ thất bại.
“Bao nhiêu
người có tâm
huyết, muốn
thay đổi,
nhưng thay
đổi thế nào?
Nếu thay đổi
mà t́nh h́nh
xấu hơn cả
Thái Lan,
Indonesia,
Philippines,
th́ thà cứ
để yên cho
Đảng Cộng
sản đang c̣n
giúp cho
Việt Nam
cũng có một
vị trí trong
cộng đồng
Asean.
“Muốn để
Việt Nam huy
hoàng hơn,
thăng tiến
hơn, đạo đức
hơn, có nền
tảng vững
chắc hơn th́
tổ chức ấy
phải hội đủ
nhiều điều
kiện lắm.
Nếu như
không, cũng
chỉ mơ tưởng
với nhau vậy
thôi c̣n
trong thực
tế, không
thể thành
công”.
Qua hai câu
trả lời nói
trên, chúng
ta có thể
tóm lược
cách nh́n
của LM
Nguyễn Văn
Lư vào ba
điểm chính
sau đây:
1.- Người
cộng sản
không đưa
đến hoà b́nh
an vui cho
dân tộc, c̣n
phe quốc gia
gần như bất
lực, không
t́m ra được
con đường
giải quyết
các vấn đề
cho Việt
Nam.
2.- Việt Nam
phải được
hướng dẫn
bởi một lănh
tụ tài đức
vẹn toàn, và
phải có một
học thuyết
đủ sức thay
thế chủ
nghĩa Marx –
Lenin.
3.- Nếu thay
đổi mà t́nh
h́nh xấu hơn
cả Thái Lan,
Indonesia,
Philippines,
th́ thà cứ
để yên cho
Đảng Cộng
sản đang c̣n
giúp cho
Việt Nam
cũng có một
vị trí trong
cộng đồng
Asean.
Quan điểm
này bị phản
ứng khá nặng
nề. Trong
bài “LM
Nguyễn Văn
Lư: Lănh Tụ,
Chủ Thuyết,
Ổn Định, Tổ
Chức”
được đăng
trên Việt
Báo tại
Orange
County ngày
10.4.2010 và
nhiều
websites
khác, ông
Ngô Văn Hiếu
đă đặt ra
những câu
hỏi như sau:
(Đó)
Là quan điểm
cá nhân hay
của các tổ
chức chính
trị của ông?
Ông có bị đe
dọa hay tâm
trí bất
thường? Có
phù hợp với
chủ trương
trước đây
của ông? Phê
b́nh ông là
xây dựng hay
phá hoại?
Ông Hiếu cho
rằng
“Các quan
điểm nêu
trên có thể
bị CSVN dùng
làm luận
điệu biện
bạch để kéo
dài nền độc
tài đảng trị”.
Một số người
khác đă tố
cáo LM Lư là
trở cờ, biến
chất, bị tẩy
nảo...
Nếu đứng
trên lập
trường
“chống cộng
giáo khoa
thư” mà
phê phán th́
những nhận
định như thế
không có ǵ
đáng ngạc
nhiên. Nhưng
có lẽ chúng
ta nên nh́n
vấn đề một
cách khách
quan hơn để
từ đó rút ra
một vài bài
học.
CỘNG SẢN,
QUỐC GIA ĐỀU
THẤT BẠI
Về nhận định
cộng sản và
quốc gia đếu
thất bại,
Linh mục Lư
đă nói đúng.
Tiến Sĩ Trần
Mạnh Hảo cho
rằng Việt
Nam không
c̣n theo chủ
nghĩa cộng
sản nữa mà
theo chủ
nghĩa tư bản,
nhưng khác
với ở Mỹ,
chủ nghĩa tư
bản ở Việt
Nam hiện nay
là
chủ nghĩa tư
bản hoang dă.
Nhận định
này đúng.
Nước Nga
hiện nay
cũng không
c̣n theo chủ
nghĩa cộng
sản và đang
đẩy mạnh sự
đổi mới.
Nhưng ông
Vladimir
Ryzhkov, cựu
nghị sĩ
thuộc phe
đối lập,
phàn nàn
rằng bốn trụ
cột thực sự
của chương
tŕnh hiện
đại hóa của
Nga là
"sự ảo
tưởng, thiếu
hiệu quả,
không ổn
định và
không có khả
năng".
C̣n Tổng
Thống Nga
Dmitry
Medvedev nói:
“Các quan
chức tham
nhũng...
không muốn
sự phát
triển và lo
sợ về điều
đó. Nhưng
tương lai
không thuộc
về họ - nó
thuộc về
chúng ta.
Chúng ta sẽ
khắc phục
được t́nh
trạng lạc
hậu và tệ
tham nhũng".
T́nh trạng
của Việt Nam
cũng thế
thôi. Nhưng
nước Nga có
thể khắc
phục được,
c̣n Việt Nam
khó tiến lên
ngang với
Đại Hàn, Đài
Loan hay
Singapore,
một phần v́
tàn dư của
quá khứ c̣n
quá nặng nề,
phần khác v́
bản chất của
người Việt
vốn chỉ lo
mưu lợi cá
nhân.
LM Nguyễn
Văn Lư chê
“người quốc
gia” tức
người Việt
chống cộng ở
hải ngại
“gần như bất
lực”. Điều
đó cũng dễ
hiểu. Đại Tá
Trương Như
Phùng than
phiền “ngựi
Quốc Gia
biến Cộng
Đồng như Nồi
Cháo Heo”,
c̣n chúng
tôi nói thêm:
Một tập thể
chống cộng
không có
lănh đạo,
không có
chiến lược,
không có
chiến thuật,
không có kề
hoạch, lấy
“biểu dương
khí thế” làm
mục tiêu
chính, lấy
tuyên ngôn
tuyên cáo và
nón cối làm
công cụ đấu
tranh, và ai
cũng là lănh
tụ, ai cũng
là cộng sản
nằm vùng...,
đi tới t́nh
trạng nói
trên là
chuyện đương
nhiên.
Linh mục
Nguyễn Văn
Lư quên rằng
khi VNCH c̣n,
có chính phủ,
quân đội
thiện chiến,
có vũ khi
hùng mạnh...
mà Mỹ có để
cho “người
quốc gia”
quyết định
vận mệnh của
ḿnh đâu?
Huống chi
đây là nước
Mỹ.
THỜI ĐẠI CỦA
CHỦ THUYẾT
ĐĂ HẾT
Trong chiến
tranh Việt
Nam, miền
Bắc theo chủ
nghĩa cộng
sản, c̣n
miền Nam
không theo
chủ nghĩa
nào. Khi ông
Diệm lên cầm
quyền, Hoa
Kỳ muốn ông
Diệm mô
phỏng theo
chế độ của
Đài Loan để
có một chính
quyền mạnh
và chiến
thắng Cộng
Sản.
Đài Loan do
Trung Hoa
Quốc Dân
Đảng cầm
quyền và
theo chủ
nghĩa Tam
Dân. Tại
miền Nam lúc
đó có hai
đảng chính
là Đại Việt
và Việt Nam
Quốc Dân
Đảng. Ngoài
ra c̣n có
các lực
lượng chính
trị của các
giáo phái.
Do đó, tiến
tới chể độc
độc đảng như
Đài Loan sẽ
gặp nhiều
khó khăn.
Nhưng cuối
cùng ông Ngô
Đ́nh Nhu
cũng phải
chiều theo
Mỹ, thành
lập một đảng
lấy tên là
Cần Lao Nhân
Vị Cách Mạng
Đảng
(Revolutionary
Personalist
Labor
Party),
thường được
gọi tắt là
Đảng Cần
Lao, và đưa
ra thuyết
nhân vị
(personalism)
làm kim chỉ
nam. Thuyết
này dựa theo
học thuyết
của Emmanuel
Mournier
(1905 –
1950),
chủ trương
khai hóa con
người toàn
diện nhắm
mục tiêu tối
hậu là làm
cho mỗi cá
nhân có thể
sống như một
con người.
Bản điều lệ
của Đảng
được gởi cho
Bộ Ngoại
Giao Mỹ phê
chuẩn trước
khi áp dụng.
Tuy nhiên,
việc h́nh
thành một
chế độ độc
đảng như
Trung Hoa
Dân Quốc gặp
nhiều khó
khăn. C̣n
thuyết nhân
vị mới chỉ
là một ư
niệm, chưa
được biến
thành một
chủ nghĩa
như Léninism,
Stalinism
hay Maoism
nên không có
giá trị thực
dụng. Ngoài
ra, một vài
viên chức Mỹ
c̣n chống
lại chủ
trương của
Bộ Ngoại
Giao như
Tướng
Lansdale,
Đại Sứ
Durbrow, họ
đ̣i phải phá
bỏ Đảng Cần
Lao, nên ông
Diệm không
làm ăn ǵ
được. Cuối
cùng Mỹ tổ
chức lật đổ
và giết ông
Diệm để đưa
quân vào.
Tôi nhớ lại,
năm 1968 tôi
có đến tham
dự một cuộc
hội thảo tại
American
University ở
Washinton
DC. V́ đề
tài là
“Nước
Mỹ đang trải
qua một cuộc
cách mạng
không đẩm
máu”,
tôi có hỏi
thuyết tŕnh
viên rằng
cuộc cách
mạng này dựa
theo chủ
thuyết nào.
Ông ta trả
lời rằng
chúng tôi
không dựa
theo một chủ
thuyết nào
hết. Chúng
tôi chỉ đưa
ra những dự
phóng xem
thế giới và
nước Mỹ sẽ
phải tiến
tới như thế
nào trong
10, 20 năm
tới, rồi đưa
ra các
phương thức
có thể áp
dụng để đạt
những mục
tiêu tốt
nhất. Nếu
diễn biến
của t́nh
h́nh có
những thay
đổi, chúng
tôi sẽ điều
chỉnh lại
cho phù hợp.
Th́ ra người
Mỹ theo chủ
trương
“tùy
cơ ứng biến”
nên thời nào
họ cũng lănh
đạo thế giới,
c̣n “người
Việt quốc
gia” chủ
trương
“trước sau
như một”
nên miền Nam
mất và bị bỏ
lại đàng sau.
Thời đại của
chủ thuyết
đă hết rồi.
Người cộng
sản cũng đă
phải bỏ chủ
nghĩa cộng
sản để đi
kịp với thời
đại, không
lẽ chúng ta
đi lùi sao?
CỨ ĐỂ NGUYÊN
C̉N ÍT ĐỔ
MÁU?
LM Lư bảo
rằng “khi
ḿnh t́m
chưa ra
(hướng đi),
mà có thể
dẫn đến lộn
xộn đổ máu,
th́ thà mà
cứ để nguyên,
tuy có tham
nhũng và bất
công nhưng
c̣n ít đổ
máu và c̣n
tương đối có
trật tự.”
Nói như vậy
dễ gây ra
tranh luận.
Vấn đề không
phải là t́m
ra giải pháp
hay chưa.
Vấn đề là
phải thực
hiện những
cải tiến
liên tục:
nâng cao mức
sống và dân
trí lên cũng
một lúc với
việc thực
thi dân chủ
và dân quyền
mới tránh
được rối
loạn. Đây là
chủ trương
được ghi
trong Bản
Tuyên Bố
Thiên Niên
Kỷ của Liên
Hiệp Quốc
(United
Nations
Millennium
Declaration)
ngày
8.9.2000.
Tại sao?
Người nghèo
chỉ nghĩ đến
bánh ḿ,
khoai, sắn...
chứ không
quan tâm đến
dân chủ và
nhân quyền.
Người có văn
hóa thấp
không ư thức
được dân chủ
và nhân
quyền. Họ
suy nghĩ và
hành động
theo cảm
tính
(emotion)
và thích
giải quyết
các bất đồng
hay tranh
chấp bằng
khống chế
hay bạo lực.
Cộng đồng
người Việt
tại Hoa Kỳ
là một thí
dụ điển h́nh
nhất. Tại
đây dân chủ
và nhân
quyền, nhất
là quyền tự
do ngôn luận,
được bảo đảm
nhất thế
giới, nhưng
một số người
Việt vẫn
tưởng đây là
CHXHCNVN nên
đă suy nghĩ
và hành động
gióng ỡ Việt
Nam: Đi biểu
t́nh th́
tuột quần ra
vổ. Đấu
tranh chính
trị th́ đ̣i
hỏi các cơ
quan truyền
thông phải
đi theo lề
đường bên
phải: Một
cuộc họp chỉ
khoảng 300
người nhưng
phải hô lên
là 1000 hay
1200. Biểu
t́nh chưa
đến 700
người cũng
phải thổi
lên 2.500
hay 3.000 và
“ca cải
lương” cho
mùi vô. Nói
sự thật, lần
sau bén mảng
đến sẽ bị
đưổi chạy.
Lên cao điểm
là lập ṭa
án nhân dân
đấu tố.
Trong các
cuộc bầu cử
nội bộ, phe
thua thường
tố phe thắng
gian lận,
sau đó bể
thành hai,
thành ba, và
có khi thành
bốn mănh.
Các phe coi
nhau như kẻ
thù, luôn
t́m cách hạ
nhau! Nón
cối là vơ
khí chống
nhau thông
dụng nhất...
Ở Mỹ mà c̣n
rối loạn như
thế, ở các
nước chậm
tiến, bạo
loạn là
chuyện không
thể tránh
khỏi. Ở
Mexico, năm
nay ông
Rodolfo
Torre Cantu
ra ứng cử
chức thống
đốc bang
Tamaulipas.
Hôm
28.6.2010,
khi ông trên
đường ra sân
bay đă bị
các tay súng
bịt mặt ám
sát. Có ít
nhất bốn
người đi
cùng ông
cũng bị giết.
Tại Phi Luật
Tân, vào
tháng 11 năm
ngoái, ông
Ismael
Mangudadatu
và đoàn tuỳ
tùng đang
trên đường
về tỉnh
Maguindanao
ghi danh
tranh cử đă
bị phe đối
thủ phục
kích hạ sát,
có 57 người
cùng bị thảm
sát với ông.
Hôm
2.10.2010,
ṭa đă quyết
định truy tố
196 người,
trong đó có
ông Andal
Ampatuan Snr,
cựu tỉnh
trưởng
Maguindanao
và là đồng
minh của
tổng thống
Gloria
Arroyo. Ở
Thái Lan th́
hết biết!
Ông Lư Quang
Diệu, khi
cai trị
Singapore,
đă chủ
trương chế
độ độc đảng,
đó là Đảng
Nhân Dân
Hành Động
(PAP).
Không có bất
kỳ sự đối
lập chính
trị mạnh nào
đối với PAP.
Phương thức
này đă bị
chỉ trích
gay gắt cả
trong và
ngoài nước.
Tư tưởng
chính trị
của ông có
thể tạm gói
gọn là
tôn
trọng quyền
lực và trật
tự, trong
khi vẫn đặt
sự tốt đẹp
của xă hội
lên trên lợi
ích cá nhân.
Ông nói:
“Mọi
người đều có
thể gia nhập
PAP và thay
đổi chính
sách. Nếu
anh có ư
tưởng hay
hơn, anh đến
và thuyết
phục chúng
tôi và anh
sẽ tiếp nhận”.
Ông cho rằng
người
Singapore
vẫn chưa sẵn
sàng tiếp
nhận “một
cái chợ ư
tưởng om x̣m”,
theo kiểu Mỹ.
Nhờ áp dụng
một chế độ
như vậy, đất
nước nhỏ bé
này đă khiến
cả thế giới
phải kinh
ngạc. Theo
Financial
Times,
Singapore đă
đạt mức tăng
trưởng đứng
đầu thế giới
là 18,1%
trong nửa
đầu năm nay,
vượt xa tốc
độ tăng
trưởng kinh
tế của Trung
Quốc, Ấn Độ
hay Brazil.
Trong chuyến
viếng thăm
Việt Nam vào
tháng 11 năm
2006, bà
Ngoại Trưởng
Condoleezza
Rice đă thúc
giục Miền
Điện và Bắc
Hàn theo
gương Việt
Nam. Sau đó
Trợ lư Ngoại
trưởng Hoa
Kỳ
Christopher
Hill nói Bắc
Hàn và nhiều
nước khác có
thể học
nhiều bài
học quư giá
từ Việt Nam.
Khi khuyến
cáo như vậy,
phải chăng
Hoa Kỳ đă
chấp nhận
t́nh trạng
của Việt Nam
hiện nay như
một mô thức
mẫu để phát
triển? Nhưng
Việt Nam dù
dưới mô thức
hiện tại hay
một mô thức
nào khác hậu
cộng sản
cũng phải
mất vài thế
kỷ nữa mới
theo kịp
Singapore,
v́ đất nước
và con người
không cho
phép Việt
Nam tiến
nhanh được.
CHỈ
NÓI THEO CẢM
TÍNH
Linh mục
Nguyễn Văn
Lư chỉ là
một nhà
truyền giáo,
không phải
là một
chuyên viên
về phát
triển kinh
tế xă hội.
Ông cũng
không có cơ
hội để đọc
các phúc
tŕnh của
các chuyên
viên LHQ
nghiên cứu
về nguyên
nhân của
t́nh trạng
chậm tiến
tại nhiều
nước trên
thế giới và
các giải
pháp đă được
đề nghị hay
thử nghiệm.
V́ thế, khi
phán đoán,
ông không
dựa vào các
dữ kiện thực
tế mà chỉ
phát biểu
theo cảm
tính như đa
số “người
quốc gia”
khác, nên
nhận định
của ông
không có giá
trị thực
dụng.
Dù theo giải
pháp nào đi
nữa, trong
tiến tŕnh
lịch sử,
“người quốc
gia” chưa
bao giờ có
quyền quyết
định vận
mệnh đất
nuớc của
ḿnh. Đó là
điều đáng
buồn nhất.
31.8.2010
Lữ
Giang
|
Ghi chú: Mỗi tuần, nếu t́m không t́m thấy bài gởi đến, xin vào website motgoctroi.com, mục "Mỗi Tuần Một Chuyện", sẽ t́m thấy đầy đủ các bài trong đó. |
|