|
♠
www.motgoctroi.com
mến chào bạn
Chống cộng
bất chấp
luật pháp!
Lữ Giang
Tục giao
pháp lư
Latin có câu:
“Necessitas
non habet
legem”,
dịch ra
tiếng Anh là
“Necessity
knows no
law”,
có nghĩa là
sự cần thiết
được miễn
tuân hành
luật pháp.
Một câu khác
cũng có nghĩ
tương tự:
“Two
things are
without law,
God and
necessity”,
tức có hai
điều không
cần luật
pháp, đó là
Thượng Đế và
sự cần thiết.
Nói một cách
tổng quát,
cá nhân có
thể vi phạm
luật pháp mà
không bị quy
trách khi sự
vi phạm đó
là cần thiết
khẩn cấp để
ngăn chận
những sự tác
hại cho
chính đương
sự hay cho
người khác.
Phương châm
này đă được
một số luật
sư viện dẫn
để biện bộ
cho các vụ
án vi phạm
luật pháp
khi đấu
tranh chính
trị, nhưng
ṭa đă bác
bỏ.
COMMUNIST
KNOWS NO LAW
Người cộng
sản cũng
không cần
biết luật là
ǵ. V́ thế,
có thể nói
“Communist
know no
law”.
Lénin đă xác
định rằng
luật chỉ là
công cụ để
đàn áp bọn
tư sản và
bọn phản
động. Hiến
pháp và luật
tuy có đủ cả,
nhưng
“Miệng tao
là luật”.
Những vụ nhỏ,
Ban Nội
Chính đưa ra
quyết định.
Những vụ
quan trọng
thuộc quyền
của Ban Bí
Thư Trung
Ương Đảng.
Nhiều người
đă từng sống
lâu dưới chế
độ cộng sản
hay đi tù
cộng sản lâu
năm, thường
tưởng ḿnh
là “đi
guốc trong
bụng cộng
sản”,
nhưng trong
thực tế họ
biết rất ít
về cộng sản.
Một vài thí
dụ cụ thể:
Ngày
20.9.2008,
nhiều người
rất ngạc
nhiên khi
thấy phái
đoàn của Đức
TGM Ngô
Quang Kiệt
và các linh
mục thuộc
ḍng Chúa
Cứu Thế Thái
Hà kéo nhau
đến Ủy Ban
Nhân Dân
Thành Phố Hà
Nội để tranh
luận về chủ
quyền đất
đai của giáo
xứ Thái Hà.
Phái đoàn
không hề
biết những
người ngồi
tiếp họ hôm
đó đều là
những người
không có
tai. Mọi
chuyện Ban
Bí Thư Trung
Ương Đảng đă
quyết định
rồi. Không
biết như vậy
nên phái
đoàn đă căi
rất hăng.
Chờ cho phái
đoàn ngưng
căi là họ
đọc quyết
định của Ban
Bí Thư Trung
Ương Đảng.
Có ai đi
tranh luận
với những
người không
có tai bao
giờ? Phải
dùng phương
thức khác.
Trường hợp
thứ hai đáng
thương hơn:
Đại Úy Địa
Phương Quân
VNCH Nguyễn
Hữu Cầu đă
bị Cộng Sản
giam giữ 28
năm. Anh làm
ǵ mà bị
giam lâu vậy?
Dựa vào bản
tin ngày
9.8.2010 của
đài RFA,
chúng ta
được biết
như sau:
Ông Nguyễn
Ngọc Quang,
một trong
những tù
nhân chính
trị từng bị
giam với ông
Nguyễn Hữu
Cầu cho biết:
“Bên trại
giam có yêu
cầu anh
Nguyễn Hữu
Cầu 2 lần
viết đơn xin
đặc xá nhưng
anh Nguyễn
Hữu Cầu đă
không làm.
Tại v́ họ đă
nh́n ra được
một điều
rằng những
thông tin về
anh Nguyễn
Hữu Cầu đă
đưa ra ngoài
khá nhiều,
đầy đủ và
khá chi tiết.
Cho nên họ
nhân nhượng
bằng cách là
bảo anh Cầu
viết đơn xin
đặc xá.
Nhưng anh
nói thẳng
với họ là
anh không
làm điều đó
v́ anh chỉ
kêu oan mà
thôi chứ
không xin
đặc xá. Anh
Cầu đă viết
gần hơn 500
lá đơn gởi
cho các cơ
quan công
quyền của
nhà nước VN.
Nhưng họ
hoàn toàn im
lặng. V́ vậy
anh Cầu mới
nhờ những
người tù
chính trị
cùng ở với
anh ấy như
tôi, Nguyễn
Bắc Truyển
khi ra ngoài
th́ lên
tiếng”.
Ông Nguyễn
Bắc Truyển
cho biết
thêm lư do
ông Nguyễn
Hữu Cầu bị
tù như sau:
“Lư do ông
bị bắt trở
lại để bị tù
đày tới ngày
hôm nay,
ngoài việc
ông sáng tác
rất nhiều
nhạc phẩm,
thi ca, ông
đă thu lượm
được nhiều
bằng chứng
về tội ác
của các quan
chức tỉnh
Kiên Giang,
kể cả hành
động hăm
hiếp, giết
người diệt
khẩu, buôn
bán ma túy,
tham nhũng,
khiến ông bị
gán cho án
tử h́nh và
sau đó giảm
xuống c̣n
chung thân.
Và người ta
chưa rơ số
phận của tù
nhân chính
trị bất
khuất Nguyễn
Hữu Cầu sẽ
ra sao!”
Ông Nguyễn
Hữu Cầu hiện
đang bị giam
giữ tại khu
tù chính trị
biệt giam,
phân trại
K2, Z30A,
Xuân Lộc,
Đồng Nai.
Nếu tính
luôn cả 6
năm gọi là
học tập cải
tạo, cho tới
giờ ông
Nguyễn Hữu
Cầu phải
trải qua
cảnh tù đày
hơn 34 năm.
Nhiều người
sống dưới
chế độ cộng
sản đă lâu
mà không
biết dưới
chế độ cộng
sản có một
tội phạm rất
quan trọng,
mặc dầu tội
này không
bao giờ được
ghi vào các
bộ h́nh luật,
đó là
tội
tố cáo tội
ác của các
đảng viên và
cán bộ cao
cấp,
v́ điều đó
sẽ phương
hại đến uy
tính của
Đảng.
Ông Cầu
không biết
cái tội bất
thành văn
này nên đă
tố cáo
“các quan
chức tỉnh
Kiên Giang,
kể cả hành
động hăm
hiếp, giết
người diệt
khẩu, buôn
bán ma túy,
tham nhũng...”.
V́ thế, Đảng
phải ra lệnh
tuyên án ông
tử h́nh để
bịt miệng
hay diệt
khẩu. Khi
vào tù, nếu
ông nhận ra
mục tiêu trù
dập ông của
Đảng, ông
giả vờ ăn
năn hối cải,
cho rằng ông
đă tố sai,
có lẽ chỉ
sau 3 năm
ông đă được
phóng thích.
Ông xin qua
Mỹ theo diện
cựu tù nhân
chính trị,
đến Little
Saigon, bắc
loa lên tháp
Phúc Lộc Thọ
tố cáo thoải
mái. Đàng
này, khi vào
tù rồi ông
vẫn không
biết tại sao
ḿnh bị
tuyên án
nặng như thế
và vẫn tiếp
tục tố nên
chúng để cho
ông chết
luôn!
Bây giờ cả
thế giới đă
biết chuyện
ông Cầu. Vă
lại sau 28
năm cứt trâu
cũng đă hóa
bùn, nên
trong thời
gian sắp đến,
nhà cầm
quyền cộng
sản sẽ thả
ông Cầu,
nhưng ông đă
thân tàn ma
dại.
Những người
chống cộng ở
hải ngoại có
trách nhiệm
phải tranh
đấu cho ông
được sớm
phóng thích
và giúp ông
sống những
ngày c̣n lại
tốt đẹp để
cám ơn và
tuyên dương
một chiến
hữu can đảm.
RẬP
KHUÔN GIÓNG
CỘNG SẢN
Nhiều người
chống cộng ở
hải ngoại,
mặc dầu đang
sống trong
một chế độ
dân chủ pháp
trị, vẫn
nghĩ rằng
ḿnh phải
làm giống
Cộng Sản mới
thắng chúng
được. Từ đó
làm phát
sinh ra một
nguyên tắc
thứ ba:
“Anti-communist
knows no
law”,
nghĩa là
người chống
cộng không
phải tôn
trọng luật
pháp!
Có lần tôi
đi coi hội
thảo ở
Wesminster.
Tôi thường
đứng dựa
lưng vào
tường phía
sau để coi.
Tôi thấy một
ông đang cầm
micro phát
biểu ǵ đó,
một ông khác
trong hàng
ghế thính
giả đă nhảy
ra giụt
micro và
đuổi ông kia
xuống, không
cho nói nữa.
Ban chủ tọa
liền nhờ
nhân viên an
ninh lôi ông
giựt micro
ra khỏi hội
trường. Một
bà đă đứng
dậy chạy
theo và la
lớn: “Không
được lôi ông
ta ra! Ông
ta là người
chống cộng!”
Th́ ra người
chống cộng
không phải
tôn trọng
bất cứ luật
pháp hay
trật tự nào!
Tôi nhớ lại
vào khoảng
tháng 5 năm
2001, Trung
Tâm Băng
Nhạc Biển
T́nh đă tổ
chức "Ngày
Vinh Danh
các Bà Mẹ"
tại nhà hàng
Seafoođ
World ở
Westminster,
có Hương Lan
và Hoài Linh
giúp vui.
Một số người
chống cộng
cho rằng
Hương Lan và
Hoài Linh là
tay sai cộng
sản nên tổ
chức biểu
t́nh chống
đêm ca nhạc
đó.
Một bà
khoảng 70
tuổi được
con dẫn đi
xem ca nhạc,
khi đi qua
đám biểu
t́nh đă bị
chửi là "con
đĩ già ham
chơi" và
liệng trứng
gà thúi vào
người bà. Có
bà bị hành
hung đă chửi
lại, nhưng
đám biểu
t́nh trả đủa
ngay: "Chúng
tao vô học,
tàn nhẫn,
nhưng sao
bằng bọn VC
ở quê nhà,
trong các
trại cải tạo...”
Trên đài
Sống Trên
Đất Mỹ của
Vạn Vơ,
nhiều bà đă
gọi vào chửi
những bà đi
dự "Ngày
Vinh Danh
các Bà Mẹ"
bằng những
danh từ
thường dùng
ở chợ Cầu
Muối.
Bây giờ
những người
bị gọi là
“tay sai
cộng sản” đó
lại ngồi
chễm chệ
trong các
buổi tŕnh
diễn hay
băng nhạc
Paris by
Night và
được vổ tay
ào ào. Những
người trước
đây đi biểu
t́nh chống
Hương Lan và
Hoài Linh
cũng xem và
vổ tay!
Chúng ta nhớ
lại, trong
vụ biểu t́nh
chống Trần
Trường ở
Bolsa, hai
kư giả
Nguyên Huy
và Hà Tường
Cát đă loan
con số người
biểu t́nh
không đúng ư
Ban Tổ Chức
nên khi họ
đến nơi biểu
t́nh th́ bị
một số bà
xông tới xỉa
xói và đ̣i
đập quần lên
đầu. Hai kư
giả này chạy
trối chết.
Chuyện mấy
bà biểu t́nh
trước tiệm
của Tony Lâm,
tuột quần
quây mông
vào mà vổ...,
chúng tôi đă
tường thuật
nhiều lần. Ở
San José,
một hiện
tượng như
thế cũng đă
xẩy ra. Tờ
Việt Nam
Thời Báo ở
San José số
3018 ra ngày
14-15/4/2001
đă ghi lại
như sau:
“Đầu đuôi là
trong tuần
qua, báo nhà
có đăng tải
vài tấm h́nh,
rút từ cuốn
băng video
thu các cuộc
biểu t́nh
chống giao
lưu văn hóa
trước cửa
nhà anh Kim
Lợi. Những
h́nh này ghi
lại những
hoạt cảnh
rất tởm, gớm
mà khi xem
qua, cam
đoan ai cũng
phải lắc đầu,
nhăn mặt. Đó
là các h́nh:
ông th́
chổng mông
ḷi cả chim
ra ngoài,
ông th́
chổng mông
vừa dùng
ngón tay
giữa ngỏng
lên mô tả
cảnh... hăng
hái của nam
giới. H́nh
khác ghi lại
cảnh một phụ
nữ tuổi xồn
xồn đứng
chiêm ngưỡng
màn thoát y,
miệng cười
tươi vừa vỗ
tay coi ṃi
vô cùng
thích thú...”
Cao điểm là
các vụ tấn
công vào các
viên chức
của Hà Nội.
Điển h́nh là
vụ Nguyễn
Thị Ngọc
Hạnh bị ṭa
San
Francisco
phạt 5 năm
tù và ṭa án
di trú giao
trả về Pháp,
và vụ Lê
Phước Tuấn ở
Virginia bị
ṭa tuyên
phạt 1 năm
tù và thời
gian thử
thách.
Các chính
phủ Đào Minh
Quân, Nguyễn
Hữu Chánh và
Nguyễn Bá
Cẩn đều trở
thành bất
hợp pháp sau
khi Hoa Kỳ
thiết lập
bang giao
với Việt
Nam, nhưng
chính phủ
Hoa Kỹ coi
đây chỉ là
những tổ
chức “diễn
tuồng” nên
không quan
tâm. Nếu làm
thật là có
chuyện ngay.
Nhưng tệ hại
hơn cả vẫn
là NÓN CỐI.
Thắng lợi to
lớn của Đảng
CSVN do “bất
chiến tự
nhiên thành”
là bổng
nhưng đoàn
quân nón cối
ở hải ngoại
hiện nay đă
gấp đôi số
đảng viên
trong nước.
Ở trong nước,
muốn được
kết nạp vào
Đảng phải
qua một thời
gian thử
thách rất
gay go. Cứ
ra hải ngoại
là có thể
trở thành
đảng viên
ngay, không
cần phải thử
thách ǵ cả.
Bất cứ ai
có quan điểm
hay hành
động khác ta,
không theo
ta, không
viết hay nói
đúng
“Quốc Văn
Giáo Khoa
Thư Chống
Cộng”,
có tranh
chấp hay chỉ
trích về địa
vị hay quyền
lợi của ta...
đều là tay
sai cộng sản
hay đặc công
cộng sản nằm
vùng, có thể
bị Ủy Ban
Đặc Nhiệm
Chống Văn
Hoá Vận của
CSVN và Ủy
Ban Phối Hợp
Chống Cộng
Sản và Tay
Sai đưa ra
đấu tố.
Ṭa án Mỹ đă
phạt ba vụ
chụp nón cối
rất nặng:
một ở Denver
($4,8 triệu),
một ở
Minnesota
($693,000)
và một ở
tiểu bang
Washington
($310.000).
Nhưng nón
cối vẫn c̣n
tiếp tục bay
bay. V́ thế,
bài thơ
“Nhất định
thắng”
của Trần Dần
đă được đổi
lại ở hải
ngoại như
sau:
Tôi bước
đi
không
thấy phố
không thấy
nhà.
Chỉ thấy
mưa sa
trên đầu
nón cối.
Một số người
và một số tổ
chức “chống
cộng” ở hải
ngoại nhất
quyết biến
các cộng
đồng người
Việt hải
ngoại thành
những nước
Cộng Ḥa Xă
Hội Chủ
Nghĩa Việt
Nam và áp
dụng các
luật lệ ở
trong nước.
Họ tin rằng
đó là phương
cách “chống
cộng” hữu
hiệu nhất!
Ngày
24.8.2010,
Đại Tá
Trương Như
Phùng ở
Houston có
cho phổ biến
trên các
diễn đàn
Internet một
văn thư kêu
gọi chấm dứt
đấm đá nhau,
trong đó có
đoạn như sau:
“Người
Quốc Gia
đánh phá
ngựi Quốc
Gia biến
Công Đồng
như Nồi Cháo
Heo thật quá
đau ḷng xin
hảy v́ Danh
Dự CỦA CỘNG
ĐỒNG và DANH
DỰ CỦA NGƯƠI
VIỆT QUỐC
GIA CHỐNG
CỘNG xin phe
phái ÂM BINH
vui ḷng
chấm dứt”.
Những lời
kêu gọi như
thế đă được
tung ra
nhiều lắm,
nhưng cũng
chỉ là những
tiếng kêu
nơi hoang
vắng mà thôi.
Một tập thể
chống cộng
không có
lănh đạo,
không có
chiến lược,
không có
chiến thuật,
không có kề
hoạch, lấy
“biểu dương
khí thế” làm
mục tiêu
chính, lấy
tuyên ngôn
tuyên cáo và
nón cối làm
công cụ đấu
tranh, và ai
cũng là lănh
tụ, ai cũng
là cộng sản
nằm vùng...,
đi tới t́nh
trạng nói
trên là
chuyện đương
nhiên.
LÀM
MẤT CHÍNH
NGHĨA
Ṭa án Mỹ đă
đưa ra những
tiêu chuẩn
để bác bỏ
trách nhiệm
về vi phạm
luật pháp
trong khi
đấu tranh
chính trị.
Đây là điều
chúng ta cần
lưu ư.
Năm 1991,
một số người
Mỹ đă biểu
t́nh tại cơ
quan thuế vụ
IRS ở
Tucson,
Arizona,
chống việc
xử dụng tiền
đống thuế
của dân để
can thiệp
vào El
Salvador. Họ
đă lấy máu
giả bôi lên
quày thu
tiền, tường
và thảm của
cơ quan, và
ngăn cản cơ
quan làm
việc. Ra
trước ṭa,
luật sư của
bị đơn đă
viện dẫn tục
giao pháp lư
“Necessity
knows no
law”,
để cho rằng
các hành
động nói
trên của các
bị đơn là
cần thiết để
ngăn chận
những tác
hại có thể
xẩy ra. V́
thế, các bị
đơn không
phải chịu
trách nhiệm.
Nhưng ṭa
phúc thẩm đă
bác bỏ lập
luận này và
ra lệnh áp
dụng h́nh
phạt. Ṭa
cho rằng các
bị đơn không
hội đủ điều
kiện để được
miễn trách
nhiệm chiếu
theo tục
giao pháp lư
nói trên v́
các lư do
sau đây:
(1) Không có
sự cần thiết
ngay lập tức,
(2) Các hành
động đưa ra
không làm
giảm đi sự
tác hại, và
(3) Các bị
đơn có thể
dùng các
phương chước
khác chứ
không cần
thiết phải
vi phạm luật
pháp.
(United
States v.
Schoon,
United
States Court
of Appeals,
9th Circuit,
1992).
Nhưng tôi
nghe nói Lư
Tống đă được
hướng dẫn
biện hộ theo
tục dao pháp
lư này.
Trong vụ một
nhóm người
Hồi Giáo
định xây một
thánh đường
Hồi Giáo gần
nơi xảy ra
thảm họa
khủng bố
11/9 ở New
York, ông
Newt
Gingrich,
cựu chủ tịch
Hạ Viện Hoa
Kỳ, đă phát
biểu:
“Đức
quốc xă
không có
quyền đặt
huy hiệu của
họ gần
Holocaust
Museum ở
Washington...
Không lư do
ǵ chúng ta
chấp nhận
một thánh
đường Hồi
Giáo gần khu
Trung Tâm
Thương Mại
Thế Giới.
Tại sao họ
không chấp
nhận bất cứ
đề nghị nào
khác...”.
Lời phát
biểu của ông
đă bị nhiều
nhà chính
trị và nhà
b́nh luận
của Mỹ phản
đối, họ cho
rằng nói như
vậy là đă hạ
thấp nền dân
chủ pháp trị
của Mỹ xuống.
Nếu những
người tự
xưng là
“chống cộng”
nhất quyết
rập khuôn
theo chế độ
ở trong nước
khi hành
động, làm
sao họ c̣n
chính nghĩa
để chống
cộng? Người
dân nước này
sẽ ghê tởm
chúng ta.
Ngày
24.8.2010
Lữ
Giang
Ghi chú:
Mỗi tuần,
nếu t́m
không t́m
thấy bài gởi
đến, xin vào
website
motgoctroi.com,
mục
"Mỗi
Tuần Một
Chuyện",
sẽ t́m thấy
đầy đủ các
bài trong đó.
|