www.motgoctroi.com mến chào bạn

Làm thật hay diễn tṛ?

Lữ Giang

 

Ai xem những đoạn phim được chiếu đi chiếu lại trên các đài truyền h́nh ở Nam Cali về cuộc họp báo của hai ủy ban có tên là Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Văn Hoá Vận của CSVN và Ủy Ban Phối Hợp Chống Cộng Sản và Tay Sai được tổ chức vào sáng thứ năm 5.8.2010 tại thành phố Westminster đều cảm thấy ngao ngán, nó gióng hệt một cuộc đấu tố địa chủ của toà án nhân dân Việt Cộng vào các năm 1955 và 1956: khua chân, múa tay, la hét, chửi bới, bịt miệng, kết án, v.v.

Mở đầu bài “Về quyền tự do hành nghề của nhà báo!” đăng trên nhật báo Việt Herald số ra ngày 8.10.2010, kư giả Vũ Ánh đă viết:

“Định cư ở Mỹ gần 18 năm th́ 17 năm làm báo, làm đài trong cộng đồng Việt Nam, từng gặp, từng nh́n thấy, từng nghe thấy những khẩu hiệu vọt ra từ cửa miệng của một số những phần tử lúc nào cũng vỗ ngực tự khoác cho ḿnh cái áo chống Cộng may bằng giấy, rồi múa may như phường tuồng trong cộng đồng này, nhưng chưa lần nào tôi cảm thấy xấu hổ lây như lần này...”

Tṛ diễn tuồng nói trên đă được các báo và dài truyền h́nh tường thuật lại khá đầy đủ, nhất là trên tờ tuần báo Việt Weekly số ra ngày 12.8.2010.

Mặc dầu cuộc họp báo này do Vi Anh Bùi Đức Nhân thao túng, chúng tôi thấy cần đặt vấn đề với Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, người chủ tọa cuộc họp báo và cũng là người thường được nhiều nhóm đưa ra làm Ông Phỗng (tượng người đứng khoanh tay hầu ở các đ́nh chùa) trong một số hội đoàn và các buổi diễn tuồng trong những năm gần đây như Việt Nam Cộng Hoà Foundation, Ban Thường Vụ Đệ Nạp Hồ Sơ Thềm Lục Địa VNCH, Ủy Ban Xây Dựng Sức Mạnh Cộng Đồng, Lê Văn Duyệt Foundation. Ủy Ban Chống Văn Hóa Vận Cộng Sản, Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Chống Cộng Sản và Tay Sai, v.v. Trong phạm vi bài này, chúng tôi chỉ đề cập đến ba bi hài kịch chính mà ông Liêm được đưa ra làm Ông Phỗng hay cái bum xum, đó là việc tái lập VNCH, Ủy Ban Xây Dựng Sức Mạnh Cộng Đồng và Ṭa Án Nhân Dân đấu tố các kư giả không chịu đi theo lề đường bên phải.

Một câu hỏi cần được đặt ra: Quư vị muốn làm thật hay chỉ diễn tṛ? Nếu qúy vị làm thật th́ đă làm trật lất, c̣n nếu qúy vị chỉ diễn tṛ th́ qúy vị đă đánh lừa đồng hương.

 

TÁI LẬP VNCH?

Mọi người đều biết, hiện nay tại Bolsa đang có hai chính phủ, đó là Chính Phủ Quốc Gia Việt Nam Lâm Thời do Đào Minh Quân làm Thủ Tướng và Chính Phủ Việt Nam Tự Do của Nguyễn Hữu Chánh. Ngoài ra, tại đây c̣n có Cung Củ Đậu quyền Tổng Thống Bolsa, ngoạ triều thường xuyên trên giường bố đặt tại quán Croissant Doré ở đường Bolsa, tiếp đại diện các quốc gia, dân chúng và giải quyết việc quốc sự 24/24 giờ mỗi ngày. Nhưng trên đây chỉ là những màn diễn tṛ để giúp vui cho đồng hương mà thôi.

Trái lại, nhóm Thù Tướng Nguyễn Bá Cẩn, Thứ Trưởng Giáo Dục Nguyễn Thanh Liêm, Thứ Trưởng Định Cư Nguyễn Văn Chức (Chuẩn Tướng Công B́nh)... trong nội các 9 ngày của Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn lại muốn làm thật và coi chính phủ của họ như là một chính phủ lưu vong thật! Chính phủ này do ông Nguyễn Thanh Liêm đại diện đă từng “đệ  nạp hồ sơ xác nhận thềm lục địa” theo Luật Biển!

Đây là một câu chuyện đă bị nhiều người phê phán, nhưng chúng tôi chỉ xin hỏi Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm một câu: Chính Phủ lưu vong Nguyễn Bá Cẩn (sau này do Tướng Nguyễn Văn Chức kế vị) có hợp với quốc tế công pháp hay không và có được Liên Hiệp Quốc và quốc gia nào công nhận hay không?

Chúng tôi đă tŕnh bày nhiều lần về điều kiện để h́nh thành một chính phủ lưu vong theo quốc tế công pháp. Để xác định, Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm cần mở mở một cuốn sách viết về quốc tế công pháp ra và t́m chữ “Government in exile” là thấy ngay. Tại sao giáo sư không làm? Phải chăng giáo sư sợ việc xác định rơ luật lệ sẽ ḷi ra chính phủ lưu vong Nguyễn Bá Cẩn là chính phủ ma hay sao?

Nếu lập chính phủ lưu vong mà dễ dàng như vậy tại sao chính phủ Ấn Độ phải dành cho Đức Đạt Lai Lạt Ma thành phố Dharamsala, một thành phố nhỏ ở chân Hy Mă Lạp Sơn, để làm thủ đô và h́nh thành một chính phủ Tây Tạng lưu vong trên đất Ấn? Tại v́ quốc tế công pháp đ̣i hỏi một chính phủ lưu vong phải có lănh thổ (dù ở hải ngoại) và quân đội.

Khi các cường quốc Tây phương và Trung Quốc muốn thành lập một chính phủ Kampuchia lưu vong do Sihanouk lănh đạo để chống “bọn bá quyền Việt Nam và tay sai là Heng Samrin”, ngày 22.6.1982, Trung Quốc phải dẫn Sihanouk đến Kuala Lumpur ở Mă Lai để kư với Son Sann và Khieu Samphan (Khmer Đỏ) một thoả hiệp thành lập cái gọi là “chính phủ liên hiệp” quốc cộng.

Sihanouk rất đau khổ khi bị buộc phải kư một thỏa hiệp như vậy nhưng ông vẫn phải kư v́ lúc đó Khmer Đỏ có quân đội và lănh thổ. Tuy nhiên, khi vừa kư xong, mực chưa ráo, Sihanouk đă nói với các kư giả: “Đó là một sự liên hiệp nhục nhă! Một sự liên hiệp không trong sạch và cũng không có ǵ vẽ vang. Một sự liên hiệp đáng ghê tởm. Một hiệp ước với quỷ sứ!”

Cả chính phủ lưu vong của Đức Đạt Lai Lạt Ma và Sihanouk đều được các nước Tây Phương và Liên Hiệp Quốc công nhận, v́ hội đủ các điều kiện của một chính phủ lưu vong theo quốc tế công pháp. C̣n chính phủ lưu vong Nguyễn Bá Cẩn th́ thế nào? Cứ thử cấp Passport cho các thành viên trong chính phủ xuất ngoại xem có được ra khỏi nước Mỹ hay không?

Nghe nói hai chính phủ Đào Minh Quân và Nguyễn Hữu Chánh cũng như Tổng Thống Bolsa Cung Củ Đậu đều từ chối không công nhận chính phủ lưu vong Nguyễn Bá Cẩn.

 

XÂY DỰNG SỨC MẠNH CỘNG ĐỒNG?

Ngày 17.5.2009, Ủy Ban Xây Dựng Sức Mạnh Cộng Đồng được h́nh thành do Giáo Sư Nguyễn Thanh Liêm làm Chủ Tịch với hai nhiệm vụ vận động (1) thành lập trung tâm sinh hoạt và (2) tổ chức bầu cử một Ban Đại Diện duy nhất cho CĐVN Nam Cali “để tạo sức mạnh và lấy lại danh dự cho một cộng đồng đă bị phân hoá từ hơn thập niên nay”. Trong cuộc họp ngày 2.3.2010, Hội Đồng Liên Tôn và một số hội đoàn đă quyết định tổ chức bầu cử một ban đại diện cộng đồng Nam Cali thống nhất lấy tên là “Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California” vào ngày 18.4.2010. Kết quả như thế nào?

 

1.- Một cuộc bầu cử không có căn bản pháp lư đă được tiến hành

Muốn lập một hội bất vụ lợi ở California, trước tiên phải lập một bản Articles of Incorporation, ta thường gọi là bản Điều Lệ. Trong bản điều lệ đó phải xác định muốn lập loại hội bất vụ lợi nào: v́ lợi ích công cộng (public benefit), tôn giáo, văn hoá, khoa học, ái hữu, v.v., v́ mỗi loại có thành viên và tổ chức khác nhau. Sau khi lập Điều Lệ rồi phải lập Nội Quy (By-Laws) quy định thành phần hội viên và thề thức bầu cử rồi mới tổ chức bầu cử.

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California chưa có Articles of Incorporation ấn định nó là củ khoai hay củ sắn, làm sao quy định hội viên và thể thức bầu cử được?

Mặc dầu vậy, Hội Đồng Liên Tôn đă đưa ra một bản Điều Lệ Tổ Chức Bầu Cử, coi cộng đồng như là một định chế quốc gia: “Tất cả những cư dân gốc Việt trong khu vực Orange, Los Angeles, San Diego hoặc Riverside, San Bernadino và Pomona Valley, trên 18 tuổi” như là thành viên của Cộng Đồng.

Tuy nhiên, theo luật pháp Hoa Kỳ, bản Điều Lệ Tổ Chức Bầu Cử chỉ được coi như là một khế ước lập hội của tư nhân, ai đi bầu được coi như là chấp nhận hội, ai không đi bầu không phải là thành viên của Cộng Đồng.

 

2.- Ủy Ban Tổ Chức Bầu Cử vượt quá thẩm quyền

Điều lệ tổ chức bầu cử chỉ buộc ứng cử viên phải là “có lập trường quốc gia, không có tiền án”. Điều kiện thứ nhất rất mơ hồ, nhưng dù sao khi xét đơn ứng cử, Ủy Ban chỉ được xét tư cách của ứng cữ viên theo hai điều kiện đó mà thôi khi nhận đơn. Những khiếu hại về tư cách ứng cử viên trong khi bầu cử và sau khi bầu cử, Ủy Ban không có quyền xét mà phải chuyển hồ sơ cho Ban Đại Diện và ban này phải lập một Ủy Ban Hợp Thức Hoá để quyết định. Người bị khiếu nại cũng có thể xin ṭa án xét xử. Luật California quy định rằng trong thời hạn 90 ngày kể từ ngày công bố kết quả cuộc bầu cử, những người liên hệ (cử tri và ứng cử viên) đèu có quyền khiếu nại trước Superior Court.

Ấy thế mà Ủy Ban Tổ Chức Bầu Cử lại vượt quá thẩm quyền của ḿnh, xét tư cách của ứng cử viên bị khiếu nại sau khi cuộc bầu cử đă kết thúc! Khi bị phản đối từ nhiều phía, Ủy Ban thấy không nuốt trôi, thay v́ công bố kết quả cuộc bầu cử, Ủy Ban lại bán cái cho Ban Phối Trí!

 

3.- Ban Phối Trí là cái quái ǵ?

Ngoài Ban Đại Diện, Điều Lệ Tổ Chức Bầu Cử c̣n lập thêm Ban Phối Trí. Ban này gồm 7 vị do các Đoàn Thể Cộng Đồng bầu ra, nhiệm kỳ 1 năm và sau đó sẽ bầu luôn phiên tới các đại diện đoàn thể khác.

Một câu hỏi được đặt ra: “Các Đoàn Thể Cộng Đồng” được nói trong bản điều lệ là các đoàn thể nào? Được biết tại Nam Cali hiện có trên 300 đoàn thể các loại, vậy loại đoàn thể nào được bầu ra Ban Phối Trí? Đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể hay Đoàn Thiếu Nhi Phật Tử có được bầu không?

Nhiều người tin rằng Điều Lệ viết mập mờ như vậy với mục đích để cho một số đoàn thể trong phe nhóm chia ghế với nhau mà thôi.

Trong vụ xét xử bà Đào Bích Ty, Ban Phối Trí đă vi phạm ba điều rất nghiêm trọng, nếu bà Đào Bích Ty nộp đơn kiện trước toà, cả Ban Tổ Chức Bầu Cử lẫn Ban Phối Trí sẽ thua to:

 

Thứ nhất: Điều Lệ Tổ Chức Bầu Cử quy định Ban Phối Trí Khuyến cáo Ban Đại Diện về những hành vi thiếu đạo đức hoặc phạm pháp, thân cộng hoặc đi ngược lại quyền lợi của cộng đồng của thành viên. Nếu Ban Đại Diện không có biện pháp chế tài cụ thể, sẽ triệu tập đại hội cộng đồng để có biện pháp thích ứng”. Trong vụ này, Ban Phối Trí chưa hề khuyến cáo Ban Đại Diện, nên không có quyền hành động.

 

Thứ hai: Ban Phối Trí phải triệu tập đại hội cộng đồng để xét xử, chứ Ban Phối Trí không có quyền tự xét xử. Ấy thế mà Ban Phối Trí đă lạm quyền, loại bỏ bà Đào Bích Ty!

 

Thứ ba: Tục giao pháp lư Latin có câu “Nemo tenetur seipsum accusare”, có nghĩa là không ai bị buộc phải buộc tội chính ḿnh. Một nghi can khi ở cảnh sát nhận tội, nhưng khi ra trước ṭa có thể chối tội. Luật pháp coi sự “nói ngược nói xuôi” này đối với bị đơn không phải là một tội phạm mà chỉ là một h́nh thức tự vệ. Ấy thế mà cả Ủy Ban Tổ Chức Bầu Cử lẫn Ban Phối Trí coi sự “nói ngược nói xuôi” của bà Đào Bích Ty như một hành vi “thiếu đạo đức” và không cho bà trúng cử!

 

4.- Đầu voi đuôi chuột

Mục đích của cuộc bầu cử ngày 18.4.2010 là thống nhất Cộng Đồng Nguyễn Xuân Vinh với Cộng Nguyễn Tấn Lạc (thường được gọi là Cộng Đồng Việt Tân). Nhờ đặt thùng phiếu tại các nhà thờ và chúa, và phát phiếu bầu trước, số người đi lễ đă bỏ phiếu và số phiếu bầu lên gần 20.000 (Tại Orange County đă có khoảng 120.000 cử tri Mỹ gốc Việt), nhưng Cồng Đồng Nguyễn Xuân Vinh không tham gia và vẫn hoạt động theo quy chế sinh hoạt riêng.

Tuy nhiên, những biến loạn đáng buồn kéo dài trong cuộc bầu cử được liên tục đưa lên các đài truyền h́nh địa phương khiến mọi người ngao ngán. Sau cuộc bầu cử, t́nh trạng rối loạn trong cộng đồng vẫn c̣n nguyên vẹn.

Hội Đồng Liên Tôn và Ủy Ban Xây Dựng Sức Mạnh Cộng Đồng mong muốn Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California trở thành như một chính phủ VNCH nối dài ở hải ngoại, Mỹ hay Việt Cộng muốn làm chuyện ǵ phải tới tiếp xúc với Ban Đại Diện Cộng Đồng. Muốn th́ muốn thế, nhưng thực tế chẳng bao giờ như thế cả. Rất nhiều tổ chức và và dân chúng trong vùng vẫn không coi Ban Đại Diện là tổ chức đại diện cho họ, làm sao Mỹ và Việt Cộng công nhận được? Một bằng chứng cụ thể: Trong đại hội thường niên ngày 14.8.2010 tại Orange County, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ đă nhờ Cộng Đồng Nguyễn Xuân Vinh đứng ra tổ chức và tham dự đại hội chứ không nhờ Cộng Đồng mới được thành lập. Tổng Thống Bolsa Cung Củ Đậu, hai chính phủ Đào Minh Quân và Nguyễn Hữu Chánh vẫn coi Ban Đại Diện Cộng Đồng như không có.

Rốt cuộc, Cộng Đồng mới được thành lập lại đi vào con đường của Cộng Đồng Nguyễn Tấn Lạc hay thay thế Cộng Đồng Nguyễn Tấn Lạc. Muốn biết Ban Đại Diện mới có uy tính hay không, Ban Đại Diện cứ ra một thông cáo kêu gọi ủng hộ một ứng cứ viên nào đó, xem đồng bào có nghe theo không.

 

HẠ THẤP NỀN DÂN CHỦ MỸ XUỐNG

Điều đáng tiếc hơn nữa, sáng thứ năm 5.8.2010, hai cái gọi là Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Văn Hoá Vận của CSVN của Phan Kỳ Nhơn và Ủy Ban Phối Hợp Chống Cộng Sản và Tay Sai của Nguyễn Thanh Liêm đă tổ chức ṭa án nhân dân tại đền Lê Văn Duyệt, do Nguyễn Thanh Liêm chủ tọa, để đấu tố các cơ quan truyền thông và kư giả trong vùng không chịu đi theo lề đường bên phải do họ vạch ra. Lư do: Một số cơ quan truyền thông và kư giả đă tham dự cuộc họp báo của Đàm Vĩnh Hưng rồi chiếu lên truyền h́nh và đăng trên báo. Vi Anh Bùi Đức Nhân và Phan Kỳ Nhơn làm các bộ kích động đấu tố.

Tưởng đây là một nước CHXHCNVN nối dài và các ông Nguyễn Thanh Liêm, Bùi Văn Nhân và Phan Kỳ Nhơn là Ủy Ban Tư Tưởng Văn Hóa Trung Ương Đảng Bolsa nên họ đă áp dụng điều 88 của Bộ Luật H́nh Sự Việt Cộng để trừng phạt các kư giả và cơ quan truyền thông đă “làm lợi cho cộng sản”. Sau một hồi thượng cảng chân, hạ cẳng tay, la hét, chửi bới, xỉa xói...,  Ủy Ban ra tuyên cáo tuyên bố KHÔNG TIẾP XÚC, KHÔNG TRẢ LỜI PHỎNG VẤN, KHÔNG CHO QUẢNG CÁO, KHÔNG CHO CHỤP H̀NH, KHÔNG CHO VÀO CÁC CUỘC HỌP CỦA ĐOÀN THỂ!

Trong thực tế, các cơ quan truyền thông và kư giả có cần họ đâu? Chính họ mới là những người thường xin xỏ các cơ quan truyền thông và kư giả phỏng vấn và chụp h́nh họ để kiếm chút danh.

Để đưa cuộc dấu tố lên cao điểm, với sự kích động của Vi Anh Bùi Văn Nhân, Ủy Ban đă quyết định đuổi kư giả Đoàn Trọng ra khỏi pḥng họp.

Những hoạt cảnh đen tối này đă được các đài truyền h́nh trong vùng chiếu đi chiếu lại để cho đồng bào thấy sự lộng hành của một nhóm mặc áo giấy chống cộng toan tính du nhập chế độ xă hội chủ nghĩa ở Việt Nam vào nước Mỹ.

Đa số đồng bào ở Mỹ đều có nghe đài BBC, RFI, RFA và nghe các cuộc phỏng vấn của họ. Họ không như một số kư giả Việt Nam, cứ gài cho người được phỏng vấn chửi cộng sản rồi khen hay. Họ hỏi phía bên này rồi lại hỏi phía bên kia, kể cả các viên chức chính quyền cộng sản, v́ không muốn thông tin một chiều theo kiểu cộng sản. Thông tin của thế giới tự do phải hai chiều. Buộc các cơ quan truyền thông và kư giả ở hải ngoại đi theo đường lối của cộng sản là hạ thấp nền dân chủ của nước Mỹ xuống ngang hàng với chế độ cộng sản.

 

ĐỪNG LÀM ÔNG PHỖNG NỮA

Tôi được cho biết Giáo Sư Nguyễn Thanh Liêm tốt nghiệp Cữ Nhân Giáo Khoa Văn Chương Việt Hán tại Đại Học Văn Khoa Sài G̣n, có bằng Tiến Sĩ ngành Research & Evaluation in Education tại Iowa State University, Ames, Iowa, nguyên Hiệu Trưởng Trường Trung Học Petrus Kư, Saigon, (1962-1964), Phụ Tá Tổng Trưởng Đặc Trách Trung Tiểu Học và B́nh Dân Học Vụ, Thứ Trưởng Giáo Dục của Chính Phủ 9 ngày Nguyễn Bá Cẩn... Với tŕnh độ như vậy, không lẽ Giáo sư cứ “hy sanh” đi làm Ông Phỗng cho các đám múa rối diễn tuồng, chủ tọa cả ṭa án nhân dân cho một tên giáo viên tiểu học ở Vĩnh Long như Vi Anh Bùi Văn Nhân, mặc áo giấy chống cộng, đứng ra đấu tố các kư giả và cơ quan truyền thông ở hải ngoại thực thi quyền tự do báo chí sao?

Vào tháng 10 năm 2009, tôi có viết bài “Kẻ phản bội” phổ biến khắp thế giới, đưa những tài liệu chứng minh Tổng Thống Thiệu là người phản bội ông Diệm và phản bội đất nước, làm mất miền Nam Việt Nam. Ngày 22.10.2009, Giáo sư có gởi văn thư lên án tôi cáo buộc phi lư, có những lời lẽ vô lễ đối với một vị cố Tổng Thống của một chế độ hiến định, có thái độ vô ơn đối với những sự hy sinh mất mát lớn lao của tập thể Dân Quân Cán Chính VNCH... Nói tóm lại, Giáo sư định nhân danh VNCH để hù tôi. Ngày 2.11.2009, tôi đă cho phổ biến bài “Chuyện kẻ phản bội” trả lời những ngụy luận của Giáo sư và đưa thêm những bằng chứng lịch sử chứng minh những điều tôi viết là không chối căi được và yêu cầu Giáo sư đừng mưu toan “dùng thúng úp voi” hay “dùng nón cối úp lịch sử”. Tôi có mời Giáo sư lên các đài truyền thanh và truyền h́nh ở trong vùng đối thoại với tôi để làm sáng tỏ sự thật. Rất tiếc Giáo sư đă im lặng. Điều này cho thấy Giáo sư sợ sự thật hoặc không đủ can đảm hay không đủ khả năng đi t́m sự thật.

Giáo sư cứ tưởng tượng coi, trong khi Mỹ viện trợ cho Việt Nam 200 triệu USD để khai thác bauxite, lập kế hoạch xây dựng hạ tầng cơ sở cho Việt Nam, thao diễn quân sự với bộ đội Việt Nam..., Giáo sư chỉ lo đi đập mấy con gián để “biểu dương khí thế” mà có thể “giải phóng quê hương” khỏi chế độ cộng sản được sao? Những người có học  thức như Giáo sư phải xét lại xem ḿnh nên làm ǵ trong t́nh thế hiện tại, khi t́nh h́nh đă thay đổi. Phần tôi, tôi luôn sẵng sàng đón tiếp Giáo sư trên các đài truyền h́nh và truyền thanh để làm sáng tỏ về những vấn đề đă nêu trên.

 

Ngày 17.8.2010

Lữ Giang