 |

T́nh yêu là một phần thể tạo nên đời sống. Do vậy,
t́nh yêu là đề tài muôn thuở của nghệ thuật và sáng
tạo. Nếu chỉ nói riêng ở lănh vực âm nhạc mà thôi, th́
từ cổ chí kim, từ Á sang Âu, lúc nào, ở đâu, t́nh yêu
vẫn luôn là chất xúc tác khó có tác giả nào tránh khỏi.
Trong kho tàng âm nhạc Việt nam, trăi qua bao thời
gian biến đổi, dù thế nào, t́nh yêu vẫn là một điểm
chính yếu bắt nguồn cho cảm hứng. Đă có biết bao người
viết nhạc t́nh mà những tác phẩm của họ đă trở thành
bất hữu với thời gian. Rực rỡ giữa vườn hoa nghệ thuật
đó, đứng riêng một nét đẹp, là những t́nh ca của nhạc
sĩ Ngô Thụy Miên.
"Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa
vẫn tóc mây bay má môi hồng thắm
Gót bước nhẹ vương ư thơ
T́nh yêu nào vương mắt ngọc, mơ ước vẫn chưa phai nḥa..."
(Giáng Ngọc)
Người t́nh trong giai điệu của Ngô Thụy Miên luôn mang
nét đài cát, mỏng manh. Cái nét đẹp lăng đăng của thơ
và vấn vương của những mộng mơ ngà ngọc, hoặc của
những nỗi buồn lâng lâng. Như cô tiểu thư độ tuổi dậy
th́, khép nép bên lầu son, cùng những rung động dấu
kín. Nàng đă được những ngôn ngữ trau chuốc và những
âm giai hầu như là chậm buồn, tha thiết của Boston,
đặt lên bục, điêu khắc thành kiểu mẫu cho một khai phá
mới, một trường phái mới - trường phái lăng mạn Ngô
Thụy Miên. Từ những tác phẩm đầu tiên, cho đến những
sáng tác mới gần đây, có lẽ như lời người nhạc sĩ đă
thú nhận "đă hằn học với đời hơn", nhưng vóc dáng của
người t́nh vẫn luôn ẩn - nhập, với nét đẹp lăng mạn
buồn nhè nhẹ - một thứ buồn không nặng nề, nhưng đủ
làm se lại con tim trong nỗi run động thật thà. Đẹp
như "Giọt Nước Mắt Ngà". Mơ hồ dịu dàng như "Tuổi Mây
Hồng". Dù có những đổi thay theo tuổi đời và gịng
sống, người t́nh của ngày ngay vẫn "ngát hương nụ cười,
nét môi", vẫn long lanh nỗi buồn trong đôi mắt, gịng
tóc, như rằng mùa thu muôn đời vẫn là mùa của mộng mị.
"Em có nghe khi mùa thu tới,
mang ái ân mang t́nh yêu tới,
em có nghe, nghe hồn thu nói, ḿnh yêu nhau nhé"
Trong bốn mùa của vũ trụ, cũng như sự hiện diện hiển
nhiên của t́nh yêu trong nghệ thuật, mùa thu muôn đời
đă được b́nh chọn là mùa cho lăng mạn khai sinh, là
mối cảm xúc cho thi vị. Với một tâm hồn ắp đầy t́nh tứ
và lăng mạn, th́ t́nh khúc của Ngô Thụy Miên không thể
thiếu sự hiện hữu của mùa thu. Thật vậy, Ngô Thụy Miên
đă có những t́nh khúc tuyệt vời mà sắc màu của mùa thu
đă được khéo léo tô vẽ không chỉ phơi bày xúc cảm của
ông mà c̣n trọn vẹn bản chất của mùa thu. Tất nhiên,
không riêng ǵ ông mà có rất nhiều nhạc sĩ tài hoa
khác đă đem mùa thu vào âm nhạc thật tuyệt. Nhưng Ngô
Thụy Miên đă dọn mở cho mùa thu bước vào thế giới âm
thanh của ông bằng một đường lối riêng, tách hẳn khỏi
những nét khai phá của các nhạc sĩ khác.
Cũng như t́nh yêu, mùa thu bước vào t́nh khúc Ngô Thụy
Miên với chất điệu thật trữ t́nh thật thiết tha, và
cùng nét buồn đằm thắm không ủy mị không sến. Đó không
chỉ nhờ ở sự xếp đặt ngôn từ diễn đạt mà phần nhiều,
nhờ ở cách chọn lựa từng tiết âm cho thích hợp. Để rồi,
khi hoàn tất, người nghe có thể nh́n nhận rằng: đó
chính là trường phái Ngô Thụy Miên.
Với một con tim dạt dào mẫn cảm và một tâm hồn tôn thờ
t́nh yêu tuyệt đối như vậy, gịng nhạc của Ngô Thụy
Miên hẳn nhiên cưu mang trọn vẹn những nỗi niềm, hay
tâm sự của nhạc sĩ hoặc của kẻ đang yêu đối với t́nh
nhân hay t́nh yêu.
Hăy nghe "Niệm Khúc Cuối" với:
"Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây, hay cho băo tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá
buồn gầy.
Dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em..."
Tha thiết đến thế là cùng.
Ưu ái đến thế là quá độ của một con tim nồng nàn t́nh
cảm dâng hiến.
Bằng sự khéo léo lồng thiên nhiên vào bản thể con
người, hoặc nhân cách hóa những nắng, những mưa bên
cạnh những tĩnh từ chọn lọc, t́nh khúc Ngô Thụy Miên
vượt thoát khỏi những xưng tụng mang tính cá nhân cho
t́nh và người t́nh để trở thành đại diện, trở thành
đặc trưng, trở thành của chung cho loài người. Người
nghe có thể t́m thấy ḿnh trong ấy. Người nghe có thể
vay mượn gịng nhạc của ông để kư thác tâm sự hoặc t́m
thấy sự đồng cảm rất gần gủi.
Ngay cả ở khía cạnh tan vỡ trong cuộc t́nh, gịng nhạc
và ngôn ngữ của ông không hằn học trách móc, không
nặng lời oán than, không ủ rũ bi thống theo cách nức
nỡ của sân khấu cải lương. Từ "Bản T́nh Cuối" -
"Mưa đă rơi, và nắng đă phai, trên cuộc t́nh ngây thơ
ngày nào, ta vẫn yêu, hồn ta vẫn say, qua bao nhiêu
năm tháng ơ thờ..."
Cho đến những sáng tác gần đây của ông, khi nói đến
người xưa, hoặc khi gợi về t́nh cũ, người nghe vẫn cảm
nhận được những cưu mang không hề vơi giảm. Những hoài
niệm, tiếc nuối trở về thật tha thiết. Những thủy
chung, gắn bó với tháng năm, với dĩ văng vẫn rất ân
cần mà không hằn học. "Gọi tên em măi trong cơn mê này,
ḿnh nhớ thương nhau" (Riêng Một Góc Trời) hoặc "Anh
vẫn yêu em, vẫn buồn trông theo gió" (Mây Bốn Phương
Trời) "Dù trăm năm trôi nhẹ trên phiến buồn, anh vẫn
c̣n tưởng nhớ người yêu xưa ..." (Trong Nỗi Nhớ Muộn
Màng) hệt như là người nhạc sĩ đă một lần tuyên thệ
với ái t́nh trong một lần đắm đuối ban đầu hay măi về
sau:
"Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời
có trách một đời...
cũng đă muộn rồi
T́nh ơi, dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em"
Sau cùng, trước những cay đắng t́nh đời ấy, Ngô Thụy
Miên xin chọn làm người gánh vác, để "T́m quên bằng
men ư nhạc" (Giáng Ngọc) mà qua ư nhạc đó để mong mỏi
ở "duyên ước xin dành kiếp sau" (Giáng Ngọc). C̣n với
người xưa cũ xin hăy phôi pha để nhẹ nhàng trong
đờisống:
"Chuyện ḿnh xin quên lăng
cho bước chân d́u cay đắng
Chuyện mùa thu năm ấy
hăy xin ghi vào giấc mơ..."
(Thu Trong Mắt Em)
Một nét tuyệt đẹp khác trong t́nh khúc Ngô Thụy Miên
là thơ bước vào nhạc thật hài ḥa. Nếu bài thơ "Tuổi
13" của thi sĩ Nguyên Sa đă được nhiều người biết đến,
nhất là giới trẻ, ở khoảng tuổi vừa chớm rung động,
qua sự tài t́nh chuyển thành nhạc phẩm "Tuổi 13" của
Ngô Thụy Miên, th́ một loạt những thi phẩm khác đă
được Ngô Thụy Miên tiếp tay giới thiệu đến công chúng
qua những bản t́nh ca bất tử. Đó là những nhạc phẩm
tiêu biểu như: "T́nh Khúc Buồn" - thơ Phạm Duy Quang,
"Áo Lụa Hà Đông", "T́nh Khúc Tháng Sáu", "Tháng Sáu
Trời Mưa", "Paris Có Ǵ Lạ Không Em" - thơ Nguyên
Sa... Thực ra, tự trong thơ cũng đă có âm hưởng, giai
điệu và một bài thơ hay th́ không cần phải phổ thành
nhạc mới được biết đến. Do vậy, để đem một bài thơ hay
trở thành một ca khúc có giá trị đó là một việc làm
không phải dễ. Bởi lẽ, nếu người nhạc sĩ không đủ tài
hoa hoặc thiếu cảm nhận th́ khi bài thơ được chuyển
thành nhạc đă không thể diễn đạt trọn vẹn cái hay của
bài thơ, mà có thể c̣n khiến cho uy tín của người nhạc
sĩ đó bị tổn thất. Trong thi đàn Việt Nam, Nguyên Sa
là một đóa hoa tuyệt đẹp. Trong ṿm trời âm nhạc, Ngô
Thụy Miên là một ngôi sao sáng. Tài hoa của hai người
ở vào hai lănh vực khác nhau. Thế nhưng, nghệ thuật đă
là một mối dây kết nối hai tâm hồn dạt dào lăng mạn đó
để cho sự kết nối ấy đă cống hiến cho nền văn học nghệ
thuật Việt nam, những hạt trân châu quí báu. Hay nói
một cách khác, Ngô Thụy Miên đă như một ông tơ khéo
tay, phối hợp Thơ và Nhạc như những cuộc hôn nhân
thành công kỳ diệu.
Đối với cá nhân tôi, những t́nh khúc của Ngô Thụy Miên
là những t́nh khúc tuyệt vời sẽ trường tồn với thời
gian. Giai điệu trữ t́nh, ngôn ngữ đầy gợi h́nh, gợi
cảm của Ngô Thụy Miên đă sớm tác động vào ḷng tôi từ
tuổi 13, để rồi, chính những tuyệt khúc như "Giọt Nước
Mắt Ngà", "Niệm Khúc Cuối", "Mắt Thu", "Mắt Biếc", "Áo
Lụa Hà Đông", "Bản T́nh Cuối", "Từ Giọng Hát Em", "Giáng
Ngọc", "T́nh Khúc Tháng Sáu" .v.v. đă phần nào là
những đam mê trong niềm rung động đầu đời, hoặc xúc
cảm cho ng̣i bút của tôi trong suốt một thời gian.
Đi theo với tuổi đời, song song cùng những người viết
t́nh ca kiệt xuất mà tôi hằng mến mộ như Trịnh Công
Sơn, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Lê Uyên Phương, gịng
nhạc t́nh của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên luôn luôn chiếm
ngưỡng trong ḷng tôi một vị trí riêng biệt. Tôi luôn
trông đợi ở người nhạc sĩ này với niềm tin tuyệt đối
cho những sáng tác mới, thẩm thấu ḷng người, thẩm
thấu t́nh - đời, và man mác thi vị của phong thái Ngô
Thụy Miên.
Đông Gàn - Hoàng Vi Kha