Người viết: LÊ TƯỜNG VI
Tác giả Lê
Tường Vi (h́nh bên) cư dân San Diego, nhiều năm là kỹ sư cho
một hăng tele-communication, tự sơ lược tiểu sử: “Tôi qua US
lúc 14 tuổi. Cả gia đ́nh c̣n kẹt lại VN vào lúc đó. Tôi bảo
lănh cha mẹ sau khi ổn định và chúng tôi đoàn tụ năm 1995.”
Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ năm thứ tư, Lê Tường Vi được
b́nh chọn vào chung kết, với hai bài đặc biệt: “Một Ḿnh
Nuôi Con” cho thấy một bà mẹ hiểu biết nghịch cảnh và đương
đầu. “Ba Thế Hệ Một Nhà” kể về việc nối lại t́nh yêu thương
từng bị ngăn cách giữa mẹ con, bà cháu.
Theo tin từ cuộc họp mặt phát giải thưởng, ra mắt sách Viết
Về Nước Mỹ 2005 tối chủ nhật 28-8, 2005, tác giả Lê Tường Vi đă
chính thức được trao tặng Giải Chung Kết Duy Nhất Trong Năm.
Trân trọng chúc mừng.
Giải chung kết tác giả tác phẩm trong năm
(10,000.00 Mỹ kim) đă được trao tặng tác giả Lê tường Vi, cư
dân San Diego, với các bài viết Một Ḿnh Nuôi Con, Ba Thế Hệ
Một Nhà:
H́nh trên, từ trái: Lê Tường Vi, cháu Vinh
con trai, ông bà ngoại.
*
Cái thú sưu tầm thơ văn của tôi bắt nguồn
từ thuở nhỏ. Đọc bài thơ hay hoặc nghe câu tục ngữ thích thú,
tôi ghi chép lại trong quyển sổ b́a dày tôi kí cóp dành dụm
cả mấy tháng tiền quà mới mua được.
Lục b́nh bông tím
Điên điển bông vàng
Điên điển mọc ở đất làng
Lục b́nh trôi nổi như phường hát ngao ... a` ơ
...
Con mất cha ăn cơm với cá
A` ơi.. Con mất mẹ liếm lá đầu đường...
Đó là những câu ru em ngọt ngào của Mẹ
tôi trong buổi trưa hè oi bức, được tôi nắn nót viết lại cẩn
thận như lúc viết bài Trấn Thủ Lưu Đồn nộp cho cô giáo. Tôi
g̣ từng nét bút, tô từng màu mực để tạo nét đặc biệt cho
quyển sách với tất cả khả năng trang trí của tuổi mười ba.
Năm 1975, cả gia đ́nh tôi dắt díu chạy loạn từ miền Trung
vào SàiG̣n, rồi tôi một ḿnh lưu lạc tới nước Mỹ. Trong túi
hành lư nhỏ trên vai có quyển sách chép thơ ca này. Đây là
kỷ vật thơ dại đáng kể nhất tôi c̣n mang theo được bên ḿnh.
Quyển sách chép thơ trở thành cuốn nhật kư, bạn trung thành
của con bé 14 tuổi. Trong những ngày ấy, tôi trút biết bao
ḍng tâm sự đau buồn, hờn tủi vô những trang giấy trắng c̣n
lại của tập thơ. Sau này nh́n lại, những trang sách vẫn c̣n
in dấu nước mắt, nét chữ nḥe nhoẹt. Hồi tưởng lại tâm trạng
ngày xưa, tôi vẫn c̣n cảm thấy xúc động.
Trong cuộc sống tất bật vừa làm vừa học, tôi chẳng c̣n thời
giờ để than thở với nhật kư nữa. Quyển thơ dần dà lui xuống
đáy thùng sách mang theo khi dọn nhà. Những lúc h́ hục
khiêng thùng sách ra xe hay lên xuống cầu thang mỗi chổ ở
mới, tôi vẫn nghĩ phải bỏ bớt những quyển không thông dụng.
Nhưng sau bao lần cầm lên, tôi vẫn không nỡ quăng tập thơ cũ
kỷ này. Tôi nhét nó xuống đáy thùng và tiếp tục mang nó theo
cho tới khi ổn định gia cư.
Quyển sách từ lâu nằm khuất trong góc của kệ sách và dường
như không c̣n ảnh hưởng nào trong cuộc sống bận rộn của gia
đ́nh. Cho tới khi con trai tôi chào đời, nhờ nó, tôi t́m lại
được những bài ca dao hát ru ngày xưa của mẹ, mang ra làm
vốn ru con khi cháu c̣n nhỏ. Bận rộn đời sống làm quyển sách
lại lui vào bóng tối, khuất lấp trong kệ sách.
*
Tôi có việc làm tương đối yên ổn trong
hăng tele-communication tại một thành phố miền nam Cali. Số
dân gốc Việt trong hăng không nhiều, nhưng thỉnh thoảng vẫn
hẹn nhau đi ăn trưa, trao đổi tin tức và tán gẫu thời sự.
Chúng tôi tương ái và tôn trọng lẫn nhau.
Một hôm, đang làm việc bỗng điện thoại trên bàn reo lên.
Nh́n tên người hiện ra trong khung kính nhỏ của điện thoại
là Mary Ann C.. Ủa, cô này là thư kư riêng của sếp lớn trong
hăng, gọi tôi có việc ǵ vậy ḱa?
Ngạc nhiên, tôi nhấc lên:
- Hello, Vi đây.
Tiếng nói phía kia có phần khẩn cấp:
- Chị ơi, nói giùm với bà Ngoại em đi.
Cách phát âm thiếu dấu của những người ngọai quốc nói tiếng
Việt của Mary Ann làm tôi ngạc nhiên v́ trước giờ tôi không
hề biết cô là người Việt. Cứ ngỡ cô là người Hawaii hay
người xứ Thái b́nh dương Nam Á nào đó. Chưa kịp trả lời, cô
hấp tấp nói tiếp bằng tiếng Anh:
- Please tell Grandma don't worry. I already paid the
electric bill yesterday.
Và cô bấm thêm đường dây thứ ba, tiếng một bà lớn tuổi miền
Nam, giọng hốt hoảng tuôn ra:
- Họ đ̣i cúp điện của Ngoại con ơi. Làm sao đây? Làm sao đây
con?
Tôi chen vào:
- Thưa bà, cô ấy nói đă trả tiền điện rồi. Bà yên tâm.
Tiếng bà cụ ngừng lại vài giây, thở phào:
- Trả rồi hả. May quá!
Và bà thắc mắc:
- Cô là ai vậy?
- Dạ, con là người làm chung sở với Mary Ann.
- Ủa, có người Việt làm chung với con Ngọc Lan sao? Cô ơi,
nói giùm có nhiều giấy tờ gởi nhưng tôi không hiểu hết. Cô
nói giùm cho tui đi.
Th́ ra Mary Ann c̣n có tên Việt là Ngọc Lan. Tôi tiếp tục
thông dịch giùm hai bà cháu thêm khoảng 15 phút. Mary Ann
nói cuối tuần cô sẽ ghé qua thăm cụ và xem xét lại giấy tờ.
Sau khi bà cụ cúp máy, cô cám ơn tôi rối rít, nói cô cố gắng
giải thích nhưng trong cơn bối rối và thêm chứng nặng tai,
cụ lại càng không hiểu nổi thứ tiếng Việt đơn sơ của cô.
Quưnh quá, cô mở quyển điện thoại niên giám của hăng, thấy
tôi họ Lê, cô gọi đại cầu may. Tôi an ủi, bảo cô khi nào cần
nói chuyện với bà, tôi sẵn sàng thông dịch giùm, không phiền
hà chi cả.
Từ đó tôi trở thành cái cầu ngôn ngữ của hai bà cháu Mary
Ann. Tôi cho số điện thoại riêng của ḿnh, Mary Ann lồng
trong điện thoại của bà cụ, và dặn khi cần thiết cứ bấm số 2
tới tôi nhận ngay.
Qua lời than thở của cụ Quế, tôi lờ mờ hiểu hoàn cảnh của bà.
Cụ Quế sống một ḿnh trong khu cư xá toàn là dân Mễ tây cơ
và da đen. Cụ sợ lắm, đóng cửa im ỉm cả ngày. Mary Ann mỗi
tháng ghé qua, chở bà đi chợ mua mấy thứ cần thiết. Sau vài
lần nói chuyện, bà hỏi thêm về tôi, và mời tôi ghé thăm bà
nếu có thời giờ.
Với Mary Ann, dần đà, chúng tôi thân nhau hơn qua những lần
nói chuyện. Có hôm cô nói bà ngoại em mong gặp chị lắm. Hai
bà cháu mấy chục năm nay không sao tṛ truyện được, nếu mà
có chị... Nghe Mary Ann nói, thấy thương, tôi quyết định
theo cô đi thăm cụ bà Quế. Cô vừa lái xe vừa kể lại hoàn
cảnh gia đ́nh.
Mẹ cô, bà Lư, theo chồng thứ hai về Mỹ năm 1970 với hai cô
con riêng, để lại người con trai lớn với bên chồng thứ nhất.
Mary Ann giàn giụa nước mắt khi nhắc lại cảnh cô bị dứt tay
khỏi người anh trai 8 tuổi ở phi trường Tân Sơn Nhất. Người
chồng Mỹ gốc Phi này không thích hai cô nhỏ nói tiếng Việt
nên ông ta hay đánh hai em và bắt phải nói tiếng Anh. Bà Lư
không dám can ông chồng nên hai cô nhỏ sợ ông ta lắm.
Nhớ bà Ngoại, hai cô nhỏ đ̣i về Việt Nam và bị đ̣n mỗi lần
khóc nhớ bà. Một thời gian sau, ở Việt Nam cụ Quế nhờ người
quen làm giấy tờ, lần ṃ đi tới Hawaii kiếm con gái và hai
cháu. May là ông Mỹ này ở trong quân đội nên sự t́m kiếm
không khó khăn lắm. Bà lọt tới đảo Oahu, không biết tiếng
Anh nên loay hoay ngồi ở sân bay cả ngày. Nhân viên phi
trường kiếm được người Việt Nam thông dịch và gọi taxi chở
bà tới địa chỉ nhà con gái. Cô bé Mary Ann - Ngọc Lan- mở
cửa thấy bà Ngoại mừng quá la lên, ôm bà chặt cứng, lôi vào
nhà và kêu em, mẹ ra đón bà.
Ông con rể Mỹ không ưa bà ra mặt. Sự hiện diện của bà làm
cho đời sống ông ta mất trật tự theo ư y muốn. Những vết bầm
trên người Ngọc Lan và em gái làm cụ Quế tức giận. Cụ liên
tiếp bảo con gái cụ hỏi “thằng Mỹ” tại sao đánh hai đứa nhỏ
nhưng bà Lư không dám hỏi. Cụ lôi hai đứa nhỏ, chỉ vào vết
bầm và hỏi y bằng tiếng Việt:
- Tại sao đánh hai đứa nhỏ?
Cụ liên tiếp nói “Phú Lít” làm tên kia nhột.
Visa tạm trú tại Hawaii được cấp 2 tháng, “thằng Mỹ” liên
tiếp nhắc cụ sắp xếp hành lư ra về trong những ngày sắp hết
hạn. Thương hai cháu quá, bà cụ liều ở lại, không chịu ra
phi trường.
Ngọc Lan kể bằng tiếng Anh , thỉnh thoảng chen vô vài tiếng
Việt đớt đát của cô làm tôi mường tượng lại hoàn cảnh đáng
thương của ba bà cháu.
- Thằng Mỹ bắt Mẹ đánh tụi em v́ biết bà Ngoại không dám gọi
“Phú Lít” bắt Mẹ. Bà Ngoại tức “thấy mẹ nó”.
Đôi khi cô chen vào từ ngữ Việt học từ cụ Quế chất phác làm
có lúc tôi suưt bật cười.
- Hết hạn visa, thằng Mỹ đem vali bà Ngoại quăng ra đường
khi bà không chịu đi về VN. Em khóc quá, nó đ̣i đánh em. Tối
đó bà Ngoại ngủ ngoài trời, em đem bánh ḿ cho Ngoại ăn bị
nó cú vô đầu đau lắm.
Mary Ann kể là hôm sau có người hàng xóm đem bà Ngoại vô nhà.
Họ gọi sở di trú tới đưa bà đi. Nơi đây có người Việt thông
dịch. Cụ Quế tŕnh bày và nhất định đ̣i ở lại Mỹ với các
cháu. Sở di trú bối rối chưa biết tính sao th́ may quá, có
người đàn ông góa vợ, cần vú em cho 2 đứa con của ông ta hỏi
cụ Quế có muốn làm không.
- Bà Ngoại phải đi “ở đợ” đó. Nhưng bà ra điều kiện là mỗi
chủ nhật bà nghỉ làm tới thăm cháu ngoại. Có khi thằng Mỹ
dắt tụi em đi mất để làm bà ngồi ngoài đường chờ tới tối
luôn.
Thấy cô cháu mang được tôi đến thăm, cụ Quế rất mừng. Cụ đă
hơn 80 tuổi, người c̣m cơi, hơi bị lăng tai, nghe không rơ,
nhưng lại ưa tṛ chuyện. Có lúc bà cụ kể thêm:
- Cô nghĩ xem, đang có nhà cửa hàng quán ở Việt Nam, tôi bỏ
hết đi ở đợ chớ rời hai đứa nhỏ tôi không đành. Con Lư tệ
quá, không dám bênh con, cứ sợ thằng Mỹ quá đi. Tôi làm công
cho người ta tới khi hai đứa nhỏ lớn lên. Muốn trở về Việt
Nam th́ người ta nói mất nước rồi, làm sao mà về? Tôi khóc
hết nước mắt cô ơi! Tôi đâu có biết đọc báo Mỹ mà biết tin
mất nước. Ông chủ nhà cứ dọn đi mấy chỗ hẻo lánh làm tôi có
gặp người Việt nào mà biết. Khổ chưa! Mười năm làm công ṛng
ră, sau đó thằng Mỹ theo con đàn bà khác, bỏ con Lư. Nó khóc
với tôi, xin lỗi, ăn năn. Tôi thương con gái khờ dại, biểu
nó thôi con, ráng làm lại cuộc đời. Tôi đưa hết tiền dành
dụm trong 10 năm biểu nó mua căn nhà nhỏ mẹ, con, bà, cháu
cùng nhau ở. Ai đời nó kể thằng Mỹ sao đó, tụi nó dắt nhau
đi chơi xài sạch bách tiền tôi cô ơi! Tức quá tôi muốn tự tử
chết cho rồi. Sao số tôi vô phúc quá! Con Ngọc Lan khóc, níu
áo tôi nói Ngoại ơi, đừng chết Ngoại ơi làm tôi cầm ḷng
không nỡ chết.
Cụ Quế nhờ cơ quan chức trách kiếm nhà ở và xin phụ cấp an
sinh xă hội khi cụ 65 tuổi. Cụ ở nơi này tự đó. Mỗi cuối
tuần cụ đón mấy chuyến xe bus tới chùa Việt Nam, nghe tụng
kinh, làm công quả cho qua số kiếp hẩm hiu. Cụ tránh quen
biết thân thiết với ai v́ mắc cỡ với thiên hạ về con gái
ḿnh. Bà Lư thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại mượn tiền Mẹ và
trách móc khi cụ nói không c̣n tiền nữa.
Ngọc Lan mỗi khi nhắc tới Mẹ cô vẫn nói:
- Mẹ em hư lắm. Mẹ không thương bà Ngoại hay thương ai hết.
Nghe chuyện cụ Quế và Ngọc Lan kể, tôi ái ngại cho hoàn cảnh
hai bà cháu, nên cố thu xếp đi với Ngọc Lan mỗi lần cô về
thăm bà. Bà cụ thường kể cho tôi nghe chuyện quá khứ. Chắc
bà cụ biết là qua tôi làm cầu nối, Ngọc Lan có thể biết thêm
về lai lịch của cô.
Theo bà cụ kể, cha bà người Tàu Hải Nam, trôi giạt qua Việt
Nam lấy mẹ bà người Việt. Ông mở tiệm thuốc Bắc, thương yêu
các con và thường nấu cho gia đ́nh ăn nhiều món tàu quê
hương của ông. Sau khi lấy chồng, bà sanh một con gái. Chồng
bà chết trong cơn uống rượu say gây gổ đập lộn với ai đó.
Để tang chồng ba năm, bà trở về nhà cha mẹ và từ đó bôn ba
nuôi con trưởng thành. Ngọc Lan rất giống bà nên tôi biết
rằng thời trẻ cụ bà Quế có nhan sắc mặn mà. Cuộc đời người
đàn bà góa nuôi con ở Việt Nam thời thập niên 40s chắc chắn
rất truân chuyên. Tôi hỏi sao không lấy chồng tiếp, cụ lắc
đầu quầy quậy:
- Thôi cô ơi, một lần lấy chồng tởn tới già. May quá ổng
chết, chớ ổng sống lâu chắc tui chịu hổng thấu nhà chồng.
Ngọc Lan không đủ tiếng Việt để hiểu trọn những chuyện bà
ngoại cô kể. Trong những lần viếng thăm cụ Quế, nhờ tôi
thông dịch qua lại, hai bà cháu tṛ truyện với nhau dễ dàng
hơn, Ngọc Lan biết thêm lai lịch của cô và tôi có dịp biết
thêm vài khía cạnh đời sống Việt Nam thời xưa.
Trong những dịp viếng thăm cụ Quế, tôi có dịp t́m hiểu Ngọc
Lan hơn. Cô rời quê hương lúc tuổi quá nhỏ. Tiếng mẹ đẻ c̣n
không biết, làm sao biết ǵ về quê mẹ. Tôi lắng nghe mỗi lần
cô bùng cơn giận khi nhắc lại những đ̣n thù của người cha kế
và sự dửng dưng của bà mẹ vô tâm.
Ngọc Lan nói trước khi gặp tôi, cô tránh tới khu người Việt
v́ cô cảm thấy lạc lơng. Đó cũng là lư do cô lạnh tanh, lảng
tránh sinh hoạt của đám nhân viên gốc Việt trong hăng. Bao
năm ẩn ức, có bạn để chia sẻ tâm sự, Ngọc Lan có vẻ dịu dần
lại. Tôi lựa lúc chị em thân thiện, kể chuyện quê mẹ Việt
Nam cho cô nghe, khi th́ chuyện đất đai, lịch sử, con người,
lúc th́ chuyện văn hoá, cảnh đẹp, món ăn...
Cùng nhau, chúng tôi gỡ dần những gút mắc trong quá khứ của
Ngọc Lan. Cho đến một hôm, trước khi tới thăm cụ bà Quế,
chính cô yêu cầu tôi cùng cô ghé qua khu Việt Nam đi chợ,
mua vật dụng nấu nướng mấy món bà ngoại cô thường nhắc.
Vậy là từ đó, mỗi lần chúng tôi tới thăm, căn apartment lạnh
lẽo của cụ Quế có thêm lửa bếp hồng làm nồng câu chuyện.
Những cuộn băng ca kịch VN thành thứ gợi ư bao mẩu chuyện
chúng tôi chia xẻ, có khi cười ḅ lăn, có khi cảm động chảy
nước mắt. Máu huyết Việt vẫn lưu chuyển trong ngựi Ngọc Lan
nên cô hấp thụ rất nhanh. Tánh t́nh sôi nổi khích động lúc
tôi mới quen cô giảm bớt nhiều. Cô nói tiếng Việt khá hơn,
nấu nướng món Việt rành rơi hơn, làm bà cụ có lần buột miệng:
- A , con nhỏ này sao giờ giỏi quá ta!
Ánh mắt sáng ngời hănh diện của cụ khi nh́n cô cháu ngoại
làm tôi hănh diện lây. Một đời hy sinh cho con, cho cháu, ít
ra cụ được hưởng chút vui vẻ đền đáp.
Có lần vui chuyện, cụ kể chuyện đêm tân hôn, làm chúng tôi
chỉ biết nh́n nhau, lắc đầu.
Cụ bà Quế lấy chồng khi mới mười sáu tuổi. Cụ kể sau khi đi
chào quan khách, mẹ chồng đưa “tân nương” vô pḥng hợp cẩn,
ngồi chờ chồng vô vén khăn phủ đầu che mặt. Chờ lâu quá, cô
dâu ngủ gục và giật thót dậy khi cửa pḥng bị mở tung. Một
người đàn ông say sưa nồng nặc mùi rượu được ẵm vô đặt lên
giường. Suốt đêm ấy, cô dâu Quế ngồi ở góc pḥng nh́n ông
chồng mới cưới nói quơ quào lảm nhảm trong cơn say.
Nghe tới đây, Ngọc Lan trề môi, hỏi sao Ngoại không tạt nước
cho nó tỉnh. Bà cụ cười đôn hậu:
- Ư, làm vậy họ cạo đầu đuổi về đó con.
Thật t́nh chúng tôi không thể tưởng tượng những bất công
phái nữ phải chịu đựng thời đó. Cụ Quế kể lại nỗi gian truân
lúc măn tang chồng, xin về nhà cha mẹ, bị bên chồng làm khó
dễ đủ điều.
Chép miệng, cụ nhắc lại cảnh chào nhà chồng ẵm con thơ ra đi.
Tất cả ṿng vàng sính lễ khi cưới hỏi phải trả lại nhà chồng.
Cụ mướn cái chái nhà hàng xóm ở tạm với con, sống nhờ ḷng
tốt của hàng xóm kiếm miếng ăn nuôi con. Cụ dành dụm vốn
liếng buôn bán thành công nuôi con gái ăn học ra trường hẳn
hoi. Vậy mà ai ngờ...
Cuộc đời cụ Quế làm tôi tưởng nhớ đến bao cuộc đời khác.
*
Mẹ tôi thường kể chuyện bà Chín trong họ tôi. Bà có người
chồng trẻ theo Việt Minh chết đi, để lại hai con trai. Anh
con cả lớn lên theo Việt Cộng, người em theo quốc gia. Hai
anh em mỗi năm chỉ gặp nhau một lần trong ngày giổ cha. Bà
Chín sống trọn năm trong ngày đó. Sau cuộc chiến tranh,
người em đi tù, từ chối sự bảo trợ của người anh. Bà cạn khô
nước mắt cho cảnh anh em thù hằn nhau. Ngày trước, khi c̣n
chính quyền quốc gia, bà từng nhiều phen liều ḿnh che chở
con trai lớn khi người em điều động lính lùng bắt quân phía
người anh.
Sau này, khi Việt Cộng nắm quyền, bà từ chối vinh quang của
con trai lớn, đón con trai nhỏ từ ngục tù trở về. Nhắc tới
bà Chín, trong họ tôi ai cũng xót xa cho hoàn cảnh gia đ́nh
đôi ngả của bà.
Chạnh ḷng tôi nghĩ tới cô giáo Ánh - cô giáo lớp 5 ngày xưa
của tôi. Thời đó, học sinh lớp 5 bậc tiểu học phải thi lên
lớp 6 để được nhận vô trường công. Cô giáo Ánh nổi tiếng
nghiêm túc nên bọn học tṛ sợ oai cô, không dám phá phách
như những năm trước. Cô cho nhiều bài làm ở nhà, rất công
b́nh trong khen thưởng hay quở phạt và thương yêu đám tṛ
nhỏ. Cô là vị giáo viên để lại ấn tượng kính phục trong tâm
tư học tṛ và nhất trong tôi. Tôi nhớ măi ánh mắt rạng rỡ
vui mừng của cô khi chúng tôi kéo nhau tới nhà báo tin thi
đậu.
Tôi có ư t́m kiếm cô Ánh lần đầu về VN nhưng không ai biết
tin tức của cô. Căn nhà cũ đă có chủ mới. Bạn học thời tuổi
nhỏ nay tứ tán khắp nơi mưu sinh, chẳng ai c̣n tâm tư nào
t́m kiếm ai. Thất vọng, tôi nhờ Bố tôi ở Việt Nam t́m hỏi
dùm tông tích cô. Măi vài năm sau, Bố tôi cho hay kiếm được
địa chỉ của cô tít vùng cao nguyên hẻo lánh miền Trung.
Lần về VN kỳ 2, tôi cố thu xếp công việc để có chút thời
gian gặp lại cô giáo xưa. Tôi ngồi phía sau cái xe hai bánh
của anh Thông tôi, chạy qua những con đường quê chật hẹp
ngoằn nghoèo, đầy ổ gà. Vừa đi vừa hỏi thăm, hai anh em lạc
lung tung, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng t́m ra địa điểm.
Đứng trước một căn nhà mái lá nền đất, chung quanh cảnh trí
đ́u hiu, anh tôi gọi cửa và được một bà cụ lớn tuổi mời vào.
Hỏi thăm thi` biết cô đi dạy chưa về. Trong gian nhà lá ẩm
thấp, đồ đạc rất đơn giản. Cái ba`n thờ được kê giữa nhà.
Bâng quơ tôi nh́n lên mấy bức h́nh trên ba`n thơ`. Ơ ḱa!
Aiđó... H́nh như là ... Ảnh chụp một cô gái trẻ, hơi mờ
nhưng tôi vẫn ngờ ngợ nhận ra nét quen thuộc… Có phải Thiên
Hương, em cô giáo, bạn học cùng lớp với tôi xưa đó không?
Sao lại lên bàn thờ?Tôi quay nhi`n anh Thông, thấ´y tôi bị
khích động, anh nă´m tay tôi, no´i nhỏ:
- Em chơ` chút cô vê`, b́nh tĩnh đi.
Tôi nh́n hai tấm ảnh kế bên, hai bé gái trạc 9,10 tuổ kế bên
h́nh Thiên Hương, nét hao hao giống…
Tiếng cổng tre mở rít nhẹ làm tôi quay lại. Tôi cố gắng b́nh
tĩnh bước tới, dấu cảm giác sửng sốt và cố t́m nét cô giáo
trong kư ức. Người đàn bà mặc bộ đồ bà ba quần đen, áo nâu
nhạt này là cô giáo Ánh ngày xưa đó sao? Ôi, bóng dáng cô
giáo thướt tha nghiêm trang ngày xưa đă không c̣n. Xă hội và
hoàn cảnh nghiệt ngă biến cô thành một người đàn bà héo hon
trong tuyệt vọng đang đứng trước mặt tôi đó.
Cô nh́n tôi, ngạc nhiên:
- Xin lỗi, anh chị là …
Tôi bước tới, tự giới thiệu:
- Thưa cô, em là Vi, học tṛ cũ của cô.
Thấy cô vẫn c̣n suy nghĩ, tôi nói tiếp:
- Em học chung lớp với Minh Trang x́ dầu, Tường-Trang …
Tới đây cô nhớ ngay, cô cưng Minh Trang lắm. Ngày đó cô nàng
có cặp má phúng phính, cô Ánh vẫn hay gọi yêu nó “hột mít”.
Nhà Minh Trang sản xuất x́ dầu có tiếng trong thành phố
chúng tôi trước 75. H́nh như cô vẫn c̣n khích động. Cô lúng
túng kéo ghế, mời chúng tôi ngồi xuống, thắc mắc:
- Tường-Vi? Cô nghe em đi trước 75, phải không?
Tôi nắm tay cô, bàn tay khô nhám gầy guộc:
- Dạ, gia đ́nh em khai như vậy để tránh bị khó dể.
Tôi ngước mắt hướng lên bàn thờ. Cô nh́n theo, thở dài:
- Thiên Hương đó em. Nó đi rồi.
Nước mắt cô chảy dài, cô nghẹn ngào nói không nên lời. Tôi
không dám khơi thêm nổi buồn của cô nên đánh lảng:
-Em có ư t́m cô từ mấy năm trước nhưng không ai trong thành
phố c̣n biết về cô. Bố em ḍ thăm dần dà măi gần đây mới có
người cho địa chỉ. Em nhớ ngày xưa khi thi đậu lớp 6, tụi em
kéo tới nhà, cô đăi chúng em ăn mít chín, ngon quá là ngon.
Lau nước mắt, cô cười:
- Cô nhớ chứ, em là con bé đậu cao điểm nhất trong các tṛ
cô dạy, làm sao cô quên em.
Và nh́n tôi, cô cảm động:
- Cô cám ơn em, c̣n nhớ tới và thăm cô như vầy. Thời bây giờ
khác xưa em ơi, t́nh thầy tṛ lạt hơn nước lă!
Tôi mang ít trái cây mùa tết biếu cô, và anh tôi chạy lùng
kiếm cho tôi mua trái mít chín. Cô nh́n trái mít, mỉm cười:
- Gớm, ngày ấy các em có mấy đứa mà ăn sạch bách trái mít
thật to.
Tôi nh́n lên ảnh Thiên Hương, cô hiểu ư, thở dài, kể cho tôi
nghe:
- Họ đổi cô lên tận Đồng Ḅ. Khí chướng ác nghiệt, các cháu
bệnh hoài. Cả gia đ́nh 6 người chen chúc trong căn nhà nghèo
nàn vách đất, vệ sinh thiếu thốn. Lương cô mang về chỉ đủ ăn
những ngày đầu tháng, c̣n lại thường phải ăn cháo. Hai em
gái lớn bị sốt xuất huyết nhưng cô không có tiền thuê xe chở
xuống bệnh viện. Mà dù có tới bệnh viện họ cũng không cứu v́
ḿnh không phải là công viên nhà nước, không có thân nhân
nước ngoài, họ không chữa đâu. Em lớn chết trước, em nhỏ ôm
lấy cô kêu Mẹ ơi, mẹ, đừng để con chết mẹ ơi...
Cô nức nở:
- Nhưng rồi chính em cũng lịm trong cơn sốt và đi sau đó.
Tiếng kêu tuyệt vọng của em làm Thiên Hương chịu không nổi.
Hương thắt cổ tự tử trong đêm. Một cái huyệt sơ sài chôn 3
mạng người oan uổng, em ơi!
Cô giáo nghẹn ngào:
- Nếu không c̣n hai bé út chắc cô không sống nổi. Lắm lúc
muốn chết đi cho xong, nhưng ḿnh yên thân c̣n lại gia đ́nh
ai nuôi, cô không nỡ…
Người chồng của cô ở trong tù, nghe tin sét đánh này, anh bị
va chạm tinh thần nặng, sau đó bị trả về gia đ́nh. Một ḿnh
cô giáo c̣m cơi nuôi mẹ chồng, chồng và con. Cô gượng nuôi
gia đ́nh trong hoàn cảnh eo hẹp, dưới sự chèn ép của chế độ.
Những hy vọng cuộc đời tàn lạnh, chỉ c̣n biết sống cho qua
kiếp người.
Cô lắc đầu khi tôi nhắc lại lời giảng dạy ngày xưa của cô
“Thành công đi đôi với cố gắng”.
May thay, cô giáo Ánh của tôi sau này c̣n có em gái út học
giỏi. Em là niềm hy vọng cho gia đ́nh trên con đường học vấn.
Kim Thoa ơi, nhớ nhé, “Cố gắng đi đôi với thành công”. Tôi
nhắc lại lời nói của Mẹ em ngày xưa.
Chuyện bà Chín, chuyện cô giáo Ánh là số phận người mẹ thời
loạn ly, đổi đời. Trong đời sống b́nh thường êm ả, hoàn cảnh
người phụ nữ Việt cũng vẫn là phận thiệt tḥi nhất.
Mẹ tôi và chính tôi từng có dịp t́m biết, những người con
gái quê ngoại tôi hầu hết đă phải hy sinh tuổi trẻ làm lụng
nuôi các anh em trai ăn học đỗ đạt. Tới khi các anh em trai
thành công, bà Ngoại yếu liệt giường, lại là các bà các cô
lănh phần mang Mẹ về chăm sóc, dù các anh em trai và gia
đ́nh họ đang hưởng lợi trên những tài sản đất đai của Bố Mẹ
để lại. Các cô gái dĩ nhiên không có tên họ trong di chúc
gia đ́nh. Họ không hề được đền bù cả về tinh thần lẫn vật
chất. Không cả được một lời cám ơn từ các ông cậu.
*
Mới đây, trong giờ làm việc tại sở, có
điện thoại reng. Nhấc lên không nghe tiếng nói, chỉ có tiếng
thở nặng. Tưởng ai đó phá rối, tôi cúp máy. Nh́n lại, thấy
số vùng là nơi cụ bà Quế cư ngụ. Tôi vội gọi lại nhưng đường
dây bị bận. Khi thông qua lại không ai trả lời. Linh tính có
chuyện bất an, tôi gọi cho Mary Ann và bảo cô gọi cho bà sau
khi tỏ bày sự lo âu. Cô làm ngay nhưng sau vài lần không ai
bắt lên, cô cho tôi hay và quyết định lái xe tới nơi cư ngụ
của bà cụ. Cô vui mừng khi tôi hỏi có muốn tôi đi cùng?
Hai chúng tôi vội vă thu xếp gặp nhau ở băi đậu xe.
Suốt đoạn đường lái xe cả giờ đồng hồ, Mary Ann sốt ruột,
phóng xe quá tốc độ giới hạn. Tôi thầm van vái ơn trên che
giùm mắt cảnh sát công lộ chớ lái kiểu này họ chẳng những
cho giấy phạt mà c̣n giam luôn xe th́ khổ cả hai.
Tới nơi, không ai trả lời khi cô lên tiếng kêu, Mary Ann
dùng ch́a khóa riêng của cô mở tung cửa sau.
Vào nhà, thấy bà cụ nằm sóng soài trên sàn nhà, chúng tôi
hoảng hồn. Tôi hối cô gọi 911. Sau đó, chúng tôi lái theo xe
cứu thương tới bệnh viện.
May quá, sau hai tiếng đồng hồ cứu cấp, bà cụ hơi tỉnh lại,
rên nhỏ:
- Ngọc Lan con, bà đau quá. Lưng đau quá...
Bác sĩ cho biết bà cụ bị rạn xương lưng, tôi thông dịch theo
lời bà kể rằng khí hậu nóng quá, bà leo lên mặt bàn tính vặn
cái máy quạt để trên cao. Cái bàn tṛng trành sao đó khiến
bà té. Bất tỉnh giây lát, bà cố với điện thoại, bấm số 2 của
tôi, gượng bấm nhưng bà nói không ra hơi v́ đau quá. Bà đành
nằm chịu và mơ màng cho tới khi chúng tôi tung cửa vào. Nước
mắt chảy dài, bà trách ông trời sao không để bà chết đi cho
rồi, kéo dài cảnh sống này có ích ǵ? Tôi xót xa không biết
nói sao.
Bác sĩ cho bà nhập viện để tiện quan sát. Việc tạm yên,
chúng tôi xin phép về sở làm sau khi hứa sẽ trở lại thăm bà.
Khi lái xe theo sau xe cứu thương, Ngọc Lan thường mím môi,
lặng thinh. Trên đường lái xe về, biết t́nh trạng bà ngoại
không có ǵ nguy hiểm, cô đỡ căng thẳng hơn, chúng tôi đă có
thể tṛ truyện. Có lúc, sau khi kể chuyện thời thơ ấu đầy
cay đắng với bà mẹ và “thằng Mỹ” cha dượng, có lúc Ngọc Lan
bảo tôi là chị biết không, ngay từ hồi mới lớn, nhiều lúc em
đă muốn buông thả cuộc đời, sống thác loạn, chơi cho “chết
mẹ luôn”, theo lời cô. Nhưng khi nghĩ tới bà Ngoại, cô nói
“Em thương Ngoại quá, v́ bon em mà bà Ngoại sang đây. Nếu em
“chết mẹ luôn”, ai trông nom bà ngoại?
Nghe Ngọc Lan nói, tôi nhớ chính bà cụ Quế cũng đă có lần kể
với chúng tôi là bà đă từng muốn chết cho yên, nhưng khi
nghĩ tới hai đứa cháu, lại phải cố mà sống. Vậy là hai bà
cháu, dù bao năm bất đồng ngôn ngữ, nhưng nhờ ḷng thương
yêu, vẫn ảnh hưởng tới nhau, nhờ nghĩ đến nhau mà có được
đời sống tử tế. Khi Ngọc Lan nói, trên mặt cô dàn dụa nước
mắt. Chưa bao giờ tôi thấy khuôn mặt đẫm lệ mà đẹp vậy. Và
rồi, nhoà nhạt qua màn lệ, tôi thấy thêm h́nh ảnh cụ bà Quế,
h́nh ảnh bà Chín, h́nh ảnh cô giáo Ánh của tôi.
Chiếu tối hôm ấy, về nhà, tôi lặng lẽ lục t́m lại quyển sách
bao năm bỏ quên trong góc tủ. Quyển sách vẫn nằm yên chổ cũ.
Lau nhẹ lớp bụi mỏng trên b́a, tôi dở từng trang giấy, nh́n
lại từng ḍng chữ nắn nót thời thơ dại, và t́m thấy đoạn thơ
của nhà thơ Hồ Dzếnh ngày xưa:
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho ḷng cô gái Việt Nam tươi.
Lê Tường-Vi