Kỷ Niệm Đi Cưa
Nguyễn Duy An
Hắn đứng thập tḥ trong bóng
đêm, bên hàng rào dâm bụt trước sân nhà cô dâu, kiễng chân, chơ mắt nh́n vô sân
t́m kiếm nhưng không thấy bóng dáng cô em họ của hắn trong đám bạn trẻ đang tụ
tập chờ khai mạc buổi tiệc trà tiễn đưa Hiền lên xe hoa về nhà chồng.
Hắn mới về B́nh Giả thăm gia đ́nh ông chú được mấy ngày nay nên chẳng quen biết ai. Hắn cũng chỉ mới gặp cô dâu lần đầu hồi chiều, khi con Liên nhờ hắn chở lên nhà Hiền để giúp nàng trang điểm và chuẩn bị các thứ cho buổi tiệc trà tối nay v́ hai cô là bạn học từ nhỏ, và Liên cũng là phù dâu cho ngày vu quy của Hiền. Khi biết hắn là anh họ của Liên, cô dâu đă năn nỉ mời mọc măi nên hắn nhận lời đến tham dự tiệc trà chung vui với các bạn trẻ trong xứ.
Sau hơn nửa giờ mỏi cổ đợi chờ, hắn cảm thấy khó chịu và quyết định ra về, nhưng chưa kịp quay bước th́ nghe tiếng “xè xè” phía bên kia hàng rào, cách chỗ hắn “nấp” mấy bước. Một anh bạn trẻ nào đó đang “xả bầu tâm sự”! Vừa “phát hiện sự cố”, hắn thoáng giật ḿnh, chưa kịp bỏ đi th́ “anh chàng kia” cũng nhận ra có người đứng bên ngoài hàng dâm bụt nên ngượng ngùng lên tiếng:
- Xin lỗi, ai đó?
- Không có chi, tôi là Hiệp. Anh cứ tự nhiên... Tôi đang kiếm cô dâu hoặc cô em họ... Con Liên, em họ tôi làm phù dâu.
- Anh cũng đi tiệc trà? Vô đi, Sợ chi,..Trước lạ sau quen. Tui là Quang.
- Tôi ở xa mới về, không quen ai trong đó nên ngại quá. Anh Quang kiếm dùm cô em tôi được không? Nó làm phù dâu, tên Liên.
- Tui biết! Ôi chà, mấy em nớ c̣n trang điểm lâu lắm. Anh vô đi. Ṿng ra trước cổng tui đưa anh vô.
- Tôi ngại quá, đang định về.
- Răng lại về? Vô đi, lại đàng ni, tui đi
với anh. Tui giúp anh rồi anh nói tốt với
Liên dùm tui nha. Tui cũng đến nhà chơi mấy
lần rồi.
- Tôi mới về chơi được mấy bữa nay thôi.
- Trước lạ, sau quen. Lo chi! Vài bữa tui
xuống, anh giúp tui “cưa” em Liên rồi tui
giúp anh “đi cưa” chỗ khác.
- Tôi đâu có biết cưa kéo ǵ.
- Ấy... Đi chơi nhà các o đó mà. Mai mốt
rồi anh biết, nhớ nói tốt cho tui với em
Liên của anh nha.
Thế là hắn quen Quang. Hai đứa vô sân nhập
bọn với mọi người. Quang giới thiệu hắn với
khá nhiều bạn trẻ trong ca đoàn đang ngồi
quây quần trong sân chờ “cô dâu chú rể” khai
mạc buổi tiệc trà. Hắn không nh́n rơ mặt ai
v́ ánh đèn dầu không đủ sáng, và nhiều người
quá nên hắn cũng không nhớ tên ai.
Bữa tiệc rồi cũng bắt đầu; con em hắn cùng
làm phù dâu với một cô bé khác tên Hằng đẹp
hết sẩy. Cô nàng để tóc thề, mặt trái xoan
với má lúm đồng tiền và miệng lúc nào cũng
cười mím chi nh́n dễ thương không chịu được...
Hắn nghe tim ḿnh đập loạn cào cào khi nh́n
trộm Hằng. Hắn muốn làm quen với Hằng nhưng
con em hắn cứ lăng xăng chạy ngược chạy xuôi
nên hắn không có dịp cậy nhờ.
Đám bạn trẻ bắt đầu chương tŕnh văn nghệ
giúp vui. Họ đặt ra điều lệ ai tŕnh diễn
xong có quyền yêu cầu người khác. Xui (hay
hên?) cho hắn là hồi chiều cô em họ đă bật
mí với cô dâu rằng hắn đàn hát cũng không
đến nỗi tệ. Chắc cô dâu nói lại với “chồng”
sao đó nên ngay sau khi mọi người hát một
bài hợp ca khai mạc, chú rể cầm microphone
lên tiếng:
- Thưa các anh chị và các bạn, bữa ni là
ngày vui của chúng em. Chúng em hân hạnh có
anh Hiệp là anh họ của Liên mới ở Sàig̣n về
chơi và đến chung vui. Vậy em xin đề nghị
anh Hiệp lên đây để em giới thiệu với các o
B́nh Giả.
Anh chàng Quang đă bỏ hắn ngồi một ḿnh sau
khi giới thiệu với bạn bè, bây giờ lại lù lù
xuất hiện, cầm tay kéo hắn lên sân khấu (hè
nhà), vừa đi vừa nói nhỏ với hắn:
- Lên biểu diễn đi. Rồi anh coi, anh muốn
o mô cũng được.
Hắn đành lên “sân khấu”. Con Liên chắc thấy
tội nghiệp cho ông anh nên cũng đến gần
khích lệ:
- Nhất anh Hiệp rồi nha. Anh có cần người
song ca không?
- Cô Hằng được
không?
- Ái chà, ông anh tinh mắt thật đó
hầy! Chọn hoa khôi của ca đoàn rồi. Anh làm
trước một bài để... em “đi đêm” trước nha.
Hắn lững thững đến nhận cây đàn guitare từ
một bạn trẻ trong ca đoàn, rồi tới gần
microphone lên tiếng:
- Trước hết, tôi xin chúc mừng cô dâu và chú
rể Trí - Hiền trăm năm hạnh phúc. Thứ đến,
tôi xin chào tất cả các bạn. Thú thật với
các bạn, tôi cũng hơi run! Trước mặt tôi là
các bạn trong ca đoàn, tôi không dám “múa
ŕu qua mắt thợ”, nhưng chú rể đă yêu cầu
th́ tôi đành “phụng mệnh”. Xin các bạn cho
tôi một tràng pháo tay để lấy tinh thần...
Tiếng vỗ tay vang dội. Hắn không giới thiệu
tên bài hát, chỉ chậm răi gẩy đàn, chờ dứt
tiếng vỗ tay, rồi hắng giọng hát: Anh ơi đô
thành ở đây em sống không quen, đưa nhau lên
tầu về quê em thấy vui hơn... Hắn có giọng
“tenor” thật tốt, hút hồn đám bạn trẻ đang
ngồi trong sân. Một vài cặp mắt thán phục
lẫn ganh tỵ chợt đến rồi chợt đi trong đám
thanh niên bên cạnh những “e ấp mơ mộng” của
mấy cô thôn B́nh.
Hắn ngạo nghễ đàn ca rất điệu nghệ. Giọng
hát và tiếng đàn nhỏ dần khi hắn lặp lại câu
kết “...em theo anh về làm dâu nhà anh.” Một
phút im lặng trôi qua trước khi mọi người
nhận ra hắn “hoàn thành nhiệm vụ”. Lại một
tràng pháo tay thật lớn. Có tiếng huưt sáo
và một vài giọng nói thật to “bis... bis...”
Hắn khoan thai mỉm cười rồi lên tiếng:
- Cám ơn các bạn. Tôi đă chu toàn bổn phận
nên có quyền đề cử ngườI kế tiếp nhé... Tôi
là khách lạ hôm nay. Tôi chưa nhớ tên các
bạn, ngoại trừ hai cô phù dâu: Một cô là em
họ tôi, cho qua phà... Tôi đề cử cô phù dâu
thứ hai là cô Hằng.
Mọi người vỗ tay. Hằng đến gần hắn nhỏ
nhẹ:
- Anh Hiệp đàn cho Hằng bài “Đám Cưới
Trên Đường Quê” được không?
- Anh sợ mấy “nhạc sĩ” ở đây buồn. Nếu Hằng
muốn, mai mốt anh đàn cho Hằng hát ở chỗ
riêng tư hơn.
- Anh Hiệp đàn hay hơn. Hằng muốn...
- Tuân lệnh người đẹp.
Nói rồi hắn tự nhiên đứng bên cạnh dạo đàn
trong lúc Hằng nói vài lời chúc mừng và giới
thiệu bài hát cũng như chính thức nhờ hắn
đệm đàn cho nàng hát. Tới nửa chừng, không
biết cao hứng sao đó nên hắn “song ca” với
Hằng mặc dầu không dợt trước. Cả hai giọng
hát hài ḥa như một, quyện vào nhau thật
tuyệt vời.
- “Hay quá! Hay quá!” Mọi người vừa vỗ tay
vừa lớn tiếng khen ngợi khi hai người hát
xong. Lợi dụng lúc ồn ào, hắn nói nhỏ vào
tai Hằng:
- Hằng hát hay quá. Mai mốt anh “đi cưa”
Hằng được không?
- Xí! Anh nói chi lạ rứa?
- Anh Quang mới dạy cho anh lúc năy đó. Anh
Quang cũng “đi cưa” con Liên nhà anh...
Hằng chỉ cười rồi vội vàng giới thiệu người
kế tiếp. Bữa tiệc vẫn tiếp tục với nhiều
tiết mục giúp vui khác, nhưng hắn chẳng thèm
để ư. Hắn tư lự ngồi nh́n trộm Hằng. H́nh
như mấy đứa con trai hơi “ghen” với hắn nên
không thèm chuyện tṛ hay mời mọc hắn như
lúc đầu nữa. Hắn vừa buồn vừa vui. Lợi dụng
lúc không ai để ư, hắn lặng lẽ ra về.
Mấy ngày nay hắn có ư chờ Quang xuống “cưa”
cô em họ để hắn có dịp học hỏi kinh nghiệm,
nhưng không thấy Quang ghé nhà, và cô em của
hắn tối nào cũng đi tập hát chuẩn bị “ăn
tết” nên hắn cảm thấy cô đơn. Một ư nghĩ
chợt đến, hắn ra đường đi hết hàng hai, hắn
lang thang ra hàng ba. Hắn để ư thấy có
nhiều nhà đèn sáng, cửa mở lớn và có vài ba
thanh niên ngồi nói chuyện với một cô gái ở
ngay cái bàn lớn giữa nhà. Hắn đi tới cuối
đường, thấy hai ba thanh niên đang đứng chào
từ giă ra về. Lợi dụng lúc cô gái chưa kịp
quay vào nhà và mấy thanh niên đă lên xe
“doọc” xa, hắn bước vội vô sân làm quen:
- Cô ǵ ơi. Tôi vô nhà “cưa” được không?
- Chào anh Hiệp. Mời anh.
- Sao cô biết tên tôi hay vậy? Cô bé tên
ǵ?
- Em là Hương. Bữa trước nghe anh hát trong
tiệc trà chị Hiền đó.
- Ḿnh ngồi ngoài sân nói chuyện được
không? Ngồi bên cái đèn sáng trưng người
ngoài đường nh́n thấy hết trơn.
- Hương nỏ dám mô. Mẹ nạt chết! Anh Hiệp vô
nhà ngồi chơi.
Hai đứa chưa kịp vào nhà đă có mấy thanh
niên khác “hiên ngang” bước vô sân, đi thẳng
vô nhà. Mấy anh chàng này coi hắn như rơm
rác, chẳng thèm chào hỏi chi cả. Hắn nói nhỏ
với Hương:
- Bạn Hương tới chơi đông quá! Thôi để hôm
khác tôi đến. Chào Hương nha.
Hắn không chờ Hương trả lời, cứ lầm ĺ quay
gót ra đường. Hắn biết Hương hơi khó chịu,
nhưng cứ tảng lờ như không có chuyện ǵ xảy
ra, thẳng đường tiến bước. Đi được một
quăng, hắn thấy có mấy người đang ngồi nói
chuyện và cười lớn tiếng trên một sân gạch
nên lặng lẽ bước vào. Tới nơi hắn mới giật
ḿnh v́ thấy toàn những người đứng tuổi,
nhưng đă lỡ phóng lao nên đành phải theo.
Hắn lễ phép chào mọi người:
- Cháu xin chào các bác. Cháu “đi cưa” ḷng
ṿng, thấy nhiều ngườI nên xin phép vào chơi
một tư được không ạ?
- Anh ni người ở mô mà coi lạ ri hầy?
Ai đó lên tiếng hỏi trống không, hắn b́nh
tĩnh trả lời:
- Cháu là Hiệp. Ông Cương là chú ruột của
cháu. Cháu nghỉ tết về đây thăm gia đ́nh chú
thím.
- À... Mời, mời ngồi uống nước chát nói
trạng kể chuyện Sàig̣n cho bà tui nghe với.
Một bác có lẽ là chủ nhà vừa lên tiếng vừa
trao cho hắn một ly nước c̣n nóng. Hắn cám
ơn rồi ghé miệng nhấp một ngụm, vừa nhăn mặt
vừa than thở:
- Nước đắng quá! Bác cho cháu xin ít đường.
Cả nhóm cười rộ lên khi thấy hắn nhăn mặt
như khỉ, nhưng bác Khiết chủ nhà cũng nói
vọng vào trong:
-
Bà hắn mô rồi? Nhà c̣n đường không cho chú
ni một tảng chớ người Sàig̣n nỏ uống chè
chát nhà ta được.
Hắn trịnh trọng bỏ đường vào ly nước rồi
ngồi kể chuyện tía lia. Ai hỏi ǵ hắn cũng
vui vẻ trả lời; câu nào không hiểu, hắn hỏi
lại. Khi hắn xin phép ra về, bác Khiết vui
vẻ vỗ vai hắn:
- Nhà tui nỏ c̣n đứa mô chớ không th́ mời
chú mi đến ở rể cho vui. Chúc may mắn nha.
Hắn vừa đi vừa ngẫm nghĩ và khám phá ra dân
làng ở đây rất hiếu khách. Hắn không c̣n e
dè nữa, chăm chú vừa đi vừa để ư những nhà
đèn c̣n sáng, cố nh́n xem con gái có xinh
không rồi mới quyết định ghé vào kẻo lại “bé
cái lầm to” như vừa rồi. Trời không phụ kẻ
“ḷng ngay” nên hắn mới đi được một quăng,
thấy có hai cô gái đang ngồi chụm đầu trên
bàn, có vẻ đang nhỏ to tâm sự nên hắn làm
gan bước vào:
- Chào hai cô. Tôi vào đây “cưa” được
không?
Hắn nghe tiếng cười “rúc rích” đâu đó. Một
cô có vẻ là chị th́ thẹn thùng đỏ cả mặt mày
ngước lên nh́n hắn chằm chằm như người ta
nh́n “khỉ đột” làm tṛ trong sở thú. Hắn cứ
tự nhiên bước vào, kéo ghế ngồi. Cô chị sai
em:
- Cúc xuống lấy nước mời khách đi em.
Hắn nghe tiếng ai đó đằng hắng phía sau nhà
nên vội vàng lên tiếng:
- Tôi vừa uống nước chát bên nhà bác Khiết
gần đây, không cần nước đâu. Tôi là Hiệp. Cô
tên chi?
- Dạ... Em là Hồng, chị lớn của Cúc. Anh đến
chơi có chuyện chi không?
- Tôi chỉ “đi cưa” ḷng ṿng... thấy đèn
sáng nên vào “cưa” thôi. Có trở ngại ǵ
không?
Hai cô không trả lời nhưng hắn nghe tiếng
ông già sẵng giọng từ phía sau:
- Lan! khuya rồi, coi cửa ngỏ sau bếp rồi
chuẩn bị đọc kinh.
Hắn nghe tiếng dép lẹp kẹp từ phía sau, quay
sang thấy một ông già nh́n khó đăm đăm nên
vội vàng đứng lên chào. Ông ta chẳng thèm để
ư đến hắn, chỉ nói lớn.
- Chuẩn bị đọc kinh rồi đi ngủ bây.
Dù có “ngu ngơ” tới đâu hắn cũng hiểu ư
“đuổi khách” của chủ nhà nên lặng lẽ gật đầu
chào hai cô gái rồi ra đường. Hắn tự nhủ
ḷng đừng buồn v́ “thất bại là mẹ thành
công” nên lặng lẽ đi t́m nhà khác.
Hắn nh́n đồng hồ thấy đă gần 9 giờ nên ṿng
trở về phía nhà ông chú của hắn, nếu gặp
“mối” th́ “cưa”, bằng không, về ngủ để hôm
sau bắt đầu lại. Vừa đi vừa suy nghĩ nên hắn
đạp nhằm băi phân ḅ choe chét cả đôi
“sandal” c̣n mới. Hắn vừa xắn ống quần cho
khỏi bẩn vừa chửi thầm trong bụng. Cùng lúc
đó có hai người cầm đèn “bin” từ phía sau đi
tới. Hắn định đi nhanh cho khỏi quê xệ,
nhưng người ta đă thấy hắn bên băi phân ḅ
nên đành đứng im chịu trận. Hắn nghe giọng
chế diễu:
- Đúng là đi đêm có ngày gặp ma... H́ h́ h́
- Dũng không được hỗn rứa.
Rồi như nhận ra hắn là ai nên cô gái lên
tiếng:
-
Ủa anh Hiệp.
Hắn nhận ra tiếng Hằng nên hớn hở lên tiếng:
- Hằng đi tập hát về hả? Xui quá, nếu không anh theo Hằng về nhà “cưa cho
- Răng anh Hiệp cứ nói “cưa” măi rứa? Nghe chán lắm!
- Anh tưởng “cưa” là mỹ từ của địa phương
này chớ... Hôm trước anh Quang dạy cho anh
nói mà.
- Chỉ mấy ông con trai dùng “tiếng lóng”
rứa thôi! Nhà em nỏ thích.
- Vậy anh không “cưa” nữa. Anh chỉ thích
tới nhà thăm Hằng thôi.
- Thằng Dũng có lẽ nhận ra chị ḿnh có cảm
t́nh với anh chàng tên Hiệp và cũng để
“chuộc tội” v́ đă chế nhạo hắn nên vội vàng
lên tiếng:
- Anh ra giếng nhà em rửa chân sạch mấy
hồi. Phải không chị Hằng?
Được lời như cởi tấm ḷng, hắn khen
thằng bé:
- Dũng thông minh quá.
Hắn về nhà Hằng chơi thật lâu, vừa nói
chuyện vừa đàn “classic” cho Hằng nghe.
Hắn muốn t́m dịp nắm tay Hằng nhưng
không biết làm sao mở lời. Khi nghe Hằng
nói vọng vào trong nhà, bảo thằng Dũng
và các em “dẹp bài” cất dành để tết mới
được chơi, hắn nhỏ nhẹ:
- Hằng cho anh mượn cỗ bài được không?
- Có chi không anh Hiệp?
- Anh bói thử một quẻ...
- Anh Hiệp biết bói bài hả? Anh coi dùm
Hằng với nha.
- Hân hạnh, hân hạnh. Nhưng phải là cỗ
bài “chưa cắt chỉ” mới linh; bằng không
anh xem chỉ tay cũng được.
Thế là hắn “danh chính ngôn thuận” mân
mê hết tay trái rồi tay phải của Hằng để
tán hươu tán vượn chuyện t́nh duyên gia
đạo bằng những “sáo ngữ chuyên nghiệp”
làm Hằng cứ tṛn xoe mắt nh́n hắn khâm
phục.
Hằng đâu có biết âm mưu trong đầu của
hắn! Hắn nhắm chuyện đường dài nên đúng
10 giờ hắn đứng lên từ giă mặc dầu hắn
có ngồi thêm chắc Hằng cũng không phản
đối. Hắn vừa đi vừa huưt sáo, về nhà ngủ
một giấc ươm đầy mộng đẹp.
Sáng hôm sau, hắn chở cô em họ lên làng
Hai đi chợ tết. Không biết Hằng nói ǵ
về hắn với mấy cô trong ca đoàn mà cô
nào cũng “khều” con Liên ra nói nhỏ.
Trên đường về, Liên nhơng nhẽo:
- Anh Hiệp xấu ghê! Anh chỉ coi bói cho
“chị” Hằng c̣n em th́ nỏ ngó ngàng chi
cả!
- Anh chỉ xem bậy bạ cho vui thôi. Anh
em trong nhà, chuyện ǵ anh cũng biết,
coi đâu có linh nữa.
- Mấy đứa bạn nhờ em hẹn anh một buổi để
coi bói đó. Tối nay phải tập hát về trễ,
tối mai được không?
- Tuỳ Liên.
Nói rồi hắn vừa lái xe vừa tủm tỉm cười.
Hắn không ngờ cái “quẻ” bói toán này có
vẻ ăn tiền với các cô thôn B́nh, mặc dầu
cô nào cũng được dạy là “con nhà có đạo,
không được mê tín dị đoan”. Hắn chỉ bày
tṛ để t́m cách nắm tay Hằng, bây giờ bể
mánh ra chưa biết tính kế nào cho ổn.
Hắn mỉm cười vu vơ, có tiếng ai gọi tên
hắn vọng ra từ quán cà phê bên đường.
Hắn nửa tin nửa ngờ nên cứ tiếp tục
chạy, nhưng con em hắn nhận ra tiếng của
Quang nên bảo hắn:
- Anh Quang gọi anh vào uống cà phê th́
phải. Anh cứ đi chơi với bạn bè, em lái
xe về cũng được.
- Thật nhé?
- Dạ. Nhưng anh đừng nói xấu em với anh
Quang đó nha.
Hắn chắc mẩm hai đứa đă “phải ḷng” nhau
v́ hôm trước Quang cũng nói với hắn
những lời tương tự như thế. Hắn ṿng xe
trở lại, Quang đă ra đứng bên đường:
- Mời anh Hiệp và Liên vô uống nước rồi
về.
Hắn chưa kịp trả lời, Liên đă nhỏ nhẹ:
- Cám ơn anh Quang. Liên phải về lo cơm
nước, nhờ anh Quang lát nữa chở anh Hiệp về
dùm.
Hắn quay lại nói nhỏ vào tai Liên:
- Lát nữa anh mời Quang ăn cơm ở nhà
ḿnh được không?
- Anh nớ nỏ dám mô. Thôi, anh đi chơi
vui vẻ, em về kẻo mẹ mong.
Hắn theo Quang vô quán kêu một ly cà phê sữa
đá rồi nhập bọn với hai người bạn khác của
Quang. Cả ba năn nỉ hắn chỉ mánh khóe coi
bói để cầm tay mấy cô. Hắn thú thật:
- Tôi có biết chỉ tay chỉ chân ǵ đâu, chỉ
tán phét để lợi dụng thôi.
- Sao con em ḿnh nói anh Hiệp coi chỉ tay
cho Hằng hay lắm mà
- Th́ ḿnh cứ gạ chuyện rồi dựa theo đó mà
tán thêm vào. Mục đích là lợi dụng để sờ tay
một tư thôi mà. Lỡ dại nên đang “run như cầy
sấy” v́ con Liên hẹn với mấy cô trong ca
đoàn tối mai xuống coi bói.
Cả bọn cười rung cả quán lá. Trên đường về,
hắn hỏi Quang: - Anh Quang có ưng con Liên
thật ḷng không?
- Muốn quá mà nỏ mần răng tỏ t́nh được.
- Để tôi giúp cho, nó cũng quư Quang lắm
đó.
- Thật à? Rứa tui làm em anh Hiệp nha. Dừ
mần răng mà tiến tới đây anh Hiệp
- Lát nữa tôi chỉ cho Quang vài mánh khóe
rồi cầm tay Liên coi bói, lợi dụng nói lời
tỏ t́nh luôn.
- Ai lại “múa ŕu qua mắt thợ” rứa? Có anh
rồi th́ Liên cần chi nhờ em.
- Ấy, tôi đă nói với nó hồi sáng là người
nhà coi không linh. Mà Quang có dám ở lại ăn
cơm không?
- Thôi đi anh, rầy chết! Mùng hai hay mùng
ba tết em mang quà xuống rồi anh Hiệp nói
giúp vô nha.
- Được, mà phải yêu thương đàng hoàng đừng
làm khổ con em tôi đó.
- Em nỏ dám mô. Anh khỏi lo chuyện nớ.
Quang thả hắn đầu ngơ rồi chạy luôn một
mạch. Hắn tự nghĩ, giá như nhà Hằng mời dùng
cơm chắc chắn hắn sẽ không dại ǵ mà từ
chối. Dịp may hiếm có mà lỵ!
Tối hôm đó hắn lại lang thang về hướng nhà
Hằng, vừa tới đầu ngơ đă gặp thằng Dũng
nhoẻn miệng cười chào hắn:
- Chào anh Hiệp. Chị Hằng đi tập hát rồi.
Tối nay về khuya lắm v́ phải tổng dợt. Chị
nói em chờ nhắn lại với anh Hiệp như rứa.
- Cám ơn Dũng nha! Cho Dũng nè.
Hắn trao cho Dũng gói kẹo “chewing gum” rồi
hiên ngang thả bộ lên hàng nhất. Hôm nay hắn
đă khôn hơn nên không thèm đi dưới hàng hai,
hàng ba sợ lại “đạp phải ḿn”. Chưa lên tới
hàng nhất, hắn đă ngửi thấy mùi mít chín
thơm lừng của nhà ai đó bên đường. Mặc dầu
nhà mở cửa nhưng chỉ có ngọn đèn lù mù. Hắn
nghĩ chắc tại nhà không có con gái nên họ
không đốt đèn sáng. Hắn gơ cửa rồi hắng
giọng cũng không thấy ai ra. Chờ một lát,
hắn ngó trước ngó sau thấy im lặng như tờ.
Hắn tới gần gốc mít, với tay xoắn trái mít
chín rụng xuống rồi khệ nệ khiêng vô cửa,
gọi lớn:
- Có ai trong nhà không?
Hắn nói to quá nên con chó nhà hàng xóm chạy
ra sủa om ṣm. Trong nhà vẫn không có ai ra
nhưng ông hàng xóm bước ra sân hỏi vọng
sang:
- Chi rứa? Bà Tiếu chắc đi đọc kinh chưa về.
- Chào bác. Cháu thấy trái mít chín bên
đường, sợ trẻ con trộm mất nên đưa vào cho
chủ nhà.
- Ừ! Anh cứ để ở cửa hồi nữa tui nói lại với
bà Tiếu.
- Cám ơn bác.
- Mà anh con cái nhà ai rứa? Coi bộ lịch sự
chớ không phải “quân hồi vô lịnh” như mấy
thằng ở đây.
- Cháu tên Hiệp, kêu ông Cương bằng chú.
- Ồ! Tui có nghe nói. Để đó rồi sang đây nói
chuyện chơi.
Hắn cám ơn rồi để quả mít chín giữa cửa, lầm
lũi bước ra đường tiếp tục chương tŕnh “đi
cưa” đêm chứ không qua nhà ông hàng xóm ngồi
chơi. Hắn lang thang măi mới gặp một nhà
đang có mấy bà mấy cô ngồi gọt ḿ ở sân. Hắn
hùng dũng tiến vào.
- Cháu chào các bà, các chị... Có cần cháu
làm giúp không?
- Con nhà ai mà nghe giọng lạ ri hầy?
Hắn chưa kịp trả lời đă nghe một cô lên
tiếng:
- Anh Hiệp, cháu ông Cương mới ở Sàig̣n về
ăn tết. Anh ấy đàn hát hay lắm.
- Người Sàig̣n th́ biết mần chi! Có giỏi th́
hát cho bà tui nghe một bài coi mồ.
Hắn khéo léo từ chối lấy cớ không có đàn nên
không hát được. Hắn ngó quanh rồi ngồi xuống
một chỗ trống gần bà cụ đang têm trầu. Hắn
từ tốn hỏi:
- Cụ đưa dao con gọt cau cho.
- Đứt tay th́ chết! Anh có giỏi lấy đèn ra
bứt mấy trái xoài tượng sau vườn vô đây chấm
mắm đường ta ăn cho vui.
- Dạ.
Hắn ngồi chơi ăn xoài một lát rồi cáo từ ra
về, coi như thất bại v́ trong nhóm chỉ toàn
các bà và các chị đă có chồng, nhưng cũng
vui v́ biết được nhiều chuyện người ta đồn
thổi về hắn. Khi ra về, bà cụ chủ nhà c̣n
tặng hắn 2 quả xoài thật to mang về “ăn lấy
thảo”. Hắn hí hửng cầm hai quả xoài về nhà,
dự định sẽ cho Liên một quả và nhờ nó mang
biếu Hằng một quả. Bước vô nhà, hắn trợn mắt
nh́n một nửa quả mít đang nằm trên bàn giữa
nhà. Ông Cương hớn hở:
- Bà Tiếu mới đưa đến biếu cháu đó. Chú hănh
diện v́ những việc cháu làm.
- Cám ơn chú.
- Có điều... Cháu đừng đi hết nhà cô ni sang
cô tê, làm khổ con người ta. Ở đây khác với
thành phố. Cháu vô nhà nào là họ yên chí
cháu muốn tiến tới hôn nhân, phải để ư đó.
- Cám ơn chú! May cháu cũng mới vô có một cô. Đi uống nước chát với các ông, gọt ḿ nói chuyện với các bà chứ cũng chưa có ǵ.
-
Chú chỉ dặn trước rứa thôi. Nửa trái mít ni
để mai rồi tính, ăn giờ ni bụng dạ cháu chưa
quen sợ không tốt.
- Dạ.
Mới lang thang mấy ngày ở B́nh Giả, hắn đă
học được nhiều điều hay.
Hắn tắm rửa xong th́ Liên đi tập hát về. Hắn
nhờ Liên chạy qua trao cho Hằng quả xoài
“t́nh nghĩa”. Liên rủ hắn cùng đi nhưng hắn
đă khôn hơn nên nói nhỏ với Liên:
- Cũng khuya rồi, anh đi sang bên đó không
hay. Em giúp anh tư đi mà. Anh sẽ chờ em xa
xa ngoài ngơ. Anh không muốn gia đ́nh Hằng
hoặc hàng xóm hiểu lầm.
Liên ngoan ngoăn theo hắn đi ra phía nhà
Hằng. Liên cho hắn biết “chị” Hằng cảm động
lắm. Hắn hớn hở đưa Liên về nhà, vừa đi vừa
“bỏ nhỏ” vài lời để giúp Quang. Nghe cung
cách hỏi chuyện của Liên, hắn biết chắc chắn
con em họ của ḿnh đă phải ḷng Quang khá
đậm. Hắn quyết định hôm sau sẽ bắt Quang đăi
một chầu rồi mới hiến kế giúp thằng bạn mới
quen “dứt điểm” con em họ của hắn. Đêm nay
lại có người đi vào cơi mộng.
Đi chơi với Quang suốt ngày, hắn về nhà đă
thấy Liên và năm sáu cô vừa làm bánh vừa
trêu ghẹo Hằng về hắn. Hắn nghe giọng ai đó
ơng ẹo:
- Mối t́nh xoài tượng đẹp hầy... H́ h́ h́!
Cả bọn phá lên cười rồi nín bặt khi hắn và
Quang xuất hiện ở cửa. Liên luống cuống v́
sự hiện diện của Quang. Hằng đỏ mặt khi thấy
hắn về. Để đánh tan sự ngượng ngùng, hắn
đành lớn tiếng:
- Mấy cô nói xấu tôi kỹ quá... Thôi, để tôi theo anh Quang về trên ấy ngủ nhờ một đêm.
Mấy cô nhao nhao phản đối. Liên cũng sợ
Quang bỏ về nên năn nỉ hắn:
- Anh Hiệp hứa hôm nay sẽ coi bói cho bạn em
rồi mà. Chúng em chỉ vui đùa một tư... chứ
đâu dám nói xấu anh. Anh Hiệp bỏ đi bây giờ
“chị” Hằng buồn lắm đó.
- Chứ không phải em buồn v́ anh Quang phải
chở anh về trên ấy hả?
Cả bọn lại nhao nhao chọc Quang và Liên nên
hắn thoát nạn. Hắn nháy nhó ra hiệu với Hằng
nhưng cô nàng cứ chơi kiểu “t́nh vờ”. Hắn
nghĩ nàng c̣n “sợ” bạn bè trêu ghẹo nên cũng
xuề x̣a:
- Cô nào muốn coi chỉ tay, cứ thứ tự ngồi
bàn. Những người khác phải ra ngoài sân
ngồi chơi v́ “thiên cơ bất khả lậu”, không
ai được nghe chuyện người khác.
Hắn không ngờ “mệnh lệnh” của ḿnh lại uy
quyền đến thế. Tất cả các cô đều theo Quang
ra sân, ngoại trừ cô Huệ, chắc đang “có
chuyện” nên muốn xem trước. Hắn “nh́n mặt mà
bắt h́nh dong” nên không đến nỗi tệ. Cô nàng
thủ thỉ tâm sự với hắn về việc có người dạm
hỏi rồi thôi...
Hắn tán hươu tán vượn, cầm hết tay cô này
sang cô khác, và cô nào cũng thán phục tài
“tiên tri” của hắn v́ quá khứ hắn nói “đúng
100%”. Một điều các cô không ngờ là hắn nói
đúng chuyện quá khứ v́ hắn ḍ hỏi và các cô
“bật mí” nên hắn chỉ việc “thêm mắm thêm
muối” kể lại cho các cô nghe mà thôi! Đi
chơi suốt ngày với Quang, ngồi xem chỉ tay
tán hươu tán vuợn suốt buổi tối, rồi lại hát
ḥ tới khuya nên hắn mệt nhoài. Quang và
Liên phải t́nh nguyện đưa các cô về, c̣n
hắn chỉ tiễn Hằng mà thôi. Trên đường về,
hắn t́m cách nắm tay Hằng, nhưng cô nàng gạt
tay hắn ra:
- Anh Hiệp cầm tay bao nhiêu cô tối nay chưa
vừa răng?
- Anh chỉ muốn nắm tay Hằng thôi, c̣n mấy cô
kia chỉ v́ hoàn cảnh bắt buộc.
- Sao lúc năy Liên nói anh Quang “bật mí”
rằng anh chỉ lợi dụng việc coi bói để nắm
tay các cô thôi mà. Anh Hiệp lợi dụng Hằng
đó... Hic, hic...
Hắn cuống quít phân trần:
- Anh không phải thế đâu Hằng ạ. Anh năn nỉ
Hằng đừng khóc mà...
Cô nàng trả lời tỉnh queo:
- Ai mà thèm khóc v́ anh. Ghét ghê!!!
- Vậy anh nắm tay Hằng tư nhé.
- Dị lắm, người ta bắt gặp th́ Hằng chỉ c̣n
nước lấy thúng mà úp.
- Sao vậy?
- Xấu hổ lắm, anh biết không? Ở đây nỏ phải
như Sàig̣n mô!
- Vậy bao giờ anh mới d́u Hằng đi dạo dưới
trăng được?
- Tết “mọi”.
- C̣n hai ngày nữa tết rồi. Mừng ghê!
- Không phải, đó là tết ta. Hằng nói tết
“mọi” mà.
- Bao giờ mới tết “mọi”?
- Anh về hỏi Liên sẽ biết. Tới nhà rồi. Để
Hằng vô một ḿnh nha. Anh về ngủ ngon.
- Anh vào nhà chơi với Dũng một tư.
- Anh có phải bạn Dũng mô. Khuya rồi đó anh.
Hằng mong anh hiểu. Hằng...
Hắn nghĩ Hằng thật sự cảm động v́ hắn nên
đánh nước cờ liều:
- Anh thương Hằng nhiều lắm.
- Dạ.
- Anh nhờ chú Cương đến thưa chuyện với cha
mẹ của Hằng nha.
- Từ từ đi anh, Hằng c̣n bé chưa biết chi.
- Từ từ rồi người khác “cưa” Hằng mất.
- Anh lại “cưa” nữa rồi!
- Ồ quên. Anh xin lỗi Hằng nhé. Th́ từ từ
cũng được, nhưng hôm tết “mọi” anh sẽ d́u
Hằng đi hái lộc đầu xuân nha.
Hằng bật cười, hích nhẹ vào tay hắn như một
cử chỉ âu yếm rồi chạy vội vào sân. Hắn vừa
huưt sáo một bản nhạc xuân vừa rảo bước về
nhà. Quang và Liên đă về nhà tự bao giờ,
đang ngồi “rù ŕ” trước sân. Hắn lớn tiếng
chọc ghẹo hai đứa:
- Hai người nợ anh cái đầu heo rồi đó nha.
- Xí... Anh nợ anh Quang th́ có.
- Chưa chi đă bênh chằm chặp rồi! Mà Quang
này, sao chuyện ǵ cũng khoe con Liên hết
vậy? Làm tôi bể mánh... Suưt tư nữa th́ em
Hằng giận v́ chuyện coi bói.
- Ối giời ơi! Tội nghiệp ông anh của em quá
hỉ!
Con Liên nhái giọng Bắc ghẹo hắn. Hắn
nghiêm trang nói:
- Thôi dẹp đi, à quên! Quang hay Liên có
biết bao giờ đến tết “mọi” không vậy?
- Cấy chi?
Quang nhanh nhẩu hỏi lại. Hắn b́nh tĩnh trả
lời:
- Tôi năn nỉ măi Hằng mới nguôi giận... Thấy
t́nh h́nh khả quan, tôi muốn “d́u em đi vào
cơi mộng” mà em chưa chịu, hứa đến tết “mọi”
mới được.
- Thôi chết ông anh rồi!
- Sao vậy?
- Đúng là “công anh xúc tép nuôi c̣”.
- Nghĩa là sao?
- “Mọi” đâu có tết!
Hắn giật ḿnh đến muốn bật ngửa ra sau. Ngôn
ngữ ǵ đâu ở cái làng này thật không làm
sao mà học cho cùng. Hôm đầu học được tiếng
“đi cưa” đem sử dụng đă bị cự nự. Năn nỉ ỉ
ôi măi để vuốt giận người đẹp, rồi cứ mơ mơ
màng màng thêu dệt cảnh “d́u em dưới trăng”
để rồi khám phá ra ngày “tết mọi” sẽ không
bao giờ tới!
Hắn lấy lại b́nh tĩnh, hùng dũng bước ra sân.
Hắn định tới gơ cửa nhà Hằng để hỏi cho “ra
ngô ra khoai” xem cô nàng có thương hắn hay
không. Chắc hắn phải làm liều ôm hôn cô nàng
một cái để tỏ t́nh chứ nói qua nói lại biết
đâu hắn lại bị lừa! Không biết tại sao vừa
ra đường hắn lại vội vàng quay bước đi nhanh
vào nhà trước sự ngạc nhiên của Quang và
Liên.
Hắn tự nhủ sẽ không làm bậy có hại cho t́nh
yêu lâu dài của hai đứa. Hắn sẽ vào nhà viết
lại “Kỷ Niệm Đi Cưa” ở Thôn B́nh để làm tài
liệu cho con cháu sau này v́ hắn đă quyết
định sẽ xin hỏi cưới Hằng, sinh con đẻ cái
đầy đàn cho vui cửa vui nhà.
Nguyễn Duy-An