Hà Nội Gió !!!


Bà TRẦN MỘNG TÚ
 

Gió mùa đông bắc làm em khóc
Hà Nội, anh ơi phố rất gầy!

(tmt)
 

Tôi trở về nhà sau một chuyến bay dài đỏ mắt. Không biết ai là người đầu tiên đặt tên cho những chuyến bay đêm là “đỏ mắt” thật là hay. Chập chờn giữa thức và ngủ cả mười ba, mười bốn tiếng th́ chắc chắn mắt xanh như cô Kiều của cụ Nguyễn Du cũng thành mắt đỏ. Chữ nghĩa mang ảnh hưởng đến đời sống t́nh cảm của ta rất nhiều, có những chữ ḿnh không thể nào thay bằng chữ khác được. Mỗi lần đi, về giữa Việt Nam và Mỹ tôi vẫn lúng túng giữa về Mỹ, hay về Việt Nam. Việt Nam là quê hương của ḿnh th́ ḿnh về là đúng rồi, nhưng ở Mỹ có một mái nhà, mảnh vườn, cái bếp của ḿnh th́ ḿnh nói là về đâu có sai.

Nhưng sao lúc từ giă Việt Nam, chào những người thân quen, nói tiếng trở về Mỹ ḷng vừa ấm áp vừa thấy buồn buồn. Ba mươi năm sống ở Mỹ mà vẫn chưa mờ nỗi nhớ quê hương, vẫn bất chợt một hôm nào đó, không cần phải là có nắng thu hay có mưa đông, chỉ là một buổi chiều như tất cả mọi buổi chiều, đang ngồi uống ly trà bỗng khựng lại nhớ về một buổi chiều nào rất xa xôi ở quê nhà thăm thẳm, về cái xóm cũ, về cái ngơ vào nhà, về cái vũng nước đọng ở cái ổ gà đâu đó, về cây trứng cá, về cái bể nước mưa. Rồi lan man nhớ về truờng cũ, về buổi hẹn ḥ đầu tiên, nguời yêu thứ nhất, nguời t́nh thứ hai. Chao ôi, nhớ ơi là nhớ! Nước mắt ứa ra, bỗng thèm đuợc về quê ngay lập tức. Thế mà về Việt Nam đến tuần lễ thứ ba là bắt đầu nhớ về cái nhà ở Mỹ. Không biết mấy chậu cây có ai tuới hộ không? Mùa Đông này tuyết có rơi không? Nhớ về mấy nguời thân, mấy nguời bạn đang mong ḿnh về, rồi lại nhớ về cái sạch sẽ, cái tiện nghi và chỉ uớc ǵ đuợc về ngay để ngủ trên cái giuờng của ḿnh thay v́ phải ngủ ở khách sạn.
Chao ôi! chỉ một chữ về mà có trăm điều muốn nói.

Anh Sơn, ông anh họ của tôi, du học từ thập niên 60. Bây giờ ngoài 60 tuổi, anh đă đi du lịch khắp nơi trên thế giới, anh nói:
- Bao giờ về Việt Nam tôi vẫn thích nhất.


Tôi nói :
- Tại v́ Việt Nam là quê hương của ḿnh, nên tự nhiên ḿnh yêu. Thế thôi!


Anh bảo:
- Đúng vậy!

Chúng ta chắc ai cũng yêu quê hương của ḿnh, tự nhiên như yêu cha mẹ, con, cháu hay yêu chính bàn tay, bàn chân ḿnh. Thế thôi! Thật là dản dị. Thế là anh em rủ nhau thu xếp về Việt Nam. Về Việt Nam vào dịp cuối năm, vào dịp thiên hạ kéo nhau “về quê ăn tết” rất là đông nên phải mua vé từ tháng sáu.

Tôi cứ tính tới tính lui xem phải đem những ǵ? V́ lần này đem theo cả chồng con, sẽ dự tính đi nhiều nơi nên không thể đem theo những thùng quần áo lạnh về Bắc cho họ hàng ở quê đuợc. Thôi đành giữ lại chờ dịp sau. Cứ cách hai, ba năm tôi về thăm Việt Nam một lần. Mỗi lần về lại thấy một Việt Nam đổi khác, nghe những câu chuyện khác về Việt Nam. Hai cậu con trai của tôi mới về lần thứ nhất, đă thấy xôn xao rủ nhau cuối năm trở lại không có bố mẹ đi theo. Chắc trong máu hai cậu, những giọt nào thuộc về mẹ cho ḿnh đang dành chỗ đứng.
Chúng tôi đi trong một Hà Nội đầy gió, người Hà Nội đặt tên cho gió này là Gió Mùa Đông Bắc. Có không biết bao nhiêu thi sĩ, bao nhiêu nhạc sĩ đă xúc động về những cơn gió này và viết ra bao nhiêu tác phẩm làm thăng hoa đời sống con người để ngay cả khi đang sống trong một hoàn cảnh khó khăn nhất, con người vẫn t́m ra cái đẹp của nơi ḿnh đang sống. Khí hậu của tháng Mười Một và tháng Chạp âm lịch là khí hậu lạnh và đẹp nhất trong năm của miền Bắc. Gió hay trở lạnh đột ngột như một người đi xa bỗng trở về không báo trước. Có thể mới buổi sáng trời c̣n rất ấm không có ǵ báo hiệu là một ngày lạnh, nhưng đến trưa gió ở đâu bỗng kéo về chật phố. Gió chen chúc vào đám đông đang đi trên đường, gơ cửa những ngôi nhà, hàng quán, ngồi sát vào những người buôn bán hai bên vỉa hè rất là hồn nhiên. Chẳng cần nói năng ǵ cả. Chỉ cần có mặt, tôi đến, tôi ngồi xuống và tôi ở lại. Giống như Caesar ngày trước I came, I saw, I conquered. Thế là mọi người chạy ùa đi mua áo ấm để ngồi chung với gió.

Chúng tôi đă được đi, được ngồi chung với Gió Mùa Đông Bắc trong suốt mười ngày ở Hà Nội.

Bây giờ ngồi đây nhớ Gió Mùa Đông Bắc, muốn khóc.

Suốt từ Sài G̣n, đi xe ca theo tour Tiền Giang, Hậu Giang, Phan Thiết, Nha Trang, Hà Nội rồi bay ra Phú Quốc, ta nh́n thấy sự phồn thịnh luôn luôn đi bên cạnh nghèo đói một cách rất rơ ràng. Miền Bắc, miền Trung ở quê vẫn c̣n khổ và nhiều người rất nghèo trong khi ở thành phố Sài G̣n, Hà Nội, hàng đêm người ta đổ xô ra phố tiêu tiền (không biết tiền ở đâu ra mà nhiều thế!)

Ở những nhà hàng, những quán ăn th́ người trong nước tiêu phung phí hơn Việt Kiều. Thử vào một chỗ ăn chơi như vào bar chẳng hạn, th́ có thể chỉ nh́n chai rượu gọi sẽ nhận ngay ra ai là Việt Kiều ai là Việt Việt (chữ một cậu cháu tôi dùng để gọi người trong nước). Việt Kiều xài sang gọi chai rượu 150 mỹ kim, trong khi đó Việt Việt gọi chai rượu 1.500 mỹ kim. Tôi quê mùa, hỏi cháu:
- Chai rượu ǵ mà đắt vậy?
- Con không biết, nhưng thấy họ trả 1.500 mỹ kim cho chai rượu; họ đi năm, sáu người tiêu một buổi tối năm ngàn đô là chuyện nhỏ.

Nghe nói một tối tiêu năm ngàn đô là chuyện nhỏ th́ chắc ai cũng biết cái xuất xứ của những số tiền nhỏ đó thật là mù mịt.

Ăn uống ở các tiệm bây giờ cũng đắt hơn gấp năm sáu lần của ba năm trước và không ngon. Trung b́nh chúng tôi ăn một bữa cho một người là từ ba cho đến bẩy mỹ kim. So với ở Mỹ th́ rẻ, nhưng với tiền lương của một người trung b́nh là 700.000 đồng Việt- khoảng hơn 40.00 mỹ kim một tháng- th́ làm sao trả được. Tôi tự hỏi, Sài G̣n bây giờ h́nh như không ai nấu ăn trong nhà hay sao mà tối nào các tiệm, các quán cũng tấp nập khách ăn? Bao giờ nh́n chung quanh các bàn cũng rất nhiều người địa phương ngồi ăn, phần đông là giới trẻ, và trung niên. Trên bàn đầy ắp thức ăn và bia, nước ngọt.

Luơng của một công chức không biết con số thật là bao nhiêu? Tôi có một người em họ xa ở Hà Nội, làm phó giám đốc một công ty nhà nước ǵ không rơ mà anh đi xe BMW, khi chúng tôi tới th́ vợ đang du lịch ở Singapore, con th́ đi du học ở Mỹ, một năm hết ba mươi ngàn Mỹ Kim tiền học, chưa kể chi phí ăn ở. Nghe mà giật ḿnh. Theo cách anh nói chuyện th́ ở Việt Nam bây giờ du học tự túc ở Pháp và Đức như một phong trào cho các con ông lớn. Học giỏi hay không th́ chưa rơ, nhưng mà đă là con của những ông lớn th́ phải xuất ngoại, phải du học. Sang bên đó không học được th́ ở chơi một thời gian, may mắn kiếm được người lấy th́ ở lại, không th́ về.

Nghe anh nói, tôi nhớ đến một ca làm việc của ḿnh ở Mỹ. Khi tôi đến thăm tại gia cho một sản phụ được hương Phiếu Y Tế (Medical Coupon) tôi mới biết đó là một sinh viên Việt Nam du học tự túc, có bầu và ở lại. Cô là sinh viên du học mà không nói được một câu Anh Ngữ nào. Căn nhà cô ở thuê là một water front apartment. Tôi hỏi tiền đâu mà cô trả tiền nhà th́ được cô cho biết căn apt. này cha mẹ cô chuyển tiền sang mua, trả bằng tiền mặt, cho một người bà con có quốc tịch Mỹ đứng tên. Nghe mà giật ḿnh, v́ tôi biết căn apartermen đó ở Seattle ít nhất là 400.000 Mỹ kim, bởi gần sát mặt hồ.

Khi có những người giầu không rơ xuất xứ lợi tức như thế th́ người nghèo có xuất xứ rất rơ ràng. Họ sống bằng những món tiền kiếm được hàng ngày rất khiêm tốn. Nếu đi dọc theo bờ hồ Hoàn Kiếm ta sẽ luôn luôn bắt gặp những người (một cụ già, hay một đứa trẻ đang tuổi đi học) bán vé số, hoặc nước trà. Bán vé số th́ lấy vé của nhà nươc đi bán lại mỗi vé số giá có hai ngàn, không biết lời được bao nhiêu? Trong khi đó giá một gói xôi khoảng bốn ngàn đồng- một Mỹ kim bằng 15.900 đồng-Vốn liếng của người bán nước trà tất cả chắc chưa đến 3 Mỹ kim: Một cái ấm ủ trong cái khăn cũ kỹ, vài cái ly thủy tinh nhỏ, năm ba cái kẹo lạc, kẹo vừng. Họ ôm cái gia sản bán buôn đó trong ṿng tay gầy guộc, mời khách bên hồ. Hy vọng họ kiếm đủ cơm ăn cho một ngày hôm đó. Ngay ở trong khu phố có tấp nập khách du lịch, thỉnh thoảng ta vẫn thấy một người gánh hai cái thúng hầu như chẳng có ǵ trong đó, chỉ có vài ba mớ hành, mấy củ su-hào, mấy quả chanh đem đi bán. Chắc đây là những thứ kiếm được trong vườn nhà. Tiền thu về may ra đủ cho một gói xôi, hay hai chiếc bánh ḿ không nhân. Có cô bé lên năm cầm từng chiếc kẹo cao su lẻ bán cho du khách, cô bé nhỏ xíu, đen thui, ốm nhách mà cái mặt tươi như một bông hoa Mựi Giờ chạy theo con gái tôi, đưa cái kẹo ra mặc cả bằng thứ tiếng Mỹ ngô ngọng, thấy vừa buồn cười, vừa tội nghiệp. Cô con gái tôi trêu cho em cười bằng cách nói tiếng Việt cũng ngô ngọng với em và gần như muốn bế em lên, v́ em bé xinh quá!

Ôi tuổi thơ Việt Nam! Khi em lớn lên, em sẽ có ước vọng ǵ?
Đi càng về miền quê càng thấy những người nghèo. Ở những nơi ruộng nước như lối vào Tam Cốc, Bích Động ở Ninh B́nh hay Suối Trong, Suối Đục ở Chùa Hương th́ những người dân quê vẫn ngâm một nửa người trong nước nguyên ngày ṃ ốc, lưới tép kiếm ăn. Một kí tép khoảng hai chục ngàn, ngâm nước nguyên ngày được khoảng ba đến năm kí, kiếm được 60.000 -100.000 đồng cho nguyên một gia đ́nh bốn năm người, trong đó có cả tiền học cho con. Trẻ con đi học cho biết đọc, biết viết rồi nghỉ v́ không có tiền trả tiếp, lại đi ngâm ḿnh dưới nước giống cha mẹ thôi. Suốt một đời họ ngâm dưới nước. Người chèo thuyền chỉ cho chúng tôi xem một vài nấm mộ chôn một nửa ch́m dưới nước, nói là mộ của những ông bà cụ già suốt đời ṃ cua, xúc tép ở đây, họ muốn con cháu họ chôn ḿnh như thế, v́ họ đă có câu: “Sống ngâm da, chết ngâm xương” để chỉ đời sống gắn liền với nỗi vất vả này.

Du khách Âu Châu đổ vào Việt Nam một ngày một đông hơn, sau vụ khủng bố 11/9/2001. Cả nước sống về nguồn lợi thu nhập được của du khách. Du khách nước ngoài vào, mang theo bao sự thay đổi. Việt Kiều đóng một vai tṛ không nhỏ trong môi trường này. Mỗi người đem một ít về cho thân nhân, giúp vốn buôn bán, xây lại nhà cửa, mai mối cho lấy chồng nước ngoài.

Cho nên ta thấy có những con hẻm lầy lội, nghèo nàn tự nhiên mọc lên một cái nhà hai ba, thậm chí bốn từng. Cửa kính, cửa sắt đứng cô đơn như một anh hề sau khi văn hát. Những cô gái được tân trang từ đầu đến chân để lấy chồng nước ngoài, trông như những con búp bế vô hồn. Đă có một số cô bằng ḷng lấy bất cứ ai, dù đó là anh cắt cỏ hay rửa chén bên Mỹ, bên Úc. Ngay cả một anh ăn tiền tàn tật cũng vẫn lấy. Cứ lấy để đi đă, sang đó không ở được th́ bỏ. Những câu chuyện đó bây giờ không có ǵ là mới lạ nữa, chỉ có sang bên đó mà sau năm năm không bỏ chồng th́ mới gọi là “Lạ”. Người không có thân nhân lo cho th́ sẽ rơi vào bất cứ một bàn tay không lương thiện nào đó, và đă xẩy ra bao nhiêu thảm kịch. Ban đầu th́ c̣n là chuyện thương tâm, sau đi đến nỗi quốc nhục.

Nhiều cô gái quê lớn lên trong cảnh nghèo sẽ làm bất cứ điều ǵ, không đắn đo để được thoát ra cảnh ṃ ốc, bắt cua, làm ruộng. Cô ở tỉnh th́ chạy theo những nhu cầu vật chất và cũng một phần muốn có một cuộc sống nhàn nhă, không phải vật lộn với đời sống xă hội khó khăn hiện tại, nên họ không ngần ngại làm gái bao cho những người nước ngoài. Chúng tôi đă gặp trên con đường từ Bắc vào Trung, ra Nam một vài cô rất trẻ, khoảng 17 đến 22 đi cặp đôi với những người đàn ông luống tuổi nước ngoài như Thụy Sĩ, Đức, Pháp, Đại Hàn, Đài Loan.v.v. Trên băi biển Phú Quốc nơi chúng tôi tắm, một lúc chúng tôi gặp ba người Đức độ ngoài sáu mươi tuổi cùng tắm với ba cô gái Việt rất trẻ. Họ ngồi ngay ở mấy cái vơng, và bàn ăn dưới gốc dừa cạnh chúng tôi. Họ nói tiếng Anh với mấy cô, mấy cô nói rất ít, ngoài lắc, gật và cười ṛn ră. Một lúc sau có thêm một người nữa dắt một cô đến, họ làm quen và nhập bọn với nhau. Họ ngồi ngay cạnh chúng tôi, nên dù không chú ư cũng nghe rơ tiếng những người đàn ông nói với nhau:
- Gái ở đây hiền và dễ bảo hơn gái Sàig̣n.
- Sống ở đây, cần bao nhiêu một tháng, kể cả tiền trả cho mấy cô này?
- Rẻ lắm, chỉ độ năm trăm mỹ kim thôi.

H́nh ảnh mấy ông già da nhăn nheo đó đùa rỡn dưới biển với mấy cô má hồng c̣n lấm tấm mấy cái mụn dậy th́, trông chẳng khác ǵ cảnh ông nội, ông ngoại ra bơi với cháu. Thật đáng buồn!

Tôi nh́n sang con gái tôi, cô đang nằm phơi nắng trong bộ áo tắm, cuốn tiểu thuyết The memoirs of a Geisha úp trên mặt, tôi thấy cô thật là may mắn biết bao! Cô được đi học, cô có việc làm tử tế, cô kiếm sống được bằng kiến thức và ḷng tự trọng. Nếu cô chẳng may sinh ra và lớn lên trong một cái làng, cái tỉnh nghèo nàn nào đó Việt Nam, không được đi học đến nơi, đến chốn, th́ có ǵ bảo đảm cô sẽ không là một trong những cô gái đang bơi lội dưới kia? Cái nghèo khó luôn luôn kéo theo cái bất hạnh.

Giữa mênh mông sóng biển, nh́n những cô gái trẻ đang bơi trong nuớc, bỗng những cành đào Nhật Tân hiện ra trong trí tôi. Những cành đào hiếm hoi c̣n sót lại năm nay ở làng này v́ người ta đang cào xới đất để xây những cao ốc trên đó. Rồi những cô gái làng này không c̣n hoa đào để bán, không c̣n đất để trồng cúc, trồng lay-ơn, trồng hoa hồng nữa. Họ sẽ đi đâu và sẽ làm ǵ để sống? Họ sẽ lại ra những băi biển với những người đàn ông già nhu ông nội hay sao?

Khu đất cổ truyền trồng hoa, nổi tiếng về hoa đào Nhật Tân c̣n không cứu được, c̣n bị san bằng để xây cao ốc th́ những cô gái Nhật Tân có ai cần để ư tới là họ sẽ trôi ra biển hay đi về đâu!
Người thanh niên hai mươi tám hướng dẫn tour cho chúng tôi than:
- Tụi con bây giờ, những nguời lợi tức thấp, khó kiếm vợ và kiếm bồ lắm. Họ cặp với nguời nuớc ngoài hết rồi cô ơi!”

Tôi hỏi.:
- Nhưng các cô ở miền quê như Phú Quốc này, th́ làm sao gặp được những người du khách ở xa đến, trong khi họ lại không biết ngoại ngữ?
- Dễ lắm cô ạ. Cứ cô nào đi trước kiếm được một người th́ lại chỉ dẫn giới thiệu cho cô sau. Mấy ông du khách đó lại giới thiệu cho nhau. Cứ cái đà này th́ con gái Phú Quốc chẳng c̣n ai cho tụi thanh niên chúng con ở đây nữa. Mấy tỉnh miền Tây bây giờ cũng thế hết, con gái họ bỏ đi Sàig̣n kiếm sống bằng cách làm gái bao cả.
Anh ta nói như một tiếng than. Tôi ngồi im nghe không biết nên an ủi thế nào.

Ở Sàig̣n th́ gặp mấy người chạy taxi kể lể:
- Cô ơi! Mấy thằng cha Đại Hàn bây giờ nó khôn lắm. Nó sang đây giành giật của Việt Nam vừa đàn bà vừa tiền. Nó không cần biết tiếngViệt, nó bỏ tiền ra thuê một cái mặt bằng, thuê bao luôn một cô ở đây đứng trông tiệm (bán đồ cho khách du lịch) làm người ở và làm vợ tạm thời cho nó. Cô ta được trả vài ba trăm đô một tháng là mừng lắm rồi. Làm ăn một thời gian vài ba năm thôi, hết hạn, nó trả tiệm lại, trả cô nhà quê ra đường, ôm tiền về nước. Mấy thằng Đài Loan cũng vậy. C̣n mấy ông già Việt Kiều nữa cô ơi! Đến tuổi hưu trí rồi, về Việt Nam kiếm một cô bồ chỉ bằng tuổi con gái, con dâu ḿnh. Giữ đấy, như một thứ vợ nhỏ, cho một tháng hai ba trăm đô la. Mỗi năm đi, về hai, ba lần hưởng thụ. Cơm bưng, t́nh bưng đến tận miệng. Trong khi ổng không có ở đây th́ các cô muốn làm ǵ th́ làm, khi ổng qua th́ các cô phải hoàn toàn phụng sự ổng là được rồi.

Anh nói thêm:
- Chuyện này đều đều từ nhiều năm nay rồi. Các cô rủ nhau, dắt mối cho nhau, Đại Hàn giới thiệu cho Đại Hàn, Đài Loan giới thiệu cho Đài Loan, Việt Kiều giới thiệu cho Việt Kiều. Mỗi người một tiêu chuẩn, một dịch vụ khác nhau. Ai cũng vui vẻ hài ḷng cả.
Tôi nghe, mà ḷng buồn ruời ruợi. Có lẽ những phụ nữ chọn cuộc sống này họ thấy c̣n hơn là phải sang Đài Loan làm nô lệ cho cả một gia đ́nh, hay bị bán vào những nơi họ không hề lựa chọn. Tôi nhớ đến một bản tin đọc được ở báo trong nước về một người đàn bà Việt Nam muốn sang Đài Loan kiếm tiền giúp gia đ́nh. Hai vợ chồng vay mượn một số tiền mười ngàn mỹ kim để được sang bên đó làm công nhân, hay ở muớn ǵ đó qua trung gian môi giới. Không biết v́ một lư do đau thương, tủi nhục nào, người vợ đă không cho chồng biết, âm thầm chịu đựng rồi đi đến chỗ tự tử chết. Người chồng vừa đau đớn vừa bị món nợ mười ngàn mỹ kim hối thúc, tự tử chết theo vợ, để lại mấy đứa con thơ.

Thử hỏi có bản tin nào đau thương hơn bản tin này.
Trong khi đó th́ ở một mặt khác của xă hội, những cô gái của cả Sài G̣n, Hà Nội bây giờ sống rất là thời thượng. Họ đi làm những công việc văn pḥng chỉ để lấy danh nghĩa đi làm, họ có một nguồn lợi tức ở đâu đó cung cấp chuyện tiêu pha ăn, mặc hàng ngày cho họ ḿnh không biết. Họ rất giỏi về lănh vực t́m bạn Việt Kiều trên mạng. Mỗi tối ngồi hàng giờ để “chat” với một ai đó, rồi đưa đến ḥ hẹn. Một cậu Việt Kiều ở Mỹ hay Úc, trước khi về Việt Nam, có thể t́m trên mạng cho ḿnh một cô bồ ra tận phi trường đón. Cô ta nói tiếng Anh tương đối, hướng dẫn các dịch vụ ăn chơi, cô chỉ bảo tận t́nh và cho cậu cái cảm tưởng là cô không đến v́ tiền của cậu (cô có tiền rồi!) cô sẵn sàng mời cậu về nơi cô ở thay v́ ở khách sạn (t́nh cho không, biếu không), cô hiền lành, chiều chuộng hết ḿnh, rồi cô cho cậu biết cha mẹ cô là những người có địa vị trong xă hội, cô mời cậu ra Bắc hay lên Đà Lạt, hoặc Nha Trang gặp họ. Trong khi chuyện tṛ, cô thường nói là “Em không thích sống ở Mỹ”, cô cho cậu cái cảm tưởng cậu là người may mắn, gặp được một cô không giống những cô mà trước đây cậu thường nghe tả. Có thể cậu Việt Kiều này sẽ gặp ông bố của cô bồ là một Kỹ Sư nhà nước hay một ông bác sĩ thật (Một bác sĩ xuất thân là y tá và được thăng bác sĩ nhờ tuổi đảng thâm niên). Và cô “không thích sống ở Mỹ đâu” chỉ có nghĩa là cậu lấy cô rồi cậu sẽ ở lại Việt Nam, và cô có cơ hội vào quốc tịch Mỹ. Có trời mà biết những ǵ sẽ sẩy ra sau tấm màn sân khấu này.

Những vở kịch này hiện nay đang diễn ra thường xuyên ở Việt Nam. Những người thân quen ở Việt Nam chỉ biết dặn ḍ:
- Cháu coi chừng đấy, gái Việt bây giờ có cả ngàn chiêu, không biết đường nào mà đỡ đâu.

Tôi được nghe kể, c̣n một phương cách kiếm chồng nước ngoài cao hơn thế nữa là các cô con ông lớn thứ thiệt, có đăng kư tên trong những cái bar sang trọng. Khi chủ nhân thấy có một đám khách Việt Kiều trẻ nào, thuộc loại mặt mũi sáng sủa, lịch sự, học thức, ăn xài sang vào bar là lập tức họ thu dọn chiến trường, dẹp hết những cô tầm thường đang làm việc ở đó, gọi những cô gái con các ông lớn trong danh sách đến. Các cô ăn nói lịch sự, có học đến làm quen chuyện tṛ với khách, và sau một buổi tối, nhiều cậu đă được mời về nhà, giới thiệu với gia đ́nh. Nhà sang trọng, có xe hơi, và tài xế riêng, cha mẹ niềm nở đón tiếp. Hỏi ra th́ được biết cha mẹ các cô toàn là những nhân viên cao cấp của chính quyền cả. Những cậu được mời này, chắc chắn sẽ quay lại và kết thân cùng cô gái. Mọi việc kế tiếp th́ chỉ có Trời mới biết là sẽ được xếp đặt như thế nào.

Ôi! Những chuyện quê nhà th́ nói sao cho hết. Chuyện vui th́ qua mau, chuyện buồn th́ ở lại. Mỗi lần về là một lần xót xa. Cứ nhủ ḷng thôi không về nữa. Thế mà một hai năm sau, nguôi ngoai một chút lại thu xếp quay về.

Hà Nội bỗng dung nhan đổi khác nhờ những cơn Gió Mùa Đông Bắc. Thanh niên, thiếu nữ giấu trong chiếc áo len, áo dạ, những mơ ước lăng mạn của ḿnh. Họ khoác tay nhau ngồi xuống những quán ăn đơn sơ ngay ở vỉa hè. Chuyền tay nhau những chén lục tào xá, bánh trôi, bánh chay. Họ ăn bằng mơ mộng của tuổi trẻ, ăn bằng hoang mang của những ngày cuối năm, ăn bằng nôn nao của mùa xuân đang tới. Gió lăng mạn, gió phiêu du, gió làm gầy những con phố, làm trái tim đập dịu dàng và làm những bài thơ bỗng nghiêng xuống, nằm sát vào những chiếc lá cuối đông.

Bây giờ ngồi đây nhớ Gió Mùa Đông Bắc, muốn khóc.

Về Sài G̣n để được chen lách giữa những đám xe cộ, nhất là xe gắn máy. Để nh́n khói bụi mù đường, nghe những tiếng gọi nhau ơi ới, những tiếng rao hàng, ḥa vào giữa tiếng xe nổ, tiếng c̣i xe inh ỏi. Để trong lúc chen lấn giữa ḍng người, ḍng xe, thỉnh thoảng lại nh́n cái bảng tên đường lạ hoắc, cố đoán ra trước đây là đường ǵ? Rồi chợt nghe đau nhói trong ngực về một kỷ niệm thân yêu cũ ở con đường ḿnh đang đi. Nước mắt ứa ra, h́nh dung lại một buổi chiều êm ả đă xa lắm rồi. T́nh đă quan san từ đáy mắt (Đinh Hùng).

Về để lại đi xuồng máy nguyên ngày trên Tiền Giang, ghé vào những rạch, chỗ người dân làm bánh tráng, làm kẹo dừa, đan vơng, đan giỏ, để được ngắm những người dân miềm Nam giản dị, chất phác, nh́n những vất vả của người mẹ, người cha:

Quê hương là cây cầu khỉ
khẳng khiu như cánh tay cha
quê hương gánh hàng nặng trĩu
mẹ về tất tả chợ xa
quê hương áo bà ba trắng
khăn lau lệ mẹ vắt vai
quê hương mồ hôi cha đổ
cho con miếng ngọt miếng bùi.
(tmt)
 

Về để đi ra Bắc, lên tận Yên Bái, đến ngôi nhà sát bên sông Hồng của người anh họ, được soi mặt trong thau nước múc lên ở ḷng sông, có phù sa lắng hồng đáy chậu. Được ngồi trong một cái bếp c̣n đun củi, bám đầy bồ hóng, được dùng gáo múc nước, được ăn măng trúc, măng mai. Nhớ về câu thơ cũ trong bài Trấn Thủ Lưu Đồn:

Chém tre đẵn gỗ trên ngàn
Hữu thân hữu khổ phàn nàn cùng ai
Miệng ăn măng trúc, măng mai
Những giang cùng nứa lấy ai bạn cùng

 

Về để được chen chân đi trong phố cổ Hà Nội nhỏ hẹp, có rác và cống trên từng bước đi, được đi trong nắng, trong gió Hà Nội nhớ lại thủa ấu thơ, ngơ ngác đi qua nhà thờ xưa như đứa bé tan Lễ ra, lạc mẹ:

Lâu lắm em mới về Hà Nội
đi trên viên gạch tuổi thơ ngây
gió mùa đông bắc làm em khóc
Hà Nội, anh ơi phố rất gầy!
(tmt)


Mấy ngày hôm nay Hà Nội lạnh, Hà Nội vào Tết, Hà Nội chạy ùa ra phố mua áo ấm, gió mùa đông bắc thổi vạt áo bay tung, hai mẹ con đi sát vào nhau, chen chân trong khu chợ đêm trong phố cổ. Cảm tưởng hương vị của một ngày cuối đông đang tan trong cổ ḿnh như những câu thơ:

Hà Nội rủ nhau mua áo ấm
gió mùa đông bắc thổi qua len
khăn san quàng vội vào cổ gió
trên vai một chiếc lá rơi nghiêng
(tmt)

 

Người, xe, hàng quà hai bên vệ đường cùng đan vào nhau, gần như dẫm lên chân nhau. Hàng Đào với những cửa tiệm sang trọng bán quần áo tơ lụa cho du khách, Hàng Bạc lấp lánh những ṿng vàng những xuyến bạc, và kiềng trạm, Hàng Mă một mầu đỏ đến căng từng mạch máu của đèn lồng, giây pháo giả, vàng mă. Người ta đổ xô đi mua về để đốt cho ông Táo lên trời. Cứ thế đi theo ḍng người, hai mẹ con bập bềnh trôi.

 

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
(Bùi Giáng)

 

Đúng là mùa xuân đang về trước mặt cho con gái và sau lưng là cả một giấc miên trường của đời sống mà người mẹ đă đi qua.

Bà TRẦN MỘNG TÚ