ÂN NHÂN

Trân Nguyễn

Người viết: TRÂN NGUYỄN
Bài số 755-1334-101-vb3240505

Tác giả Trân Nguyễn sinh năm 1970, cư dân Monterey Park, Nam California, đang làm việc tại St. Joseph Providence Med. Center; Nghề nghiệp: siêu âm. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là “Chuyện Cấm Đàn Ông”, kể những chuyện vui về quí ông. Lần này là một chuyện t́nh đặc biệt với những nhân vật y tế gốc Á tại các bệnh viện lớn tại Hoa Kỳ. Chuyện gồm ba phân đoạn, với những tiểu tựa được trícch từ nội dung.

1. OAN ỨC

Câu chuyện nhiều năm rồi như một bức màn sân khấu, sẽ măi măi không bao giờ được vén mở, nếu như sáng nay tôi không vô t́nh bắt gặp bức thư tỏ t́nh của Christina, đứa con gái yêu 14 tuổi, viết cho một người con trai tên Derick.
Con bé hàng ngày ngoan ngoăn, nhút nhát và kín đáo đến dường nào thật sự làm tôi chấn động. Tôi quyết định kể câu chuyện này với nó.
Mười tám tuổi tôi đă yêu, rồi như số phận đưa đẩy tôi đă phải xa chàng, xa quê hương mà đến nơi này, California, một miền nắng đẹp để sinh sống.
Đa mang, lăng mạn và si t́nh, tôi mang theo cả một bầu trời gió nắng thênh thang của t́nh yêu đến nơi này làm hành trang vào đời. Và cuối cùng ông Trời không nỡ phụ ḷng chung thủy, nên đành viết một câu chuyện tiểu thuyết có hậu cho chúng tôi làm vai chính: 11 năm sau, chàng trở thành chồng của tôi bây giờ, và chúng tôi có một đứa con gái xinh như tiên, Christina ngày ấy, thêm một Christopher sau này. Không dám nói là tuyệt đối, nhưng tôi rất bằng ḷng với những ǵ ḿnh đang có.
Ra Hải Ngoại được vài năm, cũng như những bạn trẻ Việt Nam khác, đa phần đều cầu tiến, chăm chỉ, hiếu học, nên chẳng bao lâu sau, đứa nào trong số chúng tôi cũng đều có một mảnh bằng và một cơ ngơi tương đối, đủ để ngẩng cao đầu nh́n dân bản xứ không một chút tự ti. Tôi, sau nhiều phen chật vật, cũng chen chân vào được một bệnh viện khá lớn: y tá trưởng khoa tim mạch ở lứa tuổi 30, dưới tay có cả chục nhân viên Mỹ trắng, đủ để thỏa măn tự ái cá nhân và tự ái dân tộc.
Ngoài cái vẻ nhỏ nhẹ, cẩn trọng, khiêm tốn, nhẫn nại- tôi dấu sâu trong ḷng một nụ cười kiêu hănh mỗi khi đi ngang qua đám đông ở pḥng nhận bệnh. Họ trầm trồ, xuưt xoa, nửa kín đáo, nửa phô trương cố t́nh cho tôi thấy. Mỗi lần như thế, tôi gật đầu nhoẻn cười, tôi kiêu hănh với những ǵ ḿnh có và kiêu hănh tôi là người Việt Nam.
Với một bệnh viện tầm cỡ như vậy, "tóc đen" không nhiều. Tôi với bác sĩ Lin thân nhau cũng ở chỗ nhớ nhà mà ra. Lin người Tàu, có một cô vợ Nhật tuyệt đẹp: Yoshin.
Vài lần cô ta ẵm con vào chủng ngừa, tôi đỡ đứa bé trên tay Yoshin nựng nịu, vậy là quen. Yoshin xinh đẹp, kiêu hănh, lạnh lùng sương khói như xứ Phù Tang, ngược lại LIN ấm áp, thân mật, gần gũi với mọi người hơn. Nhưng họ vẫn rất đẹp khi song đôi bên nhau.
Yoshin mời tôi đến nhà chơi, nhà họ thênh thang chưng bày theo kiểu Nhật, sàn gạch bóng loáng đến độ nh́n xuống có thể nh́n rơ mồn một từng hạt cúc áo. Tất nhiên Yoshin không những có một mà đến ba người giúp việc. Ở Hoa Kỳ, điều đó là xa xỉ cho dù có nhiều tiền, người ta thường không hưởng thụ bằng cách đó. Chúng tôi quỳ gối làm Sushi- mấy cô hầu gái Nhật Bổn lúp xúp giúp việc.
Mặc dù không cùng ngôn ngữ, nhưng đều là người Á Đông nên nếp sống, nếp nghĩ của chúng tôi khá ăn ư. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều đề tài: về cuộc sống, về quê hương xứ sở, về phong tục tập quán, cả về.... phụ nữ, những chuyện t́nh vụn vặt, những cây si khi c̣n con gái. Yoshin rất thích tôi nói về cách làm đẹp dân gian của người Việt Nam. Nàng cứ chăm chú nghe, không bỏ sót một chi tiết nào. Có lúc c̣n cẩn thận ghi xuống quyển sổ tay nhỏ. Nàng tấm tắc:
- Hèn chi cô mới đẹp đến như vậy!
Tôi chữa thẹn: không đâu, cô mới là tuyệt đẹp, đẹp như bức tranh của xứ Phù Tang. Lin th́ quanh quẩn đâu đó cứ lắc đầu: Đàn bà vẫn cứ là đàn bà!
Cả ba chúng tôi đều cười x̣a với câu nói bất hủ đó. Bữa cơm ra chiều tâm đắc và ngon miệng lắm. Yoshin tiễn chân tôi ra đến tận cửa xe. Nàng nói rằng nàng không có nhiều bạn và bắt tôi hứa phải đến chơi thường hơn. Tôi nheo mắt đáp lại:
- Nhất định mà, I like you too.
Những ngày sau đó, nếu không gặp được nhau th́ chúng tôi cũng thường trao đổi qua điện thoại, hoặc "chúc ngủ ngon" buổi tối. Có khi làmột ti tí quà, có hôm là một bức thư nhỏ hí hoáy vài điều ǵ đó rất dễ thương...
Yoshin lạnh lắm, nhưng điều đó lại không xảy ra giữa hai chúng tôi. Cũng nhờ đó mà quan hệ giữa tôi và bác sĩ LIN lại trở lên mật thiết hơn. Ở chỗ làm, chúng tôi không chỉ coi nhau là đồng nghiệp mà cởi mở hơn như huynh đệ, như người một nhà. Tôi có dịp gần gũi học hỏi, trau dồi thêm kiến thức y học hơn nhờ có LIN, cũng như bạn ấy không ngừng động viên, khuyến khích tôi tiến lên trong lănh vực chuyên môn. Hai đứa chúng tôi rơ hợp tác với nhau nhịp nhàng, ăn ư lắm. Rồi một hôm tôi trở thành Employee of the month. LIN cốc nhẹ vào đầu tôi:
- Đăi đi chứ!
- Không thành vấn đề.
Đêm đó 4 đứa cụng ly vui khó quên. Câu chuyện đang tuôn chảy như một ḍng sông đẹp.
Bỗng dưng có một ngày chúng tôi được mời dự đám cưới của một đồng nghiệp. Vẫn như những lần khác, tôi ngồi cạnh Yoshin. Hôm đó nàng lănh đạm ít lời khôngnhư mọi khi.
Tôi nắm lấy tay nàng ân cần: không sao chứ? Rất giống như phụ nữ có bầu đấy nhé. Yoshin nh́n tôi cười nhạt nhẽo, khó hiểu. Trái lại, Lin hôm nay lại nói nhiều, uống nhiều và không ngớt miệng xuưt xoa:
- Áo dài Việt Nam đẹp quá, nhất là chiếc ṿng ngọc đeo trên tay tôi rất hợp với kiểu cách người Á Đông như tôi.v.v...
Đêm về rất khuya, Yoshin gọi điện cho tôi, nhưng lần này không phải để chúc ngủ ngon như mọi khi. Nàng kể cho tôi nghe về một giáng sinh tuyệt đẹp của vợ chồng nàng cách đây không lâu và quà Giáng Sinh mà Lin tặng nàng là một chiếc cẩm thạch giống y như chiếc đeo ở trên tay tôi. Nàng gằn rơ từng tiếng: không phải chỉ giống mà đích thực là nó. Cả tia mắt LIN trao cho tôi cũng nói lên được điều đó. Chiếc ṿng ngày ấy không vừa vặn bàn tay của nàng, nên Lin cất lại và không bao giờ nghe nhắc đến nữa.
Té ra nàng ghen, Trời ạ. Tôi không đủ kiên nhẫn đợi nàng dứt lời, mà nàng cũng có để cơ hội cho tôi được giải thích đâu. Tôi cẩn trọng, chậm răi. "Này bạn, thôi đợi bao giờ bạn b́nh tĩnh lại ḿnh mới tiếp tục nói chuyện nhé"
Yoshin hét to: Hold on, không được cúp đấy.
Lúc đó tôi mới chợt nhớ lại trong buổi tiệc hôm nay nàng đă uống rất nhiều. Chúng tôi có can ngăn, nhưng LIN nheo mắt "Phụ nữ có đôi lúc bất b́nh thường vậy thôi". LIN sẽ đưa nàng về b́nh yên. Tự nhủ ḷng nguyên nhân chỉ có vậy, nhưng sao tôi vẫn giận tím mặt. Bỗng dưng vô cớ nàng hàm oan tôi, hàm oan....tất cả những ǵ đẹp đẽ mà chúng tôi cố công vun vén và trân trọng bấy lâu.
Tôi cố t́nh ḱm nén để khỏi nói lời đáng tiếc: “Yoshin, hiểu lầm rồi."
Bỗng dưng không ḱm được ḷng tôi cũng thét lên: -Bạn cứ khăng khăng như vạy th́ cứ kêu FBI điều tra chiếc cẩm thạch trên tay tôi đi!
Tôi thở dài. Nàng cũng thở dài: Sorry!
Tôi gượng ép:-không hề ǵ, ngủ ngon.
Cuối cùng chúng tôi gác phone như chưa từng có việc ǵ xảy ra
Nhưng từ đó Yoshin không hề chủ động liên lạc với tôi nữa, tôi cũng không có lư do ǵ để gọi nàng. Lâu lâu Lin nói với tôi:
- Hôm nay Yoshin mang con đến chích ngừa ngoài kia đấy
Tôi chạy lại lăng xăng đỡ lấy đưá bé và ân cần hỏi thăm, với thói quen nghề nghiệp của tôi th́ điều đó không mâư ǵ khó khăn. Tất nhiên cho dù hai đứa chúng tôi cố gắng đến mức nào đi nữa cũng không thể trở lại như xưa được. Cả hai đều cố t́nh lẩn tránh một điều ǵ đó. Trong ḷng mỗi người đều ấm ức, nhưng quan hệ ngày xưa khiến không ai nỡ nhẫn tâm hơn nữa. Chỉ biết ôm chầm lấy đứa bé cho đỡ ngượng.
Thoạt đầu, tôi cũng có hơi tiếc mối quan hệ dễ thương đó. Nói cho cùng ở nơi xứ lạ quê người, cho dù là đồng hương đi nữa th́ cũng đến mức đó là cùng. Đương nhiên tôi phải nhớ tiếc chứ. Nhưng tự ái và bận rộn ngày qua ngày khiến tôi lăng quên đi khá mau.
Ở nhà thương, có nhiều lần Lin cũng có cố t́nh gặng hỏi, nhưng tôi cứ vờ đi "chuyện phụ nữ ấy mà, anh biết để làm ǵ (?)" Nên dần dà Lin cũng không đề cập đến nữa.
Chỗ chúng tôi làm việc có một nơi cao chót trên sân thượng, nơi có thể nh́n ngắm mặt trời thật tuyệt, b́nh minh cũng như hoàng hôn đều mượt mà như tranh vẽ. Tôi nhiều lần chôn chân hàng giờ nơi đây, cho những biến động của đời thường lắng động xuống bớt. Sáng hôm ấy, tôi cũng đứng tựa vào lan can như bao lần, ngó mông lung xuống vườn hoa bệnh viện. Chỉ trừ một vài chú chim cất tiếng hót rất khẽ ra, không gian dường như tĩnh mịch đến lạ thường. Rất sớm, nên tôi c̣n nh́n thấy rơ từng giọt sương nằm nhởn nha trên lá cỏ, tôi mênh mang nghĩ ǵ không rơ, chơtï bắt gặp ḷng ḿnh b́nh yên thật nhưng sao vô cảm quá Có một cảm giác ǵ đó rất ổn định bày giữa ngỗn ngang.. Tôi phải cấu vào tay ḿnh thật đau, để hy vọng rút ḿnh ra khỏi cảm giác kỳ lạ đó. Dẫu sao cảnh vật đẹp như thế này, kể cũng nên say một chút. Xin đừng có một dấu hiệu khẩn cấp hay tiếng xe cứu thương nào th́ hay biết mấy. Đời thường có mấy chốc được đắm say đâu.
Đúng lùc đó tôi nh́n thấy YOSHIN, nàng hôm nay sao có vẻ thất thần và vô hồn quá, dưới một lớp phấn son rất dày mà không sao dấu được vẻ mệt mỏi bất an. Tôi chợt bồn chồn: Lin có chuyện ǵ chăng? Tim tôi bắt đầu đập nhanh, anh chỉ nói nghỉ phép 3 ngày thôi mà. Tôi đưa tay vẫy, nhưng h́nh như mục tiêu nàng cũng đang tiến gần đến tôi. Tôi tất tả chạy đến nắm lấy tay nàng day mạnh:
-Yoshin, nói cho tôi biết đi, có chuyện ǵ rồi? Sao trời chưa sáng bạn đă vội đến dây?
Mắt Yoshin tối lại như tận thế, nàng nói đủ để 2 người nghe
-Ḿnh nên t́m một nơi riêng tư để nói chuyện đi.
Tôi đáp gọn lỏn: -Được. Đoạn dẫn nàng một mạch đến pḥng ăn. Sáng sớm chưa có người lai văng, vừa ngồi xuống th́ Yoshin vào đề ngay
- Valentine, chắc có thừa sức biết Lin đang được đề bạt tranh chức trưởng khoa?
Tôi "àà" lên một tiếng, th́ ra nàng đang vận động tranh cử cho chồng, nên mới t́m dến tôi. Hèn chi, chớ có động cơ nào có thể đánh thức tiểu thơ như nàng lúc trời chưa kịp sáng.
Tôi đang lơ mơ nghĩ th́ nàng tiếp:
-Mà chồng tôi th́ rất thích cô đó, Cô biết chứ?
(chú thích bằng tiếng Mỹ đôi khi, dễ gây cho người ta cảm giác hiều lầm hay khó mà cắt nghĩa được chích xác)
Tôi đang hoang mang, không hiểu được ư nàng nên lẩm bẩm một ḿnh:
- Vâng tất cả vẫn tốt đẹp đấy mà.
Tôi trở nên rất nghiêm chỉnh, rạch ṛi: bạn muốn ǵ thôi th́ nói ra đi để cùng nhau thương lượng
Chưa kịp dứt lời, tôi bỗng dưng bị lănh một cái tát như trời giáng từ bàn tay mang rất nhiều nữ trang đáng giá của Yoshin. Rồi từ đâu cơn thịnh nộ ập tới, nàng sỉ nhục tôi bằng đủ thứ loại ngôn từ thô thiển nhất, mà từ bao giờ tôi chưa từng trải qua. Dễ sợ quá, đầu óc tôi cứ u u mê mê, như hàng vạn mũi dao đâm xoáy vào sĩ diện và ḷng tự trọng: Cái cô muốn chỉ là tiền của chồng tôi. Cô thật là đê tiện, vô liêm sỉ ngay từ lúc bắt đầu cô đă rắp tâm đoạt chồng tôi rồi.
Tôi đau điếng: Tiền, tiền cái ǵ cơ? Tôi cứ lắp bắp không nên lời.` Cổ họng tôi khô rát. Tôi muốn trả đũa thật đau: nếu tôi thật sự muốn tiền như cô nghĩ, th́ cái tát này thật là đáng giá. Ở cái xứ coi trọng nhân quyền này, th́ riêng cái tội phỉ báng và xúc phạm nhân phẩm không thôi th́ cô phải trả giá bao nhiêu mới đủ?
Nhưng rồi trong tôi bổng lóe lên một ư định, cái ư định mà chỉ có đàn bà mới nghĩ ra được. Tôi nuốt nước mắt vào trong yên lặng mang rất nhiều ư nghiă và toan tính.
Tôi lặng lẽ cúi thấp đầu bước đi, để lại đằng sau bao nhiêu là cặp mắt hiếu kỳ. Thiệt là oan ức lắm. Nhưng thôi cứ chờ mà xem, tương lai sẽ khẳng định cái đích thực.
Tôi mỉm cười tự tin hơn bao giờ hết. Và không cần chờ đợi lâu hơn một phút, tôi đă bắt đầu thực hiện kế hoạch của ḿnh.

2. CHỈ CÓ ĐÀN BÀ MỚI NGHĨ RA

- Chào Bác sĩ Lin
- Xin chào Valentine. Bữa nay có ǵ vui mà tươi tắn thế?
- Không có ǵ, tôi nhũn nhặn làm duyên: Mấy bông hoa đẹp quá. Em sẵn tay cắm một b́nh bên pḥng anh luôn. Bệ cửa sổ trơ quá đấy, pḥng bệnh cần phải có sinh khí một chút chứ, có đúng không?
- Cảm ơn Valentine, em thiệt nice quá.
- Ngửi xem nào, hoa thơm lắm đấy thật đấy.
- Phải đấy, bye bye gặp lại sau
Lúc ra về, tôi nhận được một mảnh giấy nhỏ kẹp ngay cây quạt nước trước đầu xe, nắn nót trên một mảnh toa thuốc, người viết không kư tên: "Người thơm như hoa, chúc em một buổi chiều đẹp". Tôi ṿ nát ngay sau khi xem xong, không một chữ nào c̣n đọng lại trong ḷng. Coi như thắng lợi bước đầu.
Tôi lao xe vút đi và tin chắc rằng đằng sau thế nào cũng có một con mắt theo đuổi dấu vết của ḿnh.
Rồi những ngày kế tiếp:
- Hi Bác sĩ Lin, anh chưa về sao?
- Chào Em!
Tôi không ngạc nhiên nhưng cũng ngơ ngác nh́n LIN. Có nhiều người cho rằng tôi có đôi mắt đẹp và tôi cũng thừa biết đó là vũ khí:
- Có chuyện muốn nói với em à?
- Oh không, trời đẹp quá. Từ đây ra parking lot cũng xa, đi một ḿnh phí đi.
Rồi chàng lăm lăm nh́n tôi ḍ xét.
Tôi biết thế nên bẽn lẽn nh́n bâng quơ, 2 bàn tay cứ xoắn vào nhau quấn quít. Chàng tiếp:
- Không làm phiền em chứ?
Tôi lắc đầu nhè nhẹ, cố đong đưa mấy mớ tóc mâybuông lơa xoă xuống vai;
- Không đâu Lin, em cũng nghĩ thế mà.
Đường từ khoa tim ra băi đậu xe thực sự không xa, nhưng nếu đi quanh co th́ cũng mất một đỗi. Tôi chui tay vào áo ấm run khẽ, trời lạnh thật sự chứ không phải tôi làm dáng đâu. Không ai bảo ai lấy một lời, cứ thế mà lầm lũi đi bên nhau, trời rất ướt! Đến nơi, Lin lấy tay sửa lại khăn choàng cổ cho tôi:
- Em chui vào xe đi, coi chừng cảm lạnh nhé.
Rồi chàng nh́n tôi đăm đăm, tôi cũng vậy như là say đắm:
-Anh cũng vậy, lái xe cẩn thận cho em. Mai gặp.
Ngồi vào xe việc đậu tiên là tôi sửa lại kiếng chiếu hậu lên soi gương, bỗng dưng thấy rất bằng ḷng, hả dạ, một chút ǵ không phải là tôi, nhưng thây kệ, trận đánh này không hiểu sao tôi càng đánh càng hăng.
Rồi những lúc rảnh rỗi, tôi thường ghé sang pḥng làm việc của Lin.
- Mấy cuốn sách này hay quá, em ngồi xem một chút không làm phiền anh làm việc chứ? Không thôi để em khiên gvề pḥng ḿnh xem vậy (tôi thừa biết Lin làm ǵ không giữ tôi lại).
Lần hồi tôi biết hết thời khoá biểu và thói quen riêng của chàng. Tôi cũng biết mấy giờ th́ Yoshin gọi cho Lin, đó là điêù lâu rồi tôi rắp tâm muốn biết.
Reng reng reng... Tiếng chuông này tôi đă chờ từ lâu. Tôi nhấc máy cợt nhả:
- Văn pḥng Bác sĩ Lin, xin hỏi cần giúp ǵ ạ?
Tiếng bên kia im lặng, tôi hỏi lại: Hello, xin cần giúp ǵ ạ? Tôi nhắc lại cố t́nh để đối phương nhận ra tiếng ḿnh. Quay sang LIN không ngần ngại nói một cách thân mật
- Dennis, phone của anh, ai mà bí mật thế, Em đi trước (Lần đầu tiên tôi gọi chàng bằng tên, dẫu nhiều lần Lincũng đă đề nghị thôi đừng gọi bằng last name nghe xa lạ lắm, nhưng tôi cứ bảo không quen!
Chính Lin cũng nh́n tôi chừng hửng. Nhưng chỉ một giây sau đó, chàng mềm đi, cười hiền hoà:
- Chờ anh cùng đi.
Tôi nói trong hơi thở: Vâng ạ.
Tôi biết tôi đă bỏ lại đằng sau một một chiến trường. Thôi trận đánh này dẫu thắng, dẫu thua vẫn phải nên dừng lại. Sao tôi bỗng linh cảm một điều ǵ đó bất an.
Rồi ngay lúc đó tín hiệu cấp cứu mầu xanh vang lên: Code Blue, code blue, có người bệnh suy tim pḥng số 105.
Tôi quay lại lấy chiếc áo blu để quên trong pḥng Lin lúc ban năy, th́ nh́n thấy LIN mặt mũi bừng bừng sôi giận, chẳng hiểu họ trao đổi nhau những ǵ bằng thứ ngôn ngữ thập cẩm nửa Tầu nửa Nhật kia, nhưng xem chừng gay cấn lắm, trông Lin mất phong độ hẳn đi, gương mặt chàng tím tái phẫn nộ. Tôi đưa tay ra hiệu rồi vội vă khoác áo chạy đi.
Tin hiệu phát lên lần thứ hai, Lin vẫn chưa có mặt. Tôi bắt đầu sợ xanh cả mặt. Bác sĩ chiụ trách nhiệm pḥng bệnh này chính là Lin và là người bệnh của khoa tôi. Cho đến khi tín hiệu phát lên lần thứ ba, nếu như không chính tay tôi giựt phăng cái phone kéo chàng ra khỏi pḥng th́ không biết bao giờ mới co ùthể chấm dứt cái cơn phẫn nộ của chàng.
Nhưmg mà, Lin đến vẫn không kịp, người bệnh ra đi khi làm hô hấp chưa đếm tới lần thứ 13. Tâm đồ dừng lại đột ngột, tôi ngă qụi xuống đất. Bởi tôi là người biết rơ nguyên nhân cuả sự chậm trễ đó. Người bệnh chết oan trong tay một Bác sĩ đầy tài năng
Người ta tiến hành khám nghiệm tử thi, điều tra về cái chết của người bệnh đó. Người bệnh vốn có chứng suy tim kinh niên, không chịu nổi chất phản quang khi rọi năo bộ, v́ đă ăn phải một loại thịt heo có bệnh, trứng bệnh đă theo máu truyền tới năo. Nhưng nguyên nhân do đâu có sự chậm trễ về hô hấp nhân tạo th́ không ai có thể biết. Dây điện truyền loa phóng thanh vào văn pḥng bác sĩ Lin bỗng dưng bị đứt, dây điện văng ra chỏng trơ. Rơ ràng dấu hiệu cấp cứu không được truyền tới, dây điện đă bị cắt đứt trước đó từ lâu.
Không ai muốn đánh mất h́nh tượng một bác sĩ trẻ đầy tài năng giống như Bác sĩ Lin, nên họ tin như vậy. Chính Lin cũng không thể h́nh dung nổi tai sao lại có một sự ngău nhiên đến thế, không đoán ra nổi ai đă cứu chàng thoát nạn. Lúc đầu cũng có bứt rứt lương tâm của một kẻ sát nhân, nhưng lần hồi hào quang của chức vị khiến chàng đă không ngần ngại chốt phăng đi tất cả. Để lại ḿnh tôi ân hận ray rứt không nguôi.
Một cái chết, một sinh mạng sao tôi nỡ nhẫn tâm, nỡ dung túng. Thế th́ c̣n ǵ là y đức nghề nghiệp. Đêm về không sao chớp mắt nổi, tôi không bao giờ tha thứ cho ḿnh, khi chính tôi là người nhanh trí giật đứt dây điện trước khi họ tiến hành cuộc điều tra. Bàn tay tôi vấy máu. Thôi chào biệt tất cả mọi người, tôi đi theo lối hành lang vắng ngắt, mùi tử thần xông lên đến rởn ốc. Tôi muốn từ chức, tôi không thể tiếp tục làm việc với mặc cảm tội lỗi như thế, dẩu không ai có thể biết tường tận đầu đuôi kể cả Lin.
*
Nằm ốm rẹp một tuần, tôi cũng trở lại làm việc. Nhà thương bận rộn hơn với hơn 1500 Medical mới vừa được giao phó. Đây thuộc về trợ cấp y tế của những người vô gia cư, nói cho đúng là những kẻ du côn du đăng, cướp giật, ma túy. Đâu đâu cũng đầy dẫy những hành vi kỳ quái, mùi bẩn ghét, khói thuốc và dấu hiệu dương tính HIV. Tôi và đồng nghiệp cũng đă nhiều phen xanh mặt rồi.
Môt hôm đang rọi tim cho một người đàn ông da đen, th́ hắn trở nên biến thái, muốn giở tṛ với tôi, nhằm đúng lúc Lin vừa đi qua, tôi vội bấm dấu hiệu khẩn cấp.
Lin chợt hiểu ôm nhẹ vai tôi trấn an:
-Ngoan!
Rồi nhanh trí nháy mắt:
- Pḥng bệnh 114 đang cần em ḱa, chỗ này để cho anh lo cho, mau đi.
Tôi thoát nạn, lẽ ra chạy đi, nhưng sao đôi chân cứ chùn lại, một cảm giác êm đềm xâm chiếm. Ngập ngừng quay lại nh́n Lin, tôi thấy ḿnh lâng lâng, cảm giác lâu rồi không bắt gặp. Nhưng tôi trấn tĩnh lại được ngay sau đó. Ḿnh không thể như vầy được, cho dù có yếu ḷng đi nữa, người đó nhất định không phải là Lin. Rồi tôi cố lê nhưnơg bước chao đảo, mất định hướng như người vừa lănh một cái tát tai.
Ba hôm sau, Lin trở lại làm việc sau một cơn ốm nặng, chàng bị nhiễm siêu vi lây lan bởi một người bệnh gan. Không hiểu do tưởng tượng hay quá lo lắng, tôi thấy gương mặt chàng vàng vơ đến xót ḷng. Vưà nh́n thấy tôi đă hấp tấp hỏi:
- Bác sĩ OK không?
- OK!
Tôi giận dỗi trách móc, vậy mà không nghe ai báo qua một tiếng, làm người ta cứ lo lắng.
Lin tinh nghịch vặn lại:
- Em lo lắng, hay là em nhớ nhung?
Tôi nguưt dài, Bác sĩ cứ đùa dai nhỡ có ai nghe thấy được.. Hôm nọ người bệnh da đen đă tưởng nhầm Bác sĩ là chồng em rồi đó.
- Rồi em đă trả lời sao với hắn?
- Em nói: chồng hồi kiếp trước
Lin chữa lại không cần suy nghĩ - không phải là kiếp sau.
Lúc đó tôi mới giật thót người, chiến trường tôi gây ra đă vẩn đầy máu.
Tôi đă thề với ḷng ḿnh là hăy dừng lại. Ḷng căm thù hăy để nó đi theo người bệnh pḥng 105 đi vào huyệt mộ. Đời người ngắn ngủi, đừng đố kỵ nữa.
Ô hay, nhưng sao tôi không thể giống như đang đùa bỡn, mà cứ như đang thật ḷng với Lin mới lạ chứ. Oh my God!!
Ba tháng sau, sau nhiều đấu tranh gay go với t́nh cảm và mâu thuẫn, một buổi chiều đẹp dạo biển với chồng con, tôi gấp sách lại, thả cuốn nhật kư trôi theo ḍng nước. Tất cả sẽ trở thành kỷ niệm trôi vào với đại dương hun hút xa và sóng cuốn mất sạch.
Tôi trở về với con người của ngày tháng xưa, yêu người quên bản thân ḿnh bên giường bệnh, an ủi san sẻ với họ trong mọi t́nh huống, ḥng chuộc lại lỗi lầm đă qua. Cái chết của người bệnh phong 105 đă thực sự nghiêm khắc nhắc nhở tôi làm người. Tôi càng chí t́nh, chí ư với bệnh nhân của tôi hơn, vốn đă được đề bạt, nay uy tín tôi lại càng được củng cố. Tôi cũng tránh gặp mặt Lin luôn từ đó, để tránh những ư tưởng không lành mạnh xâm hại bản thân.
Human nature mà! Tôi tự nhủ với ḿnh mà cứ ân hận măi.
Tất cả tưởng như là đă kết thúc.

3. MƯỜI NĂM T̀NH CŨ

Nhà thương nơi tôi làm việc đang tưng bừng tu chỉnh để mừng Aniversary lần thứ 96 ngày thành lập nhà thương Lincoln. Sáng nay có mời cả cha đạo tới hành lễ cầu nguyện cho mọi người sớm b́nh phục, khỏe mạnh và được ơn phước chúa. Đâu đâu cũng cờ hoa, băng rôn, biểu ngữ, khẩu hiệu.
Pḥng làm việc của tôi được xây lộ ra ngoài trời, nên đôi chỗ bị hoen ố, có mấy lần trời băo trần nhà vẫn bị rỉ nước nên cần được sửa chữa. Tôi và một vài đồng nghiệp phải nhập chung pḥng để làm việc với nhau trong thới gian này. Ấy thế là tôi lại gặp mặt LIN thường hơn, vẫn chào nhau cẩn trọng tin yêu. Nhưng mà cả 2 đứa chúng tôi đều cố gắng tránh mặt nhau th́ phải..
Một hôm Lin bảo tôi xem chung một hồ sơ của một người bệnh mới qua đời, đă hiến tặng quả tim cho khoa học, nếu xem xét phù hợp, sẽ tiến hành ngay phẫu thuật ghép tim cho một người bệnh đang trong t́nh trạng nguy kịch. Đang coi hồ sơ th́ bất thần, từ trần nhà đang sửa chữa rơi xuống một khối xi măng khá nặng, lớn hơn một nắm tay người. Vừa kịp nh́n thấy tôi vội vàng lao tới đỡ thay LIN. Khối xi măng chỉ cách đầu chàng trong li tấc, dội cả sức nặng vào lưng tôi.
Đau điếng và sợ hăi, tôi ngất đi mấy phút... Tỉnh dậy thấy chàng vẫn sống sờ sờ. Tôi ôm chặt lấy Lin mà khóc, khóc như mưa.
Lin cười cười, gương mặt có hơi xanh nhưng tràn đầy hạnh phúc. Chàng lấy tay aó chậm chậm nước mắt cho tôi rồi gắt yêu:
- Gớm, tôi đă chết đâu mà khóc.
Tôi bắt gặp ḿnh tựa đầu vào vai chàng lúc nào chẳng hay, thoáng chốc nhận ra, tôi vội lùi lại ư tứ. Nhưng....
Bất chợt Lin kéo tôi vào ḷng siết chặt, tôi chỉ chống cự yếu ớt rồi bủn rủn buông xuôi. Lần đầu tiên, chàng đặt nụ hôn lên môi tôi, nụ hôn có vị dồn nén của năm tháng, của khát vọng vô tận. Tôi biến thành một đám mây bềnh bồng trôi trong ṿng tay người t́nh. Chàng thỏ thẻ bên tai: - Tôi sẽ ôm em măi măi như vầy và không bao giờ thả ra nữa.
Tôi nhắm nghiền buông thả.
Chàng bảo: Em có nụ cười đẹp như mơ, mà mỗi khi cười cứ hay che miệng lại, làm cho bất cứ người đàn ông nào nh́n thấy cũng có cảm giác muốn đột phá. Hay là Em cố t́nh làm duyên để trêu chọc tôi. Và cứ như tôi để ư, cứ mỗi khi kéo ghế ngồi xuống. Em lại hay cẩn thận sửa cổ áo lại cho ư tứ. Người qúi giá như trân châu, em thánh khiết quá làm sao khỏi làm tôi ngă gục. Ngay từ ngày đầu bước chân vào Lincohn, nh́n cái dáng rón rén, cẩn trọng của em, tôi đă sợ có ngày này xảy ra.
Chàng nhắc tới chồng tôi và nói: Nhiều lần tôi đă nh́n trộm Tom thán phục, anh có tài ǵ mà chinh phục được một người đan thanh đến thế.
Tôi e thẹn để tay lên môi chàng: Thôi đi, nhưmg lời ǵ sao nghe nhột nhạt quá!
Chàng gỡ từng ngón tay xuống mân mê rồi đặt lên đó một nụ hôn.
Trời vụt tối rất nhanh, tiếng chuông điện thoại reng, Lin trả lời với Tom:
- Nàng công chúa của anh bị bệnh rồi, tôi vừa đo huyết áp.
Tôi cầm phone đáp nhỏ: - Em biết rồi... đă quên đón con. Em h́nh như bị... trúng gió.
-Em đừng lo - giọng Tom lúc nào mà chả thế, một giọng nói ấm áp nhất trên đời-Anh đem dầu và aó ấm đến ngay, ḿnh đi ăn cháo rồi về ngủ sớm nghe Vân Thanh.
Tôi không ngạc nhiên, v́ đó vốn là những ǵ rất là Tom. Cái mà đă làm tôi kính phục và yêu thương bền bỉ với tháng năm. Nhưng những lời lẽ chân t́nh, quen thuộc đó chẳng làm tôi ấm lại, mà càng làm tôi lạnh hơn thêm. Nh́n quanh vạn vật đêm nay sao đều đen quá và thô thiển quá.
*
Thoắt mà mười năm đă qua.
Cứ mỗi lần Christopher thêm một tuổi, tôi lại đếm thêm một năm ngày rời bỏ Lincoln mà đi, Chris cũng vưà đón sinh nhật mười tuổi. Trời tháng mười ở San Franc buồn âm u cứ gợi lại quá khứ.
Năm đó tôi sanh Christopher th́ gặp ca sanh khó, chú bé làm khó mẹ nằm ngang. Tôi cực nhọc suốt 5 ngày trời, cuối cùng phải mổ và băng huyết cấp tính, tưởng đă không giữ được sanh mạng. Nhóm máu B Positive lại cạn kiệt trong ngân hàng máu. Đoảng thay, không có ai trong gia đ́nh có thể cho tôi được loại máu ấy. Nhằm lúc Tom, chồng tôi lại đang công tác xa. Tôi gần như rũ liệt băng hoại.
Sau này, nghe bạn bè kể lại tôi mới biết, người đă cùng tôi vượt cạn suốt 5 ngày ṛng quên ăn, quên ngủ bên ngoài chính là Lin. Chúng tôi chỉ cách nhau một bức tường ngăn, Lin đă theo dơi từng biến động xảy ra với tôi. Dẫu không biết nhưng lúc đó trong tôi mơ hồ cảm nhận được một sức mạnh vô h́nh nào đó truyền tới, khiến tôi dũng cảm như chưa bao giờ.
Và cơ thể tôi cũng từ từ ấm nóng lên nhờ máu của chàng lan truyền tiếp sức, truyền cho đến khi cơ thể của tôi không c̣n tiếp nhận được nữa, cũng chính là chàng không c̣n cầm cự được nữa.
Nhưng mà thời gian đó, chúng tôi tuyệt đối không nh́n thấy nhau. Chàng giữ thể cho tôi, c̣n tôi cũng có vạn vạn lư do không thể nào xuống pḥng hồi sức để t́m chàng, dù chỉ có là t́m ân nhân đi nữa. Nhưng cả nhà thương đều biết, chỉ có Tom chồng tôi không biết. Hay chỉ v́ anh quá trân qúi tôi, nên anh không muốn tin bất cứ điều ǵ ngoài tín ngưỡng sự trong sạch của tôi. Đó cũng là một lư do nằm trong quyết định ra đi của tôi.
Máu chàng đă hồi sinh tôi, cho tôi sức mạnh sự sáng suốt để tiếp tục bước. H́nh như mọi khổ đau trăn trở đều được rũ sạch sau cơn tai biến. Tôi thoát kén bay ra làm một con bướm trắng, thanh thản, thoát tục, đoạn tuyệt với phiền muộn đau khổ. Tôi bằng ḷng sự sắp đặt này của thượng đế. V́ giờ đây, dù ở phương trời nào, tôi cũng đang có một phần của chàng trôi chảy trong tận cùng thân thể.
Gia đ́nh chúng tôi đă bắt đầu hồi sinh hạnh phúc trên mảnh đất mới. Tới hôm nay Christina đă vào lớp 6, c̣n Christopher lớp 4. Tom và tôi cũng vừa đem gửi 2 nhóc về ngoại, lăng du một chuyến về thăm quê hương, son trẻ mặn nồng như thuở hẹn ḥ.
Nhưng sao... Cuộc đời làm sao tránh được 2 chữ "nhưng sao". Tôi biết vậy để tiếp tục sống và sáng tạo hạnh phúc. Tôi cũng rất thành đạt ở chỗ làm việc mới, bệnh viện San Francisco Memmorial với thâm niên 10 năm. Bạn bè, đồng nghiệp, sinh viên ôi thôi nhiều lắm, vui vẻ không kém ǵ ở Lincoln ngày xưa. Gia đ́nh của tôi được coi như mẫu mực của một gia đ́nh hạnh phúc.
Đám sinh viên trẻ hay t́m đến tôi tư vấn về t́nh yêu, hôn nhân. Trong đám sinh viên năm thứ 2 có một tên họ LIN. Nhiều hôm ở pḥng ăn, hắn cứ lẽo đẽo mang theo cái khay "em ngồi với cô" làm tôi bối rối. Cặp mắt của hắn, môi miệng của hắn sao cứ làm tôi nhột nhạt xốn xang.
Đồ khùng, chỉ là một tên con nít, mặc kệ hắn mang họ ǵ đừng bao giờ thiên vị ưu đăi chỉ v́ một cái họ. Nhưng em ấy ưu tú thật, ngoan thật, lại lém lỉnh nữa, có thầy cô nào thấy mà không mến. Tôi thừa nhận có cảm t́nh đặc biệt với thằng nhóc này nhất trong đám sinh viên. Nhiều lần tôi rất muốn gặng hỏi tên thật của em ấy. Bởi Derick chỉ là tên Mỹ em mới đổi lại cho dễ gọi khi vào đại học. Nhưng thôi truy cứu để làm ǵ, mà chắc ǵ đă phải. Trong trường y khoa có chán vạn ǵ sinh viên mang họ LIN từ Đài Loan đến. Chẳng lẽ họ đều dính dáng đến một người.
Chỉ c̣n 2 ngày nữa là giáng sinh mà Derick lại bị nạn. Đi cả bọn lên núi chơi mà chẳng ai hề hấn ǵ, duy có Derick trượt chân khá nặng, lăn xuống vực sâu, một cành cây khô đâm xuyên qua sườn trái, may mà không chạm đến tim.
Tôi hay tin lịm ḷng chạy bay về nhà thương. Derick đă qua thời kỳ nguy hiểm, nhưng mất máu nhiều quá cần phải truyền máu. Lại là nhóm máu B qúi hiếm kia.
Tôi nói như gào:- hăy lấy máu của tôi.
H́nh như 10 năm rồi tôi mới khóc, không đúng, những giọt nước mắt này đă dồn nén 10 năm. Tôi oà lên nức nở. Cho dù vật đổi sao dời, làm sao tôi có thể quên cảnh xưa người cũ. Tôi cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt và con tim có máu mà thôi. Chỉ có là tôi cố đóng một vai diễn xuất sắc kéo dài suốt 10 năm. Tôi đă sống giả nhuần nhuyễn đến độ chính tôi cũng không tin ḿnh đang sống thật.
Người ta thực hiện đúng yêu cầu của tôi. Máu của 2 đứa chúng tôi cùng lan truyền trên châu thân thằng bé tội nghiệp. Và màu hồng cũng từ từ ửng dần trên gương mặt thằng bé. Tôi cầm không nổi xúc động. Những giọt nước mắt rơi lă chă vô t́nh chạm lên tay em ấy. Thằng nhỏ mơ màng gọi:
- Cô... Cô... Valentine
Tôi giật ḿnh lau vội nước mắt, toan bước đi th́ Derick chồm người lại gần khẩn khoản - Mommy, đừng bỏ đi!
- Derick, cô đây mà, cha mẹ của em chắc cũng sắp đến rồi. Mùa giáng sinh đặt vé đâu phải là chuyện dễ dàng. Chắc họ phải stand by chờ may mắn thôi... Ngoan! Có cô đây rồi.
Derick cắt ngang:
- Là em gọi cô đó. Từ nay về sau, em sẽ gọi cô bằng Mommy, cô cho phép không?
Em vừa nói ǵ cơ. Tôi thảng thốt, thân thể lạnh ngắt v́ truyền máu suốt mấy ngày trời bỗng dưng ấm nóng, môi tôi run lên như vừa nghe được tiền nói của một đưá con thất lạc từ lâu. Tôi gượng lắm mới cười được:
- Derick muốn ǵ đây, Vietnamese Noodle soup hở? Sao bỗng dưng ăn nói ngọt ngào dến thế.
Derick nhăn mặt khổ sở:
- Cô, cô hiểu em muốn nói ǵ mà. Cô chính là thiên thần, chỉ thiếu một đôi cánh.
Mặt tôi phút chốc nóng bừng, không hiểu xuất phát từ câu nói đó hay chính v́ như ai đọc rơ nỗi ḷng sâu xa. Tôi nói cẩn thận và rất điềm tĩnh:
- Ai cũng sẽ làm như tôi thôi, em để tâm làm ǵ, tịnh dưỡng là tốt hơn.
Tôi lẩm bẩm một ḿnh: kể ra trên đời có nhiều chuyện ngẫu nhiên thật.
Derick không b́nh tĩnh được lay lay áo tôi: Cô hôm nay lạ lắm, cô như có điều ǵ dấu em?
Tôi giật ḿnh:
- Thật hả? Thôi được cái đầu thông minh. Hết bệnh đi cô sẽ nói, được chưa?
Derick lườm tôi, nói giọng người lớn:
- Đàn bà vẫn cứ là đàn bà!
Câu nói sao nghe quen quen ở đâu.
Tôi kéo tấm màn thấp xuống, để tránh ánh hoàng hôn đừng chói vào gương mặt thằng bé đang nh́n tôi đăm đăm.
Nỗi hoài nghi và ám ảnh của tôi nhiều ngày, cuối cùng cũng bắt tôi phải đối diện và nh́n nhận. Bởi đă lâu, tôi cố t́nh không muốn đối diện với sự thật. Bởi sự thật ấy mang đầy dấu tích của quá khứ và chẳng có ǵ hỗ trợ cho tương lai, nên tôi cứ ngày qua ngày lẩn tránh. Nhưng rồi cái ǵ tới vẫn phải tới.
Linh cảm của tôi mách bảo một điều ǵ đó sắp sưả xảy ra hôm nay, nên mỗi tiếng động nhỏ đều làm tôi giật ḿnh đánh thót. Cuối cùng Derick gọi, tiếng em reo vui đầu dây bên kia:
- Cha mẹ em đă tới, cô lên đây một chút đi.
Tôi lắp bắp không thành tiếng nhưng cũng tự trấn an, có lẽ do mất máu nhiều quá, nên hoa mắt thôi.
- Cô ơi, cô OK chứ?
- Tôi ngập ngượng:
- Ừ.. th́ cũng không có ǵ.
Derick phân trần:
- Cô sao thế? Ư của em là à là cha mẹ em phải đích thân đến chào hỏi và cám ơn cô mới là phải cơ.
- Không cần đâu, đợi một lát cô sẽ đến, cô đang bận chút việc ấy mà.
Tôi vừa nói vừa run. Gác phone xuống không chậm hơn một giây, tôi gấp gáp bấm số nhà thương Lincoln. 10 con số mà 10 năm rồi tôi không c̣n dùng đến nữa, nhưng không thể nào làm tôi nhầm lẫn. Tôi gấp gáp như thể chậm một phút sẽ có một sự dời đổi hay hoá kiếp.
- Hello, xin gặp Bác Sĩ Lin, Dennis Lin.
Tôi nhận ra ngay tiếng của Allan một người đồng nghiệp củ:
- Bác Sĩ Lin không có mặt bữa nay, xin hỏi cần giúp ǵ ạ?
- Allan, tôi Valentine đây. How have you been?
Tiếng Allan cũng mừng vui không kém:
- Lâu rồi không nghe tin, ngọn gió nào đưa bạn đến đây?
- Khoan đă, tôi có chuyện cần gấp muốn gặp Bác Sĩ Lin.
Không đợi tôi dứt lời, Allan nói cắt ngang:
- Con trai ổng vừa bị nạn, hiện đang điều trị tại San Franc. Memorial, ổng đă bay từ hồi sớm.
Đầu tôi nổ ra, chiếc phone trên tay rơi beng beng trên nền đất lạnh
*

- Valentine, Valentine à.
- Valentine, t́nh yêu của tôi, tỉnh dậy đi.
- Tỉnh dậy đi Vân Thanh.
Tiếng gọi mơ mơ hồ hồ như từ cơi xa xăm vọng lại, rồi như kề tận bên tai.
Hơi thở rất nhẹ, giọng nói rất quen thuộc. Nhưng làm sao tôi có thể mở mắt ra, làm sao tôi có thể đối diện được bi kịch này. Khi con tim của vai chánh đang cùng rung lên một nhịp đập tuyệt vời, nhịp đập vượt năm tháng, nhịp đập đích thực của sự sống.
Cảm giác này dù có hoá kiếp cũng sẽ khó phôi phai.
Valentine T́nh yêu của tôi ơi, ḿnh đă lẩn trốn nhau, nhưng không thể lẩn tránh được định mệnh.
- Anh đưa con trai đến đa tạ ân nhân. Cám ơn em.
Tôi bật khóc thành tiếng, nước mắt cứ lăn dài trên đôi má.
Khi nụ hôn đă gần kề, tôi kéo chăn xoay mặt vào vách. Bởi biết rằng, dẫu có mở mắt ra th́ bên ngoài trời vẫn mưa. Mưa băo vần vũ. Những chú chim sẻ ướt sũng, ngoi ngóp dưới bầu trời tối tăm.
*
Tôi đă đọc nhiều lần lá thư tỏ t́nh của Christina, con bé 14 tuổi của tôi, viết cho bé Derick. Tôi đă quyết định phải kể chuyện về Lin cho con bé nghe. Nhưng phải kể thế nào đây, cho nó có thể hiểu chuyện mười năm t́nh cũ của mẹ nó và của bố thằng Derick?

TRÂN NGUYỄN