35 năm sau, những chiến binh cả 2 miền Nam-Bắc
Đỗ Hiếu, phóng viên RFA
2010-04-25
Những chiến binh thuộc hai Miền Nam-Bắc, những người đă từng là đối thủ, kẻ thù của nhau trong suốt cuộc chiến, 35 năm sau họ nói ǵ?

AFP PHOTO/Aude GENET
Phát triển kinh tế nhưng vẫn c̣n khoảng cách giàu nghèo.
Biến cố
34-4-1975 được
xem là “một sự
đổi đời” khiến
hàng triệu người
phải vượt thoát
t́m tự do, trong
cái chết gần kề,
ngoài biển cả
mênh mông. Hàng
triệu người khác
bị cầm tù, bị
xua đuổi khỏi
thành thị, bị
bần cùng hóa, bị
tước đoạt quyền
sống.
Đáp lời mời của
Ban Việt Ngữ,
hai cựu sĩ quan
Không Quân và
Hải Quân Việt
Nam Cộng Ḥa,
một cựu sĩ quan
Quân Đội Nhân
Dân và một cựu
đảng viên Cộng
Sản từng được cử
du học Đông Âu,
tŕnh bày những
suy nghĩ của
ḿnh đối với
hiện t́nh đất
nước, sau khi đă
dứt tiếng súng
từ 35 năm qua;
ḥa b́nh được
văn hồi, kinh tế
đang phát triển,
xă hội ổn định,
tuy nhiên người
dân Việt cho
rằng vẫn c̣n
nhiều vấn đề tồn
tại, được chính
những chiến binh
của hai miền
Nam-Bắc nêu lên
với RFA.
|
Fact box |
|
|
Tự do, dân chủ, độc lập?
Một quân nhân Không Quân miền Nam có gần 25 năm thâm niên công vụ, cựu tù nhân cải tạo với 7 năm tù, từ California, ông Nguyễn Thanh Liêm phân tích về t́nh h́nh đất nước:
“Về mặt
chủ quyền:
Giáp ranh biên
giới Ải Nam Quan,
Thác Bản Dốc và
các hải đảo
Hoàng Sa, Trường
Sa đều bị Trung
Quốc cướp mất.
Trên Internet tố
cáo Thủ Tướng
Nguyễn Tấn Dũng
nhận hối lộ trên
trăm triệu đô la
cho Trung Quốc
khai thác Bô Xít
tại Cao Nguyên.
Về mặt xă hội:
Việt Nam đàn áp
một cách khốc
liệt các nhà
tranh đấu cho Tự
Do, Dân Chủ và
Nhân Quyền, luôn
cả các nhà tu
hành đ̣i tự do
tôn giáo, bắt
cầm tù và tra
tấn trong các
nhà giam. Chưa
có một chính phủ
nào, luôn cả
thời thực dân đế
quốc đô hộ, cũng
chưa bằng thời
nay do cộng sản
cai trị; không
có luật pháp,
chỉ có luật rừng
do họ dựng nên
để đè đầu người
dân Việt Nam.
Cộng sản Việt
Nam cho xuất
khẩu lao động
đem dân đi làm
nô lệ cho quốc
tế, hạ nhân phẩm
người phụ nữ
Việt Nam, buôn
bán phụ nữ làm
vợ cho người Đài
Loan, Đại Hàn,
và có nhiều
người phải làm
vợ cho cả gia
đ́nh cha con và
anh em. Trẻ em
8, 10 tuổi th́
đưa sang
Campuchia cho
vào các động măi
dâm làm gái với
khách thập
phương.
Về giai cấp:
Số đông dân
chúng quá nghèo,
thành phần giai
cấp lănh đạo th́
quá giàu, một
bữa tiệc gần cả
trăm ngàn đô la,
một chai rượu
ngoại cả ngàn đô,
nhà cao cửa rộng,
như nhà của cựu
Tổng Bí Thư Lê
khả Phiêu đă phô
bày trên
Internet.

Một lọat các nhà đấu tranh cho dân chủ bị đưa ra xét xử gần đây
Lời nói của Tổng Thống Việt Nam Cộng Ḥa Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những ǵ cộng sản nói, mà hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sản làm” là một câu nói bất hủ muôn đời! Cộng Sản miền Bắc xâm lăng miền Nam, không xem dân miền Nam là t́nh ruột thịt anh em mà đối đăi như kẻ thù cần tiêu diệt. Đảng cộng sản phải giải tán, để cho nhân dân Việt Nam tự do bầu lấy một chính quyền do Dân, phục vụ Dân và lập quyền Dân.”
Thất vọng
Kế đó, một cựu
sĩ quan Quân Đội
Nhân Dân, nhiều
năm chiến đấu
ngoài mặt trận
từng chứng kiến
bao đồng đội gục
ngă, hy sinh máu
xương để thực
hiện chiêu bài
“Giải Phóng Miền
Nam” do Hà Nội
chủ trương, ông
Vũ Cao Quận nói
lên niềm tâm sự
của ḿnh, được
gói gọn qua hai
chữ “thất vọng”:
“Tôi lúc này
như ngọn nến
mong manh trước
gió, tắt lúc nào
chưa biết, những
lời nói của tôi
là điều tôi nói
thật. Cuộc chiến
đấu giải phóng
Miền Nam đối với
tôi, khi sắp sửa
ra đi với các cụ
rồi, tôi chỉ đau
ḷng là cuộc
chiến đấu đó là
“nồi da xáo thịt”,
hai anh em xông
vào bắn giết lẫn
nhau. Một bên là
người Mỹ cho kẹo
cao su với khẩu
AR 15, một bên
là Tàu với Liên
Xô cho một gói
lương khô với
khẩu AK 47, cứ
thế mà hai thằng
anh em ruột,
cùng máu đỏ, da
vàng, cùng bà mẹ
Âu Cơ sinh ra,
xông vào chém
giết lẫn nhau.
Chúng tôi chẳng giải phóng Miền Nam làm ǵ, và Miền Nam cũng chẳng cần chúng tôi giải phóng.
Ông Vũ Cao Quận
Chúng tôi chẳng
giải phóng Miền
Nam làm ǵ, và
Miền Nam cũng
chẳng cần chúng
tôi giải phóng.
Cái chuyện đó đă
qua lâu lắm rồi
mà tôi th́ già
yếu quá, chỉ trả
lời tóm tắt thế
thôi.
Tôi chỉ thấy nỗi
đau là cái giá
hy sinh của đồng
đội tôi, và kể
cả các ông nữa,
tôi không biết
gọi như thế nào,
là những người
đồng đội, hai
bên cùng v́ Tổ
quốc của ḿnh mà
bắn giết lẫn
nhau. Đến bây
giờ chỉ có điều
là tôi thất vọng
quá, có thế thôi,
tôi sắp ra đi
rồi, tôi không
cần ǵ nữa, c̣n
tôi thất vọng v́
nó rồi, đồng đội
của tôi chiến
đấu chết nhiều
quá. Những lời
hô hào của họ
th́ đều đẹp đẽ
cả, chẳng gây
cho tôi một cái
hy vọng ǵ cả,
một chút hy vọng
nào cả, tôi
không chờ được
nữa. Thế là công
lao của tôi là
công cóc rồi,
không chờ được
cái ngày ấy nữa
đâu. Nhân dân ta
th́ vẫn khổ quá,
không hy vọng ǵ
cả.”
Đâu rồi lợi thế 35 năm?
Với cái nh́n của một nhà phân tích thời sự, b́nh luận chính trị, một cựu sĩ quan Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥa, ông Đại Dương đưa ra nhận xét của ông về chính sách của Hà Nội, trong hơn 3 thập niên qua, cùng các hậu quả được thể hiện rơ, hôm nay:

Bản đồ h́nh lưỡi ḅ do Trung Quốc công bố xác định chủ quyền trên biển Đông.
Photo courtesy of nguoiviettynan.net
“Tập đoàn lănh đạo đảng cộng sản đưa đất nước vào t́nh cảnh mà không một người Việt Nam yêu nước nào cảm thấy hài ḷng, hănh diện v́ áp dụng chính sách bất dung và chọn lầm đồng minh. Ḥa b́nh đến, nhưng, hy vọng về đất nước thanh b́nh, hết hận thù để cùng chung sức phát triển đă bị chính sách bất dung làm triệt tiêu có hệ thống các yếu tố góp phần ổn định xă hội, thúc đẩy kinh tế phát triển.
Sách vở như
chiếc túi khôn
của loài người
vốn tích lũy vô
số kinh nghiệm
bị đảng cộng sản
Việt Nam đốt
sạch nhằm cắt
đứt sự liên hệ
giữa thế hệ trẻ
với sinh lực dân
tộc. Chính sách
bất dung dấy lên
làn sóng vượt
biên, thuyền
nhân từ Bắc chí
Nam đă vét cạn
chất xám cần
thiết cho công
cuộc xây dựng
đất nước phú
cường.
Do đó, tập đoàn
lănh đạo Hà Nội
phải dựa vào
đồng minh để tồn
tại đă khắc sâu
những vết hằn
đau đớn lên cơ
thể Việt Nam.
Việt Nam chọn
Liên Xô làm đồng
minh nên cho Mạc
Tư Khoa toàn
quyền sử dụng
hải cảng Cam
Ranh từ năm 1979
đến 2004. Áp
dụng chính sách
hợp-tác-hóa đă
dẫn dân tộc đến
bờ vực nạn đói
năm 1985. Việt
Nam xua quân vào
Xứ Chùa Tháp năm
1979 đă kích
thích Bắc Kinh
mở cuộc chiến
tranh biên giới
khốc liệt vào
năm 1979.
Liên Xô tan ră,
Hà Nội lại muối
mặt cầu cạnh Bắc
Kinh nên phải
làm quà bằng các
Hiệp định về
biên giới và
Vịnh Bắc Bộ. Từ
đó, Việt Nam có
một mô h́nh kinh
tế tư bản man
dại thời đại
Karl Marx, cộng
với kiểu kinh tế
thân hữu đă bị
thế giới ruồng
bỏ. V́ áp dụng
mô h́nh lạc hậu
nên đến năm
2009, lợi tức
b́nh quân chỉ có
1,000 USD. Từ
1963 đến 1995,
Nam Hàn đă nâng
lợi tức b́nh
quân từ 100 lên
tới 10,000 USD.
Việt Nam đang
từng phút, từng
giờ đứng trước
mối đe dọa mọi
mặt của người
đồng minh “môi
hở răng lạnh”.
Chỉ có dân tộc
Việt Nam đồng
ḷng mới giải
tỏa được chứ
không thể trông
chờ vào nhà nước
ù ĺ và bất lực.”
Thực chất của chế độ cộng sản
Một cựu đảng viên cộng sản, du học tại Ba Lan rồi trở về nước phục vụ, nay sinh sống tại thủ đô Vác Sa Va, tiếp tục đấu tranh cho quyền lợi giới lao động Việt Nam ở hải ngoại, ông Trần Ngọc Thành giải thích v́ sao ông rời bỏ hàng ngũ đảng cộng sản Việt Nam:
“Ra đi du học
tại Ba Lan tôi
mới bắt đầu hiểu
thực chất của
chế độ cộng sản
là ǵ, tôi có
rất nhiều anh
chị em trực tiếp
tham gia vào
quân đội, có
những người đă
hy sinh, có
những người hiện
nay là thương
binh. Sau này,
ngày càng t́m
hiểu th́ tôi
thấy đó là một
cuộc nồi da xáo
thịt của người
Việt Nam đánh
nhau. Người
hưởng lợi chính
là đảng cộng sản
Việt Nam. Năm
1945 th́ họ cướp
chính quyền tại
Miền Bắc, khi
đất nước chia
thành hai miền
sau hiệp định
Geneve, họ lại
bắt đầu phát
động cuộc chiến
tranh gọi là
giải phóng Miền
Nam, thực chất
là họ muốn thu
quyền lực về một
mối, tôi rất
thất vọng về
chính quyền hiện
nay.

Những căn nhà sang trọng nhiều từng lầu chung quanh nhà bác Phiêu
đều là của các lănh tụ cao cấp tướng tá
Thật ra ư đồ của Hà Nội là thâu tóm tất cả chính quyền về tay người cộng sản, nhưng phải nh́n vào thực tế của đất nước, nh́n vào hạnh phúc của nhân dân mà phấn đấu. Thật ra từ năm 1975 đến nay, những người cầm quyền chỉ chăm chú vào quyền lợi của đảng cộng sản cũng như bản thân người cầm quyền, c̣n người dân vẫn là nô lệ trên đất nước ḿnh. Cái nô lệ ở đây không chỉ nói riêng về kinh tế mà trên các mặt, người dân có quyền nói, biểu hiện chính kiến, cách nh́n của ḿnh, nhưng dưới chế độ cộng sản họ bị nô dịch tất cả các mặt. Về kinh tế th́ chính quyền cho cái ǵ th́ dân được cái nấy, như việc hợp tác hóa, rồi sau này các chính sách khác về kinh tế là ngăn sông cấm chợ, cấm buôn bán, cải tạo công thương nghiệp, chỉ để phục vụ một nhóm nhỏ trong chính quyền.
Thật ra th́ tôi không trả thẻ đảng mà tôi vất thẻ đảng, v́ những người làm chủ đất nước hiện nay, thực sự chỉ là tôi tớ cho một số đảng viên cao cấp.
Ông Trần Ngọc Thành
Thật ra th́ tôi
không trả thẻ
đảng mà tôi vất
thẻ đảng, v́
những người làm
chủ đất nước
hiện nay, thực
sự chỉ là tôi tớ
cho một số đảng
viên cao cấp.
Phần lớn người
lao động hiện
nay xuất thân từ
nông thôn hay
thành thị, từ
trước tới nay bị
phân biệt đối xử,
về cả kinh tế
lẫn mặt chính
trị. Sự sụp đổ
của chế độ cộng
sản, thay đổi
chính trị tại
Đông Âu là điều
cần phải thay
đổi để làm cho
đất nước đi lên.
Tôi thấy rằng,
mục tiêu của
chúng ta hiện
nay là làm sao
cho đại bộ phận
người Việt Nam
được no ấm.”
Qua những góp ư
của các cựu
chiến binh của
hai miền Nam Bắc
th́ 35 năm sau
khi chiến tranh
kết thúc Việt
Nam vẫn chưa
thực hiện được
chủ trương “độc
lập, tự do, hạnh
phúc” được ghi
trên quốc uy của
nhà nước cộng
ḥa xă hội chủ
nghĩa Việt Nam
và cũng là mục
tiêu do đảng
cộng sản đề ra,
từ khi lên nắm
chánh quyền hồi
năm 1945.
35 năm sau khi
ḥa b́nh được
văn hồi, mặc dù
được Hà Nội đă
được kết nạp vào
WTO, là thành
viên không
thường trực của
Hội đồng Bảo an
Liên Hiệp Quốc,
là chủ tịch luân
phiên của ASEAN,
nhưng công luận
vẫn cho là Việt
Nam thiếu tự do,
dân chủ, không
có tự do tôn
giáo, tự do ngôn
luận, không có
nhân quyền và
nằm trong danh
sách những quốc
gia có thu nhập
thấp kém trên
thế giới và
trong khu vực
Châu Á.