Sự thực về cái gọi là “Đại Thắng Mùa Xuân”  (2)
NV Thursday, March 22, 2007

Trần Bá Hợi

 

 

LTS.- Trên mục Diễn Đàn của nhật báo Người Việt số ra ngày Thứ Năm, chúng tôi đă cho đăng phần đầu của bài viết dài, nhan đề “Sự thực về cái gọi là Đại Thắng Mùa Xuân” của Trần Bá Hợi (bạn bè gọi ông một cách thân mật là ông Hợi Voi). Ông Trần Bá Hợi vốn là một phi công khu trục của Không Lực Việt Nam Cộng Ḥa và đă từng nhiều lần tham dự các cuộc oanh tạc vào các mục tiêu quân sự của Cộng Sản Bắc Việt tại miền Bắc Việt Nam. Bài hôm nay là phần thứ hai gồm biên bản ghi cuộc gặp gỡ giữa cố vấn an ninh của Tổng Thống Henry Kissinger và Thủ Tướng Trung Cộng Chu Ân Lai nhân cuộc viếng thăm Hoa Lục của Tổng Thống Mỹ Richard Nixon nắm 1972. Trần Bá Hợi chuyển dịch nguyên bản từ Anh ngữ từ trang 27.

 

 

Bản Ghi Nhớ (Memo):

Ṭa Bạch Ốc

Hoa Thịnh Đốn

Tối Mật/Nhậy

Chỉ Để Xem Mà Thôi

Bản Ghi Nhớ Cuộc Đàm Thoại

Những nhân vật tham dự: Thủ Tướng Chu Ân Lai

Ch'iao Kuan-hua

Phó Tổng Trưởng Ngoại Giao

Chang Wen-Chin, Phụ Tá Tổng Trưởng Ngoại Giao

Tang Wen-sheng, Chao-chu, Thông Dịch Viên

Hai nhân viên ghi chú biên bản

Tiến Sĩ Henry A. Kissinger,

Phụ Tá Tổng Thống về An Ninh Quốc Gia

Winston Lord, Nhân Viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia

John D. Negroponte, Nhân Viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia

Ngày và Giờ: Thứ Ba, ngày 20 tháng 6 năm 1972, 2:05 - 6:05 chiều

Địa Điểm: Đại Sảnh Đường Nhân Dân, Bắc Kinh

 

Dưới đây là cuộc thương lượng và trả giá giữa Henry A. Kissinger Cố Vấn An Ninh của Tổng Thống Richard M. Nixon và Thủ Tướng Trung Cộng Chu Ân Lai về tương lai VNCH.

Từ trang 27

 

Tiến Sĩ Kissinger: Đó không phải là ư định của chúng tôi. Chúng tôi không có ư định thành lập một chế độ công quản - nó đ̣i hỏi một hoàn cảnh khác thường để chúng tôi thực hiện điều này. Không phải là ư đồ của chúng tôi để tạo ra một chế độ công quản. Chúng tôi thực có ư định tạo dựng một bức tường ngăn chặn chủ nghĩa bành trướng, dù về chính trị hay là thực thể vật chất. Điều khiến chúng tôi quan ngại nhất là khi cường quốc khai thác những xung đột địa phương cho mục đích riêng của họ.

    Thủ Tướng Chu: Trong những phản đối của Nga Sô về bản thông cáo giữa chúng tôi với quư quốc h́nh như họ đặc biệt bày tỏ sự phản đối về nguyên tắc chung: “Không bên nào nên làm bá chủ.” Họ có nghĩ là điều đó nhắm vào họ không?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Họ không nói, nhưng h́nh như họ nghĩ rằng điều đó có thể nhắm vào họ. Chúng tôi cho rằng nó nhắm vào những quốc gia muốn tạo chế độ công quản. Tôi có một thắc mắc lư thú từ Ấn Độ - không biết Thủ Tướng có nghĩ vậy không. Họ nói rằng khi Á Châu - Thái B́nh Dương không bao gồm Ấ Độ, vậy những ǵ chúng tôi nói tức là chúng tôi thỏa thuận để Trung Hoa công quản Ấn Độ (cười).

Nên tôi nói với họ là không đúng. Tôi mong Thủ Tướng không phật ư.

    Thủ Tướng Chu: Ấn Độ là một quốc gia hết sức mập mờ. Đó là một quốc gia rất to lớn. Nhiều khi họ làm ra vẻ một quốc gia lớn, nhưng nhiều khi họ có mặc cảm tự ti.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Họ bị khống chế bởi ngoại bang qua gần hết lịch sử của họ.

    Thủ Tướng Chu: Vâng, đó có thể là một trong những nhân tố lịch sử. Và một nhân tố nữa là quá nhiều cạnh tranh vĩ đại trên thế giới. Bây giờ chúng ta sang tới vấn đề Đông Dương - Tôi muốn nghe ông tŕnh bày.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Thủ Tướng có nói ông có vài nhận định muốn nói với tôi. Có lẽ chúng ta nên đổi vị trí để Thủ Tướng phát biểu trước.

    Thủ Tướng Chu: Có những vấn đề cần tranh luận, và chúng tôi muốn nghe ông trước để biết giải pháp của ông cho vấn đề.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Thủ Tướng muốn gợi ư là sau khi nghe tôi tŕnh bày tôi sẽ thuyết phục được khiến mọi tranh luận sẽ biến mất, và sẽ không c̣n điều ǵ thêm để Thủ Tướng phải nhận định?

    Thủ Tướng Chu: Tôi không có những dự tính đó, nhưng tôi thực sự mong sẽ giảm thiểu được những tranh luận.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Tôi sẽ tŕnh bày sự thẩm định thật vô tư của chúng tôi. Tôi biết không hợp với ư Thủ Tướng, nhưng tôi nghĩ dù sao nó cũng ích lợi để Thủ Tướng hiểu quan điểm của chúng tôi về hiện t́nh. Và tôi sẽ tŕnh bày t́nh h́nh từ khi Bắc Việt bắt đầu vụ tấn công ngày 30 tháng 3.

Tôi tin rằng tôi đă giải thích vói Thủ Tướng những mục tiêu tổng quát của chúng tôi ở Đông Dương. Hiển nhiên không phải mục tiêu của chính phủ này là sẽ duy tŕ vĩnh viễn những căn cứ tại Đông Dương hoặc tiếp tục chính sách khởi xướng bởi vị tổng trưởng ngoại giao đă từ chối bắt tay Thủ Tướng. Không phải như vậy... chúng ta đang ở một giai đoạn lịch sử khác. Chúng tôi tin rằng tương lai quan hệ của chúng tôi với Bắc Kinh quan trọng vô biên cho tương lai của Á Châu hơn là những ǵ xảy ra tại Phnom Penh, tại Hà Nội hoặc ở Sài g̣n.

Chắc Thủ Tướng c̣n nhớ khi Tổng Thống Johnson đưa quân đội Hoa Kỳ vào Việt Nam ông biện minh rằng v́ một phần những ǵ xảy ra tại Đông Dương đă được kế hoạch tại Bắc Kinh và là một phần của âm mưu thôn tính toàn cầu. Dean Rusk đă diễn đạt như vậy trong một bản tuyên bố. Rồi quư quốc tiến hành cuộc Cách Mạng Văn Hóa và không, với những ǵ tôi đọc, nhấn mạnh đến phiêu lưu ra ngoại bang.

Với thực tế chúng ta đang ngồi họp trong pḥng này đủ thay đổi nền tảng mục đích của cuộc can thiệp đầu tiên tại Đông Dương. Là người thừa hưởng cuộc chiến vấn đề của chúng tôi là t́m cách thanh toán nó với một phương thức không ảnh hưởng đến uy tín toàn cầu của chúng tôi và - đây không phải là mối quan tâm chính của Thủ Tướng - để ổn định nội bộ tại Hoa Kỳ. Nên chúng tôi đă chân thành cố gắng để chấm dứt chiến tranh, và Thủ Tướng có thể biết hoặc không biết, tôi đă đích thân khởi xướng thương lượng với Bắc Việt năm 1967 khi tôi c̣n ở ngoại biên của chính quyền khi không được quần chúng ưa thích, v́ tôi tin rằng phải có một giải pháp chính trị để chấm dứt cuộc chiến.

Rồi từ khi chúng tôi nắm chính quyền chúng tôi đă cố gắng chấm dứt cuộc chiến. Và chúng tôi hiểu, như tôi đă thưa với Thủ Tướng trước đây là, Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa là một nhân tố vĩnh viễn trên bán đảo Đông Dương và có thể là một thực thể mạnh nhất. Và chúng tôi đă không có ư định tiêu diệt họ hoặc ngay cả đánh bại họ. Sau khi chiến tranh chấm dứt chúng tôi sẽ triệt thoái xa 12 ngàn dận. Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa vẫn chỉ cách Sài g̣n 300 dậm.

Đó là một thực tế mà họ có vẻ không hiểu.

    Thủ Tướng Chu: Điều mà họ quan tâm tới là vụ gọi là Việt Nam Hóa chiến tranh của quư quốc.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Nhưng họ có một sự thiếu tự tin kỳ lạ. Chúng tôi đă cố gắng làm ǵ? Chúng ta hăy quên... họ là bậc thầy về phân tích những điểm khác nhau nhưng quên những khái niệm toàn bộ. Chúng tôi đă cố gắng tách rời hậu quả quân sự ra khỏi hậu quả chính trị để rút ra khỏi vùng và để những thế lực địa phương tự xếp đặt tương lai của họ. Thật rất kỳ lạ, phía Bắc Việt đă cố níu chúng tôi ở lại để chúng tôi giải quyết vấn đề chính trị cho họ. Thí dụ như ngày 30 tháng 5 vừa qua, chúng tôi đă đề nghị là chúng tôi sẽ triệt thoái tất cả lực lượng nếu có sự ngưng bắn và hoàn trả các tù binh. Đúng là ngày 31, không phải 30. Phía Bắc Việt sẽ ở đâu ngày hôm nay nếu họ đă chấp thuận đề nghị này. Tại sao? V́ họ muốn chúng tôi lật đổ chính quyền và đặt để chính quyền của họ vào. Chúng tôi không thương lượng. Tôi cố gắng giải thích điều chúng tôi suy nghĩ. Hậu quả thực tế của những đề nghị của chúng tôi vẫn là để chúng tôi triệt thoái; hậu quả thực tế của những đề nghị của họ là giữ chúng tôi ở lại.

Họ có hỏi chúng tôi và có một đ̣i hỏi họ đưa ra mà chúng tôi đă không đáp ứng, không thể đáp ứng và sẽ không đáp ứng, dù phải trả với giá nào với những quan hệ khác, và đó là chúng tôi lật đổ những nhân vật chúng tôi vẫn thường giao thiệp và cũng là những người tin tưởng ở chúng tôi, đă có một hành động nào đó. Đây không phải là sự ưa thích cá nhân của một nhân vật nào đó đối với những nhân vật liên hệ. Không phải v́ chúng tôi muốn có một chính quyền thân Mỹ ở Sài g̣n. Tại sao chúng tôi lại muốn một chính quyền thân Mỹ ở Sài g̣n khi chúng tôi có thể sống với những chính quyền không thân Mỹ tại các quốc giato lớn hơn nhiều ở Á Châu? V́ rằng một quốc gia không thể bị đ̣i hỏi để ràng buộc vào một hành động phản bội to lớn và coi đó như một nền tảng của chính sách đối ngoại.

    Thủ Tướng Chu: Ông nói triệt thoái những lực lượng. Ông muốn nói triệt thoái toàn bộ Lục quân, Hải quân, Không quân, các căn cứ và tất cả?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Năm ngoái khi tôi ở đây, Thủ Tướng đă hỏi tôi điều này. Tôi đă tŕnh Thủ Tướng chúng tôi muốn lưu lai một số cố vấn. Rồi Thủ Tướng có nói một câu rất hay về hậu quả của cái mà Thủ Tướng gọi là “để cái đuôi ở lại.”. Phần lớn do lời nói đó, chúng tôi, trong ṿng một tháng, đă thay đổi đề nghị của chúng tôi nên bây giờ bao gồm luôn việc triệt thoái toàn bộ cố vấn trong những loại Thủ Tướng nêu lên bây giờ. Chúng tôi đă chuẩn bị triệt thoái tất cả lực lượng.

    Thủ Tướng Chu: C̣n về quân lực của quư quốc ở Thái Lan?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Chúng tôi chưa chuẩn bị di chuyển quân lực của chúng tôi ra khỏi Thái Lan, nhưng với những điều kiện của ngưng bắn chúng tôi đồng ư sẽ không sử dụng lực lượng này trong cuộc chiến ở Việt Nam. Và tất nhiên sẽ giảm thiểu xuống mức độ trước cuộc tấn công nếu ḥa b́nh đạt được.

Để giải thích điều tôi muốn nói về hành động phản bội này, dù tôi biết điều này có phần nhức nhối, thưa Thủ Tướng, nhưng tôi muốn giải thích: Nếu khi tôi tới đây lần đầu vào tháng 7 Thủ Tướng nói, “Chúng tôi không thương lượng với quư quốc cho tới khi quư quốc lật đổ Tưởng Giói Thạch và thay thế bằng một nhân vật nào đó chúng tôi chấp nhận được,” th́, dù tận tụy với quan hệ Trung Hoa - Hoa Kỳ như tôi, chúng tôi cũng không thể thỏa măn được. Việc sẽ không thể xảy ra. Bí quyết của quan hệ giữa chúng ta là chúng ta chuẩn bị mở đầu một tiến tŕnh mà Thủ Tướng đă bày tỏ với nhiều tin tưởng. Hành động như vậy sẽ hoàn toàn làm ô danh chúng tôi và biến chúng tôi thành một người bạn vô dụng của quư quốc, v́ nếu chúng tôi hành xử như vậy với một cộng sự viên th́ chúng tôi sẽ hành xử như vậy với tất cả.

Nhưng để trở lại vấn đề Thái Lan. Trong mọi quyết định quan trọng chúng ta đă bàn thảo, tối thiểu có hai khía cạnh, quyết định và xu hướng. Trong buổi tiệc hôm nọ với năm người Hoa Kỳ Thủ Tướng có viện dẫn đến trường hợp năm 1954. Và vào năm 1954, dù việc ǵ đă xảy ra, dù chúng tôi kư kết tài liệu ǵ, sự thực là Tổng Trưởng Dulles đă t́m những lư do để can thiệp, v́ ông ta tin rằng Trung Cộng đă có âm mưu thôn tính Á Châu. Chúng tôi đang t́m những lư do ngược lại.

    Thủ Tướng Chu: Hậu quả của chính của chính sách Dulles đă kết thúc với một số thương thuyết và kư kết Hiệp Định, nhưng bây giờ ông muốn tuân thủ những Hiệp Định này. Như vậy có nghĩa là duy tŕ chính sách của ông ta?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Duy tŕ ở một mức độ. Nhưng về phía khác, khi chúng ta thỏa thuận về vụ Đông Dương, chúng ta sẽ tạo một quan hệ mới. Nếu chúng tôi tạo được quan hệ mới với Bắc Kinh tại sao chúng tôi không tạo được với Hà Nội? Hà Nội có làm ǵ chúng tôi đến độ khiến chúng tôi không, giả tỉ trong mười năm, tạo một quan hệ mới?

    Thủ Tướng Chu: Nếu sau khi quư vị triệt thoái và các tù binh đă hồi hương, nếu sau đó, nội chiến tái phát ở Việt Nam, quư quốc sẽ hành sử ra sao? Có thể vấn đề khó khăn cho ông để trả lời.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Vấn đề có khó cho tôi trả lời một phần v́ tôi không muốn khuyến khích để sự việc xảy ra. Nhưng để tôi trả lời với nhận định tốt nhất của tôi. Thí dụ, nếu đề nghị ngày 8 tháng 5 của chúng tôi được chấp thuận, tức có 4 tháng để triệt thoái và 4 tháng để trao đổi tù binh, nếu vào tháng thứ năm chiến tranh tái phát, diều này có thể khiến chúng tôi cho rằng đây chỉ là một xảo thuật nhằm đẩy chúng tôi ra và chúng tôi không thể chấp nhận được.

Nếu Bắc Việt, về phía khác, tiến hành nghiêm chỉnh sự đàm phán với miền Nam, và nếu sau một thời gian dài sự việc bùng nổ trở lại sau khi chúng tôi đă hoàn toàn tách rời, ư kiến riêng của tôi là rất khó có thể khiến chúng tôi trở lại, rất khó có thể.

    Thủ Tướng Chu: Năm ngoái ông cũng nói như vậy.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Năm ngoái nếu họ đă chấp nhận đề nghị của chúng tôi th́ bây giờ đă được một năm. Nếu Bắc Việt có thể thay đổi...

    Thủ Tướng Chu: Ông có nói năm ngoái sau khi quư ông triệt thoái và lúc đó những tù binh đă được trao trả rồi những ǵ xảy ra lúc đó là việc của họ. Trên nguyên tắc ông có nói vậy.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Trên nguyên tắc chúng tôi đang có ư chuyển... nó, tất nhiên, tùy thuộc vào mức độ các quốc gia bên ngoài can thiệp. Nếu có ai chuyển được từ một cuộc xung đột quốc tế trong đó có nhiều thế lực lớn tham dự thành một cuộc cuộc xung đột địa phương, th́ tôi nghĩ những ǵ Thủ Tướng nói có thể xảy ra. Nhưng đây là ư định của chúng tôi và khi chúng tôi sẽ thực hiện chính sách đó, đó là vài bảo đảm.

Hiện tại, điều khó khăn là, với những lư do dễ hiểu, phía Bắc Việt - những người tôi đă nhiều lần bày tỏ với Thủ Tướng, tôi rất kính trọng - đang phô trương bài thơ thiên anh hùng ca về cuộc đấu tranh giành độc lập qua nhiều thế kỷ và đặc biệt lại đang tái diễn những kinh nghiệm của 20 năm trước.

    ● Thủ Tướng Chu: Nếu chúng ta kể từ sau Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt, 27 năm, và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đă chết cho mục đích này trước khi hoàn tất. Chủ Tịch Hồ Chí Minh là một nhà cách mạng, nhưng cũng là một người nhân đạo và ái quốc. Tôi quen biết thân t́nh với Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Tôi đă biết ông ta 50 năm. Tôi đă gia nhập đảng cộng sản 50 năm và đă biết ông 50 năm.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Tôi chưa hề gặp ông ta, nhưng tôi biết một người Pháp có nhà mà Hồ Chí Minh đă cư ngụ. Thực ra, tôi đă nhờ người Pháp này nói chuyện với Hồ Chí Minh năm 1967 -và do đó tôi đă liên hệ đến những sự việc tại Đông Dương.

    Thủ Tướng Chu: Ông Salisbury cũng đă ở Hà Nội. Nhưng là một kư giả địa vị của ông ta khác với ông.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Đó là một vị trí tôi không bật mí được.

    Thủ Tướng Chu: Nhược điểm đó có thể là nguyên nhân sự việc vẫn chưa giải quyết được. Có thể nếu ông có hiện diện ông đă rơ ràng hơn về t́nh h́nh.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Tôi rơ về t́nh h́nh. Nhưng giải pháp là điều tôi không được rơ.

    Thủ Tướng Chu: Ông có một chuyên viên mới. Ông Smyser bị bệnh ruột.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Nhưng ông ta phục hồi ngay trước khi Thủ Tướng đăi vịt Bắc Kinh. (cười)

    Thủ Tướng Chu: Ông ta vẫn hợp tác với ông?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Không, ông ta trở lại Đại Học một năm, nhưng sẽ trở lại sau một năm.

    Thủ Tướng Chu: Phương pháp này của quư quốc thật hay, cho cộng sự viên nghỉ để dự Đại Học một năm rồi trở lại.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Tôi không nghĩ rằng Smyser sẽ tái hoạt động về những vấn đề Việt Nam. Có thể sẽ không c̣n vấn đề Việt Nam để làm nữa.

    Thủ Tướng Chu: Không nhất thiết như vậy. Vấn đề Sài g̣n thực sự là một việc quá nhức đầu. Và đây là một trái đắng do Dulles lưu lại chưa giải quyết được. Đó là một thảm kịch do Dulles tạo nên mà bây giờ chính ông cũng đang nếm mùi trái đắng đó.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Tôi đồng ư với Thủ Tướng là những ǵ chúng ta đang phải đối phó ở Việt Nam là một thảm kịch.

    Thủ Tướng Chu: Quư quốc có thể rửa sạch thảm kịch này.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Không. Tùy thuộc vào Thủ Tướng có ư định ǵ với câu rũ sạch thảm kịch này. Việc triệt thoái chúng tôi có thể thực hiện; những đ̣i hỏi khác chúng tôi không thực hiện được. Xin để tôi tŕnh bày trọn vẹn sự thẩm định t́nh h́nh của tôi.

Tôi công nhận khách quan mà nói vấn đề rất khó khăn, và tôi thú thực chúng tôi đă chứng minh trong 20 năm là chúng tôi không hiểu hoàn cảnh Việt Nam rơ lắm, nhưng chính quyền Bắc Việt cũng đă làm cho giải pháp vô cùng phức tạp.

Trước hết, tới giờ tôi đă thương lượng 13 lần và tám lần với Lê Đức Thọ; năm lần với Xuân Thủy. Mục đích chính yếu khi tôi thương lượng là ǵ? Mục đích chính yếu của tôi là để có thể đi vào thực chất của vấn đề và để đạt những quyết định quan trọng - đó là mục đích chính yếu của tôi trong những buổi thương thuyết. Tôi hữu dụng trong những quyết định lớn, không phải để giải quyết một loạt những tiểu tiết. Những tiểu tiết nên để những nhà ngoại giao thi hành.

Trong 13 buổi họp với họ họ đă ràng buộc tôi vào những chuyện chiến tranh du kích lặt vặt trong đó chúng tôi hành sử như ở cấp luật sư trung cấp nhằm t́m kiếm những kẽ hở của những điều khoản trong những thành ngữ. Tôi lập đi lập lại với ông Lê Đức Thọ - Tôi hiểu điều này làm ông buồn phiền tiện đây, thưa Thủ Tướng, và tôi biết ông là người của nguyên tắc luôn luôn sát cánh với đồng minh, nhưng tôi đang cố gắng giải thích - hăy để chúng tôi sắp đặt một mục đích, thí dụ trong 6 tháng chúng tôi sẽ thực hiện điều này điều nọ, và rồi chúng tôi sẽ t́m một giải pháp khôn khéo. Và lần nào họ cũng từ chối. Lần nào họ cũng làm vậy với hai lư do. Một là họ e ngại thủ đoạn gian trá nên dành thêm thời giờ t́m hiểu những kẽ hở của những điều khoản thay v́ t́m hiểu những điều khoản chính của bất cứ sự thỏa thuận nào. Và họ ép buộc để đ̣i hỏi tức thời những ǵ chúng tôi có thể chuẩn bị để thực hiện trong thời gian vài năm.

Và thứ nữa là, tính chất chiến lược của họ. Chiến lược của họ là ǵ? Chiến lược của họ là theo đuổi một chiến dịch quân sự với ư đồ, một là, phá hoại chính quyền Sài g̣n, mà tôi hiểu, và về phía khác, một sự phối hợp quân sự với chiến dịch tâm lư để phá hoại chính quyền Hoa Kỳ, và đó là điều chúng tôi không bao giờ chấp nhận. Họ không bao giờ quyết định được hoặc họ muốn thương thuyết với chúng tôi hoặc tiêu diệt chúng tôi, hoặc ít nhất đẩy chúng tôi vào một vị thế bị mất sự hỗ trợ của quần chúng. Và v́ vậy, họ sẽ không nhượng bộ, hoặc cho tới hiện tại không chịu nhượng bộ, với tôi hoặc với bất cứ người điều đ́nh Hoa Kỳ nào, v́ họ e ngại nếu có một giải pháp hoặc ngay cả việc ít trở ngại nhất, chúng tôi sẽ có sự ủng hộ của quần chúng và do đó họ sẽ không đạt được mục tiêu chính là triệt ha sự ủng hộ của quần chúng đối với chúng tôi hầu làm tê liệt chúng tôi.

Đây chính là nguyên nhân làm buổi họp giữa tôi và Lê Đức Thọ thất bại. Khi họ nghĩ họ đang thắng thế, chiến lược thực của họ là tŕnh diễn cho quần chúng Hoa Kỳ t́nh trạng vô vọng, và do đó ép chúng tôi vào trường hợp tiến thoái lưỡng nan không c̣n sự lựa chọn nào ngoài sự nhượng bộ về những đ̣i hỏi của họ. Đây là tại sao họ đối xử với chúng tôi về vấn đề những tù binh, không qua chính quyền hoặc Hội Hồng Thập Tự, nhưng qua những người Hoa Kỳ chống đối không hiểu tầm quan trọng của sự việc.

    Thủ Tướng Chu: Nhưng cũng không chỉnh khi quư quốc đột kích trại giam tù binh của họ.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Đây, trước hết tôi nghĩ đó là một việc khác mà tôi rất vui ḷng thảo luận với Thủ Tướng, nhưng tôi không nói rằng tất cả những hoạt động chúng tôi làm trong cuộc chiến đều nhất thiết là đúng cả. Tôi đang nói là chúng ta đang đối diện với một hoàn cảnh cần thiết một giải pháp. Nhưng tôi nhận - tuy không trong trường hợp này - nhưng chúng tôi đă làm nhiều lầm lỗi. Đây là lư do tại sao họ đang làm lớn chuyện về việc triệu tập lại những phiên họp khoáng đại, và tuy vậy những ai chín chắn đều nhận ra là nó chẳng thay đổi được ǵ dù có phiên họp khoáng đại khi không có điều ǵ để thảo luận. Cho tới khi có một chương tŕnh để thương lượng trong phiên họp khoáng đại, tất cả chỉ là tuyên truyền rỗng tuếch.

Chúng tôi đă chuẩn bị để tái nhóm phiên họp khoáng đại chỉ để kết thúc riêng vấn đề đó, nhưng chắc họ sẽ không đạt được nếu không có một nền tảng mói để thương lượng, và nếu họ không thay đổi sách lược. Chúng tôi cố gắng - và Thủ Tướng sẽ có nhận định riêng về việc này - chúng tôi tin rằng để thương thảo với các quốc gia khác nếu thiếu đạo đức và danh dự, dù có lợi về chiến thuật rồi về lâu dài cũng thất bại. Nhưng rất khó khăn để thương thảo với một quốc gia muốn phá hoại thẩm quyền của nhân vật đàm phán.

Giờ đây, chúng ta bàn về cuộc tấn công của Bắc Việt. Không có cuộc tấn công đó chúng tôi đă rút thêm quân và phi cơ nữa. Chúng tôi không có chút ư định nào để gia tăng mức độ hoạt động quân sự. Trái lại, chúng tôi sẽ giảm quân nhanh hơn. Nhưng cuộc tấn công của Bắc Việt đưa chúng tôi vào một vị trí mà họ muốn dùng sự việc của cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ để làm khó và bắt chúng tôi phải chấp nhận đ̣i hỏi của họ mà chúng tôi không thể thỏa măn. Chúng tôi có thể thỏa măn tất cả các đ̣i hỏi khác, nhưng không phải điều đó.

Hiện tại t́nh trạng hôm nay ra sao? Tôi biết phải nói ǵ về tuyên truyền, nhưng với sự phán đoán của tôi th́ cuộc tấn công của Bắc Việt bị ngăn chặn và không có một triển vọng quân sự nào trong năm nay. Họ đă không tạo được phong trào chống đối to lớn tại Hoa Kỳ, dù rằng có vài kẻ đi loanh quanh với cờ Viet Nam, mà cũng chẳng được bao nhiêu. Vào thời gian vụ Cam bốt đă có 200,000 người chống đối tại Hoa Thịnh Đốn, và họ cũng không ngăn chặn được việc chúng tôi làm. Sau ngày 8 tháng năm họ cố gắng lôi kéo 200,000 và họ có được 5 ngàn.

Vậy t́nh trạng chúng ta ra sao? Hy vọng duy nhất của Bắc Việt là sự đắc cử của McGovern vào tháng mười một. Chúng tôi không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra. Cuộc thăm ḍ chót cho thấy Tổng Thống trên McGovern 20 điểm.

    Thủ Tướng Chu: Ngay cả nếu McGovern đắc cử, ông ta có thể loại Thiệu được không?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Tôi không chắc.

    Thủ Tướng Chu: Không cần thiết.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Không cần thiết.

    Thủ Tướng Chu: Quan niệm của tôi giống ông.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Và đừng quên chúng tôi c̣n tại vị (cầm quyền) bẩy tháng nữa.

   Thủ Tướng Chu: Đó lại là một vấn đề khác. Ngay cả nếu ông ta đắc cử liệu ông ta có từ bỏ hỗ trợ thể chế Sài g̣n không?

 

Tiến Sĩ Kissinger: Nói th́ dễ hơn làm.

   Thủ Tướng Chu: Con đường chông gai quư quốc tạo nên làm khó khăn cho quư quốc thoát ra.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Điều đó đúng.

   Thủ Tướng Chu: Dù là Tổng Thống Nixon hay McGovern hoặc Ed Kennedy. Ngay cả nếu ông là Tổng Thống hoàn cảnh cũng khó khăn. Nhưng thật đáng tiếc, ông không có điều kiện.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Chúng ta đề cử cô Tang.

   Thủ Tướng Chu: Ngay cô ta cũng không thoát ra nổi.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Nếu cô ứng cử và để tôi làm cố vấn, có lẽ cùng nhau chúng tôi có thể làm được việc ǵ đó.

   Thủ Tướng Chu:Việc này ràng buộc vào việc khác và hầu hết đều bất lợi.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Điều đó đúng. Nhưng những lực lượng bầu cho McGovern sẽ đem lại một định hướng mới trong chính sách Hoa Kỳ không những đối với Việt Nam, mà tất nhiên là liên quan tới Nga Sô, Ấn Độ, Nhật Bản, như Thủ Tướng đă thấy trong bài xă luận của tờ Nữu ước Thời Báo. Tôi không phải giải thích. Nếu Thủ Tướng thấy cái xu hướng của Nữu ước Thời Báo, thí dụ như lúc tôi đe dọa hủy bỏ buổi họp thượng đỉnh tại Mạc Tư Khoa hoặc trường hợp bên Ấn Độ mà không thể nhờ họ đăng bất cứ quan điểm nào khác, ngay cả trên những cột tin tức, Thủ Tướng sẽ có vài khái niệm của thực tế về những ǵ sẽ xảy ra nếu điều đó xảy ra. Tôi sẽ tŕnh bày rất thực tế. Tất cả đều ủng hộ quan hệ Trung Hoa - Hoa Kỳ. Không c̣n có sự chống đối cơ bản nữa. Nhưng hậu quả thực tế họ chuẩn bị gặt hái và những quyết định thực họ muốn làm ngoài sự xác nhận t́nh cảm và trao đổi văn hóa, sẽ khác rất nhiều.

Và do đó, chúng tôi tin rằng phải ngưng chiến tranh ngay v́ lợi ích chung. Nếu chiến tranh tiếp diễn, Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa chắc chắn sẽ thiệt hại thêm hơn là có thể có lợi. Thế tấn công quân sự của họ đă ngưng; t́nh trạng nội bộ khó khăn; và chúng tôi có thể bị cưỡng bách đối xử với Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa những điều trên tất cả những ǵ tương xứng với mục đích của chúng tôi. Chúng tôi không muốn họ yếu kém. Và chúng tôi không nh́n thấy triển vọng họ có thể đảo ngược t́nh h́nh. Và chúng tôi muốn chấm dứt chiến tranh v́ hiện nó đ̣i hỏi một nỗ lực không cân xứng với mục đích nhưng v́ nó liên hệ chúng tôi vào cuộc thảo luận với những quốc gia mà chúng tôi có nhiều dịch vụ quan trọng hơn.

Nếu chúng tôi có thể thảo luận với họ như thảo luận với quư vị, thưa Thủ Tướng - tôi không muốn nói về ngôn ngữ mà về thái độ - tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể giải quyết chiến tranh. Như một sự việc thực tế, chúng tôi nghĩ cách thức nhanh nhất để chấm dứt là trên căn bản ngưng bắn, triệt thoái, và trao trả những tù binh. Đó là giải pháp ít phức tạp nhất và tương lai tính sau. Chúng tôi sẵn sàng ngoài việc tuyên bố sự trung lập của chúng tôi trong mọi tranh chấp chính trị khi có và về chính sách đối ngoại chúng tôi chuẩn bị để thấy Nam Việt Nam thiết lập một chính sách đối ngoại trung lập.

 

Chúng tôi cũng có thể trở lại với đề nghị Tổng Thống tŕnh bày ngày 25 tháng Giêng năm ngoái và được chính thức đệ tŕnh ngày 27 tháng Giêng, và có thể sửa đổi điều khoản này hoặc điều khoản khác liên hệ tới thảo luận chính trị luôn. Nhưng trên thực tế, thảo luận chính trị kéo dài rất lâu. Và hậu quả thực tế của bất cứ cuộc thảo luận chính trị nào là hoặc xác nhận sự hiện hữu của chính quyền Sài g̣n th́ không chấp nhận được với Hà Nội, hoặc lật đổ chính quyền hiện hữu tại Sài g̣n th́ chúng tôi không chấp nhận được. Và gần như vô vọng để nghĩ đến một biện pháp có thể tương nhượng giữa hai phe này.

 

Cho nên chúng ta cần t́m một phương thức để chấm dứt chiến tranh, ngăn chặn nó trở nên một vấn đề quốc tế, và để hoàn cảnh khai triển tới chỗ mà tương lai của người Đông Dương được hoàn lại cho người Đông Dương. Và tôi cam đoan với Thủ Tướng đó là mục tiêu duy nhất của chúng tôi tại Đông Dương, và tôi không tin nó khác biệt với Thủ Tướng. Chúng tôi không đ̣i hỏi ǵ cho chúng tôi tại đó. Và trong khi chúng tôi không thể đưa một chính quyền cộng sản lên nắm chính quyền, nếu, do sự xoay vần của lịch sử mà nó xảy ra sau một thời gian, th́ nếu chúng tôi sống chung được với một chính quyền cộng sản Trung Hoa, chúng tôi sẽ chấp nhận được ở Đông Dương.

Thủ Tướng gặp được ngày tôi nói khá nhiều. (Cười)

   Thủ Tướng Chu: Vậy chúng ta chấm dứt hôm nay. C̣n về sáng mai, trước hết tôi sẽ tham khảo ông Phó Chủ Tịch Yeh Chien-ying, và rồi có thể sáng hôm sau ông sẽ thảo luận với ông ta. Tôi nghe ông muốn có một buổi tiệc ngoài trời tại Cung Đ́nh Mùa Hạ.

 

Tiến Sĩ Kissinger: Có người hỏi tôi muốn tham quan thêm chỗ nào ngoài Cung Cấm. Tôi trả lời Cung Đ́nh Mùa Hạ đẹp quá và tôi muốn thăm nữa. Nhưng ư kiến về buổi tiệc ngoài trời là một ư thêm rất đẹp nhưng không do tôi. Đó là ư kiến của Ban Nghi Lễ. Nhưng công việc phải ưu tiên hơn tiệc tùng.

 

Tham khảo:

(1) New Perspective on Dien Bien Phu by Pierre Asselin. Volume 1, No. 2 Fall 1997.

(2) Apprentices of War - Memoir of a Marine Grunt by Gary L. Tornes. In 1967, base pay: $155.00. Combat pay: $75.00. Overseas pay: $45.00. Total gross:: $255.00. Trang 247. Căn cứ theo Global Finacial Data, hối xuất chính thức tại Nam Viet Nam August 1965: $1.00 US = $118.00 VN piastres. Như vậy lương tháng của một Hạ Sĩ Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ độc thân năm 1967 = $26,550.00 đồng VN. Và một Thiếu Tá phi công Việt Nam Cộng Ḥa lănh khoảng $65,000 đồng VN trong đó có cả phụ cấp gia đ́nh (vợ + 3 con) và phụ cấp phi hành.

(3) The Air War Against North Vietnam. USAF in S.E Asia 1961-1973 report 1984. Chapter IV.

“The President retained such firm control of the air campaign against the North that no important target or new target areas could be hit without his approval. Page 1.” And on page 4: “During the first two years of operations over the North, President Johnson periodically ordered bombing pauses in an effort to bring Hanoi's leaders around to discuss a political settlement of the war.”

(4) The White House - Memorandum of Conversation. Top Secret/Sensitive/ Exclusive Eyes Only.