(Đặc
biệt lưu ư, Trần Mậu Tư là người của đảng phái trà trộn vào. Đến tết Mậu
Thân, chính Nguyễn Đắc Xuân là người trách nhiệm về cái chết của Trần
Mậu Tư. Tư bị xử tử h́nh.)
Ngày 1/4/66, tướng Phạm Xuân Chiểu ra Huế thương lượng và bị bắt làm con
tin. Nhờ có tướng Thi can thiệp mới được thả.
Ngày 2/4, lực lượng tranh thủ cách mạng cho vây đài phát thanh Sàig̣n,
hô khẩu hiệu “đả đảo Thích Tâm Châu, Hoan hô Hồ Chí Minh”
…Công việc này do Vơ Đ́nh Cường chỉ đạo. Vơ Đ́nh Cường sinh năm 1922,
hiện nay đứng chủ bút tờ Phật Giáo ở trong nước.
Ngày 3/4, tướng Kỳ họp báo tuyên bố coi như Huế, Đà Nẵng đă mất vào tay
Cộng Sản và tuyên bố sẽ đưa quân đến giải tỏa Đà Nẵng.
Ngày 5/4, tướng Kỳ đích thân dẫn 2 tiểu đoàn dù ra Đà Nẵng. Bác sĩ Mẫn
và khoảng 400 binh sĩ lập một căn cứ ở chùa Phổ Đà.
Trong khi đó, Thượng Toạ Tâm Châu tuyên bố trước 10 ngàn Phật tử về chủ
trương tranh đấu ôn ḥa và đ̣i trong ba tháng có chính phủ dân cử.
Ṭa báo Sống của Chu Tử, tức Chu Văn B́nh bị đốt. Chính Chu Tử
vừa ra khỏi nhà th́ bị bắn nhiều phát.
Ngoài Huế, pḥng thông tin Hoa Kỳ, ṭa lănh sự bị đập phá dưới mắt Cảnh
sát. Họ đă không can thiệp.
Ngày 9-4, Tướng Tôn Thất Đính được cử làm Tư lệnh vùng 1 thay thế tướng
Nguyễn Văn Chuân, đến Huế, ông ngả theo phe Thượng Toạ Trí Quang và mạt
sát hai tướng Thiệu Kỳ.
Ở Huế, một lực lượng quân sự do Bửu Tôn thành lập và có vào khoảng hai
tiểu đoàn có tên là Tiểu Đoàn Quyết Tử và Tiểu Đoàn Nguyễn Trọng Thức.
Ngày 17/6/66, an ninh ở Huế bắt đầu được văn hồi. Bửu Tôn đầu hàng và
đem nộp 520 vơ khí đủ loại. Ngày 22/6, Giáo sư Lê Tuyên ra tŕnh diện và
bị bắt giải vào Sàig̣n. Sau này, ra trước ṭa, ông đổ hết trách nhiệm về
biến động miền Trung cho Thượng Toạ Trí Quang. (72)
30/4 Cabot Lodge quay
về Mỹ. Dấu hiệu chẳng lành cho phe tranh đấu miền Trung.
Tướng Huỳnh Văn Cao thay thế tướng Đính. Ông may mắn sống sót trở về.
Thượng Toạ Trí Quang đ̣i Mỹ can thiệp, nếu không sẽ cho Lực Lượng Tranh
Thủ Cách Mạng đánh phá phi trường Đà Nẵng. Người Mỹ im lặng không trả
lời.
Một phi cơ trực thăng của Mỹ đă bắn chết thiếu úy Nguyễn Trọng Thức và
làm bị thương một số người. Xác thiếu úy Thức được chở về Huế và được
rước đi trên đường phố.
Việt Nam Quốc Dân Đảng Đà Nẵng đă ra thông cáo tố cáo Lực Lượng Tranh
Thủ Cách mạng.
|
 |
|
Lê Duẩn
Nguồn: vnn.vn
|
Nhận định của Lê Duẩn:
“Cuộc nổi dậy của
đồng bào Đà Nẵng chống Thiệu–Kỳ từ tháng 3 đến tháng 5, 1966, tuy không
đem lại thắng lợi, nhưng đă cho ta một bài học bổ ích về lợi dụng mâu
thuẫn nội bộ địch. Lúc đầu cuộc nổi dậy đó không do ta chủ động, mà nhân
cơ hội nội bộ địch chống đối nhau, ta đă biết tập hợp, phát động quần
chúng đứng lên làm chủ thành phố. Mặc dù cơ sở Đảng mỏng và lực lượng
cách mạng trong thành phố không nhiều, các đồng chí ở Đà Nẵng đă làm
được việc đó.” (73)
27/4 Để trả đũa, ông
Phan Thuyết, bí thư VNQDĐ Đà Nẵng đă bị bị ám sát.
26/5, sinh viên Tô Lai Chánh, chủ tịch sinh viên Tổng hội Sinh viên
Sàig̣n bị Lực Lượng Tranh Thủ Cách Mạng bắt cóc. Bốn ngày sau được thả
ra.
29/5, ông Mai Thọ Truyền, Hội trưởng hội Phật Học Nam Việt viết văn thư
yêu cầu Ṭa Đô chánh cho nhân viên tới bảo về Chùa Xá Lợi.
3/6, Thượng Toạ Thích Trí Quang công khai lên án Thượng Toạ Tâm Châu.
Thượng Toạ Tâm Châu và Hộ Giác tức giận đă từ bỏ các chức vụ trong Viện
Hóa Đạo và bỏ trốn ra Vũng Tàu v́ sợ bị ám sát.
Karnow viết:
“Le Sud Việt Nam parut bientôt déchiré par une
guerre civile au sein d’une guerre civil… Le chaos empira au début du
mois d’avril quand Ky annonca son intention “libérer” Đà Nẵng.”
(74)
Do biến động miền Trung, Miền Nam Việt Nam rơi vào một cuộc nội chiến
trong ḷng một cuộc nội chiến rộng lớn khác. Từ đó đưa tướng Kỳ đến
quyết định giải tỏa Đà nẵng bằng vơ lực. Sau này Tướng Cao Văn Viên cho
rằng, đó là công trạng của ông hơn là của tướng Kỳ.
Quyết định táo bạo của tướng Kỳ đă đạt kết quả. Xin tóm tắt ít ḍng về
những suy nghĩ của ông như sau: “All in all, I
decided to go alone. Soon, I realized the time had come to act.”
Và ngay cả không thông báo cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nữa: “So
at 3 a.m On May 14, I held a top-level conference with my military
chiefs to put my plan into action. It was so secret that I did not even
tell President Thieu, let alone the Americans. At 5 a.m, troops,
supported by my own wing of fighter–bombers, flew into Danang.”
Ông bị tướng Walt ở Đà Năng phản đối, đ̣i ngưng cuộc hành quân.
Nhưng tướng Kỳ vẫn tiếnh hành cuộc tái chiếm lại Đà Nẵng.
“I had to be careful with Tri Quang since I did not want to create a
martyr, so I decided on a compromise, and confined him to house arrest
in a Saigon Hospital.”
Và đây một lần nữa, nhận xét của ông Nguyễn Cao Kỳ về cuộc tuyệt thực
của TT Trí Quang: “Just what I expected. But,
despite all the the newspaper stories of his impending death, Tri Quang
never seemed to lose weight. Each time the American advisors asked me
when he would die, I replied “If he were a real Buddhist priest, then
perhaps he would die, but Tri Quang is a politician and his doctor
friend is feeding him secretely. Don’t worry, for a politician, death is
the end. Tri Quang must survive if he wants to carry on his political
career.” (75)
Đây có lẽ là một nhận xét tàn tệ nhất của ông Nguyễn Cao Kỳ về Thượng
Toạ Trí Quang. Vừa mỉa mai, vừa xúc phạm.
100 ngày của Thượng Toạ Trí Quang tại dưỡng đường Duy Tân chỉ kéo dài
thêm nỗi tuyệt vọng. Không c̣n những nhóm biểu t́nh đằng sau cuộc tuyệt
thực này nữa. 100 ngày tuyệt thực, nhưng kết quả không đem lại bất cứ
phần thưởng tinh thần nào cho Thượng Toạ cũng như cho khối Phật Giáo Ấn
Quang.
Họ đă tính sai một nước cờ, đă đi chệch đường v́ quá tự tin vào sức mạnh
quần chúng. Bao nhiêu vụ tự thiêu? Nào kết quả được ǵ?
Xét lại giai đoạn này, biến động miền Trung 1963–1966 cùng lắm cũng chỉ
là ảo tưởng. Ảo tưởng chính trị hay tham vọng cá nhân muốn làm một điều
ǵ vượt quá tầm nh́n và khả năng của họ.
Câu hỏi chưa có câu trả lời là chúng ta đă được ǵ sau 63 về mặt tôn
giáo, dân chủ, tự do? Có ǵ khác biệt, rơ nét giữa sinh hoạt tôn giáo
giữa hai thời điểm trước 63 và sau 63? Xóa bỏ luật số 10 của Bảo Đại,
Nguyễn Khánh thiết lập Nha Tuyên Úy Phật giáo? Ba năm xáo trộn đó lỗi
phải về ai? Người Mỹ can thiệp trắng trợn, sắp xếp theo ư họ? Một số trí
thức trục lợi chạy theo phe phái, chạy theo các lănh đạo các tôn giáo?
Một số tướng lănh bất tài và vô trách nhiệm? Nhất là càng rơ nét lúc
1975, Công giáo, Phật giáo lợi dụng các tín đồ để mưu cầu chính trị vốn
chẳng liên quan ǵ đến tôn giáo.
Chúng ta không được ǵ, nhưng Cộng sản th́ coi đây là những năm tháng
thắng lợi. Xin đọc sự kiểm điểm thành quả từ phía Việt Cộng:
Sau khi nêu lên những thắng lợi thu được của PG
miền Trung do Thượng Toạ Trí Quang và Vơ Đ́nh Cường trực tiếp lănh đạo
từ 1964-1966 đă bị thất bại. Khu Ủy và quân khu Trị Thiên Huế đă làm một
bản kiểm điểm về những thành quả thu được và những khuyết điểm đi đến
thất bại. Tài liệu này được in trong cuốn ”Chiến trường Trị Thiên Huế
trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước toàn thắng” do Ban Tổng kết chiến
tranh chiến trường Trị–Thiên–Huế biên soạn, nhà xuất bản Thuận Hóa ở Huế
xuất bản năm 1985.
Những thắng lợi thu được:
Ở thành phố Huế dấy lên một phong trào đấu
tranh chống Mỹ của quần chúng khá sôi nổi và quyết liệt, cùng với phong
trào ly khai của sư đoàn 1 ngụy. Phong trào đă kéo dài trong ba tháng 4,
5, 6/1966. Quần chúng xuống đường đ̣i ḥa b́nh, chống chiến tranh với
khẩu hiệu đ̣i lật đổ Thiệu-Kỳ. Cả Huế vùng lên, học sinh băi khóa, tiểu
thương băi chợ, công chức băi việc, quần chúng tổ chức tẩy chay quân Mỹ.
Cuộc đấu tranh đă h́nh thành một mặt trận rộng răi, thành phong trào
liên minh hành động có tính cách bạo lực chống Mỹ và tay sai giữa nhân
dân lao động và sư đoàn 1 ngụy, đ̣i ly khai khỏi ngụy quyền Sàig̣n. Sinh
viên Huế lập đội sinh viên quyết tử, học sinh lập đội xung kích, giáo
chức tổ chức chống đàn áp.
Nguyên nhân thất bại:
Trong tháng 5/66, cả thành phố Huế hầu như hỗn
loạn, ngụy quân, ngụy quyền bị tê liệt. Nhưng do tương quan lực lượng
không cân xứng và sự lănh đạo trực tiếp của ta chưa đủ mạnh, địch đưa
quân đến đàn áp khốc liệt và d́m phong trào vào bể máu. Các đơn vị ly
khai đầu hàng, lực lượng Phật giáo tan ră, cơ sở của ta trong phong trào
một số bị bắt, một số rút vào bí mật. Phong trào kéo dài được 96 ngày
(Trích trong Giấc mơ lănh tụ)
Đây là những năm tháng tồi tệ nhất trong suốt 20 năm miền Nam Việt Nam.
Sự tồi tệ đó dẫn đưa đến sự can thiệp trực tiếp của Mỹ ở miền nam. Cho
đến lúc này, số quân nhân Mỹ đă nhảy vọt lên con số gần nửa triệu người.
Sau đó là sự rút quân, rồi Việt Nam hóa chiến tranh và sự sụp đổ không
tránh được ở thời điểm 1975.
Và cho đến 6/1967, theo Tướng Kỳ, số quân Mỹ ở Việt Nam đă vượt con số
nửa triệu người. Nào có thay đổi được ǵ?
Ai trách nhiệm sự sụp đổ miền Nam VN? Không ai nhận trách nhiệm ấy cả.
Tránh né và biện hộ. Ngoại trừ những người như Bộ Trưởng Quốc Pḥng
McNamara phải thú nhận trong sách của ông: “Chúng tôi thật nhầm lẫn,
nhầm lẫn tai hại …”
Xin trích dẫn một bài viết của Trần Trung Việt tựa đề:
Cái chết định trước trên Đàn Chim Việt Online như để rút ra một kết
luận cho phần này:
“Cuộc đảo chánh của quân đội và cái chết của
Ngô Đ́nh Diệm dọn đường cho sự thất bại toàn diện của miền Nam Việt Nam”
Phải chăng cái chết của ông Diệm là một cái chết định truớc cho toàn
miền Nam vào năm 1975?
Copyright © 2006 DCVOnline