Nghiên cứu của Nguyễn Văn Lục về:
20 năm giới trẻ miền Nam Việt Nam (5)
Phải
nh́n nhận có một tâm thức ngụy tín nơi tất cả những ai khát vọng một Ḥa B́nh
một phía
Tâm thức đó đi vào cội nguồn của nó sẽ thấy ra rằng mọi chọn lựa đều có thể bật
cập, lưỡng tính, lưỡng giá. Kẻ trí thức đành cúi mặt ngủ quên một bên, tỉnh một
bên. Nhưng đằng khác, người trí thức có bổn phận lột cái bộ mặt giả đó, cái ngụy
tín đó. Chính v́ thế, tôi đă mầy ṃ chịu khó truy lục tất cả trí thức miền Nam
phản chiến, các nhà văn phản chiến để xem họ phản ứng thế nào về vụ tết Mậu thân,
họ lên tiếng thế nào về vụ thảm sát đó. Tôi chỉ t́m được môt người trong đám đó
thôi.
Tôi chỉ muốn nói với họ rằng, máu đổ ra th́ ở đâu cũng giống nhau, cũng một mầu
đỏ. Không có màu nào khác đâu.
Và cái chết nào cũng có ư nghĩa cả.
Trịnh Công Sơn, một thời của miền Nam, tiếng nói cất lên của cả một thời đại.
Tiếng nói đó được thiền sư Nhất Hạnh khuyếch đại ra hải ngoại mà kẻ thù của con
người không là con người mà là sự bất dung nhượng, độc đoán và kỳ thị.
Trong Ngày em 20 tuổi, ông viết: “Tôi
rời nước năm 1966, vào tháng 5. Lúc đó chiến tranh đă đi đến mức khủng khiếp.
Tôi nghĩ rằng ḿnh phải ra đi để cất lên tiếng kêu gọi Ḥa B́nh, do trường đại
học Cornell mời . Tôi ra đi để nói rơ là dân Việt Nam không muốn đánh nhau nữa,
chỉ muốn ngồi xuống thương thuyết với nhau để đi tới một giải pháp ḥa b́nh.
Thiền sư ra đi bỏ lại đằng sau nào là Viện Cao Đẳng Phật học, viện Đại học Vạn
Hạnh, tuần báo Hải triều âm, trường thanh niên phụng sự xă hội, nhà xuất bản Lá
Bối và tất cả học tăng Nam nữ.
V́ vậy tôi rất buồn.
Tôi bị lưu đầy v́ dám cất lên tiếng kêu gọi Ḥa B́nh.”
![]() |
|
Thiền sư (dưới lọng tại Huế) sẽ về
VN – 19/2 đến 9/5/2007 – mở 3 Đại Trai Đàn Chẩn Tế Giải Oan |
Phía công giáo, chúng ta, ḥa b́nh không phải là cầu ḥa, ḥa b́nh không phải là bánh vẽ, mà ḥa b́nh là do cuộc tranh thủ dẻo dai và gian khổ do bao nhiêu năm nay của dân tộc Việt Nam mà có. Do đó, ḥa b́nh phải được quan niệm cho thực sát với thực tế, chủ quyền của miền Nam phải được bảo đảm, khi tự do của dân tộc Việt Nam không bị xúc phạm, khi nền chính trị miền Nam không bị Cộng sản len lỏi để quấy phá và thừa cơ cướp chính quyền lănh đạo.
Một thứ ḥa b́nh không có những bảo đảm như vậy là một thứ bánh vẽ, một sự lường gạt để trốn trách nhiệm và giao khoán, bán đứng miền Nam Việt Nam này cho Cộng Sản. Những người chủ trương thỏa hiệp với Cộng sản trên b́nh diện quốc gia là những kẻ điên rồ, không chịu lấy bao kinh nghiệm ở Đông Âu làm kinh nghiệm khi phe Cộng Sản ở Ba Lan đă để cho Đức Quốc Xă tiêu diệt toàn bộ phe kháng chiến ở thành phố Varsovie, chỉ v́ phe kháng chiến chống Đức là thuần túy quốc gia. Hồng Quân Sô Viết lúc đó đóng ở bên sông Vistule tại thủ đô Balan là Varsovie mà đă nhất định không tiếp cứu cho phe kháng chiến quốc gia, để cho phe này bị Đức tiêu diệt trọn vẹn.
Đối với Cộng Sản mà cầu ḥa là đầu hàng vô điều kiện, phản chiến là từ bỏ khí giới cho địch thủ ám sát ḿnh. Những người trí thức đó, dù họ là ai, cũng chỉ nh́n vấn đề trong suy luận, chứ không thể nh́n trong thực tại, mà thực tại ở Việt Nam với cuộc chiến này nó khác hẳn với các cuộc chiến tranh trên thế giới.
Đối với Phật giáo - Một trong những nhóm chủ trương ḥa b́nh khác và đang t́m cách tuyên truyền thuyết phản chiến và ngụy ḥa trên một số các quốc gia tự do, trong đó có cả Hoa Kỳ, và liên hệ đến giáo hội Việt Nam thống nhất, là nhóm Lá Bối Phật giáo do TT Thích Nhất Hạnh chủ trương và lănh đạo. TT Nhất Hạnh đă tự ḿnh tách biệt ra khỏi những hoạt động của giáo hội Phật giáo, lập nên một phe phái riêng, ngụy trang dưới quan điểm t́nh thương để liên kết với Cộng Sản. Chủ trương của Nhất Hạnh đă bị các Thượng Tọa trong giáo hội bài xích, cho nên trong cuộc tranh đấu tháng 3/1966, ông đă phải lưu vong v́ chủ trương bắt tay với Mặt Trận giải phóng miền Nam.. Chủ trương này quá rơ rệt khi trong cuộc lưu vong trên nhiều quốc gia, ông đă đứng hẳn về phe nghị ḥa của Cộng Sản để lên tiếng chống lại cuộc chiến đấu anh dũng của dân tộc Việt Nam trước sự xâm lăng của Cộng Sản. Đặt vấn đề nhóm Nhất Hạnh đứng về hàng ngũ Cộng Sản không có nghĩa là chụp mũ Phật giáo một cách hồ đồ, nhưng cốt để tách rời nhóm Lá Bối ra khỏi tôn giáo để thấy rằng nhóm Lá Bối cũng như nhóm Sống Đạo đang hoạt động cho Cộng Sản, đang có những liên minh tư tưởng với Cộng Sản, đang t́m cách gieo rắc phong trào ngụy ḥa phản chiến đầu hàng để rước Cộng Sản về chiếm đọat miền Nam Việt Nam Tự do. (Trích tài liệu học tập trong khóa Huấn LuyệnThanh Tra và Kiểm tra của Bộ Thông tin Chiêu Hồi, tháng 3/1967) Vấn đề Ḥa B́nh thương thuyết và nội t́nh Việt Nam hiện tại. (27)
Rồi ḥa b́nh sẽ đến, đến cho dân tộc Việt
Đôi chim bồ câu trắng rủ nhau về làng xưa
![]() |
|
B́a tạp chí Văn minh họa Hồi
chuông tắt lửa (Số 6: Những cây Bút Trẻ - 15/10/1974) |
– Chống sự can thiệp của Mỹ vào Việt Nam.
– Chống chiến tranh v́ cho rằng đây là một chiến tranh nội chiến, hay chiến
tranh Ủy nhiệm.
– Chống lại chính quyền miền Nam, v́ cho là tay sai của ngoại bang.
– Có xu hướng thiên về phía Cộng Sản.
– Đưa ra một đường lối thứ ba: Làm một cuộc cách mạng xă hội không Cộng Sản.
Những người viết và có thể coi cùng một chủ trương với Hành Tŕnh gồm có:
Lư Chánh Trung, Nguyễn Văn Trung, Nguyễn Ngọc Lan, Cẩm Xuyên, Trần Trọng Phủ,
Trịnh Viết Đức, Trần Bích Lan hay Nguyên Sa, Trần Văn Toàn, Vơ Hồng Ngự,
Nguyễn Hữu Tấn Đức, Nguyễn Khắc Ngữ, Thảo Trường, Thế Uyên, Thế Nguyên,
Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Đông Ngạc, Hương Khê, Nguyễn Ngọc, Thái Lăng,
Nguyễn Vũ Văn, Nguyễn Quốc Thái, Trương Đ́nh Ḥe, Lê Tất Hữu, Đặng Thần Miễn,
Đỗ Phùng Khoan, Diễm Châu, Nguyễn Đức Trinh và Đỗ Long Vân.
Tư tưởng T́m về dân tộc
Đối với Lư Chánh Trung, một trí thức thiên tả, dấn thân và nhập cuộc chỉ có
một tư tưởng nồng cốt: T́m về dân tộc, đặt dân tộc lên trên tất cả. Dân tộc
trên lư thuyết, trên chủ nghĩa, trên Quốc Gia, trên đảng phái, trên quyền
lợi cá nhân.
Và chỉ qua Dân Tộc, người thanh niên mới t́m được chỗ đứng cho ḿnh. Ông
viết: “Và qua dân tộc, người thanh niên trí thức đă t́m được một chỗ đứng.
Ḷng chúng tôi cũng rợp bóng gươm đao như ḷng dân quê nước Việt. Và ít nữa
là trong lúc ấy, chúng tôi đă t́m được một chỗ đứng, trên mảnh đất quê hương
(30).
Chỗ khác, ông viết: “Khi tôi t́m cho tôi một vị trí, một thể thức hiện hữu
như một cong người trong một vũ trụ, th́ con người đó chỉ có thể là con
người Việt Nam, sống trên đất nước Việt Nam”.
“V́ tôi không thể chọn lựa dân tộc, cũng như không chọn lựa gia đ́nh tôi,
nhưng đă là người th́ chỉ có thể thành người giữa một gia đ́nh, một dân tộc”.
(31)
“Mỗi người chúng ta đang sờ sọang đi trong đêm tối chiến tranh, đau xót,
phẫn uất nhưng vô cùng cô đơn và gần như tuyệt vọng. Nhưng đêm tối cứ măi
măi bao trùm đất nước, đó có phải là v́ không có ánh sáng hay chính v́” Tâ’t
cả chúng ta đều đui mù và ngu dại như nhau”.
Vào năm 1971, ông Ánh Việt đă viết bài: Nghĩ về một số người trí thức ảo
tưởng. Ông Ánh Việt đă lên án Lư Chánh Trung và đặt câu hỏi: Dân Tộc
phải chăng chỉ là một nhăn hiệu và quy kết đó là luận điệu của Cộng Sản. Ông
viết: Trên lănh vực chính trị, hai chữ dân tộc có giá trị một nhăn hiệu kích
thích tâm lư yêu nước của quần chúng, nhất là đối với lớp trí thức, đặng lôi
cuốn họ tham gia vào con đường cách mạng vô sản quốc tế, hoàn toàn xa rời
quyền lợi của tổ quốc ḿnh”.
Nhóm trí thức khuynh tả Lư Chánh Trung, Nguyễn Văn Trung chủ trương một cuộc
cách mạng xă hội không Cộng Sản. Sở dĩ có chủ trương như thế v́ do t́nh thế
bế tắc, trước một cuộc nội chiến tương tàn. Nhiều trí thức có thể đă thất
vọng với cả hai phía nên không chấp nhận Cộng Sản mà cũng không chấp nhận
khối Tự do.
Từ đó mở ra con đường thứ ba.
Theo Lư Chánh Trung, các nước Á, Phi và Châu Mỹ La Tinh chỉ có thể thoát
khỏi t́nh trạng tủi nhục của sự lệ thuộc nghèo đói, bất ổn nếu có can đảm
thay đổi toàn diện những cơ cấu mục nát do thực dân để lại, dám thắt lưng
buộc bụng hầu có thể tự ḿnh giải quyết những vấn đề của ḿnh.
Trong lời mở đầu cuốn Cách Mạng và Đạo đức, ông viết: “Tại các nước
chậm tiến, cách mạng xă hội là một vấn đề sanh tử, một vấn đề danh dự”
Theo Lư Chánh Trung, tại miền Nam, thay v́ làm Cách Mạng xă hội, người ta
chống Cộng. Nhưng thật ra, cách chống Cộng hữu hiệu nhất là làm cách mạng xă
hội. Nhà cầm quyền và các đảng phái đều chỉ biết chống cộng, nhưng lại duy
tŕ cơ cấu thối nát, thay v́ làm cách mạng cơ cấu.
Ngay thời kỳ đó, nhiều người đă tự hỏi làm Cách mạng xă hội không cộng sản
là một lư tưởng hay chỉ là một ảo tưởng?
Lúc đó, người trí thức rơi vào t́nh trạng nói suông mà không làm?
Thực tế th́ là như vậy. Chưa bao giờ ở Việt Nam những điều mà nhóm Hành
Tŕnh đề ra về một cuộc Cách mạng không cộng sản đă có cơ sở để thực hiện.
Copyright © 2006 DCVOnline