Những hội chứng sau “Cách mạng 1-11-1963” (III)

 

Nguyễn Văn Lục

 

Tướng Tôn Thất Đính

Tướng Tôn Thất Đính, qua lời tường thuật của đại tá Nguyễn Hữu Duệ, viết như sau:

“Duệ, chắc anh em tụi mày hận tao lắm phải không? T́nh thế buộc tao phải làm như vậy Chúng toa phải biết, nếu Ba Đính này không theo cách mạng, th́ thằng Mai Hữu Xuân nó sẽ mượn thế giết hết tụi bay rồi.”
Rồi ông làm mặt cảm động, chùi nước mắt nói tiếp:

“Tụi nó giết cụ, tao có biết ǵ đâu. Đặt Ba Đính này vào sự việc đă rồi. Nếu cụ nghe tao th́ đâu đến nỗi nào”(...) Ông nói huyên thuyên, lúc mày tao, vẻ thân mật, lúc toa moa, (...) Mày gặp anh em, nói cho tụi nó rơ. Ba Đính này đâu có biết thằng Mai Hữu Xuân nó giết ông cụ như vậy. Tao phải theo tụi nó để bảo vệ anh em tụi mày.”

(Trích Nguyễn Hữu Duệ, như trên, trang 179.)

Người viết cũng có dịp trao đổi với Tướng Đính vào trung tuần tháng 7-2010 và xin được tóm tắt ghi lại.

Đúng ra, đây không chính thức là một buổi phỏng vấn. V́ thế cách xưng hô không theo một thể thức trịnh trọng như thông thường mà là Bác với em. Mặc dù không chính thức phỏng vấn, nhưng tôi vẫn cẩn thận mở máy thâu băng như thông lệ. Căn nhà tướng Đính xem ra có phần nhếch nhác, thiếu một bàn tay phụ nữ, mặc dầu bác hiện đang sống với một bà vợ Bắc Kỳ thứ “dữ”.

Giang sơn của bác thu gọn vào một góc với rất nhiều tấm h́nh trong quân phục oai vệ cầm ba toong của ông tướng một thời. Sau 1963, bác thường nhét một con dao găm vào đôi giầy bốt nhà binh cho thêm oai vệ, và đi đâu cũng có tiền hô hậu ủng, súng ống hà rầm.

Đó cũng là cung cách Tôn Thất Đính.

Cạnh đó có nhiều bằng khen, tưởng lục, huân chương, v.v... Bác không thể không hănh diện về điều đó. Nhưng những tấm h́nh trông beau trai, oai vệ so với vóc dáng hiện nay nh́n mà không khỏi buồn cho bác.

Nay bác như một con người già cô đơn, be bét rượu, say lướt khướt. Mặc dầu bác đă hứa chừa rượu với hai cô cháu gái của bác.

Tôi nh́n bác và khó có thể tin được: cái người ngồi trước mặt tôi, trông thế kia mà đă có thời hét ra lửa và đă gián tiếp giết hại tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.

Một ư tưởng lóe lên trong đầu tôi, ông Diệm đáng thương hay cái người ngồi trước mặt tôi đáng thương.

Rượu đă làm nhân cách bác thay đổi so với một vị tướng khác phong cách chững chạc, từ tốn, dè dặt
(tướng Nguyễn Bảo Trị). Bác Đính mời tôi uống la de, như vậy trong tủ lạnh c̣n hai chai. Bác tu hết cả hai chai c̣n lại rồi sai tôi vào tủ lạnh lấy chai khác. Hết hai chai làm ǵ c̣n chai khác; bác gắt nói c̣n một chai nữa mà tôi cố t́nh dấu không cho bác uống.

Cắt nghĩa cho bác hiểu là bác quên đă mời tôi một chai.

Tôi gợi ư bác nói về cái ngày 2-11-1963 và hỏi bác có phải chính bác đă gọi cho đại tá Lê Quang Tung – một người bạn thân thiết với t́nh đồng chí của bác
(Cả hai là đảng viên đảng Cần Lao - DCVOnline). Bác nhận có gọi. Nhưng theo anh Lê Quang Phúc, con trai đại tá Tung, lúc đó 15 tuổi th́ buổi sáng đó bố anh quyết định không đi.

Định mệnh cách nào đó đă giết đại tá Lê Quang Tung. V́ khi thiếu tướng Trần Thiện Khiêm gọi th́ đại tá Lê QuangTung quá tin người và nể Trần Thiện Khiêm nên đă mặc quân phục và lái xe jeep vào bộ Tổng tham mưu.

Ông bị thảm sát v́ lời mời này. Trần Thiện Khiêm là người gián tiếp giết Lê Quang Tung chăng?

Phần tướng Đính kể cho hay là khi vào đến bộ Tổng tham mưu th́ đă thấy, “‘thằng’ Conein ngồi chủ tọa giữa đám tướng lănh. Nó ngồi ghếch hai chân lên bàn. Và chỉ thị cho người này, người kia.” Sau đó, bác Đính bắt đầu chửi bọn tướng lănh chỉ là một lũ hèn, hám danh, hám lợi. Bác tuôn ra một tràng dài...

Tôi hỏi bác có biết ai giết ông Ngô Đ́nh Diệm – Ngô Đ́nh Nhu và nhất lại đại tá Lê Quang Tung? Bác cho biết, lúc đó bác đă đi ra ngoài, chỉ huy cuộc hành quân. Như thế bác không có mặt kể từ lúc 1 giờ 30.

Xem ra th́ những kế hoạch giết các ông Diệm-Nhu trên hầu như bác Đính không dính dáng và không biết ǵ.

Nhưng câu hỏi then chốt mà gần như tôi buộc bác phải trả lời là bác có điều ǵ hối tiếc trong cuộc đời binh nghiệp của bác không?

Dùng sức mạnh lư luận, ép một ông già không c̣n năng lực lư luận phải nh́n nhận xem ra có điều bất nhẫn. Cuối cùng bác đă thú nhận hối tiếc đă nhúng tay vào cái chết của hai ông Diệm- Nhu. Đồng thời cũng cố gượng gạo nói là tôi đă cảnh báo hai ông mà họ coi thường không nghe tôi.

Tôi thấy đă đủ những điều mà tôi muốn bác một lần phải nói ra. Và bác đă nói tất cả sự thật- cả tâm tư và sự trăn trở của bác. Sau đó bác rủ tôi ra ngoài đi dạo nói chuyện. Bác than về người vợ Bắc kỳ này. Chuyện riêng của bác xin khép lại ở đây. Tối hôm ấy, tôi được cô cháu gái của bác cho biết ông đi ra ngoài đường quen múa gậy ba toong, dọa nạt kẻ đi đường và bị cảnh sát làm biên bản.

Có lẽ đây là một buổi nói chuyện làm tôi buồn cho thế sự và con người hơn cả. Tôi tội nghiệp bác Đính hơn là ghét ông. Ngoài phần nói chuyện trực tiếp với tướng Đính, tôi c̣n được biết thêm nhiều chi tiết liên quan đến gia đ́nh, ḍng họ, cuộc đời tướng Đính. Trong đó, ông có người anh rể là cấp tướng phía bên cộng sản. Chị tướng Đính đă chết một cách thảm khốc khi chờ đợi lên đường tập kết ra Bắc với chồng năm 1954 tại rừng Phan Thiết. Bà đă bị cọp vồ, chết đi để lại một người con gái c̣n ẵm ngửa cho gia đ́nh tướng Đính nuôi. Tôi đă được nghe người con gái bất hạnh này kể lại cả quăng đời bất hạnh của bà trước 1975 và sau 1975 và bây giờ.

Chứng từ của một nhân viên ngoại giao đoàn thuộc ṭa đại sứ Anh về cái chết của anh em ông Diệm-Nhu
 

Trong Những huyền thoại & và sự thật về chế độ Ngô Đ́nh Diệm, tác giả Vĩnh Phúc có dành một chương nói về việc đi nhận xác hai ông Diệm Nhu do ông Nguyễn Văn Thành, 20 tuổi, cháu họ ông Diệm và Nhu, kể lại. Tôi cũng có dịp điện thoại nói chuyện với tác giả Vĩnh Phúc (ngày 25-11-2010) để ông nói rơ thêm về những điều đă ghi trong sách. Theo ông Nguyễn Văn Thành kể lại trong sách một cách khá trung thực là ngày 2-11-1963, Tổng tham mưu có điện thoại cho ông bà Trần Trung Dung đến nhận xác ông Diệm-Nhu tại nhà thương St Paul, góc đường Tú Xương và bà Huyện Thanh Quan.

“Cũng theo ông Nguyễn Văn Thành có 5 người đi nhận diện xác là: ông bà Trần Trung Dung, Nguyễn Văn Thành và một người em gái của đức cha Nguyễn Văn Thuận (sau là Hồng y Nguyễn Văn Thuận) và chồng bà này. Theo ông Nguyễn Văn Thành c̣n nhớ lại th́ mặt tổng thống Diệm bị bầm, không hiểu có bị đánh hay không. Về sau, Thành nhớ rằng ông Nhu bị bắn từ phía sau ra phía trước, v́ có vết phá ra đằng trước trán. Thành lục t́m trong túi hai ông th́ thấy có hai chuỗi hạt có thánh giá, một khăn mùi xoa. Thành lấy chiếc khăn trong túi ông Nhu, thấm máu với chủ ư giữ lại làm kỷ vật để trao cho bà Nhu. Rồi Thành đưa khăn đó cho bà em đức cha Thuận. Khi mọi người bước vào nhà xác th́ thấy xác ông Nhu được đặt trên chiếc băng ca quân đội để dưới đất. C̣n xác ông Diệm để nằm trên cái bệ xi măng, trên bệ có một tảng đá và bức tượng.”

 (Trích tóm lược Vĩnh Phúc, Những huyền thoại & sự thật về chế độ Ngô Đ́nh Diệm, trang 324-326).

Nhân đây, người viết xin nói rơ tên người em gái LM Nguyễn Văn Thuận và người đàn ông đi theo. Em gái LM Thuận là bà Nguyễn Thị Niềm (đă quá văng) và người chồng bà Niềm là một nhân viên ngoại giao trong ṭa đại sứ Anh ở thời điểm 1963. Tên ông là Brian Smith. Hai nhân vật ở Huế xác nhận với người viết có biết ông Brian Smith, có đi dự lễ đám cưới của ông Brian Smith với bà Ngô Kim Yến. Bà Ngô Kim Yến không có quan hệ họ hàng với gia đ́nh ông Ngô Đ́nh Diệm.

Qua trung gian một người cháu của bà Ngô Kim Yến, người viết được biết ông Brian Smith qua cuộc điện đàm ngày 19-11-2010. Người viết đă được nghe ông Brian Smith nhắc lại một vài sự việc về hai cái chết của ông Diệm Nhu. Ông Smith rất thông thạo tiếng Pháp mà c̣n tỏ ra biết nhiều chuyện. Ông dù lớn tuổi, nhưng c̣n đủ minh mẫn và sáng suốt, nhưng ông vẫn nói một cách chừng mực.
Ông cho biết ông lúc ấy ông có vợ Việt Nam tên Nguyễn Thị Niềm, cháu gái của TT Ngô Đ́nh Diệm, em gái LM Nguyễn Văn Thuận
(đều là con bà Ngô Đ́nh Thị Hiệp - DCVOnline). Vào đúng thời điểm 1963, ông bà vừa mới sinh được cháu gái tên là Chi Lan.

Chi Lan đă trưởng thành, lập gia đ́nh từ mấy năm nay rồi. Phần bà Ngô Kim Yến nói tiếng Huế rất là Huế. Không biết mặt, nhưng nghe giọng nói thanh thoát nhẹ nhàng, thoải mái th́ như nhắc nhở cả một thời xứ Huế với biết bao kỷ niệm. Hai ông bà qua câu chuyện có vẻ rất hạnh phúc.
Có lẽ đây là một buổi hạnh ngộ kỳ lạ trong đời may mắn gặp được ông một lần. Ông Brian Smith, đưa người viết từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, qua việc kể lại các sự việc một cách tự nhiên. Ông lấy vợ Việt Nam đă là một chuyện, lại có cơ duyên lấy cháu Tổng thống Diệm, chia sẻ gánh nặng oan nghiệt về hai cái chết của hai người bác và sau này một lần nữa lại lấy bạn gái của bà Niềm.

Một cách định mệnh, một nhà ngoại giao ngoại quốc lại dính dáng vào những giai đoạn lịch sử bi kịch của VN với vai tṛ một người trong cuộc.

Rồi bất ngờ nghe ông kể về việc đi thăm nhận dạng hai xác chết của TT Ngô Đ́nh Diệm và ông Ngô Đ́nh Nhu như thế nào. Trên đời sao lại có những hạnh ngộ như thế và hôm nay, tôi được nghe ông nói chuyện qua điện thoại.

Sau khi nghe tin anh em ông Ngô Đ́nh Diệm bị thảm sát, với tư cách người của Ngoại giao đoàn đồng thời là bà con gần nhất của gia đ́nh TT Ngô Đ́nh Diệm. Ông đă cùng với ông Trần Trung Dung đến nhận dạng hai xác chết ngay khi c̣n để trong thiết vận xa.
Theo ông Brian Smith th́ t́nh trạng các tướng lănh lúc bấy giờ là hốt hoảng, sợ hăi. Quả thực họ quá sợ hăi, xấu hổ và t́m cách che đậy. Ông Brian Smith nhấn mạnh trường hợp tướng Tôn Thất Đinh không dám đến nhận diện xác chết hai ông Diệm- Nhu v́ xấu hổ.

Ông Brian Smith nói tiếp,
“tôi có chụp nhiều bức h́nh hai cái xác ông Diệm và ông Nhu cho thấy họ đă chết như thế nào.Thật không vui vẻ ǵ khi phải nh́n hai xác chết của hai ông. Họ không đáng phải nhận một cái chết ghê tởm như thế. Thật là man rợ. Tôi không bao giờ có thể quên được những h́nh ảnh đó. Tôi chỉ muốn xác nhận ở đây rằng, họ đă bị đánh đập, bị đâm nhiều nhát dao với các thương tích trên mặt và trên cơ thể và sau đó bị kết liễu bằng những phát đạn. ”

Cũng theo ông Brian Smith, lúc đó ít có ai dám tới gần xác chết của hai anh em ông Diệm-Nhu.
“Nhưng tôi là một nhà ngoại giao th́ khác. Vả lại, tôi c̣n đến thăm xác chết hai ông với tư cách người thân cận nhất trong gia đ́nh ông Diệm. Question de famille.”

Ông nhắc lại đôi lần là ông c̣n giữ nhiều bức h́nh do chính ông đă chụp hai ông ở trong thiết vận xa. Nhưng hiện nay ông để tất cả ở bên Luân Đôn. Khi nào về lại Luân Đôn sẽ gửi sau.


Xin dừng câu chuyện về ông Brian Smith ở đây đến khi có các bức h́nh đó. Thật rất mong muốn và hy vọng sẽ nhận được những bức ảnh đó.

Nếu nhận được những bức h́nh đó th́ th́ đây là những bức ảnh
(lịch sử) quư giá nhất về sự kiện và của giai đoạn đó mà chúng ta đă đọc/xem được từ trước đến nay. Những tấm h́nh đó đồng thời giúp soi sáng thêm về hai cái chết bí ẩn của họ.

Trao đổi qua điện thoại với tướng Lê Minh Đảo

Gần đây, tài liệu sách vở trích dẫn lại
(đặc biệt tác giả Lệ Tuyền trong bài “Cố Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm: Người Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân” đă trích dẫn lại cuốn Nam Việt Nam, 1954-1975 Những sự thật chưa hề nhắc tới, của Hoàng Lạc và Hà Mai Việt, Texas, 1990 trong đó ám chỉ rằng tướng Lê Minh Đảo là người đă giết đại tá Lê Quang Tung. Thêm đó có bài viết của ông Tú Gàn chứng minh tướng Lê Minh Đảo không thể là người giết ông Lê Quang Tung. Mới đây nữa có thêm bài viết của đại tá Trần Doăn Thường viết lại theo lời kể của tướng Lê Văn Nghiêm.

Bài viết của bà Lệ Tuyền trích dẫn lại trong sách của tướng Hoàng Lạc như sau:

Trần Văn Đôn đă gọi điện thoại cho ông nói là mời đến họp. Và trong phiên họp của cái gọi là “Hội Đồng quân nhân Cách mạng”. Đại tá Lê Quang Tung đă lớn tiếng, “Chúng bay đeo lon, mặc áo, thụ hưởng phú quư, lạy lục để được tổng thống ban ơn, mà nay lại dở tṛ bất nhân, bất nghĩa.”

Đại tá Lê Quang Tung chỉ kịp nói đến đó th́ liền bị cựu tướng Lê Minh Đảo lúc đó là đại úy, tùy viên của tướng Lê Văn Kim, lôi lên cḥi canh trên sân thượng của ṭa nhà chánh Bộ Tổng Tham Mưu bắn chết ngay.

Em ruột của đại tá Lê Quang Tung là Thiếu tá Lê Quang Triệu, Tham mưu trưởng lực lượng đặc biệt được tin cũng liền chạy sang Bộ Tham mưu để xem hư thực, th́ cũng bị đại úy Lê Minh Đảo dùng súng bắn chết.”
 

Tướng Hoàng Lạc (t) và Đại tá Hà Mai Việt (p)
Nguồn: © hon-viet.co.uk


 

Những Sự Thật Chưa Hề Nhắc Tới
Nguồn: hon-viet.co.uk/


Tất cả những sự kiện nêu trên đều rất khó kiểm chứng thật hư v́:
 

• Ai có thể cho biết đại tá Lê Quang Tung có thực sự nói những lời mắng nhiếc tướng lănh như thế?
• Tướng Kim bị thất sủng, không có quân, chỉ có một tùy viên quân sự
(sĩ quan Lê Minh Đảo) khó có thể đảm nhiệm công việc đó dễ dàng.
• Trong ngày đảo chánh tướng Cao Văn Viên cũng bị nhốt chung một chỗ với đại tá Lê Quang Tung khi được thả có kể lại sự việc cho bà Lê Quang Tung. Theo tướng Cao Văn Viên cho biết vào khoảng hai giờ sáng ngày 2-11-1963 th́ quân cảnh vào dẫn đại tá Lê Quang Tung ra ngoài và từ đó, ông không hề biết số phận đại tá Lê Quang Tung ra sao nữa. Tướng Cao Văn Viên là nhân chứng cuối cùng những giây phút chót của đại tá Lê Quang Tung. Các tướng Hoàng Lạc và Đại tá Hà Mai Việt, không có mặt tại chỗ và không nêu ra nguồn của thông tin “Lê Minh Đảo bắn Lê Quang Tung và Lê Quang Triệu”.
• Về phía Mỹ - của CIA hay của các tác giả sử gia, báo chí - không có tài liệu nào đề cập tới trường hợp Đại úy Lê Minh Đảo có liên quan đến việc Đại tá Tung bị giết.


Đến đây, xin dành cho tướng Lê Minh Đảo đôi lời giải thích.

Theo tướng Lê Minh Đảo, sau 1-11-1963, ông được điều động về làm tỉnh trưởng Long An và vào khoảng tháng 12, Thiếu tá Nguyễn Văn Nhung
(1919 hay 1920; chết 31 January 1964) có xuống thăm ông. Trong dịp này, Thiếu tá Nhung có tiết lộ về việc giết đại tá Lê Quang Tung đồng thới xác nhận việc chôn cất ở đâu. Thiếu tá có cho biết ông ta đang đeo cái đồng hồ của đại tá Tung. Nhung đă đâm nhiều nhát mà ông Tung không chết ngay; xác đă chôn cùng cả thẻ bài quân đội tại nghĩa trang người Hoa.

Để kết thúc phần này, xin đưa ra lời kể lại của tướng Lê Minh Đảo như phần kết luận của l người đă được nghe Nguyễn Văn Nhung kể lại về vụ giết hai anh em ông Diệm-Nhu và giết hai anh em đại tá Tung như thế nào.

Vụ giết hai anh em ông Diệm-Nhu
 

Không Như Dương Hiếu Nghĩa
Nguồn: OntheNet


Có hai xe thiết giáp và hai sĩ quan có trách nhiệm “thanh toán” ông Nhu và có thể ông Diệm. Đó là các sĩ quan Dương Hiếu Nghĩa và Nguyễn Văn Nhung. Định mệnh an bài cả hai anh em lại được lên ngồi cùng một xe. Chỉ có Đại úy Nhung ngồi trên tháp một xe M113. Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa th́ ngồi trên xe jeep. Trong thâm tâm th́ thiếu tá Nghĩa có thể cũng muốn tránh công việc bội bạc đó nên đă đùn cho Nguyễn Văn Nhung “chuyên môn” hơn. Đại úy Nhung kể là lúc xe dừng ở cổng xe lửa, ông đă mở nắp xe và dùng súng bắn ông Nhu trước, sau đó bắn đến ông Diệm. Bắn xong, Nhung c̣n chui vào xe và dùng dao đâm cả hai anh em. Cứ theo những chi tiết kể lại ở đây th́ bắn trước, đâm sau và không có vụ tra khảo ǵ cả!

Việc thanh toán hai anh em ông Diệm-Nhu là có quyết sẵn và từ trước rồi.

Về vụ giết đại tá Lê Quang Tung và thiếu tá Triệu

Đại uư Lê Minh Đảo xác nhận lời Đại tá Cao Văn Viên kể lại, ông bị giam chung với đại tá Lê Quang Tung và măi đến hai giờ là đúng; Nhung mới dùng dao găm đâm đại tá Lê Quang Tung. Buổi tối cùng ngày, Thiếu tá Triệu mới vào và cũng bị trói tay, sau đó bị thanh toán bằng dao găm đến chết. Thiếu tá Triệu có phần khỏe nên công việc có phần vất vả hơn. Sau đó Nhung dùng xe chở họ đi ra cổng số 4, sau bộ TTM trên một con đương đất đỏ dẫn ra một nghĩa trang người Hoa. Đến nơi, Nhung đă vội vă vùi thây họ mà tay vẫn c̣n bị c̣ng và vùi thây hai anh em ở đó.

Như thế, cứ theo lời kể của tướng Lê Minh Đảo trên th́ cả 4 người đều do một bàn tay Nhung thanh toán.

Do được Thiếu tá Nguyễn Văn Nhung kể về địa điểm chôn xác đại tá Lê Quang Tung nên sau này có dịp xuống Marseille vào năm 2003 cùng với Trung tá Lê Văn Trang, Tướng Lê Minh Đảo có gặp ông Cầu
(nguyên chuẩn úy. Sĩ quan tiếp liệu của lực lượng đặc biệt) là con rể của ông Lê Quang Tung, Tướng Đảo có nhắc tới địa điểm chôn cất mà Thiếu tá Nhung đă kể cho ông.

Người viết c̣n được biết chính đại tá Hà Mai Việt nay cũng phủ nhận những ǵ đă cùng viết với Tướng Hoàng Văn Lạc, trong cuốn Nam Việt Nam,1954-1975 Những sự thật chưa hề nhắc tới.

Những tâm t́nh của Lê Quang Phúc, con trai đại tá Lê Quang Tung
 

Đại tá Lê Quang Tung (TL LLĐB) và Đại tá Hồ Tấn Quyền (Tư lệnh Hải Quân) bị phe đảo chánh giết ngày 1/11/1963
Nguồn: © vietlyhuong.blogspot.com


Đây có thể là lần đầu tiên ông Lê Quang Phúc trao đổi những ǵ liên quan đến cái chết của thân phụ ông, Đại tá Lê Quang Tung, mà ông giữ kín trong ḷng từ bao nhiêu năm nay. Ít lắm cũng gần nửa thế kỷ im lặng, ẩn nhận và chịu đựng.

Những tâm t́nh này cũng giúp soi sáng một phần không ít vào cái chết oan nghiệt và bí ẩn của thân phụ ông mà cho đến nay, chết thế nào, ai giết và chôn cất ở đâu cũng không rơ.

Buổi nói chuyện điện thoại giữa chúng tôi diễn ra đầu tháng sáu, 2010, sau đó người viết bài có gặp ông Lê Quang Phúc trọn một ngày để nói chuyện và bổ túc những chi tiết chưa rơ. Và những ngày gần đây thường liên lạc để so sánh, phân tích những dư luận khác nhau liên quan đến cái chết của đại tá Lê Quang Tung.

Theo ông Lê Quang Phúc, lúc đó ông 15 tuổi nên cũng hiểu biết được một số sự việc liên quan đến cái chết của thân phụ ông. Buổi sáng 1-11-1963,
(ngày lễ chư thánh nên đại tá Lê Quang Tung được nghỉ ở nhà, không đi làm) thân phụ ông có nhận được một cú điện thoại từ tướng Tôn Thất Đính, một đồng chí và người bạn thân thiết của gia đ́nh mời đại tá Lê Quang Tung lên Tổng Tham mưu họp. Đại tá Tung đă từ chối sau khi lớn tiếng với tướng Tôn Thất Đính và vẫn mặc bộ đồ Pyjama ở nhà, ông đă quyết định không đi họp. Nhưng sau đó, tướng Trần Thiện Khiêm lại gọi điện thoại đến nhà mời đi họp. Không biết tướng Khiêm nói những ǵ và lần này đại tá Tung đă đổi ư và lên xe jeep đi họp.

Quyết định đi họp lần này đưa đến cái chết oan nghiệt sau đó v́ lời mời của tướng Trần Thiện Khiêm.

Buổi chiều cùng ngày, vào khoảng 3 giờ chiều, th́ Tổng thống Diệm gọi đến nhà
(trong nhà có đường giây điện thoại của phủ tổng thống) và chính Lê Quang Phúc trả lời điện thoại. Ông Phúc sau đó đă trao điện thoại cho mẹ ông nói chuyện với tổng thống. Sau khi mẹ ông tŕnh với Tổng thống là Đại tá Tung đă đi họp ở TTM được biết những lời nói cuối cùng của tổng thống là, “Vậy là không xong rồi.” Và Tổng thống cúp điện thoại.

Câu nói cuối cùng của tổng thống Diệm: Vậy là không xong rồi có thể bao hàm hai nghĩa: Hoặc ông Lê Quang Tung có thể bị mua chuộc và theo nhóm đảo chánh, hoặc đúng hơn là ông đại tá Tung đă bị rơi vào bẫy của đám tướng đảo chánh và ông Diệm cảm thấy mất hết mọi nguồn hy vọng.

Cũng kể từ đó, gia đ́nh hoàn toàn không nhận được tin tức ǵ của Đại tá Tung. Ngày hôm sau, một số sĩ quan thân tín của Đại tá Tung đem xe bọc sắt đến nhà và yêu cầu cả gia đ́nh phải đi tạm lánh nơi nhà bà con.

Theo ông Lê Quang Phúc, không biết bằng cách nào, LM Nguyễn Văn Thuận lúc đó là bề trên chủng viện ngoài Huế, chắc là có sắp đặt trước, đă gửi LM Etcharren vào Sài G̣n t́m được gia đ́nh đại tá Tung và đưa ba người con trai đi ra Huế nhập tu.

Phần các người con gái th́ được gửi lên Thủ Đức tại ḍng nữ tu Đức Bà truyền giáo
(Notre Dame Des Missions).

Sau cái chết của Đại tá Tung, gia đ́nh ông kể như tan nát, mỗi người mỗi nơi. Phần căn nhà của họ th́ sau đó đă bị quân đội trưng dụng. Theo lời kể lại của các hạ sĩ quan phục dịch tại nhà Đại tá Tung th́ họ đă đến chở cả tủ thờ bằng gỗ cẩm lai mang đi mất.

Kể từ đó, Lê Quang Phúc và hai người em trai sống tại chủng viện Huế và suốt đời không quên ơn những người đă cưu mang gia đ́nh ông trong lúc hoạn nạn. Sau khi đỗ tú tài hai th́ Lê Quang Phúc được gửi lên học tại Giáo Hoàng Học viện Piô 10 cho đến 1975.

Trong suốt thời gian sống ẩn tích, Lê Quang Phúc bị gậm nhấm về nỗi hận oán muốn ra khỏi chủng viện để đăng lính bởi v́ trong ḷng ông vẫn mang những nỗi oán hận khôn nguôi những kẻ ám hại cha ḿnh.

Nhưng LM Nguyễn Văn Thuận, hơn ai hết hiểu tâm trạng của Lê Quang Phúc, đă khuyên ông không nên đi lính và xóa bỏ hận thù.

Một cơ hội nữa là chính vị trung tá Mỹ từng là cố vấn cho đại tá Lê Quang Tung đă thay mặt tổ chức đến nhà và yêu cầu đưa cả gia đ́nh sang Mỹ để cho các con đại tá Tung có cơ hội ăn học. Một lần nữa, LM Nguyễn Văn Thuận cản không cho đi Mỹ nói,
“Chúng tôi không để các con chị đói đâu mà.”

Sự ngăn cản này nó có lư do nội tại của nó mà người trong cuộc hiểu được. Xem ra ông Lê Quang Phúc cũng không tiếc nuối ǵ việc bỏ lỡ một cơ hội sang Mỹ học hành cho riêng ḿnh.

Nh́n lại quăng đời bị ám ảnh bởi quá khứ đen tối về một cái chết đầy oan nghiệt của thân phụ, nếu không có được sự giúp đỡ nuôi ăn học trong nhiều năm, số phận con cái đại tá Lê Quang Tung đă hẳn không được như ngày hôm nay.

Trách nhiệm những người đă giết đại tá Lê Quang Tung v́ thế càng trở nên nặng nề về một hậu quả kéo dài sau đó nhiều năm liên quan đến số phận không may cho cả một gia đ́nh với một bày con nhỏ, đứa lớn nhất mới 15 tuổi.

Họ đă sống âm thầm, ẩn kín ṛng ră mấy chục năm nay. Họ không có một lời than phiền, không một lời tố cáo, lên án ai.

Và đến nay mới có dịp được tŕnh bày.

Theo ông Lê Quang Phúc, không phải là ông không có dịp để nói. Có người muốn được tiếp cận để ông bày tỏ. Nhưng cách này cách khác ông đă từ chối. Qua nhiều lần tiếp xúc với ông, người viết phải nh́n nhận ông đă đủ trưởng thành, suy nghĩ đă chín chắn, chừng mực và nhất là trong một thái độ khoan ḥa, rộng lượng và nhân bản.

Tôi cũng sơ sót và chưa kịp hỏi được nỗi ḷng của bà Lê Quang Tung như thế nào? Bởi v́ tôi đă có lần được nghe bà đại tá Hồ Tấn Quyền nói về cái chết của chồng bà và những kẻ chịu ơn Đại tá Hồ Tấn Quyền đă phản bội ra sao? Cuộc sống gia đ́nh một Đại tá đông con nói về số lương bổng để thấy những người sĩ quan thanh liêm sống thanh đạm đến làm tôi ngạc nhiên và mủi ḷng.
(Theo bà Hồ Tấn Quyền lương của Đại tá Tư lệnh Hải Quân [8/1959-1/11/1963] lúc đó khoảng trên 8 ngàn đồng – DCVOnline).
 

Tướng Nguyễn Khánh
Nguồn: OntheNet


Phần bà Tung, theo lời kể của Lê Quang Phúc, đă đi gơ cửa từng tướng lănh một để năn nỉ họ chỉ chỗ chôn xác chồng bà. Nhưng, từ Tướng Tôn Thất Đính, Trần Thiện Khiêm đến Nguyễn Khánh, tất cả đều t́m cách thối thác. Nghĩa là không biết ai giết mà cũng không biết chỗ chôn cất ở đâu.

Đó cách đối xử của hàng tướng lănh đảo chánh với gia đ́nh một sĩ quan mới ngày hôm trước c̣n là “huynh đệ chi binh” chỉ v́ không cùng chính kiến nên bị giết chết và mất xác.

Việc trốn tránh trách nhiệm này là một điều khó chấp nhận được.

Phần Lê Quang Phúc, cái chết của cha hẳn đă ám ảnh suốt cuộc đời trai trẻ của ông. Ông tâm sự, nhiều lúc như hoang tưởng, ông vẫn tin rằng cha ông c̣n sống và có thể được người Mỹ cứu thoát và gửi đi công tác ở một chỗ nào đó không ai được biết. Ngay các sĩ quan thân cận đại tá Tung hay ông Lê Thành Ư, nhiều người vẫn c̣n nuôi mối hy vọng và mong một ngày trở về của vị Đại tá.

Nhưng cho đến hôm nay th́ phải đành chấp nhận một sự thật là Đại tá Lê Quang Tung đă bị ám hại và đă bị chôn vùi nay không có hy vọng t́m ra chỗ chôn xác chết.

Qua tâm t́nh bày tỏ th́ hiện nay ông Lê Quang Phúc không c̣n mang tâm trạng oán hận các vị tướng lănh trên nữa. Nhưng ông đồng thời cho rằng sau mấy chục năm bây giờ mới được tướng Lê Minh Đảo chỉ địa điểm chỗ chôn cất th́ xem ra quá muộn.

Trên thực tế, có thể nay nhà cửa đă được xây cất kín và không có cách chi đào mộ đi t́m dấu tích hai xác anh em ông Lê Quang Tung.

Vả lại đối với ông Lê Quang Phúc th́ việc chỉ địa điểm chôn thân phụ ông không c̣n là điều quan trọng nữa.

Cha ông đă chết một cách oan uổng và nói cho cùng chôn cất ở đâu cũng thế thôi.

Điều chính yếu, ông Lê Quang Phúc cho rằng, các vị tướng lănh trong vụ đảo chánh năm 1963 nợ gia đ́nh ông một lời giải thích.

Lời giải thích là nên cho biết ai là người ra lệnh giết chết thân phụ ông và ai là người trực tiếp đă hạ sát đại tá Lê Quang Tung và chỉ chỗ chôn cất xác hai anh em họ.

Nhưng món nợ đối với gia đ́nh Lê Quang Tung cũng là một món nợ chung cho toàn thể quân đội VNCH và nhân dân miền Nam.

Không thể nào những người có trách nhiệm trực tiếp cứ tránh né, giữ im lặng măi được. Với vài vị hiện c̣n sống như Đại tướng Trần Thiện Khiêm, Đại tá Dương Hiếu Nghĩa, đă quá muộn, sự thật cần được nói ra.

Riêng trường hợp tướng Lê Minh Đảo th́ ông Lê Quang Phúc cho rằng không có đủ yếu tố để buộc bất cứ trách nhiệm nào cho vị đại úy tùy viên của tướng Lê Văn Kim.

Tâm tư của ông Lê Quang Phúc cho đến lúc này là trong sáng, minh bạch và công bằng của một người con đối với cha ḿnh và đối với những ai đă sát hại cha ông.

Phần người viết chỉ có một ư kiến nhỏ sau đây.

Cuộc đảo chính 1-11-1963 tự nó mất tính chính nghĩa v́ có âm mưu, bảo kê và tiền của người Mỹ.

Và cũng kể từ đó không có bất cứ tướng lănh nào có đủ tư cách người thừa kế có quyền uy có tầm vóc để cho dân chúng và quốc tế kính nể và tôn trọng nữa.

Không ai thay thế được ông Ngô Đ́nh Diệm trong vai tṛ Tổng thống miền Nam Việt Nam.

Đó là một điều sau nhiều năm xáo trộn người ta mới dần nhận ra được điều đó.


© DCVOnline