Nguyễn Văn Lục

Mạn đàm với Vĩnh Phúc  (Kết)

DCVOnline & Nguyễn Văn Lục: Từ tháng 3, 2006 tất cả bài viết của Nguyễn Văn Lục là bài viết riêng cho Đàn Chim Việt với © DCVOnline. Mọi trích lục, đăng lại – không ghi rơ xuất xứ, không ghi © DCVOnline, hay không có sự đồng ư trước của Đàn Chim Việt & tác giả – vi phạm luật tác quyền sở hữu trí tuệ và sử dụng ngay thẳng (Copyright and Fair Use).
NVL: Trong vụ xử Phan Quang Đông ngày 26/3/64, ṭa án cách mạng họp ở Huế đă xét xử Phan Quang Đông về các tội cố sát, bắt giam trái phép, sách thủ tiền bạc và lũng đoạn kinh tế. Các tội đó liên hệ đến 19 nạn nhân từ 26/10/55 – 1/11/63. Vào Năm 1963, gia đ́nh ông Yến đă đệ đơn TT Diệm cứu xét. Ông Diệm giao cho ông Đỗ Mậu, cục trưởng an ninh quân đội. Ông này sợ liên lụy lại trao cho đại úy Phạm Bá Thích ở Huế. Cuộc điều tra kết quả ra sao th́ không ai được biết. Nhưng chắc chắn đă đưa đến cái chết của Phan Quang Đông. Ở Sàig̣n th́ vào ngày 25/6/64, Dương Văn Hiếu, Nguyễn Thiện Dzai và Nguyễn Tư Thái bị kết án khổ sai chung thân và Phan Khanh 10 năm khổ sai.

VP: Người ta bảo Phan Quang Đông phải chết, cũng như Đặng Sỹ phải lănh án tù, v́ các tướng đảo chính muốn làm vừa ḷng một số nhà lănh đạo Phật giáo quá khích.

NVL: Đây là câu hỏi mấu chốt, câu hỏi có thể c̣n gây tranh luận, là đầu mối cho việc lật đổ ông Diệm hay ít ra là cái cớ cho việc lật đổ ông: ông Diệm, ông Nhu có kỳ thị Phật giáo hay không?

VP: Câu hỏi coi vậy không khó để trả lời. Nếu tôi làm chính trị th́ ngay cho dù tôi có đố kỵ với Phật giáo, tôi vẫn tỏ ra thân thiện với Phật giáo. Ông Diệm, ông Nhu đủ khôn ngoan để làm việc đó. Vấn đề là cấp dưới như tỉnh trưởng, quận trưởng làm bậy mà ông Tổng thống không thể kiểm soát hết được, theo như nhận xét của Ḥa thượng Thích Tâm Châu. Nhưng, Ông Diệm không phải là loại người đóng kịch giỏi đến như thế?

NVL: Đóng kịch hay chắc phải dành cho ông Nguyễn Khánh, Trần Văn Đôn?

VP: Không, ông Hồ đóng hay hơn chứ. Khánh, Đôn sao b́ được. Khánh phải gọi là diễu dở.

Theo lời kể của Lê Châu Lộc, chính TT Quảng Liên, Hiệu trưởng trường Bồ Đề gần chợ Cầu Muối đă được ông Diệm cho xuất ngoại du học, và chính ông Diệm đă tặng Đức Đạt Lai Lạt Ma 10 ngàn đô-la để giúp người tỵ nạn Tây Tạng.

Phần cụ Vơ Như Nguyện, lúc c̣n làm Chủ tịch Uỷ ban Nội vụ Quốc Hội, đă đưa các TT Trí Thủ, Thiện Minh, Trí Quang vào gặp Tổng thống Diệm để xin đổi tên Hội Phật giáo Thừa Thiên thành Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Ngày hôm sau ông Diệm kư liền.

C̣n chuyện này không kém quan trọng. Xưa nay, người ta thường bảo các ông Diệm Nhu ra lệnh tấn công chùa, gọi là kế hoạch “nước lũ”. Việc đem lực lượng cảnh sát tấn công chùa là một quyết định vụng về của chế độ. Đă đành có nhiều tướng lănh mà đứng đầu là Tôn Thất Đính, đề nghị tấn công chùa. Nhưng trách nhiệm người lănh đạo vẫn là ông Tổng Thống. Sự sáng suốt, sự khôn ngoan của người lănh đạo để đâu? Hay cũng bảo rằng đằng sau chuyện này có bàn tay người Mỹ?
Tôi đă hỏi ba người, ở 3 tư thế khác nhau.

NVL: Xin cắt ngang ông một lần nữa về cách thức của ông khi chọn người để phỏng vấn. Sự chọn lựa có chủ đích của ông giúp nâng mức độ khả tín của cuốn sách. Ngoài ông Trần Kim Tuyến là điều cần thiết cho sự h́nh thành cuốn sách này không tránh được. Những tên tuổi khác đă không có mặt như Lâm Lễ Trinh, Đỗ Mậu là một sự không có mặt có ư nghĩa?

Tuy nhiên, có một người mà tôi nghĩ rằng nên được phỏng vấn lắm. Đó là cụ Đoàn Thêm. Tôi biết chút ít về con người cụ Đoàn Thêm. Cụ là người làm việc bên cạnh ông Diệm, nhưng không ưa tính nết ông Diệm, nếu không nói là ghét và đố kỵ. Nhưng qua những ghi chép trong: “Việc Từng Ngày”, người ta thấy cụ nhận xét chi li, tỉ mỉ và khá là công bằng đối với ông Diệm. Thật sự không cần ca tụng hay nịnh ông Diệm như một số sách đă viết. Theo tôi, chỉ cần viết công bằng, viết trung thực cũng đủ rồi. Rất tiếc là nay cụ Đoàn Thêm cũng đă mất rồi.


VP: Cám ơn hảo ư của ông trong những nhận xét về các nhân vật được phỏng vấn, ông đă nói trúng ư tôi. Riêng cụ Đoàn Thêm tôi đă cố thử xin phỏng vấn nhưng khó lắm, v́ cụ dè dặt. Nay rất tiếc cụ đă qua đời. Bây giờ xin trưng dẫn ư kiến của ba người đó.

 
Ông Cao Xuân Vỹ: “Việc tấn công chùa là do đề nghị của các tướng. Ông Nhu nói với tôi thế này: Phải giải quyết vụ Phật giáo cho xong, không th́ anh em binh sĩ ngoài tiền tuyến không an tâm. Sau đó, tôi có hỏi các tướng, các ông chối hết. Nhưng mấy anh em ấy họp nói rằng, chính Tôn Thất Đính chủ tŕ phiên họp. Nhưng đứng ra hành động là Lực lượng đặc biệt và Cảnh sát.”

Ông Cao Xuân Vỹ cũng có mặt ở chùa Xá Lợi, lúc chùa bị tấn công. Chắc hẳn những điều ông nói là đúng.

Cụ Quách Ṭng Đức: Có lẽ với vai tṛ của cụ là Đổng lư văn pḥng phủ Tổng thống, cụ cũng có thể biết được tường tận vụ khủng hoảng Phật giáo. Nhà cụ lại ở ngay cạnh chùa Xá Lợi nên cũng thấy cuộc tấn công chùa. Đây là những câu tôi hỏi cụ: “Có đàn áp Phật giáo hay không?” “Không có đàn áp Phật giáo. Chính phủ giúp xây chùa Xá Lợi và nhiều chùa khác. Ông Diệm vốn biết nhược điểm của ḿnh là người Thiên Chúa, ông cố giữ quân b́nh.” “Ai ra lệnh tấn công chùa?” “Lúc đó ra lệnh miệng thôi à. Tấn công chùa là Cảnh sát, không phải quân đội. Tôi ở ngay bên, các chùa cũng để loa rầm rộ lắm. Nghe họ hô những khẩu hiệu ghê lắm. Xem thường chính phủ lắm.” “Có vài tướng đề nghị đánh chùa?” “Chắc là các tướng như tướng Đính có ư kiến đánh vào các chùa. Tôi thấy khi có vụ Phật giáo rồi, cụ Diệm buồn. Tôi đoán thấy ông hơi chán nản. Phật giáo làm quá rồi, ổng không muốn làm việc nữa. Một số công việc tôi tŕnh lên. Ổng nói đưa cho ông Nhu. Tôi không thấy ông Nhu có tham vọng thay ông Diệm. Không thấy ǵ”.

Ḥa Thượng Tâm Châu: Theo Ông Cao Xuân Vỹ: “Ông Tâm Châu không biết ǵ cả, vừa là nạn nhân, vừa là anh hùng.” Tôi đă hỏi Ḥa thượng Tâm Châu như sau:

– Theo Ḥa Thượng, Tổng thống Diệm và ông Nhu có kỳ thị Phật giáo không?

– Thực ra đối với TT Diệm khi đó tôi có gặp th́ biết. Ngài là người nho học. Ngài có tinh thần dân chủ hơn. C̣n vấn đề kỳ thị, th́ tôi không dám nói có hay không có. Chắc chắn th́ tôi nói thẳng thắn ở cấp trên th́ đương nhiên hiểu biết rộng hơn cấp thừa hành dưới, hoặc là chẳng hạn bị ảnh hưởng của Tổng giám mục Ngô Đ́nh Thục là người vẫn muốn làm sao tôn giáo ḿnh phát triển, nên t́m phương thức... Có thể người dưới làm những cái nó sinh ra chuyện không tốt. Tôi tin tưởng là cấp trên không đến nỗi nào.

– Hồi đó sự phát triển Phật giáo nói chung, mà điển h́nh là sự phát triển các chùa chiền, có ǵ trở ngại không?

– Thực ra không có ǵ trở ngại. Nó chỉ có vấn đề trong sự b́nh thường chỗ nào làm chùa mà xin phép th́ được xét thôi. Chung chung không có ǵ cả.

– Không bị trở ngại?

– Chỗ nào th́ tôi không biết chứ trong Sàig̣n th́ tôi không thấy.Tôi thực sự không thấy.

– Hôm cảnh sát tấn công chùa, Thầy đang ở đâu?

– Tôi đang ở chùa Xá Lợi. Tôi cũng bị bắt, bị giam, nhưng không biết là giam ở đâu. Giam cho đến ngày 2/11/1963 mới được về.

– Thầy có bị hành hung không?

– Đánh đập th́ không có.
 

TT Thích Tâm Châu: Tôi không bao giờ có, tôi chống Cộng từ Bắc.
Nguồn: sc.groups.msn.com


– Phong trào tranh đấu Phật giáo có bị ảnh hưởng của Cộng Sản không?

– Dạ không. Không có. Ở miền Trung th́ tôi không biết, nhưng trong Nam th́ tôi không thấy có vấn đề Cộng sản. Về sau mới có chứ lúc ấy không có ǵ.

– Riêng thầy, Cộng sản có cho người liên lạc không?

– Tôi không bao giờ có, tôi chống Cộng từ Bắc.

– Thầy nghĩ sao về thầy Trí Quang? Người ta nói thầy Trí Quang thiên Cộng?

— Tôi không được gặp thầy Trí Quang nhiều. Ngài ở ngoài Trung. Chỉ nói thẳng thắn cái cao vọng của cụ ấy nặng hơn, chứ c̣n Cộng sản th́ không biết sao cả.

 
Cần nói thêm là ngoài một số viên chức chính phủ làm bậy để lấy điểm, c̣n một số cha di cư lợi dụng tên tuổi ông Diệm để trục lợi.

NVL: Có thể ông cho biết một vài trường hợp cụ thể.

VP: Th́ như ông Cha Khai, đi đâu cũng lấy danh nghĩa người của Tổng Thống . Ông Diệm đă gọi vào và từ đấy, ông không c̣n được héo lánh đến dinh Độc Lập như trước nữa.

NVL: C̣n một người nữa không thể không nói đến. Bà Ngô Đ́nh Nhu. Nếu Thượng Tọa Trí Quang có thể làm rung chuyển nước Mỹ th́ Bà Nhu có thể làm lung lay chế độ? Ông đồng ư chứ?

VP: Đồng ư một nửa. Câu hỏi của ông có tính gài bẫy, trả lờI cũng chết, không trả lời cũng chết.

NVL: Tôi có cảm tưởng ông có vẻ ghét, khinh thường bà Nhu về những ngôn ngữ, cử chỉ xấc xược của bà ấy. Mặt khác, tôi lại có cảm tưởng ông biện hộ, bênh vực bà ấy. Chẳng hạn, trong sách ông cố t́nh chứng minh rằng bà ấy không kinh tài, không tham nhũng, hối lộ? Điều đó có mâu thuẫn không?

VP: Không có ǵ là mâu thuẫn cả. Ghét là một chuyện. Ghét tính nết, không ưa. Nhưng ông cho phép tôi dùng lại chữ của ông đă dùng, tôi phải công bằng với bà ấy. Theo tôi, bà là nạn nhân bị bôi nhọ một cách thô bỉ nhất thời ông Diệm.

NVL: Xin cho vài tỉ dụ cụ thể.

VP: Nó hạ cấp đến chả muốn nói ra đây như ghế khoái lạc, pḥng bà Nhu bốn phía lắp gương, ngủ với ông Diệm, giữa thanh thiên bạch nhật ngồi trên ḷng ông Diệm, ỏn ẻn bá vai bá cổ.

NVL: Tôi nghĩ rằng, đối với Hà Nội khi họ bôi bẩn bà Nhu, nó không c̣n chỉ nhằm vào cá nhân bà Nhu và chế độ ấy nữa, nó vượt lên trên những bôi nhọ cá nhân. Nó trở thành chính sách, đường lối của nhà cầm quyền Hà Nội bấy giờ nhằm bôi xấu miền Nam.

Họ dùng những sách báo bôi bẩn chế độ miền Nam để tuyên truyền chống lại miền Nam. Miền Nam đă để sơ hở về điều này. Ở miền Nam th́ Cộng sản khuynh đảo, thổi phồng bịa đặt để gây rối loạn. Ở ngoài Bắc th́ ngược lại bưng bít, ém nhẹm và xuyên tạc miền Nam.

Điều đó cho thấy Cộng Sản chỉ có thể tồn tại bằng sự che đậy, gian trá và lừa đảo.

Đồng thời, nó cảnh báo chúng ta phải cảnh giác một số những cây viết ngoài nước, một số diễn đàn điện tử đang tuyên truyền cổ vơ làm tay sai cho Cộng Sản.

Tôi cũng xin được phép bạch hóa một vài tác giả mà ông vẫn muốn né tránh, không tiện hài tên họ ra. Đă đến cái thời điểm phải đưa tên họ ra rồi. Đó là những tác giả như ông Mặc Thu, Lê Trọng Văn (cán bộ Cộng Sản), Nguyễn Đắc Xuân (cán bộ Cộng sản), Hoàng Trọng Miên. (Học giả thiệt trong việc đạo văn cuốn sách của Nguyễn Đổng Chi ngoài Bắc vào năm 1955-1956)


VP: Trước đây, tôi đă không thể nào mường tượng nổi ảnh hưởng tai hại của những cuốn sách do họ viết. Bởi v́, miền Nam có tự do viết, ngay cả bôi nhọ. Người đọc tự ḿnh phải biết chọn lựa đọc và chọn thế đứng của ḿnh.
 

Ối giào, sao mà lắm “ghế khoái lạc” thế này!
Nguồn: transformitdesign.com


Nhưng nay th́ tôi đau sót nh́n nhận rằng, ảnh hưởng đó xâm nhập vào tim óc, lục phủ ngũ tạng của một số người một cách vô thức rồi. Chẳng hạn, sau biến cố 1/11/63, đợi đến năm 1964, chính quyền của mấy ông Tướng đă mang trưng bầy tại pḥng Thông Tin Đô Thành một chiếc ghế được mênh danh là Ghế Khoái Lạc, biểu tượng sự sạ đọa của chính quyền Ngô Đ́nh Diệm. Mà thực ra đó chỉ là cái ghế của thợ uốn tóc, có thể bấm cho lên xuống, ngả ra, xoay qua xoay lại, mà bà Nhu cho đem vào dinh Độc lập, v́ bà không muốn ra ngoài làm tóc. Không biết khi bà Nhu ngồi trên ghế đó th́ có cảm giác khoái lạc như có sóng trong bụng em không? Và cũng không biết rằng có ai đó, một phụ nữ, bất kể là ai đă ngồi thử để biết thực hư thế nào? “Ghế khoái lạc” th́ có. Bà Nhu đă ngồi, đă “khoái lạc”. Chỉ rất tiếc sau đó đă không ai ngồi thử để minh chứng cho lời cáo buộc bà Nhu là sự thật?

NVL: Nhưng điều chắc chắn là nó thỏa măn và đem lại sảng khoái cho hàng ngàn, hàng vạn người đọc cuốn sách Đệ Nhất phu nhân của Hoàng Trọng Miên mà trong thư viện Việt Nam chỗ tôi ở cũng bày ra vài cuốn.

Đến lượt ông Nguyễn Đắc Xuân viết một bài đăng trên Giao Điểm, theo ông Nguyễn Đắc Xuân, phái đoàn sinh viên của ông được các sĩ quan hướng dẫn cho biết, muốn vào pḥng bà Nhu bắt buộc đi qua pḥng ông Diệm. Ở đây ám chỉ sự thông đồng giữa bà Nhu và ông Diệm. Trong pḥng bà Nhu th́ chung quanh đều có lát gương bốn phía và được giải thích công dụng của chúng để làm ǵ? Một ám chỉ rất vô giáo dục?


VP: Tôi nghĩ, một cái dinh của một Tổng Thống không thể lụi xụi, pḥng nọ sát pḥng kia như cái tâm lụi xụi của Nguyễn Đắc Xuân được. Không biết dinh Gia Long thế nào, cho dù nó bằng nửa dinh Độc Lập đi, tôi xin mạn phép nói về sự bài trí trong dinh Độc Lập để độc giả tiện so sánh.

Theo cụ Quách Ṭng Đức, dinh Độc Lập có hai tầng, tầng dưới có hai pḥng khánh tiết tráng lệ và có văn pḥng cố vấn Ngô Đ́nh Nhu, văn pḥng Bộ trưởng phủ tổng thống, văn pḥng đổng lư, văn pḥng Tổng thơ kư phủ tổng thống và nhân viên. Tầng trên chia ra ba phần: phần giữa là hai pḥng khánh tiết lớn, phía trái của hai pḥng khánh tiết dành làm văn pḥng và pḥng ngủ của tổng thống, rồi pḥng sĩ quan tùy viên. Pḥng tổng thống Diệm trang trí sơ sài với cái giường nhỏ bằng gỗ, một bàn tṛn và ba ghế da. Nơi đây, ông Diệm thường dùng cơm và tiếp bộ trưởng, tướng lănh. Phía phải pḥng khánh tiết là nơi cư ngụ của gia đ́nh bà Nhu. Sự bài trí như thế có quy củ, có sự trang trọng đúng cái protocole của một dinh tổng thống. Có lẽ nào nó lùi xùi, lẹo tẹo, pḥng bà Nhu dính sát pḥng ông Diệm?

Nguyễn Đắc Xuân, cán bộ cộng sản với cái tâm lụi xụi
Nguồn: toquoc.gov.vn

Phải khinh ḿnh và khinh người đọc lắm mới dám viết như vậy.

Tôi nghĩ thêm rằng, trong đám sinh viên hơn hai chục người c̣n lại, rất có thể có những người khác đọc bài này sẽ không ngần ngại lên tiếng. Tôi hy vọng là như thế? Có ǵ ghê gớm lắm đâu? Nếu quả thực bà Nhu là như thế th́ bà chỉ là một thứ đàn bà dâm đăng? Trong thiên hạ, thiếu ǵ những người đàn bà như thế? Nếu có cũng chỉ là chuyện b́nh thường. C̣n nếu quả thực bà không như thế th́ những người c̣n có chút công tâm cần trả lại danh dự cho bà. Vả lại, một người không cần thông minh cũng có thể thấy rằng nếu là người dâm đăng th́ bà Nhu phải t́m những người đàn ông khoẻ mạnh, đẹp trai, có vô số trong hàng sĩ quan hay công chức cao cấp. Cớ ǵ bà lại chọn ông anh chồng gần như một nhà tu, lùn t́, bụng phệ, buổi sáng chỉ thích ăn điểm tâm cháo trắng với cá kho?

“Tôi đă t́m hiểu và suy nghĩ rất kỹ... Không có chuyện ông Diệm tằng tịu với bà Lệ Xuân, ông Diệm không có vợ thật sự cũng không có con riêng, con hoang ...” (Bùi Tín, 30/4/75 tại Dinh Độc Lập, Sài G̣n)
Nguồn: nowe-panstwo.pl


NVL: Việc ông Nguyễn Đắc Xuân viết chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng nó trở thành đại sự khi mới đây, tôi sửng sốt đến sợ hăi qua bài viết ngắn của ông Bùi Tín: Kết thúc cuộc đối thoại vô bổ, đăng trên Talawas, ra ngày 3/1/2007 và lá thư của ông Nguyễn Trung Lương, cũng trên Talawas, đề ngày 10/1/97.

Chỉ trong vài ḍng của ông Bùi Tín, tôi khám phá ra được sự tàn bạo, sự đê tiện, sự khốn nạn và bất hạnh cho những ai phải sống trong chế độ Cộng sản. Ông Bùi Tín viết như thế này: “Tôi đă t́m hiểu và suy nghĩ rất kỹ... Không có chuyện ông Diệm tằng tịu với bà Lệ Xuân, ông Diệm không có vợ thật sự cũng không có con riêng, con hoang ...”


VP: Theo tôi, phải chăng kể từ cuối những năm 1950, ông Bùi Tín cũng như nhiều người khác ngoài Bắc đều tin là thật chuyện hủ hóa của bà Nhu với ông Diệm? Và ông Bùi Tín phải mất nhiều năm tháng, nhiều ám ảnh mới truy ra điều vu cáo ông Diệm là chuyện gian dối? Th́ ra, trong suốt những năm tháng ấy, ông tin chuyện ông Diệm tằng tịu với bà em dâu là có thật?

NVL: Tôi tự hỏi đă có bao nhiêu người được như ông Bùi Tín, c̣n biết tra vấn, cất công t́m hiểu và sau đó có cái may mắn để truy t́m ra được sự thật? Trong khi đó, người trong Nam chỉ coi truyện đó như loại chuyện tiếu lâm tào lao xích đế?

Phải chăng người dân miền Bắc đă bị nhiễm độc, tuyên truyền đến nỗi có thể tin được một câu chuyện như thế?


VP: Tôi có đọc lá thư của ông Nguyễn Trung Lương gửi cho ông Bùi Tín. Ông Lương cho biết, vào cuối những năm 50, khi c̣n ngồi ghế nhà trường Hà Nội, ông đă nghe và tin chắc thế: Ông Diệm ngủ với bà Nhu. Ông Lương c̣n cho biết thêm Hoài Thanh đă có lần tiết lộ bà Thụy An, dính líu đến Nhân Văn giai phẩm (NVGP), thường ăn chơi với bọn trong Ủy Ban kiểm soát đ́nh chiến như bọn Gia Nă Đại và bọn NVGP đă dùng Thụy An làm Mỹ nhân kế với những văn nghệ sĩ trẻ dại dột như Phùng Quán, Lê Đạt ... Hiện nay, ông Lê Đạt hay có mặt ở ṭa báo Tia Sáng của Văn Thành chắc có thể lên tiếng cải chính?

Câu chuyện về những hệ thống tuyên truyền rỉ tai, đầu độc dư luân, ngụy tạo, chụp mũ, bôi bẩn của chính quyền Cộng Sản c̣n tinh vi hơn thế nữa: đến cái độ mà người dân mất cảnh giác đến không phân biệt đâu là thật, đâu là giả nữa

NVL: Nay đă đến lúc chúng ta phải tạm ngưng hai buổi trọn mạn đàm với ông. Tôi phải thú thực là trong suốt hai buổi mạn đàm đó, chúng ta có dịp trao đổi nhiều điều bổ ích. C̣n quá nhiều chi tiết mặc dầu tôi đă thu vào băng, tôi cũng không tiện ghi hết ra đây. Có một số điều tôi đă ghi chú riêng về cảm tưởng của tôi về buổi mạn đàm này, tôi đă nói ở phần đầu xin khai triển thêm, xin được thưa với ông:

Thái độ lương thiện trí thức của một người cầm bút như ông với cuốn sách này: Cuốn Những Huyền Thoại Và Sự Thật Về Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm sẽ giúp bạch hóa một số điều đă bị ngộ nhận theo tin đồn hoặc theo những luận điệu bôi bẩn, chụp mũ của một số người. Chẳng hạn hai ông Diệm Nhu không kỳ thị tôn giáo, không đàn áp, giết, hay giam cầm hằng vạn người đối lập. Ông Nhu không hút thuốc phiện. Ông Diệm không ăn cắp nghiên mực của vua Tự Đức theo lời tố cáo của Nguyễn Đắc Xuân. Nhất là ông Diệm không có chính sách đàn áp, giết hại người Phật Tử như biến cố Đài phát thanh. Và theo như lời nhận xét của ông Tuyến: “Mọi chuyện diễn ra như một định mệnh đă được an bài”. Bà Nhu không kinh tài, không có tiền gửi nhà băng trên thế giới. Ông Nhu cho đến lúc chết, không ai có thể nói ông có đồng xu nào? Có ai có thể cho biết ông Nhu có bao nhiêu tiền?

Cuốn sách của ông tóm tắt lại bao gồm rất nhiều chữ KHÔNG. Mỗi trang sách là một chữ không. Mỗi vấn đề được nêu ra là một chữ Không. Tôi chưa từng đọc cuốn sách nào nhiều chữ không như thế. Ḷng can đảm và sự trung thực. Đó là hai giá trị tiêu biểu nhất của cuốn sách này. Cuốn sách của ông sau này sẽ là tài liệu tham khảo cho bất cứ ai muốn biết một số sự thật và một số sự không thật về chế Ngô Đ́nh Diệm. Mong là cuốn sách sẽ được nhiều bạn đọc để biết sự thật về chế độ Ngô Đ́nh Diệm.

Đặc biệt nhất là giới trẻ sau này.
 

Mộ Tướng Tŕnh Minh Thế tại núi Bà Đen (Tây Ninh) trước khi bị csvn phá huỷ
Nguồn: Ảnh gia đ́nh Tŕnh Minh Sơn


Chỉ c̣n lại một vấn đề tồn nghi: Về cái chết của Tướng Tŕnh Minh Thế. Theo tôi th́ có hai vấn đề: Vấn đề thứ nhất là Tướng Tŕnh Minh Thế bị giết hay bị ám sát? Vấn đề thứ hai là ai là kẻ sát nhân hay ra là ra lệnh cho kẻ khác giết? Có hai giả thuyết:

– Vấn đề bị giết hay ám sát: theo tôi, xác chết bao giờ cũng là nhân chứng cuối cùng và đáng tin cậy nhất. Theo bà Kim, phu nhân tướng Thế th́ đă có HAI viên đạn bắn rất gần, c̣n để lại ám khói trên vết thương. Có nghĩa là tướng Thế bị ám sát chứ không phải bị bắn chết. Một giả thuyết thứ hai của ông Nhị Lang và của viên sĩ quan t́nh báo Savani, trước khi chết Savani thú nhận người của Pháp giết với chỉ MỘT viên đạn. Với một viên đạn th́ có thể là bị bắn chết nhưng không phải bị ám sát.

Về vấn đề này, nếu tin vào lời xác nhận của bà Kim th́ quả thật tướng Thế đă bị ám sát chết, không thể là bị giết như lời chứng của ông Nhị Lang.

– Vấn đề ai ám sát: Nhưng ai ám sát hay ra lệnh ám sát tướng Thế? Ai giết th́ chính bà Kim không chắc, chỉ giả định có thể là bị giết trong dinh độc lập khi họp với ông Ngô Đ́nh Nhu. Riêng Lê Trọng Văn mạo nhận là mật vụ của Ngô Đ́nh Nhu và xác nhận ông Nhu đă giao cho đại tá Văn Thành Cao, tư lệnh phó Cao Đài và đại úy Tạ Thành Long, tùy viên của tướng Thế để giết tướng Thế. Ông Tuyến cho biết nếu là mật vụ th́ ông phải biết và phủ nhận không có một ai tên Lê Trọng Văn trong đám bộ hạ của ông. Vậy những điều ǵ Lê trọng Văn xác nhận không đáng tin cậy, phải gạt bỏ.

– V́ giả thuyết cho rằng chỉ có một viên đạn nên ông Nhị Lang và cả ông Tú Gàn trong bài: Sự kiện mới đều cho người bắn là có thể từ dưới sông bắn lên và gián tiếp gạt bỏ giả thuyết của bà Kim cho rằng chồng bà bị giết trong dinh Độc lập.

Qua tŕnh bày trên, nếu tin vào lời bà Kim hơn những người ngoài gia đ́nh tôi có thể đi đến kết luận là tướng Thế bị ám sát, không không phải bị giết, nhưng ai giết th́ chưa biết rơ chắc chắn, tất cả chỉ là giả thuyết thôi. Không một ai trong những nhân chứng ở trên có thể quyết chắc ai chính là thủ phạm giết tướng Thế.

Nên nhớ rằng ngay cái chết của hai anh em nhà Kennedy, biết rơ ràng là hai vụ ám sát mà cho đến nay vẫn chưa có cơ hội t́m ra thủ phạm giết hai người họ. Chúgn ta căn cứ vào cái ǵ để có thể hơn những cuộc điều tra riết ráo của mỹ?

Trong trường hợp VN, thiếu hẳn cơ quan điều tra ngay trong thời kỳ đó, việc xác định không phải là dễ và rất có cơ nguy không bao giờ t́m ra thủ phạm.

Xin nói thêm việc ông Tú gàn (Lữ Giang) viết như sau:
Từ ngày tướng Thế bị tử trận đến ngày qua Mỹ, gia đ́nh tướng Thế không bao giờ nêu ra một nghi vấn nào về cái chết đó. Nhưng kể từ ngày Lê Trọng Văn qua Canada, t́m đến gặp gia đ́nh Bà Tŕnh Minh Thế “thầy dùi”, nghi vấn mới bắt đầu được đưa ra.
Về điều quả quyết này, căn cứ vào đâu, ông Tú Gàn có thể xác quyết như thế? Con trai tướng Thế là Tŕnh Minh Sơn đă phủ nhận điều này và cho rằng gia đ́nh ông không hề bao giờ gặp Lê Trọng Văn cả. Ông Tú Gàn trách nhiệm về việc xác quyết này.

Copyright © 2006–2007 DCVOnline
 
DCVOnline:

Nguyễn Văn Lục

Nguyễn Văn Lục:

Tác phẩm đă xuất bản: Ḍng Thames Th́ Thầm (Phiếm), Những Huyền Thoại Và Sự Thật Về Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm (Tài liệu sử), Đối Thoại (Tài liệu văn học), Phiếm 2006.
Tác giả Nguyễn Văn Lục, trước và sau 1975 đă làm việc ở nhiều lănh vực khác nhau, rất tâm đắc với việc làm hiện tại và chức danh Chuyên gia Thông Ống Cống.

Vĩnh Phúc — tác giả tên thật là Kiều Vĩnh Phúc. Trước 1975 là nhà giáo tại miền Nam Việt Nam. Từ 1979 “làm mơ” tại London. V́ dị ứng với không khí nơi làm việc, đến 1996 đă về hưu sớm để trồng hoa, nuôi chim ... và chơi với chó!

 

 

 

 

           Vĩnh Phúc

Nguồn: DCVOnline