Tiếng hát của một đời người và
của một thời
Hà
ô Lôi.
Nguyễn Văn Lục
Hà ô Lôi là ai nhỉ? Tiếng hát đó như
thế nào? Thanh sắc ảo diệu? Mê hoặc ma quái? Thật khó mà trả lời cho một câu
chuyện cách đây 5 thế kỷ. Chẳng có cái ǵ ghi âm lại được tiếng hát đó. Người
đời sau muốn nghe lại được nó, chỉ c̣n mỗi một con đường: nghe truyện kể về Hà ô
Lôi.(1)
Đó là một câu truyện truyền kỳ giống như các câu truyện Ngư Tinh, Hồ Tinh, Đổng
Thiên Vương, truyện bánh chưng, bánh dày, truyện rùa vàng và Man Nương. Man
nương cũng là nhan đề một truyện của nhà văn nữ Phạm thị Hoài... tất cả những
truyện trên đều rút ra từ sách “Lĩnh Nam chích quái” của Vũ Quỳnh và Kiều Phú. (2)
Truyện Hà ô Lôi nằm trong số những truyện đó, nhưng mang rất nhiều kỳ tích, phức
hợp và hư cấu tuyệt diệu. Nó đặt để con người vào một t́nh thế của sự giao tranh
giữa tối và sáng, giữa những đ̣i hỏi của t́nh dục và những bó buộc câu thúc của
lề luật xă hội. Và để rồi cuối cùng t́nh dục đă thắng thế. Nếu nói theo lề luật
đạo đức th́ đạo đức trói buộc bị vấp ngă và xâm phạm. Nhưng con người có một khả
năng là hoá giải giữa hai thái cực, một của tội lỗi đi theo tiếng gọi
quyến rũ của dục t́nh và hai là tiếng gọi chối từ biết nói không để vươn lên.
Nói khác đi là Hướng Thượng và Hướng Hạ. Cái đi xuống, hướng hạ bao giờ cũng là
cái mời gọi quyến rũ. Hết 9 đến 10 người đều đi theo hướng đó. Và có khi cả cái
người thứ mười. Cái người cuối cùng rơi rớt lại lại của đạo đức mà ta quen gọi
là hiền nhân, cao nữa th́ gọi là ông Thánh. Tất cả đều vẫy gọi nhau xuống “hoả
ngục”. Nhưng như đă nói ở trên, Con người là một con vật kỳ diệu nhất, biết hoá
giải, biết đóng kịch đến không nghĩ là ḿnh đóng kịch với khả năng che dấu, mà
trong triết học người ta gọi là ngụy tín (Mauvaise foi), hoặc theo phân
tâm học gọi là Cao thượng hoá (Sublimation).
Diễn tiến câu chuyện với rất nhiều khúc nẻo. Bất ngờ đến kỳ lạ và có sức thuyết
phục dẫn dụ. Và tất cả câu chuyện h́nh như xoay quanh
cái chủ điểm của tiếng hát Hà ô Lôi. Tiếng hát của cả một đời người. Tiếng hát
mê hoặc, ma quái và dẫn dụ làm say mê ḷng người. Tiếng hát đó c̣n
trở thành lời bào chữa che đậy cho tất cả những hành vi khuất tất, mờ ám đầy dục
vọng. Cho nên, câu chuyện chính là t́nh dục tội lỗi mà vẫn mang tính chất lăng
mạn. Truyện trở thành lời mời gọi mọi người say mê vào sức cuốn hút của t́nh dục
sa đọa mà vẫn có cảm tưởng ḿnh là thanh cao tốt đẹp.
1.- Câu chuyện bắt đầu như thế này
Năm Thiệu Phong, đời Trần Dụ Tông có người làng Ma La là Đặng sĩ Doanh, làm đến
chức An phủ xứ. Ông có lệnh triều đ́nh phải sang Bắc Quốc nên để vợ là Vũ Thị ở
nhà. Vũ Thị là người tôn ti, hiền thục, đạo hạnh. Ai có thể xô ngă bà được? Vậy
mà chuyện đă xảy ra ngoài ư muốn của mọi người. Trong làng có đền thờ Ma La.
Chẳng hiểu duyên cớ ǵ, thần lại mê Vũ Thị. Mà thần đă là thần th́ muốn làm ǵ
chả được. Thần đă bầy ra cái cớ, ban đêm đóng vai giả làm Đặng Sĩ Doanh, từ thân
thể, giọng nói, đi đứng, cử chỉ y hệt Đặng Sĩ Doanh. Rồi mỗi đêm nhập vào pḥng
Vũ Thị để tư thông, làm chuyện mây mưa. Chuyện mây mưa giữa người và ma nghe kể
củng rỏ nước miếng. Nó như người mà c̣n quá hơn người ở cái mức mà trí tưởng
tượng có thể nghĩ ra được. Cứ thế hết đêm, đến gà gáy sáng mới bỏ ra đi. Thần Ma
La cho dù có tài đóng y hệt Đặng sĩ Doanh đi nữa th́ đến cuộc mây mưa đă hẳn vẫn
là khác. Có thêm gia vị, mắm muối, có thêm chút đậm đà quá độ, quá mẫn. Đến một
lúc nào đó th́ Vũ Thị có ngu dốt cách mấy cũng nhận ra rằng người th́ đúng thật
chồng ḿnh, nhưng trong cuộc t́nh mây mưa th́ có khác, mà có thể là khác lắm.
Cái khác ở chỗ nó lạ lẫm đến kỳ diệu, cách tân đến ngỡ ngàng và say mê đến cùng
tột như chẳng dời ra được. Bụng đă nghi như thế nên lần sau đến, thị đă thỏ thẻ
hỏi cho ra nhẽ: Phu quân phụng mệnh sang sứ Bắc, sao đêm đêm th́ về mà ngày
lại không thấy? Thần dối rằng: Vua đă sai người khác đi thay, để ta hầu bên
tả hữu, thường giữ ta đánh cờ không cho ra ngoài. Song ta nhớ t́nh vợ chồng mà
lẻn về với nàng để cùng ân ái. Sáng sớm lại phải nhập triều, không dám ở lâu?
Vũ Thị có y ngờ, nhưng chuyện kia làm sao quên được. Nó ngầy ngật cả ngày, ám
ảnh chờ đêm tối. Và cứ thế, cứ thế chẳng mấy chốc đă một năm qua đi. Đọc đến đây,
quư vị có nghĩ rằng đây là màn kịch của lương tâm Vũ Thị không? Nhưng mà tốt hơn
hết, mỗi người chúng ta cứ tin là thật đi để c̣n nghe câu truyện ở những hồi sắp
tới.
2.-Nay đă đến lúc Đặng Sĩ Doanh đi xứ trở về
Đặng sĩ Doanh trở về... Không c̣n che dấu được nữa. Câu chuyện vỡ lỡ ra. Vũ Thị
đă có thai chín tháng. Sĩ Doanh tâu lên vua. Cái điều tôi thắc mắc ở đây là thần
Ma La có thể làm đủ mọi chuyện, đến cái lúc cần cái tài quán thế, xoay chuyển
t́nh thế khó xử gây khó cho người đàn bà mà ông đă ôm ấp trong 9 tháng, ông lại
đành chịu buông theo t́nh thế, bó tay bất lực? Đă bảo là hư cấu mà. Như thế mới
có truyện kể. Thế là Vũ thị bị giam vào ngục. Cũng may là thần Ma La c̣n có cách.
Ban đêm ông về báo mộng cho vua như thế này: Tôi là
thần Ma La, lấy vợ đă có mang, bị Sĩ Doanh tranh mất con.
Tan giấc mộng, hôm sau vua truyền cho cai ngục đem vũ Thị tới rồi phán rằng: Vợ
th́ trả cho Sĩ Doanh, con trả cho thần Ma La..
Nghĩ tới bản án cực kỳ đơn giản và phán xét chỉ dựa trên thực tế mà lư đoán,
chẳng câu nệ đến pháp luật cũng như luân lư ǵ cả. Lại thêm một điều lạ. Tại sao
thần Ma La không can thiệp trực tiếp mà phải mượn tay vua xét sử. Được con mà
mất vợ th́ nghĩa lư làm sao? C̣n cái ông chồng có tội t́nh ǵ nhận của thừa, của
ôi để lại. H́nh như tất cả ba bề bốn bên đều thuận theo lư đoán đó mà không ai
phiền toái ǵ cả. Bản án này, một lần nữa gián tiếp thừa nhận sự gian dâm bằng
cách trá vào một vị thần. Ngủ với ai cũng là tội gian dâm. Nhưng ngủ với thần
th́ lại xí xoá. Rơ là có thiên vị. Nhưng có người lại nhủ vào tai nói thầm: Đừng
có mang con mắt thế gian để xét đoán việc trên trời. Cái ǵ không phải người làm
th́ đừng có vạ miệng. Trời là ai th́ chưa biết. Nhưng rơ ràng ở chỗ này có cái
ǵ không ổn. Thôi quên đi để nghe tiếp phần ba của câu truyện.
3.- Vũ thị đẻ con, có tên là Hà ô Lôi
Ba hôm sau, Vũ Thị sinh một bọc đen, nở được một con trai, da đen như mực. Năm
12 tuổi đặt tên là Hà ô Lôi. Hà tuy đen như sơn, nhưng da thịt bóng mỡ như cao.
Năm 15 tuổi, vua triệu vào hầu, được rất mực yêu dấu, đăi như tân khách.
Rồi một hôm Hà ô Lôi đi chơi ở Hồ Tây, gặp Lă Đông Tân. Lă hỏi rằng: “chú bé
con kia, có muốn ǵ không? Đáp: Đương lúc thiên hạ thái b́nh quốc gia vô sự, coi
phú quư như phù vân, chỉ ham muốn thanh sắc làm vui tai đẹp mắt mà thôi”.
Động Tân cười nói “Thanh và sắc của người, mất một được một, song tên tuổi có
thể lưu lại cho đời”. Rồi bảo Hà ô Lôi há miệng, nhổ nước bọt bảo nuốt, sau
đó bay lên trời mà đi.
|
 |
|
Chỉ là một bọc đen, da thịt bóng mỡ
như cao
Nguồn: static.flickr.com
|
Bằng vào mấy ḍng kể truyện trên, đây là một chuẩn bị chu đáo cho việc vào đời
của Hà ô Lôi và cũng biểu tỏ, ám chỉ cái hành trạng sau này của con người Hà ô
Lôi. Tại sao, Hà ô Lôi, con một vị thần lại sinh ra xấu xí, dị dạng như thế? Chỉ
là một bọc đen, da thịt bóng mỡ như cao. Có chủ đích cả đấy. Phải đầy đọa cái
thân xác, h́nh hài của Hà ô Lôi xuống, càng xấu xí dị dạng bao nhiêu, cái tài
hát càng được đánh bóng. Xấu như thế mà mê hoặc ḷng người. Người đời nghe
truyện kể, không sao mường tượng ra được tiếng hát cho đời ấy. Nhưng bằng vào
cái dị dạng như một tương phản, ta nắm bắt được cái thần của tiếng hát. Phần Hà
ô Lôi phải trả giá đó. Phải xấu để đổi lấy tiếng hát cho ḿnh và cho đời.
Có tài th́ có tật. Ngoài tật dị dạng, c̣n cả cái tính nết nữa. Được thần hỏi
muốn ǵ, thích ǵ? Vinh hoa, phú quư không màng, gạt sang một bên. Chỉ ham muốn
chuyện thanh sắc, trắng ra là chuyện mây mưa khoái lạc. Lă Động Tân, một trong
những Bát Tiên của Trung Hoa cũng giống như thần Dionysos trong thần thoại Hy
Lạp, vị thần của rượu chè hoan lạc. Ông đă nhổ nước bọt bắt nuốt rồi phán:
giữa Thanh và sắc, ngươi mất một được một. Hà ô Lôi được cái thanh th́ mất
cái sắc. Cái thanh là tài ăn nói thu phục ḷng người, tiếng hát reo vui mê hoặc
ḷng người. Cái sắc th́ đành chịu thiệt tḥi. Nhưng ta nên lưu ư một điều. Tuy
sắc không có, da th́ đen. Người kể truyện đă nhấn mạnh một ư, đọc lướt sẽ không
nhận ra. Hà tuy đen, nhưng da thịt bóng mỡ như cao. Cứ xét theo y lư Đông
Phương, da den mà bóng mỡ là người khoẻ mạnh, thận tốt, năng lực t́nh dục không
phải loại thường. Đây không phải là chuyện bàn giải, tán gẫu ṃ đâu. Cuộc đời
sau này của Hà ô Lôi sẽ chứng thực như vậy.
4.- Hà ô Lôi vào đời mang theo tiếng
hát: tiếng hát của một đời người và của một thời
Truyện kể rằng, từ đó Hà ô Lôi tuy không biết chữ, nhưng thông minh, nói giỏi
hơn người, những câu từ chương thi phú, khúc điệu ca ngâm, giao xướng phụng vịnh,
trào phong lộng nguyệt đều khiến mọi người kinh ngạc. Đàn bà con gái ai cũng
muốn biết mặt. Đến như vua mà c̣n nói với triều thần rằng: Sau này thấy Hà ô Lôi
gian phạm tới nhà ai, bắt tới trước điện sẽ được đền ngh́n quan, nếu giết chết,
phải bồi thường ngh́n quan.
Hồi ấy ở làng Nhân Mục có vị quận chúa thuộc ḍng họ vua, tên là A Kim vừa 23
tuổi, chồng chết sớm, ở goá, nhan sắc có một không hai. Vua rất yêu, gạ gẫm
không được thường lấy làm giận, một lần bảo Hà ô Lôi rằng: “Ngươi
có kế ǵ giúp ta được nàng chăng?” Hà ô Lôi tâu ”Thần
xin một năm, nếu không thấy về là sự không thành, thần đă chết”.
Tài ăn nói, tài ca hát đều là cửa ngơ đưa tới dục vọng. Nó chỉ là cái cớ, cái
bên ngoài che chắn cái dục tính. V́ thế, tự nó đàn hát không là ǵ cả. Đàn hay
hát giỏi sẽ không có nghĩa lư ǵ nếu không có người nghe và nếu không đưa tới
được một cái ǵ khác nó. Nó chỉ là viên gạch lót đường cho một phiêu lưu hay một
khát vọng. Tất cả những ngón nghề đó, Hà ô Lôi đă có được đến đàn bà con gái ai
cũng muốn biết mặt. Chữ đàn bà con gái ở đây ám chỉ từ gái chưa chồng đến có
chồng, từ những người thuộc gia đ́nh quyền quư danh gia vọng tộc đến hàng dân
giả. Nghĩa là tất cả không trừ. Lại chỉ có đàn bà mê th́ phải? Đàn bà mê th́ có
ǵ đổi chác được. Đàn ông lấy ǵ mà đổi. Nhưng điều đó cũng chỉ là cái cớ, cái
cớ mê hát để thoả ḷng ham muốn trao đổi thỏa măn dục t́nh.
Đă bao nhiêu truyện t́nh ngang trái, qua tiếng hát của một đời người, đă bao
nhiêu t́nh lụy đến độ nhà vua phải phán rằng: Ai bắt được Hà ô Lôi gian phạm th́
được thưởng ngàn quan. Nhưng đừng giết, v́ giết th́ phải bồi thường ngàn quan.
Chuyện dâm như thế, rơ ràng như thế mà c̣n đợi bắt được, bắt được th́ thưởng và
không đá động ǵ tới phạm nhân. Lại c̣n bao che, nếu giết can phạm th́ phải bồi
thường. Đạo đức, pháp luật ở đây phải lùi một buớc, nếu không nói là đồng lơa.
Nhưng tiếng hát của Hà ô Lôi cần một thách đố lớn hơn nữa. Thách đố mà Hà ô
Lôi mang cả cuộc đời ḿnh ra đánh cuộc. Thua th́ không có ngày trở về và sẵn
sàng nhận lấy cái chết. Không c̣n ǵ gay cấn và thắt buộc hơn nữa trong phần này.
Hà ô Lôi cần mang tiếng hát của ḿnh ra đánh đổi lấy t́nh yêu của một người con
gái mà chính vua đă nếm mùi thất bại. Hà ô Lôi đă xin cái hạn một năm. Một năm
trời cho việc mang tiếng hát của ḿnh đổi lấy nụ cười của người con gái? Chúng
ta chờ xem.
(C̣n tiếp)
Copyright © 2006 by DCVOnline
(1) Tôi
viết bài này ngẫu hứng theo truyện kể của một người bạn cùng lớp, NTV đă gửi cho
tôi từ trong nước. Từ bài viết của NTV, tôi rập lại câu chuyện đó và kể lại theo
cái nh́n phóng chiếu của mỗi người. Và từ đấy đến nay, có bao nhiêu người kể th́
có bấy nhiêu cách kể. Quả thực là lư thú. Và truyện như thế không biết sẽ c̣n
bao nhiêu chuyện kể nữa?
(2) Vũ Quỳnh, Kiều Phú, Lĩnh Nam chích quái, truyện cổ dân gian
sưu tập biên sọan ở thế kỷ XV, Đinh Gia Khánh chủ biên, nxb Văn Học, Hànội 1990.
DCVOnline: — Về Lĩnh Nam Chích Quái và tác giả:
Lĩnh Nam chích quái có nghĩa là những truyện kỳ lạ thu góp được, lượm lặt được ở
cơi Lĩnh Nam (danh từ mà các sử gia, tác giả Trung Quốc dùng để chỉ những đất
đai ở phía Nam núi Ngũ Lĩnh, ở đây chỉ địa lư nước ta).
Tác giả:
Vũ Quỳnh tự Thủ Phác, hiệu Đốc Trai, lại có hiệu khác là Yến Xương,người
làng Mộ Trạch, huyện Đường An, Hải Dương, sinh năm 1453, đậu tiến sĩ năm 26 tuổi
(niên hiệu Hồng Đức thứ 9, 1478) làm quan đến Lễ bộ thượng thư, khi về trí sĩ
trên đường trở lại quê nhà, bị cướp giết chết (1516). Ông có soạn nhiều tác phẩm:
bộ sử Việt giám thông khảo, tập thơ Tố Cầm, tập truyện Lĩnh Nam chích quái và
sách Đại thành toán pháp. Có ư kiến cho rằng Trần Thế Pháp là tác giả của cuốn
Lĩnh Nam chích quái, nhưng theo bản chép tay ở Thư viện Khoa học xă hội (kư hiệu
A.33) th́ những bản Lĩnh Nam chích quái c̣n truyền đến ngày nay đều căn cứ vào
bản của Vũ Quỳnh và Kiều Phú.
Kiều Phú hiệu Hiếu Lễ, người làng Lạp Hạ, huyện An Sơn, tỉnh Sơn Tây,
sinh năm 1450, đậu tiến sĩ năm Hồng Đức thứ 6 (1475). Ông sống cùng thời với Vũ
Quỳnh. Vũ Quỳnh viết bài tự (viết vào mùa xuân năm Hồng Đức thứ 23-1492) và Kiều
Phú viết bài hậu tự (viết vào mùa thu năm Hồng Đức thứ 24-1493) cho sách Lĩnh
Nam chích quái.
Lĩnh Nam Chích Quái:
Sau thế kỷ thứ XV, sách Lĩnh Nam chích quái lại bị sửa chữa thêm bớt nhiều lần.
Căn cứ vào 9 bản Lĩnh Nam chích quái khác nhau, mỗi bản chép một số truyện không
giống hẳn với các bản khác, bản ít nhất chép 22 truyện, bản nhiều nhất chép đến
42 truyện, chúng tôi thấy có tất cả 76 truyện khác nhau. Trong số 76 truyện đó
chỉ có một số truyện là do Vũ Quỳnh, Kiều Phú sưu tập. Sau khi được lựa chọn
trong 9 bản, bản A.33 của Thư viện Khoa học Xă hội, bản chép 22 truyện được đưa
vào dịch và coi như bản chính với mục lục như sau:
1. Hồng Bàng Thị
2. Ngư Tinh
3. Hồ Tinh
4. Đổng Thiên Vương
5. Nhất Dạ Trạch
6. Mộc Tinh
7. Cây cau
8. Bánh chưng
9. Dưa hấu
10. Bạch Trĩ
11. Lư Ông Trọng
12. Rùa Vàng
13. Hai bà Trinh Linh phu nhân họ Trưng
14. Man Nương
15. Sông Tô Lịch
16. Tản Viên
17. Hai vị thần ở Long Nhân, Như Nguyệt
18. Từ Đạo Hạnh và Nguyễn Minh Không
19. Dương Không Lộ và Nguyễn Giác Hải
20. Hà Ô Lôi
Phụ lục
Các truyện dịch thêm (23 truyện)
Tóm tắt một số truyện chưa được dịch
Nguồn: vnthuquan.net