|
Mặt trận văn hóa và những thủ tiêu ám sát trí
thức miền Nam (I)
Nguyễn Văn Lục
Từ mặt trận văn hóa đến những việc thủ tiêu
ám sát trí thức miền Nam của Cộng sản
Mới hôm nào, tay cắp sách...
Sáng mai này trên phố xá
Tay bom xăng, tay cầm gạch đá
Những bước chân rộn ră
Em kiêu hùng trên phố thị miền Nam...
Tôi c̣n nhớ
những năm tháng ấy của miền Nam Việt Nam. Thân yêu mà cũng
buồn, bực dọc, bất măn, chán nản, tuyệt vọng. Những năm
tháng Sài G̣n giành giật giữa quốc gia và cộng sản. Bằng đủ
mọi âm mưu và thủ đoạn giữa tiếng ồn ào của hoan hô, đả đảo
với khói lựu đạn cay. Chúng tôi sống một thời kỳ điên đảo bị
giật giây bởi người cộng sản bằng một sự ngây thơ không
tưởng, bằng những dằn vặt, dằng co giữa khát khao tự do, dân
chủ, công bằng của chúng tôi.Và hơn hết tất cả là khát vọng
hoà b́nh mong chiến tranh chóng chấm dứt.
Chúng tôi sống mất ngủ v́ những khát vọng không đạt được mà
thực tế trước mắt là chiến tranh, chém giết. Chúng tôi mong
ước những trận mưa rào dập tắt khói lửa, nguôi ngoai hận thù.
Nhưng thực tế mỗi ngày là những sự lừa phỉnh, dối gạt bằng
đủ loại thuốc ngủ có tên phản chiến, nhạc phản chiến, văn
chương phản chiến.
Trong khi đó th́ người cộng sản với đủ loại “căn cứ lơm”
trong thành phố giành giựt tim óc, tâm tư của tuổi trẻ thành
phố. Và nếu không giành giựt được th́ họ không ngần ngại
thanh toán, ám sát giết hại.
Nhưng mỗi khi có một vụ ám sát giết người như vụ ám sát giáo
sư Nguyễn Văn Bông, ám sát sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật hay
nhà báo Từ Chung, nhà báo Chu Tử th́ vô số loại tin đồn được
tung ra. Người ta đổ cho Mỹ sát hại cũng có, nhất là đổ cho
chính quyền miền Nam Việt Nam Cộng Ḥa. Đó là những dư luận
dễ dăi nhất và vô căn cứ nhất. Nhưng nhiều người vẫn tin. Và
chính quyền miền Nam th́ không có cách ǵ để cải chính những
tin đồn kiểu đó.
Nay th́ đă có câu trả lời rơ ràng ai là thủ phạm những vụ ám
sát đó.
Không ai khác là cộng sản.
Đó là Đoàn công tác của thành đoàn thanh niên sinh viên, học
sinh Sài g̣n, Chợ Lớn. Họ chiụ trách nhiệm về những việc ám
sát ấy. Họ là những ai? Trụ sở của họ ở đâu? Nay họ làm ǵ?
Trong khi đó, tổ chức hệ thống mật vụ Việt Nam thời đệ nhị
cộng ḥa tỏ ra thiếu hữu hiệu như thể bó tay. Tất cả những
vụ đốt xe Mỹ, tất cả những vụ đưa người thâm nhập cơ sở, tất
cả những vụ phá rối trật tự, phá hoại an ninh, những vụ ám
sát các viên chức miền Nam, nhất là các trí thức miền Nam
thường không t́m ra dấu vết thủ phạm. Cộng Sản trà trộn khắp
nơi, len lỏi vào trong nhiều tổ chức tôn giáo, nhất là Phật
giáo. Các tổ chức này như tấm b́nh phong che chắn cho CS. Có
nhiều tấm b́nh phong như thế có tên là giới sinh viên, giới
trí thức, giới Phật tử và giới báo chí. Chẳng hạn, biểu t́nh
là do sinh viên chống chính phủ. Nhưng ai thấy được CS ở
đằng sau?
Cái đằng sau mới là quan trọng. Không phải chính quyền cứ
đàn áp sinh viên, bắt bớ, giải tán bằng lựu đạn cay, rào kẽm
gai là xong, là lấy lại được an ninh trật tự. Nhiều khi chỉ
tạo ra những phản ứng ngược chiều, rất bất lợi. Những thành
phần sinh viên thầm lặng vô t́nh bị đẩy cũng đứng vế phía
sinh viên xuống đường.
Vấn đề là bắt cho bằng được những kẻ đầu năo. Nào có khó
khăn ǵ ? Họ là những Huỳnh Tấn Mẫm, Vũ Hạnh, Dương Văn Đầy.
Họ đi khơi khơi ngoài đường. Họ biểu t́nh, họp báo, viết báo
như chỗ không người. Hăy năy nhốt họ lại. Đủ bằng cớ. Đưa họ
đi Côn sơn. Cách ly bọn họ, triệt tiêu tận gốc. Chúng ta đă
không làm, bắt rồi thả do áp lực sinh viên, trí thức báo
giới, nhà văn.
Có lẽ, tất cả chỉ v́ cái khí thế chống Cộng thời đệ nhất
cộng ḥa không c̣n nữa? C̣n đâu những lời hiệu triệu của TT
Ngô Đ́nh Diệm những năm đầu thể chế đệ nhất cộng ḥa:
Quốc dân đồng bào, ai áp bức bóc lột và chà đạp con người
Việt Nam? Thực dân, phong kliến và cộng sản. V́ vậy mà chính
phủ chủ trương kháng đế, bài phong, diệt Cộng... Hỡi binh sĩ
và cán bộ Quốc gia.
Chúng ta tố Cộng là để tranh thủ được ḷng dân. Thông điệp
đầu năm Ngô Đ́nh Diệm, 1959.
Cảnh sát thời ông Tổng Giám Đốc cảnh sát Trang Sĩ Tấn dẹp
biểu t́nh cũng không xong. Càng tăng cường kiểm soát an
ninh, giữ ǵn trật tự bằng lựu đạn cay, bằng hàng rào kẽm
gai, dùi cui của Cảnh sát dă chiến. Càng gây thêm sự phẫn nộ
trong dân chúng. Dư luận cũng như đông đảo quần chúng mất
tin tưởng vào chính quyền.
Khi có phong trào thanh niên đốt xe Mỹ, ông Trang Sỹ Tấn đă
đưa ra những lời đe dọa vu vơ như sau trong một buổi họp báo
ngày 16 tháng chín, 1972: “Những kẻ nào bị bắt quả tang
đang phá hoại quân cụ, kể cả những xe cộ, sẽ bị kết án tử
h́nh”.
Ai cũng biết đó là những lời đe dọa vu vơ.
Án tử h́nh đâu chưa thấy, chỉ thấy thành phố Sài G̣n rơi vào
t́nh trạng xáo trộn liên tục.
H́nh ảnh Sài G̣n với rất nhiều xáo trộn chính trị đủ loại là
h́nh ảnh một cuộc chiến tranh đặc biệt, lạ lùng mà kỳ cục.
Có lựu đạn cay ngoài đường, có những bộ áo rằn ri. Nhưng
cũng có những tà áo nữ sinh, cầm túi chanh, te tác trên
đường phố. Có tiếng hát, tiếng ḥ của đám sinh viên, học
sinh vào một buổi tối, tại chùa Ấn Quang. Ở đấy, hẳn không
thiếu những tiếng cười. Không thiếu niềm tự hào và hăng say.
Trong khi đó, nh́n xuống lề đường, ở mỗi gốc cây đều có bóng
lính. Xe nhà binh, xe cảnh sát chạy rần rần, pha đèn mở
sáng.
Người ta chỉ thấy một hậu phương rối loạn. Lính tráng ngoài
mặt trận làm sao yên tâm cầm súng chiến đấu chống kẻ thù?
Bộ mặt thành phố Sài g̣n lộ diện ra khi tôi lần dở lại tờ
báo Sóng Thần ra ngày 31 tháng 10 với những hàng tít lớn
trên báo: 31/10 Ngày dài vô tận. Ngày dài vô tận là
ngày tranh đấu, xuống đường, khí thế bừng bừng như một cuộc
tranh đấu nội thù. Ở phần đầu tờ báo Sóng Thần có đăng tâm
thư của LM Thanh Lăng viết cho tờ báo Sóng Thần:
Đập các
anh là đập tất cả chúng tôi. Ai đập ai giữa những người
Quốc gia? Bên cạnh đó là các tên tuổi lớn hỗ trợ tờ báo Sóng
Thần như Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Hiến Lê, B́nh Nguyên Lộc,
Sơn Nam, Lam Giang, Lê Ngộ Châu. Và các nghệ sĩ như
Năm
Châu, Bích Thuận, Kim Chung, Khánh Ly lên tiếng để chịu
chung bản án với Sóng Thần. Rồi 32 nhà văn, nhà thơ tên tuổi
kư tên chung tuyên bố: Phản đối đàn áp báo chí, truy tố
Sóng Thần. Cạnh đó h́nh ảnh diễn hành của một số luật sư
ra ṭa biện hộ như các luật sư
Bùi Tường Chiểu, Hồ Tri Châu,
Lư Văn Hiệp, Trần Ngọc Liễng, Nguyễn Lâm Sanh tại một ngă tư
. Ở một góc pḥng với bị can Trùng Dương, chủ nhiệm báo Sóng
Thần, vây quanh có các luật sư
Đỗ Văn Vơ, Đặng Thị Tám,
Nguyễn Văn Tấn, Nguyễn Tường Bá. Cũng cạnh đó, bà luật sư
Nguyễn Phước Đại
thay v́ cầm tập hồ sơ biện hộ th́ lại đang
cắt chanh pḥng hờ bị lựu đạn cay.
Và biết đâu ở một góc đường, một anh thợ vá xe đang ghi nhận
tất cả những hoạt cảnh đó báo về “Trung ương” của anh. Đó là
những h́nh ảnh hai mặt của cuộc chiến trong thành phố, giữa
ḷng thủ đô Sài g̣n của miền Nam.
Không ai ngày nay nghĩ rằng những cuộc đấu tranh cho tự do
dân chủ đó là sai, nhưng điều chắc chắn là đă vẽ đường cho
hươu chạy và hơn hết mọi chuyện là gián tiếp bị CS lợi dụng.
Tôi có liên lạc với nhà văn Trùng Dương, chủ nhiệm báo Sóng
Thần. Chỉ khẳng định và xác nhận lại cuộc tranh đấu của báo
chí qua vụ báo Sóng Thần là đúng, không làm khác được.
Chắc là như vậy.
Nhưng bên cạnh sinh hoạt đấu tranh có vẻ dân chủ đó có một
thứ đấu tranh một mất một c̣n giữa Cộng Sản và chính quyền
miền Nam thông qua những thanh niên, sinh viên, học sinh.
Chính những sinh viên, học sinh này đang đấu tranh, đang hô
hào phản đối chính quyền đă góp phần làm tiêu hao lực lượng
cũng như tinh thần của miền Nam Việt nam.
Đó mới là bộ mặt thực của cuộc chiến tranh này. Bộ mặt được
dẫn dắt và chỉ đạo từ đảng Cộng Sản miền Bắc Việt Nam.
Có một cuộc chiến tranh ngoài Sài G̣n bằng bom, bằng đạn,
bằng trực thăng, bằng đại bác 105 ly, bằng hầm chông, bằng
xe tăng. Bằng xác người phơi thây bên bờ kinh, bờ rạch. Bằng
đô la và xác người.
Nhưng cũng có một cuộc chiến tranh thứ hai ngay giữa ḷng
Sài G̣n bằng biểu t́nh, tuyệt thực, xuống đường, bằng hô
hào, đả đảo, bằng lựu đạn cay, bằng hàng rào kẽm gai.
Cuộc chiến tranh cân năo này ít được ai nói tới, v́ không
mấy khi có người chết. Mà chỉ có nước mắt của lựu đạn cay.
Nhưng nó cũng đủ làm lung lay bất cứ chế độ nào. Nó sói ṃn
tin tưởng, nó làm lung lay ư chí. Bởi v́ bản chất của nó là
một cuộc chiến tranh cân năo làm hao ṃn ư chí phấn đấu, làm
suy sụp tinh thần kẻ địch. Biên giới cuộc chiến tranh này
không rơ rệt, trộn lẫn ta và địch, địch cũng là ta.
Cuộc chiến tranh trên đường phố Sài g̣n diễn ra ở hai mặt:
Mặt nổi là những cuộc biểu dương lực lượng của giới sinh
viên học sinh như biểu t́nh, xuống đường, đ̣i cái này, cái
nọ, đ̣i thả người này người kia, ngay cả đ̣i thả những cán
bộ cộng sản như Vũ Hạnh, sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm, Dương Văn
Đầy. Lư Chánh Trung trong bài viết: Rồi Hoà B́nh sẽ đến
ghi như sau:
Tôi đă đến đây tham dự buổi tuyệt thực của 20
giáo chức Đại, Trung và Tiểu hoc tại ṭa Viện
trưởng Viện Đại học Sài g̣n, để yêu cầu nhà cầm
quyền trả lại tự do cho các sinh viên, trong đó
có anh Huỳnh Tấn Mẫm đă bị giam giữ trái phép
đúng một tháng qua và đang tuyệt thực, tuyệt
ẩm trong khám Chí Ḥa. Trong lúc mấy em hát, tôi
cảm động không dám nh́n lên, chỉ nh́n xuống...
(trích trong Một thời bom đạn, một thời Ḥa B́nh, Lư
Chánh Trung, trang 62).
Thế nào là trái phép? Bắt giam một cán bộ CS nằm
vùng là trái phép? Không ai đặt ra câu hỏi đó cả.
Bên cạnh Lư Chánh Trung c̣n có một số phụ nữ Đ̣i
quyền sống, c̣n có các ông
Nguyễn Long, Trần
Ngọc Liễng, Nguyễn Văn Cước, các Thượng tọa Măn Giác,
Nhật Thường.
Thêm vào đám đông đ̣i đó, c̣n có một Thích
Nhất Hạnh vu cáo về một cuộc tàn sát chỉ có trong
tưởng tượng của ông ấy:
Làng tôi hôm qua v́ có 6 người Cộng
sản về
Nên đă bị dội bom hoàn toàn tan nát
Cả làng tôi hoàn toàn chết sạch
Lũy tre ngơ ngác
Miếu thờ ngă gục
(Thơ Thích Nhất Hạnh )
Đáng nhẽ ông ấy phải viết rơ như thế này:
Chỉ c̣n sống có ḿnh tôi, để viết những điều
vu cáo này. Có thật như thế không? Ngôn
ngữ của sự gian dối? Một nhà sư nói gian dối
th́ phải gọi ông ta là ǵ?
Và để tường thưởng cho vị thiền sư, cộng sản
đă có những lời lẽ trân trọng như sau:
“Người Sài g̣n, tuổi trẻ Sài G̣n
biết ơn những bậc tu hành chân
chính đă quên ḿnh v́ nghĩa lớn,
những phật tử hy sinh trong băo
lửa đấu tranh làm suy yếu kẻ thù,
làm rối loạn hậu phương của
chúng, tạo điều kiện thuận lợi
cho Sài G̣n, tuổi trẻ Sài G̣n
bung ra ào ạt giành một thế đứng
công khai phất cao cờ cách mạng
sau bao nhiêu năm xúc tích lực
lượng chuẩn bị thời cơ”.
Đó là những lời lẽ trân trọng mà
người cộng sản đă dành cho Thích
Nhất Hạnh. (trích Trui rèn trong
lửa đỏ, trang 349).
Phần Trần Bạch Đằng, chúng ta cần
đọc mấy ḍng thư này của ông ta để
chúng ta nhận ra Huỳnh Tấn Mẫm là ai?
Ông Trần Bạch Đằng c̣n giữ lại một
mảnh giấy gửi cho ông ta của sinh
viên Huỳnh Tấn Mẫm ghi lại như sau:
Xin đoàn thể yên tâm, quyết làm
tṛn nhiệm vụ. L71. L.71 là mật
hiệu của Huỳnh Tấn Mẫm. Mẫm viết thư
này tại nhà Quốc khách, nơi được
dành làm trụ sở Tổng hội sinh viên.
Trớ trêu thay, trụ sở này do ông
Nguyễn Cao Kỳ dành cho Tổng Hội sinh
viên của Huỳnh Tấn Mẫm chỉ v́ mâu
thuẫn, muốn chơi ông Thiệu.
Mời đọc thêm đoạn hồi kư bị cấm xuất
bản ở trong nước của cựu dân biểu
đối lập Hồ Ngọc Nhuận để nắm cho rơ
câu truyện này. Ông Hồ Ngọc Nhuận
viết như sau về vụ này:
Nguyễn Cao Kỳ “xớt”
Huỳnh Tấn Mẫm. Đó là
nhan đề bài viết. Huỳnh
Tấn Mẫm một lần nữa bị
bao vây, truy bắt. Trung
tâm sinh viên Phật tử
một lần nữa dậy sóng.
Một chiếc jeep nhà binh,
ngay sau khi tôi “điệu”
hết cảnh sát về Tân Sơn
Nhứt, chúng tôi đă ập
vào trung tâm Quảng Đức,
bốc Huỳnh Tấn Mẫm chạy
thẳng về dinh Quốc khách
ở góc đường Công Lư và
Hiền Vương, nay là Trung
tâm văn hoá thiếu nhi,
góc đường Nam Kỳ khởi
nghĩa-Vơ Thị Sáu. Chiếc
jeep ập vào bốc Mẫm là
của Phó tổng thống
Nguyễn Cao Kỳ và dinh
quốc khách lúc bấy giờ
cũng thuộc quyền Phó
tổng thống.”
Dinh Quốc khách, trung tâm
Quảng Đức. Chùa Phổ Hiền. Ấn
Quang. Những mái chùa. Tất
cả những nơi ấy đă góp chung
bàn tay che chở bọn người
cộng sản nằm vùng để làm sụp
đổ miền Nam Việt Nam.
Và Hồ Ngọc Nhuận đắc thắng
viết tiếp:
Tiếp tay cho
cộng sản, như
vậy, không chỉ
có ḿnh tôi. Và
lần này vai
chánh không là
tôi, mà là tướng
Nguyễn Cao Kỳ.
(trích hồi kư Đời,
bản thảo, Hồ Ngọc
Nhuận, trang 142).
Cái đất nước ḿnh nó
như thế đấy. cái
lănh đạo ḿnh nó như
thế đấy.
Và sau đây là danh
sách 16 sinh viên bị
chính quyền Việt Nam
Cộng Hoà bắt. Bắt
đúng người, bắt đúng
những kẻ đă tiếp tay
với Cộng sản. Nhưng
vẫn bị sinh viên
biểu t́nh đ̣i tha họ.
Sau này cho thấy họ
đều là những cán bộ
CS trà trộn vào sinh
viên như:
Huỳnh Tấn
Mẫm, Dương Văn Đầy,
Lê Thành Yến, Phùng
Hữu Trân, Trần Khiêm,
Đỗ Hữu Ứng, Lê Anh,
Vơ Ba, Đỗ Hữu Bút,
Hồ Nghĩa, Cao Thị
Quế Hương, Trương
Hồng Liên, Truơng
Thị Kim Liên, Vơ Thị
Tố Nga.
Chưa kể vụ án thành
đoàn giải phóng gồm
21 người, trong đó
có một số lănh đạo
Thành Đoàn như
Ba
vạn, tức Phan Chánh
Tâm, Năm Nghị, tức
Phạm Chánh Trực. Sau
1975, họ đều là
những cán bộ lănh
đạo chủ chốt ở thành
phố Hồ Chí Minh.
Và danh sách những
nhà văn, nhà trí
thức đ̣i thả bọn
sinh viên cộng sản
hăy c̣n đây. Quốc
gia chống Cộng mà
lại có chính nhà văn,
nhà trí thức người
quốc gia biểu t́nh,
đ̣i thả bằng được
những sinh viên cộng
sản nằm vùng? Nhiều
tờ báo cách này cách
khác trở thành
phương tiện cho cộng
sản lợi dụng.
Bên cạnh đó,
về
mặt ch́m là những
toán đặc công cộng
sản do thành
đoàn tổ chức gài bom
phá hoại các công sở,
các xe nhà binh Mỹ,
các doanh trại Mỹ và
cuối cùng là giết
hại, ám toán người
quốc gia đă không
theo họ. Nữ tướng
đốt xe Mỹ thời
1960-1970 là
Vơ Thị
Bạch Tuyết lúc đó
nay trở thành giám
đốc nông trường Đỗ
Hoà ở Duyên Hải.
Sau đây, tôi xin dần
dần viết lại với đầy
đủ tên tuổi bọn họ.
© DCVOnline
|