Mặt trận văn hóa và những thủ tiêu ám sát trí thức miền Nam (I)

Nguyễn Văn Lục

Từ mặt trận văn hóa đến những việc thủ tiêu ám sát trí thức miền Nam của Cộng sản

Mới hôm nào, tay cắp sách...
Sáng mai này trên phố xá
Tay bom xăng, tay cầm gạch đá
Những bước chân rộn ră
Em kiêu hùng trên phố thị miền Nam...

Tôi c̣n nhớ những năm tháng ấy của miền Nam Việt Nam. Thân yêu mà cũng buồn, bực dọc, bất măn, chán nản, tuyệt vọng. Những năm tháng Sài G̣n giành giật giữa quốc gia và cộng sản. Bằng đủ mọi âm mưu và thủ đoạn giữa tiếng ồn ào của hoan hô, đả đảo với khói lựu đạn cay. Chúng tôi sống một thời kỳ điên đảo bị giật giây bởi người cộng sản bằng một sự ngây thơ không tưởng, bằng những dằn vặt, dằng co giữa khát khao tự do, dân chủ, công bằng của chúng tôi.Và hơn hết tất cả là khát vọng hoà b́nh mong chiến tranh chóng chấm dứt.

Chúng tôi sống mất ngủ v́ những khát vọng không đạt được mà thực tế trước mắt là chiến tranh, chém giết. Chúng tôi mong ước những trận mưa rào dập tắt khói lửa, nguôi ngoai hận thù. Nhưng thực tế mỗi ngày là những sự lừa phỉnh, dối gạt bằng đủ loại thuốc ngủ có tên phản chiến, nhạc phản chiến, văn chương phản chiến.

Trong khi đó th́ người cộng sản với đủ loại “căn cứ lơm” trong thành phố giành giựt tim óc, tâm tư của tuổi trẻ thành phố. Và nếu không giành giựt được th́ họ không ngần ngại thanh toán, ám sát giết hại.
Nhưng mỗi khi có một vụ ám sát giết người như vụ ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông, ám sát sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật hay nhà báo Từ Chung, nhà báo Chu Tử th́ vô số loại tin đồn được tung ra. Người ta đổ cho Mỹ sát hại cũng có, nhất là đổ cho chính quyền miền Nam Việt Nam Cộng Ḥa. Đó là những dư luận dễ dăi nhất và vô căn cứ nhất. Nhưng nhiều người vẫn tin. Và chính quyền miền Nam th́ không có cách ǵ để cải chính những tin đồn kiểu đó.

Nay th́ đă có câu trả lời rơ ràng ai là thủ phạm những vụ ám sát đó.
Không ai khác là cộng sản.

Đó là Đoàn công tác của thành đoàn thanh niên sinh viên, học sinh Sài g̣n, Chợ Lớn. Họ chiụ trách nhiệm về những việc ám sát ấy. Họ là những ai? Trụ sở của họ ở đâu? Nay họ làm ǵ?

Trong khi đó, tổ chức hệ thống mật vụ Việt Nam thời đệ nhị cộng ḥa tỏ ra thiếu hữu hiệu như thể bó tay. Tất cả những vụ đốt xe Mỹ, tất cả những vụ đưa người thâm nhập cơ sở, tất cả những vụ phá rối trật tự, phá hoại an ninh, những vụ ám sát các viên chức miền Nam, nhất là các trí thức miền Nam thường không t́m ra dấu vết thủ phạm. Cộng Sản trà trộn khắp nơi, len lỏi vào trong nhiều tổ chức tôn giáo, nhất là Phật giáo. Các tổ chức này như tấm b́nh phong che chắn cho CS. Có nhiều tấm b́nh phong như thế có tên là giới sinh viên, giới trí thức, giới Phật tử và giới báo chí. Chẳng hạn, biểu t́nh là do sinh viên chống chính phủ. Nhưng ai thấy được CS ở đằng sau?

Cái đằng sau mới là quan trọng. Không phải chính quyền cứ đàn áp sinh viên, bắt bớ, giải tán bằng lựu đạn cay, rào kẽm gai là xong, là lấy lại được an ninh trật tự. Nhiều khi chỉ tạo ra những phản ứng ngược chiều, rất bất lợi. Những thành phần sinh viên thầm lặng vô t́nh bị đẩy cũng đứng vế phía sinh viên xuống đường.

Vấn đề là bắt cho bằng được những kẻ đầu năo. Nào có khó khăn ǵ ? Họ là những Huỳnh Tấn Mẫm, Vũ Hạnh, Dương Văn Đầy. Họ đi khơi khơi ngoài đường. Họ biểu t́nh, họp báo, viết báo như chỗ không người. Hăy năy nhốt họ lại. Đủ bằng cớ. Đưa họ đi Côn sơn. Cách ly bọn họ, triệt tiêu tận gốc. Chúng ta đă không làm, bắt rồi thả do áp lực sinh viên, trí thức báo giới, nhà văn.

Có lẽ, tất cả chỉ v́ cái khí thế chống Cộng thời đệ nhất cộng ḥa không c̣n nữa? C̣n đâu những lời hiệu triệu của TT Ngô Đ́nh Diệm những năm đầu thể chế đệ nhất cộng ḥa: Quốc dân đồng bào, ai áp bức bóc lột và chà đạp con người Việt Nam? Thực dân, phong kliến và cộng sản. V́ vậy mà chính phủ chủ trương kháng đế, bài phong, diệt Cộng... Hỡi binh sĩ và cán bộ Quốc gia.

Chúng ta tố Cộng là để tranh thủ được ḷng dân. Thông điệp đầu năm Ngô Đ́nh Diệm, 1959.

Cảnh sát thời ông Tổng Giám Đốc cảnh sát Trang Sĩ Tấn dẹp biểu t́nh cũng không xong. Càng tăng cường kiểm soát an ninh, giữ ǵn trật tự bằng lựu đạn cay, bằng hàng rào kẽm gai, dùi cui của Cảnh sát dă chiến. Càng gây thêm sự phẫn nộ trong dân chúng. Dư luận cũng như đông đảo quần chúng mất tin tưởng vào chính quyền.
Khi có phong trào thanh niên đốt xe Mỹ, ông Trang Sỹ Tấn đă đưa ra những lời đe dọa vu vơ như sau trong một buổi họp báo ngày 16 tháng chín, 1972: Những kẻ nào bị bắt quả tang đang phá hoại quân cụ, kể cả những xe cộ, sẽ bị kết án tử h́nh”.

Ai cũng biết đó là những lời đe dọa vu vơ.

Án tử h́nh đâu chưa thấy, chỉ thấy thành phố Sài G̣n rơi vào t́nh trạng xáo trộn liên tục.

H́nh ảnh Sài G̣n với rất nhiều xáo trộn chính trị đủ loại là h́nh ảnh một cuộc chiến tranh đặc biệt, lạ lùng mà kỳ cục. Có lựu đạn cay ngoài đường, có những bộ áo rằn ri. Nhưng cũng có những tà áo nữ sinh, cầm túi chanh, te tác trên đường phố. Có tiếng hát, tiếng ḥ của đám sinh viên, học sinh vào một buổi tối, tại chùa Ấn Quang. Ở đấy, hẳn không thiếu những tiếng cười. Không thiếu niềm tự hào và hăng say. Trong khi đó, nh́n xuống lề đường, ở mỗi gốc cây đều có bóng lính. Xe nhà binh, xe cảnh sát chạy rần rần, pha đèn mở sáng.

Người ta chỉ thấy một hậu phương rối loạn. Lính tráng ngoài mặt trận làm sao yên tâm cầm súng chiến đấu chống kẻ thù?

Bộ mặt thành phố Sài g̣n lộ diện ra khi tôi lần dở lại tờ báo Sóng Thần ra ngày 31 tháng 10 với những hàng tít lớn trên báo: 31/10 Ngày dài vô tận. Ngày dài vô tận là ngày tranh đấu, xuống đường, khí thế bừng bừng như một cuộc tranh đấu nội thù. Ở phần đầu tờ báo Sóng Thần có đăng tâm thư của LM Thanh Lăng viết cho tờ báo Sóng Thần: Đập các anh là đập tất cả chúng tôi. Ai đập ai giữa những người Quốc gia? Bên cạnh đó là các tên tuổi lớn hỗ trợ tờ báo Sóng Thần như Vũ Hoàng Chương, Nguyễn Hiến Lê, B́nh Nguyên Lộc, Sơn Nam, Lam Giang, Lê Ngộ Châu. Và các nghệ sĩ như Năm Châu, Bích Thuận, Kim Chung, Khánh Ly lên tiếng để chịu chung bản án với Sóng Thần. Rồi 32 nhà văn, nhà thơ tên tuổi kư tên chung tuyên bố: Phản đối đàn áp báo chí, truy tố Sóng Thần. Cạnh đó h́nh ảnh diễn hành của một số luật sư ra ṭa biện hộ như các luật sư Bùi Tường Chiểu, Hồ Tri Châu, Lư Văn Hiệp, Trần Ngọc Liễng, Nguyễn Lâm Sanh tại một ngă tư . Ở một góc pḥng với bị can Trùng Dương, chủ nhiệm báo Sóng Thần, vây quanh có các luật sư Đỗ Văn Vơ, Đặng Thị Tám, Nguyễn Văn Tấn, Nguyễn Tường Bá. Cũng cạnh đó, bà luật sư Nguyễn Phước Đại thay v́ cầm tập hồ sơ biện hộ th́ lại đang cắt chanh pḥng hờ bị lựu đạn cay.

Và biết đâu ở một góc đường, một anh thợ vá xe đang ghi nhận tất cả những hoạt cảnh đó báo về “Trung ương” của anh. Đó là những h́nh ảnh hai mặt của cuộc chiến trong thành phố, giữa ḷng thủ đô Sài g̣n của miền Nam.

Không ai ngày nay nghĩ rằng những cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ đó là sai, nhưng điều chắc chắn là đă vẽ đường cho hươu chạy và hơn hết mọi chuyện là gián tiếp bị CS lợi dụng.

Tôi có liên lạc với nhà văn Trùng Dương, chủ nhiệm báo Sóng Thần. Chỉ khẳng định và xác nhận lại cuộc tranh đấu của báo chí qua vụ báo Sóng Thần là đúng, không làm khác được.

Chắc là như vậy.

Nhưng bên cạnh sinh hoạt đấu tranh có vẻ dân chủ đó có một thứ đấu tranh một mất một c̣n giữa Cộng Sản và chính quyền miền Nam thông qua những thanh niên, sinh viên, học sinh. Chính những sinh viên, học sinh này đang đấu tranh, đang hô hào phản đối chính quyền đă góp phần làm tiêu hao lực lượng cũng như tinh thần của miền Nam Việt nam.

Đó mới là bộ mặt thực của cuộc chiến tranh này. Bộ mặt được dẫn dắt và chỉ đạo từ đảng Cộng Sản miền Bắc Việt Nam.

Có một cuộc chiến tranh ngoài Sài G̣n bằng bom, bằng đạn, bằng trực thăng, bằng đại bác 105 ly, bằng hầm chông, bằng xe tăng. Bằng xác người phơi thây bên bờ kinh, bờ rạch. Bằng đô la và xác người.
Nhưng cũng có một cuộc chiến tranh thứ hai ngay giữa ḷng Sài G̣n bằng biểu t́nh, tuyệt thực, xuống đường, bằng hô hào, đả đảo, bằng lựu đạn cay, bằng hàng rào kẽm gai.

Cuộc chiến tranh cân năo này ít được ai nói tới, v́ không mấy khi có người chết. Mà chỉ có nước mắt của lựu đạn cay. Nhưng nó cũng đủ làm lung lay bất cứ chế độ nào. Nó sói ṃn tin tưởng, nó làm lung lay ư chí. Bởi v́ bản chất của nó là một cuộc chiến tranh cân năo làm hao ṃn ư chí phấn đấu, làm suy sụp tinh thần kẻ địch. Biên giới cuộc chiến tranh này không rơ rệt, trộn lẫn ta và địch, địch cũng là ta.

Cuộc chiến tranh trên đường phố Sài g̣n diễn ra ở hai mặt: Mặt nổi là những cuộc biểu dương lực lượng của giới sinh viên học sinh như biểu t́nh, xuống đường, đ̣i cái này, cái nọ, đ̣i thả người này người kia, ngay cả đ̣i thả những cán bộ cộng sản như Vũ Hạnh, sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm, Dương Văn Đầy. Lư Chánh Trung trong bài viết: Rồi Hoà B́nh sẽ đến ghi như sau:

Tôi đă đến đây tham dự buổi tuyệt thực của 20 giáo chức Đại, Trung và Tiểu hoc tại ṭa Viện trưởng Viện Đại học Sài g̣n, để yêu cầu nhà cầm quyền trả lại tự do cho các sinh viên, trong đó có anh Huỳnh Tấn Mẫm đă bị giam giữ trái phép đúng một tháng qua và đang tuyệt thực, tuyệt ẩm trong khám Chí Ḥa. Trong lúc mấy em hát, tôi cảm động không dám nh́n lên, chỉ nh́n xuống...

(trích trong Một thời bom đạn, một thời Ḥa B́nh, Lư Chánh Trung, trang 62).

Thế nào là trái phép? Bắt giam một cán bộ CS nằm vùng là trái phép? Không ai đặt ra câu hỏi đó cả.

Bên cạnh Lư Chánh Trung c̣n có một số phụ nữ Đ̣i quyền sống, c̣n có các ông Nguyễn Long, Trần Ngọc Liễng, Nguyễn Văn Cước, các Thượng tọa Măn Giác, Nhật Thường.

Thêm vào đám đông đ̣i đó, c̣n có một Thích Nhất Hạnh vu cáo về một cuộc tàn sát chỉ có trong tưởng tượng của ông ấy:

Làng tôi hôm qua v́ có 6 người Cộng sản về
Nên đă bị dội bom hoàn toàn tan nát
Cả làng tôi hoàn toàn chết sạch
Lũy tre ngơ ngác
Miếu thờ ngă gục

(Thơ Thích Nhất Hạnh )

Đáng nhẽ ông ấy phải viết rơ như thế này: Chỉ c̣n sống có ḿnh tôi, để viết những điều vu cáo này. Có thật như thế không? Ngôn ngữ của sự gian dối? Một nhà sư nói gian dối th́ phải gọi ông ta là ǵ?

Và để tường thưởng cho vị thiền sư, cộng sản đă có những lời lẽ trân trọng như sau:

“Người Sài g̣n, tuổi trẻ Sài G̣n biết ơn những bậc tu hành chân chính đă quên ḿnh v́ nghĩa lớn, những phật tử hy sinh trong băo lửa đấu tranh làm suy yếu kẻ thù, làm rối loạn hậu phương của chúng, tạo điều kiện thuận lợi cho Sài G̣n, tuổi trẻ Sài G̣n bung ra ào ạt giành một thế đứng công khai phất cao cờ cách mạng sau bao nhiêu năm xúc tích lực lượng chuẩn bị thời cơ”.

Đó là những lời lẽ trân trọng mà người cộng sản đă dành cho Thích Nhất Hạnh. (trích Trui rèn trong lửa đỏ, trang 349).

Phần Trần Bạch Đằng, chúng ta cần đọc mấy ḍng thư này của ông ta để chúng ta nhận ra Huỳnh Tấn Mẫm là ai? Ông Trần Bạch Đằng c̣n giữ lại một mảnh giấy gửi cho ông ta của sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm ghi lại như sau: Xin đoàn thể yên tâm, quyết làm tṛn nhiệm vụ. L71. L.71 là mật hiệu của Huỳnh Tấn Mẫm. Mẫm viết thư này tại nhà Quốc khách, nơi được dành làm trụ sở Tổng hội sinh viên. Trớ trêu thay, trụ sở này do ông Nguyễn Cao Kỳ dành cho Tổng Hội sinh viên của Huỳnh Tấn Mẫm chỉ v́ mâu thuẫn, muốn chơi ông Thiệu.

Mời đọc thêm đoạn hồi kư bị cấm xuất bản ở trong nước của cựu dân biểu đối lập Hồ Ngọc Nhuận để nắm cho rơ câu truyện này. Ông Hồ Ngọc Nhuận viết như sau về vụ này:

Nguyễn Cao Kỳ “xớt” Huỳnh Tấn Mẫm. Đó là nhan đề bài viết. Huỳnh Tấn Mẫm một lần nữa bị bao vây, truy bắt. Trung tâm sinh viên Phật tử một lần nữa dậy sóng. Một chiếc jeep nhà binh, ngay sau khi tôi “điệu” hết cảnh sát về Tân Sơn Nhứt, chúng tôi đă ập vào trung tâm Quảng Đức, bốc Huỳnh Tấn Mẫm chạy thẳng về dinh Quốc khách ở góc đường Công Lư và Hiền Vương, nay là Trung tâm văn hoá thiếu nhi, góc đường Nam Kỳ khởi nghĩa-Vơ Thị Sáu. Chiếc jeep ập vào bốc Mẫm là của Phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ và dinh quốc khách lúc bấy giờ cũng thuộc quyền Phó tổng thống.”

Dinh Quốc khách, trung tâm Quảng Đức. Chùa Phổ Hiền. Ấn Quang. Những mái chùa. Tất cả những nơi ấy đă góp chung bàn tay che chở bọn người cộng sản nằm vùng để làm sụp đổ miền Nam Việt Nam.
Và Hồ Ngọc Nhuận đắc thắng viết tiếp:

Tiếp tay cho cộng sản, như vậy, không chỉ có ḿnh tôi. Và lần này vai chánh không là tôi, mà là tướng Nguyễn Cao Kỳ.

(trích hồi kư Đời, bản thảo, Hồ Ngọc Nhuận, trang 142).

Cái đất nước ḿnh nó như thế đấy. cái lănh đạo ḿnh nó như thế đấy.
Và sau đây là danh sách 16 sinh viên bị chính quyền Việt Nam Cộng Hoà bắt. Bắt đúng người, bắt đúng những kẻ đă tiếp tay với Cộng sản. Nhưng vẫn bị sinh viên biểu t́nh đ̣i tha họ. Sau này cho thấy họ đều là những cán bộ CS trà trộn vào sinh viên như: Huỳnh Tấn Mẫm, Dương Văn Đầy, Lê Thành Yến, Phùng Hữu Trân, Trần Khiêm, Đỗ Hữu Ứng, Lê Anh, Vơ Ba, Đỗ Hữu Bút, Hồ Nghĩa, Cao Thị Quế Hương, Trương Hồng Liên, Truơng Thị Kim Liên, Vơ Thị Tố Nga.

Chưa kể vụ án thành đoàn giải phóng gồm 21 người, trong đó có một số lănh đạo Thành Đoàn như Ba vạn, tức Phan Chánh Tâm, Năm Nghị, tức Phạm Chánh Trực. Sau 1975, họ đều là những cán bộ lănh đạo chủ chốt ở thành phố Hồ Chí Minh.

Và danh sách những nhà văn, nhà trí thức đ̣i thả bọn sinh viên cộng sản hăy c̣n đây. Quốc gia chống Cộng mà lại có chính nhà văn, nhà trí thức người quốc gia biểu t́nh, đ̣i thả bằng được những sinh viên cộng sản nằm vùng? Nhiều tờ báo cách này cách khác trở thành phương tiện cho cộng sản lợi dụng.

Bên cạnh đó, về mặt ch́m là những toán đặc công cộng sản do thành đoàn tổ chức gài bom phá hoại các công sở, các xe nhà binh Mỹ, các doanh trại Mỹ và cuối cùng là giết hại, ám toán người quốc gia đă không theo họ. Nữ tướng đốt xe Mỹ thời 1960-1970 là Vơ Thị Bạch Tuyết lúc đó nay trở thành giám đốc nông trường Đỗ Hoà ở Duyên Hải.

Sau đây, tôi xin dần dần viết lại với đầy đủ tên tuổi bọn họ.

© DCVOnline


   Ư kiến Bạn đọc

   (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ư kiến đóng góp từ bạn đọc)
 

Nguyễn Tâm Bảo

Trích:
"Thêm vào đám đông đ̣i đó, c̣n có một Thích Nhất Hạnh vu cáo về một cuộc tàn sát chỉ có trong tưởng tượng của ông ấy:

Làng tôi hôm qua v́ có 6 người Cộng sản về
Nên đă bị dội bom hoàn toàn tan nát
Cả làng tôi hoàn toàn chết sạch
Lũy tre ngơ ngác
Miếu thờ ngă gục
(Thơ Thích Nhất Hạnh )"


Tôi xem khá nhiều phim của Hollywood về chiến tranh Việt Nam. Cảnh lính Mỹ đi hành quân, mới đánh đấm mấy phút là gọi phản lực cơ đến ném bom napalm huỷ diệt cả khu làng. Các đạo diễn Mỹ cũng nên bị mấy ông chống cộng quy tội là "vu cáo"?

Tôi đọc "Nhật kư của người chứng" của Thái Lăng. Có đoạn viên phi công Mỹ báo về là Việt cộng tập trung đông lắm, chắc đêm nay tấn công. Nhưng viên thông dịch người Việt th́ bảo không phải, chỉ là bà con nông dân đang làm mùa màng. Nhưng rồi ông quận và ban cố vấn quyết định bắn pháo, không biết cả làng có bị chết hết không, hay vẫn c̣n sót vài người.

Đề nghị ông Lục lên án nhà văn Thái Lăng là "vu cáo".

Tội ác ám sát trí thức? Như thế th́ ăn thua ǵ. Cả một khoá học của trường cao đẳng sư phạm Thanh Hoá đi lao động ở bên sông Mă, chỉ một trận bom mà chết gần hết. Hơn trăm cô giáo trẻ, là trí thức tương lai, bị bom vùi lấp chỉ trong mấy giây. Ám sát trí thức như thế mới cao thủ chứ?

 


mythanh

Bom đạn không có mắt,
Khác với ra kế hoạch.
Bầy ngơ ngang, đường tắt,
Phá hoại, lũ chuột nhắt,
Sụp đổ bức tường thành.
Tiếc thay lũ chuột ranh,
Vẫn nhiễu hại dân lành.
Bao giờ chúng mới banh,
Không c̣n rúc máu tanh?


Felix Nguyen

Trước đây đă có người nêu lên bằng chứng ông TNH bịa đặt trắng trợn, rất tiếc tôi không c̣n nhớ chi tiết, chỉ đại khai nhớ người độc giả ấy ở gần với ông TNH nên khẳng định không có ngôi làng nào bị huỷ diệt như TNH nói. Mà giả sử không có điều đó th́ với suy luận b́nh thường cũng biết TNH là nói dóc. Thứ nhất, phi cơ chỉ dội bom trong vùng chiến sự, tức là vùng đang có sự tranh giành lănh thổ, không bao giờ dội bom vào vùng dân cư (hold on, anh TB, cái chuyện dội bom ngoài Bắc sẽ nói sau). Vậy cái làng ông TNH là làng nào, nằm ở đâu? Nếu nằm trong vùng xôi đậu, th́ hăy đặt câu hỏi ông TNH ở đó làm ǵ nếu ông không phải là VC? Thứ 2, phi cơ chỉ dội bom sau khi nhận được nguồn tin trinh sát, t́nh báo đáng tin cậy rằng có lực lượng địch quân tại đó, nói rằng chỉ có 6 VC mà dội bom th́ đúng là cực kỳ ngu xuẫn. Một phi vụ oanh tạc rất hao tốn, nước Mỹ tuy giàu nhưng không đến nỗi xài phí bẳng cách bỏ ra vài ba triệu dollars (giá thời điểm ấy) để giết 6 VC quèn! Thông thường chỉ cần 1 trung đội hành quân tới bắt th́ được rồi. Nhưng sao ông TNH không nói rơ tên làng đó nhỉ để chứng minh là ông không nói láo? Sư mà như ông th́ hèn chi anh TB không mạt sát tôn giáo cũng uổng!!

Sao anh TB cứ đem Hollywood ra làm "bằng chứng" cho cuộc chiến VN thế nhỉ? Từ khi nào film Hollywood đưọc gọi là sử liệu vậy? Có lẽ cái này quá nhảm nhí nên miễn b́nh luận, từ nay anh xem film thi nên ghi nhớ film để giải trí chứ không phải để đem làm bằng chứng chống bọn Quốc gia!!

Ném bom miền Bắc là vùng địch, mặc dù có cố gắng tranh không phạm đến dân cư nhưng chắc chắn là việc này không dễ thực hiện. Ngay cả ngày này với vũ khí với độ chính xác cao mà c̣n friendly attack huống hồ ngày xưa. Đó là chuyện tên bay đạn lạc trong chiến tranh trừ phi anh có bằng chứng phía Mỹ có kế hoạch ném bom vào dân chúng th́ khác. C̣n ám sát trí thức là chuyện biết rơ mười mươi là ḿnh sẽ giết ai, có kế hoạch để giết th́ làm sao so sánh với việc bom đạn vô t́nh trong chiến tranh! Anh có muốn nhận định khoa học th́ phải tới nơi tới chốn chứ, lẽ nào chỉ có khoa học bên anh c̣n bên địch th́ nhận xét tào lao!

À quên, c̣n chuyện anh phi công ǵ đó. Chuyẹn này th́ quá dễ mà sao anh TB suy diễn tùm lum thế. Anh phi công là người đi trinh sát , quan sát địch t́nh rồi báo cáo cho cấp chỉ huy để định chiến thuật đối phó. Anh là người có trách nhiệm trinh sát chứ không phải anh thông dịch viên, cấp chỉ huy tin anh ta là phải rồi, C̣n nếu như anh ta nhận định sai th́ đó là lỗi của anh ta chứ sao lại bảo cấp chỉ huy cố ư giết thường dân. Giả sử anh là cấp chỉ huy phái một chiến sĩ đi trinh sát, rồi th́ anh sẽ tin anh chiến sĩ trinh sát này hay tin anh lính hậu cần khi nhận báo cáo về t́nh h́nh địch?


Pha.m Tha('ng Vu~

phạm thắng vũ
(Sơn Tây-Hà Nội)

...Nay th́ đă có câu trả lời rơ ràng ai là thủ phạm những vụ ám sát đó.
Không ai khác là cộng sản... xin trích...
CSVN là bọn chuyên ném đá dấu tay. Đọc lại các tờ báo cũ ta thấy ngay cả lần chúng cho tên Hà Mạnh Trí ám sát cố Tổng thống Ngô đ́nh Diệm khi đến khai mạc Hội chợ Kinh tế Ban mê Thuột ngày 22-2-1957 th́ sau khi bị bắt tên này khai là y làm việc đó cho tướng Mai hữu Xuân khi đó viên tướng đang chức Giám đốc An Ninh quân đội. Kết quả là tạo hố nghi kỵ chia rẽ giữa viên tướng này với anh em Tống thống họ Ngô. Sau ngày 30-4-1975 báo Công An thành phố mang tên lăo già có bài đăng của chính tên Hà Mạnh Trí này nói về chiến công khủng bố năm xưa của y. Cũng tương tự, chính CSvn ra lệnh cho tay chân ám sát chết ông Trần văn Văn (tháng 12-1964) ông Văn này là 1 trong số 17 nhân sĩ trong nhóm Caravelle ra kháng thư phản đối chế độ của Tổng thống Ngô đ́nh Diệm, vậy mà chúng vẫn giết và tạo dư luận cho là ông bị chính quyền miền Nam VNCH ám sát (bà trần văn Văn thời đó đă tố cáo đích danh ông Nguyễn ngọc Loan ( 1 thuộc hạ của ông Nguyễn cao Kỳ) đă giết chồng ḿnh. Sau này cũng ngay trên tờ báo Công An kể trên có đăng lại các câu chuyện (khủng bố trên đây của bọn CS với lương dân miền Nam vô tội) mà chúng cho là các chiến công của chúng.

...Những thành phần sinh viên thầm lặng vô t́nh bị đẩy cũng đứng vế phía sinh viên xuống đường. ...xin trích...
Có những học sinh sinh viên thời miền Nam VNCH học không chịu học, nghe theo lời xúi bẩy của cái đám Huỳnh tấn Mẫm, Lê văn Nuôi đă tham gia các vụ biểu t́nh khuấy rối chính quyền. Người viết bài này đă từng gặp Đặng công Hải, Phan thanh Nam thuộc loại các sinh viên ngây thơ chính trị kể trên. 2 tay này đă từng đeo khăn đỏ mừng đoàn quân CS trong các buồi đầu khi chúng vừa chiếm được thành phố Sài gon và sau đó dắt đường cho bọn cán bộ văn hóa đến tận các tư gia các văn nghệ sĩ miền Nam VNCH như Duyên Anh, Nguyễn đ́nh Toàn...để tịch thu các sách báo trong nhà các văn sĩ này. Sau khi sống với CS 1 thời gian th́ sáng mắt cả 2 tay sinh viên này ...vượt biên, 1 đi thoát hiện đang sống tại nước Đức, 1 bị đi bắt lại nhiều lần nếm mùi tù CS và hiện đang sống nghèo khổ trong nước.

Thời mà có nhiều vụ xuống đường khuấy rối chính quyền miến Nam VNCH khi đó chắc nhiều người không quên có 1 tổ chức tên là Phong Trào Phụ Nữ Đ̣i Quyền Sống do 1 nữ trí thức (có bằng cấp cao nhưng ấu trĩ về chính trị) cầm đầu đ̣i các quyền lợi cho phụ nữ tại miền Nam. Bà này đă cách đây không lâu. Không hiểu nếu c̣n sống bà sẽ nghĩ như thế nào khi thấy những h́nh ảnh chính quyền CSVN gần như làm ngơ cho các vụ buôn bán phụ nữ Việt hiên nay?

Miền Nam VNCH khi đó đang trong thời chiến với miền Bắc CS. Ta thấy là bất cứ hành động nào để cổ vũ cho đối phương (CS Bắc Việt và Việt cộng miền Nam) th́ đủ để đưa ra ṭa xử án bỏ tù. Những vụ gọi là Phản chiến (kêu gọi có 1 phía miền Nam VNCH buông vũ khí thôi hoặc trốn quân dịch (thi hành nghĩa vụ quân sự)) thử xảy ra tại miền Bắc CS xem sao? Những người có liên can (nếu có xảy ra) chắc chắn sẽ lănh cái án phản động và tù mất xác luôn. Ta thấy thời gian gần đây trong nước thanh niên sinh viên mới chỉ có biểu t́nh chống bọn Tàu cộng thôi mà đă bị bọn đầu lănh CS Hà Nội cấm đoán, đối xử thô bạo th́ biết thời chính quyền miền Nam VNCH dành cho người dân quá nhiều quyền. Dù nền dân chủ-tự do này c̣n ít nhiều sơ khai nhưng rơ ràng vẫn hơn hẳn mô h́nh nà nước CS như hiện nay.

Cái câu: Ăn cơm Quốc gia, Thờ ma Cộng sản vẫn c̣n trong thời này dù rằng chính quyền miền Nam VNCH đă bị bức tử từ lâu. Có những người cố sống cố chết để vượt biên khỏi hang quỷ CSVN , khi sống yên ổn ở ngoại quốc th́ lại viết bài ca tụng Hồ chí Minh, vỗ tay cùng 1 nhịp với nhà nước CSVN hiện nay (dửng dưng với các biểu t́nh của người dân Việt trong vụ Tàu cộng chiếm Hoàng Sa-Trường sa). Bọn người này ta không hiểu gọi họ là bọn người ǵ trong các loại người Việt? Có những người trong nhóm này bằng cấp đầy ḿnh đó.

Có những người lấy các h́nh ảnh của các phóng viên chiến trường hoặc trên phim của Holywood (cảnh đốt phá, giết người trong thôn xóm, h́nh em bé Kim Phúc...) để bào chữa cho những hành động tàn ác của bọn CSVN. Nhưng mà 1 đàng th́ do vô t́nh của chiến tranh, 1 đàng là do 1 chủ trương hẳn hoi sao mà có thể so sánh được kiểu anh nói tôi độc ác th́ anh cũng độc ác không kém.

Xin chờ đọc tiếp bài chủ của tác gỉa Nguyễn văn Lục để tiếp tục viết bài góp ư.
Trân trọng


Bạn đời của dân hèn


Em chân thành căm ơn ông Lục. Lá bài tẫy được lật ngữa, dẫu có muộn màng, người trẽ VN mai hậu đă sáng tỏ được vấn đề.

Những người thờ ma CS, chắc chắn có người bị lương tâm ray rức đến hết quăng đời c̣n lại khi chứng kiến hậu quả sai lầm của họ, khi CS tràn ngập miền Nam.

Ngoại trừ những con vật người vô lương tâm chủ chốt, người dân VN, ai lại không kinh hoàng khi đối mặt với CS? Trước hết là đào mồ, cuốc mă, bắt giết các chức sắc địa phương, gom hết lính củ vào trại tập trung lao động khổ sai, kích động dân ngu sĩ nhục người thất trận. Kế đến tịch thu nhà cửa, của căi người giàu có, ngăn sông cấm chợ; công thương nghiệp, ruộng đất tập đoàn... Toàn dân VN rơi vào cảnh bần cùng, đói khổ nhất của cái kiếp làm người.

Thấy rỏ cái bộ mặt thật, tàn ác, gian giăo của CSVN, th́ đă muộn màng...

Những người hay đấu tranh bất công xă hội, chống chính quyền đàn áp thuở trước..., chẳng có một ai dám ho, tất cả câm nín. Chỉ cần một dấu hiệu chống đối nhỏ, một lời bất măn vô thức, CS lập tức bắt nguội, đưa đi biệt tích.

Em đồng ư là các chính quyền miền Nam, sau ông Diệm, quá yếu kém. Có lẽ mệt mơi nhiều v́ chiến tranh kéo quá dài. Đất nước điêu tàn, ḷng người dễ ly tán, con em chết quá nhiều nên ḷng người không nở, thà để cho CS chiếm, người có tài ẫn thân, không chịu ra giúp nước?


CU LAN


*GÓP Ư VỚI BÀI CHỦ*TÁC GIẢ*NGUYỄN VĂN LỤC*

Trích lời Ô. Lục:
" Những năm tháng Sài G̣n giành giật giữa quốc gia và cộng sản. Bằng đủ mọi âm mưu và thủ đoạn giữa tiếng ồn ào của hoan hô, đả đảo với khói lựu đạn cay."

Tác giả, Nguyễn Văn Lục đă thể hiện cái nh́n, cái cảm nhận của một người đứng ngoài cuộc, đứng bên lề thời cuộc, bên lề đất nước cho nên không hiểu biết rơ cội nguồn, nguyên nhân đă gây ra chiến tranh VN. V́ thế, nên mới hạ 1 câu vô trách nhiệm và thiếu hiểu biết, "Sài G̣n giành giật giữa quốc gia và cộng sản".

Xin hỏi tác giả, quốc gia và cộng sản giành giật nhau cái ǵ?

Tác giả không biết, hoặc lờ đi cái tên CSQT Hồ Chí Minh nhận vũ khí Nga Tàu, phát động chiến tranh, tấn công trước, từ miền Bắc tràn xuống miền Nam bắn giết đồng bào MN.

CSBV đă vượt vĩ tuyến 17, vượt sông Bến Hải, vượt Trường Sơn, vượt đường ṃn Hồ Chí Minh, vượt biên giới Lào, vượt biển...vào bắn giết người miền Nam. Thế th́ giành giật nhau cái ǵ? Chỉ có kẻ đi cướp là CSBV mà thôi.

Trich từ bài chủ:
"* Và hơn hết tất cả là khát vọng hoà b́nh mong chiến tranh chóng chấm dứt....
** Chúng tôi mong ước những trận mưa rào dập tắt khói lửa, nguôi ngoai hận thù"


Tác giả lại vẫn đứng ở ngoài cuộc đời, ở trên cuộc chiến, ở địa vị 1 khán giả nên chỉ nh́n thấy 2 bên đang chém giết nhau, chớ không biết 1 bên là CSBV đang đi vào tận nhà MN để sát hại đồng bào. Người dân miền Nam đă chết v́ súng đạn của Nga Tàu.

Người có suy nghĩ và c̣n lương tâm, lương tri th́ biết là 1 bên tấn công trước và 1 bên chỉ tự vệ. Tự vệ tại trước cửa nhà ḿnh chống lại bọn Sinh Bắc Tử Nam.

Nếu CSBV không phát động chiến tranh, th́ miền Nam đâu có tiếng súng và thây người đâu có ngă gục ngoài chiến trường.

Ai lại không muốn sống b́nh b́nh yên yên để xây dựng và phát triển? Hoà b́nh chỉ có, khi nào quân CSBV rút về miền Bắc mà thôi. Chỉ đơn gian thế thôi.

"Chúng tôi mong ước những trận mưa rào dập tắt khói lửa, nguôi ngoai hận thù."

"Hận thù" không phải là đầu mối gây ra chiến tranh. Người miền Nam không có hận hoặc thù ǵ đối với người miền Bắc cả. Tác giả nói 1 câu chủ quan quá, nghe không lọt lổ tai chút nào cả. Không phải do hận thù nhau mới đánh nhau. Ai ai cũng hiểu rơ nguyên nhân của cuộc chiến tranh VN nầy cả. Đó là CSBV tiến đánh chiếm miền Nam.

Trích:
"Trong khi đó, tổ chức hệ thống mật vụ Việt Nam thời đệ nhị cộng ḥa tỏ ra thiếu hữu hiệu như thể bó tay"

Tác giả chỉ trích sự yếu kém của chính quyền miền Nam. Đó là 1 t́nh trạng đặc biệt không thể tránh khỏi được. Cả miền Nam là 1 chiến trường. Một chiến trường bao gồm tất cả các mặt trận, về quân sự, vũ trang, về chính trị, tâm lư chiến, t́nh báo...dưới đủ mọi h́nh thức, công khai hợp pháp do nằm vùng thực hiện, bán công khai và cả bí mật nữa.


Phần 2.

T́nh trạng của miền Nam hoàn toàn khác với miền Bắc. Bởi v́ miền Nam là 1 chiến trường. Ở đó, một số lớn vợ con thân nhân của những người đi tập kết hồi 54. Rồi Mặt Trận DTGP/MN/VN, rồi Thành Phần thứ 3, và nhất là bọn lưu manh nằm vùng, hoặc trí thức theo đóm ăn tàn, bọn giáo gian...

Có cả trăm, cả ngàn tên lưu manh như thế. Như GS Đ/H Nguyễn Văn Trung, các LM Ngọc Lan, Chân Tín, Phan Khắc Từ, Thầy chùa Thích Trí Quang và các giáo gian ở Đ/H Vạn Hạnh, bà Ngô Bá Thành, Tôn Nữ Thị Ninh, Trần Ngọc Liễng, Nghệ sĩ Kim Cương, Ni Sư Huỳnh Liên, Hồ Ngọc Nhuận, Ngô Công Đức, Dương Văn Ba, nhà văn Sơn Nam, B́nh Nguyên Lộc, Vũ Hạnh, gs Châu Tâm Luân...

Thêm nữa là bọn VC nằm vùng như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Dương văn Đầy...

Cái hại nhất là bọn nằm vùng. Bọn nầy đâu cũng có, thời nào cũng có, nhất là trí thức theo đóm ăn tàn, nịnh bợ VC.

Ngay ở HK, ở các cơ quan truyền thông, báo chí, bọn trí thức theo đóm ăn tàn nịnh bợ VC rất tinh vi. Bọn chúng dùng ng̣i bút với nghệ thuật truyền đạt khéo léo, tinh vi đỏ vàng, trắng đen lẫn lộn.

Kết luận.

Tác giả Nguyễn Văn Lục vẫn giữ khuynh hướng và lập trường cố hữu qua các bài viết của ông. Trong bài nầy, ông thể hiện cái nh́n không đúng đắn về cuộc chiến tranh VN. Chỉ trích chính quyền miền Nam trong chiến tranh phức tạp của nó. Nghệ thuật tŕnh bày của ông thuộc về sư huynh của tác giả Tú Gàn, sư phụ của NKTA và thuộc hàng sư tổ của Nguyễn Hữu Liêm. Tất cả đều được Cù Lần Vinh danh và tôn kính như là những cái mặt to lớn, những cây viết kỳ khôi nhất hạng. Hải Ngoại Ngoạ Long Đoàn.

Cù Lần.