Mặt trận văn hóa và những thủ tiêu ám sát trí thức miền Nam (Kết)

Nguyễn Văn Lục

 

Từ mặt trận văn hóa đến những việc thủ tiêu ám sát trí thức miền Nam của Cộng sản


1966: Mặt trận văn hóa vận qua báo chí

Nguyễn Hữu Ba, cộng tác viên tờ Tin Văn; giáo sư âm nhạc trung học Petrus Trương Vĩnh Kư
Nguồn: vietnamnet.vn


Đầu xuân 1966, Đảng ủy văn hóa khu Sài g̣n Gia Định giao cho Vũ Hạnh, một nhà văn nằm vùng công tác đặc biệt là mở một mặt trận văn hóa tấn công miền Nam trong vùng đô thị mà họ gọi là “vùng tạm chiếm”. Vũ Hạnh nguỵ trang dưới chiêu bài Bảo vệ Văn hóa, chống lại văn hóa đồi trụy, chống lại văn hóa ngoại lai đầu độc thanh niên miền Nam. Họ tổ chức và xin phép cho ra tờ Tin Văn. Tờ báo trực tiếp được chỉ đạo bởi các cán bộ cộng sản. Đứng đầu là Trần Bạch Đằng. Chủ nhiệm là Nguyễn Mạnh Lương. Và một số nhà văn cộng tác như Lữ Phương, Hồng Cúc, Nguyễn Hữu Ba, Vũ Hạnh. Những nhà văn này c̣n viết cho tờ Hồn Trẻ với các cây viết như Trần Cảnh Thu, Trần Triệu Luật, Nguyên Hạo, Lê Uyên Nguyên, Tuyết Hữu, Cao Hoài Hà, Thích Quảng Khanh, Anh Vũ, Lê Ngọc Lê, Đinh Khắc Nhu, Lê Việt Nhân...Toà soạn tờ báo được đặt trong một ngôi chùa. Chẳng hạn tờ Hồn Trẻ do Mười Hải, bí thư khu uỷ văn hóa. Ṭa soạn đặt ở ngôi chùa số 29, đường Trần Quang Khải.

Một số chùa chiền trở thành cơ sở bí mật cho các hoạt động phá hoại của cộng sản như Ấn Quang, lúc bấy giờ do TT Thích Thiện Hoa chủ tŕ, trung tâm Quảng Đức, Đại học Vạn Hạnh. Theo tài liệu của Thành đoàn TNSVHS trong cuốn Trui rèn trong lửa đỏ đă viết về Đại học Vạn Hạnh như sau:

Viện đại học Vạn hạnh thành lập năm 1964 là một đại học của Phật giáo.Trường ở đối diện chợ Trương Minh Giảng.Trước năm 1968, tổ chức cách mạng cũng có hoạt động ở đây. Đêm đón tết Mậu thân, tổ chức cách mạng ngay tại trường với một cuộc tập họp táo bạo, sinh động.Tuy nhiên lực lượng ta thời này chưa mạnh. Tháng 10/68, t́nh h́nh tổ chức cách mạng ở trường sau thời gian bị đánh phá, coi như trắng. Thành đoàn chỉ đạo đồng chí Sáu Tỉnh, tức Đỗ Quang Tỉnh, nay là cán bộ ban Hợp tác kinh tế của Uỷ ban nhân dân thành phố về xây dựng lại bằng tổ chức Liên đoàn sinh viên Phật tử Vạn Hạnh..Và họ đă kết luận: kể từ tháng 5/1972, một chi bộ chính thức của Vạn Hạnh được thành lập.

Và một câu đánh giá quan trọng như sau: Từ những ngày đó, Vạn Hạnh trở thành một pháo đài xuất quân đốt xe Mỹ và chống bầu cử

(trích Trui rèn trong lửa đỏ, trang 96).

C̣n Ấn Quang được ghi lại như sau:

Những ngọn lửa bùng lên tuyệt đẹp trên đường phố. Các báo gọi những chiến sĩ đốt xe Mỹ là du kích quân sinh viên học sinh. Và chùa Ấn Quang trong những ngày ấy, là một chiến lũy của họ. Những người mẹ, người chị vượt qua những hàng rào cảnh sát, lựu đạn cay, ṿi phun nước... đến với những đứa con ngoan của thành phố... “Tụi bay cứ đốt, đốt hết những quân chó đó đi...” Các mẹ, các chị căn dặn, nhắc nhủ với một ḷng căm thù như vậy.

(trích Trui rèn trong lửa đỏ, trang 110).

 

Tuy nhiên, dưới mắt người Cộng Sản, họ đă nh́n lại vai tṛ của Phật giáo như sau:

Viện hoá đạo, lá cờ đấu tranh vang dội một thời đang ủ rũ và chia rẽ, phân hóa. Kẻ về Vĩnh Nghiêm với lá cờ chống Cộng rách rưới. Kẻ về Vạn hạnh ḍ dẫm một lối đi. Người về Ấn Quang gần gũi với quần chúng, với thanh niên. Viện hóa đạo c̣n lại những chiến lưực gia ủng hộ Khánh- Hương đàn áp phong trào, bắn chết học sinh Phật tử Lê Văn Ngọc.
Và kể từ nay: “Ngọn cờ Phật giáo lănh đạo đấu tranh hạ xuống, ngay từ trong ḷng Phật tử, nhường chỗ cho lá cờ cách mạng phất cao lănh đạo phong trào đấu tranh của Sài g̣n, của tuổi trẻ thành phố.”

Năm 1964 đă kết thúc như vậy. Tuổi trẻ thành p[hố kết thúc 10 năm sóng gió, để bước vào cuộc chiến đấu mới 10 năm sục sôi kỳ lạ.

(trích Trui rèn trong lửa đỏ, trang 350-351).

Tiếp nối một cách vô t́nh hay bị mua chuộc có thêm các tờ báo sinh viên như Hoa Súng của Dược Khoa, Văn Khoa với Hạ Đ́nh Nguyên. Nhất là tờ Tin Tưởng, tiếng nói của sinh viên Phật tử. Năm 1968, tờ Tin Tưởng do Phạm Phi Long làm chủ nhiệm, Đặng Minh Chi làm thư kư ṭa soạn. Sang đến năm 1970, tờ Tin Tưởng sang tay cho Nguyễn Xuân Lập làm chủ nhiệm, Trần Công Sơn chủ bút và Trịnh Thị Xuân Hồng, thư kư ṭa soạn. Sự tiếp tay của những tờ báo như Tin Tưởng với nội dung các bài đ̣i ngưng bắn vỉnh viễn, đ̣i Mỹ rút quân. Tất cả đều do bàn tay CS chỉ đạo.

Trong khi đó th́ phía miền Nam có Chu Tử, đứng mũi chịu sào trực tiếp tố cáo Vũ Hạnh là Cộng Sản trong nhiều số báo liên tiếp kể từ tháng 10/1966 cho đến cuối năm 1966. Cái dở khóc dở cười của văn nghệ sĩ miền Nam là đă nhiều lần hội Văn bút do Lm Thanh Lăng làm chủ tịch đă công khai bênh vực Vũ Hạnh và cứu thoát y nhiều lần khỏi cảnh tù tội.

Cộng sản đă dùng tờ Tin Văn do Nguyễn Ngọc Lương làm chủ nhiệm, nhân danh bảo vệ và phát huy văn hóa dân tộc, bài trừ văn nghệ phản động đồi truỵ. Trong tờ Tin Văn có những bài viết như:

Nhân một quyết định của bộ Văn hóa giáo dục, về việc bài trừ sách báo đồi truỵ. Tin Văn số 3, tháng 6-7/1966. Hiện tượng dâm ô đồi trụy trong Văn Học hiện nay. Tin Văn số 9, 15/10/1966. Đọc tác phẩm của Chu Tử, Lữ Phương, số 10, 30/10/1966.

Sau này, trong tài liệu của Thành Đoàn, Vũ Hạnh đă có những nhận xét như sau về tờ Tin Văn:

Tuần báo Tin Văn, với các bài phê b́nh vạch mặt những tên xung kích chống phá cách mạng qua các tác phẩm đồi trụy, phản động..Phong trào bảo vệ phát huy văn hóa dân tộc, bài trừ văn nghệ phản động, đồi trụy sớm trở thành phong trào quần chúng sôi nổi, sâu rộng ở Sai g̣n và các tỉnh miền Nam, khiến bọn tay sai văn nghệ co lại, nguỵ quyền hoang mang và dĩ nhiên chúng t́m mọi cách để phản kích lại .Sự ra đời những hoạt động văn hóa nguy dân tộc bị phong trào vạch mặt, chúng trắng trợn cho tên Chu Tử, tay sai của sở công an và Trung ương t́nh báo ngụy, bắt đầu một chiến dịch đả kích tôi, tố cáo tôi là việt cộng nằm vùng và liên tiếp trong nhiều số báo như vây, y đă vu khống tôi, cốt làm cho những người đă tham gia phong trào sợ hăi. Lúc nầy, Đảng uỷ văn hóa và thường vụ khu uỷ ở nội thành vẫn hằng ngày theo dơi tôi, động viên, chăm sóc về tinh thần lẫn vật chất cho tôi, thông qua vợ tôi, mở đường dây liên lạc mới, tôi trực tiếp nhận sự chỉ đạo của đảng.

(trích Từ toà án văn hóa đến Hát cho đồng bào tôi nghe. Vũ Hạnh, Trui rèn trong lửa đỏ trang 179).

Vũ Hạnh hay bút hiệu cô Phương Thảo đă bị chính quyền miền Nam chính thức bắt giữ ngày 02/06/1967. Cứ mỗi lần bị bắt th́ lại có những nhà văn, trí thức, sinh viên và đặc biệt Hội Văn bút do Thanh Lăng vào tù lôi ông ta ra.

Chính Vũ Hạnh đă thố lộ về việc bắt giữ ông ta như sau:

Mấy tháng sau đó, tôi bị công an nguỵ quyền bắt giữ là do hai cơ sở của ta làm lộ. Nhưng sự kiện tôi bị bắt giam bấy giờ tạo thêm một cái cớ cho các hoạt động đấu tranh hết sức nhiệt t́nh của giới sinh viên học sinh. tất cả đều tung ra dư luận khắp nơi rằng tôi bị giam giữ là do Chu Tử vu cáo, rằng chính quyền đă bất chấp pháp luật, chà đạp lên quyền tự do cầm bút một cách hết sức thô bạo. THSV bấy giờ một mặt vận động các giáo sư đại học có ḷng yêu nước lên tiếng để ủng hộ tôi, ủng hộ gia đ́nh tôi.

(trích Trui rèn trong lửa đỏ, trang 181).

Đọc đoạn văn trên cho thấy Vũ Hạnh đă trắng trợn vu cáo cho Chu Tử dính vào việc bắt giữ ông ta, đồng thời y đă vận động trong giới trí thức để xin tha cho y. Đó là lối vừa đánh trống vừa ăn cướp.

Bên cạnh những tờ báo chính thức như Tin Văn, CS c̣n tổ chức rất nhiều những báo chí sinh viên hỗ trợ và tiếp tay cho Tin Văn.

Các báo sinh viên do những sinh viên như Trần Thị Ngọc Hảo, quyền chủ tịch Tổng Hội sinh viên làm “báo nói” tố cáo Mỹ Ngụy. Dương Văn Đầy (Ba Đầy biệt danh Bảy Không - DCV) làm bích báo sinh viên bên Y khoa đ̣i chuyển ngữ ở Đại học y khoa.. Nguyễn Trường Cổn, chủ bút báo sinh viên ca tụng quân giải phóng trong dịp tết Mậu thân, bị bắt và bị ṭa án quân sự kết tù 5 năm khổ sai. Nguyễn Đăng Trừng đă trốn ra vùng giải phóng bị kết án 10 năm biệt xứ.

Đại học Khoa học có tờ Lửa Hồng, tờ Dấn Thân được ông giáo sư Trần Kim Thạch đỡ đầu. Luật Khoa có tờ Đất mới do Lê Hiếu Đằng, Nguyên Hạo. Tờ Học sinh do Lê Văn Triều làm chủ nhiệm, Nguyễn Thị Liên Hoa quản lư, xuất bản 1000 số.

Nhưng quan trọng là tờ Hồn Trẻ. Tờ Hồn Trẻ đă mượn danh tính một số người viết tên tuổi ở miền Nam lúc bấy giờ như tấm b́nh phong và giúp làm tăng uy tín cho tờ Hồn trẻ. Đó là các tác giả có tên tuổi như Thiên Giang, Bùi Chánh Thời, Nguyễn Văn Trung, Vơ Quang Yến, Trụ Vũ, Tô Nguyệt Đ́nh, Thiếu Sơn, Lương Phương, Vân Trang, Hồng Cúc, Song Thương, Ái Lan, Thảo Lam, Phương Khánh, Thu Quyên, Cao Ngọc Phượng, Phong Sơn, Chinh Ba, Hữu Hoàng, Nguyễn Văn Phụng, Phan Hữu Tŕnh. Như đă nói ở trên, ṭa soạn đăt trong một ngôi chùa do một cư sĩ là ông Nguyễn Văn Hoanh đứng vai chủ nhiệm. Mục xă luận là do chính những cán bô cộng sản gộc như Phạm Bá Trực, Mười Hải biên sọan.

Bên cạnh đó là những buổi sinh hoạt văn nghệ, ca nhạc nhằm cổ vũ các phong trào svhs phản chiến, đ̣i ḥa b́nh. Tờ sinh viên ra mắt độc giả ngày 15/5/1967 do sinh viên Hồ Hữu Nhật làm chủ nhiệm. Tờ sinh viên được coi như biểu tượng của sinh viên tranh đấu. Ở đây, tôi xin nêu danh tánh tất cả những sinh viên thuộc các phân khoa đại họ đă hoạt động cách này cách khác cho cộng sản. Họ đă gài người vào trong các tổ chức sinh viên. Chẳng hạn như phong trào đ̣i Ḥa B́nh với chương tŕnh “Hát Cho Đồng Bào tôi nghe, Dậy mà đi, Tiếng hát những người đi tới Đêm Văn nghệ tết Quang Trung” với sự tham gia của các sinh viên đi theo cộng sản như: Trần Thiện Tứ, bác sĩ Trương Th́n, nhạc sĩ Nguyễn Văn Sanh, nhạc sĩ sĩ Tôn Thấp Lập, Vơ Thành Long, nhạc sĩ Trần Xuân Tiến, Phạm Phú Tâm, Trương Thị Hoàng và Trương Thị Anh, Phùng Hữu Trân, Nguyễn Ngọc Phương, Vơ Thị Tố Nga,, Lê Thành Yến.

Và sau đây là danh sách sinh viên tranh đấu đă t́nh nguyện vào căn cứ ở Bắc Lộ 7, Cam pu chia gồm: Phan Công Tŕnh, Nguyễn Đ́nh Mai, Tôn Thất Lâp, Trần Long Ẩn, Nguyễn Văn Sanh, Lê Thành Yến, Trương Quốc Khánh, Huỳnh Ngọc Hải, Dương Văn Đầy, Trần Thị Ngọc Hảo, Huỳnh Quang Thư, Hai Nam, Năm Sao, Trần Thị Ngọc Dung, Hà Văn Hùng, Trương Quốc Khoách.

Trong khi đó như tiếp sức cho địch, các trí thức, dân biểu nhà văn đua nhau ra các bản thông cáo đủ loại. Chúng tôi cũng xin tóm tắt bản Tuyên ngôn của nhóm Quốc Gia, ngày 04/09/1974 về t́nh trạng đàn áp báo chí tại miền Nam do các dân biểu sau đây đồng kư tên: DB Nguyễn Văn Binh, DB Nguyễn Tuấn Anh, DB Đặng văn Tiếp, DB Nguyễn Văn Cử, DB Dương Minh Kính, DB Nguyễn Trọng Nho, DB Nguyễn Văn Kim, DB Nguyễn Đức Cung, DB Vũ Công Minh, DB Đỗ Sinh Tứ, DB Nguyễn Hữu Hiệu.

Nội dung bản Tuyên bố phủ nhận luật báo chí 007, bênh vực báo Ḥa B́nh bị bộ Thông tin chiêu hồi đóng cửa, bênh vực các kư giả Nguyễn Thái Lân, Ngô Đ́nh Vận bị gọi lên cơ quan an ninh lấy lời khai. Những bản tuyên cáo, những đ̣i hỏi như thế chắc là đúng, chắc là hợp pháp, chắc là ngay thẳng v́ các vị ấy đều là những người quốc gia chân chính, người có ḷng. Nhưng cộng sản đă biết lợi dụng những hoàn cảnh như thế để châm thêm ng̣i nổ phá rối trật tự, an ninh ở Sài g̣n.

Trong nhiều tháng qua, Hội Văn Bút của Thanh Lăng đă nhiều lần lên tiếng cảnh cáo về t́nh trạng đàn áp báo chí và coi đó là một ngục tù tư tưởng quy mô nhất.

Nhà văn Nhật Tiến cũng có đọc một bản cáo trạng dài về t́nh trạng ngộp thở của văn nghệ sị miền Nam cũng như của ngành xuất bản sách báo dưới lưỡi kéo kiểm duyệt ác nghiệt.

Cạnh đó là tuyên cáo chống đối chính quyền một cách đương nhiên của khối dân biểu Dân tộc xă hội gồm có: DB Trần Văn Tuyên, Hồ Ngọc Nhuận, Nguyễn Ngọc Nghĩa, Nguyễn Phúc Liên Bảo, Nguyễn Công Hoan, Lư Trương Trân, Phan Thiệp, Huỳnh Ngọc Diêu, Trần Văn Thung, Trần Ngọc Giao, Trần Văn Sơn, Trần Cao Đề, Phan Xuân Huy, Tư Đồ Minh, Đinh Xuân Dũng, Lê Đ́nh Duyên, Lư Quư Chung, Kiều Mộng Thu, Nguyễn Văn Hàm, Nguyễn Văn Phước, Nguyễn Hữu Thời, Nguyễn Mậu, Nguyễn Phước Vĩnh Tùng, Mai Ngọc Dược, Hồ Văn Minh, Đoàn Mai.

Riêng bản tuyên bố của nhóm dân biểu Xă hội-Dân tộc mà luật sư Trần Văn Tuyên làm trưởng khối th́ chúng ta có quyền nghi ngờ nội dung bản tuyên cáo đó. V́ trong số dân biểu này, có một số đă làm tay sai cho cộng sản như dân biểu Hồ Ngọc Nhuận, Lư Quư Chung, Kiều Mộng Thu.

Luật sư Trần Văn Tuyên, một trí thức miền Nam, một người quốc gia chân chính mà c̣n có thể bị cộng sản giật giây th́ c̣n ai khác nữa? Sau này đánh giá công tội của luật sư Trần Văn Tuyên, Hồ Ngọc Nhuận đă viết trong hồi kư “Đời” của ông như sau:

Luật sư Trần Văn Tuyên, có sách nào đó cho là lư thuyết gia của chủ nghĩa quốc gia chống Cộng, vào quốc hội nhiệm kỳ 2, năm 1971. Nhưng suốt nhiệm kỳ, anh chỉ đi với đối lập và là trưởng khối Xă hội-Dân tộc. Hôm gặp nhau khi đi tŕnh diện với quân quản ở trụ sở Hạ viện, anh c̣n lạc quan nói: ‘chế độ mới không có luật sư, nhưng tôi hy vọng sẽ được làm bào chữa viên nhân dân’. Về anh cũng như một số các anh như Phan Thiệp, Nguyễn Mậu... thuộc cánh Quốc Dân Đảng miền trung, thật cũng khó mà lấy vài ba năm tham gia chính trị đối lập ở Sài G̣n để cân bằng đánh đổi mấy mươi năm chống Cộng. Nhưng nếu thời gian tham gia tranh đấu chống Mỹ của họ kéo dài thêm năm mười năm nữa th́ sao? và đâu là nhựng giọt nước nhỏ nhoi muộn màng giờ chót, thay v́ rơi đi nơi khác, lại góp phần làm tràn cái ly?

(trích hối kư Đời, bản thảo, Hồ Ngọc Nhuận, trang 165).

Ra đến Hải ngoại, trong Văn Học miền Nam, truyện 3, trang 1771 của Vơ Phiến có trích dẫn lời giới thiệu của Trần Bạch Đằng có nêu 3 “tác phẩm tốt” trong thời kỳ 1954-1975 là Vũ Hạnh, Sơn Nam và Vơ Hồng và không đề cập một chữ đến vai tṛ cán bộ CS của Vũ Hạnh. Việc nêu danh có ba tác giả thân Cộng có tác phẩm tốt thật là khó chấp thuận được? Và thế nào là tác phẩm tốt? Và như thế gạt bỏ tất cả những nhà văn miền Nam c̣n lại trong đó có cả Vơ Phiến? Tôi hy vọng rằng nhà văn Vơ Phiến chia sẻ những suy nghĩ của tôi viết với sự trân trọng và công b́nh.

Cùng một tinh thần như Trần Bạch Đằng, trong bài báo của Xuân Trang nhan đề: Tuổi trẻ Việt Nam làm báo có viết như sau về hiện trạng báo chí dành cho giới trẻ miền Nam:

Trần Bạch Đằng (1926 — 2007)
Nguồn: vi.wikipedia.org


Một hôm tôi ở ṭa soạn nhận được bên anh em bên tạp chí Tin văn gởi biếu cho tờ Tin Văn số 10, với lời dặn ḍ là tờ Hồn Trẻ rất khó chen chân với các tờ báo nhảm nhí Tuổi hoa, Thiếu nhi, Tuổi ngọc... do bọn Nhật Tiến, Duyên Anh, Bảo Sơn chủ trương. Có lần tôi, tôi giao cho nhà phát hành Độc Lập, đường Trần Hưng Đạo 5 ngàn số th́ sau đó y trả về gần đủ... 5 ngàn số, nghĩa là không bán được tờ nào cả.

Báo do cộng sản chủ trương không bán được v́ không ai mua, nhưng bọn họ vẫn gọi các báo Tuổi Hoa, Tuổi ngọc, Thiếu nhi là những báo nhảm nhí. Đó là cái cung cách của người Cộng Sản.

Bên cạnh những tờ báo chính thức như Tin Văn, người cộng sản đă phát hành vô số báo vệ tinh như các tờ Xung kích, Suối thép, Lửa thiêng, Trung Kiên từ căn cứ đưa vào nội thành. Nhưng những báo này thực sự cũng ít được ai biết tới.


Kết luận phần 1

Nguyễn Đ́nh Thi trong bài viết Câu chuyện gởi tới các bạn tuổi trẻ sinh viên học sinh miền Nam đă viết:

Mấy tháng nay, từng bước đấu tranh của các bạn đă được toàn thể đồng bào miền Bắc, nhất là các giới trí thức, đại học, các lứa tuổi trẻ, chăm chú theo dơi với t́nh thương yêu đầy tự hào. Hai mươi năm lăn lộn lửa đạn, và ngày nay đang tiếp tục chiến đấu, dân tộc ta đồng thời đă không ngừng từ đất bùn mà nhào nặn lại cuộc sống của ḿnh, từng bước tiến lên xóa vỡ bao ngang trái bất công và quét đi những rác rưởi của chế độ cũ.

Và Lư Chánh Trung trong bài: Làm và tin cũng đă viết:

Không có mũi nhọn xung kích của thanh niên th́ không thể tạo được những xáo trộn dữ dội và kéo dài trong những năm 70, gây đưiợc tiếng vagn ở nước ngoài và làm cho địch rất lúng túng... Tôi đă nhảy vào cuộc đấu tranh, phần lớn do sức lôi kéo của những người trẻ tuổi nói trên và đó là những ngày đẹp nhất mà tôi đă sống, với những lư tưởng đẹp, những t́nh cảm đẹp, những gương mặt đẹp măi măi không quên.

Hiện nay, tờ Tuổi trẻ cùng như tờ Tuổi Trẻ chủ nhật, Tuổi trẻ cười tại thành phố Hồ Chí Minh là hậu duệ của những tờ báo sinh viên, học sinh thời trước 1975. Một số bọn họ được trui rèn từ những ngày tháng tranh đấu trong mặt trận báo chí của Sài g̣n trước 1975 nay đảm trách nhiệm vụ mới.

Mặt trận báo chí ở đô thị trở thành mũi nhọn hàng đầu trong tất cả các phong trào chống Mỹ, chống Thiệu. Tất cả những tờ báo ấy trở thành vũ khí tư tưởng theo lệnh của đảng góp phần vào sự sụp đổ miền Nam vào năm 1975.

Viết lại những trang này như một bài học ôn lại cho những người dân ở miền Nam trước 1975 nay đă sinh sống ở nước ngoài. Như một bài học. Như một dĩ văng cần được khơi lại để cùng nhớ những năm tháng ấy.

© DCVOnline

 

   Ư kiến Bạn đọc

   (DCVOnline không chịu trách nhiệm về nội dung của những ư kiến đóng góp từ bạn đọc)


 

Caubay

Tôi là một học sinh tỉnh lẻ, chỉ vào đại học tại Sài g̣n vào những năm gần tàn của cuộc chiến. Phong trào "tranh đấu" của SVHS không ồn ào như những năm trước 1970, như tác giả nói đến. Tuy vậy cái hơi hướm cũng c̣n và những SV ưa tranh đấu, như tôi biết, đa số là mấy anh học dỡ ẹt, chỉ mong hoăn kỳ thi hay cầu xin điểm vớt...Bọn CS núp sau lưng dễ giật dây mấy anh này.

Tôi, không hiểu tự đâu, v́ gia đ́nh hay v́ nơi tôi lớn lên, mà lại may mắn quá, là không bao giờ có những suy nghĩ (mà bây giờ ai cũng công nhận là ngu hơn ḅ) của những người được tác giả nêu trong bài. Tôi muốn nói đến thành phần trí thức, văn sĩ, dân biểu, thầy chùa, cha cố...ăn cơm quốc gia thờ ma CS, chớ bọn CS rặt nằm vùng như Vũ Hạnh th́ nói làm ǵ nữa!

Thuở c̣n nhỏ chỉ một lần được xem phim "Chúng tôi muốn sống", biết vài người thân hay dân làng bị VC nửa đên về thủ tiêu hay chận đường bắt cóc, thấy cảnh gài ḿn dọc quốc lộ, thấy pháo kích bừa băi vào khu dân cư , trường học,...là tự nhiên tôi hiểu CS nó là thứ ǵ. Tôi khỏi đọc Tư bản luận, Mác, Lê, Ăng Ghen, Ăn-ghèn ǵ ráo trọi, chỉ nghe đài Hà nội ra rả Bác Đảng, Liên xô Trùng quốc vĩ đại là tôi không ưa và khinh không thể tả được!

Tôi vẫn thường tự hỏi tại sao những kẻ học cao hiểu rộng từng trải vẫn bị CS giựt dây? Bây giờ nh́n lại, tôi thấy đây là bọn giành ăn. Trâu cột ghét trâu ăn. Thêm vào đó chính quyền miền Nam bè phái, tham nhũng khiến bọn CS dễ bị lợi dụng, xúi giục bọn người này phá nát xă hội!

Cuối cùng th́ nạn nhân là dân làng nghèo khổ của tôi. Vài người bạn thời ấu thơ của tôi đă đi nghĩa quân, một ḷng cầm súng chống cộng cho tới chết v́ chỉ biết rất đơn giản là bọn CS là quân ăn cướp. Thế thôi! Họ đă sống cơ cực và chiến đấu bền bĩ để bảo vệ nơi thành thị cho bọn ăn hại đái nát biểu t́nh , tanh đấu, nói phét và cuối cùng gục đầu hèn hạ trước bọn CS. Nhục thay! Đau đớn thay!


Nhat Ngo

Thật tội nghiệp dân miền Nam.Tôi không cần phải tốn gần 40 năm sau mới nh́n
thấy thủ đoạn của CSVN đối với Dân Tộc.

Việt Nam Minh Chủ Trời Nam

 

Ho Hui

Nếu bây giờ đổi đời trở lại ,đám con cháu bác Hồ cuốn gói sang Tầu cả ,để bọn đổ đốn ăn cơm quốc gia thờ ma cs ở lại th́ chúng ta chẳng cần đánh đập ,chửi bới chúng làm ǵ ,chỉ cần mỗi người dân miền Nam đi qua nhà chúng ,nhổ vào một băi nước bọt là đủ cho chúng nó từ từ trôi ra....biển lớn hết .


 

Minh Duc

Trích: Vũ Hạnh nguỵ trang dưới chiêu bài Bảo vệ Văn hóa, chống lại văn hóa đồi trụy, chống lại văn hóa ngoại lai đầu độc thanh niên miền Nam. Họ tổ chức và xin phép cho ra tờ Tin Văn. Tờ báo trực tiếp được chỉ đạo bởi các cán bộ cộng sản.

Các cán bộ CS này dùng chiêu bài bảo vệ văn hóa dân tộc, khêu gợi tinh thân yêu nước của thanh niên miền Nam để rồi xúi dục họ xuống đường biểu t́nh đ̣i Mỹ phải rút đi. Mỹ rút đi, bỏ miền Nam th́ dĩ nhiên là CS sẽ chiếm miền Nam. Đó là chiến thuật của CS Trung Quốc đă làm thời thập niên 1940 tại Trung Hoa kích động tinh thân dân tộc để xúi thanh niên biểu t́nh đ̣i Mỹ phải rút khỏi Trung Hoa. Những kẻ nghe theo lời CS xúi dục xuống đường nghĩ rằng những cán bộ CS đó là người yêu nước họ có ngờ đâu, cái đảng CS đó đem dâng Hoàng Sa, Trường Sa cho ngoại bang để được ngoại bang giúp khí giới mà đánh chiếm miền Nam.

 

 

Phù-Mănh

Phàm con người dù trí thức hay trí ngủ, mà phủ nhận tri thức và kém cơi ư thức th́ cũng như người đui điết giữa đường. Khi mù cả tâm trí và lư trí, sống không hại người th́ cũng chật đất.

Ai đời đang sinh sống trong một chế độ tự do, dân chủ, nhân quyền và pháp trị bậc nhất VN xưa nay, lại không biết trân quư và trân trọng; đi bán hồn bao che, nuôi nấng... cho một chủ nghĩa cướp dân, ngu dân và tàn dân...., để khi nó "Kách Mệnh" thành công rồi th́ chính bản thân ḿnh phải tán gia bại sản. Không c̣n cái khố rách để che "Bác Hồ"!.

 

 

Bạn đời của dân hèn

Thưa, anh Phù mạnh giơi?

Các "thành phần thứ ba", sau này cũng có lọt qua thế giới tự do mấy người, không hiểu họ đi như thế nào. Sống ngoài VN, nhưng vẫn liên lạc với "người" trong nước, viết báo, viết bài cho báo VN (CS). Điển h́nh có ông Nguyễn hữu Thái (hiện sống ở Canada), người đă từng cùng Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh hát bài Nối Ṿng Tay Lớn. Ông này đang mong muốn được xuất băn một cuốn sách "‘Những điều chưa nói hết về 30-4 – Nhìn từ nhiều phía". Nội dung diễn tả công trạng của ḿnh, góp phần rất lớn trong việc biểu t́nh chống Mỹ Nguỵ, giăi phóng miền Nam.

Xui cho ông Thái một cái là, cuốn sách của ông, mặc dù kể công, nịnh cách mạng quá xá, mà VC êm re, chẳng cho xuất băn. Đơn giăn là, ông Thái hát hơi trễ, có nhiều cái trật rơ (đă được đảng hát theo cách khác), thành ra băn thảo của ông ta, được đi vào im lặng. Nhưng đảng CS vẫn xoa đầu ông Thái, làm tốt.

Với các nhà trí thức này, các câu chuyện như căi cách ruộng đất, thủ tiêu người vô tội ở Khe Đá Mài (Huế, 1968), đánh tư săn cướp của, đỗi tiền để bần cùng hoá nânh dân, thuyền nhân VN liều chết chạy trốn CS, đào mồ cuốc mă các nghĩa trang quân đội củ, toàn dân móc bọc, ăn bo bo...v..v..Chắc chỉ là chuyện...tưỡng tượng!!!? Quân CS đối với họ luôn là quân đàng hoàng, chuyên cứu nhân độ thế. Miền Nam có những người như Nguyễn Hữu Thái, thật là xui xẽo...

Anh Phù vô đây đọc sơ về một đoạn trong cuốn sách của Nguyễn hữu Thái:

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2005/05/050519_nguyenhuuthaibook.shtml
 


Phù-Mănh

Thân mến chào anh Đời,

Nếu anh em chúng ta nh́n lại giai đoạn cũ của hàng cha chú thời 45-75 thế kỷ trước, phải nói là rất đau ḷng! Một bài học đẫm máu và khốn nạn nhất nh́ trong máu sử VN vẫn nằm tŕnh ́nh ra đó, có được bao nhiều người "gọi" là tuổi trẻ trong NVHN chịu học đâu.

Bài học lịch sử mà không chịu học nằm ḷng th́ nhất định sớm hay muộn nó sẽ lại tái diễn. Cái ngu của một số bậc trưởng thượng, trí thức, thi văn sĩ, thức giả....., hội đoàn, đoàn thể, đảng phái....(nối giáo cho giặc HCM), và cái mê muội hảo huyền của số người dân (nuôi Vc) thầm lặng giai đoạn 45-75 vẫn được và sẽ c̣n được lập đi lập lại hoài trong Cộng Đồng, thậm chí ngay trong gia đ́nh của người Việt tị nạn cs chúng ta. Gần 30 năm lưu lạc trong thân phận một người tị nạn cs, chắc anh cũng ít nhiều chứng kiến qua và thắm thía mùi chao-tương này trong Cộng Đồng nơi anh cư trú chớ nhỉ?

Nhiều đêm trăn trở, nghĩ tới vận nước, nghĩ tới nỗi lao lung của người dân ở quê nhà, nghĩ tới tư tưởng và lập trường của giới trẻ sẽ tiếp nối trong Cộng Đồng Hải Ngoại, nghĩ tới năo trạng của một số trí thức cao-học-vị trong ngành nghề câu cơm, nhưng trí ngủ thấp-kinh-nghiệm trong lănh vực đối đầu cộng sản.... mà đau ḷng. Không biết họ có ư thức thấu đáo cái tai hoạ và tai hại của cộng sản không? Hay chỉ cần "quyền, lợi" cho bản thân họ là đủ, c̣n vấn nạn đất nước, dân tộc th́ mặc kệ.

Như "thành phần thứ ba" anh đang chỉ mặt đây chẵng hạng. Ngày trước, có chút vốn liếng chữ nghĩa, lại không chịu góp sức bảo vệ và xây dựng cho một chủ nghĩa tự do, dân chủ, nhân quyền và pháp trị, mà đất nước ḿnh đang có, cho được vững mạnh và tốt đẹp ra. Lại đi dốc ḷng mịt thị, móp méo, trù dập, đánh.... cho nó chết mất. Ngày nay bị ḷi mặt Việt gian, nối dáo cho giặc, bán hồn cho cướp.... mà không biết thân phận, không biết ăn năn, xám hối, không biết đóng mồm lại mà gọt rửa những tội lỗi và tội ác trong ḷng dạ ḿnh. C̣n bày tṛ vênh váo trên nổi đau của tổ quốc, nổi khổ của đồng bào.

Gơ tới đây chắc sẽ có người bảo là anh em chúng ta chống cộng cực đoan. Hai nền Cộng Hoà kéo được khoảng 20 năm cuộc đời tự do, dân chủ, nhân quyên và pháp trị là do lập trường dứt khoác như chúng ta. Cộng Đồng phát đạt và Ngọn Cờ Vàng được chấp nhận khắp nơi cũng đều do ḷng dạ dứt khoác như anh em chúng ta. C̣n lập trường mềm diệu hoà hợp hoà giải với cộng sản th́ chỉ có quốc nạn 30 tháng tư 75. Chống cộng ôn hoà cỡi mở cũng chỉ đạt được cỡ Khu Thương Xá Sài G̣n ở San Jose là cùng.

Cám ơn anh Đời.
Dạo này tui bận dữ lắm. Mỗi ngày làm việc khoảng 15-16 giờ đồng hồ. Hết cha thời giờ rảnh leo mạng. Không có đủ giờ để hồi đáp cho từng anh chị em đă góp ư với ḿnh nữa. Có mỗi bài góp ư bữa hổm cũng không làm xong, đành bỏ lững luôn. Hồi mài ghế nhà trường tui đánh máy mỗi phút 45 chữ, nay th́ mỗi chữ mất khoảng 45 phút. Bài b́nh loạn này tui bắt đầu gơ từ khoảng 4:00 chiều tới bây giờ là 1:00 giờ khuya mới xong đó.

Thân mến.
PM.


 

CU LAN

*GÓP Ư VỚI BÀI CHỦ*TÁC GIẢ*NGUYỄN VĂN LỤC*

Bài viết nầy là một sưu tầm rất công phu. Có giá trị lịch sử của 1 thời kỳ chiến tranh hỗn loạn ở miền Nam VN. Qua đó, chúng ta thấy rơ được mặt trận Văn hoá mà VC đă đánh phá miền Nam.

Cũng qua đó, ta rút ra được 1 bài học quí báu về việc xâm nhập và đánh phá của VC ở thời đại ngày nay.

Cộng đồng NVTN/CS ở Hoa Kỳ cũng tương tự như VNCH thời đó. Tức là VC đánh phá VNCH dưới mọi h́nh thức, công khai hợp pháp, tuyên truyền rỉ tai...trên khắp các sinh hoạt về văn hoá, truyền thông, văn nghệ, âm nhạc...

Đánh phá VNCH, đánh phá HO, đánh phá Cờ Vàng bằng mọi cách, gây chia rẻ, hạ nhục...Những luận điệu thường thấy, thường nghe như, nào là c̣n mang hận thù v́ bại trận, v́ tù cải tạo, v́ bị đi kinh tế mới, v́ bị đánh tư sản, v́ bị cướp nhà đất và tài sản...v́ thế nên sinh ra chống cộng quá khích, chống cộng chết bỏ, chống cộng cực đoan...Nào là 1 thiểu số ồn ào, đánh phèn la, khua chiêng giống trống biểu t́nh...

Nào là nguyền rủa dân tộc, nguyền rũa quê hương, chống đảng CSVN là phản bội Tổ quốc...Nào là chia rẻ, bè phái, đấu đá nhau để tranh giành xôi thịt. Nào là tay sai đế quốc Mỹ...

Những luận điệu trên thường thấy gần như hàng ngày trên diễn đàn cũng như trên các bài chủ của những tác giả quen thuộc.

V́ thế, vụ việc của báo ViệtWeekly cũng không phải là oan ức do dùng thế đông người, chèn ép tự do ngôn luận. Luận điệu của bọn VC nằm vùng cứ leo lẻo cho rằng, hễ ai có ư kiến khác biệt, th́ bị chụp mủ là VC.

Cũng như tên VC nhà văn Vũ Hạnh nói như sau:

"tên Chu Tử, tay sai của sở công an và Trung ương t́nh báo ngụy, bắt đầu một chiến dịch đả kích tôi, tố cáo tôi là việt cộng nằm vùng và liên tiếp trong nhiều số báo như vây, y đă vu khống tôi, cốt làm cho những người đă tham gia phong trào sợ hăi. Lúc nầy, Đảng uỷ văn hóa và thường vụ khu uỷ ở nội thành vẫn hằng ngày theo dơi tôi, động viên, chăm sóc về tinh thần lẫn vật chất cho tôi, thông qua vợ tôi, mở đường dây liên lạc mới, tôi trực tiếp nhận sự chỉ đạo của đảng."

 

VC chính cống mà người ta bảo là VC th́ bảo là chụp mủ.

Nhận xét về tác giả. Chúng ta đă được đọc nhiều bài viết của tác giả Nguyễn Văn Lục. Cù Lần tôi nhận thấy ông có 1 khuynh hướng kiên định.

Một đặc điểm là ông dùng và mượn lời của những người khác để diễn đạt cái ư mà tác giả muốn tŕnh bày. Thế là, người khác nói, th́ người khác chịu trách nhiệm về lời nói đó. Và để chứng tỏ là công bằng, ông lại dùng lời nói của người khác nữa, để phản biện.

Ví dụ như, những người VC nằm vùng ở miền Trung tuyên truyền rằng trong pḥng ngủ của bà Ngô Đ́nh Nhu có gắn kiếng trên tường, có giường quay để nh́n được tất cả các góc cạnh mỗi khi làm Sex. Và pḥng ngủ của Bà Nhu có 1 cái cửa ăn thông với văn pḥng của TT Diệm. Và chính Ô. Nhu, khi muốn vào pḥng vợ, th́ cũng phải đi qua Vp TT Diệm....

 

Phần 2.

Thế nhưng, sau đó, nhiếp ảnh gia Trần Cao Lĩnh, người thợ chụp h́nh của gia đ́nh Ô. B. Nhu xác nhận là không có những việc như đă loan truyền...

Có một điều mà Cù Lần thắc mắc, là không biết tác giả Nguyễn Văn Lục có thù oán ǵ với VNCH hay không, mà dường như ông có thành kiến rất nặng đ/v VNCH. Nói ǵ th́ nói, làm ǵ th́ làm, thế nào ông cũng t́m cách "Đá gị lái" 1 cái vào VNCH mới xong.

Cho nên các bài viết của ông cũng nằm trong công thức 5+3+2=10 của Cù Lần. Đó là dùng 5 câu chửi VC. 3 câu đánh phá VNCH. 2 câu binh vực hoặc trực tiếp hay gián tiếp tuyên truyền cho VC. Đó là tác giả Nguyễn Văn Lục.

Một cây viết tài ba lỗi lạc. Một khuôn mặt to lớn mà Cù Lần rất ngưỡng mộ và tôn vinh đặt trên Danh sách TOP TEN của Hải Ngoại Ngoạ Long Đoàn, như Tự Lực Văn Đoàn trước kia vậy.

Cù Lần.


 

Cau bay

T́ cũng như hôm nay đây chứ nói chi cho xa hà!!!!!!VC cũng cho cái bọn Nguyễn hữu Liếm ,Nguyển đông A,,và nấy thằng cha trong Việtweeky kể không xiết ...v..v...Chúng cũng len lỏi vào các báo Nguởi Việt và các báo khác viết bài ,vẽ h́nh hầu khuynh đảo .Chúng viết chúng chống phá cộng đồng ,gây chia rẻ ,chỉ nguởi nầy chọt nguời kia .Chúng cũng xúi ngang nói dọc đánh phá các ông cộng đồng nào chống cộng manh mẽ...Chúng mang cán cộng qua đuờng di dân,đuờng vuợc biên đuờng bảo lănh tuyên truyề nguơi tỵ nạn ḅ hận thù ,hảy ủng hộ chúng ,mang tiền về cho chúng cuớp.Quang trong là đừng chống phá nhà nuớc chẳng ai bầu ch́ có đang đưa lên nắm đầu ba thằng dân trí thức như cái bọn MTGP c̣n lại te tuaChúng tổ chưcác các thành phần bất măn Mỷ ,thành phần làm biến chuyên cờ bạc chúng mua chuộc thằng nào coi vẻ khá chúng cho vào đảng .Ngay cả trong HO chúng cũng thu thập đuợc như Hồ Văn Xuân NHI ,Phạm hà Châu.....cả ngày nói những ǵ có lơi cho chúng .Chúng c̣ tham vọng đưa nguời chúng váo dân biểu nhị sĩ ḥng khuynh đảo ,và làm theo ư của chúng chống phá XH Mỹ xúi dục Mỹ ủng hộ chúng ,nào bỏ CPC ,nào cho chúng vào WTO .Chúng c̣n bỉ ổi cho virus vào computer những ai chống cộng hết ḿnh ,hoặc sau khi chúng dụ khị mà không theo là chúng t́m cách phá computer ...v..v...

Cần ǵ phải nói chi thời xưa ,May mà CS đông Âu tan tành mây khói ,chú nếu c̣n cài xcon chau Le-nin th́ hôm nay chúng vác cờ CS chạy khắp phố bolsa .Chúng bỏ hàng tỉ dollars hoạt động N.Q. 36 ,chúng lấy tiền mà tư bản viện trợ cho VN xoa đói giam nghèo vào mây vụ việt trên ,cáxc ông có bao giờ thất không?tac giả Nguyễn văn Lục có thấy không .Nếu thấy hăy vạch mặt chỉ tên chúng ...và bảo chúc đừng ḥnh khuynh đảo ,ngày nay hộ biết nhiều về CS quá xá rồi đừng ḥng!!!!!!!!


 

Đào Công Khai

Đại học Vạn Hạnh th́ không phải chỉ riêng có sinh viên. Ngay trong các khoa trưởng và viện trưởng đều có quan hệ với Mặt Trận Giải Phóng rồi. Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Đan Quế ... đều là những chính trị gia thân cộng trước 75. Ngay 30/4/75 có nhiều người cầm cờ PG ra đón VC, c̣n cổng trường ĐHVH th́ căn biểu ngữ màu đỏ chữ vàng "Khu Phi Quân Sự". Nghĩa là dấu hiệu cho VC biết đây là phe ta, đừng pháo kích vô. Sau 75 tới vụ GHPGVNTH họ mới quay lại chống đối lại chính quyền VC, rồi bị đi tù, rồi được quốc tế bảo lănh cho họ chạy sang Mỹ. Đến bây giờ Đoàn Viết Hoạt vẫn nửa vời, vẫn thân cộng.

Văn hóa ở VN ngày nay th́ tôi không thấy ǵ muốn chú ư tới. Cũng những nhà văn cũ, khi nghe nói Xuân Diệu đến thuyết tŕnh ở Đại Học Tổng Hợp HCM (đại học Văn Khoa cũ) tôi chẳng có thèm đến nghe, mặc dù ngày xưa tôi coi thơ Xuân Diệu là thần tượng. Có người nói tôi rằng, sau buổi thuyết tŕnh họ ra về đi ngang qua bảng thông cáo của trường th́ nh́n thấy ḍng chữ (do một kẻ bí mật đă viết): "Xuân Diệu đă chết"

VN bây giờ tôi nghĩ có cái khoản quyến rũ người ta về đó là... gái! Thế thôi. C̣n văn chương th́ chỉ dân "trí thức XHCN" ở đó nó mới có hứng, mà tụi đó th́ có ǵ đáng đọc; ngoại trừ những nguồn văn chương phản kháng đang bắt đầu nảy nở ở đó.

 

 

Minh Duc

Trích: Sự ra đời những hoạt động văn hóa nguy dân tộc bị phong trào vạch mặt, chúng trắng trợn cho tên Chu Tử, tay sai của sở công an và Trung ương t́nh báo ngụy, bắt đầu một chiến dịch đả kích tôi, tố cáo tôi là việt cộng nằm vùng và liên tiếp trong nhiều số báo như vây, y đă vu khống tôi, cốt làm cho những người đă tham gia phong trào sợ hăi.

Chu Tử bị đặc công VN ám sát. Ông bị trúng mấy phát đạn nhưng không chết. Về sau ông chết trên đường vượt biển. Chu Tử là người hiểu đời sống dưới chế độ CS như thế nào chứ không mù mờ như một số ông trí thức khoa bảng khác. Trong một bài viết ông nói luật sư dưới chế độ CS chỉ để làm cảnh chứ thật sự không biện hộ được cho tội nhân. Ông biết thế v́ thời Việt Minh ông từng chứng kiến ṭa án Việt Minh xử tội, có một anh sinh viên luật được cử làm luật sư bào chữa cho tội nhân. Anh sinh viên này căi rất tận t́nh và bị cán bộ cản, nói đừng nên căi hăng như thế. Một điều khác Chu Tử đă viết đến bây giờ mọi người đă từng sống tại miền Nam có thể nghiệm lại là vào thời đó ông viết hiện nay tại miền Nam báo chí chúng ta chửi nhau loạn xạ nhưng nếu sau này giả sử như CS chiếm được miền Nam th́ mọi người sẽ thấy cái loạn xạ của miền Nam nó c̣n tốt đẹp hơn gấp vạn lần chế độ thiếu tự do ngôn luận của CS.