|
BUỔI
HỌP CUỐI CÙNG QUỐC HỘI LƯỠNG VIỆN VNCH
Trần Đính Ngọc
... Sau khi Dân Biểu Cộng Sản nằm vùng Lư quư
Chung, một đệ tử thân tín và trung thành của tướng Dương văn Minh, vào
buổi họp chót của Quốc Hội Lưỡng Viện VNCH, tức là vài ngày sau cùng của
Miền Nam VN thân yêu c̣n trong tay người Quốc gia, Lư quư Chung, với
định kiến và đă bàn với Dương văn Minh, Vũ văn Mẫu cũng như chịu lệnh
của Thích Trí Quang, y đă “tả xông hữu đột”, hết sức thuyết phục Quốc
hội Lưỡng viện VNCH trao quyền Tổng Thống cho Dương văn Minh, càng sớm
càng tốt.
Lư quư Chung đă viện dẫn nhiều lí do, đưa ra những lời cam kết long
trọng rằng chỉ có Đại tướng Dương văn Minh mới cứu văn được t́nh thế đă
quá suy sụp này. Y tha thiết xin Quốc Hội sớm trao quyền TT cho Đại
tướng Dương văn Minh kẻo nguy ngập lắm rồi. Hơn nữa, trong cuộc trao đổi
ở giữa cuộc họp chính, bởi v́ không khí căng thẳng quá, các Chủ tịch
Thượng viện và Chủ tịch Hạ Viện, các trưởng Khối của Quốc Hội được hội ư
với các Đại sứ như Pháp, Mỹ, Canada v.v... theo đó Cộng ḥa miền Nam VN
được bắn tin rằng Hà Nội có thể nói chuyện với Chính Phủ Dương văn Minh
(một ngón đ̣n của Hà Nội, ghi chú của người viết) và c̣n đưa ra ḱ hạn
là 12 giờ đêm nay nếu Hà Nội không nhận được tin QH/VNCH trao quyền cho
Dương văn Minh th́ chúng sẽ gủi vào 10,000 đạn pháo 122 ly cho dân
Sàig̣n. V́ thế đêm đó, 27-4-1975, lúc hơn 10giờ, Quốc Hội đă bỏ phiếu
thỏa thuận Đề luật đó bởi chẳng c̣n con đường nào khác.
Tôi đă dự một phiên họp Quốc Hội vô cùng gay cấn, căng thẳng thần kinh,
bàng hoàng nghĩ rằng miền Nam đă đến ngày tận số, c̣n ai có cây đũa thần
biến đổi t́nh h́nh miền Nam này được và tôi ngồi đây, cũng chỉ là để
chứng kiến một cuộc bức tử thảm thiết (trong đó tôi cũng là một thành
phần); cái tḥng lọng đă treo lơ lửng trên đầu tội nhân “vô tội”, ngực
gắn mảnh giấy ghi 4 chữ đỏ trên nền vàng: “Việt Nam Cộng Ḥa” sau 21 năm
kiên cường chống Cộng sản, bọn người với dă tâm xích hóa toàn vùng Đông
Nam Á.
Ông TT Nguyễn văn Thiệu đă xin rút khỏi chức vị TT để trở về với Quân
Đội đặng có thêm “một tay súng”(!) cho Quân Đội, trao quyền cho cụ Trần
văn Hương.
Cụ Trần văn Hương già yếu, vốn xưa nay chỉ là nhà giáo, nhờ cụ dạy và
làm gương về đạo đức và thanh liêm hoặc hành chánh th́ được nhưng nhờ cụ
đánh đông dẹp bắc, an định t́nh thế, chỉ huy tướng lănh trong lúc hỗn
loạn như thế này th́ quả là “đưa người yếu đi đánh vật và chỉ trao quyền
lấy được”. Cụ không muốn nhận là phải bởi cụ có biết ǵ về quân sự!
Và đến bây giờ là Dương văn Minh!
Tôi nhớ bữa đó có một số DB, NS vắng mặt, vắng mặt nhiều nhất trong
những phiên họp QH Lưỡng viện từ ngày tôi vào Quốc Hội. Tôi thông cảm,
ai cũng t́m đường sống nhưng c̣n nhiệm vụ nặng nề th́ bỏ cho ai đây?
Chẳng lẽ chỉ làm DB, NS những lúc thanh b́nh, được ăn trên ngồi trốc,
sung sướng bản thân và gia đ́nh c̣n lúc quốc biến th́ nhanh chân chuồn,
trước tất cả mọi người? Lương tân kẻ sĩ không cho phép ta làm điều đó!
Bởi thế sau này, cuối năm 1985, khi cả gia đ́nh tôi được đoàn tụ ở Hoa
Kỳ, sau khi đă mất hết tài sản một đời làm việc, dành dụm v́ cho con
vượt biển, băng rừng, nhà tôi cứ trách tôi rằng chính v́ tôi bỏ mấy
chiếc tầu đánh cá ở Bến Đá Vũng Tàu về họp QH Lưỡng viện bữa đó mà suưt
nữa cả gia đ́nh tiêu tan và suưt nữa tôi đi tù cải tạo không có ngày về,
có khi đă chết.
Tôi nhớ, đang cuộc họp này, cuộc họp QH Lưỡng Viện ngày 27-4-1975, một
Cảnh lại tŕnh lên bà Nguyễn thị Hai, Đệ nhị Phó chủ tịch HNV, lúc đó bà
đang ngồi trên bàn Chủ tọa, báo rằng bà có một cú điện thoại cần. Sau
khi nghe ĐT, bà Hai bỏ đi một nước không trở lại họp nữa. Sau này được
biết rằng, máy bay đang đợi bà trong Tân Sơn Nhất, họp chẳng họp th́
đừng!
Chiến lược bỏ miền Trung của TT Nguyễn văn Thiệu sai lầm ngay từ đầu nên
ngày nay tướng Ngô quang Trưởng, Tư lệnh Vùng I Chiến thuật c̣n phàn nàn,
một cuộc rút lui vô tổ chức khiến hại người, hại của và cũng v́ chạy vô
trật tự như thế, Cộng quân đă được đà đánh đuổi quân dân ta. Người dân
chạy tán loạn trên đường, leo lên xà lan, lên tầu, Cộng quân pháo theo
chết như rạ thây rớt xuống biển, xuống sông, thây nằm đầy đường, máu me
cùng khắp, thực chưa có một chiến trận nào thảm khốc bằng.
Từ cuộc tháo chạy ở miền Trung ấy, quân, dân miền Nam đă mất nhuệ khí,
điều rất cần trong khi đánh giặc, nhiều đơn vị chạy vào đến Sàig̣n th́
quân số đă hao hụt, tán lạc quá nửa, không c̣n tập trung lại được mà
cũng chẳng có ai đứng ra làm việc ấy. Qua ngày 28, tướng tá đă đi khá
nhiều; Thiệu, Khiêm, Kỳ, Cao văn Viên, Thủ tướng Nguyễn bá Cẩn v.v...có
lẽ đang ung dung ở ngoại quốc bởi những anh này dư phương tiện. Chỉ dân
đen với chức quyền không phương tiện là khốn khổ!
Dù có biết sách lược triệt thoái miền Trung là sai, tất cả đă quá trễ.
Người ta bảo TT Nguyễn văn Thiệu tính “tháu cáy” Mỹ, để Mỹ sớm gửi quân
viện cho miền Nam (v́ không quân viện là phải chết) nhưng Mỹ đă có
chương tŕnh riêng của Mỹ, Mỹ “don’t care”. Ông Thiệu có nói một câu
đáng cho ta suy nghĩ: “Làm kẻ thù của Mỹ dễ hơn là làm đồng minh với
Mỹ”.(Liệu ngày nay, Mỹ có thể dùng Việt cộng như cái lá chắn Trung cộng
được không?)
Thực vậy, điều vô cùng quan trọng và là ch́a khóa của ván bài: Chính phủ
Mỹ, do tiến sĩ giấy Henry Kissinger thao tác, đă đi đêm với Nga-Tàu, mặc
cả, đổi chác, quyết ḷng dâng miền Nam cho CS quốc tế (mà Việt gian CS
chỉ là tay sai, được CS quốc tế cho phép quản lí) để đổi lấy một cái ǵ
đó chỉ họ biết với nhau; thí dụ để đổi lấy an toàn cho Đài loan, hay dồn
tiềm lực lo cho Do Thái (nước mẹ của Kissinger) đang bị nhiều áp lực từ
khối Hồi giáo ở Trung đông v.v... (Đă đến nước đó th́ VNCH mạnh mấy cũng
phải qui hàng. Tương tự, nếu Việt gian CS cũng bị quốc tế CS hi sinh để
đổi chác với Hoa Kỳ th́ Hà Nội sẽ có rừng cờ vàng ba sọc đỏ ngay. Bởi
thế, những anh cán ngố chớ nên kiêu căng, tự phụ!)
Kể từ sau khi QH bỏ phiếu “Thuận”, trao quyền TT cho Dương văn Minh đêm
đó, Bộ Tham Mưu của Dương văn Minh rất hồ hởi phấn khởi, anh nào cũng
đinh ninh là ḿnh sẽ có một ghế Bộ trưởng hoặc Thứ trưởng; tép riu cũng
Tổng Giám đốc, Giám đốc...những anh tự nhận thành phần thứ ba, ở trong
nước và từ Pháp, từ Mỹ về cũng hi vọng tràn trề; c̣n Vũ văn Mẫu, con đẻ
của Ấn Quang, một tên Việt gian xuẩn động ăn cơm QG thờ ma CS th́ nắm
chắc cái ghế Thủ tướng. Những anh há họng chờ sung này nghĩ rằng cuộc
đời sẽ đẹp như mơ!
Nhưng ở đời, thấy vậy mà không phải vậy!
|