Chào Cô ... Em Gái Biệt Kích Dù
Bao Bất Đồng
Nửa đêm về sáng... Bao Bất Đồng đang thả
hồn bay bướm mà mơ ḿnh là Triệu Tử Long, đang thả phách lang thang mà mộng ḿnh
là Vơ Ṭng đả hổ.
Bỗng có tiếng điện thoại réo inh ỏị Bèn bốc máy, cứ ngỡ là mấy ông bạn đời chợt
nổi cơn đồng bóng nên gọi tới để kháo chuyện thời sự. Nào ngờ bên kia đầu giây
lại là một trong những con phượng hoàng của Quân Lực : cựu đại-tá Phan Văn Huấn,
nguyên chỉ huy trưởng Liên-Đoàn 81 Biệt-Kích-Dù.
Bao mỗ cực kỳ cảm khái nên vội nhảy phóc xuống đất, miệng vừa hô nghiêm, tay vừa
giơ lên chào, xem ra rất là lễ nghi quân kỷ. Rằng :
- Xin tŕnh diện đại-tá.
- Miễn lễ. Nhưng hăy vứt giùm ta vào sọt rác hai tiếng "đại-tá".
- Bẩm, đệ tử không dám.
- Sao lại không dám. Thời buổi này đến vua mà c̣n bị mời xê ra chỗ khác chơi
huống chi là tướng, tá...
- Vậy th́ bẩm sư phụ.
- Càng không được. Ta gốc chỉ là con đom đóm trong số một triệu quân đứng dưới
cờ mà lại tự xưng ḿnh là sư e thất kính với các bậc tiền bốị Bây giờ giữa chúng
ta, những người đă từng mặc áo lính chỉ c̣n là anh với em, diễn nôm ra là huynh
đệ. Ta là huynh, mi là đệ. Nhận rơ ?
Bao Bất Đồng bắt rơm rớm nước mắt :
- Rơ ! Thưạ.. Anh Cả.
- Tốt. Ta từ bên xứ Huê Kỳ gọi qua, thứ nhứt là để hỏi thăm các bạn hữu trong
binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt, các chiến hữu trong Liên-Đoàn 81 Biệt-Kích-Dù,
thứ nh́ là cảm ơn kư giả Chu Văn và tờ VNTN, đă viết và đă đăng tải thiên kư sự
để đời "Huyền sử ca Liên-Đoàn 81 Biệt-Kích-Dù" ṛng ră suốt một năm. Đem in
thành sách cũng xấp xỉ 300 trang khổ lớn.
- Bẩm, đó chẳng qua là bổn phận.
Anh Cả cười ha hả :
- Chí khí, chí khí... đúng là tác phong của Biệt Kích. Vẫn biết là bổn phận,
nhưng mấy ai trong cơi lưu vong c̣n cho chữ nghĩa xuống đường để ghi lại những
chiến tích của một thời xưa lừng lẫy của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥạ Bút kư "Huyền
sử ca Liên-Đoàn 81" là một bản văn đáng đồng tiền bát gạọ Là một thông điệp máu
để cho thế hệ trẻ hôm nay biết cha ông của họ ngày trước đă chiến đấu như thế
nàọ
- Xin đa tạ.. xin đa tạ.
Anh Cả hỏi :
- Mi c̣n nhớ... cô giáo Pha ?
- Bẩm, là cô gái An Lộc. Kẻ đă bốc hai câu thơ bất hủ :
"An Lộc địa sử lưu
chiến tích
Biệt-Kích-Dù vị quốc vong thân".
- Đúng ! Xưa, năm mùa hè đỏ lửa, trong
tiếng đạn pháo vỡ trời của Bắc quân, cô Pha đă tận mắt chứng kiến sự hy sinh cao
cả của những người lính Biệt-Kích mà xuất thần cảm đề được 2 câu thơ tuyệt cú đó.
- Hoan hô cô giáo Phạ
- Phải nói là muôn năm cô giáo Pha. Bởi chính từ hai câu thơ đó mà cả nước biết
danh Biệt-Kích-Dù, mà khiến hàng triệu người phải nhỏ lệ khóc cho 62 chiến sĩ mũ
xanh đă nằm xuống trong mặt trận B́nh Long.
- Hay thật !
- Hay quá đi chứ ! Vậy đố mi, giờ cái cô giáo vĩ đại ấy đang ở nơi mô ?
- Bẩm, chắc đă được lên... thiên đàng.
- Thiên đàng ???
- C̣n tục gọi là đă sớm tiêu diêu nơi miền cực lạc. Bởi, ngay cả những người
lính thép, sau trận đánh, cũng chẳng c̣n được bao người nguyên vẹn h́nh hài,
đừng nói là dân, đừng nói là một người con gái.
- Lầm chết, lầm chết ! Được sự che chở của lực lượng Biệt Kích, cô Pha đă thoát
nạn trong đường tơ kẽ tóc. Hiện nay, cô đă có gia đ́nh và đang sống phây phây ở
Mỹ.
- Phúc đức thay... phúc đức thay.
- Quả đúng là phúc đức. Thoát chết được trận An Lộc phải là phúc ông Bành Tổ.
Mới đây hai vợ chồng có đến viếng ta. Chị, giờ đă hơn tứ tuần, nhưng vẫn c̣n
duyên dáng, nhưng vẫn c̣n xinh đẹp, và nhất là vẫn c̣n nặng ân nghĩa với Biệt
Kích Dù.
- Bẩm Anh Cả, em út c̣n nhớ... ngoài hai câu thơ "An Lộc địa sử lưu chiến tích,
Biệt Kích Dù vị quốc vong thân", hồi đó, cô giáo Pha c̣n quỳ trước nghĩa trang
Biệt Kích tại An Lộc, vừa khóc, vừa dùng ngón tay vẽ trên cát một bài thơ ???
- Mầy số một ! Lần gặp lại mới đây, cô Pha có đọc lại cho ta nghe. Thơ rằng...
"Anh Biệt Kích hề
ngàn xưa bất hứa
Em thục nữ hề trong trắng ngoài xinh
Ta quen nhau hề Lư Bạch lưu linh
Khi chợt tỉnh hề khối t́nh trong mộng
Em chỉ muốn hề thương chàng qua bóng
Để rồi mơ hề rồi mộng rồi mơ
Biệt Kích ơi hề tâm ư thành thơ
Xin gửi đó hề chừ thương nhớ măi".
Đọc xong, Anh Cả hỏi :
- Hay không ?
- Hết xẩy.
- Chỉ có đi lính, nhất là lính Biệt Kích thời mới cảm được chất thơ. Mi họa được
không ?
- Đệ vốn kiến văn dốt nát. Ngâm th́ có thể chứ họa th́ xin lỗi. Nhưng đệ cũng có
một bài thơ xin nhờ đại huynh chuyển lại cho cô giáo Pha...
- Của ai ?
- Của một người lính Biệt Kích vô danh. Anh là một hạ sĩ trẻ của biệt-đội I.
Tháng 1/75, theo Đường Sơn Đại Huynh Vũ Xuân Thông và Mănh Long Quá Giang Nguyễn
Sơn nhảy vào Phước Long. Bị thương và bị bắt. Trong giờ phút cuối cùng của đời
người, anh đă cố viết được một bài thơ rất cảm động. Anh Cả Huấn hỏi như khóc :
- Vậy là thằng em đă hy sinh ?
- Vâng, anh ấy đă chết sau đó 8 ngày và bài thơ đă được giao lại cho một người
bạn đồng cảnh ngộ.
- Và anh bạn ấy đă học thuộc ḷng ?
- Dạ, y chang. Cách đây không lâu, em út do một sự t́nh cờ gặp lại đấng bạn đó
và thế là... có bài thơ.
- Tựa đề ?
- Tựa là "Gửi em... cô gái B́nh Long". Thơ rằng :
"Nhớ theo Hổ Xám vào An
Lộc
Đội pháo trên đầu như đội mưa
Múa kiếm đứng ngăn thù cửa Bắc
Mà tưởng ḿnh là Nguyễn Huệ xưa.
Trong tiếng đạn reo mù khói trận
Bỗng gặp em, cô giáo như mơ
Em ngồi rũ tóc trong hầm tối
Đọc tiếng kinh cầu, như đọc thơ".
"Lạy Chúa con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên trời
Chúa ơi, Biệt Kích là thi sĩ
Thi sĩ cầm gươm như đi chơi".
"An Lộc địa sử lưu chiến tích
Biệt Kích Dù vị quốc vong thân"
Lời thơ hôm ấy sao hay quá
Nghĩa trang buồn như tiếng lá rơi.
Pha hỡi, bây chừ em đâu nhỉ ?
Cô giáo hôm xưa đă lấy chồng ?
Chúc em hạnh phúc răng long bạc
C̣n anh hôm nay vào Phước Long.
Anh theo quân vào nơi hiểm địa
Hét tiếng xung phong đến vỡ trời
Bắn cháy xe tăng như uống rượu
Mà tưởng em đang rót chén mời.
Bóng địch chập chùng nơi cửa ngơ
Ba trăm quân đánh một sư đoàn
Mănh hổ nan địch quần hồ bại
Anh thối binh về mà thấy oan.
Nửa chừng lại gặp cơn băo lửa
Toán Delta bị kích giữa đàng
Ôi lại Phước Long lưu chiến tích
Anh bị trúng đạn giữa rừng hoang.
Và chừ giờ đang ngồi bó gối
Tay xích chân xiềng trong trại giam
Máu bụng vẫn tuôn ra như suối
Anh biết ḿnh thôi thế là tan.
Nhưng giây phút cuối anh vẫn nhớ
Màu áo hoa dù nón mũ xanh
Nhớ dáng em xưa cô giáo nhỏ
Họa bút thành thơ như tiếng oanh.
"Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lại chinh chiến kỷ nhân hồi"
Xá ǵ một cơi đi về đất
Biệt Kích lưu danh, Biệt Kích đời".
Và ơi ... cô giáo Pha ! Giờ, ở cơi trần thế chả hiểu cô có c̣n nhớ người lính Biệt Kích năm xưa ấy ? Thôi th́ chào cô ... em gái Biệt Kích Dù !