(Tháng
10-2003) Mùa Đông
năm nay, niên trưởng Cao Văn Viên sẽ trải qua những
ngày băng giá khó khăn. Năm nay 82 tuổi, ông mới bị
té ngă. Tưởng đă quỵ luôn, nhưng một lần nữa y khoa
Hoa Kỳ đă đỡ vị Tổng Tham Mưu Trưởng cuối cùng của
QLVNCH đứng lên để tập cho ông đi lại từng bước ngắn.
Chắc chắn là các bác sĩ và chuyên viên Mỹ đều
không biết vị cao niên Á Châu này là người đă từng
làm chức vụ ǵ ở Việt Nam. Bởi v́ hàng ngày cũng
không có nhiều người đến thăm ông. Sau trận té gẫy
xương chậu, chân ông đă sưng thật to, nhưng măi cả
mấy tuần lễ sau ông mới có cơ hội chiếu điện và chữa
trị chính thức. Trước đó ông tự xoa lấy bằng dầu
nóng và mùi Nhị Thiên Đường thơm ngát cả căn pḥng
tại khu chung cư cao niên lầu hai của quận Fairfax
miền Virginia. Ông đang cố gắng đứng lên tập đi trở
lại trong một chương tŕnh hồi phục để tránh phải
ngồi xe lăn là điều mà tuổi già rất quản ngại.
30 năm trong quân ngũ, ông Cao Văn Viên chỉ
sống với cấp trên và cấp dưới. Riêng cá nhân ông,
gần như không có nhiều bằng hữu tương giao để chén
tạc, chén thù. Gần 30 năm sống cuộc đời di tản, vị
Đại Tướng đứng đầu Bộ Tổng Tham Mưu, Quân Lực Việt
Nam Cộng Ḥa bây giờ cũng vẫn tiếp tục độc hành. Ông
luôn luôn cố tránh liên hệ vào các tranh chấp chính
trị ngay từ lúc c̣n trong quân đội cũng như trong
hoàn cảnh di dân tỵ nạn hiện nay.
Từ khi người vợ quán xuyến của ông qua đời,
rồi đến người con trai duy nhất của ông cũng vắn số,
ông Cao văn Viên đă trải qua những mùa đông cô độc ở
Nữu Ước, hoàn toàn xa cách mọi người. Ông đi chợ nấu
ăn lấy, đóng vai ông già Á Châu vô danh giữa chốn đô
thị phồn hoa đông đảo nhất thế giới. Những năm gần
đây ông dọn về ở luôn trong một căn hộ của khu chung
cư ở miền Đông Hoa Kỳ, bên cạnh Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn.
Nơi đây đa số là người già Đại Hàn. Ông tiếp tục đi
chợ và nấu ăn lấy. Cô con gái lớn trưởng thành của
ông đă tốt nghiệp luật, đi dạy học, lập gia đ́nh và
làm việc ở nơi xa.
Đời sống đă không cho phép cha con được gần
nhau và vị tướng già cũng đă quen sống như thế. Bây
giờ thực ra ông cũng không có nhiều nhu cầu. Người
già ở Hoa Kỳ lợi tức thấp hoặc không có lợi tức được
lănh bao nhiêu th́ niên trưởng Viên của tôi cũng
lănh được bằng đó. Số tiền này đă dành trả hết cho
gian pḥng ông đang cư ngụ. Trung tá Tâm là một sĩ
quan hiếm hoi trong số các thân hữu quân ngũ c̣n lại
quanh ông. Vâng, chính cái anh Tâm đó đang t́m cách
xin cho niên trưởng của anh vào một Nursing Home có
người săn sóc ngày đêm. Đó là nhu cầu thực tế và là
một ước mơ nhỏ bé của một con người đă một thời mang
h́nh ảnh lớn lao của quân đội chúng ta.
Vào đầu thập niên 50, gặp nhau tại tiểu khu
Hưng Yên, bên bờ sông Hồng Hà có 3 sĩ quan Việt Nam
c̣n trẻ. Trung úy Nguyễn Văn Thiệu, quê Phan Rang
miền Trung, lém lỉnh tinh ranh. Đại úy Trần Thiện
Khiêm quê miền Nam, ít nói, thâm trầm. Trung úy Cao
Văn Viên, quê miền Bắc, cao lớn, trắng trẻo và đẹp
trai nhất. Nếu coi đây là nhóm bạn đầu đời quân ngũ
th́ quả thực họ đă từng là chiến hữu. Và Trung úy
Cao văn Viên lại là niên trưởng.
Ông Viên tuy người Bắc nhưng thực ra v́ cha mẹ làm
ăn bên Lào nên ông ra đời tại Vạn Tượng và Thủ Đô
Vientian là dấu ấn của thân phụ đặt tên cho con trai.
Vào thời c̣n trẻ trung, các sĩ quan quốc gia bắt đầu
trưởng thành trong ṿng tay của quân đội Liên Hiệp
Pháp. Các ông quan một, quan hai c̣n đeo trên vai
những gạch kim tuyến vàng chóe với tương lai mở rộng
một đời binh nghiệp. Nhưng không ai có thể nghĩ rằng
Trung úy Thiệu sẽ trở thành Tổng Thống. Đại úy Khiêm
trở thành Thủ Tướng và Trung úy Viên trở thành Đại
Tướng, Tổng Tham Mưu Trưởng. Đó là chuyện sau này.
Định mệnh quả nhiên đă có những ước hẹn với
lịch sử. Cả ba người chiến binh Bắc Trung Nam, cùng
thăng trầm với chiến tranh, với đất nước để cùng
thăng tiến. Họ làm việc với nhau, họ chia nhau những
chức vụ tối cao của quân đội và chính quyền. Cùng
yểm trợ nhau, nhưng đồng thời cũng rất xa cách dù ở
bên trong hay bên ngoài công vụ. Họ không c̣n ngồi
với nhau những giây phút tửu hậu trà dư. Ông Viên đă
nói rằng mối liên hệ của ông với Tổng Thống Thiệu
hoàn toàn là công vụ. Các niên trưởng của tôi khi
nói chuyện đều thưa gửi với nhau bằng chức vụ. Thưa
Tổng Thống, Thủ Tướng, Đại Tướng vân vân. Khách sáo
vô cùng. Cái thời “toa moa” ngày xưa ở Secteur Hưng
Yên bây giờ đă xa lắm rồi, chẳng ai c̣n nhớ nữa.
Với sĩ quan Cao Văn
Viên, từ cấp Úy lên cấp Tá, ông luôn luôn là người
cần mẫn và ḥa nhă. Bước ngoặt của đời ông là cánh
chim bằng nhảy dù trên ngực áo. Khi ông c̣n là Trung
Tá tại Tham Mưu Biệt Bộ lúc đó ông Nguyễn Chánh Thi
đang coi Liên đoàn Nhảy dù. Cả hai cùng là bạn cũ.
Thi rủ Viên học nhảy dù để gột rửa bớt cái vẻ sĩ
quan văn pḥng. Nhảy th́ nhảy. Trung tá Viên lấy
bằng Dù và tiếp tục ngồi bên Tham Mưu Biệt Bộ thời
kỳ ông Diệm c̣n đang tại chức. Đảo chính xẩy ra, Đại
tá Nguyễn Chánh Thi, Tư Lệnh Dù chạy qua Cam Bốt.
Tổng thống Diệm vừa thoát nạn, ngó tới ngó lui thấy
ông sĩ quan thân cận gần gũi có bằng cấp nhẩy dù bèn
đưa qua nắm liên đoàn Mũ Đỏ.
Từ đó ông Cao Văn Viên bắt đầu làm tư lệnh và
cuộc đời đi vào khúc quanh mới. Nhảy dù vốn là đơn
vị ưu tú của quân đội, nhưng mũ đỏ đang bị thất sủng
v́ cú đảo chánh hụt. Giai đoạn này là lúc thử thách
của cả vị tư lệnh lẫn các tiểu đoàn nhảy dù. Hai bên
thăm ḍ lẫn nhau. Ông Viên trở thành một vị Đại Tá
tư lệnh hăng hái xông xáo từ kỹ thuật nhảy dù đến
các chiến trường trên khắp bốn quân khu. Ông lấy
bằng huấn luyện viên Dù và nhảy biểu diễn tự điều
khiển cùng với các cố vấn Hoa Kỳ. Cuộc đảo chánh ông
Diệm lần thứ hai mới là giai đoạn đặc biệt của Đại
tá Cao Văn Viên. Trong khi hầu hết các tư lệnh quân
đội đều ngả theo cách mạng th́ riêng ḿnh ông từ
chối.
Đó là hành động mà sau này ông cũng không chắc là
một thái độ khôn ngoan. Ông Viên thực sự cũng không
muốn đóng vai anh hùng, nhưng chỉ muốn giữ tấm ḷng
chung thủy. Đă có những người chống đảo chánh bị
giết chết như vị Tư lệnh Hải quân, Tiểu đoàn trưởng
Nhảy dù và sau này chính anh em Tổng thống Diệm cũng
bị giết chết. Nếu viên Tư lệnh Nhảy dù không chịu
theo cách mạng mà bị thanh toán th́ cũng là chuyện
có thể xảy ra. Nhưng chính bà vợ quán xuyến và can
đảm đă lên tiếng khi ông chồng bị giam riêng một
chỗ. Bà Viên đă quyết liệt can thiệp trực tiếp với
tất cả các tướng lănh đảo chánh mà ngày hôm trước
vẫn c̣n là anh em thân hữu với gia đ́nh ông. Cho đến
sau này ông Viên vẫn c̣n ghi nhớ thái độ mạnh mẽ của
người vợ đă cứu sống ông trong năm đảo chánh. Ông
cũng không ngần ngại mà nói thẳng ra như thế.
Sau khi cách mạng thành công, ngôi sao bản mệnh của
ông lại trở nên rực rỡ. Phe thân hữu của Đệ Nhất
Cộng Ḥa tuy đang bị thất thế nhưng vẫn kín đáo ca
ngợi thái độ của vị Tư lệnh Nhảy dù. Ngay cả các
tướng lănh và sĩ quan phe cách mạng cũng đều v́ nể
thái độ của ông. Ông Cao Văn Viên gần như là người
duy nhất không theo cách mạng nhưng vẫn được tiếp
tục về chỉ huy nhảy dù.
Định mệnh vẫn tiếp tục chiều đăi. Ông tham dự
hành quân Cao Lănh miền Tây đạt chiến thắng và bị
thương. Thêm vào chiến thương bội tinh với ngôi sao
đỏ, ông lên Thiếu Tướng với hai sao lấp lánh trên cổ
áo và nón đỏ vẫn đội trên đầu.Trong thời gian đảo
chánh ông Diệm xảy ra, ông Cao Văn Viên đă không có
những kỷ niệm tốt đẹp với tướng Dương Văn Minh. Mấy
năm sau, vào giai đoạn chỉnh lư bắt các tướng cách
mạng giam lỏng trên Đà Lạt và cô lập Big Minh th́
cũng toàn là lính Nhảy dù của ông Cao Văn Viên. V́
vậy lại thêm một kỷ niệm không đẹp giữa hai người.
Đó cũng là lư do mà sau này ông nghĩ rằng không thể
ngồi lại trong chính phủ Dương Văn Minh. Phải chăng
đây cũng là một cái cớ chính thức để có thể ra đi
vào đúng thời điểm cần thiết. Tuy nhiên, đó là câu
chuyện 75.
Trở lại với giai
đoạn giữa thập niên 60, từ giă nhảy dù, tướng Viên
về làm Tư lệnh Quân đoàn III và sau cùng lên chức
Tổng Tham Mưu Trưởng. Với chức vụ quan trọng nhất
của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, tướng Viên là người
có vóc dáng đường bệ nên trong các cuộc thăm viếng
đơn vị, h́nh ảnh của ông cạnh các tướng lănh Hoa Kỳ
đem lại niềm hănh diện cho các binh đoàn. Lớn tuổi
hơn các tướng lănh cùng thời, nhưng ông có khuôn mặt
trẻ trung và giữ được thân thể gọn gàng của một cựu
huấn luyện viên thể dục lúc c̣n niên thiếu.
Và mặc dù
có dư luận chê trách, nhưng tướng Viên vẫn thực sự
là người hiếu học ngay từ lúc c̣n làm Tư lệnh Quân
đoàn III. Ông rất chịu những bài giảng về triết học
bay bướm của thầy Trần Bích Lan tức nhà thơ Nguyên
Sa đă một thời là Trung úy Quân nhu. Phần lớn các tư
lệnh quân chủng và các quân đoàn đều kính nể vị Đại
Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng vốn từ bên Nhảy Dù đi
lên. Ngay cả sau này khi các Tư lệnh Quân đoàn liên
lạc thẳng với Tổng thống Thiệu những vẫn giữ lễ độ
lịch sự với Bộ Tổng Tham Mưu. Tướng Viên có biệt
nhăn với ngành Tiếp Vận v́ ngày xưa ông đă từng là
trưởng pḥng 4 đầu tiên dưới thời quân đội quốc gia
phôi thai năm 1954.
Mặt khác, ông cũng giữ mối thiện cảm và theo dơi các
hoạt động của binh chủng mũ đỏ mà ông luôn luôn hănh
diện đă góp phần trong binh nghiệp. Tướng Viên cũng
được sự tin cậy và vị nể của các giới chức Hoa Kỳ.
Tuy nhiên, chính ông cũng tự nhận thấy chưa bao giờ
nghĩ đến ngày có thể lên đến chức tước lớn lao như
vậy.
Ông
luôn luôn mong được làm tṛn nhiệm vụ, nhưng ông
không phải là hàng tướng lănh nóng nẩy ồn ào, lấy
gậy chỉ huy đập vào đầu sĩ quan, hay la hét thuộc
cấp tối ngày.
Tướng Viên cảm
nhận vai tṛ phối hợp của một vị Tổng Tham Mưu
Trưởng Liên Quân như bên Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ chứ
không phải là Tổng Tư Lệnh ban hành các lệnh trực
tiếp. Như ông đă giăi bày trong tác phẩm mới xuất
bản, khi nhận thấy bị Tổng thống Thiệu qua mặt dành
trực tiếp quyền điều hành bộ máy chiến tranh th́ ông
lặng lẽ lui vào vai tṛ tư vấn cho đến khi xin từ
nhiệm.
Tháng 10-2003 khi
dịch giả Nguyễn kỳ Phong cho phát hành bản Việt ngữ
tác phẩm của Đại tướng Cao Văn Viên, phóng viên BBC
Luân Đôn có hỏi đi hỏi lại Kỳ Phong nhiều lần một
câu hỏi. Đó cũng là thắc mắc của rất nhiều thính giả
và độc giả. Tại sao Đại Tướng bị thất sủng, xin từ
nhiệm lại không được chấp thuận. Dịch giả Kỳ Phong
không thể thay mặt tác giả mà trả lời cho xuôi câu
hỏi phức tạp này. Quả thực đă có lúc ông Thiệu muốn
t́m người thay ông Viên nhưng không phải là dễ dàng.
Chức vụ Tổng Tham Mưu Trưởng phải lựa chọn trong các
Tư lệnh Quân đoàn xuất sắc.
Tướng Ngô Quang Trưởng với sự yểm trợ của phía
Hoa Kỳ cũng không phải là người làm ông Thiệu an
tâm. Tướng Đỗ Cao Trí cũng đă được phía Hoa kỳ tiến
cử trong danh sách nhưng ông Trí vừa nghe tin đă
tuyên bố lăng nhăng nên đă làm ông Thiệu quản ngại
và gạch tên ngay cả trước khi trực thăng của ông Trí
lâm nạn.
Đối với Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, việc thay
thế tướng Cao Văn Viên chưa phải là nhu cầu cấp
thiết. Ông Thiệu hoàn toàn yên tâm với một vị Tổng
Tham Mưu Trưởng dứt khoát không chịu tham dự vào các
cuộc đảo chánh chính trị. Ông không sợ ông Viên làm
phản. Trước sau như một, tướng Viên đă kiên định như
thế.
Thông thường ông Viên thân với tướng Kỳ hơn là
gần gũi ông Thiệu. Nhưng không bao giờ ông Kỳ rủ
được ông Viên tham gia đảo chánh ông Thiệu, ngay như
vào giờ thứ 25 của thời điểm năm 75. Ông Thiệu và
ông Viên, như trên đă viết ra, các niên trưởng của
tôi sinh hoạt xa cách và khách sáo. Không có cái
kiểu như thời kỳ c̣n ở Hưng Yên: “Này, Moi làm ở
État Major lâu quá, thôi Toi kiếm thằng khác để Moi
nghỉ một thời gian. Việc ǵ Toi cũng chơi thẳng với
các Quân đoàn như thế th́ c̣n cần Moi ở đây làm ǵ?”
Không, các Xếp của tôi không ăn nói lăng nhăng như
vậy. Đại Tướng thưa rằng xin Tổng Thống cho tôi tạm
nghỉ v́ sức khỏe. Tổng Thống nói là xin Đại Tướng
vui ḷng tiếp tục ở lại một thời gian. Bây giờ là
lúc khó khăn, quân đội cần ổn định v.v… Và Đại tướng
Viên có lúc đă nhờ quân nhu t́m cho một số dụng cụ
làm vườn để thực sự chuẩn bị vui thú điền viên,
nhưng khi ông Thiệu nói như vậy đành chần chờ ở lại
Bộ Tổng Tham Mưu cho qua ngày.
Cũng phải ghi lại là trong chức vụ cao cấp nhất của
quân đội, tướng Viên đă có lần phác thảo kế hoạch
tấn công ra Bắc và đó là một trong các phương cách
tự vệ mănh liệt nhất. Tuy nhiên chắc chắn rằng phía
Hoa Kỳ hoàn toàn không yểm trợ và ông Thiệu không
thể nào đơn phương quyết định được. Thêm vào đó, một
trong các quyết định quan trọng nhất của tướng Cao
Văn Viên là xử dụng tướng Đồng Văn Khuyên từ Chỉ Huy
Trưởng Bộ Chỉ Huy 3 Tiếp Vận lên Tổng Cục Trưởng,
Tổng Cục Tiếp Vận rồi là Tham Mưu Trưởng Liên Quân.
Ông Khuyên đă không phụ ḷng tin cậy của tướng Viên
trong các chức vụ này và đặc biệt ông cũng được Hoa
Kỳ hoàn toàn yểm trợ. Và chính guồng máy Tiếp Vận
với viện trợ Mỹ là con bài tẩy của chiến tranh Việt
Nam.
Trong phần ghi chú
của tác giả Cao Văn Viên viết trong tác phẩm Việt
ngữ mới phát hành, một đề nghị chiến lược tối mật
quan trọng nhất cho chiến tranh Việt Nam là việc bỏ
đất, triệt thoái do Tổng Cục Tiếp Vận, Tổng Tham Mưu
soạn thảo. Hoàn toàn dựa vào bài toán quân viện,
nghiên cứu khả năng thực sự giữ đất, giữ dân, Việt
Nam Cộng Ḥa muốn tồn tại th́ phải thu về các vùng
đồng bằng và duyên hải. Kế hoạch phải áp dụng ngay
từ sau Hiệp Định Paris chứ không thể căng mỏng quân
lực ra khắp nơi theo kiểu dành dân lấn đất và chôn
chân các đơn vị Tổng Trừ Bị tại các tiền đồn.
Đại tướng Viên đă chỉ thị tướng Đồng Văn
Khuyên lên tŕnh riêng Tổng Thống để rồi không hề
nghe được bất cứ một chỉ dấu ǵ của ông Thiệu cho
đến những ngày đau thương 30 tháng 4-1975.
Ba mươi năm trôi qua
như một giấc mộng dài. Tháng tư năm 2005 từ San Jose
CA, chúng tôi lên thủ đô tổ chức họp mặt anh em
chiến hữu trại Trần Hưng Đạo. Đây chính là tổng hành
dinh của bộ Tổng tham Mưu ngày xưa. Ba mươi năm hội
ngộ, gặp lại lần đầu nhưng ai cũng biết đây là lần
cuối. Đại tướng lấy lư do già yếu nên không đến
được. Hội họp xong, tôi nhờ trung tá Tâm đưa đến
thăm ông.
Tháng tư là tháng không vui mà cảnh trí nơi
ông ở trông thật là buồn. Tâm nói rằng, đại tướng
rất đúng hẹn và rất nguyên tắc. Khi chúng tôi bước
vào pḥng khách của khu cao niên Á châu, “Mon
General” đă đứng chờ sẵn, quần áo chỉnh tề. H́nh ảnh
của vị tướng lănh cao lớn mang 4 sao, áo hoa dù, mũ
đỏ không c̣n nữa.

Đại tướng của tôi
bây giờ là một cụ già tóc bạc lưng c̣ng, vóc dáng
nhỏ bé, chỉ c̣n lại cặp mắt long lanh, và tiếng nói
dịu dàng. Chúng tôi ngồi xuống bên nhau nói chuyện
không có chủ đề. Trung tá Tâm ngồi một bên luôn luôn
để ư săn sóc cho ông cụ.
Bao nhiêu câu hỏi cần t́m hiểu vị niên trưởng mà tôi
đă chuẩn bị bây giờ buông xuôi hết. Nào là rút quân,
nào là tử thủ, từ chuyện ông Thiệu đến chuyện ông Kỳ,
chuyện Mỹ, chuyện Tàu. Trong cái buổi chiều buồn và
ảm đạm đó, tôi chợt thấy tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Toàn quân, toàn dân, cấp trên cấp dưới, bây giờ
không quá khứ, chẳng vị lai….
Lời người xưa c̣n vẳng bên tai : Bại binh chi tướng,
bất khả ngôn dũng. Tướng lănh thua trận, không thể
nói mạnh. Bây giờ là tháng tư, 30 năm sau ngồi đây
mà đổ tội cho ai. “Nhất tướng công thành, vạn cốt
khô”. Mà công thành, có thành công cho cam. Tôi
không hỏi và ông cũng chẳng nói. Tôi đưa cả hai tay
cho ông nắm thật chặt. H́nh như có một lời ca từ 50
năm trước trong bài T́nh Lính:
Thương nhau, tay
nắm lấy bàn tay; Ông nắm thật chặt và Ông bắt đầu
giảng cho tôi về Thiền Tông và Phật Pháp. Chẳng có
thu thanh, thu h́nh phỏng vấn ǵ cả.
Hai mươi năm chinh chiến điêu linh và ba mươi năm
lưu lạc tù đầy của cả đạo quân nay bỏ qua một bên để
ngồi bàn về đường đi của Phật. Trước khi chia tay,
tôi ngỏ lời xin đại tướng một di vật cho viện Bảo
tàng. Ông nói: Tôi
có c̣n ǵ đâu. Bèn hỏi rằng hôm niên trưởng ra đi
đem theo cái ǵ. Ông cho biết có cầm cái cặp. Bên
trong có cuốn sách viết về đạo Phật.
Tôi xin ông cuốn sách đó, có bút tự ghi dấu
của đại tướng. Quay sang anh Tâm, tôi xin xác nhận,
khi nào… Chúng tôi ra xe, ông cụ đứng ngó theo… Giữa
những người lính trẻ ngày xưa, cuộc ra đi nào cũng
có thể là lần cuối. Bây giờ chúng tôi là những người
lính già, chắc chắn phải hẹn nhau gặp lại ở nơi
khác.
Lần cuối. (
Tháng Giêng 2008 )
Giây phút ..
khi nào.. đă đến. Đại tướng Cao văn Viên ra đi
ngày 22 tháng 1 năm
2008 tại Fairfax, VA. cũng không xa nơi ông
cư ngụ những ngày sau cùng. Gia đ́nh tuy đơn chiếc
nhưng chiến hữu rất đông đảo.
Những vị niên trưởng lừng lẫy của tôi, quư vị do
thời thế tạo nên. Lúc c̣n trẻ tôi có thể đă kỳ vọng
và trách cứ quư vị rất nhiều, nhưng bây giờ cấp dưới
chúng tôi cũng già rồi, tôi đă suy nghĩ khác đi
nhiều. Quả thực chúng ta không thay đổi được định
mệnh và không vượt qua được thời thế. Tôi cũng đă
từng là anh Thiếu Úy trẻ Bắc kỳ của mùa thu 54, bây
giờ cũng đă cao niên như mọi người. Tôi bao dung với
chính tấm thân già của ḿnh.
Nh́n cuộc đời nhẹ nhàng hơn và tôi thông cảm với
niên trưởng Cao Văn Viên. Tôi vẫn h́nh dung những
buổi chào cờ đầu năm ở Bộ Tổng Tham Mưu. Lá cờ sao
của Đại Tướng Tổng Tư Lệnh bay trên nhà lầu chính.
Tướng Cao Văn Viên đội mũ đỏ, áo hoa dù đứng giữa
hàng quân để đọc nhật lệnh tại Vũ Đ́nh Trường Tổng
Tham Mưu mênh mông. Hàng chục ông tướng xếp hàng
ngang. Trên 50 cấp Đại Tá xếp hàng dọc. Các sĩ quan,
HSQ và binh sĩ của các pḥng sở với đủ mọi loại quân
phục Liên Quân. Bên trái là đoàn xe với quân cảnh hộ
tống thật uy nghi lẫm liệt. Phía xa là trực thăng
riêng đậu chờ sẵn.
Cách đó thật xa
hơn nữa về cả không gian lẫn thời gian là h́nh ảnh
Trung úy Cao Văn Viên trẻ trung của Secteur Hưng Yên
trên chiến trường Bắc Việt. Rồi đến những ngày qua
khi niên trưởng Cao Văn Viên sống một ḿnh từ Nữu
Ước đến DC. Ông chậm chạp đi bộ từ chợ về nhà, leo
lên lầu hai của căn pḥng nhỏ, tự ḿnh chuẩn bị bữa
ăn. Sáng nay ông ăn món ǵ? Bánh ḿ trứng hay trứng
bánh ḿ? Ông có uống sữa hay không? Ông c̣n nhớ ǵ
đến chuyện di tản ở miền Bắc 54
Chuyện di tản ở miền Nam 75. Trung úy Thiệu ngày xưa
nay đă đi xa rồi, Đại úy Khiêm ngày xưa vẫn im ĺm
như thuở nào. Và Trung úy Viên ngày xưa măi măi vẫn
cô đơn.
Tuổi
trẻ và danh vọng rồi cũng qua đi. Ai rồi cũng chỉ
c̣n lại một ḿnh. Khi ra đi lần cuối cũng chỉ có một
ḿnh.
Tất cả quư niên trưởng và chúng tôi ai cũng muốn
sống lại cái thời đeo lon cấp Úy của tuổi hoa niên.
Phải mà được làm lại từ đầu th́ chúng ta sẽ làm biết
bao nhiêu điều tử tế hơn, đẹp đẽ hơn, cho bản thân,
cho chiến hữu và cho đất nước.“Tuổi
hoa niên cùng mặc áo chinh y. Ḷng mở rộng giữa ḍng
đời ấm áp. Tám mươi năm, kiếp người như gió thoảng.
Chiều cô đơn về chậm hồn cao niên.”
Giao Chỉ – San
Jose
Mùa Đông 2008