Quốc Hận 30-4-2006
Viết Nhớ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu
&
Cuộc Chiến Đấu
Chống Cộng Sản Bắc Việt Của QLVNCH
Kính
tặng tất cả anh hùng liệt nữ VNCH đă hy sinh v́ đại nghĩa dân tộc
Riêng Quân dân B́nh Thuận và các cựu học sinh PBC-PT dă hy sinh trong cuộc chiến
vừa qua
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đă vĩnh viễn ra đi nhưng ư chí chống cộng quyết liệt
của Ông đă nổi bật trong những năm đảm nhiệm chức vụ lănh đạo Quốc Gia (6/1965
-4/1975) và đă chứng minh qua câu nói hùng hồn, bất hủ 'Đừng nghe những ǵ cọng
sản nói, hăy nh́n những ǵ cọng sản làm'.
Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm có công giữ vững VNCH trong chín năm và Tổng thống
Nguyễn Văn Thiệu là người đă tiếp tục lèo lái con thuyền Quốc-Gia chiến đấu
trong điều kiện vô cùng khó khăn, dầu sôi lửa bỏng trước áp lực bành trướng của
cọng sản quốc tế, trong lúc đồng minh Hoa Kỳ lúc đó, không bao giờ có thực tâm
yểm trợ hữu hiệu cho QLVNCH. Nhưng với quyết tâm của TT.Thiệu, chính phủ và toàn
dân, cũng như với sức chiến đấu anh dũng của quân đội Miền Nam, nhờ vậy VNCH mới
tồn tại được cho tới ngày 30-4-1975.
Và bây giờ dù ai có thương ghét, hoan hô hay đả đảo, th́ cựu Tổng thống VNCH
Nguyễn Văn Thiệu cũng đă trở thành người thiên cổ vào ngày 29-9-2001 tại Boston,
tiểu bang Massachusetts, Hoa Kỳ, hưởng thọ 78 tuổi. Ông mất để tự ḿnh chấm dứt
những oan khiên, lụy phiền chồng chất. Tất cả đều là hậu quả tất yếu của mười
năm làm người lănh đạo VNCH, chống lại cuộc xâm lăng của cọng sản Bắc Việt. Đây
là một cuộc chiến bi thảm nhất của dân tộc VN, v́ phải đương đầu với toàn khối
cọng sản quốc tế, được tiếp tay công khai bởi một số ít người luôn được ưu tiên
trong xă hội miền Nam lúc đó, suốt cuộc chiến. Chúng là thành phần ngụy ḥa của
VNCH, gồm đám quan quyền đa số xuất thân từ lính Tây, bị thất sủng, hay vẫn đang
tại chức nhưng bất măn v́ túi tham chưa đầy. Bên cạnh đó là một bọn người vong
ơn bạc nghĩa, tất cả mang mặt nạ trí thức khoa bảng nhưng trái tim và cơi hồn
th́ bần tiện ích kỷ trước những người lính trận đă hết ḷng liều chết để bảo vệ
mạng sống ăn bám kư sinh cho họ. Nhưng trên hết vẫn là nỗi buồn nhược tiểu VN
trước thái độ và hành động kiêu căng của đồng minh Hoa Kỳ, luôn ỷ vào đồng đô la
viện trợ, bắt buộc VNCH phải phục tùng, rồi cuối cùng v́ quyền lợi riêng tư mà
trơ trẽn bán đứng bạn bè cho cọng sản Bắc Việt vào ngày 30-4-1975.
Công hay tội của những người có liên hệ tới vận mệnh Quốc Gia Dân Tộc, hiện nay
có ai dám vỗ ngực nói là ḿnh có đủ tư cách để phê phán, khen chê? tuy rằng ai
cũng cho là ḿnh có quyền nói lên sự thật. Ngày nay, lịch sử hầu như đă được bật
mí, nên tất cả những uẩn khúc của nhân loại đă được phơi bầy ra ánh sáng và ai
cũng được đọc, biết hay nghe người khác kể. Thôi th́ tất cả hăy dành cho lịch sử
mai này quyết định, trong đó chắc sẽ không chừa ai, mà có luôn mấy kẻ tư cách
chẳng ra ǵ, thế nhưng lúc nào cũng đạo đức giả. Ngoài ra c̣n có cả bia đá và
bia miệng, cũng là một phần của lịch sử, xưa nay không hề biết thiên vị ai, dù
đó là vua chúa, sử gia hay kẻ hèn nghèo trong xă hội.
V́ lịch sử không bao giờ tự bẻ cong ng̣i bút và chạy theo đuôi phường mạnh để
phê phán hàm hồ. Bởi vậy mới có những câu chuyện sử về Hồ Quư Ly, Mạc Đăng Dung,
Quang Trung và cả Dương văn Minh, Hồ Chí Minh cùng với bè nhóm trên dưới của
đảng cọng sản, đang chờ ngày đền tội trước sự quật khởi của đồng bào VN trong và
ngoài nước.
Bỗng dưng cảm thấy nghẹn ngào khi nghĩ tới số phận hẳm hiu của những vị lănh đạo
quốc gia cận đại, từ Cựu Hoàng Bảo Đại, cố Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, Trần văn
Hương.. nay tới phiên cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Tất cả gần như không được
ngủ yên nơi chín suối, chẳng những từ bộ máy tuyên truyền của kẻ thù cọng sản,
mà tàn nhẫn hơn là do chính miệng của những người thường mệnh danh là sử gia,
thật sư chỉ là những thợ viết không tim óc, thường mượn sự tự do quá trớn, để
trả thù đời, sau khi đất nước trải qua một cuộc bể dâu tận tuyệt, ông xuống hàng
chó và sâu bọ thành người.
Ba mươi năm Việt Nam sống ngoi ngóp trong thiên đàng xă nghĩa, mới thật thấm
thía và ư nghĩa biết bao về câu nói của người xưa, nay vẫn c̣n văng vẳng bên
tai, hiển hiện trong mắt: 'Đất nước c̣n th́ c̣n tất cả - Đừng nghe những ǵ cọng
sản nói mà hăy nh́n kỹ những ǵ cọng sản làm'.
Tóm lại điều quan trọng của chúng ta hôm nay, nhất là những sử gia hiện đại, có
dám bắt chước Tư Mă Thiên hay ít nhất như Phạm Văn Sơn, Tạ Chí Đại Trường,
Nguyễn Đức Phương, Phạm Phong Dinh, Trần Gia Phụng hay ít nhất như Tú Rua, Duyên
Anh năm nào, đă gục chết trước bạo lực, khủng bố, v́ dám đối diện với sự thật,
để nói lên những điều tai nghe mắt thấy qua sự hiểu biết của ḿnh, bằng lương
tri và trái tim nhân bản VN. Những tên ngụy văn, ngụy sử, nguỵ quân tử của một
thời hỗn mang điên loạn, giờ đă không c̣n thời cơ lên chức trời, để lấy giấy gói
lửa hay dùng tay che mặt trời. Bởi v́ hiện nay, gần như tất cả các văn khố trên
thế giới, kể cả Nga Sô-Trung Cộng.. cũng đang lần hồi bạch hóa nhiều tài liệu
lịch sử có liên quan tới chiến cuộc Đông Đương, Đảng và các nhân vật cọng sản
quốc tế VN liên hệ, trong đó có chân tướng Hồ Chí Minh.
Đất nước hiện nay đang ngả nghiêng trong băo tố v́ sự xâm lăng không tiếng súng
của kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng. Đảng và các chóp bu cọng sản VN, qua Đỗ Mười,
Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Khoa Điềm..
đang theo gót đàn anh thuở trước, dâng đất, bán biển, đem tài nguyên của dân tộc
cống hiến cho ngoại bang, vinh thân ph́ gia và t́m một chỗ dựa để kéo dài quyền
lực, được xây dựng trên núi xương sông máu VN, suốt bảy mươi lăm năm qua.
Nhưng thời cơ đă thay đổi rồi, vận mệnh của đất nước, sớm muộn ǵ cũng do toàn
dân định đoạt, chứ không phải do VC, Tàu, Nga hay Mỹ dù VC đang nắm quyền cả
nước. Họ mới chính là những nhân chứng lương tâm cuối cùng của thời đại, để trả
lời, minh oan và đ̣i lại công lư danh dự, cho những người Việt Quốc Gia và người
Lính VNCH, qua bao thế hệ, đă hiến thân cho đại nghĩa dân tộc.
Nên những câu chuyện ba xạo, mà đài BBC tại Luân Đôn vừa mới phổ biến, có liên
quan tới Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, trước và sau 1975, cho dù nói là của
Văn khố Vương quốc Anh, th́ cũng chẳng có ai tin, v́ tất cả những ǵ về Cuộc
chiến Đông Dương lần 2 (1960-1975), do bọn trí thức Tây phương-Hoa Kỳ dàn dựng
ngày nay, đều dựa theo các tài liệu tuyên truyền của VC.
1- THÂN THẾ VÀ SỰ NGHIỆP CHÍNH TRị CỦA CỐ TT.THIỆU
Như hầu hết vua chua từ cổ tới kim, thường vẽ chân cho rắn để tạo uy vũ cho
người lănh đạo. Thân thế của vị tổng thống đệ nhị cọng ḥa miền Nam VN, cũng bị
sự huyển hoặc và bói toán che phủ làm cho ta không biết đâu là hư thực.
Theo các tài liệu hiện hành, TT Thiệu sinh ngày 5-4-1923 tại Tri Thủy, làng
Khánh Hải, quận Thanh Hải, tỉnh Ninh Thuận (Trung phần). Nhưng cũng có nguồn
tin, đa số phát xuất từ những người chống đối, cho rằng Ông Thiệu v́ tin vào các
quân sư bói toán thân cận, nên đă đổi lại ngày sinh là 25-12-1924 dương lịch,
nhằm ngày 18-11 năm Giáp Tư. Thật ra trong thời kỳ nhiễu nhương tại VN, việc
khai trồi sụt tuổi so với năm sinh, là một việc quá đỗi b́nh thường. Song le,
đối với những vị lănh đạo của đất nước, trực tiếp cầm đầu cuộc chiến đấu chống
xâm lăng cọng sản Bắc Việt như cố Quốc trưởng Bảo Đại, TT Ngô Đ́nh Diệm, TT.
Trần văn Hương và Nguyễn Văn Thiệu.. th́ sẽ trở thành đề tài lớn để kẻ thù,
những kẻ đố kỵ ganh ghét, vin vào đó để mỉa mai xuyên tạc. Nhưng chuyện này chỉ
có thể xảy ra ở Miền Nam trước năm 1975, chứ tuyệt đối, vĩnh viễn và sẽ chẳng
bao giờ có thể xảy ra tại Miền Bắc trước tháng 4-1975 và cả nước từ đó tới nay,
v́ bất cứ ai, chỉ lỡ làm rụng một cọng râu của Hồ Chí Minh thôi, cũng đủ để cho
ba họ bị tru di, đó là sự thật. Cũng v́ Miền Nam có tự do, nên đă phát sinh
nhiều danh từ và các câu chuyện trào phúng, hạ bạc như 'Năm Chuột, Tám Thẹo, Năm
Lỳ..', quá ư là tàn nhẫn, xuất hiện trên báo chí, sách vở và ngay cả những cái
được gọi là sử liệu, do những tiến sĩ, giáo sư viết lạch, lừng lẫy một thời.
Nhưng đó cũng chỉ là một thiểu số với ác ư có mục tiêu. Riêng trong tâm tư của
hầu hết quần chúng thầm lặng, th́ sự thay đổi trên nếu có, cũng chẳng qua là một
thái độ hợp thời, một hành động tâm lư, nhằm gây ấn tượng và t́nh cảm tốt đẹp
với mọi người, khi vị nguyên thủ quốc gia có chân mạng đế vương, xứng đáng nhận
lănh trọng trách lănh đạo đất nước.
Về thân thế của TT Thiệu, hiện cũng có nhiều tài liệu đề cập tới nhưng tựu trung
đều viết, Ông xuất thân từ một gia đ́nh nghèo nhưng cũng đă theo học hết các bậc
tiểu và trung học tại Thị Xă Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận. Sau đó vào Sài G̣n, học
Trường Kỹ Thuật Đổ Hữu Vị (sau đổi là trường Cao Thắng) và cuối cùng là Trường
Hàng Hải Dân Sự, đồng môn với Chung Tấn Cang (Tư lệnh Hải Quân VNCH).
Theo Nguyễn Khắc Ngữ trong tác phẩm 'Những ngày cuối cùng của VNCH', xuất bản
sau năm 1975 tại Canada, th́ ông Thiệu:
- 1948, theo học khóa sĩ quan trung đội trưởng tại Trường Sĩ Quan Đập Đá (Huế).
Căn cứ vào kỷ yếu của Trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt, th́ khóa này chính là Khóa 1
Phan Bội Châu của trường. Năm đó khóa này có 63 SVSQ theo học và thủ khoa là
tướng Nguyễn Hữu Có, người mà mới đây được VC cho lên đài truyền h́nh phỏng vấn,
cùng với Nguyễn Hữu Hạnh.. trong dịp kỷ niệm 30 năm, mừng VN được sống trong
thiên đàng xă nghĩa sau khi đất nước đă chấm dứt chiến tranh, do Đài Voa thực
hiện.
- 1949 măn khóa, Ông Thiệu về phục vụ tại Miền Tây Nam Phần, rồi được sang tu
nghiệp quân sự tại Coequidan. Ông cũng đă phục vụ trong các đơn vị tác chiến,
của Quân Đội Quốc Gia tân lập, tại Hưng Yên (Bắc Phần), do Trung Tá Dương Quư
Phàn chỉ huy. Lúc đó, cùng chung đơn vị có Cao Văn Viên, cả hai mang cấp bậc
Trung Úy.
- 1955 là Tư lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh tại Huế.
- 1958 thăng cấp Trung Tá, là Chỉ Huy Trưởng Trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt.
- Được theo tu nghiệp các khóa quân sự cao cấp về tham mưu, chính trị tại các
quân trường của Hoa Kỳ như Port Leavenwort, Fort Blifs cũng như Okinawa (Nhật).
- 1959 tới 1963: Tư lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh, đồn trú tại Biên Ḥa.
- 1/11/1963 tham dự cuộc binh biến và được thăng Thiếu Tướng, làm Tư Lệnh Quân
Đoàn IV.
- Ngày 18/1/1965 thăng Trung Tướng, là Đệ Nhị Phó Thủ Tướng trong Nội Các Trần
Văn Hương.
- Ngày 19-6-1965, quân đội VNCH chánh thức đổi thành Quân Lực VNCH và ngày đó đă
trở thành NG?Y QUÂN LựC hằng năm cho tới nay, dù Miền Nam đă bi cọng sản Bắc
Việt xâm lăng cưỡng chiếm tháng 5-1975. Ngày này, Trung Tướng Thiệu được Hội
Đồng Quân Lực cử làm Chủ Tịch Ủy Ban Lănh Đạo Quốc Gia (Quốc Trưởng).
- Ngày 4/9/1967 đắc cử Tổng Thống Đệ Nhị Cộng Ḥa Miền Nam. Thiếu tướng Không
Quân Nguyễn Cao Kỳ là Phó Tổng Thống. Trong nhiệm kỳ này, chính phủ VNCH đă thực
thi được nhiều cải cách quan trọng về giáo dục, nông nghiệp.
- Tháng 4/1972 tái đắc cử Tổng Thống lần thứ hai, cụ Trần Văn Hương là Phó Tổng
Thống.
- Từ đầu năm 1973, qua áp lực cúp viện trợ đồng thời với những bức thơ của Tổng
Thống Mỹ là Nixon hứa hẹn sẽ yểm trợ và can thiệp khi VC xâm lăng Miền Nam, nên
TT Thiệu đă bắt buộc kư vào Bản Hiệp Ước Ngưng Bắn tháng 2-1973, dù đă biết rơ
ràng đây là văn tự mà người Mỹ kư bán VNCH cho khối cọng sản quốc tế để đánh đổi
quyền lợi của nước ḿnh.
- Ngày 26/3/1973 TT.Thiệu ban hành Luật Người Cầy Có Ruộng. Cũng từ đó cho tới
lúc tàn cuộc chiến, người Mỹ đă gần như chính thức bỏ rơi miền Nam. TT Thiệu
trước cảnh thù trong giặc ngoài, thêm CIA và điệp viên cọng sản nằm vùng ngay
trong Dinh Độc Lập phá hoại, nên đă phải từ chức vào lúc 19 giờ 30 đêm
21-4-1975. Phó TT Trần Văn Hương lên thay thế nhưng cũng chỉ được vài ngày, rồi
giao việc nước lại cho Đại Tướng Dương Văn Minh để ông đầu hàng cọng sản vào
trưa ngày 30-4-1975.
- Đêm 26-4-1975, TT Thiệu cùng Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm, được Hoa Kỳ giúp đỡ
phương tiện, di tản tới Đài Loan. Sau đó Ông tới định cư ở Anh Quốc và cuối cùng
cư ngụ tại Boston-Hoa Kỳ.
- Ngày 29/9/2001 Ông ngă bệnh và qua đời, hưởng thọ 78 tuổi.
Theo báo chí loan tải cũng như video ghi lại, th́ đám táng của cựu Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu có rất nhiều người tham dự, với đủ mọi thành phần. Nhiều người
đă đến từ Âu-Úc, Canada và các tiểu bang xa xôi, thuộc các đảng phái chính trị,
chính quyền, các quân binh chủng VNCH. Hiện diện trong suốt thời gian tang chế
có 10 cựu tướng lănh QLVNCH như Ngô Quang Trưởng, Phạm Quốc Thuần, Lê Minh Đảo,
Đào Duy Ân (KQ), Phan Ḥa Hiệp, Lâm Ngươn Tánh (HQ), Trần Bá Di, Văn Thành Cao
và Mạch Văn Trường. Ngoài ra Ông c̣n vinh hạnh, khi được đồng đội, đồng bào phủ
lá quốc kỳ cờ vàng ba sọc đỏ của Quốc Dân VN trên quan tài, cũng như đă được Đức
Hồng Y, Tổng Giáo Phận Boston, đến thăm viếng và ban phép lành, trước khi xác
thân được hỏa táng.
Qua lời kể của Băng Đ́nh, cựu trưởng phái đoàn báo chí Phủ Tổng Thống, trên tạp
chí Thế Giới Ngày Nay số 168 và Thiếu Tá Châu Bích, từng phục vụ nhiều năm tại
Dinh Độc Lập, hiện sống tại Hạ Uy Di. Cả hai đều có nhiều cơ hội gần gũi với vị
nguyên thủ quốc gia khi công tác, th́ TT Thiệu là người có tính t́nh rất b́nh
dân mộc mạc, ăn nói huỵch toẹt theo nếp sống của người miền biển PhanRang-Phan
Thiết, không cần màu mè, mà chỉ muốn nói sao cho mọi người mọi giới, thông cảm
là đủ rồi. Nhưng ngược lại khi muốn phổ biến văn bản tới quốc dân cũng như người
ngoại quốc, ông lại tỉ mỉ cẩn thận từ nội dung tới h́nh thức. Ông rất coi trọng
thể diện quốc gia và cá nhân, nhất là không bao giờ sử dụng ngoại ngữ dù ông rất
giỏi, chứ không phải như những tin đồn ác ư, nói v́ sợ ám sát nên ông rất sợ và
lệ thuộc người Mỹ trong mọi phương diện.
Thật sự hoàn toàn trái ngược, căn cứ theo những nguồn tư liệu ghi lại, thái độ
của TT Thiệu đối với TT Nixon, trong các cuộc Họp Thượng Đỉnh tại Honolulu và
Midway.. Nhưng quyết liệt nhất là đối với Kissinger tại Dinh Độc Lập, khi đương
sự tới Sài G̣n vào những ngày cuối năm 1972 để bắt buộc VNCH kư vào bản hiệp ước
ngưng bắn.
Tóm lại, TT Thiệu là một trong những nhà lănh đạo VNCH có lập trường kiên quyết
chống cọng sản xâm lăng Bắc Việt. Hành động này chẳng những được thể hiện từ lúc
c̣n có thực quyền, mà vẫn tiếp tục trong lúc lưu vong khắp nẻo đường viễn xứ.
Từ sau khi LX và khối cọng sản quốc tế tan ră gần hết, khiến cho t́nh h́nh thế
giới rối loạn khắp nơi. Khác với quan niệm xưa trong giới truyền thông tây
phương và VNCH, chỉ cần ngồi một chỗ, hay tới các thư viện ngoại quốc đọc sử
liệu rồi từ đó mao tôn cương ng̣i bút theo sự thương ghét mà khen chê trên
bá-sách. Ngày nay những người làm truyền thông phương tây, không cần là nam giới
mà ngay cả những nữ phóng viên chiến trường, cũng đă từng trải qua những giây
phút hiểm nguy nơi đầu súng, chẳng khác ǵ người lính trận tại các điểm nóng
Kosovo, Grozny, Islamabad, Peshawar, Kabul, Kunduz, Iraq.. Những nữ phóng viên
chến trường Christiane Amanpour (CNN), Jacky Rowland (BBC), Maggie O'Kane
(Ireland), Marie Colvin (Hoa Kỳ).. đă trở thành thần tượng của các nhà báo, v́
phong cách nói thật, khác hẳn với những đồng nghiệp thuở trước.
Như các phóng viên chiến trường ngày nay, Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu ngày xưa,
luôn chứng tỏ là một tướng lănh gan lỳ, biết chia xẻ với đồng đội nhũng hiểm
nguy nơi chiến trường. Bởi vậy ông luôn có mặt ngay trong những miền lửa khói,
đẫm máu và tàn bạo nhất trong quân sử VN và thế giới, giữa lúc vừa tạm ngưng
tiếng súng, bom đạn, pháo kích như hồi Tết Mậu Thân (1968), Mùa hè đỏ lửa 1972
tại Trị-Thiên, B́nh Định, Kon Tum, An Lộc.. và nhiều địa danh hiểm ác nhất khắp
bốn vùng chiến thuật, tại miền nam VN, trong cuộc chiến Đông Dương lần thứ 2
(1955-1975). Cảm động nhất đối với tâm tư của những người lính trận, trẻ tuổi xa
nhà, là gần như tất cả các dịp xuân về, ông đều tới các tiền đồn nguy hiểm, xa
xôi hẻo lánh hay các đơn vị nghĩa quân, để cùng ăn tết với họ, giữa bom đạn thay
tiếng pháo mừng xuân. Thử đếm trên đầu ngón tay, suốt cuộc chiến, đă có bao
nhiêu vị tướng lănh miền nam dám đem cái sinh mạng kim cương vàng ṛng, để giỡn
mặt với tử thần như Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu? Họa chăng mới thấy có một người,
cũng gan lỳ liều lĩnh như vậy: Đó là Đại tá Ngô Tấn Nghĩa, Tỉnh Trưởng B́nh
Thuận, từ cuối năm 1969 cho tới đêm 18 tháng 4-1975.
Đặc biệt, trong cuốn video ghi lại cuộc họp mặt của tổng thống Thiệu và đồng
hương người Việt tị nạn tại Colorado năm 1993, vào dịp ra mắt 'Ủy Ban hậu tái
thiết cho một VN dân chủ'. Trong dịp này, cựu TT Thiệu đă tuyên bố trước cử tọa
là ḿnh đă không c̣n xứng đáng để tiếp tục giữ bất cứ một chức vụ lănh đạo nào
nếu có trong tương lai. Hơn nữa trong cộng đồng Tị Nạn VN hải ngoại, hiện có rất
nhiều người tài đức và xứng đáng hơn ông nhiều, đă và đang dấn thân lèo lái con
thuyền quốc gia, trong ḍng sông lịch sử. Cuối cùng, ông thành thật gửi lời tạ
tội và xin lỗi quốc dân v́ đă thất hứa bỏ nước ra đi trước ngày 30-4-1975, cũng
như v́ hoàn cảnh bắt buộc đă phải cắn răng ban hành những mệnh lệnh quái ác
trong năm 1975, làm cho hằng triệu đồng bào và đồng đội phải chết thảm thiết,
oan khiên, đưa đất nước sớm lọt vào ṿng nô lệ của đệ tam quốc tế.
Chính những điều kể trên, khiến cho những người lính già VNCH từng chiến đấu
ngoài mặt trận lúc đó, nay may mắn được sống sót, sau khi đă nếm đủ đắng cay
nhục hận nơi mười hai tầng địa ngục trong cơi thiên đàng xă nghĩa Việt Nam càng
thấy gần gũi hơn với vị lănh đạo của ḿnh, ít ra trong việc ông đă cùng đồng
chung chịu khổ với người lính trận tại chốn sa trường.
Ngày nay qua núi sử liệu mọi phía được công khai mở rộng và quan trong nhất là
mới đây, những nhân vật từng có liên hệ tới cuộc chiến VN, trong cũng như ngoài
nước, bạn hay thù, như TT Nixon, ngoại trưởng Kissinger, Hoàng Đức Nhă, Nguyễn
Tiến Hưng, Nguyễn Phú Đức, Lâm Lễ Trinh, Bùi Tín, Vơ văn Kiệt, Lư Quư Chung..
giúp ta thẩm định lại, một cách công bằng và can đảm, khi xuống bút ghi lại
những lầm lỗi to lớn của ông, vào những giờ phút nguy ngập của đất nước, như bất
nhất ra lệnh bỏ cao nguyên, Huế-Đà Nẵng, triệt thoái QDI-II.. làm tan vỡ nửa lực
lượng quân đội và mất vào tay giặc hơn 3/4 lănh thổ.
Tệ nhất là ông cũng giống như Đại tướng Dương Văn Minh, không dám ở lại cùng
lính và dân, khi 'thành mất th́ chủ tướng phải chết theo thành', để muôn đời
sống trong thanh sử như các vị nam nữ anh hùng dân tộc Trần B́nh Trọng, Nguyễn
Biểu, Lê Lai, Vơ Tánh, Ngô Tùng Chu, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, Nguyễn Thái
Học, Nguyễn Thị Giang, Nguyễn Khoa Nam, Phạm văn Phú, Lê văn Hưng, Trần văn Hai,
Lê Nguyên Vỹ, Hồ Ngọc Cẩn.. như lời hứa hẹn trong buổi lễ bàn giao chức vụ Tổng
Thống VNCH cho Phó TT. Trần văn Hương.
Nhưng dù tài liệu có hé mở cách nào chăng nửa, việc bắt từ chức và bỏ nước ra đi
của TT Thiệu, cho tới nay c̣n khuya các sử gia biết hết sự thật, ngoại trừ các
chóp bu Mỹ trong Ṭa Bạch -c, ông Thiệu, Cụ Hương, ông Dương văn Minh, mới có đủ
tư cách và thẩm quyền trả lời. Tiếc thay người Mỹ có bao giờ thành thật để ai
tin? c̣n tất cả các vị trên nay đă trở thành người thiên cổ, không nói được và
cũng không lưu lại cho hậu thế một lời nào. Riêng Thủ tướng Trần Thiện Khiêm,
th́ vẫn như thuở nào, im lặng mặc cho miệng đời dị nghị. Đại Tướng Tổng Tham Mưu
Trưởng Cao Văn Viên có nói và viết nhiều, nhưng cũng chỉ là cái tôi muôn đời nay
ai cũng biết. Tóm lại theo Nguyễn Văn Ngân, nguyên phụ tá chính trị lâu năm tại
Phủ Tổng Thống, một cộng sự thân tín, dù đă bị chính ông Thiệu bắt giam v́ nghi
kỵ phản bội, cũng vẫn phát biểu rằng 'Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trong mười năm
tại Dinh Độc Lập, đâu có khác ǵ ngồi trên bàn chông núi đao, v́ luôn luôn phải
đối phó với thù trong giặc ngoài và chính cả những người thân tín quanh ḿnh, mà
một số không ít, nếu chẳng là điệp viên của đệ tam cọng sản Hà Nội nằm vùng, th́
cũng làm việc cho CIA Mỹ hay bọn gian thương bất lương Ba Tàu Chợ Lớn. Tất cả đă
cùng hiệp đảng với đồng đô la viện trợ, góp phần lớn làm sụp đổ VNCH'.
Về trách nhiệm đối với cuộc binh biến ngày 1-11-1963, cũng theo các nguồn sử
liệu hiện có, th́ lúc đó ông Thiệu, tuy là đại tá tư lệnh SD5BB nhưng đối với
hàng tướng lănh quyền cao chức lớn, tại Bộ TTM cũng như Bộ TL/QD3, th́ ông cũng
chỉ là một thuộc cấp phải thi hành lệnh theo trên, đúng kỷ luật quân đội. Hơn
nữa, ông chỉ ra lệnh tấn công Dinh Gia Long khi biết chắc TT Diệm không c̣n
trong phủ tổng thống. Bởi vậy sau này, ông thường tỏ thái độ ân hận, v́ ḿnh có
quân trong tay nhưng lại bất lực không cứu nổi tổng thống trong lúc nguy khốn.
Cuối cùng người đă phải chết thảm trong ḷng chiếc thiết vận xa M113 mang số
80989 bởi sát thủ của Dương văn Minh là Nguyễn văn Nhung. Do ḷng kính trọng
trên, nên suốt thời gian làm tổng thống VNCH, ông Thiệu và gia đ́nh luôn luôn
tham dự các thánh lễ tưởng niệm cố tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.
2- BA NĂM XÁO TRộN (1964-1967):
Nền đệ nhất cộng ḥa miền nam (1955-10/1963), tuy đă phạm nhiều lầm lỗi nhưng
vẫn là một thể chế hợp hiến và trên hết có tự do dân chủ, đă mang lại phần nào
ấm no hạnh phúc cho đồng bào miền Nam, trong lúc đất nước đang bị tai họa chiến
tranh. Bởi vậy nếu đem so sánh, th́ miền Nam lúc đó c̣n hơn nhiều quốc gia đương
thời. Trong chín năm dài (1955-1963), VNCH đă ngăn chận hữu hiệu cuộc xâm lăng
trắng trợn của cọng sản đệ tam quốc tế, đem lại an ninh hầu như khắp lănh thổ
Nam VN, từ Bến Hải vào tới Cà Mâu, chấm dứt sự hỗn loạn do hậu quả và tàn tích
của 100 năm bị thực dân Pháp đô hộ.
Rồi cuộc binh biến dành ngai vàng ngày 1-11-1963, gần như làm đổ vỡ tất cả những
ǵ mà đồng bào đă có. Thật sự không có ǵ cả như lời hứa hẹn của các lănh tụ và
giả sử nếu có, cũng chẳng qua là cái men say chiến thắng, cùng sự tự phong gắn
lon lá cho nhau của những người trong cuộc. Cái trơ trẽn của nhân t́nh, khiến Lư
Chánh Trung phải hạ bút một cách cay độc khi nói tới hai chữ cách mạng, đă khiến
cho mọi người phải ngao ngán tủi ḷng, khi nghĩ về những cuộc cách mạng trong
cận sử, qua các năm 1945, 1963 và cuối cùng là cuối tháng 4-1975. Tất cả đều
cùng mang chung cái bản chất dối trá, mị dân bằng lớp son hào nhoáng bên ngoài,
chỉ nhằm ru ngủ và thỏa măn một vài đ̣i hỏi nhất thời của đám đông. Tóm lại cuộc
binh biến ngày 1-11-1963 đă mở đầu cho ba năm xáo trộn chính trị tại VNCH. Tất
cả cũng chỉ v́ tranh giành địa vị, lợi lộc và chiếc ngai vàng ba chân đang bỏ
trống, nên phải chỉnh lư, đảo chính, xuống đường.. cho tới khi hai tướng Thiệu
và Kỳ lên nắm quyền, dù nội bộ có tạm yên nhưng cũng là lúc lửa sân si bốc cháy
rực trời, suưt chút nữa để Nam VN lọt vào tay cọng sản quốc tế Hà Nội vào thời
điểm đó.
Hỡi ơi chỉ có ba năm sau khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm nằm xuống trong ḷng chiếc
thiết vận xa của ta, do những viên đạn cũng của phe ta, th́ Miền Nam đă có tới
sáu chính phủ liên tiếp cầm quyền, trị nước. Đó là Nguyễn Ngọc Thơ, Nguyễn Khánh,
Trần Văn Hương, Nguyễn Xuân Oánh, Phan Huy Quát và Nguyễn Cao Kỳ. Rồi th́ biểu
t́nh và thiên tai tại miền Trung. Tiếp theo là cuộc nổi loạn của bốn trại Lực
Lượng Đặc Biệt Thượng tại Darlac. Nhưng trên hết vẫn là cái vô t́nh, vô luân, vô
nghĩa của bọn giàu sang no cơm ấm cật, rửng mỡ nên cứ đứng núi này trông núi nọ,
luôn luôn bốc lửa bỏ vào kho xăng hỗn loạn đang ngùn ngụt cháy, làm cho VNCH gần
như vô chính phủ, khiến nền pháp trị có sẵn từ trước, đă bị đám loạn tướng, kiêu
tăng và bọn cha cố ích kỷ, toa rập phá vỡ toàn bộ. Chính cái bi thảm này mới là
nguyên nhân then chốt đưa tới sự sụp đổ của đất nước vào tay cọng sản, làm cho
dân chúng cả nước đồ thán khổ sở, dân tộc VN bị thoái hóa và tận tuyệt nhất vẫn
là giang sơn cẩm tú của Tiền nhân xây dựng bồi đắp bằng máu lệ xương thịt đă bị
VC đem bán buôn dâng hiến lần hồi cho ngoại bang, trong đó có Trung Cộng là kẻ
thù truyền kiếp của Đại Việt.
Theo sử liệu, trong ba năm xáo trộn chính trị, th́ thời kỳ Nguyễn Khánh tham
chính, từ cuối tháng 1-1964, gây chỉnh lư để hạ bệ các tướng Big Minh, Đôn, Kim,
Đính, Xuân.. cho tới khi bốc nắm đất Sài G̣n, bỏ quê hương tới Mỹ sống kưu vong,
là chuỗi ngày hỗn mang nhất trong 20 năm tồn tại của VNCH.
Ngày 4-9-1967, liên danh quân đội của hai tướng Thiệu-Kỳ đắc cử tổng thống, mở
đường cho sự ổn định của nền đệ nhị cọng ḥa Miền Nam (1967-1975). Ngày nay dù
ai có gọi bằng một danh xưng nào chăng nữa, th́ thực tế đây là thời kỳ an ninh
trật tự xă hội đă được văn hồi khắp nước, tạm thời chấm dứt những xáo trộn trầm
kha trên sân khấu chính trị. Nhờ vậy nên đă giúp cho QLVNCH an tâm và đoàn kết
trở lại như xưa, tạo nên sức mạnh, ngăn chống được giặc Bắc xâm lăng. Cuộc chiến
c̣n đang tiếp diễn, th́ năo nùng thay Dương Văn Minh lên thay ngựa, đă dùng
quyền lực, bắt người lính buông súng ră ngũ, để đầu hàng cọng sản quốc tế vào
trưa ngày 30-4-1975
Tóm lại trên đường tiến vào Dinh Độc Lập năm 1967, tổng thống Thiệu đă phải cơng
trên lưng cái gia tài Mẹ VN hấp hối và rỉ máu do Dương Văn Minh và Nguyễn Khánh
phá sản, trong cảnh tan hoang của buổi chợ chiều thời Ngô triều. Nói về thời kỳ
nhiễu nhương trên, Nguyễn Hữu Thọ, chủ tịch bù nh́n của cái mật trận ma, tay sai
Hà Nội, sau khi xâm lăng cưỡng cướp được Miền Nam, đă phán "Chính nhờ những cơ
hội trên trời rớt xuống như thế này, nên CSBV mới chuyển bại thành thắng và cướp
được VNCH". Bởi vậy khi nhắc tới thời kỳ ổn định của Miền Nam, từ 1967-1975, ai
cũng bảo đó là phép lạ.
3- TỔNG THỐNG THIỆU VÀ CUộC CHIẾN CHỐNG CSBV TỪ 1967-4/1975:
Mỗi lần nghỉ tới cảnh nhà tan người chết, nỗi đói nghèo của đồng bào, cảnh trẻ
em phụ nử VN v́ muốn cải thiện cuộc sống nghèo cực trầm luân dưới mười hai tầng
địa ngục của chế độ đương thời, mà nhắm mắt nghe lời theo đảng, để rồi bị bán ra
nước ngoài làm điếm quốc tế. Và trên hết, vẫn là nỗi niềm đau xót tủi nhục trước
cảnh cọng sản VN công khai bán đất dâng biển, làm đầy tớ cho ngoại bang như hôm
nay, khiến cả nước đều khinh ghét bọn việt gian, đội lớp trí thức và tôn giáo
thời VNCH. Đây mới chính là những vết dao trí mạng đâm bồi thêm sau lưng người
chiến sĩ Quốc Gia, giữa lúc họ đang hứng chịu bom đạn nơi sa trường.
Trong hoàn cảnh hỗn mang đó, ông Nguyễn Văn Thiệu xuất hiện đúng lúc trên sân
khấu chính trị Miền Nam, qua tầm vóc dù nay có bị thiên hạ ganh tị, bới móc chửi
rủa chê bai. Nhưng lúc đó, thật sự ông vẫn hơn nhiều người đương thời và quan
trọng hơn hết là lập trường chống cộng sản rất kiên quyết, không bao giờ khoan
nhượng. Những yếu tố trên rất phù hợp quan điểm và chính sách của Hoa Kỳ lúc đó,
là muốn chiến thắng cọng sản đệ tam quốc tế, đang xâm lăng thôn tính VN. Do trên,
ông đă được sự ủng hộ thành thật ban đầu của Mỹ. Nhờ vậy Tổng thống Thiệu mới ổn
định được thời cuộc và giữ vững được Miền Nam cho tới cuối tháng 4-1975.
Mới đây cựu ngoại trưởng Mỹ là Kissinger, một nhân vật bị mang tiếng là đă toa
rập với cố Tổng thống Hoa Kỳ Nixon, dùng Hiệp định ngưng bắn Paris năm 1975 để
bán đứng Đồng Minh của ḿnh là nước VNCH cho cọng sản đệ tam quốc tế. Ông đă
viết trong tác phẩm "Diplomacy" rằng Hoa Kỳ v́ muốn cứu ḿnh, nên bắt buộc đă
phải phản bội Miền Nam. Cũng v́ vậy tới nay, nước Mỹ đă phải trả một giá thật
đắt với nhân loại, qua cái gọi là 'Hội Chứng Chiến Tranh VN', về tội bất nhân,
bất nghĩa, bất tín và hành động kẻ cướp của bọn con buôn chính trị hoạt đầu.
Tóm lại cũng nhờ học được bài học 'Mỹ bán đứng đồng minh VNCH cho VC', mà Đài
Loan lẫn Đại Hàn và nhiều nước đang làm bạn với Hoa Kỳ, đă nhanh chóng xét lại
sự liên minh, hợp tác với kẻ bội tín, bất nghĩa. Hậu quả ngày nay, khiến không
một ai muốn hợp tác thật sự với một quốc gia không có t́nh nghĩa mà chỉ biết
tính toán trong cuộc chơi, đem lợi lộc về phần ḿnh. Trung Cộng, Đài Loan, Bắc
Hàn, A Phú Hăn, Iraq và mới đây là Iran.. là những bằng chứng của sự bang giao
quốc tế, đồng thời cũng là một bài học lịch sử dạy khôn người Mỹ, đừng tưởng ai
cũng hiền như Nam VN, nên cứ tiếp tục thất hứa, bất nhân. Rốt cục gần như cô đơn
tại Liên Hiệp Quốc ngày nay. Và trên hết, trong canh bài bịp chung chiếu với các
nước trên, kể cả VC, chừng nào người Mỹ mới lên mặt, c̣n nói chi tới chuyện gạt
đưọc bọn chúng?
Cũng trong tác phẩm dẫn chứng, Kissinger đă đề cập tới sự sai lầm trầm trọng của
Hoa Kỳ, khi t́m đủ mọi cách được vào tham chiến tại Nam VN nhưng chỉ chiến đấu
bằng lư thuyết tại bàn giấy mà chẳng bao giờ thèm để ư tới thực tế chiến trường.
Do đó, quân đội Hoa Kỳ phải đánh giặc theo chủ đích có sẵn trong đơn đặt hàng
của bọn siêu quyền lực lái súng, phần lớn là Mỹ da trắng gốc Do Thái, thời nào
cũng nắm vận mệnh của Hiệp Chủng Quốc bằng thế lực kim tiền.
Tóm lại đây là chiến thuật, chiến lược, quốc sách đầu voi đuôi chuột của
J.Kennedy, Johnson, Mc.Namara.. chỉ nhằm phơi bày lớp hào nhoáng bên ngoài, cộng
thêm thái độ độc tôn của kẻ giàu, có học, luôn muốn người khác phải nhắm mắt làm
theo ư ḿnh, nếu căi hay phản đối lại sẽ bị trù dập, ám sát hay dùng những câu
chuyện bịa sử để mà bôi bác hăm hại. Tất cả bí mật hậu trường Dinh Độc Lập, mới
đây đă được Nguyễn Tiến Hưng, phần nào hé lộ, qua hai tác phẩm 'Bí mật Dinh Độc
Lập và Khi Đồng Minh tháo chạy'. Tuy không phơi bầy hết cái thân phận nhược tiểu
VN, nhưng ít ra cũng xác nhận hiện tượng 'Đưa quân vào, rút lính ra, dựng lănh
đạo, giết tổng thống' của người Mỹ đă và đang làm, không riêng ǵ tại Nam VN
trước đó, mà hầu như khắp mọi nơi trên thế giới, mà mới nhất là câu chuyện sử có
liên quan tới các nhân vật Bin Laden, Taliban và Sadam Hussein.
Đây cũng là căn bệnh trầm kha của xă hội Mỹ, quen sống chủ quan trong cảnh thừa
mứa tự do và vật chất, đến lúc sự lạc quan sụp đổ, th́ đă vội chán nản tuyệt
vọng, mau chóng buông xuôi tất cả để tháo chạy giữ mạng. Tệ nhât là v́ muốn rửa
mặt với kẻ khác, Hoa Kỳ đă trơ trẽn dựng thêm lư do "MI"N NAM KHÔNG ĐÁNG ĐƯợC
CỨU VỚT", nên phải bỏ. Nhưng dù có biện bạch thế nào chăng nữa, th́ người ta
cũng không thể nhắc tới vấn đề nhân đạo trong một cuộc chiến tiêu hao lâu dài
với một kẻ thù dă man cuồng sát như Cọng sản Bắc Việt, coi sinh mạng con người (trừ
thân nhân ḿnh), rẻ hơn con sâu cái kiến. Bởi vậy từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh,
Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Vơ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng, Trần Độ.., tới các chóp
bu đang lănh đạo Đảng tại Bắc Bộ Phủ ngày nay, đều giống nhau, chỉ biết lấy thân
xác của đồng bào vô tội, làm phương tiện đạt cứu cánh sau cùng, nên bất chấp thủ
đoạn, nhân t́nh, nói chi tới ḷng ái quốc và t́nh thương dân.
Bao nhiêu tội ác của Đảng Cọng Sản suốt bảy mươi lăm năm qua, chỉ riêng bắt trẻ
vị thành niên cầm súng, dùng chế độ hộ khẩu công an khu vực để kềm kẹp khủng bố
đồng bào miền Bắc phục vụ hy sinh cho Đảng suốt cuộc chiến Đông Dương lần 2
(1960-1975). Do coi mạng người rẻ hơn cây kim sợi tóc, nên lúc nào VC cũng bắt
chước theo binh pháp thí quân của Nga-Tàu, Clausewits, lấy thịt đè người mỗi khi
xáp trận. Lại c̣n bắt cán binh xiềng chung với tăng, pháo hay cho bộ đội uống
thuốc kích thích trước giờ ra quân. Chiến đấu với một kẻ thù ĺ lợm, bất nhân,
mất nhân tính như VC, thử hỏi làm sao Hoa Kỳ, Đồng Minh và VNCH không thua trận?
Cho nên dù có tranh luận như thế nào chăng nữa hay đổ tội cho ai, th́ cuối cùng
cũng phải đi tới kết luận như Bộ trưởng Tư pháp Mỹ Robert Kennedy lúc sinh thời
từng nói "Lỗi lầm tại VN nhiều tới nỗi, bất cứ ai có liên hệ, cũng đều ít nhiều
phạm phải ".
Nói về chiến tranh Việt Nam hay đúng hơn là cuộc chiến Đông Dương lần 2, các nhà
sử học trong và ngoài nước hay lấy Trận Ấp Bắc (Định Tường ) năm 1963, cuộc
triệt thoái của Quân đoàn II tại Cao nguyên Trung phần và QĐI ở Huế-Đà Nẵng, vào
những ngày đầu tháng 4-1975, như là những sự kiện lịch sử quan trọng nhất, để mà
phê b́nh chỉ trích các cấp lảnh đạo đầu năo của VNCH tại Dinh Độc Lập cũng như ở
các Quân khu. Theo họ, chính những trung tâm quyền lực này đă lợi dụng chức vụ
và kỷ luật quân đội để ngăn cản làm rối loạn, cùng sự tiêu hao việc thống nhất
hệ thống chỉ huy tại chiến trường. Ngoài ra không có kế hoạch thích ứng để kịp
thời giải quyết những khó khăn nguy ngập. Tệ hơn hết là t́nh trạng chia rẽ, bè
phái, bất hợp tác trong nội bộ, khiến không mấy ai thực ḷng nghĩ tới đại sự của
Quốc gia Dân tộc.
Cũng may QLVNCH c̣n có rất nhiều Sĩ quan các cấp tài giỏi đạo đức, có t́nh yêu
nước nồng nàn nhưng trên hết là những người lính chiến can trường, khắp mọi quân
binh chủng, kể cả những chiến sĩ Địa Phương Quân-Nghĩa Quân, Cảnh Sát Dă Chiến
và Người Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn áo đen, ngày đêm bám trụ khắp mọi nẻo đường
đất nước, với những vũ khí thô sơ nhưng đă dám đối mặt với kẻ thù bằng một trái
tim yêu quê hương rực lửa.
Chính nhờ họ, chứ không phải hàng thủ lănh chính trị, trí thức khoa bảng chốn
thị thành, mà Miền Nam mới tồn tại được trong suốt hai mươi năm khói lửa. Cũng
nhờ họ thây phơi máu đỏ, làm vỉ sắt lót đường ṃn mà nhiều kẻ không ra ǵ mới có
cơ hội thăng tiến mang hàm tá-tướng, trở thành ông này bà nọ, trí thức, văn nhân
nghệ sĩ.. nay đang khoe mặt với đời ô trọc, biển dâu, tôn ti đảo lộn, nhiều lúc
được chạm mặt, không biết đâu mà ṃ, v́ không biết ai là ông hay thằng, bà hoặc
mụ, v́ ai cũng có hồi kư riêng để tự khoe ḿnh tài giỏi và đầy chức phận. Sau
rốt cũng nhờ có QLVNCH mà phút cuối, người Mỹ mới chạy được, theo như nhận xét
của Sir R. Thompson, một nhà quân sử nổi tiếng, đă nhiều lần không tiếc lời ca
tụng sự thiện chiến và ḷng can đảm nhưng lại vô cùng bất hạnh của Người Lính
Trận Miền Nam.
Từ tháng 2-1965, v́ t́nh h́nh chính trị hỗn loạn tại Miền Nam do Cọng sản nằm
vùng gây ra, nên Tổng thống Mỹ L. Johnson đă ra lệnh oanh tạc Bắc Việt đồng lúc
gởi quân vào giúp VNCH. Nhiều đồng minh của Mỹ lúc đó như Úc, Tân Tây Lan, Đại
Hàn, Đài Loan, Thái Lan và Phi Luật Tân.. cũng tham dự cuộc chiến. Mặc dù ngày
nay ai cũng biết rơ là lúc ấy, Hồ Chí Minh cũng được cả khối Cọng sản đệ tam
quốc tế và các đảng bộ cọng sản Tây phương quân viện giúp đỡ, kể cả hằng trăm
ngàn quân Trung Cộng, Bắc Hàn.. đổ bộ vào Miền Bắc.. Nhưng nhờ giỏi che đậy,
tuyên truyền và được một vài trí thức khoa bảng Miền Nam toa rập, cho nên đă
bưng bít được suốt cuộc chiến và tới ngày nay khi bộ mặt thật của VC đă phơi bày.
Thế nhưng cọng sản và đám lục b́nh phản tặc vẫn không ngớt rêu rao tuyên truyền
rằng VNCH, rước voi dầy mả tổ, bán nước, giết hại đồng bào.
Sau ngày 1-5-1975, những huyền thoại dỏm của VC lần lượt tan biến và trở thành
những câu chuyện khôi hài cười ra nước mắt, xác nhận hai phía, ai là kẻ bán nước,
ai là người v́ dân. Tất cả đă bị lịch sử lột trần ra ánh sáng. Theo tài liệu của
C.JIan trong 'China and VN war 1945-1975' và gần đầy là 'Đêm giữa ban ngày' của
Vũ Thư Hiên, ta mới biết vào ngày 16-5-1965, chính Hồ Chí Minh lúc đó là Chủ
tịch nước VNDCCH (Bắc Việt), đă công khai yêu cầu các nước XHCN Liên Xô, Trung
Cộng, Đông Đức, Đông Âu, Bắc Hàn, Cu Ba.. viện trợ và gửi quân tiếp viện miền
Bắc. Sốt sắng hưởng ứng lời kêu gọi của Hồ là Mao Trạch Đông đă đưa ngay Hồng
quân vào đất Bắc. Tính tới cuối năm 1968, Trung Cộng quân viện cho Hà Nội 7 Sư
đoàn Công binh và 16 Sư đoàn Pháo binh Pḥng không đủ loại, trong đó có nhiều
súng Cao xạ Pḥng không kiểu mới nhất do Liên Xô vừa chế tạo.
Quân Tàu Đỏ thay thế Bộ đội Bắc Việt vào Nam xâm lăng giúp Hà Nội pḥng thủ khắp
nơi, từ biên giới Việt-Hoa-Lào vào tận Vỹ tuyến 20 ở Thanh Hóa. Tháng 3-1969, do
sự bất ḥa giữa hai đảng anh em v́ tranh dành ảnh hưởng tại Lào và Kampuchia,
nên Mao đă rút hết Hồng quân về nước. Ngoài ra trong suốt cuộc chiến, đất Bắc
c̣n có nhiều cố vấn Liên Xô, Đông Đức, Tiệp Khắc.. c̣n Bắc Hàn và Cu Ba th́ gửi
tới giúp nhiều đơn vị tác chiến. Ngày nay tại Hà Nội, vẫn c̣n nhiều mồ mả các
cán binh ngoại quốc đă chết trong chiến tranh VN. Có điều nhờ Hồ và đảng che đậy
quá kỹ, nên mặt thật của cái gọi là 'đánh Mỹ cứu nước' gần mấy chục năm sau mới
được phơi bày ra ánh sáng.
Ngày 4-9-1967, tướng Nguyễn Văn Thiệu đắc cử Tổng thống, nhờ đó những xáo trộn
chính trị tại Miền Nam mới dần hồi chấm dứt. Đây cũng là thời gian thành công
của Chiến dịch Phượng Hoàng nhằm loại trừ các thanh phần CSVN đang nằm vùng khắp
nơi. Song song, chính quyền đă thành lập các cơ cấu hạ tầng và hệ thống thẩm
định đồng bào nông thôn đang sống tại các xă ấp xôi đậu. Nhờ các chiến dịch trên
đă giúp văn hồi an ninh khắp lănh thổ, được tướng Westmoreland, tổng tư lệnh
quân đội đồng minh và Hoa Kỳ tại VN nhận xét 'Năm 1967, QLVNCH đă tiến bộ vượt
bực. Nhờ vậy đă bảo vệ được lănh thổ trong hoàn cảnh đất nước đang bị nguy ngập,
khó khăn, sau mấy năm biến loạn chính trị, với thù trong giặc ngoài'.
Theo tài liệu của Bộ TTM/QLVNCH, th́ Miền Nam trước khi xẩy ra cuộc chiến Tết
Mậu Thân (1968), ngoại trừ lực lượng Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến và Lực Lượng
Đặc Biệt, được Mỹ trang bị một số vũ khí tự động, trong đó có tiểu liên M15. C̣n
các đơn vị khác, kể cả binh chủng Biệt Động Quân, Bộ binh vẫn c̣n xử dụng số vũ
khí lỗi thời của Pháp để lại. Riêng viện trợ Mỹ, hầu hết cũng đều là các quân cụ
thặng dư có từ thời đệ I,II thế chiến. Nếu không có cuộc chiến tranh Việt Nam
th́ cũng phải đem phế thải mà thôi. Đây là hàng bán, tính bằng tiền mặt, rồi trừ
vào ngân khoản viện trợ, lại được miễn thuế khi nhập vào nước ta. Trong khi đó
CSBV được toàn khối Cọng sản đệ tam quốc tế viện trợ tối đa, từ tiền bạc, t́nh
báo, tinh thần, cho tới quân trang dụng rất đầy đủ, nhiều nhất của Liên Xô,
Trung Cộng, Đông Đức và các nước Đông Âu. Tóm lại toàn là vũ khí hiện đại đă
được bộ đội Bắc Việt đem xử dụng trên khắp chiến trường miền Nam như các loại
Tiểu liên AK-47 (LX), AK-56 (TC), AK-MPiKM (Đông Đức), AKM-63 (Hung),
AKVZ-58(Tiệp), Súng chống chiến xa RPG-2B hay B40 của LX, B-56 (Tiệp), B-27 (TC),
RPG-7 (B41 của LX), B-69 (TC) và các loại chiến xa T-54, Thủy xa PT-76 cùng các
loại đại bác tầm xa 122-130 ly do LX chế tạo.
Nhưng dù đạt được nhiều ưu thắng, VC vẫn bị thất bại quân sự gần như trên khắp
mọi chiến trường, nên Hà Nội đă phải thay đổi chiến thuật, chiến lược. Về chính
trị, Bắc Việt tận lực xử dụng bọn Việt gian nằm vùng đang trà trộn trong hàng
ngũ khoa bảng trí thức giáo vận, sinh viên, văn nghệ sĩ, sống kư sinh khắp Miền
Nam để đánh phá không ngừng nghỉ chính quyền qua chiêu bài đ̣i hỏi tự do, dân
chủ, trên báo chí, sách vở, trong các cuộc biểu t́nh, xuống đường, nhiều lúc
thật phi lư trong một đất nước đang bị kẻ thù xâm lăng tàn phá.
Về quân sự, thay đổi từ Du kích chiến của Mao sang Địa chiến, tấn công biển
người của Liên Xô. Dùng xác người làm phương tiện mở các cuộc tấn công biển
người vào đồn bót, căn cứ, thôn làng và đô thị Miền Nam, chỉ nhằm mục đích gây
tiếng vang khắp thế giới, để che dấu việc xâm lăng VNCH. Tại Âu Châu, Úc, Canada
và Hoa Kỳ, qua thế lực cọng sản đệ tam quốc tế và các đảng bộ cọng sản bản địa,
dùng tiền bạc và tuyên truyền, cho cán bộ trà trộn vào các phong trào phản chiến
thân Cộng tại điạ phương. Mục đích làm mất uy tín của Miền Nam trên diễn đàn
quốc tế, nhất là tại nước Mỹ, đang có nhiều thanh niên gia nhập vào quân đội
sang chiến đấu tại VN. Để lừa bịp mọi người, VC dùng thủ thuật đánh lạc hướng dư
luận thế giới về ư nghĩa của cuộc chiến đấu chống xâm lăng của Người Việt Quốc
Gia. Nhờ vậy Bắc Việt đă đạt chiến thắng cuối cùng, không phải trên chiến trường,
mà ở New York, Hoa Thịnh Đốn, Paris, Luân Đôn.
Ngày 30-1-1968, nhằm mồng một Tết Nguyên Đán năm Mậu Thân, giữa lúc đồng bào
đang nô nức đón xuân trong thời gian hưu chiến. Nhưng VC đă bội ước, lợi dụng
QLVNCH không đề pḥng và phần lớn về nhà ăn tết. Nên bất thần xua 283.000 cán
binh bộ đội Miền Bắc gây nên một cuộc chiến long trời lở đất tại thủ đô Sài G̣n,
5 thành phố, 36 thị xă, 64 quận lỵ và 50 xă ấp. Cuộc tàn sát đẫm máu trên của
Cộng quân đă làm cho hơn 40.000 đồng bào vô tội chết thảm. Ngoài ra c̣n có hằng
ngàn nhà cửa, trường học, cơ sở tôn giáo, bệnh viện và nhiều di tích lịch sử lâu
đời của dân tộc, bị bom đạn tàn phá tiêu hủy tận tuyệt.
Nhưng man rợ và thê thảm nhất vẫn là cố đô Huế. Tại đây cọng sản Bắc Việt và địa
phương như Nguyễn Khoa Điềm, Hoàng phủ Ngọc Từờng, Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân,
Nguyễn Đóa, Hoàng Lanh, Hoàng Kim Loan.. trước khi tháo chạy vào rừng ngày
26-2-1968 đă sát hại hơn 4000 thường dân vô tội. Trong số này có các vị giáo sư
Tây Đức đang giảng dạy tại Đại học Y khoa Huế như vợ chồng bác sỹ Hort Gunther
Krainich, bác sỹ Raimund Discher và Alois Alterkoter. Thi thể các nạn nhân bị
vùi dập trong các nấm mồ tập thể trong nội thành và ngoại ô Huế. Xác các nạn
nhân sau đó, được chính quyền VNCH cải táng tại nghĩa trang Ba Tầng ở Hương Trà
(Thưà Thiên). Sau ngày 30-4-1975, để phi tang tất cả những tội lỗi thiên cổ, bọn
ác tặc nắm quyền lúc đó tại Huế như Điềm, Tường, Phan, Xuân.. đă gây thêm tội ác
một lần nữa, khi đem xe ủi đất tới san bằng toàn bộ nghĩa trang trên. Nhưng cho
dù xác thân họ nay đă biến thành cát bụi, vẫn c̣n bia miệng và sử liệu nhắc nhớ
ngàn đời.
Tóm lại trong cuộc chiến Tết Mậu Thân (1968), cọng sản Bắc Việt hoàn toàn thất
bại về quân sự nhưng lại được hệ thống báo chí truyền thông truyền h́nh của Tây
phương và Hoa Kỳ đổi trắng thay đen, thổi phồng sự thật, bẻ cong ng̣i bút, khiến
cho QLVNCH, Đồng Minh và Mỹ lại bị chiến bại. Hậu quả làm cho nước Mỹ bi quan về
cuộc chiến đang theo đuổi, gây nên sự chia rẽ khắp nước, tạo điều kiện thuận lợi
để cán bộ cọng sản quốc tế trà trộn vào các phong trào phản chiến đ̣i hỏi Mỹ rút
quân, làm cho Tổng thống Mỹ thời đó là L. Johnson không ra tái cử.
Tháng 11-1968, R.Nixon đảng Cộng ḥa đắc cử tổng thống và trước thành quả ổn
định của VNCH, năm 1969 Mỹ tuyên bố sẽ rút quân và bắt đầu kế hoạch bằng VN hóa
chiến tranh qua chương tŕnh hiện đại hóa QLVNCH. Từ các năm 1970-1971, Nam VN
đă mở nhiều cuộc hành quân ngoại biên Toàn Thắng tại Kampuchia và Lam Sơn 719 ở
Hạ Lào, đă phá hủy hầu hết các mật khu và căn cứ của Bộ đội miền Bắc, đă thiết
lập trên đường ṃn Hồ Chí Minh. Cũng nhờ các chiến thắng bằng máu xương cằn cỗi
của QLVNCH, đạt được tại các chiến trường lửa máu nguy hiểm nhất trên thế giới
lúc đó. Nhờ vậy năm 1972, Nixon tái tranh cử tổng thống nhiệm kỳ 2, giữa lúc
Liên Xô và Hoa Kỳ đang thương thảo về Hiệp ước giới hạn vũ khí chiến lược
(SALT), cùng việc tài giảm binh bị. Đồng lúc, Nixon và Kissinger đă nối kết được
sự giao hảo với Trung Cộng sau mấy mươi năm gián đoạn v́ Đài Loan. Do đó TT Mỹ
được Mao đón tiếp rất nồng hậu tại Bắc Kinh.
Do sự đổi chác của các đàn anh với nhau nên Bắc Việt đă bị Liên Xô lẫn Trung
Cộng áp lực nặng nề. Để gây lại tiếng vang với chủ gần như bị đánh mất sau những
thất bại quân sự liên tiếp. Đó là lư do Bắc Việt đă liều lĩnh điên cuồng mở các
cuộc tổng tấn công vào mùa hè máu lửa 1972 tại Quảng Trị, Kon Tum, B́nh Định và
An Lộc. Kết quả đă khiến cho hơn 100.000 cán binh bỏ mạng tại các chiến trường.
Riêng Hoa Kỳ v́ nhu cầu chính trị có lợi cho ḿnh, nhất là đang lúc Nixon cần
tái đắc cử, nên đă phản ứng mạnh nhất, bằng cuộc dội bom vô tiền khoáng hậu trên
đất Bắc. Đồng thời c̣n dùng cả thủy lôi để phong tỏa hải cảng Hải pḥng khiến
cho CSBV chịu nghiêm chỉnh hơn, dù chỉ là đóng kịch, khi cùng Mỹ lại ngồi vào
bàn hội nghị tại Ba Lê.
Rốt cục, bản Hiệp ước ngưng bắn cũng được Mỹ và Bắc Việt đồng thuận dàn dựng vào
ngày 27-1-1973, sau những màn kịch cỡm, để che đậy sự bán đứng Nam Việt Nam cho
kẻ thù, mở đường cho sự sụp đổ của VNCH vào trưa ngày 30/4/1975. Viết về sự bi
thảm trên, Sir R.Thompson nhận xét rằng 'Khi kư hiệp định Ba Lê năm 1973, Nixon
và Kissinger, đă bỏ lỡ cuộc chiến thắng gần kề của QLVNCH, bằng sự tự ư ngưng
oanh tạc miền Bắc, cũng như ngăn cản Miền Nam tái chiếm lại các vùng đất đă bị
VC cưỡng chếm trong trận mùa hè 1972'.
Đây mới là yếu tố then chốt để VC biết cây bài tẩy của Mỹ, nên khinh thường bắt
bí đủ điều. Ngay cả con cáo già Kissinger cũng bị Lê Đức Thọ đùa cột chơi chữ,
lừa vào bẫy rập, như người lớn dùng kẹo ngọt dụ dỗ trẻ nít thơ ngây, để rồi hành
động không bao giờ biết suy nghĩ. C̣n Tổng thống Nixon th́ thú nhận rằng 'V́ áp
lực của quốc hội Mỹ, lúc đó đa số là đảng dân chủ với thành phần phản chiến.
Cuối cùng để giữ chức quyền, nên đương sự đă muối mặt lấy viện trợ đô la quân
viện để làm một điều kiện sống chết, bắt Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phải kư vào
bản hiệp ước một cách bất công vô nhân đạo'.
Nhưng ư nghĩa hơn hết vẫn là lời kết luận của Đô đốc US.G.Sharp, nguyên tư lệnh
lực lượng Mỹ tại Thái B́nh Dương 'Hiệp định Ba Lê mà Hoa Kỳ đă kư kết với CSBV,
không phải là công thức ḥa b́nh, v́ kẻ xâm lược là VC, vẫn ở lại Miền Nam Việt
Nam để tiếp tục gây chiến tranh một cách công khai mà không c̣n sợ Mỹ can thiệp
như trước'. Tệ hại hơn hết là điều 4 của Bản hiệp ước, bắt xóa bỏ chế độ hiện
hữu hợp pháp của VNCH, lập một chính quyền mới, trong đó có ba thành phần Quốc
gia, Mặt trận giải phóng miền Nam và Lực lượng thứ ba Ḥa hợp ḥa giải dân tộc.
Theo nhận xét của hầu hết các sử gia trong và ngoài nước, th́ Điều 4 trong bản
hiệp ước, mới chính là giọt nước mắt nhược tiểu Việt Nam. Khôi hài hơn, bản hiệp
ước chính chưa được các phe tham chiến liên hệ đồng ư kư kết tại Ba Lê, th́
người Mỹ đă trao cho CSBV Bản dự thảo, để Hà Nội ban lệnh trước, cho các cán
binh bộ đội VC học tập, chuẩn bị tấn công Miền Nam qua chiến dịch dành dân lấn
đất. Tàn nhẫn hơn hết lúc đó, QLVNCH đang trong tư thế của kẽ chiến thắng th́ bị
Mỹ dùng quân viện bó tay, trở thành kẻ thua bại, v́ các điều kiện áp đặt, chỉ
nhằm có lợi cho người Mỹ được rút quân về nước an toàn. Có như thế Nixon mới hy
vọng tái đắc cử và Kissinger được tiếp tục nắm quyền, trực tiếp lo cho nước mẹ
của ḿnh là Do Thái.
Sau đó, qua Hiệp định Ba Lê, biết chắc Hoa Kỳ đă tháo chạy và sẽ không bao giờ
c̣n can thiệp vào chiến tranh VN, nên Bắc Việt công khai đổ quân ào ạt vào Nam
qua đường ṃn HCM. Ḥa b́nh đâu chẳng thấy mà cuộc xâm lược của giặc Cộng càng
lúc càng ác liệt, diễn ra tại Cửa Việt (Quảng Trị), Sa Huỳnh (Quảng Ngăi), Hồng
Ngự (Kiến Phong), Trung Nghĩa (Kon Tum), Tống Lê Chân (B́nh Long) ở đâu chiến
cuộc cũng bạo tàn đẫm máu.
Tại Hoa Kỳ, như để sớm dứt điểm VNCH, quốc hội Mỹ mà đa số là bọn phản chiến
thuộc đảng Dân chủ, thân Cộng sản, lại liên tiếp ban hành hai đạo luật, nhằm
trói tay, ngăn cản chính phủ Mỹ không được xử dụng ngân khoản để hoạt động quân
sự tại Đông Dương (tháng 8-1973) và đạo luật War Power Art (tháng 10-1973), bắt
buộc Tổng thống Hoa Kỳ, nếu muốn tham chiến ở nước ngoài phải có sự phê chuẩn
của quốc hội. Cũng nhờ hai đạo luật mới vừa được ban hành nên cọng sản miền Bắc
công khai đưa quân xâm lăng miền Nam, xé bỏ hiệp định Ba Lê vừa kư kết chưa ráo
mực. Vậy mà bọn đầu gấu tại Na Uy, Thụy Điển, vẫn trơ trẽn, cho cặp Kissinger -
Lê Đức Thọ, giải Nobel ḥa b́nh, th́ thử hỏi trên đời c̣n có câu chuyện nào trào
phúng, lợm giọng hơn.
Lợi dụng VNCH đang cùng khốin trong binh lửa, Trung Cộng qua sự đồng ư của Mỹ và
sự đồng thuậc của Bắc Việt, bất thần xua tàu thuyền, phi cơ, tấn công cưỡng
chiếm quần đảo Hoàng Sa của VN trong biển Đông vào những ngày đầu năm 1974.
Theo tài liệu của Đại tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH, th́ Tổng
thống Nguyễn Văn Thiệu, vô cùng nan giải trong giai đoạn này, v́ nếu cứ kiên
quyết giữ vững lập trường chống Cộng, th́ Mỹ sẽ cắt đứt quân viện tức khắc,
khiến cho Miền Nam sẽ không c̣n phương tiện tiếp tục cuộc chiến đấu với kẻ thù
trong hoàn cảnh dâu sôi lửa bỏng. Ngược lại nếu theo Mỹ, rút bỏ đất đai cho VC
th́cũng coi như sắp đầu hàng giặc. Đây cũng chính là nguyên nhân gần như sự bắt
buộc Tổng thống Thiệu và các tướng lănh nắm vận mệnh quốc gia lúc đó như Khiêm,
Viên, Quan.. đă quyết định rút quân bỏ Cao Nguyên Trung Phần và cả Quân khu 1,
để gom lực lương c̣n lại bảo vệ các tỉnh duyên hải, từ B́nh Định trở vào, trong
những ngày đầu tháng 4-.1975.
Tháng 5-1974, Thượng viện Mỹ lại biểu quyết không tăng quân viện cho VNCH, đồng
thời cũng thất hứa trong việc 'Một đổi một' các quân dụng như đă kư kết. Sự kiện
trên, làm cho hầu hết các đơn vị của VNCH đang chiến đấu ngoài mặt trận không đủ
hỏa lực để chống cự với giặc. Đồng thời cũng làm cho phi cơ, quân xa, đại bác
của VNCH nhiều thứ phải nằm ụ, bất khiển dụng, v́ hư hỏng, thiếu cơ phận thay
thế, sữa chữa. Nhưng dù gặp phải trăm điều khó khăn chồng chất, kể cả sự đói
rách thê thảm của binh sĩ và gia đ́nh, do ảnh hửng của xă hội leo thang lúc đó.
Nhưng tinh thần của QLVNCH vẫn cao, người lính luôn can trường chiến đấu, cho
tới giờ thứ 25, bị Dương Văn Minh, dùng quyền tổng tư lệnh quân đội, bắt buông
súng ră ngũ.
Ngày 9-8-1974, Nixon từ chức tổng thống v́ vụ vụ Wategate. Lại thêm một thời cơ
vàng ṛng để Bắc Việt quyết tâm cưỡng chiếm VNCH, mà mở đầu là trận Thường Đức
(Quảng Nam), kế tiếp tới Phước Long, vào ngày 6-1-1975. Cũng từ đó tại Mỹ, từ
Tổng thống Ford mới nhậm chức thay thế Nixon, tới Quốc hội, Bộ Quốc pḥng chẳng
ai c̣n đề cập tới t́nh h́nh VN. Tàn nhẫn hơn, qua bọn dân cử đảng Dân chủ phản
chiến thân Cộng lúc đó, c̣n tận tuyệt cắt xén gần hết số ngân khoản quân viện
cho VNCH, từ 1 tỷ 126 triệu, chỉ c̣n 700 triệu, trong số này có cả tiền trả
lương cho người Mỹ đang phục vụ tại Miền Nam VN. Trước sự kiện bi thảm trên,
S.Thompson đă ngao ngán viết "Trong suốt cuộc chiến tranh tại VN, người lính
VNCH đă đóng góp phần ḿnh, bằng phong độ phi thường, một điều mà ai nghĩ tới là
họ khó có thể làm, trước sự đá cá lăn dưa của Hoa Kỳ'.
Tháng 3-1975 Ban Mê Thuột thất thủ. Để có lực lượng phản công tái chiếm phần đất
c̣n lại trong điều kiện vô cùng khó khăn thiếu thốn, Tổng thống Thiệu đă phải ra
lệnh rút bỏ Cao nguyên và QĐ1. Nhưng cả hai cuộc triệt thoái đều thất bại hoàn
toàn, làm tan ră gần nửa lực lượng quân sự tinh nhuệ nhất của Miền Nam và mất
hơn 3/4 lănh thổ của đất nước.
Ngày 19-4-1975 B́nh Thuận-Phan Thiết, một tiền đồn chống Cộng hữu hiệu nhất tại
QĐII cũng bị thất thủ trước biển người và núi tăng pháo của CSBV, sau khi Phan
Rang mất vào ngày 16-4-1975.
Nhưng tại Xuân Lộc-Long Khánh, từ ngày 8-4 tới 15-4-1975, QLVNCH ở đây gồm
SD18BB, Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù, Tiểu Đoàn 82 BĐQ (Liên Đoàn 24) + DPQ/NQ, Cảnh sát dă
chiến, Xây Dựng Nông Thôn của Miền đất đỏ, đă dạy cho quân cọng sản Băc Việt xâm
lăng một bài học để đời trong ḍng sử Việt, với hơn 20.000 cán binh bỏ mạng tại
chỗ, trả thù cho đồng bào Miền Nam bị VC trực xạ, tàn sát tại Ấp Tân Lập cũng
như trên khắp các nẻo đường lánh nạn.
Ngày 21-4-1975, TT Thiệu bị bó buộc từ chức, Phó TT Trần Văn Hương lên thay thế
nhưng chỉ được vài ngày, lại phải giao quyền cho Dương Văn Minh từ 28-4-1975, để
hợp thức hoá đầu hàng giặc Cộng vào trưa ngày 30-4-1975.
4- TỔNG TH-NG THIỆU: Vụ 16 TẤN V?NG V? Sự TỪ CHỨC RA KHỎI NƯỚC
Sau ngày 30-4-1975, qua phút huy hoàng ngắn ngủi, cũng là thời gian mặt nạ những
kẻ nằm vùng, đâm sau lưng người lính VNCH được lột, cũng là sự kết thúc vai tṛ
làm hề của trí thức miền nam. Từ đó, tất cả đều chung niềm tân khổ, nhưng người
dân và lính chỉ hận hờn v́ đầy đoạ, trái lại người trí thức phản bội năm nào,
mới là thành phần bị thiệt tḥi nhất, v́ vừa bị mất hết những đặc quyền đặc lợi
mà chế độ cũ dành cho lớp người khoa bảng, luôn được ngồi trên đầu dân đen miền
Nam, lại phải mang thêm sự bóp nát lương tâm v́ hối hận và trên hết đă thấu rơ
nguyên tắc của xă nghĩa: 'TRÍ THỨC THUA CụC PHÂN V̀ VÔ DụNG V? PHẢN TRẮC LẬT
LọNG'.
Nhưng người trong nước th́ an ḷng chịu đựng, ngược lại có một số loạn thần,
nhanh chân chui được vào ḷng máy bay Mỹ, chạy ra hải ngoại lúc đó, hay mới đây
qua các diện vượt biên, đoàn tụ, tù nhân chính trị vẫn tiếp tục to miệng làm hề,
dù rằng nay đă biển dâu, ông bà sư cố cũng y chang xếp hàng như me Mỹ, Ba Tàu
Chợ Lớn và bần dân xóm biển. Màn chửi rủa, đổ tội, vu khống Miền Nam v́ tham
nhũng bất tài, nên thua VC được chấm dứt, khi thành đồng tổ phụ Mac Lê, tan
hoang, sụp nát vào năm 1990, chẳng những ở Đông Âu, khắp năm châu, mà c̣n ngay
tại Tổng Đàn Nga Sô Viết. Cũng từ đó, xă nghĩa thiên đàng thu gọn tại Tàu Cộng,
Việt Cộng, Hàn Cộng và Cu Ba. Rồi các đỉnh cao tại Bắc Bộ Phủ v́ cái ăn bản thân
cùng sự sống của đảng, đă muối mặt, mở cửa đổi mới, trải thảm đỏ, lạy mời những
kẻ thù năm nào như Mỹ, Pháp, Nhật, Nam Hàn, Đài Loan.. kể cả Liên Xô, Âu Châu..
vào, để cùng nhau hợp sức, kết đoàn, làm nhanh sự sụp đổ của một quốc gia mang
tên VN, từng liệt oanh lừng lẫy dưới trời Đông Nam Á.
Cũng nhờ mở cửa, những tin tức bán nước, hại dân và đại họa tham nhũng cả nước,
từ lớn tới bé của Cộng Đảng.. bị quốc dân ṛ rỉ phanh phui, tràn lan khắp chân
trời góc biển và ngay trên mạng truyền thống quốc tế từng giờ, đă khóa kín những
cái miệng thúi của bọn trí thức bợ bưng VC, vẫn c̣n lẩn quẩn trong tập thể người
Việt hải ngoại, đợi dịp và cơ hội đâm sau lưng đồng bào như chúng từng làm khi
c̣n sống tại VNCH trong cảnh no cơm ấm cật, ai chết mặc bay, vô luân vô tích sự.
Theo tin của Nguyễn Hữu từ Paris, được đăng trên tờ Việt Nam Hải Ngoại số 132
ngày 31-1-1983, th́ Nguyễn Văn Hảo, nguyên phó thủ tướng trong triều vua Dương
văn Minh hai ngày, nhờ bảo vệ được '16 Tấn Vàng, tài sản của quốc dân Miền Nam',
để dâng cho tập đoàn Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Phạm văn Đồng.. ngay khi chúng vào
được Sài G̣n buổi trưa ngày 30-4-1975. Theo nguồn tin từ các hàng thần VC, ngay
khi vào Sài G̣n trưa đó, th́ 16 tấn vàng trên, được Duẩn-Thọ dùng máy bay chở về
dấu tại Côn Sơn-Hải Dương. Sau đó đảng nhóm tự chia chác ăn xài. Cũng nhờ công
lao hăn mă trên, nên Hảo Tiến Sĩ được VC cho xuất ngoại công khai sang Pháp. Tại
Ba Lê, y ngự trong một khách sạn sang đẹp mà chủ nhân cũng là chủ của Nhà Hàng
Đồng Khánh tại Chợ Lớn năm nào.
Sự việc Nguyễn Văn Hảo xuất ngoại bằng thông hành chính thức và liên hệ thường
trực với ṭa đại sứ VC tại Pháp, cho thấy y ra ngoại quốc với sứ mạng bí mật.
Hiện nay Hảo được Cao Thị Nguyệt, vợ góa của tướng Ḥa Hảo Ba Cụt, bảo lănh sang
Mỹ, trước đó ở Texas.
Tuy VC đă cưỡng chiếm được miền Nam gần 30 năm qua, nhưng duới đống tro tàn của
quá khứ, vẫn c̣n âm ỷ các sự kiện nóng bỏng của cận sử VN, trong đó ác nhất là
chuyện 'Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu tẩu tán 16 tấn vàng y của Ngân Hàng
Quốc Gia VN khi chạy ra ngoại quốc vào những ngày cuối thàng 4-1975'. Đây là một
sự kiện lớn của người Việt Quốc Gia, trong và ngoài nước. Và dù nay mọi sự đă
được sáng tỏ, số vàng trên được Nguyễn Văn Hảo giữ lại và chiều ngày 30-4-1975,
đem dâng cho Lê Duẩn, chở ngay về Bắc.
Theo tài liệu của Nguyễn Tiến Hưng, trong tác phẩm 'Bí Mật Dinh Độc Lập', cũng
là người chủ xướng trong việc dùng 16 tấn vàng dự trữ tại Ngân Hàng Quốc Gia,
theo thời giá lúc đó là 120 triệu Mỹ Kim, để mua vũ khí đạn dược cung cấp cho
QLVNCH tiếp tục chiến đấu, chờ xin viện trợ của nước khác, v́ Hoa Kỳ qua đảng
Dân Chủ phản chiến, đă chấm dứt giúp đỡ miền Nam.
Ai cũng biết, từ tháng 4-1975, miền Nam đă mất tinh thần v́ sự tan ră của hai
quân đoàn 1 và 2 khi triệt thoái, theo lệnh của TT Nguyễn Văn Thiệu. Thêm vào đó
là sự việc Hoa Kỳ cố ư cắt đứt hết viện trợ trong lúc đồng minh của ḿnh đang
dần ṃn thoi thóp chiến đấu trong tuyệt vọng v́ cạn kiệt đạn súng, nhiên liệu.
Do trên, liên tiếp qua nhiều phiên họp tại dinh Độc Lập, Nguyễn Tiến Hưng đề
nghị dùng số vàng dự trữ để mua súng đạn. Song song là việc tăng cường canh gác,
bảo vệ trụ sở Ngân Hàng trung ương tại Bến Chương Dương-Sài G̣n, đề pḥng Cọng
Sản Bắc Việt thừa dịp đánh cướp, v́ tin tức các cuộc họp kín chắc chắn đă bị
điệp viên nằm vùng ngay dinh tổng thống báo về Bắc Bộ Phủ. Và lần này, VC đă
xuống tay trước, để chúng không bị hố như hồi tháng 8-1945, để mất toi số vàng
bạc châu báu dự trữ tại Viện phát hành giấy bạc Đông Dương (Institut d'Emission)
ở Hà Thành.
Như vậy theo kết quả buổi họp, có đủ các tướng Thiệu, Khiêm, Viên, Quang.. số
vàng trên sẽ được gởi ra ngoại quốc. Người nhận chỉ thị thi hành là Lê Quang
Uyển, Thống Đốc Ngân Hàng VNCH. Ông có nhiệm vụ thuê mướn may bay chuyên chở
(hăng hàng không Mỹ TWA, Pan Am) và hăng bảo hiểm quốc tế Lloyd's tại Luân Đôn,
Anh Quốc. Nhưng kế hoạch bất thành v́ tin mật bị lộ ra ngoài, với sự xuyên tạc
đầy ác ư: 'Thiệu mang 16 tấn vàng theo ra ngoại quốc, sau khi từ chức'. Tin trên
khiến các hăng máy bay cũng như công ty bảo hiểm từ chối chuyên chở, v́ sợ bị
phạm pháp.
Cuối cùng Chính Phủ VNCH phải nhờ Bộ Ngoại Giao Mỹ, qua Đại Sứ Martin giúp. Sự
việc kéo dài tới khi TT Thiệu từ chức và Phó Tổng Thống Trần Văn Hương lên thay
thế. Ngày 26-4-1975, Ṭa Đại Sứ Mỹ ở Sài G̣n mới cho biết đă t́m được một hăng
bảo hiểm số vàng trên nhưng giá trị chỉ c̣n 60.240.000 Mỹ kim, mất đi nửa nếu
tính theo thời giá. Riêng việc chuyên chở cũng phải hoàn tất trước ngày
27-4-1975 v́ phi cơ đang đậu sẵn tại phi trường Clark, Manila, Phi Luật Tân, sẵn
sàng tới Sài G̣n chuyển vàng.
Nguyễn Văn Hảo bấy giờ là Phó Thủ Tướng phụ trách kinh tế, được ủy nhiệm thi
hành công tác trên. Nhưng y đoán biết VNCH sẽ thất thủ trong nay mai. Do trên đă
manh tâm phản bội, thừa cơ hội lập công dâng cho VC để mong vinh thân ph́ gia. Y
vào gặp thẳng TT Trần Văn Hương, hăm đoạ và áp lực đủ điều. Rốt cục Hương v́ sợ
trách nhiệm nên đành giao số 16 tấn vàng trên cho Nguyễn Văn Hảo giữ lại, chờ
giao nạp cho VC. Nhờ thế, sau ngày 30-4-1975, tên trí thức trở cờ, ăn cơm quốc
gia lật lọng, hàm tiến sĩ Nguyễn Văn Hảo được những người chủ Rừng Xanh, trả ơn
cho chức 'Cố Vấn Kinh Tế' trong chính phủ Ma Miền Nam. Sau đó không lâu, tiến sĩ
giấy cũng theo vận nước, tàn với mặt trận. Rồi cũng như bao kẻ khác, ḅ tới Mỹ,
trốn nhủi tại một vùng nào đó ở TX, ôm hận và xú danh muôn thu ngàn kiếp trong
sử Việt.
Mới đây vào ngày 19-12-2005, cái gọi là Đài BBC Luân Đôn, đưa một bản tin giựt
gân, nói là dựa theo tài liệu mật, đă được Cục Văn khố Anh cho phổ biến, trong
đó có nói về sự ra đi của Tổng thóng VNCH Nguyễn Văn Thiệu từ hơn 30 năm trước.
Theo nhận xét của tất cả các nhà viết sử hiện nay cũng như những người trước đây
từng liên hệ hiểu biết về hậu trường chính trị Nam VN trong Dinh Độc Lập, th́
tin trên hoàn toàn láo khoét, bịa xạo và rơ ràng nhất cho thấy, đây là tài liệu
của VC đă có sẵn từ trước, nhằm bôi bác, làm mất uy tín người Việt Quốc Gia,
cũng như chính quyền VNCH thời trước.
Cũng theo nguồn tin VC trên, th́ TT.Thiệu đă bỏ trốn khỏi Sài G̣n vào cuối tháng
4-1975 bằng trực thăng Mỹ, chở từ đất liền ra Hạm đội 7 ngoài hải phận. Sau đó
mới tới Đài Loan với vợ con và các phụ tá. Sở dĩ có t́nh trạng thúi tha này, là
v́ sau ngày Miền Nam bị sụp đổ, người Tây phương cũng như Việt hải ngoại khi
muốn t́m hiểu về thực trạng của cuộc chiến vừa qua, hay tới t́m tài liệu tham
khảo tại các văn khố Pháp, Anh, Mỹ, các thư viện mà gần hết sách báo, tài liệu
được sản xuất ở Bắc Bộ Phủ hay của bọn nhà văn, nhà báo thân hoặc theo cọng sản.
Do trên nội dung chỉ viết một chiều, nói tốt tất cả cho đảng và phe ḿnh với chủ
đích mạt sát những người Miền Nam VN thua trận.
Trong lúc đó những vị nguyên thủ như Trần Văn Hương, Nguyễn Văn Thiệu.kể cả Thủ
tướng Trần Thiện Khiêm, th́ im lặng lại không viết hồi kư. C̣n đa số các vị
tướng lănh có lương tâm, tự cảm thấy ḿnh có tội với đồng bào và đất nước sau
ngày 30-4-1975, nên cũng không muốn viết ǵ về những kỷ niệm đau thương cũ, cuối
cùng để cho bí mật cận sử, chôn vùi theo thân xác, tạo cớ cho bọn bồi bút, ngụy
sử của cả trăm phía, hư cấu, viết xạo về trận đánh không có đại bàng, nhục mạ
các chiến sĩ Quốc gia, mà Đài BBC Luân Đôn đă làm, là một biểu tượng đáng phỉ
nhổ.
Theo các nhà biên khảo về chiến tranh VN, th́ tin tức có liên quan tới sự ra đi
của TT.Thiệu đầu tiên được x́ ra do Trưởng pḥng CIA của Mỹ ở Sài G̣n là Frank
Sneepp, viết trong 'Decent Interval', từ trang 434-437, xuất bản tại Hoa Kỳ năm
1978. Theo đại sứ Martin, th́ chính ḿnh thay v́ nhờ cơ quan Dao giúp lại yêu
cầu Giám đốc CIA ở VN, lúc đó là Polgar, giúp đưa TT.Thiệu, Thủ tướng Khiêm đi
Đài Loan bằng chiếc DC-6 của Ṭa Đại sứ Mỹ từ Thái Lan bay qua Sài G̣n trong đêm
25-4-1975. Theo Snepp viết th́ TT Thiệu đă bỏ trốn khỏi VN, v́ khi ra đi, chẳng
có một giấy tờ của VNCH hay Hoa Kỳ cho phép hay chứng nhận.
C̣n tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, trong sách 'Khi Đồng Minh tháo chạy' vừa xuất bản,
viết về sự ra đi của TT.Thiệu và Thủ tướng Khiêm nơi trang 391-392, cũng chỉ dựa
theo tài liệu từ 'Decent Interval' của Frank Snepp nhưng sai chi tiết, khi nói
TT.Thiệu ngồi giữa tướng Timmes và một sĩ quan tùy viên VN trong lúc đó ông ngồi
giữa Polgar và Timmes.
Nhưng qua lời kể lại của một nhân chứng đă cùng đi với TT.Thiệu và đến Mỹ vào
tháng 6-1975, hiện c̣n sống tại Nam California, th́ trước khi ra đi, TT Thiệu và
người này có tới văn pḥng của TT Trần Văn Hương để tŕnh một bức thư, đại ư
'Theo lệnh TT.Hương, cựu TT.Thiệu, Thủ tướng Khiêm sẽ hướng dẫn một Phái đoàn,
tới các quốc gia Đông Nam Á, để giải độc.' Sau đó đoàn người, gồm TT.Thiệu, Thủ
tướng Khiêm và tuỳ tùng, rời nhà trong Bộ TTM lái xe chạy theo hướng Sài G̣n,
Chợ Lớn, đường Nguyễn Văn Thoại, Trường đua Phú Thọ, Lăng Cha Cả rồi mới vào
cổng Phi Long, ra phi đạo, lúc đó có mặt Đại sứ Martin, chào tiễn biệt. Như vậy,
theo nguồn tin này đă hoàn toàn khác hẳn với lời Frank Snepp, là TT Thiệu đi Đài
Loan, có giấy tờ của Chính phủ VNCH giới thiệu với nhà cầm quyền Đài Loan, chứ
không phải bỏ trốn.
Vẫn từ lời kể trên, th́ chính Frank Snepp là tài xế trong chiếc xe chở TT Thiệu,
ghế trước c̣n có Trung Tá tùy viên Tôn Thất Ái Chiêu, xe từ nhà Thủ tướng Khiêm
trong Bộ TTM tới phi trường Tân Sơn Nhất. Băng sau TT Thiệu ngồi giữa tướng
Timmes và Đại tá Chánh tuỳ viên Nguyễn Văn Đức. Sau khi tới Đài Loan, TT Thiệu
đă xin tới Anh định cư, mà không vào Mỹ.
Sau này khi viết về cuộc chiến VN, thủ tướng sau cùng của VNCH là Nguyễn Bá Cẩn
đă có nhận xét rất xác thực, đă diển tả thái độ hờ hững của đồng bào Miền Nam
qua suốt cuốc chiến. Sỡ dĩ có sự đối xử trên, không phải v́ chính phủ VNCH chỉ
kiểm soát được 30% dân số và phần c̣n lại chỉ là đám lục b́nh trôi nổi như nhận
xét của một sử gia nào đó. Thật sự Miền Nam hoàn toàn khác biệt với chế độ độc
tài khủng bố của Bắc Việt. Ngoài ra hầu hết các nhà lănh đạo của Miền Nam từ Cựu
Hoàng Bảo Đại tới các vị Tổng thống Diệm, Thiệu, Hương.. quá tự do và nhân đạo.
Trong lúc đó, do cơ quan tuyên truyền của Miền Nam yếu kém, phần nữa hầu hết
tŕnh độ hiểu biết của đồng bào rất hạn hẹp, nhất là ở nông thôn, miền núi, xóm
biển.. nên đă bị giặc Cộng dụ dỗ, đầu độc. Đă vậy dân chúng c̣n thờ ơ lănh đạm
với thời cuộc, hầu như chỉ muốn giao phó hết cho chính quyền, quân đội, ai chết
mặc bây.
Người dân đă vậy, đất nước càng bất hạnh v́ đă không có một vị lănh đạo nào đủ
khả năng đạo đức, tầm vóc để ứng phó kịp thời với hoàn cảnh, nh́n thấu đáo toàn
diện chính sách của Hoa Kỳ để mà phối trí kịp thời lực lượng bảo vệ lănh thổ
trong lúc khẩn cấp. Thêm vào đó, c̣n có các chính khách sa lông, nhiều nhà báo
thân Cộng nằm vùng, luôn thừa nước đục thả câu, t́m cách phá rối xách động mọi
người, chống lại chính quyền, giúp cho giặc có cơ hội cưỡng chiếm đất nước. Tới
khi Sài G̣n thất thủ, sau ngày 1-5-1975, những thành phần trí thức xôi thịt trên
cũng bị VC vắt chanh bỏ vỏ, đào thải không thương tiếc chút công lao đă dâng
hiến cho đảng.
Lịch sử VN suốt mấy ngàn năm, trang nào cũng đẵm đầy máu lệ chứ không phải chỉ
có giai đoạn đau thướng mất nuớc, dưới thời các vị TT Thiệu và Hương. Nay cũng
đă hơn ba mươi năm (1975-2006) mà đồng bào cả nước vẫn phải sống trong hàng rào
kẽm gai, trước súng đạn mă tấu dao găm, trong màng lưới vô h́nh ŕnh rập của
công an, bộ đội, cán bộ và ngay chính thân nhân ḿnh.. trong thân phận của kiếp
đời nô lệ, phó thường dân, ngay chính quê hương ḿnh, mới là điều thương tâm
thống hận.
Điều này cho thấy đất nước tới nay vẫn đâu có kẻ hùng tài minh đức thật sự, để
cầm đầu toàn dân nổi dậy, diệt tan cái đám sâu bọ lạc hậu già nua VC vẫn c̣n
ngồi trên đầu cả nước, chẳng những bán nước cho Tàu và bọn tư bản, mà c̣n bóc
lột, đầy đoạ cả một dân tộc, càng lúc càng lún thúi trong ảo vọng xă hội chủ
nghĩa hiện bị nhân loại vứt vào quên lăng.
Đến nay c̣n chưa có lănh đạo, th́ những người như Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn Văn
Thiệu, Trần Văn Hương qua ḍng cận sử hai mươi năm tồn tại của VNCH, cho dù có
bị ganh tị, bôi bác, ít ra họ cũng xứng đáng đại diện cho Nam VN trong giai đoạn
lịch sử thời đó.
Cho nên nói th́ ai cũng nói được.
Xóm Cồn
Quốc Hận tháng 4-2006
MƯ?NG GIANG