Hỏi
Ngă
Đoàn Văn Phi Long
Viết
cho đúng hỏi ngă là một vấn đề không đơn giản,
làm nhức đầu một số người, đồng thời lại quá dễ
dàng đối với một số người khác. Có người không
biết tại sao chỉ có hai dấu mà ḿnh không làm
sao nhớ được, người khác lại không thể tưởng
tượng được lại có loại người không nhớ nỗi hai
dấu này. Người khác không cần thắc mắc, chỉ dùng
một dấu, tới đâu th́ tới, do vốn dễ dăi với ḿnh,
nghĩ rằng chắc không sao đâu, ai mà để ư. Vốn
không chuyên môn về ngôn ngữ học- viết hỏi ngă
c̣n chưa thông-nhưng thấy các sách chưa nói ra
hết các khó khăn của hỏi ngă, v́ đa số viết theo
nhăn quan của người miền Bắc, quá rành về chính
tả. Khi dạy Toán, người học toán dở thường dạy
hay hơn những thầy quá giỏi về toán, v́ họ hiểu
rơ những sự khó khăn, chật vật của học tṛ. Bài
này viết, theo cái nh́n của phương Nam, một phần
dựa theo các thắc mắc do thân hữu đề ra, là bài
khởi đầu trong số nhiều bài về thanh điệu tiếng
Việt.
Vấn đề: Viết sai hỏi ngă v́ là dân trường Tây
Nhiều
người cho là tại v́ học chương tŕnh Pháp nên
viết tiếng Việt sai chính tả.
Giải thích: Các nhà văn tiền chiến, như nhóm Tự
lực văn đoàn, ai mà không học trường Tây, thế mà
họ viết tiếng Việt đâu có sai. Vậy không phải
chỉ có Tây, mà cả Ta cũng thế.
Vấn đề: Chữ thông thường dùng hằng ngày mà
cũng viết sai
Nhiều từ, nghe hằng ngày cả chục lần, nói
hằng trăm lần, đọc hằng chục lần, viết hằng mấy
lần, bị sửa sai hằng ngàn lần mà chứng nào tật
ấy, sai vẫn cứ sai hỏi ngă.
Giải thích: Tại sao tiếng Anh, tiếng Pháp chữ
nào cũng dài thọng, âm tiết kỳ lạ, nói giọng
khịt mũi (Pháp), ưỡn ẹo như bóng (giọng Ăng lê),
cà giựt như xe thổ mộ (giọng HongKong), cà xịt
như xe lửa chạy (giọng Nga), rồ rồ trong cổ họng
như bị hen suyễn (giọng Bắc Mỹ), líu lo dính cả
lưỡi (giọng Japan trong phim Monkey magic),
giọng Si Hà Nút của một số vùng VN, mà ít khi
quên, trong khi chỉ có hai dấu quèn mà không nhớ.
Thế nghĩa là thế nào?
Lư do là tiếng Anh Pháp không có dấu, chỉ cần
nhớ âm tiết, v́ thế c̣n ráng nhớ được, c̣n hỏi
ngă th́ chỉ khác tần số, mà tần số có thể bị ảnh
hưởng của nhiều yếu tố, nên rất khó nhớ, phải
nói là không thể nhớ nỗi mới đúng.
Vấn đề: Học càng cao càng dốt hỏi ngă
Giải thích: Chính tả là môn bắt buộc ở tiểu học,
nên ai cũng phải ráng nhớ, không nhớ th́ bị ăn
hột vịt lộn, nhưng khi lên Trung Học và Đại học
v́ c̣n rất nhiều môn khác để học, nên chính tả
trở thành thứ yếu, nhất là hỏi ngă. Chính cả mấy
thầy môn Văn không chấm điểm hỏi ngă, nên học
sinh từ từ quên hết vốn liếng ở Tiểu học. Lên
Đại học lại càng thoải mái hơn nữa. Tiến sĩ,
Thạc sĩ, Bác sĩ, Kỹ sư và cả giáo sư, không-Bắc,
mà viết không chính tả, và nhất là sai hỏi ngăơ,
mới là điều kỳ lạ. Vài công ty ở Saigon, khi
tuyển người, bắt làm đơn viết tay để kiểm soát
chính tả. Viết sai chính tả là cho vào thùng rác
v́ bị nghi ngờ về tŕnh độ.
Như vậy là chỉ có người Bắc, người mới vừa học
hết tiểu học là được hưởng lợi, c̣n dân khác tốt
nghiệp Đại học coi như ra ŕa. Công ty có cơ bị
sập tiệm v́ nhận người không đủ tŕnh độ.
Vấn đề:Không thể nhớ được hỏi ngă.
V́ không nhớ hỏi ngă nên có người cho ḿnh có
trí nhớ kém; có người cho là bộ nhớ (memory) của
ḿnh bị trục trặc, không chịu lưu giữ dữ kiện;
có người cho là tại già trở nên lù khù; có người
nghi ngờ ḿnh mắc bịnh si khờ người già.
Giải thích: Không nhớ không phải tại ḿnh già,
mà tại v́ hỏi ngă quá phức tạp không một ai có
thể nhớ hết được, trừ phi là người Bắc. Có lời
khuyên các bạn, nhớ được tới đâu hay tới đó,
nhưng đừng cố gắng thái quá có cơ đi nhà thương
Chợ Quán.
Vấn đề: Sách chỉ dẫn hỏi ngă có giúp ích
nhiều không?
Giải thích: Hài thanh để viết đúng các từ láy
được một nhà thơ tóm tắt bằng hai câu thơ sau
đây:
Chị Huyền vác nặng ngă đau
Anh Sắc không hỏi một câu được là.
Chỉ có 4 từ mà phải đặt thơ để nhớ, thế th́
hằng trăm, có thể lên cả ngàn từ khác, th́ phải
giải quyết như thế nào đây, chẳng lẽ phải đặt
thơ kiểu Lục Vân Tiên?
Khi đă nói đến mẹo tức phải ngắn gọn, chớ viết
nguyên cả một cuốn sách vài trăm trang để chỉ
dẫn hỏi ngă cho thiên hạ th́ c̣n ǵ là mẹo, sách
nghiên cứu th́ có.
Người viết sách qui tắc hỏi ngă không thấy được
cái khó khăn của người miền Nam, không biết được
phương pháp tân tiến để học một sinh ngữ, không
am tường phát âm miền khác, nên nêu ra hằng lô
qui tắc, hằng trăm từ có hỏi ngă phải học thuộc
ḷng, và tin rằng ai cũng nhớ được.
Không ai có thể nhớ được nhiều như thế. Cứ cho
là nhớ được đi, nhưng nhớ được bao lâu, vài ngày
hay vài tuần?
Vấn đề:: Software sữa chính tả ra sao?
Giải thích: Có khá nhiều software khá hay để
sửa chính tả tiếng Anh, nhưng có rất ít cho
tiếng Việt- có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Hơn nữa lại không đáng tin cậy lắm v́ nhiều từ
sửa trật lất, có lẽ có ít chuyên gia chú trọng
đến tiếng Việt, hay cho tiếng quá dễ học, học
chừng hai tháng là viết được ngay, nên không cần
ba cái phần mềm lỉnh kỉnh này.
Vấn đề: Dùng tự điển để tra hỏi ngă được
không?
Tự điển cũng không 100% chính xác. Có khi
cùng một từ mà tự điển này viết khác tự điển kia.
Tự điển, kể cả tự điển do chính quyền phát hành,
thiếu các từ được cho là địa phương (miền Nam,
Trung), các từ kỹ thuật hiện đại, các tiếng lóng,
các tiếng Tây, từ Internet, phone text, phim tập...
Tự điển cũng chỉ là một trong những phương tiện
để viết chính tả, nhưng tự điển cũng không thuận
tiện cho lắm, v́ quá chậm, cứ viết một chút lại
phải tra tự điển mất hết mươi phút, như thế đâu
c̣n hứng mà viết.
Vấn đề: Cứ theo giọng nói mà viết hỏi ngă
Có người cho rằng viết hỏi ngă rất dễ, cứ lần
theo giọng người ta nói, từ nào lên giọng là dấu
ngă, từ nào xuống giọng là dấu hỏi.
Giải thích: Nhưng làm thế nào khi viết luôn
luôn có người đứng kề bên để nhắc tuồng, không
lẽ ḿnh đi đâu cũng có một ông kè kè đi theo như
mật vụ? Mà ai nhắc? Ông này là người Trung hay
Nam th́ không khá hơn.
Vấn đề: Hỏi và ngă khác nhau ra sao?
Giải thích: Ít ai phân biệt rơ ràng hỏi ngă khác
nhau như thế nào. Đi hỏi mấy ông bạn thân người
Bắc th́ mỗi người trả lời một khác. Các đồ biểu
diễn tả thanh sắc phát xuất từ miền Bắc cũng
không cho ta một ư tưởng nào rơ ràng, v́ rất lờ
mờ, sai sót, và mỗi nơi tŕnh bày một khác. Các
mẫu ghi âm giọng nói từ Internet th́ cũng không
đem đến kết quả khả quan cho lắm, v́ khác đây là
phát âm lư tưởng, chỉ có trong một nhóm nào đó
trong quá khứ, khác với phát âm hiện tại của
người Hà Nội cũ và mới. Đa số cho rằng tiếng có
dấu (~) th́ có âm dài và cao, tiếng có dấu (?)
âm ngắn và gọn.
Dấu ngă
là falling-rising tone, nghĩa là tần số giảm
xuống thấp, để rồi trồi lên cao hơn cả sắc, nên
thanh sắc bắt buộc phải lơ lửng coi như không
dấu. Dấu ngă có cuối tăng cao và creaky, hơi
khác dấu hỏi miền Nam v́ dấu này ngắn và thấp
hơn sắc.Thí dụ bă phát âm đúng phải là bà a ạ Á
(creaky, đột ngột dừng lại và âm độ to lên).
Thanh ngă kiểu này có thể là rất hiếm v́ ḍ hỏi
mấy anh bạn thân người Bắc th́ người nào cũng
ngơ ngác.
Dấu hỏi
miền Bắc là low falling-rising tone nghĩa là từ
thấp (huyền) xuống thấp hơn nữa rồi bật lên một
chút. Tần số thấp th́ phải phát âm từ trong cổ
họng nên cường độ quá nhỏ, coi như cái đuôi bị
nuốt mất. V́ rất khó phát âm và không đủ thời
giờ kéo dài nên thanh hỏi nghe gần như nặng. Bị
lấn chỗ, nặng phải trồi lên trở thành không dấu.
Thanh bả, đúng phát âm lư tưởng miền Bắc, phải
là bà ạ á, nhưng đa số phát âm thành bạ.
Câu “Ông từ Tư tự tử” nghe gần như là “Ông tư Tư
tư tự”.
Xáo trộn hỏi ngă không thay đổi nghĩa
Khi người Bắc nói, nhiều từ có thể bị đổi tông.
Nếu lên giọng là ngă, xuống giọng là hỏi, v́ bị
ảnh hưởng bởi các âm đứng kề bên, bởi tâm trạng
người nói. Vui hay buồn, nghiêm trọng hay thư
thả, thủ thỉ th́ thầm hoặc la hét, đều có ảnh
hưởng đến âm điệu, và như thế làm ảnh hưởng đến
độ trầm bổng của tiếng nói. Hơn nữa, các thanh
điệu miền Bắc hiện nay đều lơ lửng, nên có thể
biến đổi y như tiếng BK, nghĩa là hài thanh,
chẳng những áp dụng cho từ láy, mà c̣n áp dụng
cho hầm bà lằng thứ khác.
Phần đối thoại dưới đây nghe lỏm được, xin đừng
sửa chính tả v́ cố ư viết theo giọng nói, dấu
ngă là lên tông, dấu hỏi là xuống tông.
Ăn trộm, nói khẽ với đồng bọn, xuống giọng: Mầy
có mang theo cái xà beng để mở cổng không hả?
Bà chủ nhà la lên: Thằng nào muốn mỡ cỗng nhà bà
thế hỡ?
Đ̣i nợ, lên giọng: Mày có tră tiền cho tau không
hă?
Con nợ xuống giọng năn nỉ: Đại ca cho em mai trả
được không hả?
Buổi sáng vợ nói với chồng: Cởi tă cho con rồi
chữa?
Tối lửa tắt đèn, vợ nói với bồ: Muốn cỡi th́ cởi
nhanh lên, làm ǵ như là rùa vậy hă?
Bồ: Khẻ chứ, cởi nhanh thế nào được nhẻ?
Phân biệt hỏi ngă không cần thiết
Lư do duy nhất được nêu ra, để bênh vực cho việc
duy tŕ hỏi ngă, là chúng làm phân biệt từ này
với từ kia, như lẽ khác lẻ, bả khác với bă. Lập
luận này xem ra không vững chắc cho lắm, v́ nói
sai hay viết sai hỏi ngă người ta vẫn hiểu.
1. Nói:
Ngay cả miền Bắc cũng phát âm khác nhau, dân Hà
nội xưa khác Hà Nội nay, dân không-Hanội lại
khác dân Hànội, Hànội di cư khác Hànội xưa...Không
thể bắt người ta viết theo một nhóm nhỏ dần dần
bị tuyệt chủng (theo cuộc khảo sát của
Edmondson, chỉ có 50% dân miền Bắc nói đúng hỏi
ngă).
Hỏi ngă không cần thiết v́ dân Hànội nói người
không-Hànội vẫn hiểu, mặc dầu hỏi ngă phát âm
khác nhau. Lư do là một từ sẽ làm sáng tỏ bằng
các từ kế bên, như trường hợp chữ viết. Người
miền Nam, chỉ dùng thanh hỏi gần như thanh ngă,
nói chuyện người Bắc có hiểu không? Vẫn hiểu như
thường, có khi c̣n hiểu rơ hơn khi nghe vài vùng
ở miền Bắc, như nghe dân đảo Cát bà, người Bắc
di cư nghe dân Hànội ngày nay. Nhớ lại hồi xưa
khi học lớp năm, khoảng 1948, th́ đă có bạn thân
là người Bắc, con của dân Bắc kỳ 30 cạo mủ cao
su. Tụi này nói chuyện với nhau rất b́nh thường,
không một ai nói là không hiểu, và cũng không
phân biệt Bắc hay Nam, chỉ hơi lạ là có một
thằng bạn nói N thành L và ngược lại, tuy lạ tai
nhưng vẫn hiểu như thường. Hỏi quê ở đâu th́ trả
lời là Hải Dương, ngày nay mới biết là ở vùng
biển người ta hay nói như thế. Xem ra nói lộn
xộn hỏi ngă cũng không sao.
2. Chữ viết:
Nếu viết sai hay cố ư xáo trộn hỏi ngă th́ người
ta có hiểu không?
Vẫn hiểu như thường v́ khi đọc, ta không ṃ từng
chữ, nghiên cứu từng dấu một, mà lướt thật nhanh
và bộ óc tự động đón nhận các thông tin.
Đọc một chút là chúng ta nhập thần, ḥa ḿnh vào
trong bối cảnh, vào các diễn biến, vào các nhân
vật, và quên hết sự việc xung quanh, đôi khi
tưởng ḿnh là nhân vật chính. Nếu đọc mà chú ư
đến chính tả, văn phạm, hỏi ngă, chấm câu th́ sẽ
bừng tỉnh ngay lập tức.
Xin giải thích một cách tỉ mỉ hơn tùy theo từ
đơn, từ kép hay câu.
Từ đơn:
Đúng là hỏi ngă sẽ làm phân biệt từ đơn với nhau.
Bả khác bă, bảo khác băo, bẩy khác bẫy, bỉ khác
bĩ, bổng khác bỗng, vơ khác vỏ, đẻ khác đẽ, kĩu
khác kỉu, đă khác đả. Nhưng sự phân biệt này
không thật cần thiết v́:
-Từ láy,
không mang một nghĩa nào cả, th́ cần ǵ phải
phân biệt hỏi với ngă?
-Từ đơn chỉ có một trong hai dấu cũng không cần
phân biệt. Ta thấy có từ phở nhưng không có phỡ,
có từ giữ nhưng không có giử, có phẫu nhưng
không phẫu, có cả nhưng không că, có tủy nhưng
không tũy. V́ chỉ có một dấu nên nếu có viết sai
cũng không làm cho nhầm lẫn được với cái ǵ khác
được.
-Từ đơn ít khi được sử dụng đơn lẻ, trừ trường
hợp như bảng chỉ đường cần phải vắn tắt như
Ngừng, Đi, Chạy, hoặc là từ đơn trong tự điển
Việt Anh, mà lỡ có viết sai hỏi ngă, cũng không
nhầm lẫn được v́ đă có tiếng Anh kề bên.
Hồi xưa, thỉnh thoảng tại ngă tư có bảng “ Được
phép quẹo phải khi đèn đỏ” dài lọng thọng.
Thắc mắc sao lại viết quá dài trên một bảng chỉ
đường bé tí teo-không có trùng ngôn hay trùng
ngữ, kể cả khi viết “sông Hồng Hà”, như một học
giă gạo cội đă nêu ra. Khi có dịp sẽ bàn đến.
-Được chớ, “Đèn
đỏ được quẹo phải”.
-Có thể thu gọn hơn “Đỏ
được quẹo phải”,
mà không sợ nhầm lẫn v́ tại ngă tư th́ chỉ có
đèn mới đỏ thôi.
-Có thể ngắn hơn chút nữa không?
-Được chớ, “Được
quẹo phải”,
v́ đèn xanh là đương nhiên, c̣n đèn đỏ là được
phép, cả hai trường hợp đều đúng.
-Có thể thay đổi chút xíu nào nữa không?
-Được, “Được
quẹo phăi”,
v́ chỉ có một từ mang dấu hỏi nên lỡ có viết
phăi cũng không sợ nhầm lẫn với cái ǵ khác.
Dùng
dấu hiệu th́ gọn nhất
!
hay: Bàn ra hơi xa, xin tiếp tục vấn
đề c̣n đang dở dang.
Từ ghép:
không cần phân biệt hỏi ngă, v́ không thể nhầm
lẫn được nhờ vào từ ghép, mà các từ này chiếm đa
số, khoảng 95% tiếng HV
(Hán Việt)
và 70% tiếng Nôm.
Bả chuột, nếu có viết sai thành bă chuột đi nữa,
th́ làm thế nào nhầm với bă mía cho được. Tương
tự, bảo bối khác giông băo, đ̣n bẩy khác bẫy thú,
thô bỉ khác bĩ cực, bổng lộc khác với bỗng nhiên,
con đỉa khác cái đĩa, máy đẻ khác đẹp đẽ. Cũng
có trường hợp, nhưng rất hiếm, là từ ghép nói
sai sẽ làm lẫn lộn với từ khác, như chẳng lẽ và
chẵn lẻ.
Câu: hỏi ngă không cần thiết v́ toàn bộ sẽ bổ
túc cho nhau.
Câu “chẳng lẽ anh ta chơi chẵn lẻ” dẫu cho có
đổi thành “chẵn lẻ anh ta chơi chẳng lẽ” th́ tin
chắc là ai cũng hiểu được.
Mỗi từ sẽ được làm cho rơ ràng hơn nhờ từ kề bên,
nhờ vào một phần hay nguyên một câu. Viết không
dấu trên Internet c̣n ráng đọc được, huống hồ là
chỉ sai hỏi ngă.
Viết sai âm th́ khác. Nói “en
không en tét đèn ngầu chừa thượng đứa”
th́ không ai hiểu ǵ cả. Cứ thử tưởng tượng chữ
QN, dùng để ghi phát âm của dân miền này, được
công nhận là chính thức th́ việc ǵ sẽ xảy ra?
Ai viết “ăn
không ăn tắt đèn ngồi chờ thượng đế”
sẽ bị không điểm v́ sai chính tả.
Chúng ta không phủ nhận là hỏi ngă nâng cao tính
phân biệt từ đơn và một dấu đứng đơn lẽ, nhưng
tính phân biệt này không thật cần thiết, đồng
thời chính nó làm cho rất nhiều người, không-Bắc,
viết sai tùm lum.
Đó là lư do tại sao hỏi ngă khó nhớ hơn âm tiết.
Tự đào thải
Thanh hỏi low falling-rising của dân không-Hànội
từ từ sẽ biến mất và trở thành thanh nặng như
dân Hànội, v́ trong cuộc sống quá bận rộn, dân
số càng ngày càng đông, sinh hoạt phải tăng tốc,
nói phải nhanh mới kịp đà, không có đủ th́ giờ
để kéo dài nên phần đuôi ngóc lên sẽ biến mất.
Và chính thanh hỏi trầm này đến lượt ḿnh cũng
biến dạng thành hỏi bổng v́ nhiều nguyên nhân
như sau:
- Tuy là phân biệt được với ngă nhưng lại trùng
với thanh nặng, được đường này mất đường kia.
Thay v́ có 6 thanh, rốt cuộc chỉ c̣n lại 3 hay 4
thanh, ít hơn miền Nam.
- Hỏi trầm mới nghe th́ cũng b́nh thường, nhưng
nghe lâu có cảm tưởng người nói bị mệt mỏi,
thiếu hơi.
- Người Bắc ngày nay có khuynh hướng dùng hỏi
bổng, nếu họ có tiếp xúc thường xuyên với miền
Nam. Chỉ có người Bắc di cư cố cựu, người Bắc
chưa vào Nam c̣n xài hỏi trầm.
- Người trẻ Bắc lớn lên ở miền Nam hay ở nước
ngoài sẽ không phân biệt được hỏi trầm với ngă,
mà thay bằng vào đó bằng hỏi bổng. Các em này có
giọng nói lai, nghĩa là một chút Bắc, một chút
Nam (có các âm R, Tr, W, Y đầu từ), một chút Tây
(nói các âm Fl, Bl, Dr...quá dễ dàng), nghe rất
lạ tai, ngộ nghĩnh, dễ thương, và không giống ai.
Các bạn có thể kiểm chứng lại bằng cách nghe các
câu trả lời, bằng tiếng Việt, trong các cuộc
phỏng vấn ca sĩ trẻ hay các cô thi hoa hậu.
- Khi muốn biểu diễn 6 thanh tiếng Việt th́ hỏi
bổng được sử dụng thay cho hỏi trầm, chứng tỏ có
cái ǵ không ổn trong hỏi trầm.
Nếu chỉ c̣n thanh ngă th́ cần ǵ phải phân biệt
hỏi ngă?
Giọng chuẩn.
Quan niệm chung cho rằng dân Nam Kỳ th́ bê bối
nhất, Trung Kỳ th́ c̣n khá một chút, chớ Bắc Kỳ
th́ hoàn hảo trong việc sử dụng hỏi ngă. V́
giọng của người ta khi sinh ra vốn đă “chuẩn”
rồi nên viết đúng chính tả. Nhưng thế nào là
chuẩn?
- Chuẩn là nói đúng. Không có phát âm nào đúng
và cũng không có phát âm nào sai. Đúng hay sai
là phải có cái ǵ làm chuẩn để có thể so sánh.
Người Bắc dùng rất nhiều từ Hán Việt trong khi
miền Nam chỉ dùng tiếng Việt, và không có tiêu
chuẩn nào để cho là từ HV đúng hơn tiếng nước ta.
B́nh Nguyên Lộc viết rằng từ HV chỉ là tiếng Tàu
nói sai giọng. Đúng vậy, Pejing nói sai giọng
thành Bắc Kinh, Zhonggụ thành Trung Quốc hay
Chzung Quốc, Yuènàn thành Việt Nam, Paris thành
Bá le.â
- Chuẩn là phân biệt rơ ràng các âm, nghĩa là ít
từ đồng âm khác nghĩa. Miền Bắc có nhiều âm tiết
nên ít từ đồng âm, nhưng không có nghĩa là chuẩn
hơn tiếng Hán, tiếng Nhật. Mỗi âm tiết tiếng các
nước này có rất nhiều từ đồng âm, có từ có hơn
một trăm từ đồng âm như từ “Yi” tiếng Hán có
khoảng 170 từ đồng âm, thế mà khi nói hay viết
th́ họ vẫn hiểu nhau được. Đó là nhờ cách dùng
từ ghép và viết dính lại trong phiên âm Latin để
ghi tiếng Trung Hoa, tiếng Nhật.
- Chuẩn là phổ biến nhất nghĩa là có tỉ số dân
nói nhiều nhất. Phát âm ở đảo Cát Bà, ở bờ bể
Tuy Ḥa, ở xứ Quảng khá đặc biệt, ngay cả dân
bản địa cũng không hiểu nỗi, không thể dùng để
làm tiêu chuẩn cho tiếng Việt, không phải v́ sai,
mà v́ có quá ít người sử dụng.
Nếu thế th́ phát âm miền Nam đúng tiêu chuẩn
nhất, v́ phát âm miền Bắc chiếm độ 30%; miền
Thanh Nghệ Tĩnh chừng 15%; miền Nam chiếm
55%-trải dài từ Nha Trang đến Cà Mau. Nói miền
Nam chuẩn hơn th́ hơi lộng ngôn một chút. Chuẩn
phải là một cái ǵ khác.
- Chuẩn có nghĩa là được chính quyền công nhận.
Điều này không có ǵ để bàn căi v́ có người viết
rằng phân biệt dấu hỏi với dấu ngă là qui tắc
chính tả Việt ngữ thống nhất trên toàn quốc.
Tại sao chỉ có dân miền Bắc viết đúng?Ai có
thẫm quyền quyết định hỏi ngă?
Đây là vấn đề mấu chốt nhưng ít ai nói đến v́ vô
t́nh không biết, hay cố ư tảng lờ.
Không phải người Bắc viết đúng chữ QN (Quốc ngữ),
mà chữ QN được sáng tác theo phát âm miền Bắc,
ngoại trừ các âm R, Tr, S. V́ thế, chữ QN thiếu
các âm W, J, phụ Y đầu từ.
Không phải sắc lệnh, không phải tự điển chính
thức, mà phát âm miền Bắc được dùng làm tiêu
chuẩn cho chữ QN.
Bất kể là họ nói như thế nào, đúng hay sai, chữ
QN đều phải viết theo y chang như thế. Thí dụ
Washington, nếu ta viết đúng âm W như Wa Thịnh
Đốn, là viết sai chính tả. C̣n nếu ghi sai W
thành H như Hoa Thịnh Đốn, th́ lại đúng chính tả.
Hawaii, nếu ghi đúng Ha wai yi là sai chính tả,
c̣n ghi sai Ha oai di là đúng chính tả, thế mới
kỳ. Ngay cả tiếng Nôm cũng thế, nếu viết đúng
ngả chúi là sai chính tả, c̣n nếu viết sai thành
ngă chúi th́ lại đúng chính tả, v́ tự điển dùng
dấu hỏi cho nghiêng ngả, ngả nón nhưng dùng dấu
ngă cho ngă chúi, ghi đúng theo phát âm lên
giọng. Cả lũ nhưng lủ khủ, dỡ hổng nhưng dở bổng
là thí dụ khác. Ngoài ra có nhiều từ miền Nam bị
sửa lại cho đúng phát âm miền Bắc như mắc cở
thành mắc cỡ, cù lủ thành cù lũ, lũ khũ (viết lủ
khủ cũng đúng).
Và có hằng trăm từ bất chợt đổi tông như thế, ba
hồi xuống giọng thành hỏi, ba hồi lên giọng
thành ngả, không theo qui tắc nào cả, cho đă cái
miệng của ḿnh nhưng làm khổ cho cái đầu của
người khác.
Người Nam và Trung, viết theo phát âm của ḿnh,
khác với miền Bắc, nên thường viết sai. Nếu cố
gắng th́ khá một chút nhưng phần đông viết ṃ
quờ quạng y như hiệp sĩ mù điếc đi trong mua gió.
Viết trật chính tả là chuyện tự nhiên, viết đúng
mới là chuyện hi hữu.
Người Bắc viết “Cô
Lan lang thang, mới tám tuổi tủi thân khóc ầm ĩ,
âm ỷ bỏ ngơ bừa băi nhà cửa”
v́ họ nói y chang như thế “Cô La-nờ la-ngờ
tha-ngờ, mới tám tu-ụi tuị thân khóc ầm í, âm ỵ
bọ ngó bừa bái nhà cựa”. Trong khi đó, người Nam
viết “Cô
Lang lang thang, mới tám tủi tủi thân khóc ầm ỉ,
âm ỷ bỏ ngỏ bừa bải nhà cửa”,
nói thế nào là viết thế ấy.
Thế tại sao dân miền Nam không dùng dấu ngă
mà dùng dấu hỏi?
Lư do là người Nam phát âm hỏi hay ngă như nhau
nên chỉ dùng một dấu. Chỉ dùng dấu hỏi v́ liền
sau câu hỏi là dấu (?), nên họ viết “hỏi” với
dấu (?), một cách đúng logic, và các dấu ngă đều
biến thành hỏi. Người Trung phát âm thanh hỏi và
ngă thành nặng nên dùng dấu hỏi y như người Bắc.
Chữ viết không được phổ biến
Một ngôn ngữ hay chữ viết muốn được phổ thông
th́ trước tiên là phải dễ học, dễ nhớ, lâu quên,
sắc tộc nào nói cũng nói được, có thể nói nhanh
(để lồng tiếng cho kịp), bắt chước dễ dàng tiếng
Anh Pháp (để nói cho cho đúng giọng). Ngôn ngữ
phong phú là do từ chính xác, phân biệt, rơ ràng,
cấu trúc mạch lạc, chứ không phải là do sử dụng
hỏi ngă quá phức tạp, gây phiền phức cho hơn 70%
tổng số dân của một nước- muốn biết hỏi ngă khó
cỡ nào, xin xem các bài kế.
Chữ Đại Hàn thay thế chữ Hán; chữ giản thể của
Trung Quốc; tiếng Pháp bị tiếng Anh lấn lướt v́
quá phức tạp, là các gương sờ sờ trước mắt, mà
sao không thấy.
Khi viết người không-Bắc chỉ dùng có nữa bộ óc,
phần c̣n lại dùng để kiểm soát dấu, như thế đâu
c̣n hứng để mà viết. Viết như B́nh Nguyên Lộc,
Sơn Nam vừa hay vừa không sai chính tả th́ bộ óc
chắc phải có ǵ đặc biệt.ên
Viết đúng chính tả là làm đẹp h́nh thức
Có người viết chỉ có h́nh thức, đúng chính tả,
đúng chấm câu, chơi chữ, ṿng vo tam quốc, khó
hiểu v́ dùng từ chuyên môn- một cách vô t́nh hay
cố ư- để không ai hiểu được muốn nói cái ǵ,
nhưng nội dung rỗng tuếch.
Nếu viết cho bạn bè thân hay vợ con trong nhà
đọc th́ muốn vẽ rồng rắn ǵ cũng được, ngược lại
nếu viết cho người khác đọc th́ phải rất thận
trọng, trong chính tả nói chung và hỏi ngă nói
riêng. Nếu không sẽ bị phê b́nh là có mác Tiến
sĩ, Thạc sĩ hay Bác sĩ mà viết trật chính tả.
Các bài viết, biên khảo, nghiên cứu dù có công
phu cách mấy cũng mất một phần giá trị đi.
Đúng là rừng hỏi ngă hỏi ngă
Quí vị trường Tây th́ nên viết bằng tiếng Anh
Pháp coi bộ dễ hơn rồi chịu khó t́m người chuyển
dịch chữ Việt.
Không có chữ nước nào, kể cả Anh, Pháp, Ấn,
Campuchia, Thái Lào, và cả chữ Hán tượng h́nh,
khi viết cứ mươi phút lại phải dùng tự điển kiểm
tra hỏi ngă. Và cũng không có chữ nước nào, càng
học cao lại càng dốt- tốt nghiệp Đại học viết
thua người có tŕnh độ tiểu học.
Cách viết đúng chính tả:
Trong khi chờ đợi sự cải cách, có thể viết đúng
hỏi ngă bằng cách:
-Áp dụng qui tắc không sắc hỏi, huyền nặng
ngă cho từ láy. Nhưng với từ láy nào là cả
một vấn đề, nếu kết hợp không đúng sẽ viết sai.
Thí dụ rơ ràng, ro rơ, lảng ồ, lơ lảng.
-Từ HV viết
hỏi khi các phụ âm đầu là Ch, Di, Kh và không có
phụ âm đầu như ải, ảo...;
viết
dấu ngă cho khi phụ âm đầu là D, L, M. N, V
-Từ miền Nam, Trung viết dấu hỏi.
Trên đây là qui tắc có thể nhớ được. Phần c̣n
lại, không thể nhớ hết được, có thể giải quyết
bằng một trong các cách dưới đây:
-Sử dụng tự điển điện tử để tra cứu hay tự động
sửa chữa, lẹ hơn là sách tự điển.
-Quí vị c̣n trẻ có thể t́m một cô vợ Bắc Kỳ, c̣n
nếu quá già th́ về VN t́m một vài cô thơ kư Bắc
Kỳ nhờ sửa hộ, vừa tiện vừa lợi.
-Thay bằng dấu khác. Có thể thay cả hai dấu hỏi
ngă bằng một dấu nằm nghiên(g) 45 độ như h́nh
dưới đây, tạm đặt tên là dấu “nghiên”
(g)
Đả
Phương cách này rất thích hợp để viết tay, nhưng
phải viết kiểu nước đôi hay mờ ảo như chữ Bác sĩ,
để không ai bẻ được. Để có thể dùng trong
computer chắc phải nhờ một người nào đó cài thêm
dấu này vào trong các chương tŕnh viết tiếng
Việt.
Các vị giỏi chữ Quốc ngữ nên bớt tự cao, nếu có
chê th́ nhẹ tay một chút cho thiên hạ nhờ. C̣n
người có bị chê th́ cũng đừng tự ti mặc cảm hay
tự ái, mà chỉ nên cười trừ, v́ hỏi ngă trong chữ
Quốc ngữ chỉ thích hợp cho người khác.
Trên đây chỉ là vài ư kiến thô thiển, nếu thấy
sai th́ xin chỉ giáo, nếu trái tai th́ xin bỏ
qua cho. Đoàn Văn Phi Long (Úc Châu- 22-Feb-07)