THƠ Cung On Ngm Khc...

 

Nguyễn Gia Thiều (1741-1789)

 

                               Trải vch quế gi vng hiu hắt

                               Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng;

                                  On chi những khch tiu-phng

                                  M xui phận bạc nằm trong m đo !

 

                                  Duyn đ may, cớ sao lại rủi ?

                                    Nghĩ nguồn cơn dở-di sao đang ?

                                 V đu nn nỗi dở-dang ?

                                      Nghĩ mnh, mnh lại thm thương nỗi mnh !

 

            Trộm nhớ thủơ gy mnh tạo-ha

Vẻ ph-dung một đo khoe tươi!

 Nhụy hoa chưa mỉm miệng cười,

       Gấm vng Ban đ lạt mi thu-dung.

 

 

ng Đo-Kiển đem bng no chng

Khe thu ba dợn sng khuynh thnh

Bng gương lấp long dưới mnh,

cỏ cy cũng muốn nổi tnh my mưa!

 

Chm đy nước, c lờ đ lặn,

Lửng da trời, nhạn ngẩn ngơ sa !

Hương trời đắm nguyệt say hoa,

Ty-Thi mất va, Hằng-Nga giật mnh

 

Cu cẩm t đn anh họ L

Nt đan thanh bậc chị chng Vương

Cờ tin rượu thnh ai đang,

Lưu-Linh Đế-Thch l phường tri-m.

 

Cầm điếm nguyệt, phỏng tầm Tư-M

Địch lầu thu, dường g Tiu-Lang

Dẫu m miệng ht, tay dang,

Thin-tin cũng ngảnh Ngh-thường trong trăng.

 

Ti-sắc đ vang lừng trong nước

Bướm ong cng xao-xc ngoi hin.

Tai nghe nhưng mắt chưa nhn,

Bệnh Tề-Tuyn đ nổi ln đng đng.

 

 

Nguyễn Gia Thiều (1741-1789)