Ân
Thái Hà đă chết, trước khi chết cô là gái điếm, cũng là một giáo
viên. Cô dùng xác thịt dơ bẩn của ḿnh đổi lấy tâm hồn trong
sạch của lũ trẻ. Một cô gái điếm chết đi, tất cả mọi đứa trẻ đều
khóc trong lễ truy điệu của cô, lá quốc kỳ rủ xuống một nửa
trong sân trường.
Trong
lễ truy điệu cô giáo trẻ đẹp mới 21 tuổi này, hiệu trưởng giở
cuốn nhật kư của cô ra, rơi nước mắt trước mặt học sinh và đọc,
cô giáo đă viết thế này:
Mỗi lần bán dâm, có thể giúp được một
đứa trẻ nghèo thất học;
Làm gái bao cho người khách một lần,
có
thể vực dậy cả một ngôi trường tiểu học hy vọng...
Ân
Thái Hà sinh ra trong một ngôi làng nghèo khó của tỉnh Cam Túc,
những cô gái trong làng bất kể xấu hay đẹp đều đi xuống phía
Nam, tới các thành phố ven biển sầm uất để kiếm việc làm. Mỗi
khi tết đến, họ trang điểm ăn mặc đẹp đẽ, túi lớn túi nhỏ về quê.
Nhưng Ân Thái Hà sau khi tốt nghiệp phổ thông đă không làm như
thế, rất nhiều người khó hiểu, dù sao th́ cô cũng là người xinh
đẹp thứ nhất thứ nh́ trong thôn. Cùng v́ lẽ đó, bố cô thường
mắng con ḿnh không làm được ǵ mở mày mở mặt.
Nghe
nói một trường tiểu học gần nhà thiếu giáo viên, cô đă xin hiệu
trưởng cho đến dạy học. V́ tŕnh độ khá, qua được kỳ sát hạch
của nhà trường, Ân Thái Hà trở thành giáo viên thôn.
Lần
đầu tiên bước vào lớp học, cô thấy lũ trẻ đang huyên náo, chúng
chưa bao giờ nh́n thấy một cô giáo xinh đẹp như thế. Nói là lớp
học cho sang, chứ chẳng qua chỉ là một mái lá che được gió mưa
mà thôi, tường bằng cây, bàn học bằng đá, bục giảng đắp bằng
gạch, thứ đắt tiền nhất là tấm bảng đen, được xẻ ra từ đá, mài
nhẵn rồi quét sơn đen lên.
Phấn
cũng không đủ dùng. Và trong hoàn cảnh đó, cô giáo Ân Thái Hà
dạy lớp học tṛ học hết mấy ngh́n chữ Hán, theo đó là những câu
chuyện kể làm người.
Một
đêm gió băo lớn, gió đă thổi bay mái lớp học, tấm bảng đen cũng
bị xô đổ. Ngày hôm sau đến lớp, cả cô và tṛ đều không biết làm
thế nào.
Thầy
hiệu trưởng đi lên huyện, t́m Trưởng pḥng giáo dục, kết quả là
tay không đi về. Buổi tối về đến nơi ông kể với Ân Thái Hà,
Trưởng pḥng giáo dục bảo cô Hà lên đây th́ sẽ cho tiền.
Chưa
từng bao giờ đi xa khỏi quê, cũng chưa từng tiếp xúc gặp gỡ ai
có chức có quyền, nhưng Ân Thái Hà quyết tâm đi mười mấy cây số
về huyện. Trưởng pḥng giáo dục huyện ở trong pḥng làm việc rất
hiện đại, tường treo cả tranh gấm, bàn làm việc là thứ gỗ đen
ửng hồng, có thể soi bóng như gương, bên trên dựng một lá quốc
kỳ Trung Quốc nho nhỏ, ghế ngồi là ghế da, bóng lên. C̣n bóng
hơn cả cái trán hói của Trưởng pḥng.
Chiều
tối, Trưởng pḥng kéo tay cô giáo Hà sang pḥng bên, nói sang
đây lấy tiền. Nhưng Ân Thái Hà đă mất đi đời con gái ở căn pḥng
đó.
Tối
hôm đó Ân Thái Hà băng đường về nhà. Ngày hôm sau, người dân
trong thôn kéo đến lợp lại trường, mua tạm vài thứ vật liệu tạm
bợ dựng lại. Nhưng suốt hai ngày mưa gió, vẫn chưa thể dạy học
được. Cô giáo hứa với lũ trẻ, chỉ sau vài hôm, Pḥng giáo dục sẽ
cho người đến xây trường. Nhưng sau đó nửa năm không hề có ai
xuống, và hiệu trưởng đi lên huyện cũng không lấy được đồng nào.
Khi
nhận ra mong chờ của lũ trẻ trở thành bong bóng, Ân Thái Hà đứng
trước gương tự vấn ḿnh v́ sao đă hy sinh vô ích bản thân ḿnh.
Cô biết những cô gái thời thượng về làng, ở những thành phố kia
họ làm cái nghề ǵ, nhưng về làng vẫn cứ hơn người. Hôm sau, Ân
Thái Hà thay đồ, tạm biệt hiệu trưởng, tạm biệt bố mẹ, lớp học
rách nát, ngắt một bông hoa tầm ma cài lên tóc rồi lên đường ra
thành phố.
Khi
cô đi, bố cô th́ cười c̣n ông hiệu trưởng th́ khóc.
Nơi
đặt chân đầu tiên của Ân Thái Hà là một tiệm cắt tóc. Sau khi
tiếp người khách đầu tiên, Ân Thái Hà ghi vào nhật kư: Trưởng
pḥng giáo dục c̣n thua một người khách mua dâm!
Ân
Thái Hà là cô gái dè sẻn chi tiêu nhất trong tất cả những chị em
ở đó. Ít quần áo trang sức nhất, cô lại thích cài một bông tầm
ma lên tóc, vậy mà Ân Thái Hà lại "đắt khách" nhất trong số mọi
người. Chỉ một thời gian "cướp cơm" các cô khác như thế, Ân Thái
Hà bị các cô kiếm cớ đánh cho thâm tím mặt mày, đành phải bỏ đi
nơi khác.
Cứ
như thế, Ân Thái Hà lần lượt dời từ tiệm này sang quán khác.
Tiền dành dụm của Ân Thái Hà gửi qua bưu điện về ngôi trường ở
quê mà không gửi cho gia đ́nh.
Người
nhận tiền là hiệu trưởng, theo lời dặn của Thái Hà, hiệu trưởng
dùng tiền cho nhà trường. Khi có người hỏi tiền từ đâu ra để sửa
sang trường lớp, hiệu trưởng thường nói, có mạnh thường quân
quyên góp cho trẻ em trong vùng.
Nhưng
cái kim trong bọc lâu ngày cũng ḷi ra. Qua bưu điện tiết lộ,
rồi mọi người cũng biết tiền đó của Ân Thái Hà. Báo chí địa
phương muốn t́m cách phỏng vấn cô giáo Ân, nhưng cô luôn gửi lời
từ chối, v́ cô đang làm cái nghề bán phấn buôn hương.
Tháng
đầu tiên, tiền để mua bảng đen bằng gỗ và lợp mái lớp học. Tháng
thứ hai, sắm một ít bàn gỗ và ghế gỗ. Tháng thứ ba mua sách giáo
khoa, tháng thứ tư mua khăn quàng đỏ cho tất cả các em đội viên
trong trường. Tháng thứ năm, không c̣n một em nào phải đi chân
đất đến lớp.
Tháng
thứ sáu, Ân Thái Hà về thăm trường. Tất cả lũ trẻ đều ồ lên chào
đón khi cô giáo xuất hiện. Nh́n thấy lũ trẻ cười mà cô th́ khóc.
Tháng thứ 6,7,8 trôi qua, trường có thêm những đồ mới. Tháng thứ
11, khi cột cờ được dựng lên ở sân trường, lũ trẻ có thể làm lễ
chào cờ th́ Ân Thái Hà mang thai, cô phải đi nạo thai.
Nạo
thai xong, cô đi làm gái bao cho một người buôn bất động sản.
Không ngờ chỉ trong ṿng nửa năm, giá đất ở Thâm Quyến có biến
động, ông này phá sản và không để lại cho cô một đồng nào.
Lúc
này Ân Thái Hà đă quá mỏi mệt và rất muốn quay về nhà. Nhưng mơ
ước chưa hoàn thành, cô muốn cả ngôi trường được xây bằng gạch
và muốn mua 2 máy tính cho nhà trường. V́ thế, cô t́m ông bồ cầu
cứu. Ông bồ nói, không cho cô ǵ cả, nhưng có thể giới thiệu cho
Ân Thái Hà một mối hời.
Đó là
một người đàn ông ngoại quốc, trả bằng đô la. Thật đáng tiếc,
trong lần "giao dịch" này, Ân Thái Hà bị ba người ngoại quốc
cưỡng bức đến chết. Khi đó cô vừa tṛn 21 tuổi.
Cô
giáo chết khi chưa xây được ngôi trường bằng gạch và cũng chưa
mua được máy tính cho học sinh.
Một
cô gái điếm chết th́ cũng không phải một tin đáng chú ư, trời
Thẩm Quyến th́ vẫn trong xanh, xe cộ vẫn nhộn nhịp, quan chức
vẫn sang trọng, những thương vụ vẫn hoành tráng. Những người
hănh tiến vẫn háo hức bàn về cổ phiếu, giá ô tô, âm nhạc và điện
ảnh, t́nh yêu. Những đôi t́nh nhân bên đường hôn nhau đấy nhưng
có khi chỉ v́ một khó chịu nhỏ cũng đ̣i sống đ̣i chết trước mắt
nhau.
Không
ai để ư một ngôi làng nhỏ ở tỉnh Cam Túc đang tổ chức một lễ
truy điệu, chỉ có học sinh và phụ huynh tham gia. Có một tấm ảnh
của Ân Thái Hà và cuốn nhật kư mà hiệu trưởng mở ra đọc trước
mặt mọi người trong lễ truy điệu: Mỗi lần bán dâm cứu được một
trẻ em nghèo thất học, mỗi lần làm gái bao có thể vực dậy một
ngôi trường tiểu học hy vọng...
Lần
đầu tiên, lá quốc kỳ Trung Quốc đă rủ xuống v́ cái chết của một
cô gái điếm.