Báo chí Mỹ nói ǵ về Phiên ṭa Bịt Miệng của CSVN ? (eForum-DFW )

 

                       

Lựoc dịch Việt Ngữ nguyên bản Anh ngữ (bên dưới) 

 

Việt Nam Không Mới Như Người Ta Tưởng
Wall Street Journal
Ngày 30 tháng 3, 2007

 

Phong trào dân chủ tại Việt Nam sắp kỷ niệm một năm ngày công bố Tuyên Ngôn Dân Chủ và Nhân Quyền Việt Nam và h́nh thành của phong trào dân chủ mới xuất hiện. V́ vậy, chế độ Hà Nội đang tiến hành một chiến dịch đàn áp chính trị đối với những nhà hoạt động dân chủ, và năm trong số họ phải ra ṭa hôm nay. Nền kinh tế của Việt Nam tiếp tục phát triển, nhưng về khía cạnh chính trị th́ không có ǵ mới đối với những nhà lănh đạo đảng Cộng Sản.

Câu chuyện này bắt đầu cách đây một năm về trước khi Việt Nam đứng trước ngưỡng cửa để trở thành hội viên của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới và đang chuẩn bị để tổ chức Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC vào tháng 11 năm 2006. Vào thời điểm đó, chính quyền đă nhẹ tay đối với những nhà đối kháng để tạo h́nh ảnh tốt đẹp của ḿnh trước khi Tổng Thống Bush và những nhà lănh đạo thế giới đến Việt Nam tham dự Thượng Đỉnh APEC.

Những nhà đối kháng đă tận dụng cơ hội này. Vào ngày 6 tháng Tư năm 2006, 116 người đă kư tên vào thỉnh nguyện thư đ̣i hỏi phải chấm dứt chế độ độc đảng và khuyến khích những đảng phái chính trị đang hoạt động bí mật hăy hoạt động công khai. Lời khuyến khích này đă được đáp ứng vào ngày 8 tháng Tư với sự công bố của một tuyên ngôn đ̣i hỏi tự do căn bản cho nhân dân Việt Nam.

Trong năm vừa qua, tuyên ngôn này đă làm nảy nở một phong trào dân chủ với tên là Khối 8406. Thông điệp gửi tới nhà cầm quyền Cộng Sản rất rơ: Việt Nam bị cai trị bởi một chế độ độc đảng, nhưng Việt Nam không c̣n là quốc gia độc đảng.

Sau khi trở thành hội viên của WTO và những nhà lănh đạo thế giới đă rời Việt Nam sau khi Thượng Đỉnh APEC chấm dứt, chiến dịch đàn áp đă bắt đầu vào ngày 16 tháng Hai năm 2007, ngày này cũng là đêm Giao Thừa. Sự đàn áp của chính quyền đă nhắm vào thành viên của những tổ chức như: Liên Minh Dân Chủ và Nhân Quyền tại Việt Nam, Đảng Dân Chủ Nhân Dân và Uỷ Ban Nhân Quyền Việt Nam. Mục sư Nguyễn Công Chính và phu nhân đă từng bị đánh đập bởi công an khi ông bị bắt. Vài nhà đối kháng đă bị bắt giữ và thẩm tra trong nhiều tiếng đồng hồ và sau đó được trả tự do, nhưng một số khác th́ bị giam giữ vô thời hạn. Nhiều nhà đối kháng đă bị quản chế tại gia hoặc bị đe dọa, một số khác bị giam giữ và thân nhân vẫn không được biết tung tích của họ.

Những hành động bạo tàn của Hà Nội đă lan đến luật sư Lê Quốc Quân khi ông bị bắt vào ngày 8 tháng 3 năm 2007, bốn ngày sau khi trở về Việt Nam sau khi hoàn tất chương tŕnh học bổng được bảo trợ bởi Qũy Hỗ Trợ Dân Chủ có trụ sở đặt tại Washington D.C, nơi mà ông Quân đă trải qua môt thời gian học tập và nghiên cứu về vai tṛ của xă hội công dân trong những nền dân chủ đang h́nh thành. Ông Carl Gershman, Chủ Tịch của Qũy Hỗ Trợ Dân Chủ đă tuyên bố về việc luật sư Quân bị bắt như sau : "Đây là một sự xúc phạm lớn lao của Việt Nam đối với Hoa Kỳ khi họ xách nhiễu và bắt giữ những học viên vừa hoàn tất chương tŕnh trao đổi công dân dưới sự bảo trợ của Quốc Hội và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ."

Giáo Hội Công Giáo cũng là mục tiêu của chiến dịch đàn áp. Chiến dịch đàn áp bắt đầu trong tháng Hai năm 2007, khởi sự với cuộc khám xét nơi cư trú của Linh Mục Nguyễn Văn Lư, sáng lập viên của Khối 8406. Nhà cầm quyền đă di chuyển Linh Mục Lư đến một giáo xứ hẻo lánh. Linh Mục Nguyễn Văn Lư và bốn nhà hoạt động dân chủ khác, gồm một phụ nữ 21 tuối, một giáo viên và một thợ điện, sẽ bị đem ra toà để đối diện cái gọi là "công lư" của nhà cầm quyền Việt Nam.

Đàn áp chính trị là tṛ cũ đối với chính quyền Việt Nam. Nhưng làn sóng đàn áp chính trị lần này đáng chú ư v́ nó đă xảy ra khi chế độ Hà Nội đă dành nguyên cả một năm để tạo h́nh ảnh "mới" của ḿnh đối với thế giới. Tuy nhiên, trong sự kiện này cũng tiềm ẩn một điều tích cực: bởi v́ Hà Nội ngày càng trở lên nhạy cảm với h́nh ảnh của họ đối với thế giới bên ngoài, và bởi v́ họ đang t́m nguồn đầu tư từ ngoại quốc, v́ vậy mà thế giới tự do có sức ảnh hưởng đáng kể. Kinh nghiệm cho thấy Hà Nội rất nhạy cảm trước áp lực quốc tế.

Trong năm 2004, chính quyền Hoa Kỳ liệt kê Việt Nam trong danh sách "Những Quốc Gia Cần Quan Tâm" v́ những thành tích vi phạm tự do tôn giáo đă làm cho Hà Nội xấu hổ. Nhà cầm quyền Việt Nam đă giảm thiểu những vi phạm nặng nề nhất của họ như là việc họ chấm dứt việc ép tín hữu của giáo hội Tin Lành Tại Gia phải từ bỏ đạo và giáo hội. Ngoài ra, Hà Nội c̣n đi một bước xa hơn là đă kư hiệp ước với Hoa Kỳ vào tháng 5 năm 2005 để hứa sẽ không đàn áp. Để thưởng Việt Nam, Hoa Kỳ đă rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách "Những Quốc Gia Cần Quan Tâm" trước Thượng Đỉnh APEC.

Những nhà lănh đạo thế giới một lần nữa bắt đầu quan tâm đến cuộc tranh đấu của những nhà đối kháng tại Việt Nam. Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Condoleezza Rice đă đề cập đến vấn đề này khi tiếp đón bộ trưởng ngoại giao của Việt Nam tại Washington D.C. Một số dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ của lưỡng đảng đă đệ nạp một nghị quyết gắn liền quan hệ của Hoa Kỳ với "sự tuân thủ luật pháp và tôn trọng tự do ngôn luận và tôn giáo" của Việt Nam

Tại Âu Châu, một nhóm dân biểu Quốc Hội Thụy Điển đă đến Việt Nam và gặp gỡ thân nhân của những nhà đối kháng hiện bị cầm tù. Khi phái đoàn ngoại giao của Vatican đến Việt Nam vào tháng này, trưởng phái đoàn đă đề cập đến trường hợp của Linh Mục Nguyễn Văn Lư với lănh đạo Việt Nam. Những nhà hoạt động nhân quyền tại Âu Châu đă báo cáo về sự quan tâm của những thành viên của Liên Minh Âu Châu. Duy nhất chỉ có một cơ quan quốc tế vẫn tránh né không đề cập đến những đàn áp tại Viện Nam là Liên Hiệp Quốc, nơi mà Việt Nam hiện đang được đề cử làm hội viên của Hội Đồng An Ninh niên khóa 2008-2009.

Trong tuần qua, Hà Nội đă nhượng bộ trước áp lực và đă thông báo rằng họ sẽ chấm dứt không quản chế tại gia những nhà đối kháng vô thời hạn khi không được xét xử bởi toà án. Hành động quản chế tại gia là sở trường của nhà cầm quyền Việt Nam v́ họ có thể cô lập một cách hữu hiệu những nhà đối kháng mà vẫn có thể tránh tạo sự chú ư của công chúng. Chính sách mới này có vẻ như đây là hậu quả của áp lực từ bên ngoài. Vào tháng 9, một bản phân tích của chính quyền cho thấy rằng việc áp dụng qui chế quản chế tại gia "có nhiều giới hạn trong phạm vi hội nhập quốc tế."

Năm nhà hoạt động dân chủ Việt Nam sẽ phải ra trước toà án với sự vu cáo rằng họ gây mất an ninh quốc gia khi họ đ̣i hỏi những quyền tự do căn bản mà đối với công dân của những quốc gia tự do là rất thông thường. V́ tất cả nhân dân Việt Nam đang khát vọng tự do, những nhà hoạt động dân chủ này xứng đáng được sự ủng hộ của thế giới tự do.

 


 

The Not-So-New Vietnam

  • The Wall Street Journal
    (30/03/2007)

The Wall Street Journal REVIEW & OUTLOOK

The Not-So-New Vietnam

 

March 30, 2007

 

Vietnam’s democracy movement will soon mark the anniversary of a ground-breaking manifesto and the birth of a major new pro-rights group. So naturally Hanoi is marking the occasion by arresting activists, five of whom are due to appear in court today. Vietnam’s much heralded economic opening may be continuing apace, but when it comes to politics, it’s business as usual for the Communist Party leaders.

This story begins a year ago, with Vietnam perched on the brink of World Trade Organization accession and preparing to host the Asia-Pacific Economic Cooperation summit in November. The government quietly eased up on its political opponents to enhance its international image in advance of the visit of President Bush and other world leaders for the APEC meeting.

The dissidents not so quietly took advantage of the opportunity. On April 6, 116 signed an open letter demanding an end to one-party rule and encouraging underground parties to come into the light. That was followed, on April 8, with release of a manifesto demanding basic freedoms for the Vietnamese people. We reprint excerpts1.

In the past year, the letter and manifesto have spurred a full-blown democracy movement known as "Block 8406." The message to the Communist government is clear: Vietnam may yet have a one-party government, but it is no longer a one-party country.

With WTO accession complete and APEC’s foreign dignitaries safely seen off, the crackdown began in earnest on February 16, the eve of the Tet holiday. The government’s harassment has hit members of groups such as the Alliance for Human Rights and Democracy in Vietnam, the People’s Democratic Party, and the Committee for Human Rights in Vietnam. A Protestant pastor, Nguyen Cong Chinh, and his wife reportedly were beaten by police before he was arrested. In some cases the dissidents were held and interrogated for only a few hours. Others remain in jail indefinitely. Some sit under house arrest. Many have "only" been threatened with prosecution. The whereabouts of several are unknown.

Hanoi’s outrageous behavior has even touched the U.S. Le Quoc Quan was arrested on March 8, four days after returning to Vietnam following a fellowship at the National Endowment for Democracy in Washington, D.C., where he pursued research on the role of civil society in emerging democracies. "It is a deep insult to the United States that the Vietnamese regime would harass someone in this way who has just participated in a citizen exchange program supported by the U.S. Congress and Department of State," president Carl Gershman says in a statement posted on NED’s Web site.

The Catholic Church has also been hit. The February crackdown included the ransacking of the rectory of a Catholic priest, Nguyen Van Ly, 60, a founder of Block 8406. Father Ly has been relocated to a remote rural parish to await trial; he is among the five who will face Vietnamese "justice" today. The others, named nearby, include a 21-year-old woman, a teacher and an electrician.

Political repression is old hat for the Vietnamese government. But this latest wave of arrests is notable because it follows a year in which Hanoi has tried to present a "new" Vietnam to the outside world. And therein may lie what passes for good news in this story: Because Hanoi is increasingly sensitive to its image abroad -- and because it is seeking foreign investment -- the free world has considerable leverage. Experience already suggests that Hanoi is susceptible to international pressure.

In 2004, Washington’s inclusion of Vietnam on its list of "Countries of Particular Concern" for religious rights abuses embarrassed Hanoi. The government curtailed some of its most glaring violations such as forcing believers to renounce their faith and banning house churches and even went so far as to sign an agreement with the U.S. in May 2005 in which it promised to behave. As a reward, Vietnam was taken off the list shortly before the APEC summit opened last year.

World leaders are again starting to take an active interest in the plight of Vietnam’s dissidents. Secretary of State Condoleezza Rice raised the issue during recent meetings in Washington with Vietnam’s foreign minister. A bipartisan group of U.S. Congressmen has introduced a resolution linking ties with Vietnam to its "adherence to the rule of law and respect [for] the freedom of religion and expression."

In Europe, a group of Swedish MPs recently traveled to Vietnam, where they met with family members of some of the jailed dissidents. When a Vatican delegation visited Vietnam this month, the leader raised the case of Father Ly with officials. Rights activists in Europe report concern among members of the European Parliament in Brussels. About the only major international body that appears to be averting its eyes is the United Nations, where Vietnam stands nominated for a rotating seat on the Security Council for 2008-09.

This week Hanoi bowed to pressure on at least one front and announced that it will stop placing dissidents under house arrest indefinitely without trial. The tack had been a favorite of the government since it effectively isolated political troublemakers without creating the public stir of a trial. The new policy appears to be the result of outside pressure. A September government analysis reportedly noted that the practice "has shown many limitations in the context of recent international integration. "

The five democrats who go on trial today stand accused of threatening the Vietnamese state for demanding rights that citizens of free countries take for granted. Those dissidents, and all Vietnamese people hungry for liberty, deserve support from the free world.