|
“Thưa các
bạn, để trở
lại chương
tŕnh phần
2, tôi xin
hát tặng các
bạn những
bài hát về
LÍNH, do lời
yêu cầu. Mặc
dù tôi không
phải là Lính
trước đây,
những bài
hát này
không phải
chỉ dành
riêng cho
LÍNH VIỆT
NAM CỘNG H̉A,
mà xin tặng
luôn cho các
anh lính bộ
đội, đặc
biệt là anh
Hải Bộ Đội
có lời yêu
cầu tôi. V́
theo tôi,
người Lính
nào cũng
đáng ca tụng
v́ cùng hoàn
cảnh chiến
tranh phải
đi lính mà
thôi”
Đó là những
ǵ mà ca sĩ
Chế Linh đă
phát biểu mà
tôi không hề
thêm bớt,
vào buổi tối
Thứ Sáu,
ngày 1 tháng
5 năm 2009,
trước khá
đông thực
khách ở nhà
hàng Đại
Dương,
Hopkins
Street,
Footscray
Victoria
Australia.
Là
một người
Lính Việt
Nam Cộng Ḥa
trước đây,
tôi chợt
nhói buốt
con tim,
nh́n quanh
đám thực
khách nhà
hàng xa lạ
vô tư: Phía
trước mặt
tôi là những
bàn tiệc của
các vị
thương gia
quen mặt
đang cụng ly
vui cười hể
hả. Kế đó là
các bàn của
bạn bè bộ
đội Hải đang
ph́ phèo
thuốc lá,
mặc dầu lệnh
cấm hút
thuốc trong
nhà hàng của
chính phủ.
Họ vỗ tay
hoan hô nồng
nhiệt lời
phát biểu
của ca sĩ
Chế Linh.
Tôi
bỏ dở bữa ăn
cuối tuần,
cùng vợ bước
ra khỏi nhà
hàng, ḷng
vừa đau, vửa
giận ḿnh
HÈN, không
có can đảm
bước lên sân
khấu cướp
micro để có
đôi lời với
người ca sĩ
này.
Bông dưng
phía sau tôi
có tiếng ồn
ào: Độ ba,
bốn thanh
niên vừa kéo
một người
bạn ra ngoài
cửa, vửa can
ngăn:
-Ông đừng
nóng, bây
giờ mà ông
lên lấy
micro, nóng
nẩy la lối
là phiền lắm
đó!
-Nhưng các
ông phải để
cho tôi nói
chứ! Nơi đây
là Cộng Đồng
Tỵ Nạn, cớ
sao lại nhập
các chiến sĩ
Việt Nam
Cộng Ḥa với
bọn bộ đội
Việt Cộng?
Lính VNCH
chiến đấu để
giành tự do
dân chủ đất
nước. C̣n
lính VC
chúng chỉ
chiến đấu
cho chủ
nghĩa cộng
sản.
Người bạn
trẻ nóng
tính cố gắng
dằng tay
những người
bạn can ḿnh
đễ hướng
miệng vào
cửa nhà hàng
trong cơn
giận dữ.
Tôi tưởng có
một ḿnh tôi
tôi bất b́nh,
không ngờ
lại có các
bạn trẻ cùng
chia xẻ nỗi
đau này. Tôi
tiến tới
nhóm bạn trẻ
này, ôn tồn
khuyên can:
-Bọn chúng
đông lắm,
các em nóng
nẩy sẽ sinh
chuyện lớn,
phiền lắm.
Sau một hồi
thảo luận,
nhóm bạn trẻ
này đồng ư
giải pháp
cùng trở lại
bàn ăn để
yêu cầu ban
tổ chức cho
lên sân khấu
phảt biểu
cảm tưởng về
lời nói của
ca sĩ Chế
Linh. Một
người trong
bọn nói với
tôi:
-Chú đừng về,
hăy theo tụi
cháu vô để
hỗ trợ tụi
cháu. Bảo
đảm với chú,
sẽ không có
chuyện ǵ
gây gỗ, đánh
nhau đâu.
Tôi cùng đám
bạn trẻ này
bước trở vào
nhà hàng.
Nhưng trong
khi chờ đợi,
vợ tôi, v́
lo cho tuổi
già sức yếu
của tôi, nên
đă kéo tôi
đi về, nên
tôi đă không
biết các bạn
trẻ của tôi
đă hành động
ra sao?
Hỡi ơi! Tên
lính già
khiếp nhược!
Thực đáng
phỉ nhổ!
Tôi xin lỗi
các bạn. Xin
cúi đầu tạ
lỗi!
Thưa quư bạn
và các bạn
trẻ ,
Bài viết này,
lại thêm một
lần nữa lấy
ẩn danh là
“Người lính
hèn”, với
mục đích tạ
lỗi cùng các
bạn, đă hèn
hạ chạy trốn
trong lúc
bầu máu nóng
của các bạn
đang cố
giành lại
danh dự cao
đẹp nhất cho
những người
lính năm xưa
, thới mà
các bạn c̣n
là những đứa
trẻ đùa giởn
trong sân
trường hoặc
là những
sinh viên
đang mài
đũng quần
trước ngưỡng
cửa đại học.
Và bài viết
nầy mong
rằng sẽ được
đưa lên báo
chí và
internet xin
lên tiếng
với cộng
đồng hải
ngoại như
lời trần
t́nh cùng ca
sĩ Chế Linh,
một trong
những “Tứ
Đại Danh Ca”
mà ông Nam
Lộc đă từng
coi trọng
trong những
show diễn âm
nhạc do ông
làm MC.
(Thực sự,
tôi đă đưa
tên và địa
chỉ cho ban
biên tập để
dễ bề đối
chiếu và
liên lạc).
Thưa quư bạn
đọc,
Thực ra, xưa
nay, tôi
chưa từng ái
mộ mà thậm
chí c̣n ghét
cay ghét
đắng tiếng
hát Chế Linh
mà trước đây,
ngày c̣n
trong lính,
chúng tôi
thường gọi
nháy đi là
“Lính Chê”.
Theo tôi,
những bài
hát do ông
sáng tác,
toàn là loại
nhạc “SẾN”
qua tiếng
hát của Chế
Linh nỉ non
ai oán dễ
đưa nguời
lính tác
chiến buồn
thảm, nhớ
nhà, buông
súng đầu
hàng giặc
hoặc đào ngũ.
Do đó, có
dạo Bộ Thông
Tin Chiêu
Hồi và Tổng
cục Chiến
Tranh Tâm Lư
đă ra lệnh
cấm tiếng
hát Chế Linh
trên các đài
truyền thanh,
truyền h́nh.
Sau những
năm tháng tù
đầy rồi vượt
thoát ra
được hải
ngoại, tôi
lại bắt gặp
được h́nh
ảnh Chế Linh
qua các
video, DVD
do các trung
tâm băng
nhạc phát
hành, vẫn
với các âm
điệu nhạc
“SẾN” nỉ
non, ai oán
của một kẻ
thất t́nh
hoặc anh
lính xa nhà
nhớ vợ con.
Nhưng tôi đă
thay đổi
phần nào
những điều
ḿnh không
thích năm
xưa: Phần v́
qua h́nh ảnh
những bộ đồ
lính trận
ông mặc
trong các
show diễn
rất chỉnh,
rất giống
những bộ
quân phục
chúng tôi đă
mặc ngày xưa,
và những bài
hát tôi đă
ghét cay
ghét đắng
ngày xưa bây
giờ lại giúp
tôi gợi nhớ
lại những
h́nh ảnh khó
phai mờ của
các chiến
hữu của tôi
ngày nào
nghêu ngao
trong các
“Đồn vắng
chiều xuân”.
Phải nói,
cung cách và
những lời
phát biều
của Chế Linh
trong các
show ca nhạc
đă quay
thành DVD
làm cho tôi
có phần nào
đă có chút
cảm t́nh với
anh.
Vừa qua,
trên báo chí
và internet
có những bài
viết chỉ
trích và chê
trách anh về
việc anh về
lại Việt Nam
xin phép
chính quyền
Cộng Sản cho
phép anh hát
lại. Thực sự,
điều này tôi
có đọc qua
và không mấy
quan tâm v́
cá nhân tôi
thông cảm
hoàn cảnh
sinh sống và
nghề nghiệp
của các ca
sĩ hải ngoại
khi về già:
Tiếng hát
của họ đă
hết thời,
quá nhàm
chán với
khán thính
giả hải
ngoại, lại
c̣n bị giới
trẻ đang lên
lấn áp dành
chỗ đứng.
Các show lưu
diễn chẳng
c̣n ai mời
mọc nữa, nên
đành về kiếm
sống trong
nước vậy! Kể
cả bọn linh
già chúng
tôi cũng có
người mỗi
năm ky cóp
ít tiền c̣m
pension và
nhục nhă đem
thân về quê
nhà mà quên
đi nỗi thù
vong quốc.
Nhưng
hôm nay, tôi
xin thưa với
anh Chế Linh,
cứ như tối
thứ Sáu vừa
qua, anh cứ
hát, cứ ca,
cứ thân t́nh
với khán
thính giả
trong giới
hạn của
người nghệ
sĩ với giới
mộ điệu,
đừng nói
những lời
nói có vẻ sỉ
nhục người
lính VNCH,
xếp họ ngang
hàng với bọn
Việt Cộng,
th́ mọi
người ra về
ḷng thơ
thới hân
hoan, vui
biết mấy
Thế mà anh
nỡ ḷng nào
đem những
bài hát ngày
xưa để tặng
cho các bộ
đội và lại
c̣n nói
“Lính nào
cũng giống
nhau”.
Giả
sử đây là
buổi diễn
trong nước,
anh có dám
tặng các bộ
đội bài hát
“Đêm buồn
tỉnh lẻ”
hoặc “Trên
bốn vùng
chiến thuật”
hay chăng?
Thưa anh Chế
Linh, anh
đang sống
trong một
đất nước tự
do dân chủ,
anh lại có
cơ hội đi
lưu diễn
khắp các nơi
và anh đă
lợi dụng cái
tự do này đễ
khuynh đảo
cả một trật
tự lương tâm
của con
người. Tôi
nghĩ, anh là
một nghệ sĩ
lớn, chắc
anh cần giữ
tiếng thơm
đời đời chứ
không cần
tiền đâu.
Tôi đề nghị,
nếu mai đây
có dịp gặp
lại các bộ
đội hào sảng
bao anh ăn
nhậu, biếu
xén tiền bạc,
anh cố học
thêm vài bài
hát như
“Tiếng chầy
trên sóc
Bombo” hoặc
“Cô gái tải
đạn” mà tặng
cho họ, th́
quư giá hơn
biết chừng
nào. Chẳng
ai dám chỉ
trích, làm
khó dễ anh
đâu. C̣n
những bài
hát ngày xưa,
hoặc do anh,
hoặc do các
nhạc sĩ khác
sáng tác, đó
là những tâm
tư, t́nh cảm
của các anh
dành cho các
anh em chiến
sĩ Việt Nam
Cộng Ḥa
chúng tôi,
xin anh giữ
lại như chút
ḷng tri ân
của chúng
tôi.
Thưa anh Chế
Linh,
Đau lắm, anh
ạ! Chúng tôi,
những người
lính thua
trận, sau
những năm
tháng tù đày
và nhục nhă
bị đối
phương tàn
nhẫn trả thù,
chúng tôi đă
mất tất cả.
Giờ đây
chúng tôi
đang cố gắng
chữa lại vết
thương ḷng
rướm máu,
chúng tôi
chỉ c̣n chút
quá khứ ôm
ấp để làm
niềm vui và
hănh diện
với con cháu
mai sau.
Xin anh,
hăy cho
chúng tôi
chỗ dứng
riêng với
các bộ đội
của anh.
Thưa các
bạn trẻ ở
nhà hàng Đại
Dương đêm
Thứ Sáu 01
05 2009 vừa
qua, tôi vẫn
c̣n nhớ
những gương
mặt quả cảm
của các bạn.
Hai đêm nay
tôi thao
thức nhớ lại
cơn giận dữ
của các bạn
v́ lời phát
biểu làm
nhục các
chiến sĩ
Việt Nam
Cộng Ḥa của
ca sĩ Chế
Linh, để
kính phục
tuổi trẻ của
các bạn.
Đáng lư ra,
tôi phải là
người cùng
các bạn tiến
lên sân khấu
để nói
chuyện phải
quấy với ông
bạn “Đại
Danh Ca” này,
rồi tới đâu
th́ tới.
Nhưng tôi đă
hèn hạ chuồn
sớm.
Một lần nữa,
xin các bạn
tha thứ cho
tên lính già
hèn mọn này.
Người
Lính Hèn
(Tên
thật
và
địa
chỉ
đă
được
gởi
cho
ṭa
báo
Việt
Luận
cùng
với
thư
này).
|