Giải Thưởng Việt Báo Họp Mặt Ra Mắt Sách Viết Về Nước Mỹ  

Việt Báo Thứ Hai, 9/3/2007

H́nh chụp chung của họp mặt giải thưởng Việt Báo gồm các em thiếu nhi giải “Bé Viết Văn Việt, các tác giả Viết Về Nước Mỹ.

 

Hàng trước, thấp: Các bà các cô các bé áo hồng là  thành viên tiếp tân và chương tŕnh. Bé Quốc Nam cầm cúp. Dan Vi áo đầm trắng. Nhă Ca áo nâu cạnh bé Ngân Hà, Vành khuyên, MC Kim Chi, Hằng. Góc phải áo xanh là bà Đỗ Huy Liệu vừa tới từ Việt Nam.

Hàng sau, trên cao từ trái: Chấn Lê, Phạm Quyến, bé Tường Vi, MC Hồng Vân, be Bảo Ngọc, Ḥa B́nh Lê, Kiều Chinh, Anne Khánh Vân (với bó hoa giải Chung Kết) Quyên Trần, Lệ, Thụy Nhă, Nguyễn Loan.

Tiếp theo, góc phải, là nhà văn Đặng Thơ Thơ, Trần Dạ Từ, nhà văn Đinh Từ Bích Thủy.

 

Từ trái: Phan Tấn Hải, Hoà B́nh Lê, Trần Dạ Từ, Nhă Ca và Kiều Chinh.

Ông Lê Q. Tuỳ, về từ Hoa Thịnh Đốn, đọc thư Thượng Nghị Sĩ Jim Webb chúc mừng Việt Báo và giải thưởng Viết Về Nước Mỹ.

Từ trái: nhà văn Nhă Ca, Anne Khánh Vân, và Phan Tấn Hải, chủ bút Việt Báo.

Tác giả thắng giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007: Anne Khánh Vân phát biểu sau khi nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2007 do người thắng giải năm trước là Nguyễn Duy An trao tặng. Sau khi trao  giải, Nguyễn Duy An, giải  Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ năm trước lui về phía sau làm chiếc bóng cho tác giả thắng giải 2007 phát biểu.  Sinh năm 1974, Anne Khánh Vân là người trẻ tuổi nhất trong số các tác giả thắng giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ. Tác giả là người đă đi du học tại Pháp rồi qua Mỹ làm việc trong một công ty quốc tế tại miền Đông

*

Thượng Nghị Sĩ Jim Webb Chúc Mừng

Họp Mặt giải thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ bẩy đă khai diễn tại nhà hàng Seafood World vào lúc 6 giờ chiều Chủ Nhật 26 tháng 8 năm 2007   với sự tham dự của  gần 500 quan  khách Việt Mỹ, trong số này có nhiều vị trưởng thượng trong giới văn hóa, giáo dục, truyền thông, và đặc biệt có sự hiện diện của nhiều vị dân cử. 

Đầy đủ diễn tiến buổi họp mặt sẽ được phổ biến bằng bản tin h́nh  ảnh. Sau đây là những nét chính phần Viết Về Nước Mỹ.

Họp mặt phát giải thưởng Việt Báo năm nay đồng thời cũng là dịp kỷ niệm 16 năm ra mắt của hệ thống Việt Báo.  Sau lời chào mừng quan khách, nữ diễn viên điện ảnh Kiều Chinh, người bạn từ những ngày đầu của Việt Báo, nhân dịp này đă kể lại kỷ niệm của 16 năm trước. “Thời ấy, Việt Báo không trụ sở, không số phone. Số báo ra mắt ngày Thứ Bẩy 3 tháng 9 năm 1992 làm trong một patio nhà người cháu,  nơi Trần Dạ Từ-Nhă Ca ở trọ khi vừa tới Mỹ. Tôi lo cho bạn, hỏi th́ anh Từ luôn nói "Không Có Sao." Thậm chí có lần c̣n trấn an là bà Nhă c̣n tới... 200 đô la lận. Một người bạn chung có mặt thời ấy là nhà văn Jim Webb nghe vậy, đă gọi Từ là "Ông Không Có Sao".

H́nh ảnh 16 năm trước: Ngày 28 tháng 1 năm 1992: Nhà văn Jim Webb giới thiệu Trần Dạ Từ đọc thơ tù “Ḥn Đá Làm Ra Lửa” -The Stone Thát Generates Fire -trong một sinh hoạt tại Quốc Hội Hoa Kỳ

 

Jim Web là nhà văn, nhà viết chuyện phim nổi tiếng, từng đảm nhiệm chức Thứ Trưởng Quốc Pḥng,  Bộ Trưởng Hải Quân Hoa Kỳ, và

 hiện là Thượng Nghị Sỹ Hoa Kỳ. Dù bận với công việc của Thượng Viện, người bạn nhà văn năm xưa đă yêu cầu một người bạn thân của ông là ông Lê Q. Tuỳ bay từ Washington D.C. mang về Thư Chúc Mừng Việt Báo.

 

“Anh Jim luôn nhớ các bạn  ở Việt Báo, nhớ những bữa ăn chung tại Little Saigon, anh cũng thường nhắc tới lần mời cô chú Từ, cô Kiều Chinh và nhà báo Lê Đ́nh Điểu lên  đọc thơ tù của Trần Dạ Từ tại đồi Capital.” Anh Tuỳ nói và đọc thư chúc mừng của Thượng nghị sĩ Jim Webb viết bằng Việt ngữ, nguyên văn như sau:’

August 24, 2007

 

Các bạn quư mến,

Sau nhiều năm tháng cố gắng, các bạn đă gay dựng được một cơ sở truyền thông bậc nhất. Chúng tôi từng luôn theo dơi những bước thành công ấy, từ tháng 11, năm 2000, "Viết Về Nước Mỹ" cho đến nay, những thành quả này là kết quả sự hợp tác và cộng năng phi thường của hệ thống Việt Báo.

Đặc biệt trong gia đ́nh Việt Báo, sự cộng năng đă bắt đầu từ Nhă Ca và Trần Dạ Từ, những hoạt động của các bạn phản ánh ḷng can đảm, quyết tâm để phục vụ cộng đồng mà chúng ta ai cũng phải ngưỡng mộ.

Văn pḥng Thượng Nghị Sĩ Jim Webb chúng tôi rất kính phục sự đóng góp mà quí bạn thực hiện được cho đất nước chúng ta. Hệ thống Việt Báo đă nâng đỡ và tạo cơ hội cho một con số đóng góp lớn lao của nhiều tác giả và tác phẩm. Chúng ta đều rất hănh diện v́ các bạn là một phần tử cuả Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Sincerely,

 

Jim Webb

United States Senator

 

 

Cùng với Thư gửi Việt Báo, Thượng nghị sĩ Webb cũng gửi một thư chúc mừng các tác giả Viết Về Nước Mỹ. Lá thư có đoạn viết:

“Các bạn đến từ khắp nơi trên nước Mỹ và đều nhận giải quán quân cấp quốc gia. Những cảm nhận và kinh nghiệm ấy, cùng với tài năng thiên phú, các bạn đă khai sáng niềm tin của chúng tôi. Phần thưởng các bạn đang nhận không chỉ là biểu hiện của thành quả và tự hào, mà là niềm hănh diện chung của cộng đồng được may mắn có các bạn đang cư ngụ.”

 

Viết Về Nước Mỹ: Cay Đắng Ngọt Bùi

 

Trưởng ban tuyển chọn Viết Về Nước Mỹ, nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa đă đặc biệt giới thiệu cuốn đầu tiên bộ sách quí b́a cứng:

Năm nay, giải Việt Về Nước Mỹ đặc biệt xuất bản một tuyển tập b́a cứng, có tựa đề là Cay Đắng Ngọt Bùi, để giới thiệu 70 tác giả đă có những đóng góp hay nhất trong suốt bảy năm qua.

"Viết Về Nước Mỹ: Cay đắng ngọt bùi" là cảm giác chung của chúng ta khi nhớ về hay viết về nước Mỹ. Tuyển tập đặc biệt này giới thiệu 10 tác giả người Việt sống trên thế giới viết về nước Mỹ, trong đó có những tác giả chúng ta đă vinh danh như Lê Khánh Thọ tại Pháp hay Ai Cơ Hoàng Thịnh tại Úc. Sau đó là 8  tác giả đang sống trong nước Việt Nam mà gửi bài ra tham dự cuộc thi viết này, như trường hợp của Chi Mai mà chúng ta vừa vinh danh. Kế tiếp là 52 tác giả người Việt ở Mỹ viết về nước Mỹ, trong số đó có các tác giả đă được vinh danh từ năm 2000 cho đến nay.   Tuyển tập 640 trang này sẽ được phổ biến rộng răi ở mọi nơi: Sách quí, 640 trang, b́a cứng, đóng chỉ bền chắc chứ không phải đóng bằng keo dán, giá phổ biến chỉ có 25 mỹ kim.”

 

Ngoài ra, cũng xin đừng quên,  trong buổi họp mặt hôm nay, như mọi năm, chúng ta vẫn có thêm tuyển tập Viết Về Nước Mỹ cuốn thứ bẩy, gồm 71 tác giả tiêu biểu của năm  2007.

 

Lễ phát giải

Chương tŕnh phát giải thưởng được bắt đầu bằng phần  trao tặng 12 giải đặc biệt , gồm các tác giả:

 

1. Trần Xuân Nghĩa, bài “Mr. A+”.

2. Đỗ Thị Bích Du, bài “Một Gia Đ́nh  H.O., Cả Nhà Đi Học.”

3. Tác giả Chung Mốc, bài “Gả Con Cho Mỹ.”

4. Nguyên Phương, bài “Lời Cám Ơn của Mẹ Tôi.”

5. Duy Tâm, bài “Góc Vườn”.

6. Lê Đ́nh Phương, bài “Tâm thức Việt Trên Đất Mỹ.”

7. Quang Tuyến, bài “Giấc Mơ Mỹ Quốc.”

8. Trần Đông Thành, bài “Từ Vùng Kinh Tế Mới Tới Nước Mỹ.” 

9. Phila To, bài viết “Con Ơi, Bây Giờ Con Ở Đâu?”

10. Lưu Ngọc Minh, bài viết “Một Trời Để Mộng.”

11. Vơ Thị Điềm Đạm, bài viết “Bước Chân Lăng Tử.”

12. Phạm minh Châu, bài viết “Cây Đa.”

MC Hồng Vân giới thiệu: Nghị viên Andy Quach chào mừng các tác giả giải danh dự: Đỗ Thị Bích Du, cụ bà Đỗ Thị Bông, Quỳnh Nguyễn, Chu Mai, Trần Thiên Thịnh và Phương Lan

 

Tiếp theo là phần trao tặng 7 giải danh dự.

 

Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007 gồm  các tác giả: 

 

1. Phương Lan, bài “DDi Hoang.”

Tác giả là một dược sĩ, cư dân Chino Hills, California.  Bà có 3 tác phẩm đă xuất bản: "Tiếng Dương Cầm," truyện dài; "Anh Mới Biết Yêu Lần Đầu", tập truyện; "C̣n Chờ Một Kiếp Sau", tập truyện.

 

2. Ai Cơ Hoàng Thịnh, với các bài “Nhật Kư Cô Giáo Lớp Việt ngữ”; “Phần Thưởng Vô Giá”.

Tác giả là một nhà giáo tại tiểu bang Victoria, Úc, và là người đă vận động đưa được tiếng Việt vào chính khoá và chương tŕnh thi Tú Tài Úc, từ 1983 tới nay; Bà đă được Úc vinh danh Citizen of the Year 1994 (Thành phố Footscray) & Teacher of the Year 1997 (Tiểu bang Victoria).

 

3. Chu-Mai, Thượng Châu, với bài “30 Năm Đóng Tàu Chiến My.”

Tác giả là cư dân San Diego. Trước 1975,  ông là sĩ quan VNCH, phóng viên Đài THVN9 đồng thời là kư-gỉa các nhật báo Ḥa-B́nh, Xây Dựng, Tự Do... Tới Mỹ sau 30 tháng 4 năm 75, ông hiện là một cấp chỉ huy nhiều chuyên viên  trong ngành đóng tàu Hoa Kỳ, thuộc hăng Nassco, General Dynamics tại San Diego, Ca, USA. 

 

4. Nguyên Quỳnh, bài “Chân Ướt, Chân Ráo”.

Tác giả viết trong thư đề ngày 20-9-06 "Tôi là Nguyên Quỳnh, mẹ của cháu Trân Nguyên, đă nhiều lần tham gia Việt Báo. Riêng tôi, đây là lần đầu tiên." Trân Nguyên là tác giả đă nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2006. Và đây là chuyện Mẹ và Con 20 Năm tại Mỹ.

 

5. Đỗ Thị Bông, bài “Thăm xứ đạo Amish.

 Tác giả đă 81 tuổi, hiện là bà cố của 20 cháu chắt nội ngoại.  Sanh năm 1926 tại Cần Thơ, chồng chết năm Mậu Thân 1968, bà ở vậy nuôi đàn con, qua Mỹ cuối tháng Tư năm 1975. Bài viết kể chuyện cả nhà đi thăm người bảo trợ tại vùng núi cao của những người "tu" đạo Amish, nơi vừa bị một kẻ cuồng sát xông vô trường học hạ sát 5 học sinh vô tội.

 

6. Phan, bài “Ba Mùa Cỏ”.

Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đă góp nhiều bài  viết về nước Mỹ đặc biệt.  “Ba Mùa Cỏ” là một chuyện t́nh, theo tác giả, đă làm ông thay đổi định kiến về hôn nhân dị chủng.

 

7. Trần Thiên Thịnh, bài “Viết Gửi Theo Ba Tôi”; “Phước Lai Con Bà Phước.”

Tác giả vượt biển đến được trại Pulau Bidong, Mă Lai. Sau 7 năm vất vưởng, ông bị cưỡng bách hồi hương. Thêm 3 năm tuyệt vọng ở Việt Nam, ông được tái phỏng vấn và tới Mỹ khi đă 30 tuổi.

 

Vinh danh các tác giả

Sang phần các giải thưởng chính,  nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa, trưởng ban tuyển chọn Viết Về Nước Mỹ năm nay đă đặc biệt giới thiệu một giải thưởng mới là giải Việt Bút. “Dây là giải dành cho các tác giả đă trúng giải mà vẫn viết, và viết c̣n hay hơn những tác phẩm đă được trúng giải của ḿnh.” Tác giả trúng giải Việt Bút năm  đầu tiên, là cô Lê Tường Vi, một kỹ sư tại San Diego.”

 

Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Dạ Từ giới thiệu hai nhà văn của thế hệ trưởng thành sau 1975 đứng bên nhau: Lê Tường Vi nhận giải Việt Bút từ Đặng Thơ Thơ.

Tiếp theo, hai giải vinh danh tác phẩm năm nay được dành cho hai bài rất cảm động về hai chuyện xảy ra cách nhau ba chục năm:

 

-  Bài thứ nhất là "30 tháng Tư 1975: Tôi ở lại Sứ quán Mỹ" của tác giả Quân Nguyễn, hiện cư ngụ tại Anaheim của Quận Cam, kể lại thảm kịch tỵ nạn hụt trong

Tác giả Nguyễn Thượng Chánh phát biểu.

 khuôn viên ṭa đại sứ Hoa Kỳ vào ngày đen tối ấy. Ông viết bài này để tặng hương hồn Đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin, người đă cố tŕ hoăn việc triệt thoái để cứu thêm người Việt, dù trong số người được cứu năm ấy không có tác giả..

 

- Thứ nh́ là bài "Tạ ơn Bệnh viện Mỹ, nước Mỹ" của tác giả Chi Mai, một phụ nữ thuộc sắc tộc Chăm đang ở Việt Nam th́ được

Từ trái, Trần Dạ Từ – Nguyễn Xuân Nghĩa, các tác giả Trương Ngọc Bảo Xuân, Quân Nguyễn; Chi Mai, Bồ Tùng Ma và Phạm Quyến.

một bệnh viện California can thiệp cho được sang Mỹ gặp người em là bệnh nhân bị ung thư máu trong bệnh viện. Cả hai truyện đều toát lên cái ḷng tử tế của con người ta trong những cảnh ngộ bị đát.

Tác giả Trần Nguyên Đán phát biểu.

Hàng sau từ trái: Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Dạ Từ, Nguyễn Thượng Chánh và Sapy Nguyễn Văn Hưởng, tác giả thắng giải Chung Kết 2004.

Tiếp đến là hai giải vinh danh tác giả trong năm:

 

Tác giả Nguyễn Thượng Chánh, nguyên Giáo sư  Đại học Cần Thơ và nay đang là Bác sĩ Thú Y tại Canada, với bài viết “Ba Lần Vượt Biển”. Đây là bài viết mở đầu cho bộ sách quí Viết Về Nước Mỹ: Cay Đắng Ngọt Bùi.”

 

- Tác giả thứ hai được vinh danh là ông Trần Nguyên Đán, bút hiệu của một khuôn mặt quen biết trong cộng đồng người Việt ở Maryland và Virginia. Với bút pháp của một nhà văn chuyên nghiệp, tác giả mạnh dạn đi sâu vào những đề tài tế nhị nhất của tâm lư và đời sống chúng ta.

 

Giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm: Anne Khánh Vân

Từ trái: Trần Dạ Từ, Nguyễn Duy An, Phan Tấn Hải, Khánh Vân và song thân, ông bà Đỗ Huy Liệu, vừa từ Saigon tới Little Saigon.

Phần quan trọng nhất của lễ trao giải, nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa đă  đặc biệt nói về “một  tác giả rất trẻ: Anne Khánh Vân, sinh năm 1974. Đây là cây bút được nhiều người đọc nhất của mục Viết Về Nước Mỹ trên Việt Báo Online, với hơn 200 ngàn lượt người đọc tất cả. Tác giả là người đă đi du học tại Pháp rồi qua Mỹ làm việc trong một công ty quốc tế tại miền Đông và không quên được một giấc mơ của ba thế hệ trong gia đ́nh, trải qua nhiều thập niên, là được đặt chân lên nước Mỹ. 

 

Chúc mừng Anne Khánh Vân và ba má đoàn tụ trên đất Mỹ:

Chuyện ly kỳ và cảm động nhất là bài viết của tác giả đă góp phần biến giấc mơ ấy thành sự thật. “ Duyên nợ với nước My”  là bài viết về một gia đ́nh từng được người Mỹ nhận làm con nuôi từ thời xưa - thời ông bà nội của tác giả - mà trải qua ngần ấy thăng trầm và cơ hội vẫn cứ hụt măi cái hẹn với Hoa Kỳ. Trong tháng trước, khi được thông báo rằng ḿnh đă được tuyển là một trong 12 người được vinh danh hôm nay, tác giả bèn lập tức vận động khắp mọi nơi để cha mẹ hiện c̣n sống tại Việt Nam được cơ hội qua Mỹ tham dự lễ trao giải này. Vậy là “Trong câu chuyện lại có câu chuyện khác và trong giải thưởng lại có một giải thưởng khác là sự đoàn tụ của một gia đ́nh trên đất Mỹ.”

 

Nhịp Cầu Văn Hóa Viết Về Nước Mỹ

 

Duy An-KhanhVan và Phan Tấn Hải.

 

Theo lệ làng Giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ, tác giả Nguyễn Duy An của năm trước 2006 đă lănh phần trao giải năm nay cho Anne Khánh Vân.

Sau đây là nguyên văn bài phát biểu cảm tưởng của Nguyễn Duy An nhân dịp Lễ Phát Giải Thưởng Việt Báo 2007:

“ Kính thưa quư vị trưởng thượng, quư vị quan khách, quư anh chị em trong gia đ́nh Việt Báo, đặc biệt là các em Bé Viết Văn Việt và các tác giả tham gia chương tŕnh Viết Về Nước Mỹ:

 

Thật là một vinh dự lớn lao cho tôi khi được Việt Báo mời đến tham dự Lễ Phát Giải Thưởng, ra mắt sách Viết Về Nước Mỹ và Bé Viết Văn Việt năm nay, để cùng chung vui với các tác giả trúng giải và chia sẻ một vài tâm t́nh, cảm nghĩ của riêng tôi về chương tŕnh Viết Về Nước Mỹ như một Nhịp Cầu Văn Hóa.

Kính thưa quư vị:

Theo thiển ư của tôi, Viết Về Nước Mỹ chính là một chiếc cầu văn hóa 2 vài 4 nhịp mà tất cả chúng ta đang chung tay góp sức xây dựng.

Nhịp thứ nhất của chiếc cầu Viết Về Nước Mỹ đă liên kết những người Việt bỏ nước ra đi với những kinh nghiệm thương đau, những gian khổ của thuở ban đầu cũng như những thành công nhờ sự cần cù chịu khó của người Việt tỵ nạn trên những vùng đất lạ.

Tiếp đến, nhịp thứ hai trong vài thứ nhất của chiếc cầu Viết Về Nước Mỹ đang nối liền hai, ba thế hệ của những gia đ́nh người Việt ở Hải Ngoại để giúp cho đám con cháu, là những người được sinh ra và lớn lên tại những quốc gia không phải là Việt Nam biết đường mà t́m về với cội nguồn, với những truyền thống tốt đẹp của nền văn hóa Việt Nam...

Và rồi chúng ta cũng đă bắt đầu xây vài thứ hai của chiếc cầu Viết Về Nước Mỹ với nhịp thứ 3 như một cánh tay nối dài, vươn xa và dăi bày cho cả thế giới biết chuyện của những người Việt xa quê hương để các dân tộc khác cảm nhận được lư do tại sao chúng ta luôn luôn tự hào ḿnh là người Việt Nam.

Cuối cùng, chúng ta cũng đang xây thêm một nhịp cầu thứ 4 để nối kết những cộng đồng người Việt ở rải rác khắp nơi trên thế giới với toàn thể dân tộc Việt Nam đang sống trên giải đất cong cong h́nh chữ S ở bên kia bờ biển Thái B́nh Dương...

Tôi xin mạo muội mượn hai câu kết trong bài hát Chuyện Một Chiếc Cầu Đă Gẫy của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng để diễn tả nhịp thứ tư của chiếc cầu VVNM, v́ hai câu kết của bài hát này thường để lại trong ḷng người nghe những cảm xúc u uẩn, buồn thương và tiếc nuối...

V́ sao không thương mến nhau làm lỡ nhịp cầu?

Mối thù chờ sang ngày nào nối lại nhịp cầu rửa hờn cho nhau!

Ước mong rằng chiếc cầu văn hóa 2 vài 4 nhịp Viết Về Nước Mỹ của chúng ta sẽ không bao giờ bị gẫy nhịp như chuyện đă xẩy ra trên cầu Tràng Tiền gần 40 năm về trước.

Thêm vào đó, với nhiệt tâm của bao nhiêu tác giả và độc giả khắp nơi trên thế giới, tôi tin chắc rằng những nhịp cầu Viết Về Nước Mỹ sẽ càng ngày càng vươn xa hơn để liên kết những thế hệ người Việt xa quê hương trong t́nh đoàn kết yêu thương, để diễn giải cho toàn thể nhân loại thấu hiểu cái giá trị đích thực của những thành công cũng như thất bại và ư chí quật cường của người Việt Nam trên xứ lạ quê người, và rồi chúng ta sẽ cùng nhau "chờ tới một ngày nối lại nhịp cầu rửa hờn cho nhau" với gần một trăm triệu đồng bào thân thương đang sống trên vùng đất Mẹ Việt Nam... v́ tất cả chúng ta, cho dẫu có phiêu bạt đến phương trời nào cũng vẫn mang trong ḿnh gịng giống máu đỏ da vàng, cũng vẫn là Con Rồng Cháu Tiên, cùng chung một cội nguồn và là anh chị em với nhau theo truyền thuyết một mẹ trăm con... Và ngày đó, chúng ta sẽ cùng với toàn thể dân tộc Việt Nam ở khắp nơi trên quả địa cầu này mừng lễ khánh thành chiếc cầu văn hóa 2 vài 4 nhịp Viết Về Nước Mỹ.

Xin cám ơn quư vị.”

*

Chi tiết về giải chung kết, xin xem thêm bài “Ước Mơ Đă Tới” do Phụng Linh kể, và đặc biệt bài viết về nước Mỹ mới nhất của tác giả Anne Khánh Vân: “Xin Nhận Dùm Nụ Cười.”

 


Ba Thế Hệ, 50 Năm Cay Đắng. Chớp Mắt 2 Tuần Lễ, Đoàn Tụ  

Việt Báo Thứ Hai, 9/3/2007

ƯỚC MƠ  ĐĂ TỚI…

Nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa, trưởng ban tuyển chọn Viết Về Nước Mỹ, giới thiệu giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2007, Anne Khánh Vân với bài viết “Duyên Nợ với Nước Mỹ”: Trong câu chuyện này có thêm câu chuyện khác và trong  giải thưởng này có thêm giải thưởng khác.” Giấc mơ nước Mỹ lỡ dở hơn  50 năm của 3 thế hệ được hoàn tất chỉ trong 2 tuần lễ.

H́nh: Đoàn tụ trên đất Mỹ, Khánh Vân và ba má là ông bà Đỗ Huy Liệu thăm trụ sở Việt Báo đúng lúc khai mạc pḥng triển lăm hội họa Thiếu Nhi và cùng dự họp mặt  Viết Về Nước Mỹ 26-8-2007.

*

Một ước mơ thôi đă nung nấu cả ba thế hệ. Bà nội mất đột ngột tại pḥng cấp hộ chiếu ở Sài G̣n năm 1989, họ nghẹn ngào nuối tiếc nh́n ước mơ trôi tuột đi. Thế hệ thứ ba - Anne Khánh Vân trầy trật lắm mới rời được Việt Nam sang Pháp du học. Sau khi tốt nghiệp, thành côn dân rồi thành công chức Pháp, cuối cùng Khánh Vân cũng  đă với được ước mơ, tới đất Mỹ năm 2002.

Vào những ngày cuối tháng Tám 2007, thế hệ thứ hai - ông Đỗ Huy Liệu và bà Nguyễn Thị Huỳnh, ba mẹ của Khánh Vân cũng đă đạt được ước mơ, giấc mộng mà họ từng khao khát.

* Những Đoạn Đường Gian Nan

Ba của Khánh Vân kể lại, Mỹ quốc là mỹ từ mà ông mơ tưởng từ lúc mới lên 6 tuổi, sẽ được đặt chân tới. Những năm đầu thập niên 1960, gia đ́nh ông ở Cống Bà Xếp, quận 3, Sài G̣n. Nhà nghèo, không nuôi nổi 5 con nhỏ khi chồng bạo bệnh mất sớm, bà mẹ thân sinh ông nghe người hàng xóm hướng dẫn, gửi tấm ảnh chụp đàn con nhỏ dại gồm 2 trai, 3 gái cho Hội Cha Mẹ Nuôi Quốc Tế để xin được giúp đỡ. Không ngờ, chỉ có cậu bé 6 tuổi Đỗ Huy Liệu lọt vào mắt xanh của hai ông bà người    Mỹ.

Ông Liệu vẫn c̣n nhớ h́nh ảnh của bà mẹ nuôi từ Virginia bay sang Sài G̣n gặp ông lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất. Người phụ nữ có vóc dáng mập mạp và khuôn mặt phúc hậu, vuốt tóc ông, dặn ông rán học giỏi. Mỗi lần nhận được giấy khen, ông gửi cho Hội Cha Mẹ Nuôi để nhờ chuyển tới cha mẹ nuôi. Bà liền gửi tiền, quà…về cho chú bé Liệu. Ông Liệu nhớ như in, đó là những thùng quà đựng đầy sách, tập vở, bút viết…ddắt tiền mà những cậu bé nghèo như ông không bao giờ mơ tới nổi. Ông vẫn c̣n xúc động khi nói về người mẹ nuôi ở Mỹ: "Nếu không nhờ sự giúp đỡ của ông bà ấy, chắc tôi đă thất học rồi… Lúc đó trong đầu tôi luôn nghĩ, tại sao người Mỹ ấy tốt với ḿnh quá. Tôi nuôi hy vọng sẽ được tới Mỹ để thăm và đền ơn ông bà, bất chấp nước Mỹ xa xôi tới đâu…"

Thế nhưng hơn 50 năm trôi qua, giờ đây ông Liệu ngậm ngùi nh́n lại, con đường tới nước Mỹ quả là gian nan. Ông cũng hiểu rằng, có không ít người đánh đổi cả sinh mạng cũng không đạt được ước mơ. C̣n ông, ít nhất 5 lần, ước mơ ấy trôi tuột khỏi tầm tay. Có lúc ông cầm chắc tới 99,99%, vậy mà rồi giấc mơ cũng hóa thành tro bụi.

Ông kể: "Lần đầu tiên vào năm 1975, khi ấy tôi là lính Không Quân, không nỡ ra đi một ḿnh mà bỏ lại gia đ́nh…. Và lần cuối cùng vào năm 1989, đó là cơ hội lớn được tới Mỹ nhờ chị tôi bảo lănh mẹ và gia đ́nh tôi. Chúng tôi làm thủ tục, chỉ c̣n chờ lấy hộ chiếu để lên máy bay. Nhưng má tôi chết đột ngột tại pḥng chờ đợi nhận hộ chiếu, có lẽ v́ quá xúc động. Bà mất đi trong nỗi tiếc nuối: không được tới nước Mỹ dù chỉ một ngày. C̣n chúng tôi th́ cảm thấy mất mát quá lớn lao: vừa mất mẹ, vừa hụt hẫng v́ ước mơ xa dần. Tôi ngậm ngùi khi nghĩ tới đời người: tuổi đời càng cao, mơ ước tuổi xuân cũng xa dần, đôi chân ḿnh ngày thêm nặng nề, sẽ không đi tới đâu được nữa."

  Cả ông lẫn bà đều không ngờ, thật bất ngờ khi Khánh Vân đoạt được giải thưởng lớn cuộc thi Viết Về Nước Mỹ 2007 của Việt Báo. Ông bà nhận được thư mời sang Mỹ tham dự buổi phát giải ngày 26-8-2007, cùng với tất cả những giấy tờ bảo lănh, can thiệp của thượng nghị sĩ Jim Webb, của dân biểu liên bang Loretta Sanchez, cấp tập thực hiện trong ṿng 12 ngày. Tưởng rằng thêm một lần nữa ước mơ lại không thành, nhưng kết quả nhanh hơn sức tưởng tượng: ông  bà cùng được cấp visa một lượt, rộn ră niềm vui trong khi hàng trăm người rời khỏi lănh sự quán Hoa Kỳ ở Sài G̣n với vẻ thất vọng. Hầu như cứ 10 người th́ có tới 9 người bị bác.

* Nước Mỹ: Như Mơ!

Khi đặt chân tới phi trường Los Angeles, nh́n hàng vạn ánh đèn lấp lánh, ông bà cứ tưởng ḿnh đang ở chốn thiên đường nào. Họ không tin vào mắt ḿnh. Họ ngẩn ngơ trôi theo ḍng người, bị lớp đàng sau đẩy đi về phía trước. Bối rối khi người thân chưa tới đón kịp, bà viết hàng chữ xin nhờ điện thoại để gọi phone. Một người Mỹ lập tức ch́a điện thoại di động ra. Gọi xong, bà đưa tiền trả th́ người ấy lắc đầu. Bà ngẩn ngơ:… th́ ra người Mỹ là vậy.

Tới thương xá Phước Lộc Thọ, nhận ra một cộng đồng người Việt đông đúc, đọc báo Việt, nói tiếng Việt, bà thở phào nhẹ nhơm: th́ ra họ chưa mất gốc, cũng không bị đồng hóa.

Đi thăm Hollywood, chụp ảnh với người giả dạng tài tử Charlot, đặt chân lên ngôi sao trên lề đường mang tên Michael Jackson, nh́n đường sá Mỹ thẳng tắp, người đi bộ tuân thủ luật lệ giao thông nghiêm ngặt, cả ông lẫn bà đều cảm nhận được rằng Việt Nam c̣n quá kém cỏi, nhỏ bé, c̣n quá nhiều điều để học. Trong bài thơ đầy xúc động bà Đỗ đă làm khi mới tới Mỹ có câu “Thực rồi mà vẫn tưởng như mơ.”

  Trưa Thứ Bẩy 26-8, ông bà Đỗ đă cùng trưởng nữ  Khánh Vân tới thăm Việt Báo, tham dự pḥng tranh thiếu nhi.

  Chúng tôi c̣n gặp lại nhau ở nhà hàng Seafood World, nơi tưng bừng diễn ra buổi phát giải cuộc thi Viết Về Nước Mỹ tối 26-8. Tôi chụp ảnh và bắt gặp những ánh mắt mừng mừng, tủi tủi của ông bà Đỗ Huy Liệu - Nguyễn Thị Huỳnh và cô con gái yêu, Anne Khánh Vân. Khó mà diễn tả nỗi niềm hạnh phúc của họ, nhưng nh́n những nụ cười, nh́n ánh mắt của ông bà, ai cũng có thể hiểu được họ đang vui, nỗi vui mà hơn 50 năm, bây giờ mới có được.

PHỤNG LINH