Thiên Hùng
... Tôi đến Trại Hàm
Tân Z30C th́ trời đă xế trưa, các người trong trại đă đi lao
động ngoài đồng ... Sau đó bọn CA trại đă phân tán chúng tôi
về các đội (bọn chúng gọi là biên chế) để đi lao động ...
Tôi và 2 bác người Hoa, cũng bị bắt v́ tội giàu, về đội 21
trồng rau xanh ... tên CA trực trại đă giao chúng tôi cho
bọn Thường Trực Thi Đua -bọn nầy cũng là tù nhưng được bọn
CA trại tín nhiệm - đưa về khu nhà ở của đội 21 ... Vừa lo
sắp xếp lại chỗ nằm, tôi tự nghĩ số phận của 1 người quả
nhiên đă được an bài ... nếu số ḿnh phải ở tù th́ chạy đâu
cho khỏi ... nhưng tôi chỉ thắc mắc là từ khi tôi bị bắt đến
giờ, chưa lần nào mơ thấy được Hoàng A . ... dù rằng tối nào
trước khi ngủ tôi đều tập trung tư tưởng nghĩ đến nàng ...
Tôi ra giếng tắm xong vừa vào chổ nằm th́ bác người Hoa ở
bên dưới ló đầu lên ...( nhà giam nầy được đóng thành 2 tầng
sạp, người lớn tuổi ở tầng dưới, nhỏ tầng trên, hai tầng
cách nhau khoảng 1 mét rưởi) .
-Cậu tên Toàn phải không ... xuống đây uống trà chơi ...
-Dạ ... c̣n bác là Bác Tùng ... hồi nảy cháu có nghe tụi nó
kêu tên lúc điểm danh . Tôi vừa cười vừa trèo xuống ...
Tôi chỉ mới biết hai bác Tùng và Cán lúc sáng nầy khi lên xe,
v́ bọn CA áp giải lúc nào cũng ở bên cạnh nên chúng tôi
không nói được chuyện ǵ, giờ đây th́ thoải mái ... Bác Tùng
chỉ tay vào Bác Cán nói với tôi:
-Cậu Tùng chắc chưa biết anh Cán ... nhưng anh Cán th́ nghe
tiếng Cậu ở Phan Đăng Lưu v́ ... thôi anh Cán thắc mắc ǵ
th́ hỏi Cậu ấy đi ...
Tôi nh́n bác Cán, người dong dỏng cao, đeo kiến cận, mà
thoạt nh́n có thể đoán bác là người trí thức ...
-Bác muốn hỏi ǵ cháu ... tôi nh́n Bác Cán ...
-Cậu thực sự đă ở trong chuồng cọp Phan Đăng Lưu hơn tuần lễ
à ... Bác Cán hỏi tôi ...
-Dạ .
-Cậu có bị ǵ không ?
-Trời ơi, cháu bị hồn ma lăo Phón nhát cháu gần đứng tim
chết giấc luôn đó chứ ...
-Vậy sao Cậu ở trong đó hơn tuần lễ được ?
-Cháu cũng hỏng biết tại sao, khi cháu tỉnh lại th́ từ đó về
sau không c̣n thấy hồn ma của lăo nữa ...
-Tôi là hiệu trưởng một trường học của người Hoa trong Chợ
Lớn, họ muốn chiếm lấy trường nên bắt tôi, vừa vô tụi nó
cũng nhốt tôi trong đó, tôi sợ đến chết đi sống lại nhiều
lần, hôm sau tụi nó nói ǵ tôi cũng chịu ... tụi nó mới đem
tôi nhốt ở căn pḥng cách đó 3 căn ...
Uống một hớp trà, bác
Cán tiếp ...
-Không ngờ căn pḥng nầy cũng có ma nữa ...
-Ma ... tôi kêu lên ...
Nhưng
Bác Cán lại mĩm cười:
-Ừ, nhưng con ma nầy là phụ nữ, đẹp lắm ...
Rồi Bác hỏi tôi:
-Cậu bị tụi nó nhốt trong chuồng cọp ngày nào Cậu c̣n nhớ
không ?
-Dạ đêm mùng 6 rạng mùng 7 Tết ... tụi nó nói cháu làm liên
lạc cho tổ chức Phục Quốc, muốn cháu khai nên nhốt cháu vô
đó ...
-Đúng rồi, ngay đêm đó v́ ráng ăn hết miếng bánh chưng của
người nhà gởi vô nên bị nặng bụng ngủ không được ... trằn
trọc quá nữa đêm th́ tôi căm thấy có một luồng hơi lạnh tràn
ngập căn pḥng ... Luồng hơi lạnh nầy giống y như lúc hồn ma
lăo Phón hiện lên nhát tôi ... Sợ quá nên tôi co người lại
th́ tôi thấy chiếc đầu của một cô gái đang xuyên qua cữa
nh́n vào trong pḥng ... rồi tới nữa thân trên với hai tay
c̣n hai chân của cô h́nh như đang đứng bên ngoài ... Cô như
kiếm ai v́ tôi thấy sau khi nh́n chung quanh, cô lắc đầu ...
rồi biến mất ...
-Cô ấy mặc áo coat xanh phải không Bác ... Tôi chận lời Bác
Cán ...
-Đúng rồi, ủa mà sao cậu biết , cô ấy có hiện lên bên pḥng
cậu nữa à ...
-Dạ không ...
Rồi tôi nói đại cho bác Cán không nghi ngờ ... Cháu nghe
người ta nói thôi ...
-Ừ, nhưng điều làm tôi nghĩ không ra là sau đó không bao lâu,
cô gái ma ấy lại hiện ra rất rỏ ràng đi ngang qua pḥng của
tôi và theo sau cô là hồn ma của lăo Phón ...
-Lúc cô gái ma hiện ra bác thấy có ǵ lạ trong pḥng của bác
không ?... ư tôi muốn hỏi bác có ngữi thấy mùi thơm không,
nhưng tôi không dám nói trắng ra ...
-Tôi sợ gần muốn chết nên mắt nhắm mắt mở ... chỉ cảm thấy
hơi lạnh thôi ...
-Hèn chi đêm đó sau khi cháu tỉnh lại th́ không thấy hồn ma
của lăo Phón ... nếu đúng như bác nói th́ chắc cô gái ma đă
dẩn lăo đi rồi ... À, à chắc cũng là cổ ...
-Cậu muốn nói ǵ ? bác Tùng chợt xen vào ... mà trên mặt bác
c̣n lộ rỏ vẻ kích động ...
-Cháu muốn nói đến những tên CA đánh cháu ... tự nhiên cả 3
thằng đều bị Tào Tháo rượt khi buộc cháu kư tên làm những
việc mà ḿnh không hề làm hi hi hi ....
Tôi cười lớn dù không biết những điều ḿnh nghĩ là đúng hay
sai, nhưng tôi biết chắc một điều là Hoàng A . quả có giúp
tôi như lời cô đă hứa ... nhưng tại sao cô lại không gặp tôi
chứ ...
Ḍng cảm nghĩ của tôi
bị đứt ngang khi bên ngoài các đội lao động đă về ... Tôi và
hai bác Tùng, Cán vừa đứng lên th́ họ đă ùa vào pḥng ...
Tôi gặp lại Khang và Tư là dân Phục Quốc thứ thiệt từ PĐL
lên đây tuần trước ...
-Anh Toàn vô đội 21 hả ... may quá ... Tư la lớn ... tụi
ḿnh lại được ở chung ... khoái quá ...
-Đội ḿnh đi làm cũng nhàn ... Khang xen vô ... Chú Hải đội
trưởng dể chịu lắm, ổng là Thiếu Tá Dù đó nha ... lại đây
tŕnh diện ổng đi ...
Khang và Tư kéo tôi lại tŕnh diện chú Hải đội trưởng ...
một người đàn ông trung niên, để râu mép thật ngầu ...
-Chú Hải, anh Toàn là bạn của tụi con ở PĐL đó chú ...
-Ừ, Toàn ... chú vổ vai tôi ... tao có nghe hai thằng kia
nói về chú mầy rồi ... có ǵ không biết hỏi tụi nó nha ...
thôi lo cơm nước đi, chuyện ǵ tối ḿnh nói ...
... Phải nói là chế độ Cộng Sản Việt Nam không phải lo lắng
chút nào trong việc ăn ở của những người bị họ bắt nhốt ...
v́ chổ giam th́ do người bị giam tự cất, ăn uống th́ do gia
đ́nh người bị giam thăm nuôi hay tự đi cải thiện -tiếng bọn
VC dùng để chỉ tự đi kiếm ăn thêm như câu cá trồng rau,bí
bầu ...vv...- và bửa cơm tối nay Khang và Tư đă đăi tôi cá
chạch nướng (do Khang câu dưới suối ... ḍng suối chảy ngang
trại Hàm Tân rất nhiều cá chạch lấu, có con dài gần 1/2 mét)
dầm nước mắm ớt chấm rau lang luộc ... và đây là bửa ăn
thịnh soạn nhất của tôi từ ngày bước vào cái địa ngục trần
gian nầy ...
-Ngày mai đi làm để em xin chú Hải cho anh Toàn đi chặt củi
về nấu bếp cải thiện cho đội nha ... Khang nói với tôi ...
Tư nh́n Khang ...
-Anh Toàn là người mới vào đội ... thằng Quản Giáo sức mấy
mà chịu cho ảnh đi chặt củi chứ ...
-Mầy ngu quá ... người mới nó cho đi mới không sợ chứ ...
Khang gắt ...Người cũ quen đường nó hổng sợ trốn hơn người
mới à ...
Tôi nh́n hai đứa nó lo cho ḿnh mà cảm động ... v́ tôi quen
chúng nó cũng có bao lâu đâu, nhưng chúng thích tôi chỉ v́
tôi là người dám đánh nhau với hồn ma lăo Phón (chúng nghĩ
thế) ... nhưng tôi chưa kịp nói ǵ với chúng th́ đă có tiếng
của chú Hải ...
-Anh em tối nay viết thơ tháng nầy về cho gia đ́nh nha, mai
sáng nộp để tôi đưa cho Cán Bộ Quản Giáo duyệt ... ai không
viết cũng phải ghi giấy cho biết lư do ... và cũng nhân đây
tôi báo cho anh em biết đội chúng ta có thêm 3 người mới là
hai bác Tùng, Cán và em Toàn ... tôi hy vọng chúng ta sẽ
giúp đở nhau cải tạo cho thiệt tốt để sớm được hưởng lượng
khoan hồng của nhà nước về sum họp với gia đ́nh ...
Cả đội vổ tay như để chào mừng người mới trong lúc Khang nói
nhỏ với tôi:
-Chú Hải phải trả bài hằng đêm như vậy thôi ... v́ trong đội
cũng có vài cây ăng ten siêu tần số (Khang muốn ám chỉ những
tên làm chỉ điểm cho bọn CA trại)... nhưng chú tốt lắm giúp
đở anh em rất nhiều anh Toàn đừng lo ...
Tôi cười:
-Vào tới đây rồi mà c̣n lo ǵ nữa chứ, cũng may là được viết
thơ ngay cho Má tao bả yên tâm ... cám ơn tụi mầy nha ...
-Ơn ǵ chứ ... tụi ḿnh là anh em mà ...
Khang và Tư cùng cười ... Tư tiếp:
-Thôi anh Toàn và anh Khang đi viết thơ đi em dọn dẹp cho
...
Tôi trèo về chổ của ḿnh và chào người nằm kế bên cũng trạc
tuổi chú Hải ... chú đưa tay cho tôi bắt và nói luôn:
-Tao tên Lộc ... anh em gọi tao là Lộc Cụt h́ h́ h́ ... và
chú đưa bàn tay kia cho tôi coi ... bàn tay chỉ c̣n có 3
ngón ... tao là dân Biệt Động và mảnh cối của tụi nó đă buộc
tao tặng 2 ngón kia cho tụi nó làm kỷ niệm rồi ...
-Dạ, c̣n em tên Toàn ...
-Biết rồi ... Toàn đánh ma phải không ... ê, chừng nào rảnh
kể chuyện đó nghe nha Toàn ... tụi tao đi trận chứng kiến
biết bao nhiêu là cái chết nhưng có thấy ma bao giờ đâu ...
Tôi không biết hai tên Khang và Tư đă thổi phồng chuyện nầy
tới đâu nên cười ....
-Trời ơi, hơi đâu mà mấy chú nghe hai tên quỷ sứ đó nói dóc
chứ ...
-Nhưng mầy có thấy ma thật không ...
Tôi nh́n chú Lộc định gật đầu ... nhưng phải đổi ư v́ tôi
vừa thoáng thấy hầu như tất cả mọi người đều đang nh́n về
phía tôi ...
-Không có đâu chú Lộc ơi ...
Nh́n vẻ thất vọng của chú Lộc khi nằm xuống chiếu tôi thực
ḷng cũng muốn kể cho chú nghe lắm ... nhưng chính tôi bây
giờ cũng không biết những ǵ mà tôi đă gặp có phải là một
chuyện đáng để tin hay chỉ là cảm nghĩ của riêng tôi ...
nhưng một điều chắc chắn là tôi muốn gặp lại cái bóng ma tên
Hoàng A . đó ...
Và trong ḍng cảm nghĩ về nàng tôi đă đi vào giấc ngủ ...
đêm đầu tiên tại trại Z30C Hàm Tân ...
Keng ... keng ... keng ....
Tiếng kẻng báo tới giờ đi lao động vang dội khắp khu trại
... Tôi giựt ḿnh tỉnh giấc ... trời đất ... sao ḿnh ngủ
say quá vậy chứ ... trời đă xế trưa rồi và mọi người đang
chuẩn bị đi làm buổi chiều ... nhưng hầu như không ai thèm
để ư đến tôi, cả hai thằng Khang và Tư cũng không thấy đâu...
Tôi tụt nhanh xuống sau khi đă trồng vội quần áo vào ...
nhưng vừa thấy tôi chú Hải đội trưởng đă nói:
-Toàn, hôm nay không phải đi làm ... thay đồ kha khá chút
... lát có người đưa ra nhà thăm nuôi ... gặp người thân ...
Nói xong, chú chẳng cần nh́n vào khuôn mặt đang ngẩn ra của
tôi, đi ra ngoài đưa đội đi làm ... Tôi quay trở vào thay bộ
đồ mới chút và nghĩ không ra ... tại sao thơ vừa mới viết
chưa chắc ǵ tên CA Quản Giáo đă gởi đi mà người nhà tôi -chắc
là Má tôi- lại biết tôi về Hàm Tân mà lên thăm ngay vậy chớ
... Thắc mắc của tôi càng nhiều hơn khi tên Thi Đua lạ hoắc
đến dẩn tôi ra nhà thăm nuôi ... v́ khu trại chổ nầy chỉ có
3 tên Thi Đua tôi đă gặp lúc bị chúng khám đồ, đâu có tên
nầy ... và lạ nữa là cả trại hôm nay chỉ có ḿnh tôi được
thăm nuôi mà thôi ... cũng như các đội lao động mới đó mà đi
nhanh thiệt ... mất hút ... trên đường chỉ có tôi và tên Thi
Đua đang cúi mặt đi không nói với tôi nữa lời ...
Ra tới khu nhà thăm
nuôi ... là những căn nhà vách ván lợp tôn cất dưới những
tàng cây phượng vĩ ... cũng vắng lặng không một bóng người
... hắn đưa tôi tới một căn, chỉ tay có ư bảo tôi vào chờ
bên trong rồi hắn quay lưng đi vào một căn khác ... mất dạng
... Tôi vô cùng ngạc nhiên v́ không thấy bóng dáng một tên
CA nào nơi đây ... bộ tụi nó không sợ ḿnh bỏ trốn hay sao
chứ ... Căn nhà tôi vào ngoài cái bàn dài với 6 cái ghế
không c̣n vật dụng ǵ khác ... Tôi đang hoang mang không
biết Má tôi đâu th́ căm thấy mùi hương thơm quen thuộc
thoang thoảng ...
-Hoàng A . ...
tôi buộc miệng kêu lên ... nhưng xung quanh tôi vẫn vắng
lặng không một bóng người ... Tôi trở ra cửa nh́n tứ phía
... cũng không có ai ... B́nh thường chắc là tôi sợ lắm, v́
mùi hương nầy tôi làm sao quên được và không phải tôi ao ước
muốn gặp cô ta hay sao ...
-Tôi không sợ cô đâu ... tôi biết là cô mà ...
tôi nói thầm cho tôi nghe ... nhưng bên tai tôi vọng lại
tiếng cười thật trong trẻo ... và từ trong căn nhà tên Thi
Đua đi vào khi nảy ... lờ mờ bóng một cô gái đi ra hướng về
tôi và rỏ dần khi đứng trước mặt tôi ... Tuy là có chuẩn bị
trước nhưng tôi cũng lui lại mấy bước ...
-Vậy sao anh nói, anh không sợ em mà ... Hoàng A . cười ...
-phải, đúng là nàng - ... và không phải anh muốn gặp em sao
...
-Nhưng sao cô ... cô ...
-Em hiện ra ban ngày được chứ ǵ ... nàng như lúc nào cũng
biết rỏ căm nghĩ của tôi ... ḿnh vào trong nhà nói chuyện
đi ...
Và
rất tự nhiên nàng định nắm tay tôi ... Phản xạ tự nhiên tôi
rụt tay lại v́ tôi nghĩ tới bàn tay lạnh như băng của nàng
và hơn nữa là tôi sợ nàng sẽ tan mất như lần trước ... Như
hiểu ra Hoàng A . mĩm cười:
-Em quên, xin lỗi anh nha ...
và nàng bước vào trong nhà ngồi xuống ghế ... Bây giờ tôi
mới có dịp nh́n kỷ Hoàng A . ... hôm nay nàng mặc áo bà ba
trắng quần đen, tóc nhung mướt buông xỏa loà xoà xuống vai
... khuôn mặt đẹp lạ lùng với đôi mắt mà có lẽ suốt đời tôi
không bao giờ quên được ... nhưng tôi không sao nh́n rỏ được
bước chân nàng ... v́ như có một màn sương mỏng bọc lấy ...
-Anh có nhiều chuyện
muốn hỏi em lắm phải không ... sao không hỏi đi ...
nàng lại nheo mắt cười tinh nghịch ... cái nheo mắt đă làm
tôi đánh rơi cái chén trên nhà D́ Lan ... tôi nhớ ra ...
-D́ Lan và Thi ...
-Anh an tâm đi, họ không bị ǵ đâu ... nàng cướp lời tôi và
tiếp ... Lần nầy anh bị nạn cũng là phần số của mỗi người
... Em đă cố t́nh giúp anh vượt qua nhưng không được ...
phải đành vậy thôi ...
-Cô giúp tôi lúc nào đâu ...
Nàng cười lớn:
-X́ bánh xe, giựt nắp bu-gi , chạy qua cho anh thấy để anh
đuổi theo ... tại anh không đuổi theo em chi ...
-Th́ ra hôm đó là cô ... vậy c̣n lăo Phón và những tên CA
đánh tôi ...
-Em được Thượng ân giao cho bổn phận phải đi t́m những cô
hồn vất vưởng đưa về an vị tại những nơi họ được nhang khói
thờ phụng để chờ ngày đi đầu thai ... nên hôm đó em đă đưa
bác Phón về gia đ́nh bác ... anh Toàn không biết đâu ...
những người bị chết tức tưởi, hồn oan của họ thường bị u mê
không biết đường về nhà ...
Nghe Hoàng A . nói, tôi không nghĩ nàng cũng là hồn ma, v́
hồn ma mà sao lại đi dắt hồn ma về nhà chứ ...
-Anh nghĩ ǵ , em hiểu mà ... dĩ nhiên em phải được đặc lệnh
của Thượng ân ... giọng của nàng đột nhiên chùng xuống ...
-Cũng tại em anh mới sa vào tù tội nên em phải giúp anh thôi
... hơn nữa bọn chúng cũng đáng ghét lắm ...
-Vậy sao lúc đó cô không cho tôi gặp cô ...
-Khoảng thời gian đó thuần âm, em gặp anh chỉ hại anh mà
thôi, dù rằng em biết hết những ǵ anh nghĩ ... nên chỉ âm
thầm theo để giúp anh thôi ...
-Vậy th́ cô biết bao giờ tụi nó thả tôi về không ?
-Những ǵ thuộc về huyền cơ em không thể nói cho anh biết
trước được v́ chỉ có hại cho anh mà thôi ... tuy nhiên anh
an tâm đi ... đúng lúc th́ em sẽ báo cho anh biết ...
Rồi
nàng lại nh́n tôi cười ...
-Hôm nay em chỉ thăm anh thôi, chớ không nuôi được ... đừng
buồn nha ...
Tôi biết ngay Hoàng A
. đang trêu tôi, v́ những người bị giam khi được người nhà
lên thăm cũng đồng nghĩa là được tiếp tế thực phẩm để được
sống c̣n trong cái đói triền miên của chế độ trại giam nầy
...
-Tôi cám ơn cô c̣n không hết ... có ǵ buồn cô chứ ... tôi ở
đây có bạn bè mà ... không bị đói đâu ...
-Em biết ...
Cũng vừa lúc đó th́ tên Thi Đua xuất hiện nh́n Hoàng A . ,
nàng gật đầu với hắn và nói với tôi:
-Thôi anh Toàn về nghĩ, em phải đi có chút việc ... À mà nè,
anh nhớ nói với chú Lộc ngủ kế bên anh đó, sáng nay hăy giấu
cuốn tập chép bài hát của chú ấy đi ... tụi nó sẽ khám xét
chổ của chú hôm nay đó ...
Hoàng A . đă đứng dậy, ánh mắt thật nồng nàn, mà khi nh́n
vào đôi mắt đó ḷng tôi thật xuyến xao khó tả ... tại sao
nàng lại tốt với tôi như vậy, một hồn ma c̣n tốt như vậy th́
thử hỏi nếu c̣n sống nàng sẽ c̣n tốt đến đâu, tại sao ông
trời cứ thường bắt người tốt phải yểu mạng c̣n kẻ xấu th́ cứ
sống phè phởn ung dung chứ ... thật không công bằng mà ...
-Anh đừng nghĩ như vậy không tốt đâu ... Hoàng A . cười thật
buồn ... mọi việc đều đă được sắp đặt trong tuần hoàn nhân
quả ... nhớ những ǵ em dặn nha ...
Tiếng của nàng chưa dứt mà bóng h́nh nàng như một làn khói
lam tan nhanh trong ánh nắng xế buổi chiều ... Khu nhà thăm
nuôi càng vắng lặng hơn, chỉ có tiếng gió ŕ rào len qua
những cành phượng vĩ cằn cổi khi tôi theo tên Thi Đua trở về
trong trại ... Vừa qua khỏi cổng gát hắn bất chợt xô vào vai
tôi:
-Đi vào đi ...
Bàn tay hắn chạm vào vai tôi lạnh như băng và giọng nói của
hắn cũng lạnh như từ trong mộ địa ... V́ bất ngờ nên tôi bị
chúi nhủi ... và giật ḿnh thức giấc ... bên cạnh tôi chú
Lộc Cụt vẫn ngáy đều ... hầu như tất cả mọi người đều ngủ
say sau một ngày vất vả ... nhưng đâu đó cũng có vài tiếng
húng hắng ho xen trong tiếng thở dài năo nuột ... Tôi nh́n
lên nóc mùng, và giấc mơ gặp Hoàng A . vẫn nhớ như in trong
óc ... không hiểu sao tôi thấy ḿnh có một cảm giác rất lạ
khi liên tưởng đến nàng ... cảm giác nầy tôi cũng không biết
sao mà diển tả ...
... Ḍng cảm nghĩ của tôi cũng chẳng được bao lâu th́ tiếng
kẻng báo thức đă nổi lên ḍn dă ... mọi người trong buồng
lục đục thức dậy ... Chú Lộc Cụt vừa xếp mùng vừa nh́n tôi:
-Lạ chổ mầy ngủ không được hả ...
-Đâu có chú , cháu cũng vừa mới thức ...
-Ừ, ở trong nầy chỉ có ngủ là ḿnh được tự do thôi, không
ngủ được nữa th́ có mà chết ... hi hi hi ...
Sau câu nói chú Lộc cười có vẻ hả hê v́ đă làm một giấc
thẳng thét đêm qua ... Trong lúc chú đang loay quay lấy bàn
chảy đánh răng th́ tôi nhớ lại lời dặn của Hoàng A . ...
-Chú Lộc nè ...
-Ǵ mậy, có ǵ nói đi ...
-Chú có cuốn tập bài hát phải không ? ...
Tôi ghé sát vào chú hỏi nhỏ ... Chú Lộc có vẻ giật ḿnh,
nh́n xung quanh trước khi trả lời tôi:
-Đâu có, tao đâu có bài hát ǵ chứ ...
-Cháu cũng không biết như thế nào ... có điều nếu chú có th́
hôm nay chú phải đem giấu cho thật kỷ v́ tụi nó sẽ xét đồ
chú đó ...
Chú Lộc nh́n tôi bán tin bán nghi và cái nh́n của chú cũng
như thầm hỏi tại sao tôi biết được chuyện nầy ...
-Chú Lộc tin cháu đi ... và cũng đừng bao giờ nói cho ai
biết là cháu đă nói chuyện nầy với chú nha ...
Và sau đó cả hai chúng tôi đều phải lo làm công việc vệ sinh
thật nhanh cũng như làm chút đồ ăn lót bụng mà ngày hôm qua
cố nhịn để chừa lại cho kịp giờ tập họp để đi làm ...
(C̣n tiếp)