Bùa Lỗ Ban ... thực hư ... thiện ác
Thiên Hùng
Phần IV
Phụ với Mén, quét dọn
rửa chén bát vừa xong, Hạnh lên nhà trên th́ thấy ông bà Bảy
Thọ đang c̣n ngồi uống trà...
- Sao ba má không đi ngủ chút đi...
- Giờ nầy c̣n ngủ nghê ǵ nữa chứ...
Ông Bảy Thọ nh́n cô... ủa, mà sao nảy giờ tao không thấy thằng Định vậy?
Cô ba Hạnh ngạc nhiên :
- Khi đưa chú Năm về, anh ấy đi với ba cùng chú Lành mà...
- Ừ, cả thằng Lành nữa, lúc anh Năm xuống ghe cũng không
thấy nó đâu...
- Hay tụi nó lại kiếm chổ nào để nhậu tiếp rồi... Bà Bảy xen
vô.
- Nhậu tiếp ǵ chứ, không lư chỉ hai đứa nó, v́ thằng
Sửu và
Tỵ đi với tui mà...
Bà Bảy nh́n Hạnh, hai người chưa kịp nói ǵ thêm th́ Lành đă
xuất hiện ngay cữa...
- Thằng Lành, nó ḱa ông... Bà buột miệng, trong lúc ánh mắt
Hạnh sáng lên...
cô hỏi Lành :
- Chú Lành, c̣n anh Định đâu?
- Anh ấy nói có chuyện cần làm, biểu em về đừng cho chị ra
xưởng cưa , chị c̣n đây , may quá...
Hạnh tṛn xoe mắt :
- Không cho chị ra xưởng cưa, sao vậy? anh ấy có chuyện ǵ
cần làm chứ?
Có lẻ v́ bận lo ca hát suốt ngày hay lo lắng điều ǵ mà Hạnh
h́nh như quên lư do chánh Định có mặt nơi đây, nên cô giật
ḿnh khi nghe ông Bảy gọi :
- Hạnh, bây từ từ để hỏi nó chứ... Lành, thằng Định đă đi
đâu rồi hả?
- Dạ, khi Cậu Bảy tiển người của gánh hát Hương Quê xuống
ghe, th́ anh Định hỏi con có thể lên chiếc ghe Miền Tây đang
nằm trong ụ chơi được không, con hứa sáng sẽ đưa ảnh lên, v́
bây giờ trong đó tối ṃ lên làm ǵ... th́ ảnh nói có chuyện
cần làm, biểu con vào trong nhà đừng cho chị Ba ra xưởng cưa...
- Nó không nói cho mầy biết là chuyện ǵ à? Bà Bảy hỏi Lành.
Lành lắc đầu :
- Dạ không.
Giọng Hạnh run run :
- Rồi chú thấy ảnh đi đâu không?
Lành gải gải tóc :
- Em cũng không biết tại sao, ảnh biểu em về nhà th́ em
không cải được nên không biết ảnh đă đi đâu nữa... nhưng ảnh
nói...
- Nói ǵ th́ mầy nói ngay đi... c̣n ở đó... ông Bảy gắt.
- Nó nói ǵ?... Ảnh nói ǵ?... Bà Bảy và Hạnh dồn dập.
- Ảnh nói, rạng ngày sẽ biết... giọng Lành thấp xuống, nh́n
Hạnh :
- Em xin ảnh dạy đờn cho em, ảnh nói, xong việc nếu ảnh c̣n
sống sẽ dạy... em cũng không biết chuyện ǵ mà quan trọng dữ
vậy...
Hạnh ứa nước mắt nh́n ông bà Bảy, nôn nóng:
- Chắc ảnh lên chiếc ghe miền Tây rồi đó Ba, hay ḿnh ra
ngoài đó coi thế nào?
- Anh ấy dặn em nói mọi người rạng sáng hăy ra, em nghĩ...
V́ măi mê câu chuyện mà mọi người trong nhà ông Bảy Thọ
không để ư tiếng gà gáy sáng đă vang vang, tiếng x́ xào của
bạn hàng nhóm chợ đă dồn dập... Hạnh nh́n ra ngoài :
- Trời cũng sắp sáng rồi Ba, ḿnh đi đi...
Không đợi ông Bảy Thọ đồng ư, cô lấy chiếc nón lá đội lên
đầu đi ngay ra cữa. Lành chạy theo cô :
- Nhưng anh Định lên chiếc ghe miền Tây để làm ǵ, chị Ba?
bộ trên chiếc ghe đó có chuyện ǵ hả?
- Rồi chú sẽ biết... vái trời đừng có chuyện ǵ...
Ông Bảy cũng đứng dậy :
- Bà ở nhà đi, tui theo tụi nó coi như thế nào...
Ông Bảy Thọ đi ra tới con đường lộ đá đỏ th́ trời đă mờ mờ
sáng, nh́n phía trước không thấy bóng dáng của Hạnh và Lành
đâu, ông lắc lắc đầu cảm thông cho sự vội vă của họ. Ngang
qua chợ Xoài Hột, ông cũng chỉ gật đầu đáp lễ sự chào hỏi
của những bạn hàng quen thuộc thay v́ đứng lại hỏi thăm họ
như thường lệ, v́ ông cũng muốn mau đi đến ụ ghe để xem như
thế nào. Vừa xuống cầu Thầy Tùng, ông gặp ngay thằng Lỳ :
- Chú Bảy đi đâu sớm vậy, đi xe không, con chạy ngay nè.
- Ồ, không, tao chỉ vào trong xưởng cưa...
- Lúc nảy con có thấy cô Ba và thằng Lành, cũng đi vào trong
đó, có chuyện ǵ không chú Bảy?
- Chỉ coi lại ít đồ thôi, chứ không có chuyện ǵ đâu.
- Vậy hả chú Bảy... rồi hắn nhe răng cười :
- Chừng nào chơi đờn ca nữa chú Bảy? hồi hôm tụi con nghe đă
quá đi, cái anh ǵ trên bờ kinh đờn cũng hay quá hả chú...
- Ừ, từ từ...
Ông Bảy Thọ rảo bước sau khi trả lời Lỳ, trong ḷng cũng
thấy vui vui khi nghe Lỳ khen Định đờn hay, ông lẫm bẫm :
- Cái thằng, phải chi...
Nhưng ông chưa kịp nói ǵ thêm, th́ thấy Lành hớt hăi từ
trong xưởng cưa chạy ra đường, suưt chút đă đâm sầm vào ông.
Linh tính có chuyện không hay, ông nắm vai Lành c̣n đang thở
hổn hển:
- Có chuyện ǵ, mầy chạy đi đâu vậy Lành?
Lành lắp bắp :
- Con... chạy về.... kêu.... kêu... Cậu nè... anh Định...
- Thằng Định? nó sao rồi... ông Bảy Thọ cũng hốt hoảng...
Lành nắm tay ông kéo đi :
- Con không biết nữa... Cậu... lên chiếc ghe miền Tây ngay
đi ... chị Ba khóc quá trời trên đó...
Ông Bảy Thọ không c̣n ḷng dạ nào để hỏi Lành, ông chạy theo
Lành đến ụ ghe muốn hụt hơi, phải đứng thở trước khi trèo
lên ghe... Nhân lúc đó, Lành, h́nh như đă định thần nên hỏi
ông :
- Bộ có chuyện ǵ trên chiếc ghe miền Tây hả Cậu?
Không trả lời Lành, mà ông hỏi lại :
- Lúc nảy mầy nói thằng Định sao rồi?
- Dạ, khi con và chị Ba leo lên ghe th́ thấy ảnh đang sùi
bọt mép nằm bất động gần chổ mũi ghe, chị Ba khóc ré lên bảo
con chạy về kêu Cậu ... con không biết chuyện ǵ nữa ...
Ông Bảy Thọ lắc lắc đầu :
- Trời, sao lại như thế... nếu nó có bề ǵ... Ông ứa nước
mắt nghẹn ngào, trong lúc Lành nh́n ông linh cảm có chuyện
ǵ đó mà mọi người đang dấu anh, nhưng thấy ông Bảy Thọ như
vậy Lành không dám hỏi.
Khi ông Bảy Thọ và Lành trèo lên chiếc ghe miền Tây th́ trời
đă hừng sáng, cô Ba Hạnh đang ngồi bên Định nước mắt ràn rụa,
vừa thấy ông Bảy, cô đă khóc to lên :
- Ba ơi, anh Định, anh ấy...
Ông Bảy cố giữ vẻ b́nh tỉnh, ngồi xuống bên Định gắt Hạnh :
- Bây nín đi, từ từ, để tao coi sao đă...
Tuy ông nói với
Hạnh như vậy, nhưng tim ông cũng đang đập lung tung trong
lồng ngực, v́ trường hợp như vầy ông có gặp bao giờ đâu. Ông
rờ khắp người Định, chắc v́ nằm ngoài trời đă lâu, nên tay
chân anh lạnh tanh, môi tím ngắt, nước miếng trào ra hai bên
mép... nhưng vùng ngực anh c̣n âm ấm... Cố giữ vẻ b́nh tỉnh,
ông quay sang Lành :
- Mầy xuống kêu tụi thằng Sửu lên phụ một tay đưa nó về
trong nhà, nơi đây gió lạnh quá đi, rồi mầy chạy ra ngoài
Vàm, coi thầy Hai Lư về chưa, nói tao mời thầy Hai vào có
chuyện gấp... ra ngoài kêu một chiếc xe lôi đi cho nhanh nha...
Lành "dạ" và leo xuống trong lúc Hạnh quẹt nước mắt nói theo
:
- Đi nhanh nha chú Lành...
- Dạ, chị Ba an tâm đi , em biết rồi ...
Tin anh chơi đờn trên bờ kinh bị "trúng gió" -ông Bảy Thọ
dặn người nhà nói với mọi người như thế- bất tỉnh được loan
truyền nhanh chóng khắp chợ Xoài Hột, và một lần nữa người
dân tại đây lại chứng kiến ḷng hào hiệp của gia đ́nh ông
Bảy Thọ khi họ thấy gia đ́nh ông Bảy đă hết ḷng săn sóc cho
bệnh nhân, chứ họ làm sao biết được nội t́nh. Sau khi được
Sửu và Tỵ thay phiên nhau cơng về nhà, Định vẫn bất tỉnh. Để
trấn áp cái lạnh trong người anh, ông Bảy đă đốt một ḷ than
đặt dưới giường anh nằm và cô Ba Hạnh túc trực bên giường
lúc nào cũng đắp khăn nước nóng lên trán anh, sau khi ông
Bảy đă rước thầy đến giác hơi, cắt,
lễ *. Dầu sự việc đă xảy
ra như vậy, nhưng ông Bảy nhất quyết không cho Bà Bảy và
Hạnh nói ra nguyên nhân, v́ đôi lúc nóng ruột, Bà Bảy xin
ông Bảy hăy để Bà vào năn nĩ Mười Tung xem có thể cứu được
Định không. Ông nhớ lại lời thầy Hai Lư, nếu là bùa Lỗ Ban
th́ người ếm bùa không thể nào rút tay v́ họ sẽ bị hậu quả...
nên ông cũng muốn chờ gặp thầy Hai coi như thế nào.
Cũng may là trời vừa đứng bóng th́ Lành đă rước được thầy
Hai Lư về. Sự có mặt của thầy Hai trong lúc nầy đă xoá đi
một phần không khí ảm đạm trong gia đ́nh ông Bảy Thọ, khi
ông bà Bảy ra tận cửa đón thầy Hai :
- Thầy về kịp, thiệt gia đ́nh tui mừng quá đi, thầy coi ḿnh
phải làm sao đây?
Bà Bảy tiếp lời ông :
- Chào thầy Hai, trời ơi, thầy đi đâu, tui với con Hạnh lên
Saigon t́m thầy mà không gặp... bây giờ thầy đến thiệt là
mừng quá...
Thầy Hai Lư mĩm cười trấn an ông bà Bảy Thọ :
- Xin lỗi chị v́ cũng đi có chút chuyện, tui đă nghe thằng
Lành thuật lại mọi điều, trước khi về đây, tui đă bói cho
anh một quẻ... anh chị an chí đi, quẻ rất tốt, mọi việc rồi
sẽ đâu vào đó v́ người hiền lương luôn có quí nhân phù trợ...
thằng đó đâu rồi?
- Trong nhà trong, thầy vào xem qua cho nó đi, rồi ḿnh làm
ba hột, sáng giờ lo đủ thứ chuyện có cơm nước ǵ đâu, gặp
được thầy tui an tâm mới thấy đói...
Thầy Hai Lư nh́n ông Bảy mĩm cười thật tự nhiên:
- Nghe anh nhắc, tui cũng thấy đói đây, thui dẩn tui vào coi
thằng đó như thế nào rồi...
Khác với vẻ tươi tỉnh lúc vừa đến nhà ông Bảy Thọ, sau khi
thăm mạch cho Định và nh́n thần sắc của anh, trong bửa cơm,
thầy Hai Lư trở nên đăm chiêu ít nói, h́nh như đang tập
trung tư tưởng để nghĩ điều ǵ... khi qua bàn ngồi uống trà,
không dằn được nữa ông Bảy Thọ hỏi thầy :
- H́nh như có chuyện ǵ không ổn phải không thầy Hai?
* một phương thức chửa trị "trúng gió" của người dân miền đồng bằng Nam Bộ .
Thầy Hai Lư trầm ngâm :
- Tui nghĩ...
Nhưng thầy chưa kịp nói tiếp th́ cô Ba Hạnh đă từ nhà trong
mếu máo chạy ra :
- Ba ơi, thầy Hai ơi, sao anh Định, ảnh...
Thầy Hai Lư và ông Bảy Thọ đứng bật dậy :
- Nó sao... và họ cùng chạy vào nhà trong. Lành đang ôm Định
trên tay, Định như đang gồng ḿnh mà hai mắt vẫn nhắm nghiền,
hàm răng nghiến lại trong lúc hai bàn tay cũng nắm chặc, như
đang tuyệt vọng chiến đấu với một người vô h́nh nào đó, và
máu đang ứa ra từ hai lổ mũi của anh... Nh́n anh như vậy
Hạnh ôm mặt khóc rưng rức làm bà Bảy cũng mũi ḷng khóc theo.
Thấy mọi người vừa vào Lành nói ngay :
- Lúc nảy, ảnh tự dưng ngồi bật dậy, con sợ ảnh té xuống đất
nên chạy tới ôm ảnh, sao ảnh kỳ quá hà Cậu Bảy ơi...
Thầy Hai Lư bước đến dùng hai ngón tay cái xoa vào hai bên
thái dương của Định... người Định bỗng dưng dịu lại , thầy
Hai nói với Lành :
- Đặt nó nằm xuống đi, nước gừng tao dặn lúc nảy tụi bây cho
nó uống chưa?
Hạnh quay lại, đôi mắt đỏ hoe:
- Dạ, nấu rồi, nhưng ảnh luôn cắn hàm răng chặc vậy nên
không cho ảnh uống được, con định ra cho thầy hay, th́ xảy
ra việc như vừa rồi...
- Đem đây...
Hạnh bưng chén nước gừng lại đưa cho thầy Hai Lư , nhưng
thầy bảo đưa cho Lành và nói :
- Tao xoa huyệt thái dương cho nó, khi mầy thấy răng nó bớt
nghiến th́ đút cho nó uống nha...
Lành chỉ đổ cho Định được 2 muổng nhỏ th́ phương pháp xoa
huyệt của thầy Hai đă không c̣n hiệu nghiệm, v́ răng của
Định lại cắn chặc như cũ. Thầy Hai Lư thở ra, khi bắt mạch
cho Định :
- Sao lại như thế nầy...
Ông Bảy Thọ lo lắng hỏi ngay :
- Thế nầy là thế nào thầy Hai?
- Mạch của nó có lúc không nhảy luôn, như là người chết vậy...
- Chết...!!!
Mọi người sợ hăi nh́n nhau, và cô Ba Hạnh lại
khóc ... Vừa lúc đó th́ Tỵ chạy vào :
- Thầy Hai ơi, có anh Tín con của thầy tới kiếm thầy ḱa...
Thầy Hai Lư nhỏm dậy :
- Kêu nó vào đây...
Thầy Hai vừa nói xong th́ Sửu đă dắt vào một thanh niên trạc
tuổi như Lành... Tín là con trai Út của thầy Hai Lư...anh
chào mọi người và nói với thầy Hai :
- Con đă tới nhà Bác Mười để mời Bác sửa nhà cho ḿnh như
tía dặn, nhưng không gặp được Bác Mười, nghe Bác Mười gái
nói, Bác bị bịnh sao đó mấy ngày rồi nên từ chối không đi
đâu hết á...
Nghe Tín nói tới đó, ông Bảy Thọ trợn mắt :
- Ông ta mới đờn ca ở đây tối hôm qua mà bịnh ǵ mấy ngày...
Thầy Hai Lư quay nh́n Định thở dài :
- Dĩ nhiên là ông ta biết chuyện của ḿnh làm đă có người
khám phá ra, nên...
Thầy Hai bỏ lững câu nói, mà quay lại bảo Tín :
- Thôi mầy về đi, tao ở lại đây vài hôm...
Khi Tín đi rồi, thầy lại ngồi xuống bên Định, nắm cổ tay anh,
thăm lại mạch, lẫm bẫm một ḿnh :
- Nếu cứ như vầy, nó không qua được 3 hôm đâu, sao lại như
thế được, quẻ Tiên Thiên sai sao, ḿnh có quên ǵ không ...
Vừa nghe thầy Hai Lư nói Định không qua được 3 hôm, Lành sực
nhớ lại lời dặn của Định, mà sáng giờ lu bu anh đă quên mất
:
- A, con nhớ lại...
Mọi ánh mắt đều nh́n về anh, với những câu hỏi dồn dập :
- Mầy nhớ ǵ?
- Nhớ ǵ sao không nói ngay đi coi...
- Chú nhớ ǵ vậy? anh Định có dặn ǵ chú à?
Lành tháo sợi dây chỉ điều đeo chiếc túi vải nhỏ h́nh tam
giác trên cổ xuống :
- Anh Định khi bảo con đi về, có trao cho con chiếc túi vải
nầy, dặn con nếu anh ấy xảy ra chuyện th́ đốt nó ngay, và
trong ṿng 7 ngày nếu không có chuyện ǵ nữa th́ hăy làm
theo tự nhiên, nhưng sáng giờ con quên mất...
Mắt thầy Hai Lư sáng lên, thầy tươi ngay nét mặt :
- Tao biết mà, phải như vậy chứ, đâu thể như thế nầy được...
Ông Bảy Thọ nh́n Lành :
- Mầy thiệt t́nh nha Lành, sao mầy quên ǵ mà quên ác vậy?
Nó c̣n nói ǵ nữa không?
Lành lấm lét nh́n ông :
- Dạ không, ảnh chỉ dặn vậy thui hà...
Hạnh đi tới bên Lành, định dằn lấy chiếc túi vải :
- Chú Lành, đưa chị coi...
Nhưng thầy Hai Lư ngăn cô lại :
- Đừng, con Ba, bây đừng đụng vào chiếc túi đó... Lành, mầy
lấy một cái tô kiểu, đổ vào đó chút rượu, đốt ngay chiếc túi
đi... hy vọng thằng Định sẽ được cứu...
Hạnh vừa dừng lại th́ Mén đă cầm một chiếc tô kiểu chạy lên
đưa cho Lành :
- Chai rượu đế bên góc bàn nước ḱa chú Lành...
Lành chưa kịp nh́n thấy chai rượu th́ Tỵ đứng gần đó đă cầm lại rót vào chiếc tô Mén vừa đem ra... Người trong nhà của ông Bảy Thọ , đều có linh cảm người thanh niên xa lạ tên Định bị "trúng gió" nầy phải rất quan trọng với gia đ́nh ông Bảy, khi họ thấy sự lo lắng của ông bà, nhất là cô Ba Hạnh, đă khóc sướt mướt trước bệnh t́nh của hắn ta, nên họ luôn túc trực và làm ngay những ǵ mà thầy Hai Lư cũng như ông Bảy Thọ cần.
Lành xé một miếng giấy nhỏ, bật hột quẹt mồi lửa và thả vào
chiếc tô đă được Tỵ rót khoảng 2 chun rượu. Ngọn lửa bùng
lên màu xanh nhạt, Lành tḥng sợi chỉ điều bỏ chiếc túi vải
h́nh tam giác vào, mọi cặp mắt đều chăm chú nh́n anh...
Chiếc túi vừa chạm lửa, đă nổ một tiếng "tách" bốc lên sợi
khói trắng như khói của cây nhang vừa đốt và ngọn lửa trong
tô bốc cao lên hơn gang tay. Sợi khói bay lên chừng giữa nhà
th́ tan mất đồng thời ngọn lửa trong tô cũng tắt ngấm dù mùi
rượu vẫn c̣n nồng, chiếc túi vải từ màu đỏ thẩm đă chuyển
thành màu đen, cả sợi chỉ điều, nhưng c̣n nguyên vẹn không
có dấu vết ǵ như vừa bị đốt. Lành cầm nó trên tay :
- Thầy Hai, Cậu Bảy à... sao nó nguội ngắt hà, lửa mà không
cháy, sao kỳ vậy...?
Sửu và Tỵ và Hạnh xô tới :
- Thiệt không?... Thiệt vậy hở chú Lành?
Sửu, Tỵ đưa tay rờ thử và nh́n ông Bảy Thọ gật đầu, trong
lúc Hạnh cũng muốn thử lắm, nhưng nhớ lời thầy Hai Lư lúc
nảy nên cô không dám. Thầy Hai Lư h́nh như không để ư đến
chuyện Lành vừa nói, v́ thầy đang chú tâm xem mạch cho Định.
Khi Lành đeo lại chiếc túi vải vào cổ ḿnh, mọi người mới
thấy thầy Hai Lư thở phào nhẹ nhơm, đặt tay Định xuống
giường, thân người Định h́nh như không c̣n gồng cứng, răng
cũng không cắn chặt như lúc nảy :
- Nó tạm ổn rồi , mạch tuy c̣n yếu nhưng đă có lại... Lành,
chiếc túi đó mầy muốn đeo th́ đeo, c̣n không muốn th́ bỏ vô
ḷ than đốt, chứ đừng liệng bậy bạ nha.
- Nhưng, lúc nảy lửa đốt nó không cháy mà thầy Hai.
- Ừ, nhưng bây giờ đốt th́ nó cháy ngay...
- Dạ, nhưng thôi, con giữ để trả lại cho anh Định.
- Cũng được... Thầy quay sang ông Bảy :
- Ḿnh ra ngoài nói chuyện đi, để nó nghỉ... thằng Lành với
con Ba, coi nấu cháo lỏng đổ cho nó đi... bây giờ được rồi
đó... để nó có sức...
Hạnh nh́n thầy Hai Lư :
- Vậy chừng nào anh ấy mới tỉnh hả thầy Hai?
Thầy Hai Lư nh́n Định :
- Phải coi phần số nó như thế nào đă.
Hạnh tái mặt :
- Vậy không phải thầy nói ảnh đă được cứu sao?
- Trên đời cũng có nhiều việc ḿnh phải để cho tự nhiên thôi...
làm như lời tao dặn bây đi.
Ông Bảy Thọ đi theo thầy Hai Lư ra ngoài nhà mà bán tín bán
nghi trước những việc xảy ra và vẽ úp mở của thầy nên vừa
ngồi xuống ghế, bà Bảy chưa kịp rót nước ra chun, ông đă hỏi
thầy Hai :
- Mọi việc bộ chưa xong sao hở thầy Hai? thằng Định có qua
được không? thầy làm tui lo quá...
- Tui cũng chỉ đoán thôi... nh́n quanh không thấy ai, v́ bọn
trẻ ở nhà trong, thầy hạ thấp giọng :
- Trước sự việc xảy ra th́ rỏ ràng là thằng Định kém, nên nó
chẳng những đă không giải được bùa ếm của Mười Tung mà c̣n
bị hành suưt chết , tạm thời bây giờ nó giữ được mạng, nhưng
những ngày tới thiệt t́nh tui cũng không biết sẽ như thế nào,
v́ Mười Tung đă biết có người đến giải bùa của hắn, lẻ đương
nhiên hắn phải diệt đối thủ của ḿnh chứ.
Ông Bảy Thọ kêu lên :
- Trời ơi, vậy có cách nào để khuyên can anh Mười không vậy
thầy Hai? Tui thiệt... thiệt... không c̣n muốn làm ǵ nữa
hết á... tui dẹp luôn mấy chiếc ghe cho rồi...
Thầy Hai Lư bưng chun trà uống một ngụm :
- Tui đă nói với anh, bùa Lỗ Ban, đă ếm rồi th́ không thể
rút tay, nên chúng ta không thể nào đi năn nĩ Mười Tung được...
anh đă nghe hắn nói "nhận ch́m ghe, giết hết những người
trên ghe" th́ nếu hắn rút tay, hắn phải gánh lấy hậu quả nầy,
anh nghĩ hắn chịu không?
Ông Bảy Thọ hai tay ôm lấy đầu ḿnh tuyệt vọng :
- Vậy tui dẹp hết ghe, không bán buôn ǵ nữa...
Vừa nghe ông Bảy Thọ nói như vậy, thầy Hai Lư chợt đứng phắt
dậy nh́n ông :
- Từ qua nhà anh đến giờ có một việc quan trọng mà v́ lu bu
quên hỏi anh, vậy chứ mấy đứa đi trên chiếc ghe miền Tây, từ
lúc kéo nó lên ụ, anh có biểu đứa nào đi giao đồ cho khách
hàng không?
Ông Bảy tḥ lỏ mắt nh́n thầy Hai Lư :
- Không có...
- Anh chắc chứ, nếu không th́ thật may mắn, c̣n như nếu...
Nh́n thấy vẽ quan trọng của thầy Hai, ông Bảy Thọ e dè :
- Để tui hỏi thằng Tỵ lại coi, tui không có, không biết nó
có không?
Dứt lời, ông gọi lớn :
- Tỵ ơi... ra tao biểu chút coi...
Tỵ từ nhà trong chạy ra :
- Cậu hỏi anh Định hả? con Hạnh đă đút cho ảnh được nửa chén
cháo rồi đó...
- Ừ, vậy hả, nhưng tao muốn hỏi mầy, từ lúc kéo chiếc ghe
miền Tây lên ụ, mầy có sai đứa nào trên ghe đi giao hàng ǵ
cho khách không?
- Dạ không, cậu đâu có biểu con...
Thầy Hai Lư mừng ra mặt khi nghe Tỵ nói như vậy, nhưng bà
Bảy khi nghe ông Bảy kêu Tỵ th́ cũng đi theo ra, bà xen vào:
- Tỵ , bộ mầy quên thằng Sáu Mẹo rồi hả?
Ông Bảy Thọ ngạc nhiên trong lúc thầy Hai Lư nh́n Tỵ :
- Thằng Sáu Mẹo...?
Tỵ như chợt nhớ ra, gải tai :
- A, hôm qua lúc cậu Bảy đang chơi đờn ca th́ nó xin phép
con về thăm nhà ở Cần Thơ v́ không biết chiếc ghe miền Tây
lúc nào mới chạy lại, nó nói sẳn đem mấy bao vôi Càn Long
giao cho vựa số 1 gần bên nhà nó thật tiện, con thấy cũng có
lư nên đồng ư và đă nói cho Mợ biết...
Thầy Hai Lư hỏi lại :
- Nó là bạn ghe của mầy?
- Dạ.
Ông Bảy Thọ thấy việc làm của Tỵ cũng là đúng thôi, nhưng
không hiểu thầy Hai Lư hỏi để làm ǵ. Như hiểu được suy nghĩ
của ông, thầy Hai Lư thở dài bảo Tỵ :
- Thôi được rồi, mầy vô trong đi.
Tỵ vừa khuất sau cánh cửa buồng, thầy Hai Lư ngồi xuống ghế,
móc gói thuốc Bastos xanh
(*)
lấy ra một điếu châm lửa rít một
hơi, nh́n ông Bảy Thọ mà lúc nầy cả hai ông bà đều đang nh́n
thầy :
-Đâu phải như anh nói, anh kéo chiếc ghe lên, không đi buôn
nữa là xong đâu, v́ nếu dễ dàng như vậy th́ chuyện ǵ phải
lo chứ. Theo tui biết th́ người bị ếm bùa Lỗ Ban mà không
giải dù có đi tới đâu trước sau ǵ vẫn bị hại, tui nghĩ
trong thời gian nầy, anh nên bảo tất cả những bạn ghe của
chiếc Miền Tây đừng đi đâu cả, ở yên đây, chờ vài ngày coi
như thế nào...
Bà Bảy Thọ hỉ mũi, sụt sịt khóc :
- Gia đ́nh tui đối với anh Mười như bát nước đầy, sao ảnh
lại bày chi cái tṛ ác nhơn vậy...
- Hồi sáng, trước khi vô anh, tui đă sai thằng Tín đến nhà
hắn nói nhờ hắn sửa nhà, kỳ thật là tui muốn thăm ḍ coi
hiện hắn đang làm ǵ, th́ như anh chị thấy đó, hắn nói bịnh
không tiếp ai hết, tui chắc chắn hắn đang tập trung để đối
phó với bất cứ ai đến giải bùa hắn ếm trên chiếc ghe miền
Tây...
Ông Bảy Thọ chán nản :
- Anh nói, thằng Định không bằng hắn nên đă ra nông nổi, vậy
th́ ḿnh chờ ǵ đây?
Thầy Hai Lư ném cái mẩu thuốc lá ra sân, trời đang sâm sẩm
tối :
- Chờ ǵ tui cũng không biết, nhưng trước giờ khi gặp điều
nan giải quẻ Tiên Thiên của tui bói không bao giờ sai, nên
tui tin thằng Định không phải vô cớ mà đưa chiếc túi vải,
tui nghĩ chắc chắn là bùa hộ mạng của nó, cho thằng Lành và
biểu đốt... tui đang lo cho thằng Sáu Mẹo, v́ đi giao hàng
trong lúc nầy là...
- Là sao hả thầy Hai...? ông bà Bảy đồng thanh.
- Là đúng vào lời ếm...
* loại thuốc lá người b́nh dân thích hút. (cũng là nghe nói thui nha, đúng sai hủng bít à )
Ông Bảy Thọ chỉ kêu lên được một tiếng "trời" rồi cúi đầu
ngao ngán, trong lúc bà Bảy quẹt nước mắt, bà không c̣n nói
được lời ǵ khi những sự kiện ngoài sự hiểu biết của bà cứ
dồn dập xảy đến. Thầy Hai Lư chép miệng nói với họ mà mắt
vẫn nh́n ra sân, màn đêm đă phủ trùm vạn vật :
- Nhưng thôi, chúng ta có lo quá cũng không làm được ǵ, v́
đó cũng là suy đoán theo sự hiểu biết của tui...
Thầy ngưng
lại bưng tách nước trà uống một hớp :
- Hơn nữa, mọi người đều có phước có phần do ơn trên sắp đặt,
chuyện ǵ đến th́ nó phải đến thôi, chúng ta cứ chờ coi...
*** ***
Hai ngày đă trôi
qua...
Những sinh hoạt thường nhật trong nhà ông Bảy Thọ không có
ǵ thay đổi, nhưng đâu đó đă có những lời dị nghị về hạnh
kiểm của cô Ba Hạnh trong số người ra vào làm việc nơi nhà
ông cũng như tại xưởng cưa, khi thấy sự săn sóc quá đặc biệt
của cô dành cho Định... Ông Bà tuy có nghe, nhưng c̣n ḷng
dạ nào để cải chính, riêng cô Ba Hạnh không hiểu sao, khi
nghe Lành thuật lại lời dị nghị của thiên hạ, cô lại ước ao
nó là sự thật khi cô nắm bàn tay anh và ánh mắt thật nồng
nàn nh́n anh dù anh đang thiêm thiếp trên giường...
Tờ mờ sáng ngày thứ ba, khi mọi người tạm vơi nỗi lo âu khi
thấy sắc mặt Định bớt tái, có chút phản ứng với những muổng
cháo Hạnh hoặc Lành đút cho anh, th́ thầy Hai Lư ngủ bên
ngoài nghe tiếng Lành gọi lớn bên trong :
- Thầy Hai ơi, thầy Hai... anh Định... ảnh...
Thầy Hai Lư, ông bà Bảy, chạy vào... thấy Định nằm dưới đất,
Lành đang cố sức bồng anh lên, nhưng có vẽ như anh quá nặng
Lành không thể nào nhấc lên được. Sức trai tráng như Lành mà
nhấc Định lên không nổi quả là một chuyện lạ. Vừa thấy thầy
Hai Lư, Lành nói ngay :
- Thầy Hai, sao ḿnh mẩy anh Định nóng hổi, cứng đơ, nặng ỳ
như khối đá... con dở lên hổng nổi...
Thầy Hai Lư ngồi xuống bên Định, nói với Lành :
- Buông tay nó ra cho tao coi... và thầy chụp ngay vào mạch
cổ tay của Định... thầy Hai Lư bỗng tái mặt, bàn tay bắt
mạch của thầy run run, ông Bảy Thọ nh́n thầy hỏi thật nhỏ :
- Sao nó lại như thế nữa hả thầy Hai?
Thầy Hai Lư không nh́n ông Bảy Thọ v́ thầy đang để ư đến
những đường gân máu đang nổi rỏ trên trán và hai bên thái
dương của Định, cùng lúc máu tươi ứa ra từ thất khiếu của
anh, thầy nghẹn ngào :
- Nó chết rồi...
- Chết, không, không... Hạnh lao vào chụp cánh tay kia của
Định khóc nức nở :
- Anh Định, anh không thể chết đâu... thầy Hai sao lại như
vậy chứ, hồi hôm anh ấy khoẻ lại rồi mà...
Thầy Hai Lư nh́n cô lắc đầu, định nói ǵ đó , nhưng bỗng
thầy nghiêm nét mặt :
- Ủa, lạ thiệt, lạ thiệt...
- Sao hở thầy Hai... ông Bảy Thọ cố nén xúc động.
Không trả lời ông Bảy mà thầy Hai Lư bảo Hạnh :
- Bây buông tay nó ra coi ... Ờ, ờ... nắm lại coi... và thầy
tươi ngay nét mặt reo lên :
- Ừ, có thế chứ...
Và nh́n ông bà Bảy đang ngơ ngác, thầy nói :
- Không phải vô cớ mà tui nói với anh chị, con Hạnh là phước
tướng, lúc nảy rỏ ràng mạch của thằng Định đă ngưng, vậy mà
khi con Hạnh nắm tay nó, mạch đă nhảy lại, và bây giờ không
phải người nó đă dịu hay sao... và thầy quay sang Lành:
- Đỡ nó lên giường đi... nó không c̣n nặng nữa đâu...
Lành bán tín bán nghi đến nâng Định, anh reo lên :
- Ủa, sao lạ quá hén, lúc năy con ráng muốn đứt hơi mà...
Ông Bảy Thọ trừng mắt nh́n Lành, nhưng giọng nói của ông
không dấu được niềm vui :
- Mầy nói nhỏ chút được không...
Thầy Hai Lư nói với ông Bảy khi thấy Hạnh đang lau máu trên
mặt Định và Lành đang xoa dầu lên khắp người anh :
- Ḿnh ra ngoài để nó nghỉ chút đi...
Hai người đi ra nhà ngoài mà tai họ c̣n thoáng nghe tiếng
Lành hỏi Hạnh :
- Anh Định bịnh ǵ kỳ cục quá vậy chị Ba ...
Nghe tiếng Lành, thầy Hai Lư như sực nhớ chuyện ǵ, thầy
quay lại nói với Hạnh :
- Con Ba, bây ngồi đây với nó, nếu lại thấy nó có xảy ra bất
cứ chuyện ǵ, bây chỉ cần nắm chặc tay nó lại... cầu mong từ
đây tới sáng sẽ không có ǵ nữa...
Hạnh ngước nh́n thầy Hai Lư gật đầu mà nước mắt vẫn đoanh
tṛng, trong lúc ông Bảy hỏi ngay khi hai người vừa ra nhà
ngoài :
- Thằng Định nó qua được không thầy Hai? sao lúc vầy lúc
khác, tui thực không biết phải làm sao...
- Anh không nhớ, cũng vào giờ nầy mấy hôm trước thằng Định
đi phá bùa của Mười Tung sao, sự việc vừa xảy ra cho thấy
Mười Tung cũng phải vào giờ nầy triệt hạ đối thủ của ḿnh,
nếu lúc nảy không có con Hạnh đến kịp, nó đă bị bùa của Mười
Tung vật chết rồi... Con Hạnh là phước tướng, tôi nghĩ trong
nhứt thời bùa Mười Tung không phạm được, chỉ là không biết
ḿnh kéo dài được bao lâu thôi...
- Như vậy muốn diệt thằng Định, Mười Tung phải diệt con Hạnh
trước...
Ông Bảy Thọ trố mắt nh́n thầy Hai Lư.
- Nên tôi mới nói với anh là không biết ḿnh kéo....
Nhưng thầy Hai Lư chưa nói dứt câu th́ có tiếng Tỵ kêu cửa :
- Cậu Bảy ơi, thức dậy chưa, có người t́m anh Định nè...
Trong một thoáng ông Bảy Thọ và thầy Hai Lư nh́n nhau, rồi
cả hai đều chạy ra mở cửa :
- Ai, ai... kiếm thằng Định chứ?
Tỵ c̣n thở hổn hển :
- Một ông già lạ lắm, đang đi vào với thằng Sửu, con chạy
trước về báo cho Cậu biết...
Rồi Tỵ tiếp luôn khi thấy Ông
Bảy Thọ và thầy Hai Lư nh́n hắn :
- Không biết ông ta đến chỗ xưởng cưa hồi nào, mà tờ mờ sáng
khi con thức dậy ra sau ụ ghe đi tiểu th́ đă thấy ông ta
đứng ở cầu tàu kêu con và hỏi "nhà ông chủ ghe nầy ở đâu vậy
cậu" con chưa kịp trả lời th́ ông hỏi tiếp, tay chỉ vào
chiếc ghe miền Tây "mấy ngày trước có một thanh niên xỉu
trên chiếc ghe đó phải không, và bây giờ anh ta ở đâu?"...
con biết ngay là ông ta muốn hỏi anh Định, nên trả lời
"phải" rồi vào cho thằng Sửu hay và chạy về đây báo cho Cậu
...
Thầy Hai Lư ngắt lời Tỵ:
- Ḿnh ra ngoài đó gặp ông ta đi...
Ông Bảy Thọ chưa kịp ừ , th́ Tỵ nói tiếp khi nh́n về phía
cổng :
- Ổng tới rồi ḱa Cậu...
Bà Bảy Thọ vừa kịp vặn sáng thêm ngọn đèn dầu để trên bàn,
th́ Sửu và ông già lạ mặt đă vô đến trước cửa nhà. Sửu chưa
kịp nói ǵ cùng ông Bảy Thọ, th́ cả hai người, ông Bảy Thọ
cũng như thầy Hai Lư đă bước ra, như một quán tính, khẻ cúi
đầu trước ông già :
- Chào thầy... xin mời thầy vào nhà...
Ông già cười hề hề không khách sáo chút nào :
- Cám ơn ... và ông bước vô trong...
Ông Bảy Thọ và thầy Hai Lư cúi đầu cũng phải, v́ ông già tóc
đă bạc gần hết, chắc phải ngoài bảy mươi, nhưng phong thái
thật nhanh nhẹn, mặc đồ bà ba đen, đi giày bata trắng, đầu
bới củ tỏi với chiếc khăn nâu cột qua trán, đặc biệt cḥm
râu của ông vẫn đen nhánh không bạc chút nào... Vừa bước vô
nhà, ông già đă nói ngay :
- Mấy ngày nay ông chủ lo dữ hén... cái thằng nhóc nầy thiệt
t́nh không sợ chết mà...
Nghe những lời nầy của ông ǵa, ông bà Bảy Thọ nghĩ chắc
chắn cứu tinh của ḿnh đă đến nhưng ông chưa kịp nói ǵ, th́
thầy Hai Lư đă kéo chiếc ghế mời ông già :
- Mời thầy, h́nh như thầy đă biết hết mọi việc...
Ông già nh́n thầy Hai Lư không trả lời ông, rồi nh́n về cửa
buồng thông vô chổ Định đang nằm :
- Cái thằng nầy không biết trời cao đất rộng là ǵ, may nhờ
có thầy giúp cho nó mấy ngày qua, không thôi nó đă toi mạng
rồi... một lần cho nó biết sợ..
Quay sang ông Bảy Thọ, ông già cười :
- Tại thằng nhóc không nên thân báo hại ông bà mấy ngày nay
phải bận tâm lo lắng cho nó... ông bà đừng phiền nha...
Ông Bảy Thọ ấp úng :
- Gia đ́nh tui mang ơn cậu ấy c̣n không hết, dám đâu phiền
chứ, nhưng cậu ấy...
Ông Bảy Thọ chưa nói dứt câu th́ ông già đă xua tay :
- Ông chủ an tâm đi... cho tui thắp nhang ngoài bàn thiên
ông chủ chút nha...
- Dạ...
Ông già bước đến xá mấy xá trước bàn thờ Phật trong nhà ông
Bảy Thọ rồi đốt một cây nhang bước ra cắm vào bát nhang bàn
thiên bên hiên nhà... Sau đó ông rút chiếc móc tai bằng đồng
(*) dắt trên củ tỏi cắm ngập vào bát nhang, nạt lớn :
- Mau... !
Mọi người theo dỏi hành động của ông trố mắt nh́n không biết
ông làm vậy có dụng ư ǵ , nhưng ông già thản nhiên quay lại
xoa tay cười :
- Xong rồi...
Trong nhất thời, những người hiện diện không biết ông già
nói "xong rồi " là ám chỉ điều ǵ, th́ nghe tiếng cô Ba Hạnh
:
- Ba ơi, anh Định...
Họ quay vào, cô Ba Hạnh khựng lại ngay cửa buồng khi nh́n
thấy ông già, thầy Hai Lư lên tiếng :
- Con Ba, nó lại có chuyện hả...?
Cô Ba Hạnh, mắt không rời ông già, ấp úng :
- Dạ không, ảnh... ảnh...
Ông già nh́n cô cười hề hề :
- Con bé nầy khá đấy, thảo nào thằng nhóc không liều mạng
chứ... Rồi ông ta hỏi Hạnh :
- Nó thế nào rồi...
Hạnh cúi đầu tránh đôi mắt của ông già, hai tai cô nóng bừng
khi nghe lời vừa rồi của ông già :
- Dạ, ảnh...
Nhưng cô chưa nói được ǵ thêm, th́ Định h́nh
như không có vẽ ǵ là đau ốm bước ra ngoài, đến ngay trước
mặt ông già quỳ thụp xuống :
- Cám ơn Tổ sư gia đă cứu mạng con...
Ông già tắt mất nụ cười trên môi, nghiêm nét mặt nh́n Định :
- Thằng nhóc, mầy thiệt t́nh mà, đă biết sức ḿnh không kham
nổi sao vẫn liều chứ, nếu tao không về kịp th́ sao...?
* chiếc móc tai làm bằng đồng dài khoảng 4 inches, người b́nh dân miền Nam rất ưa dùng, phụ nữ lớn tuổi thường cắm trên búi tóc.
Định ôm lấy hai chân của ông già :
-Con biết Tổ sư gia đâu nỡ bỏ con chứ, v́ con chỉ làm những
ǵ mà tổ sư gia đă dạy cho con mà...
Ông già lắc lắc đầu :
- Tao thiệt chịu thua mầy đó nhóc...
Rồi ông nh́n Định thở
dài :
- Bao năm rồi, tao những tưởng được yên thân để tu luyện,
không ngờ cũng chưa thoát được ṿng ân oán...
- Nhưng Tổ sư gia cũng đâu đành ḷng nh́n những người lương
thiện bị hại chứ...?
Ông già đở Định đứng lên :
- Ừ, thôi th́ cứ để xuôi theo tự nhiên đi...
Định quay lại nh́n Ông bà Bảy Thọ :
- Thưa chú, thím, đây là Tổ sư gia của con, người đời thường
gọi ông là Hiệp Ẩn, từ lâu Tổ sư đă lánh về ở trên Thất Sơn,
nhưng hôm nay v́ cứu con đă phải xuống núi...
Ông Bà Bảy Thọ, thầy Hai Lư dù đă đoán được ít nhiều sự liên quan giữa ông già và Định, nhưng được nghe chính Định thốt lên lời vừa rồi, họ như đă trút đi được gánh nặng ám ảnh những ngày qua, v́ họ tin chắc chắn Tổ sư gia của Định sẽ dễ dàng giải được bùa ếm của Mười Tung... Họ nh́n nhau và thầy Hai Lư một lần nữa thấy thiệt vui trong ḷng v́ quẻ Tiên Thiên của thầy bói quả không sai...
Ông già Hiệp Ẩn quay sang ông bà Bảy Thọ :
- Tui có mấy lời muốn hỏi ông bà chủ nhà, xin vui ḷng trả
lời thành thật đừng nói dối sẽ mang tội cùng trời đất đó
nha.
Ông bà Bảy Thọ nh́n vẽ nghiêm trang của Hiệp Ẩn không khỏi
chột dạ :
- Dạ , tổ sư cứ hỏi, vợ chồng tôi sẽ không dối nửa lời...
- Chiếc ghe của ông bà bị người ta ếm, ông bà biết người ếm
chứ?
- Dạ biết...
- Ông bà có thù oán hay có làm bất cứ một chuyện ǵ gọi là
có lỗi với người ta không?
Ông Bảy Thọ bùi ngùi :
- Gia đ́nh tui đối với anh ấy như bát nước đầy, hơn nữa tui
và anh ấy lại là bạn chơi đờn ca đă lâu nên tui nghĩ tui
không làm ǵ có lỗi với anh ấy...
- Vậy ông bà có muốn trừng phạt người đó không, có muốn trả
thù họ không?
Bà Bảy Thọ oà lên khóc, trong lúc ông Bảy Thọ cũng ứa nước
mắt :
- Gia đ́nh tui cầu xin tổ sư giải giùm nạn nầy, và tha thứ
cho họ, có ǵ đâu mà thù với oán chứ...
Ông già Hiệp Ẩn thở dài, nh́n ra sân, gió ban mai thổi qua nhè nhẹ, tiếng gà gáy dồn dập xa xa hoà trong tiếng lào xào cũa những bạn hàng xuôi về nhóm chợ, trời đă hừng hừng sáng...
Quay lại mọi người đang hiện diện trong nhà, ông già Hiệp Ẩn
nói chậm rải từng tiếng một :
- Ông bà chủ nhà quả là nhân đức, như vậy ngay từ bây giờ,
mọi chuyện của ông bà với người kia coi như chấm dứt, chuyện
ǵ xảy ra sau nầy ông bà sẽ không có một trách nhiệm ǵ, v́
đó chỉ là nhân quả...
Thầy Hai Lư rụt rè hỏi :
- Thưa Tổ sư, vừa rồi có một người bạn ghe của chiếc ghe
Miền Tây đi giao hàng cho khách ở Cần Thơ, không biết có
việc ǵ không?
Mọi người chợt nhớ đến Sáu Mẹo nên đều nh́n ông già Hiệp Ẩn.
Lành năy giờ đứng lặng thinh, với những việc xăy ra mấy ngày
nay trên ḿnh Định, tâm hồn lương thiện của anh trong nhứt
thời không khỏi bàng hoàng khi Hạnh kề tai vắn tắt kể anh
nghe đầu đuôi câu chuyện, bỗng chạy ra quỳ xuống trước ông
già Hiệp Ẩn :
- Kính xin Tổ sư hăy tội nghiệp cứu dùm anh Sáu Mẹo...
Mọi người trố mắt nh́n, tuy biết thường ngày Lành và Sáu Mẹo
là bạn rượu thân thiết, nhưng sự việc chưa biết như thế nào
th́ sao Lành lại nói "cứu" chứ... Ông già Hiệp Ẩn nh́n Lành
gật gù :
- Hèn ǵ... Rồi ông chồm tới đưa tay vào ngực áo Lành gở
chiếc túi vải h́nh tam giác của Định mà Lành vẫn c̣n đeo bên
trong. Nắm chiếc túi trong tay, Ông già Hiệp Ẩn hết nh́n
Định rồi nh́n Lành :
- Thằng nhóc, mầy cũng có con mắt tinh tường quá chứ, giao
mạng mầy cho nó... hèn ǵ, hèn ǵ... nè, của mầy trả cho mầy
nè...
Hiệp Ẩn mở bàn tay đưa ra trước mặt Định, mà lúc nầy đang
đứng gần bên cô Ba Hạnh... Định mừng rở chạy đến trong lúc
mọi người tṛn xoe mắt kinh ngạc. Chiếc túi vải nầy mấy hôm
trước đă bị đốt biến thành màu đen, nhưng bây giờ dưới đèn
đă ánh màu đỏ thẳm... Đeo lại chiếc túi vải vào cổ, Định lắp
bắp, chấp tay cúi sát đầu :
- Con cám ơn Tổ sư... cám ơn Tổ sư gia...
Ông già Hiệp Ẩn nh́n Lành :
- Tao thấy người mầy xin tao cứu đó, thiệt là dử nhiều lành
ít rồi, nhưng c̣n nước c̣n tát... đứng dậy, rót 1 chun rượu
đem lại đây...
Cầm chun rượu do Lành hai tay kính cẩn mang lại, ông già
Hiệp Ẩn bước đến cửa hắt mạnh ra trước sân, xong quay lại
nói với ông bà Bảy Thọ :
- Ông bà chủ nhà cứ ở nhà đi, khoảng chừng tàn cây nhang sẽ
có người đến báo tin về cái anh bạn ghe ǵ đó, tui hy vọng
là ḿnh không quá trể...
Hiệp Ẩn nói tiếp luôn khi ngoài sân
trời đă hừng đông :
- Cũng đă đến giờ rồi... Mọi người hiểu ngay là ông già Hiệp
Ẩn muốn nói ǵ nên đều có ư muốn đi theo ông ra ụ ghe...
Nhưng Hiệp Ẩn lắc đầu :
- Không cần đi nhiều người như vậy đâu...
Ông ngừng lại nh́n
Định :
- Cả mầy nữa, thằng nhóc, lần nầy khỏi đi với tao, v́ lở có
chuyện tao thiệt khó ăn nói với con bé đó... ông buông lững
lời, trong lúc Hạnh xấu hổ cúi gầm mặt xuống, với một niềm
vui đang rộn ră trong ḷng...
Hiệp Ẩn quay sang thầy Hai Lư :
- Thầy có hứng thú không?, thầy và thằng nhỏ nầy đi với tui
đủ rồi... ông nói và chỉ tay về Lành...
Định ngập ngừng :
- Tổ sư gia... con, con...
Ông Bảy Thọ biết Định muốn đi theo và ông cũng vậy :
- Thưa Tổ sư, tui thiệt muốn đi theo coi như thế nào...
Ông già Hiệp Ẩn trầm giọng :
- Tui nghĩ, những chuyện tới đây, ông chủ nhà không thấy th́
tốt hơn để không có một ám ảnh nào về sau... và cũng đừng
nghĩ sẽ mang ơn tui, v́ chuyện tui làm chỉ là hợp với tự
nhiên thôi... Mọi việc trên đời đều có 2 mặt tốt xấu, th́
Bùa Lỗ Ban cũng không ngoại lệ...
Và ông lại thở dài :
- Nên quan trọng nhất là cái TÂM của người xữ dụng nó... rồi
nh́n thầy Hai Lư, ông tiếp luôn :
- Thôi ḿnh đi đi kẻo trể... và quay sang Lành :
- Ê nhỏ, mầy nhớ hỏi chủ nhà mang theo cho tao 1 cái chảo, 1
lít dầu phọng, 1 ông ḷ và một ít củi... tao và thầy Hai ra
đó trước nha...
Trời cũng đă hừng đông, chợ Xoài Hột thật đông đúc người mua
kẻ bán, xe ngựa, xe lôi tấp nập ngược xuôi chất hàng lên để
kịp đưa ra lộ trong chuyển lên xe hàng đưa về Saigon, nên
cũng không ai để ư đến ông già Hiệp Ẩn cũng như thầy Hai Lư
đang trên đường đi về ụ ghe. Bước chậm lại để thầy Hai Lư
tiến lên đi ngang ḿnh, ông già Hiệp Ẩn cười cười :
- Thầy Hai cũng biết bùa Lỗ Ban?
- Dạ không đâu thưa Tổ Sư, chỉ là ngày xưa lúc học thuốc,
thầy tui có dạy cho biết những cách thức thông thường để tạm
thời cứu mạng cho người bị hại... và Thầy Hai cũng cười :
- Và đây là lần thứ nhứt, tui mới áp dụng đó...
- Người ếm bùa chiếc ghe kia, tâm địa thật không hiền, vẫn
biết bị bắt buộc phải làm, nhưng cũng không cần phải tận
tuyệt như vậy...
- Thưa Tổ Sư, tại sao lại là bắt buộc phải làm chuyện ác đức
như vậy chứ?
- V́ hắn học bùa mà muốn mau thành để xữ dụng, nên khi dùng
phải trả giá tức phải ếm người ta, nếu không chính bản thân
hắn phải chịu hậu quả, v́ lủ quỉ đó có bao giờ chịu làm việc
không công chứ...
Thấy thầy Hai Lư tṛn mắt nh́n ḿnh, ông già Hiệp Ẩn lắc lắc
đầu :
- Thầy cũng biết mà, xữ dụng bùa chú tức là sai những thành
phần khuất mặt làm chuyện ḿnh muốn, mà thành phần nầy có
đẳng cấp của nó, nên tùy theo tâm tánh và thời gian tu luyện
mà người luyện bùa có thể vẻ chữ bùa sai khiến được đẳng cấp
nào...
- Vậy chiếc ghe miền Tây...
Không để thầy Hai Lư nói hết câu, ông già Hiệp Ẩn đă hiểu
thầy muốn nói ǵ rồi :
- Hắn cũng dày công luyện đó, nhưng ḷng dạ không lương
thiện, đố kỵ , vị kỷ... nên thành đạt không đáng là bao...
thật là đáng tiếc cho hắn...
- Vậy...?
- Thầy Hai cũng biết rồi, làm việc ǵ đều có cái giá phải
trả mà...
Ông già Hiệp Ẩn bỏ lững câu nói v́ hai người đă đến ụ ghe và
không biết tự bao giờ Lành đă quảy hai cái thúng nhỏ, trong
có đựng tất cả những vật dụng mà Hiệp Ẩn đă dặn đi đàng sau.
Họ trèo lên chiếc ghe miền Tây th́ mặt trời đỏ hồng vừa nhô
lên rặng cây bên bờ kia của con kinh Thầy Tùng. Ông già Hiệp
Ẩn nh́n Lành :
- Thằng nhỏ, mầy coi nhóm lửa, đổ dầu phọng vào chảo bắt lên
đun đi rồi đến đây, tao biểu ǵ mầy làm vậy là được rồi...
Thầy Hai Lư thấy thái độ của ông già Hiệp Ẩn thật thản
nhiên, h́nh như bùa ếm của Mười Tung dưới mắt ông không là
ǵ cả....
Ngọn lửa trong ḷ bùng lên thật nhanh, Lành bắt chiếc chảo
nhôm lên và đổ lít dầu phọng vào. Ông già Hiệp Ẩn có vẻ hài
ḷng :
- Thằng nhỏ, mầy khá đấy, nếu người có tâm địa không thiện
lương không dễ ǵ nhóm được lửa nhanh như vậy nơi đây vào
lúc nầy đâu, được rồi , đến đây, xoè bàn tay mặt của mầy
ra...
Thầy Hai Lư lại trố mắt nh́n ngạc nhiên khi thấy Hiệp Ẩn rút
trên củ tỏi cây móc tai bằng đồng vẻ mấy ṿng tṛn trên bàn
tay của Lành... Cây móc tai nầy không phải lúc nảy Hiệp Ẩn
đă cắm vào bát nhang nơi bàn thiên nhà ông Bảy Thọ hay
sao... chẳng lẻ ông ta có hai cây... và tuy thắc mắc, nhưng
thầy cũng cúi xuống định đẩy mấy khúc củi đang cháy vào ḷ
v́ chúng nhỏng lên muốn rớt ra, nhưng không hiểu sao thầy
lại thôi, Hiệp Ẩn nh́n thầy Hai :
- Đúng đó, thầy Hai đừng đụng vào, để thằng nhỏ nầy làm được
rồi... và ông nói với Lành :
- Mầy đẩy mấy khúc củi vào rồi đến mũi chiếc ghe, ngay cây
đà cái, đo từ trên xuống hai gang tay, dùng bàn tay nầy vổ
mạnh vào đó, gặp cái ǵ th́ cũng dùng bàn tay nầy... mầy nhớ
chỉ dùng bàn tay nầy thôi nha, cầm lấy nó đem lại đây... nhớ
chưa?
Lành "dạ" cúi xuống đẩy mấy thanh củi vào ḷ, ngọn lửa lại
bùng lên và dầu trong chảo hơi có bọt dưới đáy, anh bỏ thêm
2 thanh củi nữa vào ḷ rồi đứng lên đi về phía mũi chiếc ghe
miền Tây. Không biết v́ quá tin tưởng vào ông già Hiệp Ẩn
hay ḷng hiếu kỳ đă lấn lướt hết mọi suy nghĩ của Lành, anh
thực hiện lời của Hiệp Ẩn thật gọn và trơn tru trong lúc
thầy Hai Lư thấy thần kinh của ḿnh thật căng thẳng v́ đây
là lần đầu tiên trong đời thầy được chứng kiến giải bùa Lỗ
Ban...
Lành vỗ mạnh bàn tay của ḿnh vào vị trí đo từ mũi ghe xuống
2 gang trên cây đà chính. Sau tiếng "bốp" ḍn tan, một miếng
gỗ h́nh chữ nhựt dài chừng nửa gang, ngang chừng phần tư
gang, dầy hơn lóng tay bật ra. Miếng
gỗ nầy dùng đậy một hốc
nhỏ được đục thật khéo trên cây đà, mà với cấu trúc của nó
những thợ mộc non tay khó thể làm được v́ mắt thường không
sao nh́n ra. Vật Lành cầm trên tay đem lại cho Hiệp Ẩn là
một h́nh nhân bằng gỗ to cở ngón tay cái, được khắc thật
khéo, có đầy đủ mắt mũi tay chân đă được dấu trong cái hốc
nhỏ đó. Thầy Hai Lư trợn tṛn xoe đôi mắt nh́n vào h́nh nhân
trên tay Lành, trong lúc Hiệp Ẩn dùng ngón tay trỏ của ḿnh
với chiếc móng tay dài cắt nhọn như mủi viết điểm vào giữa
tam tinh h́nh nhân rồi bảo Lành :
- Bỏ nó vào chảo dầu đi...
Như cái máy, Lành buông h́nh nhân vào chảo dầu mà lúc nầy đang sôi sùng sục. Dù đă chuẩn bị tinh thần từ nảy giờ, nhưng thầy Hai Lư cũng thấy gai ốc ḿnh nổi lên khi đột nhiên thầy nghe trong không gian có tiếng rên siết thật năo nùng và trong chảo dầu cái h́nh nhân như bơi tuyệt vọng. Sau khi nổi lên ch́m xuống vài lần, cái h́nh nhân từ màu gổ trăng trắng đă dần dần chuyển sang màu đen, ch́m hẳn xuống đáy chảo dù dầu vẫn đang sôi.
Hiệp Ẩn thở dài bảo Lành :
- Xong rồi, mầy thu dọn mọi thứ, cùng thầy Hai về đi... h́nh
nhân đó th́ đào đất chôn rồi đổ dầu trong chảo lên... cũng
đừng cho ai biết v́ không ích lợi ǵ đâu.
- Thưa Tổ Sư, bộ Tổ Sư không trở lại nhà Cậu Bảy sao? Lành
ngạc nhiên.
Hiệp Ẩn cười :
- Về làm ǵ trong đó nữa chứ... nè nhỏ, tao thấy cũng có
chút duyên với mầy... thôi vậy đi, hai tháng sau, đến Thất
Sơn t́m tao, tao đợi...
- Nhưng Thất Sơn mênh mông, con biết Tổ Sư ở đâu mà t́m.
- An chí, cứ tới đó mầy sẽ biết...
Quay sang thầy Hai Lư, ông già Hiệp Ẩn nói tiếp :
- Tui biết hiện giờ thầy đang nghĩ ǵ, nhưng tṛ chơi nào
cũng đều có giá... họ đặt cuộc như thế nào th́ họ nhận kết
quả như vậy thôi, là tự họ chứ không phải ḿnh đâu, đừng suy
nghĩ nữa...
- Hai tháng sau, nhứt định con sẽ xuống Thất Sơn t́m Tổ
Sư... Lành cảm xúc nói với Hiệp Ẩn.
- Ừ, về nói với thằng Định, như vậy mới xứng đáng là học tṛ
của tao... thôi tao phải đi cho kịp về Châu Đốc có chút
chuyện... thầy Hai về nha, có dịp ḿnh sẽ cùng nhau nhậu một
bửa... tui đi nha...
- Dạ, dạ,... Tổ Sư...
Thầy Hai Lư bùi ngùi nh́n theo bóng dáng thật nhanh nhẹn của ông già Hiệp Ẩn, thoắt đó ông đă trèo xuống ụ ghe và hoà thật nhanh vào ḍng người đông đúc buổi sáng...
Sau khi hoàn tất công việc đào đất chôn cái h́nh nhân bên
dưới ụ ghe, thầy Hai Lư và Lành thu dọn đồ đạt để về nhà ông
Bảy Thọ, và thầy Hai nh́n thấy rỏ ràng Lành đă đổ hết chảo
dầu c̣n âm ấm lên chổ đất đào như lời ông già Hiệp Ẫn dặn.
Lành quảy gánh đồ cùng thầy Hai chưa đi ra đến cổng của
xưởng cưa đă thấy Sửu và Tỵ vừa thở dốc vừa chạy vào. Thầy
Hai chưa kịp hỏi họ có chuyện ǵ xảy ra th́ cả hai đă hào
hển :
- Trời ạ, cái ǵ mà kỳ cục vậy, thầy Hai ơi, thầy Hai, cái
ǵ mà...
Lành buông gánh xuống hỏi Tỵ :
- Anh Tỵ, lại có chuyện ǵ hả?
Tỵ đưa tay vuốt ngực, nuốt nước miếng :
- Mầy hỏi thằng Sửu ḱa... chạy mệt quá...
Thầy Hai Lư nh́n Sửu mà lúc nầy có lẽ v́ quá mệt nên ngồi
phịch xuông đất :
- Có chuyện ǵ vậy, bây nói cho tao nghe coi.
Sửu nh́n thầy Hai, vẽ mặt như b́nh tỉnh lại, đưa tay chỉ về
phía cổng của xưởng cưa :
- Thầy Hai coi ḱa, từ cổng của xưởng cưa vào đây có bao xa
đâu, mà sao con và thằng Tỵ chạy muốn chết vẫn không tới...
Tỵ gật đầu phụ hoạ ngay :
- Đúng đó thầy Hai, tụi con nh́n thấy cái ụ ghe rỏ ràng mà,
nhưng đi rồi chạy muốn đứt hơi mà khoảng cách vẫn y
nguyên...
Thầy Hai Lư trợn mắt :
- Hai đứa bây giả ngộ với tao hay sao chứ, làm ǵ có chuyện
như thế được.
Sửu đứng lên :
- Chính tụi con cũng không tin mà, tụi con lúc đầu đi vào
không để ư, nhưng sao đi hoài vẫn không đến được cái ụ ghe,
tức quá tụi con bèn chạy, nhưng sao kỳ quá, rồi tự nhiên lại
thấy thầy Hai và thằng Lành, c̣n trước đó...
Tỵ cướp lời Sửu :
- C̣n trước đó không thấy ai hết mà cái ụ ghe như thụt lui
mỗi khi tụi con chạy tới , cứ như ḿnh nằm mơ, nhưng đâu có,
tụi con vẫn nói chuyện với nhau như thường mà...
Thầy Hai Lư chợt hỏi Sửu và Tỵ :
- Từ nảy giờ tụi bây có thấy ai từ trong nầy đi ra không?
Cả hai Sửu và Tỵ đều lắc đầu :
- Ngoài thầy Hai và thằng Lành đâu có ai đâu...
Như vậy Sửu và Tỵ đâu có thấy ông già Hiệp Ẫn, lúc ông đi ra
đường , thầy Hai Lư đă hiểu và biết chắc việc nầy là do Hiệp
Ẫn làm v́ ông không muốn cho bất cứ ai vào ụ ghe, nên thầy
đổi giọng:
- Hai đứa bây ra đây làm ǵ?
- Dạ Cậu Bảy...
Nhưng Thầy Hai Lư không để cho Tỵ nói hết
câu v́ thầy cũng đă thấy mọi người lục tục đi vào xưởng cưa
bắt đầu cho một ngày làm việc :
- Thôi ḿnh vừa đi vừa nói , đừng để cho mọi người chú ư...
Vừa đi được mấy bước Tỵ như sực nhớ ra :
- Thầy Hai, c̣n ông Tỗ Sư gia của anh Định đâu rồi, sao nảy
giờ con không thấy?
Thầy Hai Lư cười, nửa đùa nửa thật :
- Tại hai đứa bây lo chạy hụt hơi, ổng đi ngang qua mặt mà
tụi bây nhắm mắt nên làm sao thấy, ổng về rồi.
-Anh Định hay thiệt nha... Sửu reo lên.
Thầy Hai Lư nh́n Sửu:
- Thằng Định? nó hay ǵ đây?
- Khi Cậu Bảy bảo tụi con đi ra ụ ghe coi có giúp ǵ được
không th́ anh Định nói là , Tổ Sư gia đă không cho đi, th́
đi cũng vô ích thôi, anh c̣n nói, anh cũng nóng ruột lắm, v́
Tổ Sư chắc chắn sẽ không quay lại , thiệt đúng bon.
Sửu chấm
dứt câu nói bằng nụ cười thật hiền. Lành chợt quay sang Tỵ :
- Ḿnh có tin ǵ của anh Sáu Mẹo chưa?
Sửu và Tỵ đồng thanh :
- Năy giờ mệt quá quên nói cho mầy biết, bạn già của mầy
thật phúc ba đời mới không theo Hà Bá kỳ nầy, vợ nó đang
ngồi khóc trong nhà Cậu Bảy á, về lo cúng tạ tổ dùm bạn già
đi em.
Thầy Hai Lư đang đi, nghe lời như vậy của Tỵ cũng phải quay
lại :
- Mầy nói rỏ một chút được không, cái thằng nầy...
Tỵ gải tai :
- Thầy Hai với Tổ Sư cùng thằng Lành vừa rời khỏi nhà Cậu
Bảy chút xíu th́ vợ thằng Sáu Mẹo từ Cần Thơ lên báo là đêm
hôm nó cùng mấy người bạn chèo xuồng qua Cồn Ổi nhậu... đến
khuya mọi người say mèm nên đều ngủ lại, chỉ một ḿnh thằng
Sáu Mẹo tài lanh nhứt định đ̣i chèo xuồng về, ai cản cũng
không được... Không biết nó chèo xuồng về như thế nào mà mấy
ghe lưới gần Cầu Đúc thấy nó nổi trên mặt nước nên họ vớt
lên, cũng may gần đội tuần giang nên họ dùng ca nô đưa nó
vào bệnh viện cứu kịp... con chỉ nghe như thế chút nữa về
đến nhà thầy cần ǵ thêm th́ hỏi vợ nó...
Thầy Hai Lư thật vui trong ḷng :
- Nó c̣n sống là may rồi, tao cần hỏi ǵ nữa chứ...
Lành nh́n thầy Hai Lư :
- Vậy có phải Tổ Sư gia đă cứu anh Sáu Mẹo không thầy Hai...
- Làm sao tao biết chứ, nhưng nếu mầy nghĩ như vậy th́ như
vậy đi...
Thầy Hai trả lời Lành mà bên tai thầy h́nh như vẫn c̣n văng
vẳng lời ông già Hiệp Ẫn, lúc đổ hắt chun rượu ra ngoài sân
"... tui hy vọng là ḿnh không quá trể"... và cả bốn người
họ, mỗi người theo đuổi một cảm nghĩ, nhưng tựu chung vẫn là
nỗi vui mừng sau khi đă cất đi chiếc gánh nặng ám ảnh, theo
từng sự hiểu biết của họ trong mấy ngày qua.
*** ***