Từ miền Nam ra Bắc, năm 1945 ông Tư
đang miệt mài đèn sách tại đại học
Hà Nội, hy vọng ra trường được bổ
dụng làm quan tham tá, th́ xếp bút
nghiên theo tiếng gọi của sông núi.
Cầm súng đánh đuổi giặc Tây đang trở
lại, để dành độc lập cho quê hương.
Năm 1954 nước Việt Nam chia cắt ra
hai miền, ông đi tập kết ra Bắc. Năm
1975, sau khi miền Bắc chiến thắng
trong cuộc nội chiến tương tàn do
súng đạn ngoại bang cung cấp và thúc
dục, ông hân hoan trở về. Trong trí
tưởng tượng của nhiều người bà con
gịng họ, th́ ông là một kẻ anh hùng
oai phong lẫm liệt, cưỡi ngựa chiến,
mang chiến bào, cầm gươm báu sáng
ngời chỉ vào thiên địa hiên ngang.
Nhưng họ thất vọng, v́ thấy ông, mặt
mày bủng beo hốc hác, tiều tụy, chân
mang dép râu, đầu đội nón cối sờn
mục và áo quần nhàu nát lụng thụng
màu phân ngựa. Trong một bữa ăn đoàn
viên do bà chị ông tổ chức.
Một người cháu trẻ tuổi hỏi: “Trong
chế độ cộng sản, thanh thiếu niên có
quyền yêu đương không?”
Ông cười đáp: “Được chứ, đó là tự do
cơ bản, ai cũng có quyền, nhưng phải
báo cáo và thông qua tổ chức. Được
tổ chức cho phép th́ tha hồ, nhưng
nếu tổ chức không chấp thuận, th́
không nên tiếp tục t́nh yêu sai trái
đó”.
Đứa cháu nhún vai cười mĩm. Hỏi tiếp:
“Thưa chú, người ta nói rằng, chế độ
tư bản bất công, người giàu kẻ nghèo
chênh lệch. Chế độ cộng sản tạo được
công bằng gần như tuyệt đối, là mọi
người đều khốn khổ bần cùng như nhau.
Ngoại trừ một nhóm đảng viên cao cấp.
Có đúng như vậy không?”
“Tuyên truyền phản động. Nhưng có lẽ
không phải là không có cơ sở” - Ông
Tư gắp một mớ cá ḷng tong kho tiêu
vào chén. Ông hỏi: “Cá nầy là cá ǵ
mà ngon quá. Kho tiêu cay, ăn thấm
miệng”.
Bà chị dâu ông cười và trả lời :
“Đây là cá ḷng tong”.
- “Cá ḷng tong lá cá ǵ?”
- “Là một loại cá voi, đă được sống
trong xă hội chủ nghĩa lâu năm.”
Cả nhà đều cười. Ông Tư đỏ mặt,
nhưng không muốn tranh luận làm chi
với những người mà ông cho là cực kỳ
phản động. Ông Tư hỏi: “Ở đây có ai
biết cái khác nhau giữa xă hội chủ
nghĩa với tư bản chủ nghĩa? Tại sao
ta xây dựng xă hội chủ nghĩa?”
Đứa cháu lại nghiêm mặt và trả lời:
“Trong tư bản chủ nghĩa, thiểu số tư
nhân giàu có bóc lột nhân dân lao
động. Trong xă hội chủ nghĩa, thiểu
số của thiểu số đảng viên cầm quyền
bóc lột toàn nhân dân, triệt để và
khốc liệt hơn. Xă hội chủ nghĩa được
xây dựng nên, cho người người được
dịp làm biếng hơn, phè hơn, hoặc
không làm chi cả cho khỏe”.
Ông Tư chưa kịp phản ứng th́ bà chị
dâu lại hỏi: “Tôi đố chú, nói được
sự khác nhau ở dưới địa ngục tư bản,
và địa ngục cộng sản?”
 |
Địa
ngục “tư bản”
Nguồn: what-the-hell-is-hell.com
|
Ông Tư lung túng: “Tôi không biết.
Chị nói cho tôi nghe với”.
- “Dưới địa ngục tư bản, người có
tội phải nhảy bàn chông, và tắm vạc
dầu. Dưới địa ngục xă hội chủ nghĩa,
cũng như vậy, nhảy bàn chông và tắm
vạc dầu. Nhưng rất nhiều khi, thiếu
chông, và thiếu dầu, nên chỉ nhảy
sàn đất, và tắm không khí mà thôi”.
Cả nhà cùng cười. Ông Tư nói: “Thật
là phản động và bôi bác.”
Đứa cháu gái kêu ông Tư bằng cậu nói:
“Cậu biết không? Cách nay nhiều năm,
trước thời chiến tranh, có một ông
già nhà giàu vào một tiệm bách hóa
và trả tiền mua hết tất cả hàng hóa
trong tiệm, nhưng không mang về, để
lại tặng không cho các khách hàng
đến sau ông, họ khỏi trả tiền. Chủ
tiệm cười, sung sướng đồng ư. Ông
già bắc ghế ngồi trước cửa tiệm xem
chơi. Sau khi vài người khách vào
tiệm mua, được cho không khỏi trả
tiền, th́ dân chúng ào ào kéo đến.
Mười lăm phút sau, cả cái tiệm thành
đống rác, đổ vỡ tan hoang. Ông già
ngồi cười. Chủ tiệm mếu máo hỏi ông
già rằng: “Ông có thù ghét chi tôi
không mà hại tôi đến thế? Tan nát
cái tiệm rồi. Từ nay làm sao buôn
bán chi được nữa? Ác chi mà ác đến
thế ông ơi! Tại sao thế? “ Cụ già
chậm rải giải thích: “Tôi đă già quá.
Tôi biết không thể sống cho đến ngày
cộng sản vào đây. Tôi muốn được thấy
tận mắt thế nào là xă hội cộng sản”.
Bố của cháu gái lườm mắt nh́n con và
nói: “Để cho cậu của con ăn ngon
miệng, nói chi ba cái chuyện tào lao
mà nghẹn họng, nuốt không vô. Ngày
vui đoàn tụ mà”.
Đứa cháu gái trả lời: “Nhưng con
không ưa chế độ, xă hội đó”.
Ông Tư nh́n đứa cháu gái và nói:
“Cậu hỏi con rằng, trong xă hội tư
bản, con có thể bỏ việc mà đi chơi
bất cứ khi nào con muốn không?”
- “Không bao giờ”.
- “Trong xă hội tư bản, con có thể
lấy phương tiện, vật liệu của sở về
xây nhà riêng không?”
- “Không bao giờ”.
Ông Tư dồn tiếp: “Trong xă hội tư
bản, con có thể dùng thời giờ của sở
để xây nhà riêng không?
- “Không bao giờ”.
- “Chú cho con biết, trong xă hội
chủ nghĩa, mọi người đều làm được
những điều đó. Thế th́ tại sao con
không ưa thích xă hội chủ nghĩa?”
Một đứa cháu khác hỏi tiếp: “Đọc
nghị quyết của đảng cộng sản, cháu
thấy họ viết rằng: “Trước đây chúng
ta đang đứng trên bờ vực. Từ đó đến
nay, chúng ta đă tiến được nhiều
bước vượt bực”. Đứng trên bờ vực mà
tiến được nhiều bước vượt bực, th́
có lộn mèo xuống hố hay không? Trong
bài diễn văn gần đây, đồng chí tổng
bí thư có đọc: “Chế độ cộng sản đang
ở chân trời”. Có nghĩa là sao?”.
Thằng cháu nhỏ khác cười giải thích:
“Chân trời là cái ranh giới trông
vào th́ thấy như mặt đất giáp trời.
Nhưng càng đi đến, th́ càng xa, và
không bao giờ gặp cả”.
Ông Tư đang nuốt miếng thịt heo béo
bùi mà nghẹn họng, đưa tay vuốt
ngực, ho hen. Bà chị dâu lại hỏi:
“Tôi đố chú, nếu chế độ cộng sản
thành lập được giữa sa mạc Sahara,
th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra sau đó?”
- “Tôi không biết”.
- “Th́ chỉ trong vài năm thôi, sa
mạc sẽ thiếu cát, và phải nhập cảng
cát. Tương tự Liên Xô, là một xứ
nông nghiệp, mà mấy chục năm qua
phải nhập cảng lương thực”.
Bà chị dâu nh́n ông Tư mà hỏi thêm:
“Chú nói ở miền Bắc, dân chủ gấp vạn
lần các xứ tư bản. Thế th́ chú có
thể đứng ở lăng Bác Hồ, kêu tên Bác
ra mà chữi Bác ngu hay không?”
Ông Tư nh́n mọi người, rồi nói: “Tôi
có thể làm điều ghê gớm hơn nữa, mà
chẳng sợ rắc rối, chẳng ai bắt bớ
tôi”.
- “ Điều ǵ?”
- “Tôi có thể ra ị trước lăng Bác,
mà không ai làm ǵ tôi cả. Dân chủ
quá đi chứ?”
- “Có thật không?” Bà chị dâu tṛn
mắt ngạc nhiên hỏi.
Ông Tư cười bí hiểm, nói: “Cứ ị mà
đừng tuột quần xuống th́ thôi. Ai mà
bắt bẻ?”
Đang ngồi ăn, bỗng nghe tiếng đạn
đại bác bắn đ́ đùng. Bà chị dâu sợ
hăi, hỏi ông Tư: “Có chuyện chi mà
bắn súng dữ vậy? Có ǵ nguy hiểm
không?”
Ông Tư giải thích: “Đồng chí bí thư
thành phố Mát-cơ-va qua thăm, tham
quan ngoại giao.”
Bà chị nhăn mặt nói: “Thế th́ không
ai bắn giỏi cả hay sao, mà bắn hoài
không trúng ông ấy?”
Chị ông Tư xen vào câu chuyện: “Nầy
cậu Tư, tôi nghe nói, khi hấp hối,
Bác Hồ nói với đồng chí Tổng bí thư
rằng: “Ta lo lắm, liệu nhân dân có
theo anh hay không?” Đồng chí Tổng
bí thư trả lời: “Chắc chắn theo”.
Bác hỏi: “Có chắc không, nếu họ
không theo th́ sao?” Đồng chí Tổng
bí thư trả lời rất rành mạch rằng: “
Bác đừng lo. Họ phải theo tôi, nếu
ai không theo tôi, th́ tôi cho họ đi
theo Bác ngay”. Chuyện nầy có thật
hay không?”
Ông Tư lắc đầu nói: “Những chuyện bí
mật của nhà nước như thế, chúng tôi
không được quyền biết đến, và không
ai được quyền tiết lộ.”
 |
“Ông
Adam là người Liên Xô ạ”
Nguồn/Ảnh:
fictionwise.com/Adam and
Eve, 1628-29. Madrid, Prado
- Rubens,
|
Một đứa cháu trai đặt câu hỏi: “Thưa
chú, chắc chú chưa quên ông Adam là
tổ phụ loài người, như đă chép trong
Thánh Kinh. Theo chú th́ ông Adam là
người nước nào?”
- “Chú đă theo đảng cộng sản và bỏ
đạo từ lâu. Không c̣n biết ông Adam
là ông nào, và là người xứ nào nữa.
Thế th́ cháu nghĩ ông ta là người xứ
nào?”
- “Ông ấy là người Liên Xô ạ”
- “Sao vậy?”
- “V́ ông ấy trần truồng, không có
được một cái khố che mông, và trên
tay chỉ có một trái táo, mà vẫn tin
tưởng là đang sống tại thiên đàng!”
- “Khỉ, khỉ, bọn mầy đă bị Mỹ ngụy
đầu độc tư tưởng. Cần phải được đi
cải tạo thay đổi tư duy, có cái nh́n
đứng đắn hơn về xă hội chủ nghĩa ưu
việt. Các cháu có biết không, nước
ta đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến
vững chắc lên xă hội chủ nghĩa. Chỉ
một thời gian ngắn nữa, chúng ta sẽ
vượt lên, và đi trước cả nước Mỹ nữa”
- “Thưa chú, cháu đề nghị đi ngang
nước Mỹ thôi, đừng đi trước họ”.
- “Sao vậy?”
- “Bởi ḿnh mà đi trước, họ thấy cái
quần rách nát ḷi mông của ḿnh th́
kỳ lắm, xấu hổ”.
Cả nhà cùng cười vang. Ông Tư cũng
cười theo. Một đứa cháu nói: “Chú đă
nghe chuyện của bác Hai chưa? Bác
Hai ra miền Bắc làm việc từ trước
khi có chiến tranh. Không có tội ǵ
cả, nhưng bác bị bắt giam. Vị cai tù
hỏi bác bị kết án bao nhiêu năm, v́
tội danh ǵ? Bác trả lời là bị kết
án mười năm và không có tội danh ǵ
cả. Ông cai tù trợn mắt lên, mắng
rằng: “Láo khoét, thường thường,
không có tội ǵ cả, th́ chỉ bị kết
án có bốn năm mà thôi”. Vợ bác ở nhà,
gởi thơ vào trại tù than thở là
không có ai xới đất làm vườn để
trồng khoai. Bác gởi một thơ ngắn về
nhà, ghi: “ Chôn ở trong vườn”. Tuần
sau, vợ bác gởi thơ lên, đại ư nói
công an đă xới, đào khắp vườn, không
bỏ sót một tấc đất nào cả. Bác gởi
thơ về rằng: “Vườn đă được xới xong,
chờ chi nữa mà không trồng trọt”.
Ông Tư gắt lên: “Toàn cả chuyện bố
láo. Nhưng chuyện sau đây, th́ có
thật. Có một anh cán bộ sở tôi, chạy
gấp về nhà, thấy bà vợ đang nằm trên
giường với một người đàn ông lạ. Anh
gào lên rằng, bà chẳng được cái tích
sự ǵ cả, giờ nầy mà c̣n nằm đó. Bà
có biết trên cửa hàng lương thực
đang bán khoai ḿ, chỉ c̣n lại mấy
chục kí. Không chạy mau lên th́
người ta mua hết bây giờ.”
Bà chị ông Tư nói: “Khi bác Hồ mất,
cậu biết chuyện ǵ xảy ra không?”
- “Không. Chuyện ǵ thế?”
- “Hôm ấy chú Huy trực . Có người
kêu điện thoại vào xin được nói
chuyện với Bác. Chú bảo Bác đă qua
đời. Một lúc sau, người ấy kêu điện
thoại lại và được trả lời như cũ.
Người đó kêu thêm hai ba lần nữa.
Bực quá, chú Huy gắt lên: “Tôi đă
nói, Bác chết rồi. Ông không nghe,
không hiểu sao?” Bên kia đáp rằng:
“Tôi nghe ‘đă’ cái lỗ tai quá, nên
kêu đi kêu lại nghe thêm cho sướng
tai”. Thế th́ chú Huy chưa kể chuyện
nầy cho nghe sao?”
Khi bữa cơm gần tàn. Ông Tư nói với
các cháu: “Các con phải tích cực
phấn đấu để sau nay được vào đoàn,
vào đảng. May ra mới ngóc đầu lên
được”.
- “Vâng, chúng cháu sẽ đi khám bệnh
thần kinh trước. Đứa nào bị bệnh
nặng, sẽ xin gia nhập đảng. Người ta
kể rằng, khi gặp khó khăn, chính trị
bộ bên Liên Xô cho người ngồi đồng,
gọi hồn ông Các-Mác lên để vấn kế.
Khi nhập đồng, th́ hồn khóc rủ rượi.
Hồn chỉ nói một câu, là cho gởi lời
xin lỗi đến toàn thể nhân dân lao
động khắp các xứ xă hội chủ nghĩa
trên thế giới?”
Một người bà con hỏi, trong xă hội
chủ nghĩa, thiên hạ có thích chuyện
tiếu lâm hay không? Ông Tư thành
thực trả lời: “Nhiều người kể chuyện
tiếu lâm, châm biếm mà bị tù đông
lắm. Lần nọ, tôi gặp một anh chánh
án nhân dân, đi ra khỏi ṭa và cười
rũ rượi, cười chảy nước mắt. Tôi hỏi
sao vậy? Anh nói là vừa nghe một
chuyện khôi hài tuyệt vời. Tôi yêu
cầu anh kể lại. Anh quắc mắt lên hỏi
tôi đă điên chưa mà yêu cầu anh kể.
V́ người kể câu chuyện đó, vừa bị
anh kết án mười năm tù lao động khổ
sai”.
Một bà hỏi ông Tư: “Có phải trong xă
hội chủ nghĩa, thời gian qua mau hơn
trong tư bản chủ nghĩa không?”
- “Chị muốn nói ǵ?”
-”Tôi đọc, thấy báo cáo của các hợp
tác xă nông nghiệp, họ đạt thành
tích thi đua, khoai sắn chỉ trồng
qua đêm là đă gặt hái được. Thế
nghĩa là sao? Làm được phép tiên sao?”
Ông Tư gật gù: “Báo cáo thành tích
th́ phải làm vậy. Không ai làm khác
cả. Đó là cách khôn ngoan nhất để
sống c̣n. Cấp trên họ cũng biết sự
thực ra sao, nhưng họ lại muốn được
thấy những báo cáo đó mà thôi”.
Bà chị ông Tư lắc đầu bực ḿnh nói:
“Cậu bảo rằng xă hội cộng sản đă làm
được những điều tốt đẹp cho con
người. Tốt đẹp ở đâu, cậu cho tôi
xem vài thí dụ đi”.
Ông Tư bóp trán rồi trả lời: “Ví dụ
như chị Năm Lài, trước kia mù chữ,
đi chân đất, chuyên nghề chửi mướn,
đánh ghen thuê. Bây giờ là chủ tịch
hội phụ nữ yêu nước. Anh Tám Râu,
thất học, nghèo không có quần xà lỏn
mà mang, bây giờ đă có dép râu đi,
và làm trưởng ban tuyên huấn giáo
dục huyện. Và đồng chí Mười Búa ,
trước đây đâm thuê chém mướn ở bến
xe, làm nghề hoạn heo, ai thấy cũng
khinh bỉ, nhổ nước bọt. Nay đă là
một thành viên trong Bộ Chính Trị.
Đó, cái siêu việt của xă hội chủ
nghĩa, chị thấy chưa?”
Bà chị ông Tư nheo mắt nh́n kỹ, và
hỏi ông: “Nầy, cậu bị thương tích
trong trận đánh nào, mà bây giờ cái
đầu cậu cứ gật gật măi, và tay cậu
cứ đưa lên, đưa xuống hoài vậy?”
Ông Tư cười bẻn lẻn thú nhận: “Tôi
làm đại biểu nhân dân ở quốc hội. Cứ
gật đầu và dong tay nhất trí hoài
nên thành tật, nay không thế nào
chữa khỏi được.”
Bà chị hỏi: “Tại sao cậu lại binh
vực và kính mến và thương yêu lăo Ba
Dừa? Lăo đánh đập vợ mỗi ngày, tống
cổ mẹ ra đường, lấy trộm tài sản nhà
nước, chơi cờ gian bạc lận, hiếp dâm
con bé bán vé số. Có ǵ mà cậu binh
vực hắn thế?”
- “Dù ǵ đi nữa, đồng chí Ba Dừa
cũng là một người cộng sản chân
chính, nên tôi binh vực và kính
trọng”.
| |
Thiên
đường cộng sản
Nguồn: sxc.hu |