Tôi Đi Hoc (Tập) 1 Khucruotngandam
Lời ngỏ : Tất cả tưởng như quên hết sau 27 năm từ ngày "giải phóng " ;tưởng mất hết sau ngày bỏ nước ra đi làm lại cuộc đời mới nơi xứ lạ . Nhưng không phải thế ,những năm tháng tù đầy dù không muốn nhớ nhưng lại không thể nào quên nên vẫn c̣n đây . Thế mới biết !những kỷ niệm đau buồn gian khổ bị đầy ải bất chấp thời gian . Chỉ những người chưa bị hành hạ nhục nhă mới nói tới chuyện quên dĩ văng và tha thứ .
Tôi không phải nhà văn , nhưng tôi phải viết một cái ǵ đó ,hay hay dở không cần
thiết ,chỉ cần làm sao ghi lại được ,những ǵ tôi phải chịu đựng trong cảnh tù
đầy cho con tôi ,vợ tôi ,bạn bè tôi đọc mà trước đó tôi không can đảm nói ra khi
đối diện . Bởi lẽ , đây là quăng đời quá đau buồn ! Qua câu chuyện , bạn đọc cho
là hư cấu th́ nó là hư cấu ,cho là sự thật th́ là sự thật . Tôi cố gắng kể vô tư
và không để ng̣i viết vướng víu hận thù v́ hay ho ǵ cho kẻ thắng trận hay người
bại trận về cái gọi là" học tập cải tạo ".
Saigon một chiều 30-tháng 4 ...Mây đen kéo đến , bộ đội vào ,Sài gon hốt hoảng
...!
Những căn nhà vắng chủ càng gây thêm lo âu cho người ở lại . Tôi nên tiếp tục t́m đường chạy hay thôi ở lại . Cuộc sống tôi luôn xáo trộn , không c̣n như thường lệ từ ngày VC vào . Người không c̣n đói ăn .mà đói tin . Cảnh saigon mức độ hoang mang sợ hăi chưa từng thấy trong suốt 21 năm chiến tranh đổ ập đến gia đ́nh các Quân Nhân viên chức VNCH. Nỗi hoang mang khủng khiếp tăng theo trước tin các lực lượng vũ trang Nhân Dân có quyền bắn bỏ các tên "cướp" để giữ an ninh khu phố . Lực lượng vũ trang ND đây chính là bọn nằm vùng đủ thành phần từ các quân nhân trong các đơn vị; các công chức trong các cơ quan chính phủ ,các Văn nghệ sĩ , các SV-HS các trường ; đến cả các con sen thằng ở trong nhà .Đủ hết thành phần lộ mặt ra như cảnh "cháy nhà ḷi ra mặt chuột" .Chúng hồ hỡi túa ra với chiếc băng đỏ đeo cánh tay cùng khẩu súng M16 đi tiếp thu khắp nơi ....Những tên du đăng xóm tôi cũng tay đeo băng đỏ đi xùng xục từ nhà này sang nhà khác phụ Cách mạng bắt "cướp " .Không khí bắt "cướp " hay lợi dụng cơ hội trả thù khó ḷng phân biệt . Bắt được tên "cướp" là xử bắn tại chỗ,không cần "Ṭa án nhân dân " càng gây khủng khiếp . Bên cạnh sự tùy quyền bắt bớ thủ tiêu là lệnh tịch thu sách báo ban ra . Bọn SV-HS nằm vùng lùng xục từng nhà ,những nhà hoạt động văn hoá , nhà văn nhà báo ,nhà thầy cô ,nhà bạn bè ...là được chúng chỉ điểm trước đến tịch thu sách báo ,băng nhạc đồi truỵ chất đống để đốt càng tăng thêm không khí khủng bố các sĩ quan ,viên chức VNCH . Một số người yếu bóng vía , vội vă tự giác đốt hết sách vở , h́nh ảnh giấy tờ gia đ́nh bạn bè dính dáng đến chế độ VNCH trước để tránh tai hoạ . Như chung chịu và chia xẻ số phận tan tác này là các lá thư t́nh lăng mạn một thuở con gái học tṛ yêu lính hay những tấm h́nh áo trắng bên cạnh chiến y hoa rừng đều là chứng tích "nợ máu " đều đem đốt . Đúng ! chỉ đem' đốt mới xoá sạch dấu vết chứ không xé ..... Nguy hiểm hơn, là tư tưởng phản động trong các lá thơt́nh màu xanh đượm những câu ngây thơ , dại khờ như là : Đêm nay trời se lạnh , em thao thức không ngủ ,nhớ anh tha thiết , ra tưạ cửa nh́n sao , tủi thân tự hỏi : Giờ này trong phiên gác trên tiền đồn heo hút , anh có nhớ như em nhớ anh tha thiết không .? Em cầu mong cho anh lập nhiều chiến công diệt thù giữ an ninh thôn xóm , bảo vệ Quê hương " .
Tất cả được đem đốt trong bùi ngùi như đốt hàng mă để tưởng đến những ǵ đă khuất ,các chiến sĩ vô danh , các thương yêu lăng mạn một thời ... Tất cả tan trong mây bàng bạc trôi theo tôi suốt thời gian tôi vào tù ...cải tạo .
Thông cáo của Chính phủ Cách mạng lâm thời
Cộng Ḥa miền Nam Việt nam với chính sách khoan hồng nhân đạo , kêu gọi các quân
nhân cấp úy trong bộ máy Nguỵ Quân đăng kư tŕnh diện học tập cải tạo ,khi đi
nhớ mang theo lương thực trong 7 ngày .
Thông cáo kèm theo điạ điểm học tập , chia theo từng khu vực tŕnh diện.
"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh ..." Bài văn của Thanh
Tịnh ngày nào tả cảnh "Tôi đi học " trong buổi mai hôm ấy , man mác rộn ràng .
Nay cùng buổi mai , nhưng đầy hoang mang lo lắng ...., Tôi không được ai dắt ,thân
lủi thủi trên con đường Trần Ḥang Quân ,Q.5 Chợ Lớn ,con đường tôi đi lại lắm
lần ,ḷng rộn ràng cho những buổi hẹn ḥ t́nh tự ..., nhưng lần này tôi thấy
chán nản ,hờ hững ..: Hôm nay tôi đi học ...cải tạo
Trong cái túi vải đeo vai , hành trang dùng trong một tuần vọn vẹn gồm có : một
bộ quần áo, một hộp ruốc (trà bông ) , vài gói ḿ ,bao gạo sấy , hộp ration C ,
bàn chải kem đánh răng ,tập vở 50 trang ,cây bút Bic , tấm poncho , bidong ,và́
viên thuốc tiêu chảy và ít tiền xe nhét túi ,tôi đến tŕnh diện .
Trước cổng trường Trần Ḥang Quân một ṿng kẽm gai được giăng ngang . Cánh cổng
đóng kín chừa lối người đi bộ . Tôi thấy trước cổng lác đác dăm ba người đang
lưu luyến chia tay vợ con đưa tiễn ,vội bước sang quên cả lo lắng . Ngay lối ra
vào vài tờ giấy dán ,tôi tính tới xem , bỗng một tiếng quát với giọng rất con
nít the thé như tiếng đàn bà
- Đi đâu đây ? không vào tŕnh diện cho chóng , chờ ǵ nữa !
Thấy dáng một tên VC loát choát vai đeo AK .Tôi chưa kịp nói ǵ th́ sau cổng
xuất hiện một tên khác , giọng già ô tồn hơn
- Anh vào tŕnh diện đi nhá ! Sắp hết giờ, chúng tôi phải về nghỉ .
Sau lưng tôi , thấp thoáng vài ba người vừa đến , và như có một bàn tay vô h́nh
xô vào ,tôi không bươ'c nhưng người cứ lọt tuốt . Nh́n ra thấy một CB ngồi trước
một bàn giấy kê ngay cổng . Đàng sau , một đám người ngồi xổm . Tôi bước đến
tŕnh diện
- Họ và tên !
- Khúc ruột ngàn dặm
- Cấp bực
-Trung Úy trừ bị
-Trung úy đủ rồi, c̣n trừ bị ,trừ bao lôi thôi nữa .
Lũ người ngồi xổm khúc khích cười . Tên VC mặt non choẹt quát ,vẫn giọng con nít
- Mấycái anh này cười cái ǵ !
Tên VC già giọng vẫn ôn tồn
-Mấy anh phải giữ kỷ luật đấy nhá !
Quay sang tôi hắn hỏi tiếp :
- Chức vụ
- SQ/CH
-
Đơn vị
- BTL SD /ND
- Thôi anh vào ngồi xuống kia .
Tôi bước lại, ngồi xổm nối hàng tiếp . Từng người bước vào, lúc đủ sỉ số tên bộ đội dẫn cả toán đến hội trựng, sẵn số đông anh em đến tŕnh diện trước bên trong . Trong thời gian chờ đợi ,mọi người t́m người quen và làm quen nhau . Tại đây, tôi gặp lại Dần Tr/Úy pháo binh ,thằng bạn học thời trung học , số phận từ nay buộc hai đứa với nhau .Lúc ấy là 6 giờ chiều ngày 26--06-1975
Hai đưá đang vui vẻ tṛ chuyện thăm hỏi nhau .th́ nghe tiếng một anh bộ đội vang
lên :
- Các anh chuẩn bị ăn cơm .
Ng̣ai sân ,một chiếc xe vận tải nhẹ mang hàng chữ "Ái Huê tửu lầu " . Mọi người
cùng ngạc nhiên thấy mấy cô hầu vẫn mặc đồng phục như trong nhà hàng : Quần đen
bóng, áo xẩm trắng thêu chữ Tàu và hàng chữ " Ái Huê tửu lầu " mang thức ăn
xuống bày ra bàn học . Món ăn gồm có : Dưa chua xào, thịt mỡ kho mặn và canh cải
.,nhưng cơm lại là gạo lức . Chỉ có đĩa nước tương và đĩa ớt ngâm dấm c̣n giữ
được hương vị tửu lầu .
Hỏi mấy cô hầu bàn mới rơ : Bộ đội mang gạo đến nhà hàng ra lệnh ủng hộ Cách mạng nấu cơm cho cải tạo . Ông chủ sợ phải làm theo .
Đến 8 giờ được lệnh ngủ . Tôi đem đồ đạc lại bên Dần , chúng tôi cùng chia nhau thuốc hút ,nói chuyện với nhau hết chuyện này sang chuyện nọ Anh tâm sự ,anh mới lập gia đ́nh hai tuần trước .Bà xă anh là người cùng xóm , dân GL , đang học lớp 12 , th́ giải phóng vô đồn con gái miền Nam bị buộc lấy VC què nên gia đ́nh sợ thúc hai đứa lấy nhau . Vê khuya cả pḥng đều yên lặng có tiếng ngáy .H́nh như chỉ c̣n tôi và Dần thức .
Bỗng có tiếng chân vội vă ng̣ai hành lang và ánh đèn pin chiếu . Đồng hồ trên
tay Dần chỉ 1 giờ sáng .Một bộ đội chạy vào pḥng đánh thức mọi người
- Tất cả thức dậy chuẩn bị hành quân .
Dần nhếch mép cười nói nhỏ :
- Mẹ ,hành quân đánh ai đây !
Mọi người vội vă bỏ các thứ vào xách tay .
Tên bộ đội nói vừa đủ:
- Các anh em nghe tôi nói này . Sau đây các anh được đưa về trường học tập Tất
cả phải giữ im lặng nghe . V́ không dùng loa tránh phá giấc ngủ đồng bào .
Chờ anh em tập họp ng̣ai sân đầy đủ .Tên
bộ đội mặc chiếc áo mới tinh, tḥ tay vào tếp da lôi ra một xấp giấy . Tên này
dáng vẻ là cán bộ gộc ,nhẹ nhàng nói :
- Các anh em ngồi xuống nhá ! .
Mọi người lặng lẽ chấp hành . Hắn nói :
-Các anh nghe tôi nói này .Trong lúc hành quân phải tuyệt đối giữ im lặng và kỷ
luật .Phải tuân theo lệnh của cảnh vệ .Để tránh tai nạn các anh sẽ bỏ lại hết
những dụng cụ dễ bể hay bén nhọn lại .Cảnh vệ sẽ thu đem theo sau đó trả lại các
anh. Các đồng chí cảnh vệ thi hành công tác đị .
Từ ngoài một toán bộ đội vơ trang tác chiến ập vào vây quanh lấy bảo chúng tôi
bỏ hết đồ dùng trong túi ra . Chúng đi vào từng hàng nhặt ra hết các lọ thủy
tinh đựng thức ăn ,dao ,kéo, lưỡi lam ,cắt móng tay bỏ vào những thùng giấy
carton . Công việc một độ nửa giờ . Tên CB nhắc lại lần này có vẻ gay gắt hơn:
- Tôi xin nhắc lại , anh nào c̣n chưa tự giác chấp hành th́ chấp hành đi . Các
cảnh vệ phát hiện anh nào c̣n giấu các vật bén nhọn th́ không được cho đi học
đâu đấy nhá .Thêm một số bỏ ra những lưỡi lam cạo râu giấu trong túi quần .
Cuộc gặp gỡ đầu tiên ,tôi được bữa khôi hài là ăn cơm gạo lức do một nhà hàng
Tàu nấu và trả giá bằng nủa kư thịt do mẹ tôi lục đục suốt tối làm ruốc cho con
mang theo đi học .
Chúng tôi theo thứ tự toán 40 người nối hàng một ra cổng . Ngoài đường một đoàn
xe molotova dài vô tận . Có tiếng lâm râm đọc kinh cúa một bác lớn tuổi người
Bắc . Bác nói nhỏ vừa đủ cho người đi gần nghe "Chúng đưa đi bắn ! " Tôi nh́n
xung quanh hai bên đường dưới mỗi gốc cây có ba tên bộ đội đứng đang cầm súng ở
thế tác chiến (nghĩa là mũi súng hơi chúc xuống ,tay để sẵn vào c̣ )Trời đứng
gió ,hàng cây chết đứng lá không rung , không khí về đêm vốn lạnh thêm nỗi đe
doạ càng âm u , mọi người lo lắng theo chân nhau lên xe .Trên xe chật như nêm ,sự
chật chội càng khó chịu hơn v́ bị trùm bằng tấm bạt kín mít chỉ chừa một lỗ nhỏ
xíu phía mui có một cảnh vệ đứng .,mọi người phải ngồi lên túi hành trang cúa
ḿnh ,chân người này vắt ngang người kia ,chỗ ngồi chỉ đủ vừa kê bàn toạ . Có
tiếng căi cọ chửi thệ
-Anh nào phạm kỷ luật là tôi xử lư tại chỗ đấy nhé !
Lần đầu nghe tiếng gắt gỏng lạ tai nên mọi người im lặng . Đ̣an xe từ từ chuyển
bánh , lắc lư khiến ḷng tôi xôn xao . Tôi tự trấn an , họ không dại ǵ đem bắn
. Gia đ́nh vợ con , anh em bạn bè ḿnh ,cả miền Nam sẽ nổi loạn , tôi thản nhiên
ngả đầu vào người ngồi cạnh ch́m vào giấc ngủ ngon lành .
Nhưng chỉ vừa chợp mắt ,th́ tiếng th́ thào bên tai
- Chắc tụi ḿnh bị đưa ra Bắc ,xe ra xa lộ Biên Ḥa .
Mấy người ngồi sát thành xe cố vén tấm bạt bên hông nh́n ra ng̣ai .Không khí buồn bă trong đêm ," Mời người lên xe về miền quá khứ " Bỗng một anh
lên tiếng :
- Cho đi tiểu đi,mắc tiểu quá rồi !
Tiếng tên bộ đội quát !
- Ngồi im đi !
Có tiếng nói trong pḥng lái .
- Chờ bố trí đă .
Xe chạy độ một giờ sau , xe bỗng dừng lại . Tôi không biết chuyện ǵ xảy ra ,chưa
kịp lo th́ nghe tiếng tên bộ đội bên dưới đường nói :
- Đồng chí cảnh vệ đằng sau xuống canh Cho phép từng người một xuống đi đái rồi
leo lên phiên người khác .Các anh ngồi trên xe nghe rơ không ?
Sau đó, xe tiếp tục di chuyển ,mỗi lúc trời sáng tỏ ,xe chạy quanh co quẹo trái rồi có vẻ chạy chậm hơn v́ đường chật cuối cùng vào một khoáng trống đầy kẽm gai th́ ngừng .
Chúng tôi đươc lệnh xuống sắp hàng ,nói là
đến trường học ,tôi nh́n chung quanh thấy cảnh tượng đổ nát ,không có nhà cứa
chỗ nào ở được. Một anh rành nơi này nói :
- Đây là trại pháo binh căn cứ Trảng Lớn .
Tôi đưa mắt đảo quanh t́m Dần , không thấy Dần đâu ṭan là vỏ đạn pháo vất bừa
băi .Mọi người vào hàng ổn định , một anh bộ đội người Nam tiến lại nói:
- Các anh lập danh sách mỗi tố 10 người , bốn tổ làm một đội . Tự bầu ra Đội
trưởng .Đội trưởng nộp danh sách cho tôi báo hậu cần lănh gạo lương thực về nấu
cơm . Anh nào biết nấu cơm theo tôi .
Thêm một màn xáo trộn hàng ngũ ,anh em gọi nhau ơi ới .
- Ê ! qua hàng này mày ,bọn ḿnh chung một tổ . Kêu ông thầy sang luôn cho vui .
Anh em ruột , bạn bè cùng đơn vị ,cùng trường cũ , bà con xóm làng gặp nhau nơi đây cùng hè nhau vào chung một tổ . Tôi đảo mắt t́m Dần vẫn không thấy ,nên cứ đứng nguyên trong hàng .
Cuối cùng một bộ đội ,tôi không biết cấp bậc v́ không ai đeo quân hàm ,ra hướng
dẫn chúng tôi tới một căn nhà to lớn như cái kho chứa hàng ,nhưng sàn xi măng
tróc nhiều chỗ , tứ bề trống rỗng , không cửa vách ,chỉ c̣n mái tôn loang lỗ ...
Một số người lăng xăng chạy t́m chỗ tốt trong nhà tránh mưa nắng ,hay nơi có sàn
xi măng hoặc có các cột to để mắc vơng . Tôi chẳng thiết, nên tà tà ,cuối cùng
tôi thấy một chỗ trống gần cửa lững thững lại ,th́ gặp ông già ,người đọc kinh
lúc ra xe , nói câu : "Chúng đưa đi bắn " Tôi lại chào ông già ,rồi trải tấm
poncho xuống bên cạnh . Tôi nằm ngay chỗ nóc thủng ,nh́n lên nóc, hứng những tia
nắng ấm áp trong ngày đầu tiên . Chúng tôi nói chuyện mưa nắng ,hỏi thăm nhau về
quê quán gia đ́nh , th́ may mắn được biết ông già người Ngă Ba Ông Tạ ,nơi tôi
có ông Bác người chung xóm ,nhờ đó chúng tôi, một già một trẻ mau chóng thân
nhau như bóng với h́nh . Sau vài lời thăm hỏi ,tôi được biết ông già tên Chúc ,
ông Trùm một xứ Đạo . Nh́n ông già tay cầm xâu chuỗi miệng lâm râm đọc kinh ,tôi
chợt hối hận là trưóc khi đi tại sao tôi không nhớ chuyện thắp một nén nhang
trước bàn thờ ông bà .
Nh́n ra ng̣ai , dăm ba anh bộ đội rất trẻ đang dắt tay nhau đi xem chúng tôi .
Cái lạ, anh nào cũng trắng trẻo mập béo như con gái và đi đâu cũng nắm lấy tay
nhau như bê đê .
Ngày đầu c̣n thoải mái , bộ đội trẻ dễ bắt chuyện . Nhiều người muốn biết tin
tức học tập , lân la làm quen mời các bộ đội hút thuốc ,được biết các anh bộ đội
này mới trúng tuyển làm vệ binh đưa thẳng từ ngoài Bắc vào trại tù canh gác
chúng tôi , đầu óc các anh đặc quánh những lời bị tuyên truyền nhồi sọ ,nói ra
ai cũng nói lời giống nhau như cái máy , chỉ khác là tính ṭ ṃ và tính gờm gờm
nh́n chúng tôi như muốn ăn tươi nuốt sống hay thích nghe chúng tôi kể chuyện
miền Nam .
Có anh vui tính hiền lành hỏi :
- Lày mấy anh , gái miền lam tôi chông cô lào cô lấy người lom đẹp thật nhưng
tội nười nao động ,không chăm nàm như ng̣ai Bắc ! Ai có nàm mới có ăn chứ lị !
Chỉ có chữ "lị" dược các anh nói không ngọng ...
Bữa ăn bộ đội cho ăn ṭan là cơm gạo mốc .Những bao gạo mang hàng chữ "Cộng Ḥa
Nhân Dân Trung Quốc " h́nh như bị cất giấu dưới hầm lâu ngày ,nay đào lên nấu ,người
nấu không biết nấu bă`ng chảo ,dùng bao tải (bố )đậy không kín hơi nên cơm sống
. Ngay tối đó, ai bụng yếu ăn vào bị tiêu chảy ...V́ chưa làm nhà cầu nên màn đi
tiêu quanh quẩn chỗ nằm v́ lệnh cấm ra ng̣ai về đêm . Tôi may mắn thoát v́ ban
ngày xin nước sôi nấu bịch cơm sấy ,nên tặng bác Chúc mấy viên thuốc cầm tiêu
chảy .
Hôm sau , có lệnh tập họp điểm danh ,tất cả ra sân ngồi xổm . Một anh bộ đội lùn
tè ,đứng gọi tên từng người , ai có mặt đứng dậy .Danh sách vừa làm hôm qua theo từng tổ đă bị "xào bài " thầy tṛ bạn bè mỗi
người một tổ khác nhau . May mắn ,tôi và bác Chúc lại được chung vào tổ v́ hôm
qua chúng tôi không đứng chung hàng .
Điểm danh chia tổ xong ,anh bộ đội đọc nội quy trại .
- Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa /Độc lập - tự do - hạnh phúc .
Có người x́ xào : tại sao không đọc : Cộng Ḥa Lâm Thời Miền Nam Việt nam .
Nội quy quy định về ăn sạch ,ở gọn . Mỗi tháng được viết thơ một lần về "động
viên gia đ́nh".Mỗi "quư" được xem phim một lần .Nếu có điều kiện sẽ được cho
thăm nuôi .Học tập tiến bộ sẽ được sớm trở về xum họp gia đ́nh .
Càng nghe đọc mọi người càng chết điếng . Tại sao nói học tập có 7 ngày ? Chưa
chi đă lừa đảo rồi .Tiếng người này x́ xào lan sang người kia nên không biết ai
nói . Bỗng có tiếng bộ đội quát !
- Các anh đứng dậy !
- Các anh ngồi xuống
Sau khi quát ,tên bộ đội nói :
-Ai nói các anh chỉ học tập có 7 ngày ? Thông cáo nói các anh mang theo lương
thực dùng cho 7 ngày là pḥng khi đi đường . Chúng ta đi có một ngày đường .Như
thế chúng ta đă vượt chỉ tiêu .
Mọi người nghe hai chữ "chỉ tiêu "tiếng lạ không hiểu,nhưng không ai dám hỏi .
- Các anh nên vững tin vào CM , học tập xong là về .Bây giờ chưa học tập được v́
chưa có chỗ .Không có chỗ làm sao học tập . CM tạo điều kiện tập trung các anh
vào đây là để giữ an ninh cho các anh không lo nhân dân trả thù . Nghe rơ chưa
nào ?
Tiếng im phăng phắc để trả lời .
-
Thôi cho các anh tan hàng về nghỉ . Mời các anh đội trưởng lên khung giao ban ,chúng
tôi sẽ phổ biến cụ thể về chính sách khoan hồng của CM về học tập cho quán triệt
.
Tất cả mọi người đều thiểu năo buồn rầu . Có mấy người vẫn ngồi yên, không thiết
đứng dậy.
Bác Chúc đi bên tôi nói nhỏ:
- Anh K này ! tôi có người nhà ng̣ai Bắc ,tù từ 54, đến nay chưa được thả .
Tôi nghe cảm thấy ḷng dửng dưng, vui không ra vui buồn không ra buồn . Tôi tự
nhủ ,tôi độc thân : Về sớm hay muộn th́ cũng thế một khi cuộc đời đă dang dở .
Tội nghiệp người tù có gia đ́nh,tội nghiệp cho người vợ chờ chồng ...
Nh́n lên núi bà đen mây xanh vời vợi,tôi chợt nhớ hai câu thơ mà quên tác giả:
"Trên núi ngàn năm cây vẫn thế
Dưới trần trăm tuổi mấy ai hơn "
Tôi nghĩ : Không ai giam giữ được ḷng ḿnh tư tưởng ḿnh . Tôi nói lời này ra với bác Chúc , bác hiểu ,mặt tươi ngay .
Bác nói :
- Rồi anh xem, họ sẽ trả giá rất đắt về tội lừa bịp này đối với đồng bào miền
Nam . Chúng ta đều là cha anh là chồng vơ, là con của đồng bào Miền Nam . Sau
này , họ nói ǵ sẽ không ai tin dù nói thật . Như truyện thằng nói láo nói nhà
nó bị cháy .
Trong tuần đầu, mọi người chỉ loanh quanh làm vệ sinh lặt vặt trong ṿng kẽm gai và tán chuyện ngẫu . Trước tin không phải học 7 ngày làm mọi người rối trí . Đêm đến ,trong giấc ngủ nghe tiếng chửi thề ,tiếng thở dài năo nuột ,tiếng rên hư hư v́ lên cơn sốt , những tiếng x́ xầm bàn tán hay tiếng cười đùa trong đêm . Một anh trẻ th́ vô tư , nghêu ngao ngâm :
" Nếu biết rằng không phải bảy ngày
Em về dứt khoát lấy chồng ngay "
Tiếng cười lại vang lên vui vẻ . Nhưng "có biết đâu niềm vui đang nằm trong
thiên tai "
Hôm sau, anh Quản giáo Nghi xuống sinh hoạt về chính sách khoan hồng nhân đạo
của Cách mạng . Anh nói :
- Tội lỗi các anh trời không dung ,đất không tha . Lấy nước biển làm mực,lấy lá
rừng làm giấy kể ra không hết . Nhưng v́ t́nh dân tộc ,nghĩa đồng bào ,Cách mạng
độ lượng khoan hồng tha chết ,tạo điều kiện tập trung các anh về đây cho học tập
chính sách khoan hồng cúa Cách Mạng cho các anh thấy rơ tội lỗi sai trái cúa
ḿnh để hối cải sửa chữa ,giác ngộ tinh thần nhân đạo cúa cách Mạng để học tập
tốt lao động tốt chấp hành mọi chủ trương đường lối Cách mạng nêu ra để sớm trở
thành con người mới con người XHCN .
Vừa qua . nói chung tuyệt đại đa số chấp hành nghiêm chỉnh các quy định của trại ,nhưng cá biệt vẫn có anh chây lười lao động ,phát biểu linh tinh ,biểu hiện thái độ chống đối cụ thể là : Bộ đội cũng mê tiền mê gái như ai , Nói học 7 ngày là nói không đúng . Giam người không giam được tư tưởng v.v.. C̣n nhiều anh tỏ ra buồn rầu , chán nản biểu hiện thái độ chưa an tâm , tin tưởng vào chính sách khoan hồng . Những anh nào c̣n mang tư tưởng phản động ấy tự giá khắc phục . Cách mạng khoan hồng nhưng cũng triệt để nghiêm khắc tru=`ng trị các phần tử ngoan cố chống đối xuyên tạc đường lối CM . các anh rơ chưa nào .
Đề nghị sau này truớc khi vào sinh hoạt anh em cho ca một bài lấy khí thế . Thôi cho các anh tan hàg về nghỉ . Các đội trưởng lên gặp tôi giao ban nhận công tác về triển khai cho anh em thi hành . "
Tôi nghe con vẹt nói tai tôi ù đi , từ đây tôi sẽ tránh mặt bác Chúc .Nhưng bác cứ đi t́m tôi phân trần . "Anh phải nghe tôi nói , Chúa ơi ! chết th́ thôi chứ tôi không hèn hạ như thế ,tôi thề tôi không báo cáo ǵ cả . " Tôi mía mai : "Nếu lời thề linh thiêng cha9'c có nhiều thằng chết hộc máu " Rồi lầm ĺ bỏ đi ,tránh mặt bác Chúc .
Qua ngày sau , không khí trại giam cực kỳ căng thẳng , không c̣n nghe tiếng cười đùa như những hôm trước nữa . Đang nói chuyện thấy bóng ai đi ngang là chuyển câu chuyện đang nói xấu sang thành khen Cách Mạng . các mẫu chuyện thường đưọc anh em tung ra nói theo lời bộ đội kể : Các chị em ng̣ai Bắc dùng súng trường bắn rớt máy bay Mỹ . Máy bay Mig 17 của cách mạng có gắn một bộ phận linh hoạt tắt máy đậu núp trong mây chơmày bay Mỹ B 52 bay ngang mới lao ra bắn ...
Mọi người cứ đem câu chuyện dại khái như thế ra nói với nhau dù biết là không có thật nhưng không bị bắt lỗi tạo ra bầu không khí khen Cách mạng nở rộ . Một số cuời vang sau mỗi câu chuyện như thế ,một số im lặng lo lắng . Tôi là một người trong số im lặng lo lắng. Chợt nghĩ đến con chó cúa Palov ,con chó chỉ nghe tiếng chuông là tiết ra dịch vị dù không có đồ ăn . Thế th́ ,nay mọi người đem câu chuyện hoang tưởng ra để khen có khác ǵ họ đang làm công việc phản xạ có điều kiện ,đang bị Brain -washing ,một lúc nào đó sẽ chẳng khác ǵ các anh Quản giáo vệ binh kia ,chỉ biết khen lấy khen để , dù biết là sai nhưng không ai dám chê . Như vậy sớm muộn tất cả cùng nói như nhau ,không c̣n đầu óc nhận xét nữa . Chợt nghĩ chuyện vừa qua, tôi cuống quưt đi t́m bác Chúc .
Gặp bác , chưa kịp mở lời bác nói ngay :
- Tôi biết anh sẽ t́m tôi . Một khi anh đă không tin , th́ giờ tôi nói ǵ anh
cũng không tin .Tốt hơn ,tôi với anh không nên nói chuyện với nhau nữa
Tôi níu tay bác nói :
- Khoan đă bác Chúc ! . Nếu bác không nói ra th́ ai nói ,và sao họ biết ?
Bác Chúc không trả lời c̣n vặn lại :
- Không phải chuyện ǵ ai hỏi cũng phải trả lời, anh c̣n nghị ngờ tôi th́ hỏi tôi
làm ǵ ?
- Không ! Không phải tôi nghi bác , nếu thế c̣n t́m bác làm ǵ ? .Tôi chỉ muốn
biết thằng nào để đề pḥng mà thôi .
Bác cười :
- Đề pḥng thằng này ,nhưng anh không thể đề pḥng thằng khác . Bọn ăng ten nó
như con sán kim trong ruột , lúc đêm chúng mới ḅ ra từ hậu môn , lúc đói chúng
mới quậy làm sót ruột , đôi lúc ta phải cần chúng để ăn giùm thức ăn cặn bă cho
sạch ruột, ngừa bệnh
- Bác nói ǵ tôi không hiểu !
- Trong này bọn VC đang tổ chức móc nối anh em ta làm ăng ten ,c̣n chúng giấu
mặt . Coi chừng ,ḿnh chỉ đấu đá lẫn nhau làm lợi cho chúng . Cho nên đôi lúc,
trong đời bị người hiểu lầm tốt hơn hiểu đúng !
-Bác nói sao ? tôi chưa hiểu rơ
- Anh biết rằng , trước đây mọi người dù chung chiến tuyến nhưng nay ḥan cảnh
mỗi người mỗi khác . Bước đầu, bọn VC lợi dụng người hèn yếu làm ăng ten . Nhưng
anh tin tôi đi, bọn ăng ten này sớm muộn sẽ bị chúng bức hại trước .
- Nghĩa là sao ?
Bác Chúc nh́n tôi cười :
- Anh thử ngẫm xem , hạng người sán lăi kư sinh trùng này nằm trong khúc ruột ta
,cùng chung hàng ngũ với ta , nay trở mặt hại anh em ,th́ CM sẽ nghĩ ǵ ? CM
thừa hiểu trong thời chiến , bọn này c̣n dă man độc ác hơn nhiều . C̣n khuya mới
cho chúng về sớm . ..
Lời bác mở óc cho tôi thức tỉnh , tôi hiểu nhưng thắc mắc vẫn là thắc mắc.
Tôi hỏi :
- Bác nói ai nghe ,rồi tới tai ăng ten , nó lên báo cáo đúng không ?
Bác đáp ngay không suy nghĩ
- Đúng ,tôi tung bâng quơ vào không trung nơi người xa lạ ,tự khắc nó lan đi
....và cuối cùng tôi biết chắc sẽ đến tai Quản giáo ...nhưng anh an tâm đi ,
không ai biết nó phát xuất từ miệng anh đâu.
Rồi tiếp :
- Anh xem đấy ! Trong này tất cả đều sợ hăi . Chỉ có cách : Một là phải ngậm
miệng cho yên thân , nếu không , mở miệng phải nói ra những lời khen CM . Đó là
mục đích VC muốn biến chúng ta thành con người ngớ ngẩn nói một chiều, không nói
theo th́ lâu ngày tinh thần khủng hoảng , đầu óc bị căng thẳng dẫn đến mất trí .
Tại sao chúng ta không t́m cách ,t́m một con đường riêng để sống thoải mái trong
những ngày chờ đợi ?
Bác nói vớt thêm : " Nhớ không bao giờ cha"n nản ,cứ vui chơi cho qua ngày tháng
. Đừng để tinh thần suy sụp ". rồi bỏ đị một mạch .
Tôi nh́n theo dáng cao gầy của bác,được nghe giọng sang sảng đầy tự tin đă tháo
gỡ những uẩn khúc rối rắm giữa tôi và bác Chúc ,đồng thời vạch ra một hướng đi
mới cho tôi lần bước vào . Nh́n lên đám mây bàng bạc có vài sợi hơi nước mỏng
manh đang vờn vũ . Lại mưa, cứ mỗi lần mưa th́ người tôi ướt như chuột lột . Bao
giờ CM mới cho làm nhà lấy chỗ để học tập ? Tôi ph́ cười ,một nụ cười vui nhất
hóm hỉnh nhất từ ngày vào tù.. .
Sau khi mất hơn một tháng , mọi người được cắt cử chia phiên nhau đi moi kẽm gai
về rào dầy thêm ,cao thêm ,kín thêm xung quanh nơi giam giữ ḿnh , rồi tiếp đó
túa đi khắp nơi trong căn cứ Trảng Lớn để đào thùng phuy mà trước đây được Công
binh chế độ cũ chôn sâu trong ḷng đất làm công sự pḥng thủ , đem về đục bỏ hai
nắp , dát bằng làm thành tấm ván ,lấy kẽm gai mở từng măt mài thêm cho nhọn dùng
làm đinh rồi dựng vách che chắn chung quanh nhà . Ban ngày dùng nhà làm hội
trường học tập sinh hoạt ,ban đêm dùng làm pḥng ngủ . Ổn định xong đâu vào đấy
, mọi người được lệnh bước vào sinh hoạt học tập . Trước khi bước vào học tập ,
mọi người được phát một mẫu giấy in sẵn ,một cây viết bic để làm "Bản tự Khai ".
Hơn một tháng đầu sống trong không khí căng thẳng ,khủng bố đe doạ ăn cơm với muối làm việc cực nhọc ...chờ học tập , tinh thần mọi người đang chán nản , th́ hôm nay bỗng vui vẻ hồ hỡi khác lạ : " Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng"
Bấy giờ mọi người mới để ư vài biến chuyển trong những ngày trước , v́ sao có lệnh mổ lợn khao cả trại ăn , v́ sao mấy anh làm nhà bếp về nói lại là các anh hậu cần từ chối không nhận tiền anh em gủi mua hàng nữa , và trên kho đă hết sạch gạo . Mấy anh làm nghề mộc bị thất nghiệp không phải lên làm việc trên doanh trại bộ đội nữa sau khi các anh ḥan tất việc đóng ḥm gỗ ( cái rương đựng quần áo ) cho bộ đội ,mỗi anh một cái tươm tất để đem theo về quê thăm ông bà ông vải hay cha mẹ .. ,nhất là những chiếc xe đạp của mấy anh thủ trưởng đơn vị đều được quấn cẩn thận bằng mấy lớp giấy dầu như bó xác chết . Tất cả biến chuyển như thời tiết giao mùa ; mùa đông tàn ,trời đang vào xuân . C̣n nữa, nhiều tin đồn lan từ người này sang người khác là trại sẽ giải quyết cho về một nửa học tập tại địa phương v́ không đủ lương thực , c̣n một nửa sẽ dồn sang trại khác cho ra Bắc để học tập . Mọi người đều nuôi hy vọng v́ ḿnh chỉ mang cấp bực nhỏ trongquân đội .
Sáng ra , lệnh tập họp điểm danh như thường lệ mọi người không phải đi lao động quay vào hội trường nghe hướng dẫn làm bản tự khai . Khoảng 8 giờ, có một tiểu đội 10 người vệ binh xuống bao quanh ngoài hội trường .Bên trong tề tựu đông đủ quản giáo bộ đội kể cả anh nuôi hậu cần trong trại .Một cán bộ được giới thiệu là thủ trưởng đơn vị lên hướng dẫn làm bản tự khai .
Mọi người ngồi bệt xuống đất , tay cầm mẫu in bản tự khai một xấp dầy đến 10
trang , in bằng giấy trắng tinh ,im lặng ngo'ng cổ lên chăm chú nghe .Tôi đọc
thoáng qua bản tự khai thấy : Trước hết là lịch cá nhân : Họ và tên - Họ và tên
thường dùng -Bí danh - Ngày ,tháng ,năm sinh - Nơi sinh - Đia chỉ hiện tại - Cấp
bậc - Chức vụ- Đơn vị sau cùng . Tiếp theo là phần báo cáo : Đơn vị , Đơn vị
trưởng , Các tài liệu và kho vũ khí bí mật hiện chôn giấu ở đâu ? Rồi đến , Quá
tŕnh hoạt động bản thân từ 1945 đến nay - Có tham gia đảng phái nào không ? -
Bao nhiêu năm trong quân đội Ngụy , tham dự bao nhiêu trận đánh , năm nào ? ở
đâu ? Giết bao nhiêu CM - Nhận được bao nhiêu huy chương ,thăng thưởng .. (Trong
phần này có cả chục câu hỏi chi tiết ) ..Rồi tới , phần quan hệ gia đ́nh : Lư
lịch vợ con ,anh em , ông bà, cha mẹ ,, Cô d́ chú bác . . Nghĩa là lư lịch Ba
đời ! Cũng có cả chục câu hỏi chi tiết như lư lịch bản thân : Trước 1945 làm ǵ
? Ở đâu? sau 1945 làm ǵ ? ở đâu ? . Nếu chết phải ghi rơ năm chết , lư do chết
, hiện chôn ở đâu ? Xuống nữa là phần Quan hệ Cách mạng : Có ai tham gia CM kể
ra ,. Có giấy chứng nhận kèm theo không ? Xuống nữa phần tự phê b́nh (nghĩa là
phần nhận tôị ), rồi sang phương hướng tới ( là cách khắc phục sửa chữa tội lỗi
như thế nàọ? Hứa sẽ làm ǵ trong những ngày sắp tới v.v....) Sau cùng là phần
đánh giá của Thủ trưởng đơn vị trong thời gian học tập có chấp hành tốt nội quy
,kỷ luật trong trại không ..... Cuối cùng là phần cam kết : Tôi cam kết những
lời khai trên là sự thật .Nếu có ǵ man trá giấu giếm tôi xin chịu ḥan ṭan
trách nhiệm trước Nhân dân và Cách Mạng . Kư tên .
Đọc thoáng qua mắt tôi mờ đi ...
Anh thủ trưởng vai đeo xắc cốt ,khẩu súng K54 xệ xuống bên hông bước vào cả hội
trường được quản giáo Nghi hô to .
- Tất cả đứng dậy !.
-Tất cả ngồi xuống !
Anh thủ trưởng lên bục nói bằng giọng rất chậm và nghiêm nghị :
- Các anh vào đây là để học tập trở thành con người mới .Một khi các anh rời
trại trở về th́ nhất định các anh đă là những con người mới .Nếu không là con
người mới th́ nhất định các anh c̣n phải ở lại học tập để thành con người mới .
Cách Mạng rất kiên tŕ giáo dục các anh . Việc quyết định các anh về sớm hay
muộn là do nơi các anh .Riêng cách mạng tạo điều kiện để cho các anh trở về càng
sớm càng tốt .mà muốn về sớm th́ các anh phải học tập tốt . Việc làm bản tự khai
nó rất quan trọng .Nó tạo thời cơ tốt cho các anh nếu các anh thành thực khai
báo .Các anh có thể giấu giếm điều ǵ tùy ư. Nhưng chúng tôi sẽ đánh giá mà
chúng tôi chắc chắn sẽ biết những điều các anh giấu giếm .Có thiếu ǵ cách để so
sánh hồ sơ cá nhân của các anh .Chúng tôi có thể so sánh hồ sơ của các anh với
hồ sơ trong Bộ Tổng Tham Mưu cũ của các anh để lại . Chúng tôi so sánh với các
báo cáo phường khóm nơi các anh cư ngụ ,nơi các anh làm việc . So sánh với bản
tự khai của bố mẹ vợ con anh em các anh ...Các anh không có cách nào giấu giếm
điều ǵ được đâu .Nhân dân biết hết ,cách mạng biết hết .Vậy tôi thành thực
khuyên các anh thành thực khai báo và phải khai báo cho đúng và cho có đầy đủ .
-
Tôi nh́n quanh thấy nhiều cái mồm đang há hốc , giá mà lúc ấy có con muỗi hay
con ruồi nào buồn t́nh bay vào chắc cũng không ai biết !
Anh thủ trưởng uống ly nước cho thấm giọng nói tiếp:
- Bây giờ tôi xin từng bước cụ thể . Các
anh giở trang đầu .phần lư lịch ,xong chưa nào ? Chú ư chỗ Họ và tên .Họ và tên
nghĩa là họ và tên các anh ,chớ không phải họ tên người khác . Tiếp là Họ tên
thường dùng là họ tên các anh thường dùng. C̣n Bí danh là ǵ , đó là tên kín
dành riêng dùng gọi các anh mà các anh giấu không cho ai biết trong lúc hoạt
động th́ bây giờ các anh phải khai ra . Các anh không khai chúng tôi vẫn biết
...Cứ như thế anh thủ trưởng lè nhè dịch tiếng Việt ra tiếng Việt đến từng chi
tiết rất kỹ lưỡng . rồi lên giọng hỏi : Các anh có hiểu không nào ?
Hai giờ nhàm chán lặng lẽ trôi qua , may quá ! anh Thủ trưởng nói :" báo cáo các
anh nhiệm vụ hướng dẫn của tôi đến đây là HẾT " . Chữ hết vừa dứt , Không ai bảo
ai mọi người đồng loạt vỗ tay ,có anh đang ngủ gục giật ḿnh đứng dậy vỗ tay .
Mọi người thấy vậy cũng vội đứng lên vỗ tay vang cả hội trường . Anh thủ trưởng
hài ḷng .mắt vác lên cũng vỗ tay , các quản giáo vệ binh đang ngồi co chân lên
ghế bật đứng dậy vỗ tay . Cứ thế, người trên kẻ dưới , bên Cán Bộ ,bên tù thi
đua vỗ tay lốp bốp không ai chịu nhường ai tạo ra một bầu không khí vui vẻ như
tết.
Sau khi anh thủ trưởng vừa bước ra cửa , mọi người định tan hàng , th́ anh Quản
giáo Nghi buớc lên bục ra lệnh ổn định . Anh nói :
- Đề nghị mấy anh giữ đội h́nh nghiêm chỉnh . Tôi cần có vài vấn đề sinh hoạt
trước khi các anh bước vào làm bản tự khai.
Mọi người lại trở về chỗ cũ ,ngồi xuống đưa mắt lên bục lắng nghe .
Anh quản giáo Nghi nói :
- Đề nghị anh em ca một bản cho nó có khí thế .
Một anh cải tạo đứng lên bắt nhịp bài: "Kết đoàn "
- Kết đ̣an ...chúng ta là sức mạnh ,2..3! " Mọi người vừa ca vừa vỗ tay :"Kết
đ̣an ..." Bài ca vừa dứt ,anh quản giáo nói :
- Mấy anh có ba ngày làm bản tự khai , nên cứ thong thả mà làm . Nhớ là " Suy
sâu nghĩ kỹ ,trung thành khi đặt viết "Tôi xin báo cho mấy anh một tin vui là
trại cho bố trí một chế độ bồi dưỡng tăng cường khẩu phần ăn cho cácanh trong
thời gian làm bản tự khai . Các anh sẽ được phát hàng nhu yếu phẩm là mỗi người
được 10 điếu thuốc hút , một ít trà đem vê` cùng chia đều cho nhau . Tôi đề nghị
các anh đội trưởng nghiêm chỉnh th́ hành công tác phân phối cho đạt yêu cầu như
Bác Hồ nói : " Không sợ thiếu mà sợ chia không đều " ,mấy anh nghe rơ chưa nào ?
Anh quản giáo ngưng một lát ,chờ mọi người nuốt nước miếng xong rồi nói tiếp :
- Làm xong bản tự khai ,từng tổ cho triển khai công việc đánh giá chất lượng
trong tinh thần phê và tự phê ,xong đâu đấy cho họp đội đánh giá lại trước khi
nộp lên trên đánh giá . Từng người sẽ đọc bản tự khai của ḿnh ra cho người khác
nghe rồi anh em cùng nhau thảo luận cho rơ ràng đến lúc nhất trí mới thông qua .
Tất cả nhớ chưa nào ?
Tiếng la "Nhớ " đồng thanh vang lên to chưa từng thấy...
- Các anh đội trưởng sau sinh hoạt cắt cử người lên khung lănh nhu yếu phẩm mang
về phát cho anh em . Thôi cho anh em tan hàng .
Tôi đang đi lơ lửng như người trên mây , chưa bao giờ đời ḿnh bị đặt trước một
thử thách to lớn là phải lôi ba đời về gia phả nhà ḿnh ra trước đám đông để cho
người phê phán . Tôi không lo sợ ,nhưng ḷng buồn vô hạn ...
Tôi ngồi vào vê vê viên thuốc lào cho vào nỏ kéo một hơi dài ,ém khói lại một lúc rồi phà mạnh lên cao. Trong làn khói toả mơ màng ,tôi tưởng đến h́nh ảnh ông bà đă yên giấc từ lâu , bỗng hôm nay bị thằng cháu bới móc ra.Tôi tưởng đến cha mẹ anh em trong một gia đ́nh hết mực thương yêu nuôi cho ăn học chưa một lần đền đáp , tưởng đến các đơn vị trưởng, các chiến hữu từng chi sớt nhau từng ngụm nước trong nắng ,điếu thuốc trong mưa ,từng đùm bọc nhau ,hy sinh cho nhau trong lửa đạn ,những người đă từng dùng thân ḿnh che chắn ,cứu giúp đồng đội vượt thoát những lúc hiểm nghèo, th́ nay bị thuộc hạ bị bạn bè quay lưng lại tố lẫn nhau . Chẳng lẽ, đang là con người trung thành, hiếu thảo , nhân từ, một khi bị tập trung vào đây được cách mạng cho học cải tạo trở thành một con người mới ,là một con người tàn nhẫn, hèn nhát , phản bội ,bất nhân, bất nghĩa hay sao ? Mới chỉ là bản tự khai mà phải ra nông nỗi này ,thế th́ về sau sẽ c̣n chuyện ǵ hơn nữa sẽ xảy ra cho đời ḿnh ?!!! Nghĩ đến đây ,tôi không dám nghĩ thêm .Bầu trời hôm ấy, một đám mây đen tại Trảng Lớn kéo đến che khuất một góc ,tôi không khóc nhưng chao ôi ! một giọt lệ ứa ra ...
Thời gian quy định cho ba ngày .Tuy nhiên
có người làm loáng một tiếng là xong nhưng có người suốt ba ngày liên tục chong
đèn trong đêm lo lắng mấtăn mất ngủ phờ phạc cả người vẫn không xong . Từngày
vào trại , mọi người đi cầu phải dùng nước hay lá , giấy không có một mảnh,nhưng
nay, trại cấp giấy làm bản tự khai vô giới hạn . Nhan dịp này mọi người đều xin
thêm giấy . "Tội lỗi các anh lấy nước biển làm mực ,lấy lá rừng làm giấy cũng
không kể hết " đó là lư do anh đội trưởng không dám từ chối phát thêm giấy .
Kẻ làm bản tự khai dài kỷ lục là hai mưi hai trang giấy là anh Doanh ,Trung Úy
pḥng tuyển mộ nhập ngũ số 3 . Anh khai dài chẳng phải anh có tội ǵ mà do Anh
đi lính từ thời đất nước chưa chia đôi lên đến Trung Úy có 25 năm trong quân ngũ. Gia đ́nh anh th́ loạn xà ngầu ,nửa anh em bị kẹt ng̣ai Bắc đều đi líh bộ đội ,
nửa di cư vào Nam đều trong Quân đội . Anh có hai người vợ cùng sống chung ,ông
già vợ cũng có hai bà , màtrong phần khai phải kê ra ở đâu ? làm ǵ ?
Thời gian nặng nề trôi qua cho đến ngày mọi người mang bản tự khai của ḿnh ra
đọc trước tổ . Anh em chung tổ thông cảm lẫn nhau , hồn ai nấy giữ , nên công
việc thông qua tổ mau chóng , không ai ư kiến trước các bản án tư.buộc tội đau
ḷng này . Chuyện nh́ nhằng và khôi hài chỉ xảy ra vào lúc có Quản giáo Tham dự
trong sinh hoạt đội .
Một anh Trung Úy Quân y ,nghĩ rằng ḿnh chỉ cứu người không có tội ,th́ được
quản giáo giúp đỡ là anh cứu quân ngụy cho nó sống để tiếp tục giết hại nhân dân
và Cách mạng nên vẫn có tội . Một anh làm đại đội trưởng chung sự ,nghĩa là lo
đi báo tin lính tử trận hay lo các thủ tục lễ nghi chôn cất tử sĩ cũng được anh
quản giáo hướng dẫn là có tội v́ đă tử tế với những tên có nợ máu nhân dân . Mọi
người nghe anh quản giáo hướng dẫn kê khai tội lỗi mới hiểu : "Trời không dung
đất không tha " .
Một anh pháo binh mắt rươm rướm khai rằng : Tôi được thưởng nhiều huy chương ,trong
đó có bảo quốc huân chương về thành tích đă giết và gây thương tích cho 30 000
Các mạng trong trận đánh Quảng Trị năm 1972 . Pháo đội của tôi bắn trong ba ngày
liên tục 44000phát đạn đại bác 155ly vào các hang ổ Cách mạng trên đường ṃn Hồ
Chí Minh làm cháy một kho vũ khí có đến hơn 5000 hẩu súng các loại , thiêu hủy
10000tấn đạn dược và xăng dầu . Số bộ đội chết và thương vong lên đến 10000người
. Tôi xin nhận tội trước nhân dân và cách mạng . Anh bùi ngùi tỏ vẻ ăn năn ...
Anh quản giáo vội đứng lên khen tặng :
- Đấy ! khai như anh này mới là thành thật và cụ thể từng con số .Khi có ḷng
thực tâm hối cải th́ phải biết khai báo rơ ràng như vậy . Dám khai là đă giết 30
ngàn chiến sĩ Cách Mạng Tội ấy nặng bao nhiêu th́ nó chứng tỏ ḷng thành thực
bấy nhiêu .Yêu cầu anh em nên noi gương dưạ trên cơ sở thành thực khai báo từng
con số cụ thể ,tránh khai chung chung.
Sau một tháng làm bản tự khai th́ có lệnh tập họp phân chia lại tổ . Số ngựi tổ
này được chuyển sang tổ khác . Số người nhà này chuyển sang nhà khác . Mọi người
đang sống yên ổn ,đang t́m hiểu nhau th́ nay bị xáo trộn và lo ngại người mới
đến tổ ḿnh . Ai cũng cho là người này làm ăng ten nên ngại tiếp xúc . Trước đây,
sau một thời gian gần nhau, mọi người dần quen nhau và t́nh cảm thêm nẩy nở trở
thành t́nh thân qua việc làm bản tự khai ,th́ nay bất th́nh ĺnh t́nh cảm ấy bị
ngăn chặn bởi sự có mặt cu?a "người lạ " từ tổ khác chuyển sang tổ ḿnh . Người
bị đổi sang tổ khác lại càng buồn hơn , v́ bị những nguời thuộc tổ cũ cô lập ,nên
buồn rầu như chim lạc tổ lại quay về tổ cũ t́m hơi ấm . Nhưng mọi người có ngờ
đâu rằng ,v́ t́m kiếm ấy là dấu vết giúp cho bọn ăng ten theo dơi gây hiềm khích
nghi kỵ trong anh em với nhau .
Cuối cùng , không ai bảo ai, mọi người đều rút vào cái vỏ ốc khô khốc ,co rúm
lại một ḿnh , hay giữ thân phận yên ổn trong tháp ngà tư tưởng để tự do âm thầm
suy nghĩ không sợ ai nghe thấy quấy rầy .... Tôi có cảm giác mỗi bước chân tôi
bước rất lạc lơng cô đơn trên con đường cải tạo heo hút vô định . .
Tôi chỉ c̣n mỗi cách xua buồn là chiều chiều sau giờ lao động , cơm nước xong
xuôi, ra đứng giữa trời nh́n lên mây th́ thầm nói chuyện với người xưa ... Nhưng , cuộc sống tách rời anh em muốn
được yên thân lại càng bị chú ư càng thêm lo lắng .
Một hôm, đang giờ lao động tôi bị gọi về trại để bổ túc hồ sơ .
Anh vệ binh áp tải tôi vào doanh trại bộ đội đến thẳng pḥng chấp pháp . Vừa vào
tới , th́ chạm trán ngay một Cán Bộ lạ mặt ,người gầy gầy mặt choắt miệng hô như
mặt chuột đang ngồi chờ trước một cái bàn dài . Hắn mời tôi hút thuốc , lần giở
bản tự khai của tôi ,nói bằng giọng trọ troẹ người B́nh -Trị -Thiên :
- Như anh biết, tới đây theo chỉ đạo bên trên trại sẽ đánh giá ḷng thành khẩn
thật thà khai báo từng cá nhân giải quyết cho về đợt đầu .Nh́n chung bản tự khai
của anh đạt yêu cầu . Tuy nhiên có vài chi tiết cần được bổ túc :Trong này ,anh
khai là Sĩ Quan Chính huấn thuộc Bộ tư lệnh SD/nhảydù nhưng chưa nói chi tiết cụ
thể là anh đă tổ chức huấn luyện .đào tạo bao nhiêu tên Chiến tranh chính trị ,đă
sinh hoạt kích động nguỵ quân giết hại nhân dân cách mạng bao nhiêu lần .
Tôi thành thật nói :
- Báo cáo Cán bộ ,từ ngày tôi về phục vụ trong ngành CTCT tôi chỉ ngồi chơi xơi
nước thôi . Lâu lâu có vài ông Tướng Tá từ Saigon xuống thanh tra đơn vị , th́
tôi được lênh tổ chức văn nghệ vui chơi đón tiếp hay rước gái cho mấy ông ấy .
Chứ có huấn luyện ai đâu .!
Tên Chấp pháp gắt :
- Anh đă được CM khoan hồng cho vào đây học tập mà c̣n ngoan cố không thành thực
khai báo th́ tội anh sẽ nặng thêm . Tui có trong tay hồ sơ của anh từ bộ TTM
ngụy , và bạn bè đơn vị anh đang ở trong trại đă khai báo về anh nên tui phát
hiện anh chưa thành thực . Tui cho gọi anh lên để bổ túc v́ muốn giúp đỡ anh mau
tiến bộ , nếu anh tự giác khai ra th́ tội anh sẽ nhẹ đi sớm được CM xét cho về .
Rơ chưa nào ? C̣n anh vẫn ngoan cố giấu giếm th́ chưa được về sớm . Cái này là
do lỗi anh chứ không phải do CM không độ lượng . Rơ chưa nào ?
Thôi cho anh về trại làm bổ túc mai đem nộp cho tui . Rơ chưa nào ?
Đêm ch́m xuống ,tôi càng thêm lo lắng . Bạn bè hỏi tôi lên trại làm ǵ tôi nói
họ gọi lên bổ túc hồ sơ ,h́nh như không mấy ai tin . Bởi lẽ, trong trại trước
vài hôm cũng có vài tên ăng ten được gọi lên "bổ túc " như tôi . Bác Chúc hỏi .Tôi
kể lại ngọn ngành trong bản tự khai là tôi khai rước gái cho mấy ông Tướng đă bỏ
chạy ra nưóc ng̣ai .
Bác Chúc đảo mắt nh́n quanh rồi vỗ vai tôi an ủi nói :
- Mấy ông nội bỏ chạy từ tháng ba , Tội nghiệp cho mấy người SQ trẻ như các anh
phải ở lại lănh hậu quả .Anh đừng khai ǵ thêm, cứ thế mà khai nhé !.
Bác vội nói:
- Tương kế tựu kế .
Tôi sực nhớ trước đây tôi nghi bác Chúc làm ăng ten th́ bác có nói một câu : Đôi lúc bị người ta hiểu lầm tốt hơn hiểu đúng ! Tôi lấy lại niềm tin ,thầm mong Trời Phật , tổ tiên phù hộ cho ḷng thêm can đảm .
Hôm sau , tôi b́nh tĩnh cầm tờ giấy vẫn lời khai như cũ không thêm bớt , chờ đợi
nộp ,nhưng đợi măi không thấy ai gọi lên làm việc . Thời gian chờ đợi làm đầu óc
căng thẳng quá ! Trong trại vốn đă thiếu ăn lại thêm mất ngủ nên tôi bị sụt kư
mau hơn ,thêm vào t́nh trạng hoang mang tinh thần rối loạn ...người tôi thất
thểu như cái xác
Khí hậu tại Trảng Lớn bỗng thay đổi lạ lùng ,trời lạnh như cắt . Thời gian nặng
nề trôi đi ,hàng ngày tôi vẫn đi lao động với anh em như thường lệ .Công việc
không nhe nhàng như trước , mọi người phải đi lao động nặng dọn dẹp căn cứ .
Trảng Lớn là một căn cứ tiếp vận rất lớn , có cả phi trường cho máy bay vận tải
lên xuống . Mọi người với dụng cụ thô sơ chế từ các cọc sắt hàng rào "ấp chiến
lược" ,bẻ cong lại chế thành những cái cuốc , dùng đào sâu xuống đường phi đạo
xuyên qua nhiều lớp xi măng đá xanh cứng ngắt ,đào xuống hàng thước để lấy lên
những tấm vỉ sắt về làm nhà cho bộ đội , hay phải dọn dẹp các băi cỏ tranh đào
moi hết rễ , cuốc đất lên luống để trồng rau ăn v́ lúc này trại không c̣n phát
gạo mốc nữa mà thay bằng bo bo .
Một hoạt cảnh như trong phim kẻ nô lệ trong thời trung cổ là hàng trăm người bu
quanh một căn nhà dài 20 thước rộng 4 thước ,mỗi người nắm một đầu dây kéo một
căn nhà bổng lên để di chuyển đến một nơi khác cách xa khoảng 200mét,hay bu như
kiến quanh một chiếc xe GMC hạng nặng , các khẩu pháo hư hỏng kéo lết đi chỗ
khác dọn dẹp mặt bằng lấy chỗ cất nhà mới cho bộ đội ở .
Hôm đó,đang lao động tôi nghe tiếng nổ ,tiếng cải tạo gọi nhau ơi ới ,nhie6`u
người chạy về một phía tôi vội chạy theo . Một cảnh tượng thương tâm trước mắt ,môt
xác người nằm cháy đen c̣n bốc khói mùi mỡ rất tanh .Một anh cùng tổ người chết
kể là người chết tên Bi ,Trung Úy Quân Dược . Anh này từ sau ngày làm bản tự
khai đâm ra như người mất trí . Anh được phân công đi quét dọn khu đạn dược th́
anh đi gom một số thuốc nổ ,thuốc bồi của đại bác súng cối chất thành đống dưới
gốc cậy Trong lúc anh em đang dọn dẹp th́ anh lại nói :
-Thôi tôi đi về đây !
Mọi người tưởng anh Bi nói đùạ Ai ngờ anh có lửa trong tay lại ngồi lên đống
thuốc châm lửa tự thiêu . Lửa phựt nhanh như chớp ,khi chạy lại chỉ c̣n cái xác
cháy đen .
Anh vệ binh chaỵ đến quát tháo mọi người
tránh ra rồi bắn ba phát súng chỉ thiên báo động . Một lát sau toán bộ đội vơ
trang chạy tới . Anh quản giáo ra lệnh cải tạo dùng tấm ny lông gói xác lại
khiêng về doanh trại . Anh Bi .được bỏ vào cái ḥm đóng vội bằng mấy tấm ván ép
mỏng và được anh em cải tạo khiêng đi chôn ngay trong ngày .
Từ lúc anh Bi chết ,tinh thần anh em sa sút .Mấy anh em trẻ c̣n đang giễu cợt
đùa giỡn nay trở nên lầm ĺ . Anh Long ,chung tổ DS Bi, một thiếu Úy trinh sát
sư đ̣an 18 ,chửi thề:
- ĐM, ngồi nghĩ lại thấy mà tức .Hồi đó mấy tên bộ đội này gặp tui là xong rùi .
Anh say sưa kể :
- Tui nói thiệt ! Tui wún biết bao nhiêu trận chưa bị xức mẻ ǵ . Tới giờ này
tui thấy tui hổng có thua tụi nó về điểm ǵ . Thế mà phải vô đây mới tức ...Mấy
thằng bạn từ chết tới bị thương mà tui hổng sao . Giờ khi không kẹt .
Có vài bóng người lạ lảng vảng bên Long ,anh vội nói :
- DM, bây giờ tui gặp tụi Tướng Tá bỏ chạy là thấy mẹ với tui . Thiệt muốn tức
trào máu họng
Tối đó ,lâu lâu Long lại thở dài nói bâng quơ :
ĐM !
Không rơ Long chửi ai .
Từ ngày vào trại ,mỗi người chỉ được phát một lần duy nhất một cái áo Trellis để
mặc đi lao động nay đă rách bươm . Anh em phải tự may quần áo bằng vải bao cát ,làm
dép bằng vỏ xe để mang . Và phải tự túc kinh tế trồng rau ăn trộn với bo bo cho
đỡ đói .Ngày qua ngày, tinh thần thể xác mọi người sa sút, không ai c̣n nghĩ
chuyện về sớm hay về muộn nữa ,đang tuyệt vọng th́ có lệnh bước vào học 12 bài
chính trị . Lại có tin đồn là học xong 12 bài là được về ,nhưng không mấy ai tin
nữa .
Bài học đầu tiên là bài : " Đế Quốc Mỹ là kẻ thù của nhân dân ta " ,rồi "Nguỵ
quân ngụy quyền là tay sai của đế Quốc Mỹ " ....Anh giáo viên chính trị nói say
sưa thao thao bất tuyệt ,nhưng bên dưới trừ mấy bác lớn tuổi trước là HSQ sau
được học khoá sĩ quan đặc biệt hay đồng hoá th́ c̣n chăm chú ghi chép ,ng̣ai ra
không ai mấy chú tâm .Sau mỗi bài học ,mọi người phải làm "Bài thu hoạch " rồi
thông qua trước tổ để anh em "giúp đờ " góp ư xây dựng sau mới nộp lên cho giáo
viên đánh giá
Trong giai đoạn học chính trị , không riêng ǵ tôi mà nói chung mọi người đều
thích thú không phải v́ để hiểu biết về đuờng lối CS mà ngược lại , v́ nhiều lư
do khác : Thứ nhất không bị lao động cực khổ ng̣ai nắng , được ăn cơm và nhất là
t́m được những nụ cười dí dỏm thoải mái trong suốt các bài học được giáo viên
Chính trị lên lớp . Có một lần ,giáo viên đang thao thao bất tuyệt ,th́ một quản
giáo đi ngang chợt nghe lời x́ xầm rồi cười khúc khích từ trong đám cải
tạo,nhưng không biết là ai .Anh chàng quản giáo tức giận , biên miếng giấy đưa
lên báo giáo viên biết . Xem xong, giao viến ngửng đầu nh́n xuống đám cải tạo
hỏi:
-Ai nói câu : "Thà làm quỷ nước Nam c̣n hơn làm vương đất Bắc " ai nói ?
Cả hội trường im phăng phắc ... Anh giáo viên giận dữ chỉ vào anh nhà trưởng
ngồi ngay hàng đầu hỏi :
-Anh hăy cho tôi biết ai nói ?
Anh nhà trưởng chả hiểu ất giáp ǵ , tưởng giáo viên muốn thử ḿnh hiểu biết về
Việt sử nên đáp :
-Báo cáo anh ! Đó là Trần B́nh Trọng .
Anh giáo viên gân cổ lên như muốn hét :
- Anh Trọng tổ nào ! tổ nào ?
Cả hội trường cười ồ lên ...
Tôi không hiểu sao tôi vẫn không cười được
.Lúc ấy trong đầu tôi chỉ nghĩ chuyện trốn trại . Kể từ ngày vào trại chỉ đúng
một tuần tôi nghe tin bên khối khác có Trung uư Lâm phi công trực thăng đă bỏ
trốn thoát , hai tháng tiếp có hai anh : một là thiếu úy Sơn , khóa 29 vơ bị
Quốc gia Việt nam mới ra trường trốn chung anh Phong trung đội trưởng một đơn vị
Biệt Động Quân trong đêm th́ sáng hôm sau bị bắn què gị bắt lại giải về trại
giam . Từ đó việc căn gác bộ đội nghiêm ngặt hơn và quản giáo thường lên lớp là
chung quanh trại có du kích địa phương và nhân dân sẵn sàng bắt giữ hay bắn chết
các anh ngay khi họ phát hiện cải tạo trốn trại.
Trở lại việc học , anh giáo viên được giơ'i thiệu là cán bộ giảng viên trường
Đảng ǵ ǵ đó sau khi hội ư to nhỏ với anh Tân nhà trướng chợt hiểu bèn nói chữa
- Các anh ổn định giữ kỷ luật nhá ! Ư tôi muốn biết ai nói đề nghị các anh nhiệt
liệt biểu dương ...
Có vài tiếng vỗ tay , xen lần tiếng cười ngặt nghẽo vang ra ...
Tối đó, tôi gặp Long nơi nhà cầu .,tôi nói :
- Anh Bi tư tử chết oan uổng quá .! Có những điều ḿnh chưa biết chưa nếm mùi
mới chỉ bắt đầu thôi , chết vội vàng làm ǵ . Phải chi ai biết ư định của anh
can thiệp kịp thời th́ ...
Long ngắt lời :
-Tui càng ngày càng thấy bọn bộ đội yếu x́u ngu dốt th́ càng tức vô cùng .Nói
năng ngu thiệt là ngu mà ḿnh thua tụi nó mới tức .
Nước mắt Long trào ra làm tôi xúc động về con người trong tù vẫn sống khí khái
như không hề thua ..
Tôi không quên h́nh ảnh người lính Quốc Gia trẻ tuổi sau lệnh buông súng thiểu
năo trên các nẻo đường . ..Họ đă sống như một chiến sĩ lẽ ra phải để họ chết như
một chiến sĩ . Những người chiến sĩ Dù ,TQLC hay BDQ mặc quần x́ líp ,ở trần
khoe một thân h́nh lực lưỡng gân cốt rám nắng trái ngược với bộ đội mặt con nít
xanh mét mánh khảnh trong các bộ quần áo rộng thùng th́nh .
Lệnh buông súng ban ra , các chỉ huy ở đâu mà không ai nói với họ phải làm ǵ nên họ rất bơ vơ cô độc lủi thủi trên con đường ra ngoại ô t́m về làng cũ .Những người may mắn c̣n mẹ hay có vợ c̣n t́m được chỗ kín đáo cho nước mắt chảy .Một số độc thân như tôi cố t́m quên nơi góc con đường tối tăm bên chai rượu đế ,không thày tṛ, bạn bè không ánh đèn dù chỉ cần ngọn nến nhỏ hay ngọn đèn dầu loe loét hắt hiu. ...