TÔI ĐI HỌC (tập)
Khucruotngandam
Chương 2
Tôi nhớ như in ngày Bộ đội vào saigon là ngày cả nước sống cảnh mua đi bán lại . Cảnh chợ trời mọc như nấm khắp nơi là để hợp thức hoá việc ăn cướp tài sản dân chonglam chở về ngoài Bắc , để bần cùng hoá nhân dân , xoá bỏ giai cấp cho b́nh dẳng với dân Bắc . Bộ đội sẵn tiền trong tay do tiếp thu từ các Ngân Hàng kho bạc của VNCH do đơn vị nhiệm vụ quản lư ,th́ chia ngay cho nhau đem ra dùng mua bán vung vít ,họ mua tất cả mọi thứ trong Nam để chở về Bắc . Tôi nh́n người dân saigon hí hửng khoe nhau là ḿnh "mới trúng mánh " ,cái đồng hồ hai cửa sổ không người lái trước 1975 mua chỉ có 1000 đồng lúc c̣n trong hộp , dùng hơn năm nay may mắn gặp một tên bộ đội khờ khạo dụ khị hắn mại được 3000 đồng ! . Ôi ! Ai có ngờ đâu bộ đội họ lưu manh hơn nhiều . Tiền VNCH đối với dân Saigon c̣n thiêng liêng và c̣n giá trị ,nhưng sau khi saigon mất ,tiền qua tay họ chỉ c̣n là tờ giấy màu mè không hơn không kém , không có hồn , không c̣n giá trị , được họ đem ra mua bán ăn xài vung vít , mua lương thực , vật dụng . Dùng vật giả để lấy cái thật dù xấu đến mấy họ vẫn có lợi ...Sau một hai năm trong tù tôi c̣n biết những màn đổi tiền ,đánh tư sản hàng mấy đợt ,nhằm cướp của dân miền Nam . Gia đ́nh tôi cũng không thoát cảnh bị bần cùng hoá này . Sau các đợt đánh tư sản ,kiểm kê tài sản nhà tôi bị tịch thu rất nhiều đồ dùng các mạng cho là Quốc Cấm như các pho tượng gỗ thời Nhà Lê do cha ông để lại . Sau ngày đó, Bố tôi như người mất hồn đi lang thang ng̣ai chợ trời với vài trăm trong tay không biết để làm ǵ ,người cứ rũ ra .Các bà chị th́ xúyt xoa nh́n mẹ tôi vác những chiếc áo dài may bằng soir swiss , đem ra chợ trời bán lấy tiền đong gạo hay mua về những tấm vải dệt Nam Định màu xanh màu nâu màu đen đem may áo cánh quần dài cho hợp thời trang đi lao động để vinh quang với người ta . Ngồi không ăn núi cũng lở nên chẳng bao lâu trong nhà tôi các vật dụng từ từ thay nhau đội nón ra đi ...
Tôi ngồi trên sân nh́n xa xa xuyên qua lớp hàng rào kẽm gai vừa nghĩ tới cảnh gia đ́nh bị lâm cảnh nghèo đói vừa... găi . Chẳng hiểu sao từ ngày bộ đội vào ,ghẻ lan tràn khủng khiếp . Thoạt đầu chỉ có mấy anh cải tạo bị ghẻ nhưng không đầy tháng sau cả trại đều ghẻ ,càng găi th́ nước vàng càng ứa ra và ghẻ cứ thế mà lan từ người này truyền sang người khác . Bác Sĩ dù tốt nghiệp Tiến sĩ Y Khoa tại Mỹ cũng bất lực ngồi găi ghẻ như ai . Bệnh ǵ th́ bệnh lên khai cũng chỉ được phát hai viên thuốc Kư ninh cho đỡ buồn . Nhưng chỉ một tháng trại không c̣n thuốc th́ được quản giáo xuống động viên bằng lời Bác Hồ nói : "Đói ăn rau ,đau khắc phục " Tôi ngạc nhiên một điều là anh quản giáo nào cũng giống nhau một điểm , là hễ mở mồm ra nói câu ǵ có giá trị đều nói đó là lời bác Hồ . Bố bảo thằng nào dám căi lời bác ! và trong anh em bỗng nhiên có phong trào nói ǵ cũng bảo bác nói . Một lần có anh vă thuốc quá ! vừa đi vừa hát nghêu ngao :
- "Ai có thuốc lào cho ḿnh xin một điếu "
Th́ tối đó bị họp tổ kiểm điểm là ăn nói bôi bác . Anh ta đứng lên căi . Tôi không có bôi bác . Bác ai dám bôi ,tôi hát nhạc cách mạng mà cũng bị tội sao . Kết quả anh ta làm tờ kiểm điểm là từ nay không ăn nói bôi bác nữa ....
Nh́n quanh trại đau không thuốc đói không rau ,anh em lại nghĩ chuyện thích được đi lao động hơn ngồi nghe Cán Bộ lên lớp lảm nhảm :
- "Đất nước ta rừng vàng biển bạc . Nhân dân ta thông minh cần cù nhẫn nại "
Có anh đang ngồi nghe giảng ngứa quá giơ tay lên găi nách th́ giáo viên
tưởng anh này thắc mắc nên nói :
- Mấy anh có ư kiến ǵ xin chờ tôi giảng xong hẵn giơ tay lần lượt đóng góp nhá
!
Anh quản giáo đứng canh bực ḿnh trợn trừng mắt gắt :
- Đề nghị mấy anh ổn định ,nghiêm chỉnh học tập nhá ! Không biết giữ kỷ luật à !
Trời th́ nóng , hội trường th́ chật , cái ghẻ hành hạ nên mọi người lo lắng . Có
anh cứ ngồi cười cười , th́ bị quản giáo gọi đứng lên .
- Anh kia đang học mà cười cái ǵ ! Tôi bảo cho mà biết nhá ! Các anh không
nghiêm túc chú tâm học tập th́ tôi kỷ luật ngay nhá ! .
Găi đă ngứa mà không cho cười th́ chịu sao thấu .... Điều mọi người mong cũng được đạt . Chương tŕnh học chính trị ba bài tạm ngưng để đi lao động . Cơn đói thường xuyên hành hạ anh em, khẩu phần chỉ mỗi bữa một chén bo bo ăn trộn với canh bí đỏ . Gọi là canh cho vui chứ thật ra hai hay ba trái bí rợ đem cắt ra từng đốt ngón tay cho đều nấu chia cho hàng trăm người ăn . Mọi người được học lời bác nói : " Không sợ thiếu chỉ sợ chia không đều " nên cử bác sĩ trần Đông A vốn là bác sĩ phẫu thuật cúa Tổng Y viên Cộng Ḥa đứng ra cắt bí . Dù khéo tay đến mấy vẫn cắt không đều ,nên sau những buổi họp tổ bàn căi sôi nổi trong nhiều tối đến khuya mọi người t́m ra được giải pháp công bằng là bốc thăm chia chác . Phước ai nhờ vào Chúa Phật ,ông bà sẽ bắt thăm trúng được chọn trước lấy miếng lớn . Dù lớn hay nhỏ vẫn đói như thường nên mỗi buổi lao động ,ai nấy đều cố t́m lá trùm bao (nhăn ḷng ) về nấu ăn thêm cho ḷng yên giấc tối . Bên cạnh nhăn ḷng c̣n có cải tṛi(lá tàu bay) hoặc cào cào châu chấu cắc kè rắn rết ...nghĩa là sinh vật ǵ lúc nhúc đều được anh em bắt nhai tuốt luốt . Hạnh phúc nhất là các anh già sức khoẻ yếu được cử lên doanh trại bộ đội làm vệ sinh ,bác Chúc là một trong số những người may mắn đó. Một tối sau khi lao động ve6`, tôi được bác Chúc kín đáo nói nhỏ vào tai :'tối nay tôi mời anhbữa dạ yến " Sau khi tắm rửa xong ,tôi với bác cùng lấm lét ra một góc sân ,bác mở lon Gô đầy cháo trắng . Trịnh trọng ,bác múc cho tôi một bát, bác một bát cùng ăn . Tôi ngạc nhiên hỏi, bác cho biết lúc bác rửa chuồng gà thấy cơm vung văi, thừa lúc vệ binh vắng mặt bác vội quơ tay bốc bỏ vào túi vải mang về nhặt phân ra ,rửa sạch nấu cháo . Chúng tôi ngồi ăn ngon lành ,ăn cháo tới đâu máu trong người chảy rần rần mát cả ruột mát cả gan ,mát mẻ cả bầu trời đêm ấy ... Món cháo *** gà thơm lừng xúp yến cũng không ngon bằng ...Chúng tôi say sưa ăn từn muỗng nhẹ nhàng cho ḷng người lâng lâng ,cho t́nh đời dâng dâng không c̣n khắc nghiệt khép kín nữa . Ăn cho đến lúc lưng bụng th́ tạm ngưng nh́n nhau khẽ kể nhau nghe truyện Kiều .Tôi nhớ bác Chúc diễn giải Truyện Kiều rất hay . Cái lạ là bác thuộc 3254 câu hỏi câu nào bác giải thích rành mạch đến đó .Chúng tôi cứ thế đẩy đưa câu chuyện cho măi đến giờ quy định đi ngủ mới chia tay nhau . Đêm đó, tôi ngủ thẳng một mạch . Sáng dậy, người khoẻ khoắn ,không c̣n đau nhức ê ẩm như những đêm trước thiếu ăn nữa . Từ đó, từ bữa cơm *** gà đó , tôi chợt biết thế nào là hạnh phúc , tôi cảm thấy đời sống luôn có những bất ngờ thú vị đáng sống hơn ḿnh tưởng và trong tôi h́nh thành rơ ràng quan niệm về hạnh phúc và bất hạnh luôn trong nhau ; tạo nên một lối suy nghĩ lạc quan trước mọi nghịch cảnh đế sống trong suốt thời gian tù đầy ....cho đến cả những năm tháng về sau .
Thời gian què quặt lết đi theo từng bước quanh quẩn trong trại giam . Sáng dậy làm vệ sinh cá nhân , nói cho vẻ lịch sự là làm vệ sinh cá nhân nghĩa là trong đó có đi cầu nhưng mấy ai dư thừa chất thải để làm công việc thuộc hàng vương giả, xa hoa phí phạm để bài tiết này . Thúc ăn vào bụng đâu có đủ nhu cầu cho cơ thể , th́ chỉ một loáng các bộ phận tiêu hóa dành nhau tiêu thụ hết sạch bất kể sỏi đá rau rác ....Tội nghiệp cho hậu môn bị xập tiệm ,đóng cửa v́ bao tử nhận sạch xay xát không chừa bất cứ thứ ǵ mà cái gọi là cặn bă đưa xuống . Việc thiếu phân dùng để bón rau nên rau không tươi tốt lại ảnh hưởng trầm trọng vấn đề thiếu lương thực . Cái ṿng luẩn quẩn lại thắt lưng buộc bụng con người càng ngày càng chặt nên ai nấy lơ con mắt ra hốc hác ,mặt mày tay chân khẳng khiu chỉ như c̣n da bọc xương ... Lệnh trên ban xuống là mỗi Đội phải nộp đủ một thùng phân trong ngày gây lo lắng cho mọi người ,thiếu ăn lấy ǵ ỉa ? . Tổ tôi sau khi họp đi họp lại nhiều đêm ,quyết định cắt cử một người chuyên phụ trách lấy phân cho tổ được miễn lao động . Không ai xung phong nên tổ trưởng quyết định bốc thăm và may mắn tôi bốc trúng .
Khi nhận trách nhiệm vinh quang này, tôi thường dậy sớm hơn anh em ra nhà cầu ngồi canh . Trong tay cái nón sắt của QLVNCH do bộ đội quăng ra buộc chúng tôi dùng múc phân dưới hầm ,tôi nh́n cái nón chợt nhớ bản nhạc "Người t́nh không chân dung " " Hỡi người chiến sĩ đă để lại cái nón sắt ..." Anh là ai ? .Tôi không buồn , chỉ nhếch mép cười khinh bỉ trước hành động VC ba que xỏ lá , khi làm nhục chúng tôi cũng như hành động dùng cờ vàng may quần xà lỏn .Hành động này chỉ làm cho những người như tôi thêm khinh bỉ kẻ được mệnh danh là đă chiến thắng trong cuộc chiến và càng thêm tự hào chế độ chúng tôi từng đổ máu phục vụ dưới cờ ..
Ngồi măi từ tờ mờ sáng đến giờ anh em đi lao động , chẳng mấy ai đi cầu nên đâm lo sốt ruột , may mă'n lắm mới gặp anh bị Tào Tháo đuổi ...nên tôi cũng chạy theo Tào Tháo ,nếu chậm chân th́ thua lỗ.
Bù lỗ, tôi phải đi chặt lá hôi (lá bù xít ) về ủ làm phân cho đủ chỉ tiêu là một thùng phân một thùng nước tiểu nộp lên cho Bộ đội dùng ...bón rau hay làm ǵ tùy họ như có vệ binh lợi dụng sự khan hiếm thị trường nên đă đem bán cho đội khác ... Có đội may mắn có người giỏi trong ngàng Ngoại Giao nên quan hệ được nhà cầu trên doang trại bộ đội có dư được vài thùng phân Bắc (phân người ) đem dự trữ nhưng sợ bị chôm nên đêm đêm phải cắt cử người thay nhau gác .
Tối tối, mọi người họp tổ Phê và tự phê ,nhằm giúp đỡ lẫn nhau như CM nói "Trên t́nh thần cầu thị tiến bộ chung ,cùng đi cùng về " nhưng sự thật nôm na ra là tố cáo lẫn nhau . Người này bị tố tức quá ŕnh tố lại , thế là CM lại khen là hành động tích cực trong học tập . Và ai tích cực nhất th́ tổ b́nh bầu chọn xuất sắc đưa danh sách lên Quản Giáo để vào hồ sơ học tập để giải quyết cho về sớm . Lúc này bọn người có thân nhân gia đ́nh tập kết hay nằm vùng tại miền Nam ,cùng bọn nhẹ dạ hay hèn nhát hoặc t́nh nguyện làm chó săn mong được về sớm đă công khai ra mặt tố anh em không tiếc lời để chứng tỏ ḿnh đă giác ngộ Cách mạng thành tâm hối cải .
C̣n nữa, hơn 9 tháng qua, trước tin mọi người sẽ được viết thư về động viên (khích lệ ) gia đ́nh và trại cho phép gia đ́nh gủi quà nuôi .càng gây nên không khí "phấn khởi hồ hỡi " .. Vào lúc này, lương thực trại đă cạn ,không c̣n tiêu chuẩn cấp phát người hai chén bo bo trong ngày nữa ,do thiếu ăn và bị hành xác lao động khuân vác nặng nề bên cạnh bị VC và tụi "Giác ngộ " chà đi xát lại ư chí nghị lực con người bằng hết đe doạ khủng bố rồi lại dụ dỗ nên thể chất lẫn tinh thần ư chí nghị lực con người kiệt quệ . Đang nghĩ đến t́nh cảm gia đ́nh ,th́ không ngờ, Cách mạng đă thấu hiểu nỗi ḷng nên cho viết thư ,trước gọi là động viên gia đ́nh rằng không phải lo, cứ an tâm ,trại đang giải quyết cho về từng đợt . Đời sống trong trại đă có Cách Mạng lo nên gia đ́nh không cần phải lo , sau là xin gia đ́nh tiếp tế cho cái này ,,,cái nọ ,nhiều người làm một danh sách dài như sớ Táo Quân kèm theo .......và bỗng nhiên xúc động phát hiện ra Cách mạng rất tử tế với ḿnh ,giống như một người đang bị tên cướp xiết cổ gần chết ,bỗng được nó nới lỏng bàn tay ra, nên mừng rỡ cám ơn rối rít ...Tôi ngồi với Long đang học chửi thề . ..
Phần lớn ,các Sĩ Quan VNCH đều thuộc thành
phần học thức có giáo dục ,nhưng sau một thời gian sống dưới nhà tù CS bị khủng
bố quá căng thẳng ,ai nấy phải khép kín che giấu tâm tư t́nh cảm đă trở nên khờ
khạo ăn nói ngây thơ mừng rỡ trước tin được viết thư thăm hỏi gia đ́nh như đứa
trẻ tựa cửa chờ mẹ chợ về cho quà . Trong những ngày đói khố ,sau giờ lao động
về rất thích ngồi nghe kể chuyện các món ăn Bắc -Trung - Nam ;cách làm thế nào ;nhà
hàng nào nổi tiếng nấu ngon ,có món ǵ đặc biệt gọi là ăn hàm thụ . Tối tối, số
người được một anh có anh biệt tài kế chuyện ăn uống mời đi nhà hàng ,Tây Tàu
nổi tiếng ở saigon .Anh này từng dự nhiều buổi dạ yến , có biệt tài nhớ dai từng
chi tiết không những chỉ món ăn mà c̣n cả c'ach nấu món ấy như vật liệu go6`m có
ǵ ,ướp bao nhiêu đường bao nhiêu tỏi bao nhiêu nước mắm ,lứa to lửa nhỏ nấu
trong bao lâu ,anh kể nghe vanh vách tạo hấp dẫn cho nhiều người đang suy dinh
dưỡng v́ đói , nghe thèm nhỏ giải . Bao mơ ước nay thành sự thật là trại cho
nhận quà theo tiêu chuẩn mỗi người được 2 kư ,nhưng không được gủi lương thực
Tôi không biết các bà mẹ các bà vợ nghĩ sao khi nhận được thư với nhu cầu ăn
uống không cần thiết v́ đă có CM lo . Tôi viết thư trong tâm trạng dùng dằng :
Mẹ gủi cho con đồ dùng thôi , đồ ăn không cần v́ trong này ăn uống dư giả . Tôi
cố viết to hai chữ DƯ GIẢ . Thư viết bỏ ngỏ ,không được dán gủi lên cho Quản
giáo kiểm tra trước .
Thư đi ắt tin lại , một tháng sau trong trại có người nhận thư gia đ́nh và lác
đác từ đó thơ đến trại này vài chục lá . Sinh hoạt trong trại lúc này trở nên
bất nhất ,vui buồn nơi từng người khác nhau rơ rệt.
Điều mọi người chú ư là bất cứ lá thư nào viết đi hay đến đến trại đều phải được kiểm duyệt trước , như ngầm bảo người gủi lẫn người nhận không được viết nói xấu Cách Mạng . Trước khi chúng tôi viết thư đều được lên lớp học tập là thông báo gia đ́nh yên tâm về t́nh trạng sức khoẻ chúng tôi ,sau là động viên gia đ́nh chấp hành tốt đường lối chính sách của Nhà nước , tuân theo chủ trương của địa phương và kêu gọi gia đ́nh hồi hương hay làm đơn xin đi Kinh tế mới để tăng gia sản xuất . Theo đó là hướng dẫn gia đ́nh để gủi quà :Thuốc trị bệnh , kim chỉ ,vật dụng xà pḥng , bàn chải kem đánh răng ...v.v. nên lá thư nào viết về gia đ́nh cũng một giọng như nhau : Là hỏi thăm sức khoẻ chung chung , ca ngợi CM và xin các đồ dùng cần thiết .
Từ lúc anh em được nhận thư nhận quà th́ một phong trào lén lút liên lạc ,đút
lót hối lộ mua chuộc làm ăn riêng với Quản Giáo bộ đội nổi lên rầm rộ trong trại
. Sẵn trong tay địa chỉ , các Quản Giáo có dịp ra phố là xuống trại báo tin để
kiếm chác ,thế là không ai bảo ai tối tối âm thầm liên lạc Quản Giáo Hồng người
phụ trách bên hậu cần nhờ anh gủi thư riêng cho gia đ́nh xin tiền và quà . Việc
làm ăn này bị ăng ten báo cáo đổ bể th́ có anh bị quản giáo Nghi bên chấp pháp
gọi lên ,không phải răn đe mà ...hờn dỗi là sao anh không nhờ tôi đem thư về cho
chị nhà . Anh nhe hàm răng hô ra cười hố hố như tỏ ḷng tử tế hơn người :Anh hồ
hỡi nói : " Tuần này tôi đi phép , anh về trại xem có ai cần tôi giúp cứ viết
thư ghi địa chỉ rơ ràng ,tôi đảm bảo đưa tận tay người nhà và nhận tiền và quà
gia đ́nh các anh ro6`i mang vào trao tận tay các anh . Rơ chưa nào ?
Một tháng sau từ ngày thư đi , th́ tin đến . Niềm vui và nỗi buồn trong trại vào
lúc này chỉ xoay quanh việc nhận thư và nhận quà theo từng đợt đến trại . Sau
giờ lao động mọi người đều trông tin .Một toán thuộc tổ ăn nuôi được tăng cường
ngày ngày lên khung chuyển thư và quà về trại . Anh em đóng một chiếc xe gỗ như
xe ḅ có dây lồng vào người để kéo . Đúng thật là khoẻ re như ḅ kéo xe !. Người
kéo người đẩy ra cổng trại chở bưu kiện quà cáp về khung chờ quản giáo xé ra
kiểm tra trước rồi ngồi tỉ mỉ gói lại gọn gàng cho anh em sau h́ hục hí hủng kéo
về trại . Gói quà cúa ai có bị mất mát hay không và mất từ "khâu" nào ,th́ chỉ
có ma nó biết ....
Có người sau 10 tháng bặt tin th́ nay nhận được lá thư đầu tiên của gia đ́nh ,kèm
theo món quà t́nh nghĩa vợ chồng . Có người nhận thư và quà không phải do vợ gủi
mà do đứa em gái . Anh hoảng hốt mở thư ra xem ,đọc đến đâu mặt tái đi đến đó v́
em gái báo cho biết cả nhà đều mạnh khoẻ chỉ có riêng gia đ́nh bên vợ anh, Chị
NA cùng con Khế , thằng Xoài ,con Mít nay không c̣n ở thành phố nữa . Chị đă xin
hồi hương đi kinh tế mới ở Rạch Giá về ở với NGOẠI . Anh lo sợ toát mồ hôi v́
anh biết rơ mẹ vợ anh đă chết từ khuya , có lẽ v́ không kèm được xúc động nên
một lát sau, anh ôm bụng nức lên mếu máo ṿ đầu bức tai ... khóc hu hu như đứa
trẻ con . Có người th́ mặt lại hớn hỏ bóc thư vợ ra sau khi biết tin vợ đă có
việc làm tại Hợp tác xă may mặc . Thơ viết : " Em vô cùng sung sướng đến phát
khóc là Cái máy may cúa nhà ,kỷ niệm của má mua cho em lúc chúng ta ra riêng th́
được địa phương quan tâm cho em được mang vào Hợp Tác Xă may mặc của phường ,hàng
ngày em phải ẵm con ra đó may nên đỡ lắm anh ạ ! Ngày có gạo đổ vào nồi , không
c̣n lo khổ ,không c̣n sợ đói ,không c̣n ǵ bực tức v́ bị mấy thằng chủ bóc lột
sức lao động như trước giải phóng nữa .C̣n Thằng Khang nhà ḿnh nó đă may mắn
vừa được trúng tuyển nghĩa vụ thanh niên và được nhà nước ưu tiên cho đi Xa Mác
."
Anh này hí hủng đem hỏi bạn bè có ai biết Xa -mác thuộc nước nào ,sao giống Mạc
Tư Khoa quá vậy ! . ,và khoe ầm lên thằng con tôi được nhà nước cho xuất dương
du học Các bác ạ ! tôi chí có thằng này cháu nó học giỏi nhất nhà ....Có người
biết xa -mác thuộc vùng biên giới Việt - Miên và biết thằng con của người này bị
ép đi thanh niên xung phong là đào hầm hố , khiêng đạn cho bộ đội gọi là lao
công chiến trường chứ chưa được đi nghĩa vụ quân sự nghĩa là bộ đội cầm súng
chiến đấu ,nhưng ḷng ái ngại tội nghiệp cho ông già đang ôm niềm vui rất hiếm
có trong địa ngục này nên không dám nói ra !.
Sinh hoạt trong trại sau ngày nhận quà đă bừng lên một sức sống mănh liệt hơn
bao giờ hết .... Đâu đó có người khéo tay làm đàn , đă t́m gỗ ,những tấm ván ép
xé mỏng ra hơ lửa uốn lại làm thành thùng đàn , và dùng dây điện thoại cuốn làm
giây tơ . để tối tối sửa lời các bản nhạc Vũ Thành An , Từ Công Phụng ,Ngô Thuỵ
Miên đế hát nghêu ngao cùng bạn bè dưới đêm trăng bên ly ca fe hay tách trà thơm
lừng do người bạn đời gói ghém cùng tấm ḷng chung thủy gủi đến . Anh em ca hát
say sưa như t́m lại giây phút lăng mạn tâm hồn trong thời chinh chiến : " Này
anh hỡi con đường anh đi đó . Đúng hay sai ? xa gia đ́nh ,quên nguồn quên gô'c ,quên
t́nh ,quên nghĩa ...Này em hỡi !con đường đi đó để tăng gia ,đem về lợi tức cho
gia đ́nh nuôi nhà nuôi nước ..." Nhạc sĩ VTA mà nghe được chắc cũng thông cảm
cho những người v́ quá yêu nhạc VTA , nhưng v́ hoàn cảnh trong tù buộc phải sứa
lời nhạc của ḿnh và bảo đó là nhạc t́nh Cu ba . Có người đi ngang nghe ca hát
như thế bèn dừng chân lại mắng :"ĐỒ MI LÀ ĐỒ PHÁ " , th́ mọi người hiểu rằng
tiếng Việt đem ra chủi nhau cũng là những nốt nhạc ....
Tôi là một trong những người nóng ruột v́ không có thư và quà . Một tháng trôi đi , từ ngày gủi thư đến nay đă có nhiều người đă nhận được quà của gia đ́nh , mà tôi th́ bặt tin . Điều đáng lo hơn là nhà tôi ở ngay Saigon th́ không thể thơ đi chậm hơn chỉ có bị lạc hay có việc ǵ xảy đến cho gia đ́nh mà tôi chưa biết . Nếu là con bà phước th́ đành cam phận ,chứ gia đ́nh tôi đông người , nếu không cho quà cũng phải viết cho vài chữ liên lạc ...Nhưng ḷng tôi lúc ấy lo nhiều hơn là buồn .
Khi nhận được quà , Bác Chúc nói : Tôi có vỉ thuốc Peniciline ,lát nữa tôi cho mỗi anh mấy viên uống trị ghẻ . Chứ để ghẻ măi chịu ǵ nổi ... Bác Chúc c̣n cho tôi thêm hai viên đường thẻ ,khi bỏ vào miệng ôi sao mà nó ngon đến thế ,chưa bao giờ tôi thấy vị ngọt thanh tao mát mẻ cúa cục đường thẻ ...
Ghẻ trong trại vẫn c̣n lây lan ,phần thiếu vệ sinh , phần suy dinh dưỡng cơ thể
không đề kháng được ,thuốc lại không có cứ đi cắt cỏ mần trầu về nấu nước tắm
rửa chỉ làm sạch ngoài da chứ không hết . Nhờ mấy viên thuốc trụ sinh nên đỡ
nhiều ,tôi mừng khi thấy mụn ghẻ bắt đầu khô lại , nước vàng hết chảy chứng tỏ
thuốc công hiệu ,triệu chứng đang lành .
Chúng tôi không nhận tin gia đ́nh nên cùng nhau đề nghị đội trưởng tŕnh lên
trại cho chúng tôi viết lại thư v́ sợ thư trước thất lạc nhưng bị từ chối . Có
mấy anh quản giáo bắn tin là nếu cần các anh t́m thẳng đến nhà đưa thư . Tôi đem
việc này ra hỏi bác Chúc ,v́ tôi tin bác tốt và có tŕnh độ vốn là Tiến sĩ về
Thần Học, rất khôn ngoan và sáng suốt th́ bác gạt đi bảo tôi đừng mà không giải
thích tại sao .
Sinh hoạt trong trại sau ngày nhận quà có chuyển biến mới lạ ,mọi người được gia đ́nh tiếp tế nên tỏ ra an tâm và hăng say lao động hơn trước ,mong sớm được về ,ngay lúc ấy ,chúng tôi lại được lệnh làm bản tự khai . Làm lần thứ hai,viên bộ đội hướng dẫn chúng tôi làm ba bản ,và không được khai chung chung như trước mà phải khai cụ thể đi vào chi tiết . Về gia phả ,nếu có ai làm viên chức cho triều nhà Nguyễn phải khai là thành phần phong kiến , làm ruộng có ruộng riêng khai là địa chủ , không có ruộng khai là bần nông , làm công chức dưới thời Pháp khai là thành phần trí thức tay sai thực dân ,làm việc dưới thời VNCH phải khai là tay sai đế Quốc . Các cán bộ hướng dẫn khai doạ tới doạ lui là làm ba bản : Một bản gủi về quê quán để kiểm chứng nguồn gốc ,một bản gửi về địa chỉ hiện tại nơi địa phương để đối chiếu với gia đ́nh ,một bản gủi về Trung Ương đế đối chiếu với hồ sơ Quân bạ trong TTM . Các nơi nhận sẽ phê vào bản tự khai những điểm như là khai sai khai thiếu hay khai đúng . Trại sẽ căn cứ vào các lời phê cộng thêm vào hạnh kiểm và tinh thần lao động của mỗi người trong trại sẽ giải quyết cho về .
Tôi nhận thấy lần trước ḿnh khai c̣n sót về gia phả phía ông Nội nên lần này phê cho ông là thành phần Phong kiến ,ông Ngoại là thành phần địa chủ và phê cho bố là thành phần trí thức phản động tay sai Đế Quốc c̣n tôi dĩ nhiên rơ ràng là lính đánh thuê cho Mỹ không thể chạy tội . Việc khai rất nhức đầu ,sau khi khai c̣n nhức đầu hơn khi đem ra đọc trước tổ được quản giáo lo cho chưa đủ điểm được xét cho về nên mớm ư gạ bài là chưa thực tâm c̣n giấu diếm hay cố ư chạy tội . Tôi được nhiều người góp ư phê b́nh là chưa cụ thể chi tiết về lời khai Ông Ngoại là địa chủ đă bóc lột bao nhiêu người từ năm nào đến năm nào . Nghe đến đó ,máu nóng trong người tôi nổi lên , v́ nếu bảo tôi giấu th́ cũng đúng v́ tôi giấu lời khai ông Ngoại tôi đă bị VC tử h́nh vào năm 1945 ,mà chỉ nói là chết bệnh . Hơn nữa , tôi c̣n giấu hai ông chú trong đảng Việt Quốc đă bị Việt Minh thủ tiêu trong lúc liên hiệp kháng Pháp mà tôi đă giấu nhẹm không khai !. ...Tôi nh́n tên "chiến hữu " mà mắt toé lứa . Rơ ràng đây là thứ tố cáo lẫn nhau để lập công . Lấy lại b́nh tĩnh tôi trả lời là lúc ông Ngoại tôi chết , tôi chưa ra đời nên không biết là bóc lột bao nhiêu người . Anh quản giáo nói tôi viết thêm vào bản bố túc hai chữ "bóc lột " cạnh địa chủ ,kư tên xong rồi kèm vào bản tự khai .
Mọi người dù không ai nói ai nhưng thừa biết người đâu mà bộ đội có thể đi kiểm tra gốc gác Quê Quán ba đời người khai nên mục đích lần khai này tạo thù oán lẫn nhau . Có người muốn tạm thời yên ổn nên cố tự buộc tội đến tối đa .Bởi v́ không ghi tội cho mạnh khi đem ra tổ cũng bị tố là c̣n giấu diếm phải làm bản bố túc mà bản này càng chứng tỏ ḿnh chưa thành thật thiếu tinh thần hối cải . Ai không phải làm bản bố túc thở phào khoan khoái nghĩ rằng phen này chắc mẩm sẽ có hy vọng được về , giống như hy vọng đậu trong các kỳ thi Tú Tài hay lấy Chứng Chỉ v́ đă làm bài trơn tru ngon lành .
Sau buổi họp bác chúc gặp tôi nói : anh
khai ông Nội Ngoại ra làm ǵ cho rắc rối , nếu cần cứ khai là bần nông lao động
là xong .Tôi cười trả lời bác rằng tôi đă nghĩ thật kỹ điểm này .nhưng cuối cùng
tôi quyết định thử bài bản khai sao cho hợp lư .Nếu khai Ông Bà là bần nông th́
cũng phải khai bố mẹ làm ruộng...và kéo theo các đời sau đều như thế , đơn giản
là rau nào sâu nấy ,ṇi nào giống ấy , bần nông không đẻ ra trí thức . Cái đáng
lo là họ chỉ cốt tạo điều kiện làm xáo trộn mâu thuẫn trong cải tạo bằng cái gọi
là góp ư xây dựng ,thực chất là bới móc lẫn nhau . Đấy bác xem , thằng Xuân khai
bố nghề nghiệp buôn bán tạp hoá mà nó bị góp ư ghép tội là tư bản bóc lột . Bác
Chúc nh́n ra ngoài nói : Thôi được ,khai sao cũng thế thôi một khi họ muốn kết
tội .
Một tháng trôi qua kể từ lúc làm bán tự khai lần hai , th́ nửa đêm mọi người
đang ngủ bị dựng đầu dậy tập họp kiểm tra tư trang ,mùng mền xếp lại bỏ tất cả
vật dụng vào túi ra ngồi tập họp ngoài sân . Sau khi mọi người đều ra hết bên
ngoài , th́ có một toán vệ binh vơ trang ập vào tận chỗ ngủ đi đến từng nơi từng
kệ để đồ để lục soát cả các vách khe cửa t́m ṭi để tịch thu các vật dụng dao
kéo búa ḱm và các vật bén nhọn ,các giây điện ,điện thoại , các khí cụ điện tử
linh tinh do anh em thu nhặt trong những lúc đi lao động ...
Một anh bộ đội được giới thiệu là Cán Bộ khung(Trung đoàn ) xuống gọi tên từng người mang hành trang bước ra ngoài hàng quân để kiểm tra . . Anh dơng dạc tuyên bố lệnh trên vừa chỉ thị không quản lư tiền bạc tư trang tiền bạc vàng ṿng ,khâu , (nhân ) đồng hồ hay của các anh nhưng các anh phải đăng kư lập danh sách kư tên khi nào cần mua bán ǵ th́ lên báo . AI không khai cố t́nh giấu diếm chúng tôi sẽ tịch thu . Rút kinh nghiệm nhiều lần gửi cho Cán Bộ Quản Lư đều bị mất nên anh em có tiền đều giấu . Nay dù bộ đội kêu gọi là không quản lư nhưng bắt khai ra để kiểm kê th́ ai cũng sợ đây lại là tṛ bịp bợm khác nên càng giấu kỹ hơn . Bây giờ từng anh được gọi tên lấy đồ ra đứng xếp hàng ngoài kia để kiểm kê tư trang tiền bạc ...
Trong hàng có tiếng lè nhè : Có ba cái quần áo rách thúi hoắc mà cũng bị kiểm kê . Người khác x́ xầm : Bỏ mẹ ,kỳ này kiểm tra là sạch mẹ nó tiền .
Tôi nhớ lại những lần kiểm tra trước, khi mang tư trang ra chỗ ngồi , mọi người ngồi trải tấm bao ny long ra rồi bày tư trang quần áo đồ dùng , linh tinh lên . Ai muốn giấu ǵ như dao kéo hay tiền bạc , nhẫn th́ đào một cái lỗ dưới đất phủ tấm bạt lên bày đồ lên đó .Sau khi kiểm tra xong th́ moi lên lại ,không thể giấu trong người v́ có lúc bộ đội xét người . Nhưng lần này ,bị gọi tên bước ra khỏi hàng th́ chịu thua bộ đội . Một số người biết không giấu được tiền nên đành đăng kư , nhưng số đăng kư vẫn không nhiều ,một số bị tịch thu tiền và nhẫn c̣n bị bắt về làm tờ tự kiểm về tội không chấp hành nội quy của trại .
Sau khi kiểm tra xong , điều bất ngờ xảy ra gây cho mọi ngườilà cán bộ gọi danh
sách cho về . Anh nói :
- Trong đợt nhận xét quá tŕnh khai báo và tinh thần học tập vừa qua . Bên trên
có nhận xét một số anh đă học tập tốt nên quyết định cho về xum họp với gia đ́nh
:
Tôi đọc danh sách về đợt đầu ,anh nào có tên bước ra khỏi hàng quân mang theo tư
trang luôn .
- Hồ văn Ten .
Trong một đêm thật mù mờ ,mọi người ngồi im , không nghe tiếng ai trả lời anh
Cán Bộ đọc to hơn "
- Hồ văn Ten ,Tẽn ,Tèn ǵ đó có đây không ?
Mọi người ngồi im ngơ ngác . Anh Đội trưởng ṭ ṃ chạy lại xem danh sách, dù bỏ nhỏ vào tai CB nhưng người khác ngồi gần vẫn nghe thấy : báo cáo anh đây là chữ "Họ và tên " . Phần danh sách nằm kế bên dưới .
Trong danh sách gọi tha vọn vẹn 5 người : Ba người thuộc thành phần gia đ́nh CM .Hai c̣n lại , là kỹ sư tốt nghiệp tại Mỹ kiêm Đại Úy ngành Quân Cụ và Trung Úy T́nh báo thuộc An ninh Quân Đội ,đă gây trang căi sôi nổi trong anh em về diện được giải quyết cho về . Người cho rằng CM lập ḷe đánh lận con đen thành phần gia đ́nh CM th́ cho về ,thành phần CM nói là "ác ôn" th́ bị chuyển trại hay mang đi bụp . Mỗi người một ư luôn trái ngược nhau càng gây hoang mang hơn . Sau này ,chuyển trại tôi được biết chuyện tha không đơn giản là thành phần CM được tha, thành phần ác ôn mang đi bụp và có khi ngược lại . Có anh khai gia đ́nh CM (?) mà c̣n học mút chỉ nơi trại khác .Có anh khai là dân tác chiến , phá hoại nhiều cơ sở CM ,luôn phát biểu linh tinh trong trại bị kiểm điểm nhiều lần trước tổ lại được tha sớm hơn ai hết .
Một tháng sau ngày tha đợt đầu , có tin đồn là Đại Úy Quang được tha về là xác thực , CM cần dùng lại thành phần này để dạy lại cho các kỹ sư Bộ đội cách xử dụng các máy móc phương tiện kỹ thuật trong Quân Đội sửa chữa các cơ sở vật chất giao thông ,phục hồi các xe tăng ,đại pháo bị hư hỏng sau chiến tranh bom đạn . Dù không được xác định nguồn tin ,nhưng có một quản giáo tên là Bảo làm pḥng hành chánh xuống tâm sự với một anh đồng hương cùng Quê ngoài Bắc là danh sách tha tù đă được gủi về trại nhiều lắm . Thành phần được giải quyết là những người có công với CM và thành phần trí thức .... Anh này tiết lộ, CM đang giải quyết các hồ sơ Bác Sĩ Kỹ Sư , các chuyên gia kỹ thuật để cho về phục vụ đất nước v́ các nhà thương thiếu Bác Sĩ ,các Khu công nghiệp sản xuất hay các máy móc khí cụ do Mỹ để lại thiếu chuyên gia điều hành v́ các chuyên gia ng̣ai Bă'c dù rất giỏi , nhưng lại học kỹ thuật của Liên Xô ,cúa các nước CS nên không biết sử dụng .
Tôi là dân chỉ biết dùng lưỡi để đá , và một số anh em tác chiến khác chỉ có sở trường là "nhất dương chỉ " để lẩy ...c̣ ,th́ chán nản vô cùng .
T́nh trạng thiếu ăn ngày càng trầm trọng , trại cho tổ chức phân công lao động lại, không cho làm chung như trước v́ rút kinh nghiệm năng xuất lao động không cao v́ cha chung không ai khóc ,người làm tích cực người chây lười . Mọi người được chia đất riêng làm khoán theo từng tổ để tăng gia sản xuất trồng rau muống và rau cải và cho học tập tạo phong trào thi đua sản xuất .
Việc giao khoán không c̣n bị vệ binh kiểm soát gắt gao như trước nghĩa là trong lúc anh em làm vệ binh cầm súng canh gác đốc thúc ,chỉ được nghỉ tay sau một giờ theo tiếng kẻng ,th́ nay chúng tôi ai muốn làm th́ làm , muốn nghỉ th́ nghỉ , không ai kiểm soát ai , nhưng lại nẩy sinh ra sự thi đua , ḷng tự trọng và tinh thần tương trợ trong anh em chung tổ . Ḿnh không thể lè phè lúc bạn bè làm .C̣n tất cả lè phè th́ anh tổ trưởng lănh đủ cũng tội nghiệp nên anh em áy náy cũng ra sức làm nên việc sản xuất rau xanh khá hơn . Tổ này thấy tổ khác rau chất lượng , mọc nhanh hơn ,thu hoạch có năng xuất cao hơn nên cũng ...tự ái , ra sức thi đua tranh làm mệt nghỉ . Đến lúc thu hoạch chúng tôi đều phải gom chung Rau lại mang lên hậu cần cân để giao số lượng cho Tiểu đ̣an quản lư rồi sau mới phân phối xuống cho cải tạo ăn th́ vỡ lẽ ra , có " mài sừng cho lắm cũng là trâu ", mọi người được chia số lượng đồng đều như nhau . Như thế, khẩu hiệu do CM đề ra là : "làm theo năng lực hưởng theo lao động " lại được phát huy theo chiều hướng đi ăn cắp sản phẩm của ...chính ḿnh làm ra ,giấu riêng đem về chia nhau và báo cáo láo với đội , đội láo với hậu cần . Và nhất là chế độ "nh́n nhau mà làm " là người này trông vào người khác :Ai sao ḿnh vậy , Ai làm bậy ḿnh làm theo , huề cả làng ! Chỉ tiêu tổ khác nọo bao nhiêu ḿnh bấy nhiêu nên chỉ tiêu nộp càng thấp th́ chúng tôi càng no .
Bên trên thấy t́nh trạng xấu tiêu cực luôn xảy ra , nên lại ra lệnh quy định chỉ
tiêu . Tổ tôi may mắn có anh Cường , biết làm ruộng rẫy nên chỉ dẫn cho anh em
cách làm đất lên lip ,cách bón phân tưới nước chăm sóc rau nên rau mọc rất nhanh
,nên dù chỉ tiêu buộc thế nào chúng tôi vẫn dư rau xanh . Th́ giờ rảnh , chúng
tôi cho người đi kiếm lá ,chặt cây về làm riêng cho tổ ngay nơi sản xuất , một
cái cḥi nhỏ để sinh hoạt nghỉ ngơi và để dụng cụ lao động ,đào riêng một cái
giếng lấy nước tưới rau , làm riêng một nhà cầu để lấy phân và nước tiểu . Từ
cái cḥi đó mọi người thay phiên nhau ngủ .
Sinh hoạt trong trại vào giai đoạn này rất thoải mái , sáng ra lúc 6 giờ , tiếng
kẻng đánh thức chúng tôi dạy ra sân tập thể dục , cùng điểm danh quân số ,làm vệ
sinh cá nhân ăn sáng đến 7 giờ là tập họp đi lao động . Chúng tôi được hai anh
vệ binh Tiểu đ̣an vào tận doanh trại dẫn ra cổng . Khi ra cổng xếp hàng một đếm
số rồi giao cho hai anh vệ binh khác trên Trung đ̣an dẫn ra khu vực lao động đến
chiều lại dẫn về trả lại tiểu đ̣an ngang cổng đếm số . Thỉnh thoáng có vài tiểu
đ̣an báo mất một hai người ,th́ Thủ trưởng đơn vị tôi sinh hoạt ngay sau đó giải
thích : "Các anh trốn trại trước sau cũng bị bắt lại " Nhưng những năm sau này
tôi được biết chuyện không đơn giản như vậy , thỉnh thoáng chúng tôi đang lao
động th́ có quản giáo gọi tên một hay hai người về lấy tư trang lên Tiểu đ̣an
tŕnh diện . Rồi không ai biết số phận người này bị đưa đi đâu . Thỉnh thoáng có
anh đang làm bỏ đi mất tích ,sau bị báo là trốn trại , nhưng sau đó được biết bộ
đội gọi cho về .
Lúc đó chuyện trốn trại rất dễ dàng , tôi lao động đi lơn tơn kiếm củi th́ gặp vài người làm rẫy gần chúng tôi . Họ phàn nàn là đất cúa họ bị bộ đội lấy cho cải tạo trồng rau . Chúng tôi không biết thực hư ra sao ,và người này phải chăng là bộ đội giả dạng làm dân . Trong đầu tôi luôn hiện ra hai ư nghĩ luôn giằng co , Nên trốn hay nên chờ . Trốn th́ đi đâu ? và chờ th́ chờ đến bao giờ ? Gia đ́nh có v́ ḿnh mà bị khó khăn không ,v́ tôi khai địa chỉ nơi Bố mẹ . Và chờ th́ diện như tôi so với lối giải quyết vài ba người th́ đến bao giờ . Lời bác Chúc c̣n văng vẳng bên tai : "Có người học tập ng̣ai Bắc từ 1954 đến nay chưa về " .Như thế, tôi phải học ít nhất 20 năm nữa ,th́ lúc ra tù c̣n ǵ là đời . Con người ai cũng một lần chết ,đời tôi, tôi phải dành quyền tự quyết định sống chết cho riêng tôi . Thế là ,ư nghĩ trốn trại từ lúc đó , tôi bắt đầu nuôi dưỡng ấp ủ âm thầm trong ḷng chờ cơ hội thực hiện.
Suy nghĩ đắn đo măi cuối cùng tôi quyết
định trốn trại . Từng ngày một , tôi chuẩn bị kỹ lưỡng mọi phương tiện kín đáo ,
hỏi thăm bất cứ ai từng biết khu vực này ,t́m hiểu sơ đồ hướng đi ,cách thức gài
ḿn bẫy chung quanh hàng rào pḥng thủ , giờ giấc thói quen của vệ binh khi đưa
chúng tôi đi lao động , ngày ngày tôi lén lút chôm khoai lang vừa mới ra củ đem
cắt lát phơi khô bỏ vào bao ny lông rồi đào lỗ chôn giấu cùng với một ḱm cắt
kẽm gai do tôi tự chế từ sợi thép ba lô mài cho bén , lân la làm quen một anh tổ
rèn nhờ hàn cho cứng hai gọng thép chéo rồi tôi mang về tự g̣ thành cái ḱm .
Đồng thời ,tôi nghiên cứu điều nghiên t́nh h́nh chung quanh phản ứng của anh em
của vệ binh khi có người vắng mặt v́ tập họp trễ . Sau cùng, tôi thử trốn giả
bằng cách là khi nghe lệnh tập họp về, tôi lén chui vào cḥi cúa tố khác nằm im
nghe động tĩnh , xem phản ứng vệ binh ra sao khi phát hiện thiếu người . Sau khi
tập họp điểm danh để về thấy vắng mặt tôi, vệ binh cho người đi dọc theo hàng
rào t́m . Tôi núp trong cḥi chú ư thấy duy nhất một chỗ hướng về doanh trại là
vệ binh bới từng nùi kẽm gai hàng rào ra xem xét kỹ nhất ,c̣n những chỗ khác họ
không để ư ,như thế họ giúp tôi định được hướng có thể theo đó thoát ,v́ các
hướng khác nếu ai chui ra là bị đạp ḿn ngay . . Một lát sau ,tôi nghe tiếng
chân di chuyển đến cḥi chỗ tôi đang trốn , th́ tôi vờ nhắm mắt ngủ . Anh này
gọi tôi dậy theo anh ra tập họp để về ...Một số người cằn nhằn tính lè phè của
tôi bắt anh em đợi . Vệ binh lại chỉnh tôi
- Nần sau anh ngủ nang nà coi chừng tôi đấy nhá !
Tôi im lặng vào hàng theo đ̣an người về trại .
Lúc này gần tết , trong trại bộ đội cho tổ chức văn nghệ ,báo tường và thi đấu
bóng chuyền giữa các Tiểu đ̣an . Trong trại kêu gọi anh em tích cực tham gia .Ai
tham dự vào ban báo chí hay thể thao cũng như làm sân khấu tŕnh diễn văn nghệ
mà bộ đội họ gọi là "tự biên tự diễn " sẽ được miễn lao động . Một anh biết tôi
có tài vẽ nên kêu đích danh tôi vào ban trang trí làm sân khấu . Buồn cười lắm !
khi làm sân khấu bộ đội bắt chúng tôi làm bàn thờ Hồ Chủ tịch . Anh Trí hoa sĩ
đóng một cái bục cao rồi dùng mấy tấm tôn cắt thành h́nh những cánh sen ,sơn
phết rồi kết ṿng lại làm ṭa sen để ảnh Cụ lên ,c̣n tôi phụ trách làm khẩu hiệu
.Tôi phải làm khẩu hiệu theo lệnh Quản giáo là :"Hồ Chủ tịch vĩ đại sống măi
trong sự nghiệp cúa chúng ta " v́ thiếu sơn nên tôi đi t́m ống tre về chẻ ra
từng đốt ráp lại thành chữ rất đẹp . Sau một tuần h́ hục đục đẽo thành bàn thờ
bác được các bộ đội tiểu đ̣an khen là chúng tôi giỏi và thưởng cho hai anh em
chúng tôi một gói thuốc Sông Cầu , và một gói trà về bồi dưỡng . Nhưng trời ạ ,
hai ngày sau , tôi và anh Trí bị gọi lên khung làm việc . Mả mẹ thành nào báo là
chúng tôi "xỏ lá " bác . Cánh sen anh Trí vẽ đường nét sắc sảo th́ chúng báo là
sao nom giống mấy cái "tên lửa " chĩa vào mặt bác , c̣n chữ tôi ghép bằng các
đốt tre khẳng khiu tạo h́nh đẹp đẽ đến thế mà chúng xuyên tạc nói rằng sao nh́n
giống "Những khúc xương người " . Tôi và anh Trí giải thích về nghệ thuật tạo
h́nh và ư nghĩa nói về bác là hoa sen tượng trưng cho tâm hồn trong sạch tinh
khiết và cây tre tượng trưng cho con người ngay thẳng chính danh quân tử trung
thực , muốn trẹo lưỡi mới thoát tội khi quân ,và sau cùng may mắn được quản giáo
Nghi tha cho ,bắt về nàm nại.
Bị gọi lên vào pḥng tŕnh diện quản giáo
bắt làm lại bàn thờ , để tránh tại hoạ , anh Trí hỏi Quản giáo xin ư kiến . Quản
giáo Nghi nói :
- Bỏ bông sen đi , anh vẽ nền cờ đỏ sao vàng một bên , cờ búa liềm một bên .
Xoay qua tôi anh ra lệnh
- C̣n anh dùng tre cũng được ,nhưng nhớ phải lựa khúc nào thẳng mà cưa cho đều ,xếp
chữ cho ngay ngắn lại . Nhớ không nào ,thôi cho các anh đi ra triển khai công
tác ?
Trong lúc ấy , tôi nh́n vào pḥng họp của bộ đội nơi trên bảng đen có ghi rơ
khẩu hiệu : "Đề cao cảnh giác ,tuyệt đối không để cho thêm một tên tù nào trốn
trại ".
Thế là quá rơ , sau vụ có hai anh Sơn và Phong trốn trại họ đă cho học tập để
canh giữ chúng tôi kỹ hơn.
Dịp gần tết ,trong trại có sức sống hơn . Mọi người lấy lại sinh khí chơi bóng
chuyền ,đấu cờ tướng và viết báo làm thơ ca ngợi chế độ mới , ca ngợi Bác và
Đảng đă khoan hồng tha chết . Tôi đứng trước tấm bảng dán mấy bài văn thơ đọc
thoáng qua vài bài văn ,bài thơ rất buồn cười . Tôi cảm giác ai đọc cũng đều
giống ư nghĩ tôi là mọi người bị buộc nộp bài đều cố gân cổ ca ngợi nhưng thâm ư
dùng lời lẽ ngớ ngẩn . Có anh bày tỏ cảm tưởng : "Từ khi khi được lệnh được cho
đi học cái tạo để trở thành c̣n người lương thiện ,ḷng tôi sung sướng vô tả . "
Rồi anh tả rất nhiều cái "vô tả " đó như thấy được "Ba nguồn thác Cách mạng "
Cách mạng khoa học kỹ thuật , cách mạng Văn Hoá tư tưởng và Cách mạng quan hệ
sản xuất " . Cuối bài anh sung sướng cám ơn Cách mạng đă dạy cho cuốc đất trồng
rau , đă dạy cho nói và làm theo lời Bác Hồ , và dạy cho cách giúp đỡ người khác
tiến bộ là đấu tranh phê b́nh sai trái cúa họ và tự phê về quá tŕnh lao động ,công
tác ...Vui hơn hết là mọi người đuợc viết thư về cho gia đ́nh kèm theo tờ giấy
phép cho thăm nuôi . Tôi rất bối rối và lo lắng v́ chưa liên lạc được gia đ́nh .
May mắn ,trong lúc làm việc trên doanh trại bộ đội tôi gặp lại Danh lẫn trong
toán anh em thuộc khối khác lên kho lănh gạo . Tôi chạy ngay đến móc trong túi
lấy ra hai điếu thuốc lá chia cho Danh , sau khi hỏi thăm xă giao , tôi viết lẹ
địac chỉ nhà tôi , giúi vào tay nhờ Danh có dịp viết thư về gia đ́nh nhớ hỏi
thăm tin tức gia đ́nh tôi v́ tôi rất mong . Khi lănh gạo xong đi ngang qua chỗ
tôi đang ngồi làm khẩu hiệu ,Danh vô ư làm bao gạo lủng lỗ ,gạo tuột ra và hành
động rất chậm chạp vụng về bít lỗ thủng lại cứ để gạo chẩy khoảng hơn lon sữa ḅ
ra đất . Tối đó tôi và Trí được bữa cháo no .
Sau lần làm công tác trên trại gặp lại Danh ,ư định trốn trại của tôi bị khựng
lại . Tôi cần thời gian chờ tin tức gia đ́nh trước khi hành động .
Thời gian làm khoán , tự trồng rau ,chúng tôi no hơn , được ăn cơm với cá khô và
canh rau muống hay rau cải tuỳ đợt thu hoạch . Trong đợt thăm nuôi đầu tiên sau
dịp tết Bính Th́n 1976 ,tôi và số người khác con bà Phước không có thân nhân
thăm nuôi th́ có lẽ no nê hơn nữa v́ trong tổ bạn bè hết người này đến người
khác mời ăn với họ và ngồi nghe họ kể về gia đ́nh vợ con . Ngồi chung mâm , tôi
chỉ gượng cười vui ,mà trong ḷng nóng như lửa v́ tôi chưa liên lạc đuợc gia
đ́nh .
Ngày thường th́ anh em kèn cựa nhau từng miếng ăn chia chác nhỏ mọn , nhưng
trong ngày lănh quà thân nhân tiếp tế ,họ chỉ lấy cơm nhường phần đồ ăn nhường
người khác đă thành lệ chung .
Trở lại vấn đề Danh, v́ khối hai đứa cạnh nhau , tôi với Danh về đêm thường lén
lút hẹn ḥ nói chuyện qua hàng rào . Một bất ngờ đến với tôi sau ngày Danh được
thăm nuôi tôi nhận một lá thư tên con gái lạ hoắc gần xóm bà xă Danh trao cho
tôi gói quà nhỏ cùng lá thư . Tối đó ,tôi về mở thư ra đọc ,trong thư viết :
"Anh K. thân mến ,
Em là bạn K.A , anh c̣n nhớ K.A không ? May nhờ vợ anh Danh cho biết anh ở cùng
trại nên em viết thư này xin báo anh biết là gia đ́nh anh đă dọn đi,không c̣n ở
địa chỉ anh cho mà nay là Ủy Ban Nhân Dân Phường ... K.A nhận được tin anh nhờ
em thay mặt để liên lạc cùng gửi ít quà cho anh . Chúng em đang hỏi thăm có tin
ǵ về gia đ́nh sẽ cho anh biết sau .
Chúc anh nhiều sức khoẻ . Nếu cần ǵ xin anh đừng ngại ,cứ liên lạc qua địa chỉ
em .
Chào anh .
X.D
Đia chỉ ghi rơ phần cuối thư . Tôi xếp thư lại , mở gói quà bên trong gồm có một
quyển vở 50 trang , xấp thư , cây viết Bic , lọ thuốc Chroramycine , lọ thuốc
aspirine ,lọ thuốc bổ , bánh thuốc lào và nửa kư đường thẻ . Nh́n lá thư và gói
quà mở rộng , tôi không phân biệt được tâm trạng nên buồn hay vui . Gia đ́nh ,t́nh
yêu ,cuộc sống nay đă mất tất cả .....Nhưng giờ đây trước một manh mối , tia hy
vọng nhỏ bé do một người con gái xa lạ mang đến vừa loé tôi chợt vui nhưng chợt
buồn ngay lúc nghĩ đến K.A , mí mắt tôi xụp xuống và trái tim vốn cạn máu lại
thêm khô cằn . Tôi há miệng hớp không khí cho máu trong tim chảy v́ lồng ngực bị
ngộp . Từ lâu , tôi đă quên sự phản trắc bội bạc của con người hậu phương khi
tôi trở về từ chiến trường An Lộc với niềm kiêu hănh được đặc cách tại mặt trận
thêm một bông mai vàng mới toanh trên cổ áo th́ lúc về nhà lại nghe tin nàng đi
lấy chồng ,và tôi vội vàng thay ngay ra bông mai đen quay trở về đơn vị trước
hạn phép để tiếp tục cầm súng chiến đấu trong cô đơn . Bây giờ sự cô đơn giữa
ṿng lao lung càng tăng cao hơn v́ nỗi cô đơn cùng cực tuyệt vọng .Ḷng tự trọng
con người càng cao th́ tự ái càng nhiều . Đến một thời điểm nào đó ḷng tự ái
con người lên đến điểm cao nhất là con người tự sát . Một ư nghĩ tự tử vừa
thoáng qua ,tôi nhón tay cầm chai Chroramycine lên , bước ra ng̣ai sân cố t́m
trong bầu trời một tia sáng nhưng trời ḥan toàn đen tối . Xa xa, tôi thấy vài
con đom đóm lập ḷe ,một ư nghĩ loé lên . Ai cũng chết , nhưng tại sao trước khi
chết ta không làm một điều ǵ cho ra hồn ? Đang phân vân chọn lựa lúc đối diện
trước ánh sáng và bóng tối bỗng nghe tiếng Cường ,người chung tổ gọi rối rít :
- Anh Khờ ! anh Khờ ! lại đây lại đây xem cái này ! Hay lắm !
Đầu óc đang mơ mơ màng màng nghe gọi đúng tên tôi làm tôi giật ḿnh , tôi luống
cuống giấu lọ thuốc vào túi như muốn phi tang chạy tội một bằng chứng vừa ăn cắp,
, chạy lại ngay
Cường cho tôi xem lá thư ,trong đó vợ Cường báo cho biết chính sách tại địa
phương khuyên gia đ́nh nên làm đơn t́nh nguyện xin đi Kinh tế mới th́ người nhà
sẽ được CM khoan hồng giải quyết ưu tiên cho về xum họp trên Kinh Tế mới . Chính
sách nhà nước hiện nay muốn giải quyết hậu quả khó khăn về kinh tế sau hậu chiến
nên khuyến khích dân đi tăng gia sản xuất .Nhà nước sẽ cấp gạo và tiền trong 6
tháng và ưu tiên dành cho gia đ́nh có người đi học tập cải tạo . Cường nói :
- Vợ tôi làm đơn xin đi KTM đă được chính quyền địa phương duyệt chấp thuận .
Khi nào đến địa phương mới , được chính quyền nơi đó chấp thuận cho tạm trú một
thời gian , rồi chuyển hộ khẩu lên cho thường trú và lúc ấy địa phương đứng ra
can thiệp với trại cải tạo giải quyết cho tôi về thẳng vùng kinh tế mới để chính
quyền địa phương nơiấy quản lư .
Tôi hỏi :
- Thế nhà Cường ở Saigon th́ sao ?
- Nhà tôi muốn bán hay cho ai ở th́ tùy .
Tôi hỏi :
- Liệu ai vắng mặt có bị địa phương trưng thu nhà không ?
- Không ? Địa phương chỉ tịch thu những nhà nào thuộc chính quyền cũ cấp ,hay
nhà vượt biên hết ,bỏ trống mà thôi .
Chính sách nói rơ là người đi kinh tế mới
vẫn có quyền làm chủ căn nhà của ḿnh .
Tôi nghĩ thầm :Có lẽ ṭan bộ gia đ́nh tôi đă vượt biên hết . Nhưng ư nghĩ vừa
thoáng , tôi gạt ngay v́ tôi biết tính Bố tôi . Ông Cụ từng sống và làm việc ở
Pháp nhiều năm nên ông Cụ rất sợ cảnh tha hương .Ngày VC vào , gia đ́nh tôi có
nhiều điều kiện để ra đi nhưng Bố tôi quyết liệt ngăn cấm con cái không được bỏ
nước v́ sợ mất gốc . Sau này, Mẹ tôi và các bà chị sống vói CS khổ sở quá , cứ
chặc lưỡi tiếc và cằn nhằn bố tôi măi về tính gàn bướng này .
Trong chuỗi ngày sống tăm tối tuyệt vọng
bí lối , con người hèn yếu chán nản thường nghĩ quẩn chỉ có chết đi là thoát nợ
,nhưng chỉ một thời gian rất ngắn ḷng c̣n lưỡng lự , th́ ḷng mê muội ấy cúa
tôi đă được đánh thức v́ tiếng gọi rất lớn và hớn hở vui mừng Cường báo cho biết
một tin vui về gia đ́nh với sự tin tưởng mănh liệt là nay mai trai sẽ giải quyết
cho về . Tháng trước ,trại đă cho học tập chính sách "Kinh tế mới " ,sau khi học
mọi người cùng thảo luận ,làm bài thu hoạch và làm giấy "hạ quyết tâm " sẽ đi
kinh tế mới để lao động sản xuất . Sau câu chuyện với Cường tôi cáo lui về chỗ
ngủ ,lôi trong túi ra bọc thuốc lào , nhéo một nhúm ve ve cho tṛn như viên bi ,
bỏ vào nỏ , châm lửa kéo một hơi dài rồi ém khói lăn ra chiếu cho nhựa thuốc
thấm dần vào từng mạch máu thớ thịt đến lúc mắt hoa lên say nhừ tử ,tôi mới thổi
phù phù phun mạnh khói thuốc lên cao thành một đường mây xám xịt Tôi duỗi hai
tay hai chân nằm im bất động v́ say thuốc , và trong lúc mơ màng chợt nghĩ đến
lá thư xa lạ của người con gái ,và nghĩ đến K.A .Tôi cố gắng h́nh dung lại gương
mặt người t́nh GL đă 3 năm xa cách , đă bặt tin nhau từ ngày nàng bỏ tôi lấy
chồng dù hai đứa chưa một lần giận hờn căi cọ và nếu không muốn nói là rất yêu
nhau , xa nhau là nhớ nhau dễ sợ ! .
Trong làn khói ,h́nh ảnh xưa hiện rơ dần ...,tôi vẫn không quên gương mặt nàng ,
nếu so sánh nàng với bất cứ người con gái nào đến sau , th́ nàng luôn rực rỡ hơn
và thánh thiện hơn , bởi một lẽ đơn giản là tôi chưa được một nụ hôn môi thân
mật ,nhưng hơi thở hương sắc nàng làm ngập hồn tôi chỉ trong một chiều mưa hai
đứa trú bên hè phố . Năm ấy, lúc quen nhau một cô gái 17 tuổi ,cái tuổi thần
tiên luôn ngơ ngác hiền lành lúc nào cũng cười bằng mắt và miệng thốt ra lời
nũng nịu ngọt ngào hai chữ " Dzữ hôn !" cúa gái gốc Cần Thơ . Sau ngày ra trường
,nàng về quê dạy học tại Trường Đ̣an thị Điểm Cần Thơ . Nàng rất sợ tính ngang
tàng , mất tư cách của tôi , lúc có phép từ chiến trường mặc nguyên đồ lính về
thẳng Cần Thơ đi ngang lớp nàng đang dạy hai tay thọc túi nghênh ngang . Nàng
thường nói : " Em cấm anh không được vào trường , học tṛ chúng cười em, nếu anh
tái phạm em kêu Quân Cảnh bắt anh , đô` lính thúi !" Ba chữ "Đồ lính thúi ! nàng
vừa nói vừa dí mũi vào người tôi hít mạnh một hơi dài rồi cười rất t́nh .. . .Âm
thanh h́nh ảnh ấy hiện rơ không thể quên được trong không gian say sưa cúa điếu
thuốc lào . Không ngờ, lúc xa nhau mỗi người một cuộc sống riêng ,nàng êm ấm bên
chồng ,tôi phong sương với súng đạn ng̣ai biên pḥng ,mà nàng vẫn theo dơi bước
chân đi cúa tôi ,thế mà từ lâu tôi vẫn cả quyết đàn bà đẹp thường dễ phản bội v́
có nhiều điều kiện chọn lựa ,nhiều người theo đuổi hơn đàn bà xấu. Tôi đă lầm
nhất là trong trường hợp K.A người yêu của tôi nhưng là vợ của người khác .Dù
vai là người t́nh hay vợ nàng vẫn là hiền dịu , chung thủy mâu mực của phụ nữ
Việt nam . Sau khi xa nhau có lần ṭ ṃ tôi đi Cần Thơ t́m kỷ niệm , xui khiến
sao tôi gặp lại nàng trên con đường Phan Đ́nh Phùng gần rạp Casino , trên tay
nàng bế đứa con gái đi ngược chiều , hai đứa đều thấy nhau từ xa hai đôi mắt mở
lớn ngạc nhiên , tôi bước nhanh lại , nàng nghiêm mặt khẽ dúi đầu vào đứa con
tránh nh́n tôi . Tôi bước sang bên đường lẫn vào đám đông rồi ṿng lại theo dấu
chân ,ŕnh xem nàng về đâu .Đi một quăng ,tôi thấy nàng dừng chân , đặt con
xuống , quay dầu lại có ư t́m tôi . Một lúc , đứng bên đường gần quầy thuốc lá ,
tôi thấy nàng lấy khăn chùi nước mắt ,biết nàng đang khóc . Tôi không can đảm
nh́n thêm cảnh đó nữa và càng không dám chạy đến gọi nàng ,tôi cúi mặt bỏ đi và
đó là h́nh ảnh cuối cùng tôi gặp nàng vào đầu năm 1974 . Nay vào tù, lại được
tin về nàng , tôi nuối tiếc giá mà lúc ấy cứ bước sang chào nhau như hai người
bạn th́ có sao đâu . Nhưng có lẽ lúc ấy v́ tự ái và mặc cảm của kẻ thất bại
trong t́nh trường không c̣n mặt mũi nh́n nàng , nhưng bây giờ nh́n gói quà của
nàng , trong ư nghĩ tôi lại tin rằng tôi là kẻ chiến thắng ! V́ tôi có trực giác
mạnh lúc nàng yêu tôi tha thiết , nàng vốn nhát gan , nhưng tôi nghĩ nàng dám
chết v́ tôi Nhưng ḷng người khó hiểu và từ trong ư nghĩ hèn kém nhỏ mọn ,tôi
nghĩ nàng cho quà hỏi thăm phải chăng do ḷng từ tâm , v́ tội nghiệp , hơn yêu
thương ? Thôi th́, đoán non đoán già chỉ thêm rối trí , tôi nhất định phải chờ
ngày gặp bạn nàng hỏi cho ra lẽ ...