TÔI ĐI HỌC (tập)

Khucruotngandam

 

Chương 4

 

Anh Long vừa kéo một bi thuốc lào, chiêu ngụm nước trà ém khói lại một chập mới phun phèo phèo như tàu xe lứa nằm ngă sơng ṣai ra đất.Chờ cơn say thuốc dịu bớt đi,anh ngồi dậy chậm răi kể tiếp...


Cái anh chàng đang lao động bị xỉu được khiêng lên trạm xá nằm dưỡng sức khoảng tuần sau cả trại xôn xao nghe tin anh nốc nguyên lọ 25 viên Teramicine tử tử, nhưng số anh chưa tận, nằm chờ chết măi mà không thấy chết v́ thuốc anh uống là loại mang nhăn hiệu xí nghiệp dược phẩm TP/HCM sản xuất nên không đủ mạnh, chỉ khiến śnh bụng như ăn bột. Anh em lại có dịp bàn ra tán vào. Người cho rằng thuốc đâu có sẵn cho anh ta mang theo vào trạm xá ! Cái anh này bị VC đầu độc th́ có. Thỉnh thoảng thường nghe tin tù chết trên trạm xá là trại báo cáo là " các y sĩ với phương tiện hiện đại và tŕnh độ khoa học tiên tiến đă tận t́nh cứu chữa " nhưng bệnh nhân không thoát được số mệnh nên đă từ trần. Ai biết đâu là sự thật. Mà có biết cũng không dám nói "cái phương tiện hiện đại là cái cưa sắt,cái ḱm bấm và tŕnh độ khoa học được đào tạo từ trong rừng Trường Sơn "..Kẻ khác th́ nói vợ anh bị Quản Giáo phụ trách hậu cần (? )dụ dỗ đến mang bầu, rồi bố trí cho vào thăm anh để phủi trách nhiệm. Không ai biết đâu là sự thật, chỉ biết rằng anh chàng chán đời nên tự tử.Mà anh này chán cũng phải, có người thấy rơ vợ anh có bầu, chồng tù mà vợ ở nhà có bầu chưa điên là may. Hỏi bầu b́ bao giờ,anh không biết. Chỉ biết là cách đó hai tháng tự nhiên anh được vợ lên thăm nuôi một đêm và chỉ mỗi đêm đó trong cái tíc tắc như gà nhấy làm bốn chân cái chơng tre nhúc nhích chút xíu. Rồi lần này bà lên nói là dính dzồi...th́ anh biết sự đă rồi biết nói sao. Từ đó nhiều anh chàng có vợ lên thăm báo tin đă "hối lộ " Cán Bộ Quản Giáo xin được ngủ lại qua đêm với chồng làm cho mấy anh càng đâm lo...

Sinh hoạt trong trại tù Suối Máu khe khắt hơn bên An Dưỡng. Nơi đây không có đất trống cho tù làm cḥi trồng rau để "cải thiện " ngoài con dế, con cuốn chiếu, con ốc ma, con trùng sau cơn mưa bị ngộp phải ngoi lên mặt đất để hy sinh có cái cho tù ăn. Con dế, có tiếng gáy vang dội trong đêm là tiếng ru tuổi thơ trong giấc ngủ êm đềm th́ nay là niềm vui trong đêm giúp tù có cái yên trong bụng. Trong giấc mơ con người chỉ mong thấy được ăn một bữa cơm đúng nghĩa có món mặn món xào món canh, để sáng ra thức dậy thấy đời c̣n nghĩa lư. Con người dù đă vận dụng hết tinh thần, hết nỗ lực để vươn lên đứng vững, nhưng hễ bị bỏ đói lâu ngày tay chân run rẩy cũng phải ngă quị phủ phục trước mọi cám dỗ hay đe doạ của Cán Bộ sẽ cho thân nhân lên thăm nuôi hay là không. Đánh không sợ, chửi không buồn, nhưng cúp thăm nuôi là lo nhất. Thà tất cả chung quanh đều đói như nhau th́ cơn thèm khát bớt hành hạ người tù. Có lẽ, không ai chịu nổi cảnh nhịn đói ngồi nh́n người ta ăn một cách trân trọng ngon lành. Pascal nói : " Con người chỉ là cây sậy biết đi" rất đúng cho người tù cải tạo dưới chế độ CS một khi đă yếu ḷng v́ đói. Bọn cai tù VC đều được Liên Xô huấn luyện cách trừng trị tẩy năo con người rất thuần thục. Đảng đă dùng một chính sách bất nhân thâm độc nhất đối với tù nhân là một mặt đưa bàn tay sắt ra bóp bao tử, bóp hầu, bóp họng,đồng thời mặt khác dùng miệng lưỡi xoa dịu, hứa hẹn. Lúc nào chúng cũng làm như khách quan " Về sớm hay muộn là do ở các anh " Hoặc " Được thăm nuôi hay không cũng là do ở các anh " Bọn chúng làm ra vẻ ngây thơ không biết ǵ ngoài " Nhiệm vụ là truyền lệnh trên xuống cho các anh thi hành, và đạo đạt mọi nguyện vọng của các anh từ dưới lên để trên cứu xét ". Bị một hai tháng tù, bị hành hạ không thấy thấm, nhưng một hai năm, vài chục năm th́ mới thấy kết quả tai hại khủng khiếp, người tù chợt nhận ra trong người như có ǵ ngậm nhấm như kiến cắn như mối đùn...

Muốn sống, phải có thăm nuôi. Tôi phải t́m mọi cách liên lạc lại với KA. Phải gạt bỏ mọi tự ái, mà điều này tôi chỉ thoáng thấy sau khi được " đă đời " lúc nàng đến thăm, được ăn no được hút đă ! Không ǵ thô bỉ và hèn hạ hơn cho thằng đàn ông trong đầu khi nghĩ đến người đàn bà con gái, không phải v́ t́nh mà v́ ăn ! Nhưng khốn nạn thân tôi, không thể vượt được thử thách. Ông nào có phước có cha mẹ vợ con bên ngoài có công ăn việc làm có tài xoay xở th́ nhờ. Ông nào vô phước không có gia đ́nh phải chịu. Đau đớn nhất là những ông có những cô vợ c̣n quá trẻ, c̣n dại dột, vẫn đang trong t́nh trạng phải ăn bám gia đ́nh, không biết làm ǵ ra tiền rồi bị cán bộ địa phương cám dỗ lẫn hù doạ cũng cắn răng chịu hy sinh làm thân xác ô uế v́ thường chồng thương con. Phải lén lút ăn nằm với nó, chịu nhục nhă, để lấy tiền mua sữa, mua áo cho con đỡ khát đỡ lạnh, lấy tiền mua thuốc lào, mua đường cho chồng tù để chồng có được những giây phút say sưa ngon ngọt. Những người đàn bà lâm cảnh này phải được thông cảm và đáng thương hơn !.... Ôi ! Đàn bà Việt Nam, những người có cha, có chồng, có con bị tù đầy, nay đă hiện thân là những nàng Tiên, là niềm tin và hy vọng cho người tù. Với tôi, h́nh ảnh người đàn bà nuôi tù là một cần thiết đă được minh định... Muốn sống phải có ăn, và ông bà hiển linh đă cho tôi sống nên bất chợt một hôm đẹp trời, tôi nhận được tận tay ông Cậu của KA vào trại chuyển cho tôi lá thư của KA trong đó viết báo cho tôi biết là đă t́m được tin tức gia đ́nh tôi và mẹ tôi sẽ lên thăm tôi cùng KA trong tuần tới. Tôi không ngủ được, tôi không ngờ đến nước này tôi lại được gặp mẹ và lại được ăn như ngày c̣n tấm bé ngồi tựa cửa chờ mẹ đi chợ mua quà về. Mẹ có nghĩa gắn liền sự sống...Đó là lẽ tự nhiên, dù là con vật cha nó có thể bỏ nhưng mẹ th́ không ! Nghe tin mẹ tôi lên thăm tôi, chung quanh trại nh́n ai tôi đều tưởng mọi người đều biết chuyện này, sinh hoạt náo động hẳn lên. Tiếng chim sẻ ríu rít trên cây mà đủ cho ḷng tôi tưởng cả một bầy biết hót những tiếng lanh lảnh. Đàn muỗi vo ve lại cho tôi ngỡ tiếng reo mừng rỡ. Ḷng tôi kiến cắn, mối đục lại gây cho tôi niềm rộn ră hân hoan đón đợi một ngày nắng huy ḥang...

Ngày thăm đă đến, từ xa tôi đă thấy bóng dáng mẹ tôi. Câu nói đầu tiên lúc gặp nhau, mẹ tôi trong làn nước mắt dàn dụa, nói một thôi một hồi, tiếng nức tiếng nở như sợ không đuợc nói: " Con ơi ! Con có biết mấy năm mẹ đi khắp nơi t́m con không ? Chỗ nào mẹ cũng ṃ đến mà không ai cho tin! " làm cho trái tim tôi như bị ai bóp để ứa ra một giọt nước mắt mà rất lâu, có đến cả chục năm tôi tưởng sẽ không bao giờ ḿnh có thể khóc được nữa...


Tôi cố ngăn nước mắt để hỏi thăm mẹ " Mẹ vẫn khoẻ ! " Thay v́ trả lời mẹ tôi nắm lấy nắm lấy bờ vai, nắm lấy cánh tay, nắm lấy bàn tay tôi nắn nắn bóp bóp, xem c̣n lành lạnh không, mẹ nói " Tội nghiệp, con gầy quá ! " Tôi dắt mẹ vào ghế: "Mẹ ngồi xuống đây !" Mẹ tôi, vai đeo một cái túi khá nặng, tay xách một cái giỏ rơ to. Mẹ nói " Mẹ thấy mấy bà bỏ vào thúng gánh mà mẹ tiếc quá không mang thêm vào cho con " Lúc vội đi, c̣n bỏ quên một túi xách nữa ở nhà con ạ !, Có cái này mẹ lấy con ăn.. Ăn ngay đi con !" Mẹ vừa nói vừa lấy từ trong giỏ ra một cái gà men trong có dĩa bánh cuốn nhân thịt, vài miếng chả lụa bảo tôi ăn. Tôi đang vui, nên không thiết ăn. Tôi bảo " Mẹ cứ để đó cho con, lát nữa đem vào trại ăn sau " Mẹ tôi không chịu, bảo vừa ăn vừa nói chuyện " Điều mà tôi chợt lấy làm lạ nơi mẹ là xưa kia ở nhà hễ đang ăn cơm đứa nào đang nhai mà nói chuyện là bị mẹ mắng.


Mẹ tôi lấy bánh cuốn ra dĩa, cầm đũa đưa cho tôi ăn. Tôi miễn cưỡng đỡ lấy nhưng chưa vội ăn, chợt nghĩ ra một điều quan trọng nên lại bỏ đũa xuống hỏi mẹ "Nhà ḿnh giờ thế nào hở mẹ ! Mẹ tôi không đáp, vội cầm lấy đũa gắp một miếng chả lụa đưa tận miệng tôi bảo "Con ăn đi " như muốn đút cho tôi như ngày c̣n bé. Tôi há miệng ra, nhai nhai miếng chả vài cái thấy một hương vị của nước mắm bột ngọt và mùi thịt heo bốc lên thơm lừng mà hơn hai năm tôi mới được ăn trong ngày hôm nay. Tôi càng nhai nguyễn càng cảm thấy ngọt ngào... Mẹ tôi rất vui khi thấy tôi ăn miếng ăn ngon lành. Tôi nh́n mẹ vui nên không nói ǵ nữa càng ăn mạnh hơn, chỉ một loáng là sạch dĩa bánh cuốn. Vừa bỏ dĩa xuống, th́ KA đến bên cạnh mang cho tôi ly cà phê sữa. Tôi thoáng bối rối v́ đă quên bẵng sự có mặt của KA cùng đi với mẹ tôi lên thăm tôi. Tôi cầm ly cà phê và giữ luôn tay KA nói lí nhí xin lỗi, v́ Anh không thấy em ! KA nhoẻn miệng cười. Mẹ tôi kéo tay KA bảo " Cháu đâu thế, ngồi xuống đây nào " KA ngồi xuống cạnh tôi, tay khuấy cà phê sữa đá đưa cho tôi, lấy khăn mát tự tay lau mặt cho tôi, không chút e ngại. Mẹ tôi ngồi quạt cho tôi không ngưng tay. Hai người như muốn dành chăm sóc tôi. Tôi thật sự sung sướng. Tôi lại hỏi mẹ : Bây giờ gia đ́nh ở đâu ! Mẹ tôi muốn né tránh nhưng không được buộc ḷng phải nói : Bố mẹ về ở với Chị Hai con trên Kinh Tế Mới Lê Minh Xuân. Mấy đứa em con th́ đă đi theo chúng bạn lên Phương Lâm làm rẫy. Lúc này các em quen cuốc đất trồng bắp nên đời sống cũng đỡ lắm con ạ ! Tôi hỏi "Nhà ḿnh thế nào, tại sao họ lấy ! Mẹ nói, Họ bảo nhà ḿnh là nhà cúa chính phủ cấp nên phải trả lại cho nhà nước. Tôi ngạc nhiên, nhà ḿnh đâu c̣n là nhà cúa chính phủ. Con nhớ là bố đă trả đứt từ lâu rồi mà. Mẹ tôi nói "Mẹ cũng chả biết, tại sao mấy ông lấy nhà của ḿnh. Ngày mấy ông vào hỏi nguồn gốc căn nhà, Bố con có tŕnh đầy đủ giấy tờ là ḿnh làm sở hữu từ năm 1974 Họ nói nhà ḿnh do Bộ Văn Hoá chế độ cũ cấp cho nhân viên trực thuộc, nay phải bàn giao lại cho CM, v́ nằm trong diện nhà nước quản lư. Họ lấy nhà xong, c̣n cho đại diện CM xuống bày tỏ ḷng nhân đạo v́ bố mẹ già nên trên đă dành sự quan tâm đặc biệt cho gia đ́nh ḿnh là họ cho ít tiền và cấp cho miếng đất tại khu Kinh Tế Mới Lê Minh Xuân để sản xuất mà đáng lẽ ra với người khác th́ không được. Bố con đưa tiền cho chị Hai con xuống khu KTM mua lá mua cừ dựng nhà cho Bố mẹ đến ở. Họ nói thế nào cũng phải chịu ! không chịu cũng phải chịu con ạ ! Khổ thế đấy ! Tôi quay sang KA nói : Em biết ǵ về việc này không, sao vô lư quá vậy em ? KA nói : Em sẽ cố gắng hỏi lại vụ này ! Thường nhà nước chỉ quản lư những nhà có người trốn ra nước ngoài, các khu gia binh hoặc các công sở. Nhà anh họ liệt vào diện công sở, nay giao cho Ủy Ban Nhân Dân Phường dùng làm công sở, cũng hơi khó khiếu nại. Tôi quay sang mẹ tôi: Như vậy là ḿnh mất nhà luôn ! Mẹ tôi buồn buồn "Ḿnh có làm ǵ hơn được đâu !" Họ bảo sao th́ mẹ chỉ biết nghe vậy! Thôi con ạ! Vận đen đến cho gia đ́nh đành chịu con ạ ! Rồi mẹ tôi kể chuyện hết người này đến người nọ từ trong gia đ́nh đến họ hàng bà con. Tôi thấy không ai khá cả. Kế cả bà con ngoài Bắc sau 21 năm xa nhau vào thăm gia đ́nh, ḥan cảnh cũng không hơn ǵ gia đ́nh tôi nên cũng không có hy vọng ǵ nhờ vả. Có một điểm tôi nhớ măi là mẹ tôi kể, phần nhiều bà con ngoài Bắc không ngờ trong Nam lại có cuộc sống quá sung sướng không như những ǵ Bác và Đảng tuyên truyền, và khi vào đến nơi họ mới vỡ lẽ ra là bị lừa dối và khuyên gia đ́nh nên t́m đường trốn ra nước ngoài, chứ sống không yên với CS.

 

Câu chuyện mất nhà buồn khổ ấy, dù mẹ tôi không tiện nói ra tôi cũng được KA cho biết trước nên không lộ vẻ ǵ ngạc nhiên, và tránh nhắc lại làm mẹ buồn, tôi chuyển hướng sang câu chuyện hỏi thăm Bố, hỏi thăm đời sống hàng ngày. Mẹ tôi nói Bố dặn con là " Muốn nuôi chí phải giữ lập trường. Phải hiểu rồi mới tin ". Sau cùng tôi đề cập chuyện vượt biên mẹ tôi nói v́ nhà nghèo, Bố con liêm chính, suốt đời làm việc về già chỉ c̣n trông cậy vào căn nhà để có cái che mưa che nắng thế mà lại bị nhà nước tịch thu nên Bố con chán lắm ! Không có tiền th́ lấy ǵ vượt biên nên đành chịu kẹt lại thôi con ạ ! Mẹ th́ nay nghe người này đị thoát, mai nghe người khác đă đến nơi, vừa mừng cho họ vừa tủi phận ḿnh. Tôi quay sang KA hỏi có c̣n nuôi ư định đi không, nàng khẽ gật đầu, véo nhẹ tôi, đưa mắt nh́n ra hướng mấy tên vệ binh đang lởn vởn quanh đó như ra dấu là không nên đem chuyện này ra nói nơi đây. Tôi hỏi mẹ sao biết con đây mà t́m. Mẹ đáp nhờ trời đất xui khiến nên Mẹ lần ra quan hệ của con với KA, nhớ trước con quen KA ở Cần Thơ nên mẹ sai em con lên t́m. Lúc đầu em nó lên trường KA dạy ở Cần Thơ hỏi thăm, không ai biết nhà KA nay ở đâu, may sao chị em nó lại gặp nhau giữa đường và từ đó mới biết tin con. KA ngoan lắm con ạ ! Tội nghiệp ! KA may cho mẹ cái áo này đây con. Mẹ tôi chỉ tôi xem cái áo cánh tay màu nâu...Nhờ có cô giúp đỡ nên địa phương cũng dành nhiều dễ dàng cho gia đ́nh. KA tốt bụng lắm ! Tôi biết mẹ khen thật t́nh. Tôi quay sang KA cầm tay nàng nói lời cám ơn, và định nói thêm nữa về tính tốt...nhưng KA đưa bàn tay lên bịp miệng tôi không cho nói.


Chẳng bao lâu hết giờ thăm nuôi là lúc những giọt nước mắt rơi rơi...Tôi không biết, nhưng chắc chắn là có nhiều, nhiều lắm những giọt nước mắt đă rơi, đă trào ra, đă ứa ra... từ những đôi mắt hiền dịu cúa ngựi mẹ người vợ người yêu cho thân nhân bị VC đầy đoạ. Tôi ôm mẹ, ôm KA và nói vài lời trấn an, hy vọng sẽ được về đoàn tụ sớm. Nàng nức nở, không cần giữ ư tứ cứ ôm xiết tôi, cho tôi thấy trong con tim nàng đang quặn lên một nỗi đau đớn và cũng cho tôi thấy một luồng sóng ngầm rất mănh liệt của t́nh yêu đang dâng đến mức cao nhất ! KA trao cho tôi lá thư dầy cộm bảo cố giấu đi!


Từ giă mẹ và KA, hai tay tôi xách hai cái túi thật nặng như t́nh cảm gia đ́nh nặng trĩu đă được gói ghém trong đó đi qua cánh cổng và dừng lại bên trong, bày ra sân chờ vệ binh kiểm soát trước khi được đem vào doanh trại. Sau khi kiểm soát, tôi bị tịch thu mất gói bột ḿ. Vệ binh bảo chờ phân chất xem bột này là bột ǵ rồi trả lại tôi sau, nhưng họ lấy luôn không trả. Sau buổi thăm nuôi ấy, tôi t́m lại niềm vui trong tù. Thường sau giờ thăm nuôi theo thông lệ là đến mục khoản đăi bạn bè. Tôi chờ tối đến sau giờ lao động mời anh Đại Úy Long, anh Th/u Vỹ và Th/U Phương đến " trà lá " ngoài sân. Trà lá là từ VC dùng để uống nước tṛ chuyện với nhau. Trà lá cúa tôi với anh em là uống cà phê thuốc lá và ăn xôi gấc. Mẹ tôi nấu xôi gấc rất ngon. Tôi chia sẻ niềm vui cùng các anh em cho đến khuya mới chia tay ai về chỗ nấy để ngủ lấy sức mai đi khiêng đá làm đường xe lửa.

Trong tù, lúc thăm nuôi, phần lớn ai cũng đều có quà đem tặng gia đ́nh. Quà tặng thường là những cái lược, cái trâm, cái kẹp tóc được làm từ các phế liệu nhôm, hoắc b́nh điện được chính tay anh em khắc trạm trổ h́nh Long Phụng, h́nh trái tim, hoặc phác hoạ chân dung, một suối tóc, một đôi mắt và tŕnh bày các hoa văn cùng ghi tên người này người nọ xoắn tít vào nhau thường thấy trong các tấm thiệp cưới. Xấu đẹp không là vấn đề, nên không ai nhờ ai, v́ vấn đề chính là phải tự tay ḿnh làm để tỏ ḷng luôn thương nhớ vợ con gia đ́nh trong những ngày xa vắng. Thế mà tôi đă thiếu sót không có ǵ tặng KA. Trong ḷng tự hứa lần thăm tới sẽ có quà. Quà cho nàng sẽ là một cái lược thưa tay cầm khắc ngọn đuốc để soi sáng sưởi ấm ḷng nàng. Phần mẹ tôi, dù tôi biết mẹ thích cho hơn thích nhận. Nhưng tôi cũng sẽ khắc tặng mẹ một cái lược bí chải chấy và khắc viên ngọc biểu tượng của ḍng dơi triều Lê. Tôi phải chờ đợi ba tháng nữa. Thời gian đủ cho tôi làm hai cái lược...và tôi thiếp đi trong giấc mộng êm đềm.

 

Trước đây, lúc mất liên lạc với gia đ́nh tôi rất mong gặp lại, nhưng sau được gặp rồi, nghe mẹ tôi kể sơ qua về ḥan cảnh khó khăn của gia đ́nh, th́ tôi lại cầu mong cho gia đ́nh sớm t́m ra đường vượt biên. Nhưng vấn đề đặt ra là có tiền không đă chứ ! Trong nhà, trước khi đi tù, tôi biết, mẹ tôi phải gọi người đến nhà bán đồ ăn dần. Từ cái TiVi hiệu National, cái máy Aikai.. rồi cứ thế bán tiếp, nay bán cái này mai cái khác, từ cái bàn, cái tủ đến cái quần cái áo chén dĩa cứ thế theo mẹ đội nón ra chợ trời để lấy tiền đong gao. Ngồi không ăn, núi cũng phải ṃn...th́ nay một phân vàng không có lấy tiền đâu ra mà vượt biên. Một ư nghĩ chợt nẩy ra trong đầu là phải chi KA t́m đường dây vượt biên đi trước và kéo theo một đứa em tôi làm đầu cầu, th́ có hy vọng gia đ́nh tôi mới thoát khỏi cảnh nghèo khổ. Nói chuyện vượt biên, tôi chợt nhớ ra cảnh bố mẹ căi nhau "nẩy lửa " về chuyện đi hay ở của gia đ́nh. Trước ngày VC vào, bác tôi, anh em chú bác của bố xuống nhà gặp bố tôi nói muốn đi có xe đưa cả gia đ́nh ra phi trường Tân Sơn Nhất, bố tôi mỉm cười cám ơn để em suy nghĩ. Cậu tôi lúc đó đang làm Quan Thuế tại Phi trường, cũng hỏi Bố tôi là nên đi hay ở. Nếu gia đ́nh muốn đi, cậu cho xe nhà đưa ngay ra phi trường,v́ cậu có nhiều quen biết anh em Không Quân trong TSN. Bố tôi khẳng khái trả lời cậu: " Ông Trần văn Hương, Ông Phan Khắc Sửu, Ông Phan Huy Quát đều là bạn tôi. Họ danh vọng như thế mà mới hôm qua anh em nói chuyện với nhau về thằng Mỹ lưu manh nó bỏ rơi đồng minh, vậy nếu ḿnh có sang Mỹ, cũng chỉ để ăn mày và chết dần chết ṃn chứ không thể làm ǵ tốt hơn được cả. Thôi th́, ai cũng thế, trước sau đằng nào cũng chết, cậu có đi th́ đi, tôi chọn ở lại. Nếu ḿnh bị mất quyền sống, th́ ḿnh vẫn c̣n quyền chết. Nếu được thế, th́ ḿnh nên chọn cái chết trên đất nước ông bà tổ tiên dù sao vẫn hơn "


Cậu tôi hôm sau đă lên phi cơ, nhưng không biết v́ lẽ ǵ lại nhảy xuống, có lẽ máu SQ tác chiến xưa của cậu sôi sục trở lại ?...Hai ba cậu khác, toàn dân "thứ dữ " không hiểu sao cũng suy nghĩ như bố tôi không ai muốn đi nữa, và sau đó tất cả cùng bị VC lừa cho một vố vào tù. Một cậu là Thiếu Tá huấn luyện về ngành T́nh báo, bị VC đến bắt, sau khi cậu đốt hết tài liệu danh sách nhân viên, treo cổ tự sát. Gia đ́nh bên ngoại tôi rất thù VC, v́ ông ngoại tôi, là một hiền nhân, một Mạnh Thường Quân của Tỉnh Bắc Ninh lại bị bọn VC chôn sống. Trong chiến tranh tên VC nào mà gặp các cậu tôi là xem như ngày giỗ.. Bố tôi, vẫn một ḷng cương quyết là con gái th́ không nói, nhưng con trai nhà này không thể hèn...Mẹ tôi căi lại, thế nào là hèn. Đi t́m phương cách đối phó, có sống mới làm được việc chứ. Có lẽ h́nh ảnh ông Ngoại tôi bị VC xử tử bởi sự phản bội của một tên đầy tớ khố rách áo ôm ngày nào, chúng theo VC khi cướp chính quyền tại Hà Nội, tên phản bội dẫn VC về quê bắt Ngoại đem ra chôn sống năm 1945, khiến mẹ tôi không c̣n nghi ngờ ǵ về sự tàn nhẫn của bọn VC nữa. Mẹ tôi nói, với bọn này ngay cả chính gia đ́nh máu mủ bố mẹ chúng mà chúng c̣n dám đưa ra đấu tố, những người chủ đem về nuôi nấng chúng khỏi cảnh chết đói,chúng c̣n đem giết nữa, th́ đừng hy vọng ǵ chúng yêu dân yêu nước. Ḿnh là kẻ thù lại càng không thể sống chung được với bọn này..."

Tôi ở trong tù nhớ lại mẫu chuyện xảy ra trong gia đ́nh trước ngày VC vào về việc đi hay ở, và so sánh với ḥan cảnh ngày nay, cảnh bố tôi bị VC lấy nhà đầy lên vùng phèn chua nước độc, suy nghĩ của bố thế nào. Nhưng tôi nhớ lại lời bố tôi dặn : " Nuôi chí phải giữ lập trường, có hiểu rồi mới tin ", tôi nghĩ có lẽ bố tôi vẫn một ḷng quyết không đi đâu ! Chuyện vượt biên càng khó đặt ra với gia đ́nh, nhất là bố tôi, một mẫu chí sĩ rất xưa c̣n lại.