Như Cơn Gió Thoảng

Trần Quốc Sỹ

***


Truyện ngắn dưới đây được trính từ quyển hồi kư "Ḍng Đời Trôi Nổi" của cùng tác giả. 

Thời điểm  Sài G̣n, đầu năm 1970.

(1)

....
....
....

Hôm ấy,  một buổi chiều thứ Bảy, một buổi chiều đầu Xuân, có nắng vàng hanh và những cơn gió nhẹ, Duy đến rủ tôi đi xem phim tại Hội Việt Mỹ rồi sau đó bát phố Lê Lợi. 

 

Hội Việt Mỹ nằm trên đường Mạc Đĩnh Chi, khoảng giữa đường Phan Thanh Giản và đường Tự Đức, là nơi thu hút rất nhiều sinh viên và học sinh.  Ngoài việc dạy Anh Văn, nơi đây, họ có nhiều chương tŕnh rất hữu ích như chiếu phim, hoà nhạc, triễn lăm tranh ảnh nghệ thuật, v.v...Những khi rảnh rỗi, Duy hay đến tôi và hai đứa kéo nhau đi Hội Việt Mỹ xem phim hay qua bên Thư Viện trường Lê Quư Đôn để mượn sách.   Phim hết, tôi và Duy ra khỏi pḥng chiếu phim, bước đều trên cái hành lang dẫn ra cửa, vừa đi vừa b́nh luận và tranh căi về cuốn phim vừa xem.   Đang say mê biện luận cho ư kiến của ḿnh, bỗng tôi nghe tiếng kêu 'ái da" của một người con gái và một thân thể rất mềm mại chạm mạnh vào tôi.  Tôi quay người lại th́ mới biết, v́ mải mê tranh luận với Duy, tôi đă không thấy nên vô ư đụng vào một người con gái đang đi phía tay trái, ngay góc của cái hành lang.   Sách vở vuột khỏi tay cô văng tung toé trên sàn gạch.  Tôi cúi xuống thật nhanh, nhặt những quyển sách, những tờ giấy vung văi trên mặt đất, ngỏ lời xin lỗi:

-Ồ, tôi xin lỗi, tôi thật vô ư, cô có sao không?

 

Người con gái, cúi xuống nhặt những vật dụng của cô, quay lên,  lí nhí trả lời, giọng nửa Nam nửa Bắc:

-Dạ ...không sao.

 

Lúc này, tôi mớI nh́n kỹ gương mặt thanh tú của cô.  Cặp mắt bồ câu đen nhánh, cánh mũi thẳng và đôi môi hồng, tất cả được đặt rất cân đối trên gương mặt trái soan.  Thêm vào đó, chiếc miệng thật xinh cùng hàm răng trắng, đều như hạt bắp đă tạo nên gương mặt cô một nét kiều diễm, rất dễ thu hút người đối diện.  Với  mái tóc đen huyền cắt xoă ngang vai, cô mặc một cái áo xách nách màu xanh nhạt, cổ áo rộng khoét sâu, ẩn hiện cái áo lót trắng ôm gọn bộ ngực vừa nảy nở.   Phần dưới là một cái váy màu xanh thuỷ đậm, điểm những cánh hoa trắng nhỏ dài ngang đầu gối, che đôi chân mịn màng, thon dài.  Ở thế đứng, vô t́nh tôi được nh́n rỏ những ǵ bên trong qua cổ áo rộng.  Một cái nốt ruồi son nổi bật trên làn da trắng, ngay chỗ giao tiếp của hai g̣ bồng đảo.  Vùng da thịt nơn nà giữa cổ áo đột nhiên làm tôi ngây ngất.  Như biết được tôi đang lén nh́n nàng, cô e thẹn, dơ tay lên ngang ngực như cố bảo vệ sự riêng tư của nàng.  Tôi đưa mấy quyển sách cho cô, nhẹ giọng:

-Một lần nữa, tôi thành thật xin lỗi v́ đă vô ư đụng vào cô.  Mong rằng cô không hề hấn ǵ.

 

Cô nhận sách từ tôi, đứng lên,  ửng hồng đôi má,  đáp nhỏ:

-Cám ơn anh, tôi không sao.  Thực ra, lỗi cũng tại tôi một phần.  Cũng v́ tôi mải nh́n lên t́m cái pḥng đọc sách nên không thấy anh.

 

Tôi cười:

-Thôi chúng ta đừng xin lỗi nhau nữa.  Cô không hề hấn ǵ là điều tốt rồi.  Cô muốn đến pḥng đọc sách hả? 

-Dạ.

 

Ôi chao, tiếng "dạ" nghe sao êm ái lạ.  Tôi chợt cảm thấy tâm hồn ḿnh lại chao đảo, ngây ngất. 
 
-Tôi sẽ đưa cô đến đó.  Tôi biết chỗ.

 

Tôi đưa mắt nh́n Duy, ngầm bảo nó đứng chờ, rồi nói quay sang nói với cô:

-Cô đi theo tôi nhé.

 

Cô gật đầu bước theo tôi.  Tôi chậm răi đi bên cô, bắt chuyện:

-Tôi tên Sỹ, Trần Quốc Sỹ.  Cô tên ǵ, có thể cho tôi biết được không?

 

Vẫn bước đều bên tôi, cô đáp nhỏ:

-Dạ tên Vân Anh, họ Vương.

 

Vân Anh.  Lại cái tên Anh dễ thương.  Tôi chợt bồi hồi nhớ đến  những kỷ niệm của những năm xưa tại Phan Sào Nam.  Tôi chợt nhớ đến Mai Anh.  Tôi quay sang người con gái có giọng nói êm dịu, nửa Nam nửa Bắc, khen:

-Vân Anh, tên nghe hay quá, thanh thoát quá.  Có lẽ Vân Anh đến đây lần đầu?

 

Cô mỉm cười, đáp:

-Dạ vâng.  Khu này rộng ghê đi, không biết đâu mà ṃ.  Cứ như lạc vào rừng rậm.

-Vân Anh học ở đâu, trường nào?

-Vân Anh đang học đệ Tứ, Gia Long.  C̣n anh?

-À, trường Gia Long, áo trắng.  Anh đang học đệ Nhị, Hưng Đạo.  Anh nghe nói mấy cô Gia Long làm cao lắm, có đúng như vậy không?

 

Vân Anh đang bước, chợt đứng lại, quay nh́n thẳng vào mắt tôi, giọng có vẻ hơi bất b́nh:

-Ai nói vớI anh như vậy?  LờI đồn vô căn cứ.  Vả lại, Gia Long th́ có ǵ mà làm cao.  Nếu bây giờ Vân Anh nói vói anh rằng mấy anh Hưng Đạo thiếu tế nhị, anh nghĩ thế nào?

 

Biết ḿnh lỡ lời, tôi chống chế:

-Anh xin lỗI Vân Anh, anh không có ư chê mấy cô Gia Long, anh chỉ nghe nói vậy thôi.  Nhưng anh biết chắc chắn một điều là ai nói câu này có lẽ chưa gặp Vân Anh.  Dễ thương như Vân Anh, không thể nào làm cao được.

 

Mặt Vân Anh dịu lại, mỉm cườI e thẹn:

-Anh khéo nịnh.  Vân Anh không dễ thương như anh nghĩ đâu.

-Anh nói thật.  Vân Anh có giọng nói và nụ cười rất lôi cuốn, hấp dẫn người đối diện.

-Cám ơn anh.
 
Đi khoảng dăm phút, chúng tôi cũng đến cửa pḥng đọc sách.  Tôi đứng lại, nói:

-Đây là pḥng đọc sách.  Vân Anh muốn đến đây phải không?

 

Vân Anh gật nhẹ, nói như thoảng:

-Dạ phải.  Cám ơn anh rất nhiều.

 

Giọng nói của Vân Anh, được pha trộn giữa Nam và Bắc, thật trong, thật nhẹ, thật êm, thoang thoảng như làn gió quê đồng nội.  Giọng nói êm nhẹ đó đă xoáy mạnh vào hồn tôi.  Người tôi bỗng rạo rực, một cảm giác lâng lâng, chất ngất chợt len lỏi vào từng thớ thịt trong người, toả lan vào tận cùng trái tim đang đập mạnh trong lồng ngực.   Tôi nhất định phải làm quen với người con gái này.  Tôi nhẹ giọng, hỏi:

-Bây giờ anh phải rời nơi đây nhưng chúng ta có thể gặp lại không?  Anh muốn được làm bạn với Vân Anh, được không?

 

Vân Anh chợt trở nên lúng túng, đỏ bừng đôi má, quay đi, chớp chớp đôi mắt:

-Dạ ...không biết nữa?

 

Tôi cười nhẹ:

-Tại sao lại không biết?
 
Vân Anh cúi đầu, thẹn thùng đáp nhỏ:

-Dạ...cũng không biết nữa?

 

Sự lúng lúng, thẹn thùng của Vân Anh càng làm tăng thêm vẻ đẹp thơ ngây của người con gái đang ở tuổi xuân th́.  Vân Anh chợt ngẩng lên nh́n tôi hỏi:
-H́nh như bạn của anh c̣n đứng chờ anh ngoài kia phải không?

-À, Duy.  Nó tên Duy.  Kệ nó để cho nó đứng chờ một lát, không sao đâu.  Vân Anh chưa trả lời câu hỏi của anh?

 

Vân Anh vẫn không trả lời câu hỏi của tôi mà hỏi lại:

-Anh với anh Duy chắc thân nhau?

-Anh mới quen nó từ đầu niên học, nhưng hai đứa thân nhau lắm. 

 

Tôi say đắm nh́n Vân Anh.  Gương mặt này, đôi mắt này đă thực sự làm con tim tôi, tưởng đă ngủ yên sau mối t́nh con nít với Mai Anh, chợt tỉnh giấc và bừng lên, sôi động với sự sống thật mănh liệt.  Nh́n sâu, thẳng vào mắt Vân Anh, tôi hỏi nhỏ:

-Thế chúng ta có thể thân nhau không?

 

Câu hỏi bất ngờ của tôi đă làm Vân Anh trở nên bối rối.  Nàng cúi đầu, tay mân mê quyển sách trên tay.  Tôi nói tiếp, rất chân thành:

-Anh xin lỗi đă làm Vân Anh khó nghĩ.  Đáng lẽ anh không nên hỏi Vân Anh câu này.  Nhưng thôi, Vân Anh đừng trả lời, anh không muốn bị hụt hẫng.  Anh đề nghị như thế này nhé, coi như ngày hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, nếu ḿnh có duyên th́ minh sẽ gặp lại nhau.  Anh cũng hay tới đây, cũng hay vào pḥng này đọc sách, nếu Vân Anh muốn làm bạn với anh, chúng ta gặp nhau ở đây.  C̣n chuyện thân nhau, chúng ta hăy để thời gian trả lời câu hỏi này.  Chịu không?


Nàng gật nhẹ.

-Bây giờ anh phải đi. Hẹn gặp lại.

 

Nói xong, tôi quay bước mà ḷng nghe rộn ră.  Con tim tôi chợt reo vui với niềm vui dâng tràn.   Tôi đi ngược trở lại pḥng chiếu phim,  Duy đang ngồi trên băng ghế ngoài sân, chăm chú đọc sách.  Tôi đến bên nó, nói:

-OK, ḿnh đi Duy.

 

Duy gấp quyển sách lại, nh́n tôi hỏi:

-Làm nghĩa vụ với người đẹp xong chưa?  Con bé nh́n cũng xinh đó chứ.  Mày có tính chuyện làm quen với nàng không?
-Khỏi phải hỏi, quen rồi.  Nàng tên là Vân Anh, học lớp Đệ Tứ, Gia Long áo trắng.

-Ah, con gái Gia Long.  Nhà nàng ở đâu?

 

Nghe Duy hỏi, tôi chợt nhớ là ḿnh quên không hỏi địa chỉ của nàng.  Ừ nhỉ, tôi cũng không biết nàng ở đâu.  Chỉ biết là nàng học ở Gia Long.  Mà tôi cũng không biết là nàng có thật t́nh học ở Gia Long không nữa?  Lỡ nàng nói dối th́ sao?   Lỡ nàng không bao giờ trở lại Hội Việt Mỹ th́ sao?

 

Nhưng dường như đôi mắt ấy rất thành thật khi trả lời những câu hỏi cuả tôi.  Đôi mắt ấy không thể nào là đôi mắt dối gian được.  Tôi nhớ tới lời tôi nói với nàng "nếu ḿnh có duyên th́ ḿnh sẽ gặp lại nhau".   Tôi tin tưởng rất mănh liệt là nếu định mạng đă sắp đặt để tôi và nàng quen nhau, thân nhau, tôi sẽ gặp lại nàng, c̣n bằng không, âu cũng là số mạng.  Dường như trong tâm hồn tôi đă nảy sinh một t́nh cảm rất đặc biệt dành cho Vân Anh.   Tôi trả lời Duy:

-Tao cũng không biết nàng ở đâu?  Tao hẹn nàng sẽ gặp nhau tại đây.  Nếu trời cho tao được quen nàng, th́ tao sẽ gặp lại nàng.  C̣n bằng không, âu cũng là duyên số.

 

Duy cười:

-OK, cứ mơ mộng đi cưng.

-Ai cấm được tao mơ?

 

Tôi và Duy cùng cười.  Chúng tôi rời Hội Việt Mỹ khi những đọt nắng vàng đang ngả dần về phương Tây.

Những ngày sau đó, buổi chiều nào tôi cũng tới Hội Việt Mỹ, ngồi trong pḥng đọc sách để chờ Vân Anh.  Tôi kiên nhẫn ngồi nơi cái bàn đối diện với cửa ra vào, chờ đợi và ngóng trông.  Nhưng chiều nào cũng thế, mỗi lần tới Hội Việt Mỹ tôi đều mang niềm hy vọng tràn trề là sẽ gặo lại Vân Anh, nhưng sau đó tôi lại thất vọng ê chề để rồi cuối cùng lặng lẽ ra về với một nỗi trống vắng tận cùng.   Vân Anh vẫn biệt âm vô tín. 

 

Hôm nay, cũng là một buổi chiều thứ Bảy, đúng một tuần, kể từ ngày tôi t́nh cờ đụng phải nàng con gái Gia Long có gương mặt khả ái, đôi mắt đẹp và hàm răng trắng đều, trước cửa pḥng chiếu phim.  Bảy ngày đă vụt trôi qua.  Bảy ngày, vâng, tôi đă chờ đợi nàng bảy ngày rồi mà nàng vẫn biệt tăm như chim trời, cá biển.  

 

Chiều nay, một lần nữa, tôi lại ngồi nơi cái bàn đối diện với cửa lớn, quyển sách trên tay mà chẳng đọc được chữ nào.  Trí óc tôi suy nghĩ vẩn vơ, ư nghĩ bồng bềnh trong tiềm thức, lang thang, trôi nổi về nơi vô định.  Tôi bồn chồn, thấp thỏm, mắt vẫn liếc chừng về phía cửa ra vào.   Cứ mỗi bóng người thoáng qua là tôi lại ngẩng lên với niềm hy vọng sẽ là Vân Anh nhưng để rồi lại tiu nghỉu, thất vọng khi đó chỉ là những khuôn mặt xa lạ.   Tôi chợt hối hận và tự trách ḿnh không thực tế v́ đă không hỏi Vân Anh địa chỉ của nàng.  Tuy thời đó, chúng tôi không thể liên lạc bằng điện thoại, cel phôn, email như ngày nay, nhưng chúng tôi cũng có thể liên lạc bằng thư từ.  Ít nhất, tôi c̣n biết nàng ở đâu.  Nếu cần, tôi cũng có thể đi t́m nàng.  Nhưng một tư tưởng trái ngược khác lại dấy lên trong tâm trí tôi.   Nếu Vân Anh không thực tâm muốn gặp tôi, th́ dù tôi có hỏi, nàng cũng có thể cho tôi địa chỉ giả, hoặc nàng cũng có thể nhận thơ tôi rồi quăng vào sọt rác, hay không hồi âm th́ cũng thế.  Trong lănh vực t́nh cảm, không ai có thể bắt buộc được người khác thương yêu ḿnh. Nếu định mạng không cho tôi gặp Vân Anh th́ dù tôi có cố gắng cách mấy, tôi cũng chẳng làm được ǵ. Thật là cái ṿng luẩn quẩn.  Hai ḍng tư tưởng mâu thuẫn, trái ngược đang giằng co, xung đột trong tâm tưởng của tôi. 

 

Một bóng người lại thoáng qua khung cửa.  Tôi ngẩng lên. 

 

Lần này tôi suưt hét lên sung sướng.  Con tim tôi reo vui như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của ḿnh.

Người vừa bước vào khung cửa không ai khác ơn là Vân Anh.

Vâng, người con gái mà tôi mong đợi suốt một tuần lễ đă xuất hiện nơi khung cửa rộng như một nàng tiên hiền diệu.  Vân Anh hôm nay mặc quần jean, áo polo trắng điểm vài cái hoa nhỏ, bó sát, ngắn tay, cổ áo cũng khoét sâu xuống vùng giao tiếp của hai g̣ bồng đảo.  Mái tóc nàng hôm nay được tém gọn và cột  đuôi gà ngược ra phía sau để lộ cái cổ cao trắng ngần được trang điểm với một sợ dây chuyền vàng óng ánh.  Dáng dấp thật thanh tao, Vân Anh bước nhẹ vào bên trong, thấy tôi, gương mặt nàng chợt bừng lên rạng rỡ.  Tôi đưa tay vẫy nhẹ.  Nở một nụ cười thật tươi, nàng tiến về phía tôi, hỏi:

-Anh đến đây lâu chưa?

 

Kéo cái ghế cho Vân Anh ngồi đối diện, tôi đáp:

-Anh cũng mới tới, khoảng mười lăm phút.

-Gớm cả tuần nay Vân Anh bận quá, không tới đây được.   Trong tuần, anh có đến đây không?

 

Không muốn cho Vân Anh biết ḿnh là kẻ si t́nh, tôi nói dối:

-Không.  Anh cũng bận nên không có th́ giờ đến đây.  Thật t́nh, hôm nay anh không hy vọng  gặp  Vân Anh tại chỗ này.  Anh nghĩ đây là dấu hiệu tốt, một sự sắp đặt trước, nên chúng minh mới gặp lại nhau.

 

Tôi không biết Vân Anh có cùng một ư nghĩ như tôi không nhưng nh́n gương mặt tươi vui của nàng, tôi đoán nàng cũng mong được gặp lại tôi.  Có lẽ tôi hơi chủ quan, nhưng linh tính cho tôi biết điều đó.  Vân Anh nh́n quyển sách trên tay tôi, hỏi:

-Anh đang đọc quyển ǵ vậy?

 

Tôi đưa quyển sách đang đọc dang dở cho nàng, nói:

-Love Story, viết bởi Erich Segal, một nhà viết kịch bản cho nhiều bộ phim Mỹ nổi tiếng.  Quyển này mới xuất bản và đang là quyển truyện ăn khách nhất bên Mỹ.

 

Vân Anh đưa tay cầm quyển truyện, thoáng nh́n cái b́a rồi kêu khẽ:

-A, quyển Chuyện T́nh.  Vân Anh có nghe tụi bạn nói đến quyển truyện này nhưng chưa có dịp đọc.  Trời ơi, anh giỏi quá, anh đọc được bản Anh ngữ nữa cơ.  Em th́ chịu thôi.

 

Vân Anh vừa xưng "em" với tôi.  Chữ "em" nghe thật dịu dàng, êm ái, nồng nàn và lịm ngọt.  Chữ "em" chứa đựng cả một vùng trời yêu thương, tha thiết.  Tôi sung sướng đến tê người.  Tôi mỉm cười, đáp:

-Giỏi ǵ?  Anh vừa đọc, vừa đoán ṃ.  Có nhiều chữ anh cũng không hiểu, phải tra tự điển.  Anh nghĩ đây là cách học Anh Văn rất tốt.  Cũng may, quyển này, tác giả viết tương đối cũng dễ đọc. 

- Anh đọc đến đâu rồi?

- À, anh đang đọc đến đoạn Jennifer và Oliver yêu nhau và sắp sửa lấy nhau. Trong quyển sách này có một câu nói của Jennifer mà báo chí cho là câu nói bất hủ: "Love means never having to say you're sorry" có nghĩa là "Yêu là không bao giờ phải nói lời xin lỗi" nhưng anh thích dịch nó là "Yêu là không bao giờ hối tiếc hay ân hận".  Câu nói thật trữ t́nh, thật ư nghĩa.

 

Vân Anh nói bằng giọng trầm, buồn:

-Em nghe tụi bạn nói đoạn kết buồn lắm.

-Ừ, anh cũng nghe nói vậy mặc dầu chưa đọc tới đoạn đó.  Những nhà phê b́nh cho đó là điểm ăn khách của quyển truyện này.  H́nh như, họ dự đ́nh sẽ làm phim, có lẽ năm tới th́ xong.  Khi nào phim ra rạp, anh sẽ mời em đi xem.

-Thật không?  Nhớ đó.

-Đương nhiên rồi.  Anh sẽ nhớ.

 

Kể từ buổi chiều hôm đó, tôi và Vân Anh trở nên gân gũi và thân nhau hơn.  Chúng tôi thường gặp nhau tại Hội Việt Mỹ.  Vài tuần sau, nàng đưa tôi về nhà, giới thiệu với gia đ́nh, và cũng chỉ một thời gian ngắn, tôi trở nên rất thân thiết với gia đ́nh nàng.

 

Gia đ́nh Vân Anh cư ngụ trên mặt tiền đường Nguyễn Thiện Thuật, khoảng gần đường Phan Đ́nh Phùng (sau này đổi thành Nguyễn Đ́nh Chiểu), cách nhà tôi chừng vài cây số.   Bên cạnh nhà Vân Anh là một con hẻm nhỏ, v́ thế, nhà nàng có một cái cửa hông.  Tôi thường đến nhà Vân Anh khoảng sau bữa ăn tối, dựng xe bên con hẻm rồi vào nhà bằng cửa hông, tṛ chuyện vớI nàng trong khi nàng rửa chén cho tới khuya mới về. 

 

Vân Anh kể cho tôi nghe về gia đ́nh nàng.  Cũng một hoàn cảnh như gia đ́nh tôi, bố mẹ của Vân Anh di cư vào Nam năm 54 và sinh sống bằng cách buôn bán.  Họ mở một tiệm bán sách và văn pḥng phẩm, lấy tên hiệu là Thái Nguyên.  Ông bà Thái Nguyên có bốn người con, hai trai, hai gái.  Quang, người con trai đầu ḷng,  bằng tuổi tôi, đang học Đệ Nhị Chu Văn An.  Vân Anh là con gái kế, sau đó đến Tân và Vân Quỳnh.  Ngoài ông bà Thái Nguyên và bốn người con, trong nhà Vân Anh c̣n có một người đàn bà nữa mà Vân Anh gọi bằng D́.  D́ Hạnh, tên của người đàn bà, là em gái bà Thái Nguyên, người nhỏ nhắn nhưng D́ có gương mặt rất phúc hậu và giọng nói thật nhỏ nhẹ.  D́ Hạnh không có chồng,  D́ sống chung với gia đ́nh Vân Anh từ khi vào Nam.  D́ Hạnh rất quư mến tôi,  D́ thường để dành cho tôi những món ăn mà tôi thích những lần tôi đến chơi.  Ông Thái Nguyên c̣n có một căn nhà ở Lái Thiêu. V́ một lư do nào tôi không rơ,  ông thường ở trên Lái Thiêu và ít khi ở Sài G̣n.  Bà Thái Nguyên cùng D́ Hạnh chung nhau trông coi tiệm sách.

 

Thấm thoát, tôi đă quen Vân Anh hơn sáu tháng.  Mặc dù khoảng thời gian rất ngắn ngủi, chúng tôi thân nhau như đă quen nhau từ lâu lắm rồi.  Tôi vẫn hay đón đưa Vân Anh đi học Anh Văn tại HộI Việt Mỹ.  Thỉnh thoảng, hai đứa cũng lén lút hẹn ḥ, đi xi nê hoặc bát phố.  Tôi đă giữ lời hứa và đưa nàng đi xem phim Chuyện T́nh, với Ali McGraw thủ vai Jenny và Ryan O'neal thủ vai Oliver.  Hôm đó, mắt Vân Anh đă đẫm lệ.

 

Dầu vậy, không hiểu v́ sao, t́nh cảm của tôi và nàng không nảy nở, sôi động, cuồng nhiệt mà vẫn cứ b́nh lặng như mặt nước hồ thu.   Chưa bao giờ chúng tôi nói chuyện yêu đương.  Chưa bao giờ tôi hôn nàng dù chỉ là cái hôn phớt trên má.  Con tim thật khó hiểu và h́nh như nó có lư lẽ riêng của nó.  T́nh cảm của tôi và Vân Anh cứ dậm chân tại chỗ,  không tiến triển,  mặc dầu chúng tôi có rất nhiều cơ hộI.  Chúng tôi đối xử vớI nhau như hai ngườI bạn rất thân, nhưng vẫn chỉ là hai người bạn. 

Thật t́nh, tôi cũng không biết tại sao?

 

Cuối năm đệ Nhị tôi hồ hỡi, anh dũng vác lều chơng tham dự kỳ thi Tú Tài phần thứ nhất.   Ngày đi xem kết quả, tôi chắc mẫm là ít nhất ḿnh phải đậu B́nh.  Nhưng, cũng chữ nhưng  quái ác, tôi đă ḍ lên, ḍ xuống, ḍ ngang, ḍ dọc, ḍ tới, ḍ lui, ḍ ṃn cả giấy.... mà vẫn không thấy tên ḿnh đâu cả.
 
Tôi thất thểu trở về mặt ỉu x́u như một cái bánh bao chiều.