Như Cơn Gió Thoảng

Trần Quốc Sỹ

***


Truyện ngắn dưới đây được trính từ quyển hồi kư "Ḍng Đời Trôi Nổi" của cùng tác giả. 

Thời điểm  Sài G̣n, đầu năm 1970.

(2)

....
 

Gia đ́nh tôi sau những phút ngỡ ngàng, một lần nữa đă an ủi cho sự "kém" may mắn của tôi bằng câu tục ngữ bất hủ "học tài thi phận".  Bố mẹ tôi tuy không nói lời nào nhưng tôi biết ông bà cũng buồn lắm, nhất là bố tôi.  Ông biết chuyện ǵ sẽ xảy ra cho thằng con trai của ông.  Rồi nó sẽ bị bắt lính và gởi ra đầu tuyến để bảo vệ non sông.  Nó có thể sẽ không trở về.

 

Duy, Nam, Sơn, Quang và đám bạn bè cùng lớp chiều hôm ấy kéo đến đầy nhà định rủ tôi ra Nguyễn Tri Phương làm vài chậu nghêu, uống vài chai bia ăn mừng.  Khi biết tôi trượt vỏ chuối cả bọn đều chưng hửng. 

 

"Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí".  Tôi đă nghe câu này nhiều lần nhưng chẳng bao giờ nghĩ rằng nó sẽ áp dụng cho ḿnh.  Cùng buổi tối hôm đó, kẻ gian đă "thổi" mất chiếc Honda dame của tôi dựng trước cửa nhà, mặcdù tôi đă khoá kỹ với hai ổ khoá to tổ bố.  Tại sao số tôi lại xui như vậy?  Tôi vừa rớt Tú Tài bây giờ lại bị mất "xế".  Cuộc đời đối với tôi bây giờ trở nên vô nghĩa. Tôi rút lên gác vớI sự xấu hổ ê chề, và chán nản tột cùng.  Tôi tránh mặt tất cả mọI người.  Tôi không muốn gặp bất cứ một ai.  Tôi không muốn nghe ai nói đến hai chữ Tú Tài. Tôi thù ghét tất cả...

 

Hơn một tuần lễ sau, tôi cuốc bộ đến thăm Vân Anh.  Nh́n gương mặt ỉu x́u, đưa đám của tôi, nàng đă biết chuyện ǵ xảy ra.  Vân Anh lặng lẽ nh́n tôi với ánh mắt dịu dàng, an ủi tôi bằng những lời lẽ rất chân t́nh:

-Anh đừng buồn, cuộc đời không chỉ có cái Tú Tài.  Em biết là anh đang buồn nhưng anh phải hiểu giá trị một ngườI không tuỳ thuộc vào mảnh bằng mà tuỳ thuộc vào tư cách của người đó.  Những người có bằng cấp đôi khi c̣n hành xử thua những người thất học.  Thi rớt không phải là một cái tội.  Vả lại, tương lai anh c̣n dài.  Đối vớI em, anh vẫn là anh, dù ǵ đi nữa.

 

Tôi cúi mặt không dám nh́n thẳng vào Vân Anh, đáp nhỏ:

-Cám ơn em đă an ủi anh, nhưng anh cảm thấy ḿnh là thằng ăn hại, vô tích sự.  Anh xấu hổ mỗi khi đến nhà em.

 

Vân Anh nghiêm giọng:

-Anh nghĩ em là người như thế nào?  Taị sao anh lại để cái bằng Tú Tài chi phối con ngườI anh như vậy?  Anh làm em thất vọng, em tưởng anh là con người có nghị lực.

 

Vân Anh nói đúng, những ngày qua tôi không có một chút nghị lực nào cả.  Trước mắt tôi, cuộc đời giờ đây là một hố sâu thăm thẳm, một đại dương mênh mông, một ngọn thái sơn hùng vĩ mà tôi chỉ là một kẻ lữ hành mệt mỏi, kiệt lực v́ đói, khát.  Thú thật, đă có lúc, ư định kết liễu cuộc đời, giải thoát khỏi những ê chề đă lảng vảng trong đầu tôi.   Nhưng tôi không can đảm tự huỷ hoại đ̣i ḿnh.  Tôi vùng vẫy, cố thoát ra khỏi sự tuyệt vọng nhưng hầu như càng vùng vẫy tôi lại thấy ḿnh bị trói chặt hơn.

 

Những lờI nói của Vân Anh bỗng như một gáo nước lạnh tạt vào người, đă làm tôi bừng tỉnh.  Chẳng lẽ con người tôi lại bạc nhược đến thế sao?  Vân Anh nói rất đúng, cuộc đời tôi không chỉ lệ thuộc vào cái bằng Tú Tài hay chiếc Honda.  Tôi c̣n quá trẻ, tương lai tôi c̣n dài.  Thua keo này, ta bày keo khác, tôi đă nghe câu nói này nhiều lần.  Tôi phải can đảm đứng dậy và vượt qua những mặc cảm đang khoả lấp con người tôi, đang kéo tôi xuống vực sâu thăm thẳm.  Tôi cầm tay Vân Anh, bóp nhẹ:

-Cám ơn em đă cho anh thấy một chút ánh sáng ở cuối đường hầm.  Anh hứa sẽ cố gắng.

 

Vài tuần sau đó, tôi dần dần lấy lại thăng bằng của cuộc sống.  Tôi đă phần nào nguôi ngoai được nỗi chán chường thất vọng.  Tôi trở lại vớI cuộc sống hằng ngày.  Tôi thầm cảm ơn Vân Anh đă giúp cho tôi thoát khỏi vũng lầy mà tôi tưởng chừng như sẽ không bao giờI ra khỏi.

 

Tôi lại đến thăm Vân Anh, tuần vài lần.  Nhưng những lần sau này, tôi cảm thấy một cái ǵ không ổn đă xảy ra giữa tôi và gia đ́nh của Vân Anh.   Mặc dù t́nh cảm của Vân Anh dành cho tôi vẫn không thay đổI, vẫn dịu dàng, vẫn săn sóc tôi như cũ, nhưng tôi nhận ra bà Thái Nguyên không c̣n đối xử vơi tôi như xưa.  Bà không c̣n vồn vă mà chỉ lạnh lùng nh́n tôi với sự khó chịu hiện rơ trên nét mặt.  Riêng Di Hạnh, h́nh như D́ cũng thất vọng rất nhiều về tôi, mặc dù bà tế nhị không để lộ ra ngoài.  Quang, ngày xưa vẫn coi tôi như bạn, bỗng dưng cũng có thái độ lạnh nhạt, khác thường.
 
Tôi xót xa biết rằng chuyện t́nh của tôi và Vân Anh có thể sẽ không bao giờ thành tựu.  Để tránh sự bẽ bàng, tôi từ từ giảm bớt sự tới lui vớI gia đ́nh nàng.  T́nh cảm của tôi và Vân Anh cũng v́ đó có phần phai nhạt ...

....
.....
.....

Hai năm sau ...

Kể từ khi nhập ngũ, tôi ít gặp Vân Anh.  Thỉnh thoảng tôi cũng tới thăm nàng mỗi khi đi phép, đến nhà nàng chuyện văn, có khi cả mấy giờ đồng hồ nhưng chúng tôi không đi chơi riêng vớI nhau nữa.  V́ thế, t́nh cảm của tôi vớI nàng cũng đứng ́, dậm chân tại chỗ, nếu không muốn nói có phần phai nhạt. Tôi cũng có ư ḍ hỏi Vân Quỳnh để xem Vân Anh đă có bạn trai hay chưa th́ Vân Quỳnh cho tôi biết là nàng chẳng có ngườI nào gọI là người yêu cả.  Tôi cảm thấy ḷng ḿnh bị giằng co bởI hai nỗI vui, buồn lẫn lộn, khó diễn tả.

 

Tuy vậy, buổi tối hôm đó trước khi ra phi trường để lên đường đi nghiệp tại Hoa Kỳ, tôi cũng đến thăm Vân Anh để từ biệt.

Xúng xính trong bộ đồ lễ phục màu xanh đậm của Không Quân, tôi đến nhà Vân Anh.  Bà Thái Nguyên và Quang đi vắng.  Ở nhà chỉ c̣n D́ Hạnh, Vân Anh, Tân và Vân Quỳnh.  D́ Hạnh đang bận trên gác, Tân và Vân Quỳnh đang chơi ở ngoài sân, trong pḥng chỉ mỗI ḿnh tôi và Vân Anh.
 
Vân Anh ngắm tôi từ đầu đến chân vớI niềm vui rạng rỡ:

-Trông anh ḱa, cũng oai ra phết.

 

Tôi cũng thấy vui, cười lả vả:

-Thật là buồn cười, cuối cùng th́ anh cũng đă làm được một cái ǵ.  Cuối cùng th́ anh cũng đậu Tú Tài và bây giờ lại được đi du học.

 

Vân Anh mỉm cười:

-Em đă nói với anh, cuộc đờI khó có ai biết trước được thế nào là may và thế nào là rủi.  Những điều ḿnh cho là may chưa chắc nó đă đích thực là may mắn, c̣n những việc có thể trong chốc lát xem như rủi, chưa chắc đă là điều bất hạnh.
 
Tôi cầm tay Vân Anh:

-Cám ơn em đă cảm thông vớI sự thiếu nghị lực của anh.  Đêm nay anh lên máy bay đi tu nghiệp tại Mỹ, trong những ngày tới, anh sẽ nhớ em nhiều.  Anh thành thật xin lỗI em về những tháng ngày đă qua.
 
Vân Anh đáp nhỏ:

-Em hiểu tâm trạng của anh.  Em không trách anh.  Hăy quên đi chuyện cũ, tương lai anh c̣n trước mặt.  Em cầu chúc anh được mọi điều may mắn.

 

Tôi bồi hồi, cảm động không nói được nên lời.  Trong ḷng tôi dâng tràn một nỗI vui mừng khó tả.  Tôi bóp nhẹ tay Vân Anh:

-Anh thật có lỗI vớI em.   Để đền bù, anh sẽ tặng em một món quà tuỳ em lựa chọn.  Khi anh về, em muốn anh đem về cho em món quà ǵ nào?

 

Vân Anh reo như một đứa trẻ:

-Thật không? Nếu có thể, anh cho em xin một bức tượng Nữ Thần Tự Do.  Em rất thích bức tượng này.   Nh́n trên báo chí, em thấy bức tượng hùng vĩ quá.

 

Tôi cườI:

-Tưởng ǵ, anh sẽ đem về cho em một bức tượng thật đẹp.

-Anh đi bao nhiêu lâu?

-Khoảng một năm.   Anh sẽ về kịp kỳ thi Tú Tài 2.  Anh muốn được làm sinh viên.  Nếu đậu,  anh sẽ ghi danh vào Văn Khoa.

 

Vân Anh nh́n thẳng vào mắt tôi:

-Anh là ngườI thông minh, em tin anh sẽ thành công.

-Cám ơn em.
 
Bỗng dưng tôi cảm thấy tim ḿnh đập loạn xạ, ḷng dạt dào một niềm cảm xúc dâng cao như sóng tràn.  Vân Anh của tôi vẫn c̣n đó.  T́nh cảm của chúng tôi vẫn c̣n đó.  Nó không chết mà ngược lại đang sống dậy mănh liệt, ầm ầm như thác đổ đầu ghềnh, chan hoà, dạt dào như cơn mưa rào mùa Hạ.  Rồi không thể kềm chế, tôi liếc nh́n chung quanh thật nhanh để chắc chắn không có ai rồi bất th́nh ĺnh kéo nàng sát vào tôi và đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng.  Nụ hôn đầu tiên, sau hai năm rưỡi chúng tôi quen nhau. Nụ hôn tuy vụng dại nhưng đă đem lại cho tôi những cảm giác tuyệt vời khó diễn tả.  Vân Anh đẩy nhẹ tôi ra, mặt đỏ bừng:

-Anh, coi chừng mẹ về đến.  Bà mà thấy anh hôn em là em chết đ̣n.

 

Tôi buông Vân Anh ra, nói nhỏ:

-Anh xin lỗI em, anh không nên làm như vậy, nhưng v́ ....

 

Tôi bỏ lửng câu nói.   Vân Anh nắm chặt tay tôi, mắt long lanh:
-Em hiểu.  Mấy giờ máy bay cất cánh?

-Một giờ sáng nhưng anh phải có mặt ở trạm đi và đến lúc 10 giờ. 

-Tám rưỡi hơn rồi, anh về kẽo trễ máy bay.  Đi b́nh yên nhé.  Nhớ viết thư cho em.

Tôi muốn kéo dài thờI gian ở bên Vân Anh nhưng đă sắp đến giờ phải ra phi trường, tôi kéo nàng sát vào ḿnh, hôn nhẹ lên má nàng rồi quay lưng.

.....
.....
.....

9 tháng sau ....

Tôi lái xe đến nhà Vân Anh.  Dựng xe bên hông con hẻm thân quen, tôi rảo bước đến cánh cửa hông nhà nàng.  Khi gần đến cửa đang mở toang, tim tôi bỗng dưng đập loạn xạ, ḷng tôi dâng tràn một cảm giác bồi hồi khó diễn tả, một cảm giác lạ lùng mà tôi chưa từng bao giờ cảm thấy.

 

Bước chân vào nhà, tôi thấy Vân Anh đang loay hoay thu dọn đống chén dĩa trên mặt bàn.  Nàng không thấy tôi bưóc vào. Tôi gọi nhỏ:

-Vân Anh.

 

Nghe tiếng gọi, Vân Anh ngửng lên, tṛn xoe đôi mắt, reo vui:

-A, anh Sỹ, anh về hồi nào vậy?

-Anh vừa về chiều nay.  Em khoẻ không?  Bố mẹ và D́ Hạnh khoẻ không?

 

Vân Anh đáp:

-Cám ơn anh, mọi người vẫn b́nh thường.  Gớm, anh mập và trắng quá, em không nhận ra anh nữa.

-Anh có lên cân nhưng cũng chẳng là bao.  Nhiều tên bạn anh c̣n mập và trắng hơn anh nữa. Em cũng khác nhiều.  Em đẹp hơn và cao thêm chút.

 

Vân Anh đỏ mặt:

-Anh lại nịnh em nữa rồi.  Em xấu như ma lem th́ có.

 

Nàng hỏi tiếp:

-Anh đi học vui không?  Bên Mỹ có ǵ lạ không?  Em vẫn ao ước một ngày nào đó em cũng sẽ được đặt chân lên đất Hoa Kỳ.

 

Tôi đưa Vân Anh gói quà cùng cái ống tṛn đang cầm trên tay:

-Đây là quà của em.  Anh thành thật xin lỗi em, bởi v́ không t́m được tượng Nữ Thần Tự Do tại San Francisco nên anh đành phải mua cho em tấm poster này vậy.  Nhưng bù lại, anh mua tặng em một cây cầu Golden Gate, em sẽ thích nó.  Mở ra xem đi.

 

Vân Anh cầm gói quà, chậm răi xé lần giấy hoa bên ngoài.  Nàng cầm cây cầu Golden Gate ngắm nghía:

-Cám ơn anh đă mua cho em món quà này.  Cây cầu đẹp quá.

 

Tôi chỉ cái ống dài nói với nàng:

-Tấm poster tượng Nữ Thần Tự Do trong cái ống đó.  Hôm nào rảnh, anh sẽ giúp em treo nó lên tường của pḥng em.

 

Vân Anh nh́n tôi với đôi mắt đầy yêu thương, đôi môi hồng nở một nụ cười thật tươi, nói nhỏ:

-Cám ơn anh.

 

Lúc đó, tôi muốn nhào đến ôm gh́ lấy nàng, hôn lên đôi môi đỏ mộng như trái táo ấy.  Nhưng tôi đă kịp ḱm hăm ḷng ḿnh.  Tôi mỉm cười:

-Anh hy vọng là em sẽ thích những món quà này.

-Em sẽ giữ chúng suốt đời.

 

D́ Hạnh chợt hiện ra nơi khung cửa nối liền nhà bếp với nhà trên.  Tôi lên tiếng chào khi thấy D́:

-Dạ cháu chào D́.  D́ vẫn khoẻ chứ ạ?

 

D́ Hạnh mỉm cưới, nụ cười hiền hoà đầy nhân ái:

-Cám ơn anh, tôi vẫn thường.  Anh đi Mỹ về rồi à?  Gớm chóng thật, mới đó mà đă gần một năm.
 
Bà quay sang Vân Anh:

-Vân Anh, sao không rót nước mời anh?  Mời anh lên nhà trên.

-Dạ thưa D́ mặc con, con ở dưới này nói chuyện với Vân Anh một lát rồi con phải đi thăm một vài người bạn.

-Ừ, anh ở chơi nhá.  Tôi phải lên gác có chút việc.

 

Đợi D́ Hạnh khuất sau bậc thang cuối, tôi hỏi nhỏ Vân Anh:

-Cả nhà đâu?

-Mẹ em có lẽ đang tính toán sổ sách ngoài trước.  Anh Quang tối nay không về ăn cơm.  Tân và Vân Quỳnh h́nh như đang chơi ngoài sân.

-C̣n bố đâu?  Bố khoẻ không?

-Bố em vẫn ở Lái Thiêu.  Lâu lâu ông mới về dưới này.  Anh c̣n nhớ căn nhà ở Lái Thiêu mà anh có lần anh ở chơi cả tuần lễ không?

-Nhớ chứ.  Bố c̣n nuôi cá không?
-Dạ c̣n.

 

Tôi hỏi:

-Tại sao bố không về sống ở đây mà lại ở Lái Thiêu?

 

Câu hỏi này tôi đă muốn hỏi nàng lâu lắm rồi nhưng chưa có dịp.
Vân Anh đáp:

-Em cũng không biết.  Có lẽ ông thích khung cảnh thinh lặng của miền quê.  Vả lại ông thích nuôi cá, trồng hoa kiểng.  Ởû thành phố chật chội, không thể làm những việc đó được.

-C̣n em, em thích ở đâu?  Miền quê hay thành thị?

-Nếu cho em chọn, em thích miền quê hơn.  Không khí trong lành hơn, cuộc sống êm đềm hơn không vội vă, tất bật như ở đây.  Nhưng tất cả đều tuỳ thuộc vào chồng em.  Anh ấy thích ở đâu, em sẽ ở đó.

 

Nói xong, bỗng dưng má nàng ửng hồng. Vân Anh e thẹn quay đi để tránh cái nh́n đắm đuối như ngây dại của tôi.  Rồi như để khoả lấp sự ngượng ngùng, nàng lên tiếng:

-Ấy chết, em xin lỗi.  Năy giờ anh đến mà em chưa rót nước mời anh.  Anh uống trà nhé?

 

Tôi liếc nh́n đồng hồ.  Tôi rất muốn kéo dài những giây phút ở bên Vân Anh nhưng đă lỡ hứa gặp Hoà, Thắng, Cường và Tân tối nay, nên đành phải tiếc nuối ra về.

Tôi đáp:

-Cám ơn em nhưng anh đă lỡ hứa với vài tên bạn thân nên phải về để gặp tụi nó.

 

Rồi tôi ghé sát gần Vân Anh nói nhỏ:

 -Anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em. Ngày mai em gặp anh được không?  Anh sẽ chờ em lúc 8 giờ sáng tại nơi ngày xưa ḿnh vẫn gặp nhau.
 
Vân Anh suy nghĩ một lát rồi gật nhẹ.  Tôi cầm tay Vân Anh xiết nhẹ, liếc nh́n chung quanh rồi hôn thật nhanh lên má nàng và quay gót.

 

Trăn trở, trằn trọc suốt đêm, nhưng không tài nào tôi nhắm mắt được.  Một phần v́ cơ thể tôi đă quen với giờ giấc bên Hoa Kỳ, về đây giờ giấc trái ngược nên mắt cứ mở thao láo.   Một phần khác v́ đầu óc tôi miên man suy nghĩ về Vân Anh, về buổi hẹn với nàng sáng hôm nay.  Chúng tôi quen nhau như vậy đă gần 4 năm.  Mặc dầu trong một thời gian dài t́nh cảm chúng tôi đă dậm chân tại chỗ nhưng gần một năm vừa qua, nó đă có vẻ tiến triển dù chỉ được thể hiện qua những ḍng chữ, trong những lá thư mà chúng tôi đă viết cho nhau.  Tôi đă quyết định và nhất định phải nói cho nàng biết rơ về t́nh cảm của tôi đối với nàng.  Tôi muốn tôi và nàng tiến xa hơn chút nữa.  Nhưng làm thế nào để nói với nàng?  Tôi suy nghĩ rất nhiều, sắp đặt những câu nói văn vẻ, nhưng câu nào tôi cũng thấy không ổn. Câu nào tôi thấy cũng nhà quê, cục mịch. Tôi quay cuồng với những câu hỏi lộn xộn, những suy nghĩ mông lung, và v́ quá mệt mỏi, tôi cũng chập chờn đi vào giấc ngủ vào lúc trời gần sáng.

Chiếc đồng hồ báo thức nới đầu giường reo lên inh ỏi đánh thức tôi sau khi tôi vừa chợp mắt được một thời gian ngắn.  Với tay đập mạnh vào cái nút để tắt tiếng reo của nó, tôi uể oải, ngồi dậy và đi vào buồng tắm.   Những tia nước mát lạnh đă giúp đầu óc tôi lấy lại sự tỉnh táo.  Nghĩ đến buổi hẹn với Vân Anh, đột nhiên, tôi cảm thấy ḷng ḿnh rộn ră, con tim bỗng reo vui một cách lạ lùng.  Tôi cất tiếng hát nho nhỏ một bản t́nh ca của Phạm Duy.