|
Như Cơn Gió Thoảng Trần Quốc Sỹ ***
Thời điểm Sài G̣n, đầu năm 1970. (3)
.... Sáng nay, tôi đă tốn nhiều th́ giờ làm vệ sinh cá nhân hơn mọi ngày. Cạo râu nhẵn nhụi, tôi cũng không quên xức thêm một chút cologne aftershave. Chọn chiếc áo Polo màu xanh nhạt, chiếc quần len xanh đậm cùng đôi giầy mà tối hôm qua, tôi đă cẩn thận đánh si-ra bóng lưỡng. Ngắm nghía ḿnh trong gương, tôi bật cười nhẹ, nói với chính ḿnh: cũng không tệ lắm.
Tôi đến chỗ hẹn 15 phút trước 8 giờ. Trời hôm nay thật đẹp, mặt trời đă lên cao khỏi ngọn cây toả chiếu những tia nắng chan hoà trên mọi vật. Tất cả như vừa choàng tỉnh sau một giấc ngủ vùi. Ḷng tôi thật vui khi nghĩ đến những phút giây sắp tới. Cảnh vật chung quanh dường như cũng muốn chia xẻ niềm vui chung với tôi, rực màu tươi thắm dưới ánh nắng lung linh của một buổi sáng thật đẹp. Tôi đậu chiếc xe Honda dame mượn của Sơn dưới tàn một cây dầu, móc túi lấy bao thuốc lá và đốt một điếu. Làn khói trắng mỏng quyện trong không khí chung quanh tôi, thoang thoảng mùi thuốc Malborro quyến rũ, đă đem đến cho tôi một cảm giác lâng lâng. Tư tưởng tôi lại phiêu bồng không định hướng, trôi bồng bềnh khắp mọi nơi, lan tràn về những cơi xa xăm nào đó. Đang mơ màng với những ư nghĩ xa vời, th́ tiếng Vân Anh chợt vang lên, kéo tôi về thực tại: -Anh chờ em lâu chưa?
Tôi giật ḿnh quay lại. Vân Anh đang đứng trước mặt tôi, mỉm cười. Tôi bàng hoàng, ngây người nh́n nàng không chớp mắt. Vân Anh mặc một cái áo pull ngắn tay màu vàng nhạt, bó sát thân thể, cổ áo khoét sâu gần đến chỗ gia điểm của hai g̣ bồng đảo, lồ lộ phơi bày vùng da thịt trắng ngần. Bên dưới là một chiếc jupe ngắn màu tím xậm, hờ hững che cặp đùi săn chắc cùng làn da trắng, mịn màng, mươn mướt. Hai bắp chuối thon gọn, nối liền hai đầu gối nhỏ, tạo nên đôi chân dài, khêu gợi. Đôi bàn chân nằm gọn gàng trong đôi giày cao gót cũng màu hơi tim tím. Nàng không trang điểm nhiều, chỉ một chút phấn hồng và một chút son môi, nhưng vẫn làm nổi bật gương mặt trái soan mà thường ngày đă đẹp, hôm nay lại đẹp hơn gấp bội.
Tôi quen Vân Anh tính
ra gần bốn năm. Ngày tôi quen nàng, nàng chỉ là một cô bé ở tuổi
16, chỉ là một nụ hoa chưa nở. Bây giờ, nàng đă gần tuồi đôi mươi,
dáng dấp, thân h́nh nàng đă là thân h́nh của một nàng thiếu nữ trong
lứa tuổi đẹp nhất của người con gái. Tôi vẫn nh́n nàng không chớp
mắt. Không ngờ Vân Anh hôm nay lại đẹp như vậy. Đẹp như một đoá
hoa hồng đỏ thắm vừa mới hé nở. Đẹp như một nàng công chúa trong
những câu truyện cổ tích thần thoại. Tôi ngẩn ngơ nh́n nàng như kẻ
mất hồn.
Tôi ngập ngừng: -Em, em...em đẹp quá.
Má nàng ửng hồng: -Anh chỉ được cái khéo nịnh.
Tôi hạ thấp giọng: -Anh nói thật. Em đẹp quá, đôi khi anh sợ...
Vân Anh đưa ngón tay trỏ lên chận miệng tôi: -Lại nói bậy rồi đó. Thôi, ḿnh đi nhé anh. -Ừ.
Tôi đạp máy xe, Vân Anh ngồi lên yên sau, ôm ngang hông, dựa sát vào tôi. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, thoang thoảng quyện trong không khí, len lén chui qua khứu giác làm tôi ngây ngất. Tôi rồ ga, chiếc xe vụt về phía trước, Vân Anh ôm tôi chặt hơn, thân thể mềm mại của nàng ép sát vào tôi, đem lại cho tôi cái cảm giác thật đê mê, chất ngất.
Tôi nghiêng đầu hỏi nàng trong tiếng gió: -Ḿnh đi ăn sáng nhé. Em muốn ăn ǵ? -Ǵ cũng được, tuỳ anh.
Tôi đưa nàng đi ăn sáng tại một quán ăn nhỏ trên đường Nguyễn Du. Nơi đây nổi tiếng với món bánh cuốn nhân thịt. Quán nhỏ, đông thực khác nên thật ồn ào. Đĩa bánh cuốn tuy ngon, tuy nhiên, không khí nơi đây không thích hợp với hoàn cảnh và tâm trạng của chúng tôi nên sau khi ăn xong, tôi đưa nàng đến Mimosa, một quán giải khát trên lầu ba của thương xá Tam Đa. Từ lúc gặp nhau đến giờ, tôi đă nói với Vân Anh rất nhiều. Tôi kể cho nàng nghe tất cả những chuyện vui buồn trong những tháng ngày đi học ở Hoa Kỳ. Vân Anh chăm chú ngồi nghe không ngắt lời. Tuyệt nhiên, tôi không đả động đến những ǵ tôi đă dự tính nói với nàng ngày hôm nay. Thật ra, tôi muốn thổ lộ tâm t́nh của tôi với nàng lắm chứ, nhưng không biết phải bắt đầu làm sao. Đă nhiều lần tôi sắp sẵn ư nghĩ, định bộc lộ hết những ǵ tiềm ẩn trong trái tim, khối óc của tôi, nhưng không hiểu tại sao, mỗi lần tôi định mở miệng nói về chuyện ấy th́ dường như lại có một cái ǵ đó chặn ngang cổ họng, khiến tôi không thể phát âm được.
Vân Anh bỗng nh́n thẳng vào tôi, mắt hơi chớp chớp, hỏi: -Anh không hẹn em ra đây để kể cho em nghe chuyện đi học của anh phải không? Hôm qua anh bảo là có chuyện rất quan trọng muốn nói với em. Chuyện ǵ vậy anh?
Tôi không trả lời nàng mà hỏi lại: -Chúng ḿnh quen nhau bao nhiêu lâu rồi em nhỉ? -Ba năm rưỡi. Mà anh hỏi để làm ǵ?
Im lặng đột nhiên xâm chiếm khoảng không gian giữa tôi và nàng. Vân Anh nh́n tôi, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời. Tôi vẫn trầm ngâm, xoay nhẹ ly cà phê trên tay. Tôi đă cố gắng tŕ hoăn, lần lựa kéo dài thời gian, hy vọng một lúc nào đó tôi sẽ có đủ can đảm làm chuyện đó. Nhưng tôi không thể tŕ hoăn lâu hơn nữa. Vân Anh đă đặt câu hỏi trực tiếp cho tôi, nàng đă đặt tôi vào t́nh trạng không thể thoái thác được nữa. Tôi đặt ly cà phê xuống bàn, nh́n thẳng vào mắt Vân Anh, cầm tay nàng, thu hết can đảm, giọng lạc hẳn: -Vân Anh, anh muốn nói với em một chuyện...
Nàng vẫn im lặng đợi chờ. Tôi ngập ngừng: -Em..., em..., em có biết ngày xưa anh yêu em nhiều lắm không? Anh yêu em kể từ những tháng ngày đầu chúng ta quen nhau ở Hội Việt Mỹ. Em có biết điều đó không? -...... -Em có biết bây giờ anh vẫn c̣n yêu em .... yêu em rất nhiều hay không? -...... Má Vân Anh bỗng ửng hồng, nàng cúi nhẹ tránh cái nh́n của tôi.
-Anh biết, anh tỏ t́nh không giống bất cứ một người con trai nào, nhưng anh chẳng bận tâm về điều này. Điều quan trọng nhất đối với anh là anh chỉ muốn cho em biết là anh yêu em. Anh yêu em bằng tất cả những ǵ anh có trong con tim của anh. -......
Tôi bóp nhẹ tay nàng, nhỏ nhẹ: -Vân Anh, anh yêu em. Em hăy nh́n thẳng vào mắt anh để thấy sự chân thật của anh đối với em. Anh yêu em thật ḷng và anh muốn cùng em xây dựng tương lai của chúng ta sau này. Em bằng ḷng làm người yêu của anh không?
Tôi thở phào nhẹ nhơm. Cuối cùng th́ tôi cũng đă nói được điều tôi muốn nói rồi. Bây giờ, dù câu trả lời của Vân Anh như thế nào, tôi cũng vẫn vui vẻ chấp nhận. Ít ra, tôi đă cho nàng biết ḷng ḿnh. Vân Anh vẫn yên lặng, đầu hơi cúi. Tôi nh́n nàng chờ đợi. Thời gian và không gian, tất cả dường như đúng lại. Một lúc sau, Vân Anh ngước lên nh́n tôi, với ánh mắt thật tŕu mến, ánh mắt chứa đựng tất cả những sự yêu thương lẫn vui mừng. Nàng nói nhỏ: -Anh, đừng buộc em trả lời câu này. T́nh yêu không hẳn chỉ nằm trong lời nói mà c̣n thể hiện trong hành động, trong cách đối xử với nhau. Anh là người thông minh, em tin là anh có thể nh́n thấy được t́nh cảm của em dành cho anh.
Tôi cảm thấy thật sung sướng, gật nhẹ: -Anh hiểu. Anh cám ơn em.
-Khi nào anh về đơn vị mới? Anh có biết anh sẽ phải đi đâu không? -Thứ Hai anh về tŕnh diện Bộ Tư Lệnh Không Quân và sau đó anh sẽ biết đơn vị mới anh ở đâu.
Tôi bỗng nhận thấy ánh mắt của nàng chợt thoáng buồn, có lẽ nàng sợ tôi sẽ phải đi xa. Tôi hỏi:
-Em buồn v́ sắp phải xa
anh hở?
-Dĩ nhiên là em sẽ buồn
khi xa anh, nhưng em cũng sợ... -Em sợ anh thay ḷng đổi dạ à? Em không tin anh sao?
Mắt Vân Anh bỗng dưng
ngấn lệ, giọng hờn giỗi:
Có lẽ nàng muốn nói "em chỉ sợ anh bị... nguy hiểm" nhưng sợ tôi buồn nên đổi ư. Tôi nhận ra sự vô lư của ḿnh, đưa tay lau giọt nước mắt c̣n đọng trên má của nàng, hạ giọng: -Anh xin lỗi em. Anh thật là hồ đồ. Anh cũng không hiểu sao anh lại nói như vậy? Cám ơn em đă lo lắng cho anh, nhưng em yên tâm, anh không chết đâu. Anh đă chẳng từng nói với em tử vi nói rằng anh sống thọ lắm sao? Nhưng dù ở đâu, anh hứa sẽ một ḷng yêu em, chung thủy với em. Em tin anh không?
Vân Anh nh́n tôi, mắt chớp chớp, gật nhẹ. -Cám ơn em. Bây giờ anh đưa em đi phố. Chịu không?
Vân Anh mỉm cười, gật đầu. Tôi gọi cô hầu bàn tính tiền rồi đứng lên đưa tay cho nàng nắm. Vân Anh chậm bước bên tôi, nép sát vào tôi như một con mèo nhỏ. Tôi quàng tay qua vai Vân Anh, kéo nàng sát vào với tôi, hôn nhẹ lên mái tóc óng ả thơm mùi bồ kết, th́ thầm bên tai nàng: -Anh yêu em.
Ngoài đường nắng đă lên thật cao.
Tất cả mọi người quen biết đều nói rằng chúng tôi thật xứng đôi vừa lứa. Tôi sẽ là người chồng tốt, nàng sẽ là người vợ hiền và chúng tôi sẽ sống hạnh phúc bên nhau suốt đời...nếu đời đừng có chữ nhưng, chữ nhưng quái ác...
Tạo hoá dường như hay ganh tị với hạnh phúc của loài người. Cuộc đời không bao giờ b́nh lặng, êm ả măi măi như mặt nước hồ thu mà sẽ có lúc như trùng dương dậy sóng trong cơn băo dữ. Băo táp, phong ba của đại dương mênh mông đă nhẫn tâm đă vùi dập, phá tan con thuyền t́nh bé nhỏ của chúng tôi...
-Lúc năy chị Vân Anh có ghé nhà nhờ em trao cho anh lá thư này. Anh Sỹ, em nghĩ rằng có chuyện không ổn đă xảy ra. Chị Vân Anh rất bơ phờ, tuy chị mang kính đen, em vẫn có thể nh́n thấy nét tiều tuỵ trên gương mặt hốc hác, dù đă được chị cố che dấu dưới lớp phấn hồng. Anh đến thăm chị ấy ngay đi.
Tôi giật lấy bức thư trên tay Thảo, xé vội ra xem. Lá thư của Vân Anh chỉ vỏn vẹn mấy hàng:
Anh,
Tôi lặng người, chết
sững. Như thế này nghĩa là sao? Chuyện ǵ đă xảy ra cho Vân Anh?
Tại sao nàng lại viết cho tôi những ḍng chữ như vậy? Tôi đă làm ǵ
khiến nàng phải nói lời chia tay với tôi? Nàng đă gặp người con
trai khác vẹn toàn hơn tôi? Hay là có ai ngăn cấm nàng không được
yêu tôi? Tại sao? -Anh Sỹ, anh Sỹ, anh có sao không?
Tôi giật ḿnh bừng tỉnh. Không một chút chần chờ, tôi nhảy lên xe, đạp máy, rồ ga phóng đến nhà Vân Anh. Cũng như mọi khi, tôi dựng xe nơi con hẻm, vào nhà bằng cửa hông. Tôi hy vọng sẽ gặp riêng Vân Anh. Tôi không muốn gặp mẹ nàng v́ tôi biết bà thường ở đằng trước. Nhưng xui xẻo thay, lần này bà Thái Nguyên lại ngồi lù lù trên chiếc phản gỗ, đang nh́n ra cửa. Miển cưỡng, tôi gật đầu chào bà: -Thưa bác, Vân Anh có nhà không ạ?
Bà Thái Nguyên nh́n tôi bằng đôi mắt khó chịu, giọng lạnh lùng: -Em nó không có nhà. Cậu t́m em nó có việc ǵ không?
Tôi định nói câu ǵ đó, nhưng nh́n vẻ mặt không mấy thiện cảm của bà, tôi đáp: -Dạ thưa không, cháu chỉ đến thăm Vân Anh. Xin bác nói lại với Vân Anh dùm cháu. Xin phép bác cháu về.
Bà vẫn lạnh lùng, sẵng giọng:
-Được, tôi sẽ nói lại
với nó. -Nhưng cậu Sỹ này, tôi nghĩ là cậu không nên t́m gặp em nó nữa. Em nó sắp sửa lấy chồng. Cậu là người có ăn học, hiểu biết, xin cậu đừng quấy nhiễu em nó. Cậu hăy để cho em nó yên thân...
Tôi khựng lại, đứng chết trân. Tôi có nghe lầm không? Tiếng bà Thái Nguyên vẫn c̣n sang sảng, rơ ràng trong tai tôi: "Em nó sắp sửa lấy chồng..." Vân Anh sắp đi lấy chồng? Người tôi yêu sắp sửa lấy chồng? Lấy ai? Hiển nhiên không phải là tôi rồi. Sao lại có thể được?
Nàng sẽ thuộc về kẻ
khác? Trời ơi, nàng sẽ nằm trong ṿng tay một người con trai xa lạ?
Tai tôi bỗng ù đi, cảnh vật trước mắt bỗng nhạt nhoà. Tôi thoáng
nghe như mọi vật chung quanh tôi đang xụp đổ. Tôi nắm chặt hay tay
ḿnh, muốn hét thật to lên cho cả thế giới biết rằng:
Nhưng tôi nghẹn lời không thể phát âm được. Cổ tôi như bị ai bóp chặt. Sự uất nghẹn đang ngùn ngụt dâng tràn trong cơ thể tôi. Nước mắt tôi bỗng dưng muốn ứa ra. Tôi mím môi, lầm lũi bước vội ra khỏi nhà. Đằng sau, có lẽ bà Thái Nguyên đang mỉm cười đắc thắng.
|