Như Cơn Gió Thoảng

Trần Quốc Sỹ

***


Truyện ngắn dưới đây được trính từ quyển hồi kư "Ḍng Đời Trôi Nổi" của cùng tác giả. 

Thời điểm  Sài G̣n, đầu năm 1970.

(4)

....
 

Tôi ra xe định đạp máy th́ chợt thấy Vân Quỳnh đang chơi ở cuối con hẻm.  Tôi vẫy tay gọi Vân Quỳnh đến gần, hỏi dồn:

-Vân Quỳnh, cho anh biết chuyện ǵ xảy ra cho chị Vân Anh?

 

Vân Quỳnh lắc đầu:

-Em không biết

 

Tôi lắc mạnh vai nó, nài nỉ:

-Anh không tin.  Em nói dối anh.  Em biết.  Nói cho anh nghe đi. Chuyện ǵ đă xảy ra? Nói đi, nói cho anh nghe đi...

 

Vân Quỳnh nh́n tôi nói như mếu:

-Em nói thật.  Em chỉ biết là tối hôm kia bố về.  Rồi mẹ với bố to tiếng với chị Vân Anh.  Em và anh Tân bị đuổi lên gác.  Em không biết chuyện ǵ xảy ra dưới nhà, nhưng sau đó em thấy chị Vân Anh về pḥng ôm mặt khóc.  Sáng hôm qua, mắt chị sưng húp.  Hôm nay th́ đỡ rồi.  Em chỉ biết như vậy.

 

Tôi vỗ nhẹ vai Vân Quỳnh:

-Cám ơn em

 

Tôi nhíu mày suy nghĩ.  Tôi muốn gặp riêng Vân Anh để hỏi cho ra lẽ.  Tôi phải gặp Vân Anh để t́m hiểu mọi chuyện.  Tôi móc tuí lấy giấy, viết vội mấy chữ rồi dúi vào tay Vân Quỳnh:

-Em đưa cái này cho chị Vân Anh giùm anh.  Cẩn thận, đừng cho mẹ thấy nhé.

 

Đêm đó, một đêm nữa tôi lại thức trắng mà nghe con tim ḿnh quặn thắt.

 

Trưa hôm sau, tôi đến chỗ hẹn thật sớm.  Đó là quán nước quen thuộc bên hông trường Gia Long mà tôi và Vân Anh thường gặp nhau.  Chọn một chỗ ngồi khuất phía sau, tôi gọi cho ḿnh một ly cà phê đen đá.  Móc túi lấy gói Marlborro mới vừa mua, tôi bóc lớp giấy kiếng bên ngoài, mở nắp hộp rút một điếu.  Buổi trưa, quán vắng, không có ai.  Cô chủ quán ngồi phía trong, liếc nh́n tôi có vẻ soi mói. 

 

Không gian và thời gian, tất cả hầu như ngừng hẳn lại.  Con đường Bà Huyện Thanh Quan trước mặt vắng tanh, thỉnh thoảng mới một chiếc xe vụt qua. Gắn điếu thuốc lên môi, châm lửa, tôi rít một hơi dài.  Vị thuốc Marlborro hôm nay sao đắng lạ, mùi thuốc không c̣n thơm và quyến rũ như mọi khi.  Nhăn mặt, tôi dụi điếu thuốc mới đốt vào cái gạt tàn.  Tôi liếc nh́n đồng hồ.  Mới có 1 giờ 35, c̣n gần nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn.

 

Tôi bồn chồn, lo lắng, không biết Vân Anh có đến được hay không?  Rồi chuyện ǵ sẽ xảy ra cho hai đứa tôi?  Liệu chúng tôi có thể vượt qua những trở ngại đang ngăn trở chúng tôi hay không?
Tôi lại liếc nh́n đồng hồ.  Cây kim quái ác hầu như không nhúc nhích mà vẫn đứng ĺ một chỗ.  Rút một điếu thuốc khác, tôi châm lửa hút.  Bập vài hơi, tôi lại dụi điếu thuốc đang cháy dở vào cái gạt tàn.  Tôi phóng mắt ra đầu quán, rồi lại nh́n đồng hồ.  Cây kim giây vẫn chậm chạp nhích từng nấc chung quanh mặt đồng hồ. 

 

Ly cà phê đen đá vẫn c̣n hơn nửa.  Cái gạt tàn đầy ắp những điếu thuốc mới đốt,  cong queo, chồng chất lên nhau.  Tôi lại nh́n đồng hồ.  2 giờ 10.  Đă quá giờ hẹn 10 phút mà Vân Anh vẫn chưa đến.  Thường thường, trong những lần hẹn nhau, Vân Anh bao giờ cũng trễ , mươi lăm phút là chuyện thường.  Tôi chẳng bao giờ cằn nhằn về chuyện đó, v́ tôi biết các bà, các cô chẳng bao giờ đúng giờ cả.  Không phải v́ họ cố ư đâu, nhưng chỉ v́ mải mê làm đẹp mà họ không để ư đến thời gian.  Nhưng hôm nay th́ khác, mười phút đợi chờ c̣n lâu hơn mười thế kỷ.   Sự chờ đợi lúc này đối với tôi là một cực h́nh.  Tâm trạng tôi thật bất an.  Những câu hỏi lại quay cuồng trong đầu tôi.

Một bóng người vừa bước vào quán.  Dù không nh́n rơ mặt v́ ngoài sáng trong tối, tôi vẫn có thể nhận ra dáng của Vân Anh.  Tôi vội vàng đứng dậy, kéo cái ghế đối diện cho nàng ngồi.  Tôi hỏi:

-Em uống ǵ để anh gọi.

 

Vân Anh nói nhỏ:

-Anh cho em một ly cam vắt.

 

Tôi nh́n Vân Anh, quan sát gương mặt nàng.  Vân Anh mang một cái kiếng đen như không muốn cho người khác thấy được đôi mắt đẹp nhưng giờ đây có lẽ đỏ và thâm quầng.  Gương mặt thanh tú, tuy đă được cẩn thận trang điểm bằng lớp phấn hồng, vẫn không thể che dấu được sự hốc hác,  thiếu ngủ của nàng.   Vân Anh trông có vẻ rất mệt mỏi.

Tôi chua xót, đưa tay nắm tay nàng:

-Cám ơn em đă đến gặp anh.  Anh muốn biết chuyện ǵ đă xảy ra cho em, cho chúng ta?  Em có biết đêm qua anh đă thức suốt đêm hay không? Em, hăy nói cho anh nghe, chuyện ǵ đă xảy ra?

 

Giọng nàng thật buồn:

-Anh Sỹ, chúng ta có lẽ phải xa nhau.  Em xin lỗi anh.  Anh hăy quên em đi.  Em thành thật xin lỗi anh.  Đáng lẽ ngày xưa, chúng ta đừng gặp nhau, quen nhau th́ hơn.

 

Tôi nh́n nàng, giọng hơi gay gắt:

-Tại sao em lại nói vậy?  Em hối tiếc đă quen anh?

 

Vân Anh lắc nhẹ:

-Không, anh đừng hiểu lầm em.  Em không bao giờ hối tiếc đă làm người yêu của anh cả.  Anh là người đàn ông lư tưởng.  Anh đă mang lại cho em những giây phút thật hạnh phúc. Em yêu anh, anh có biết thế không?

 

Tôi nhăn nhó, đau khổ:

-Như vậy th́ tại sao...?

 

Vân Anh vẫn nhỏ nhẹ:

-Anh Sỹ, anh b́nh tĩnh nghe em nói.  Chuyện của chúng ta sẽ không bao giờ thành tựu...

 

Tôi ngắt lời nàng, hỏi gằn:

-Anh nghe mẹ nói em sắp đi lấy chồng, có đúng như vậy không?

 

Vân Anh không trả lời câu hỏi của tôi, nghẹn ngào:

-Bố mẹ cấm em không được giao du với anh.  Mẹ nói: "Từ nay trở đi, tao không muốn mày quan hệ với thằng Sỹ nữa".  Em đă phân trần, năn nỉ mẹ em hết lời nhưng không có kết quả.  Phận làm con, em không thể bất hiếu.  Mong anh hiểu cho em.

-Thế c̣n D́ Hạnh?

-D́ chỉ thở dài.  Bà không có quyền ǵ trong nhà cả, bà chỉ là di của em.

-Nhưng tại sao?  Anh đă làm điều ǵ phật ḷng bố mẹ em?  Anh nghĩ, anh chưa bao giờ làm ǵ để ông bà đối xử với anh như vậy.  Anh đă làm ǵ hở?

 

Vân Anh im lặng, cúi mặt không trả lời.

-Anh vẫn không hiểu.  Năm ngoái anh lên chơi với bố ở Lái Thiêu, bố có vẻ rất thích anh mà.  Tại sao bây giờ...

 

Vân Anh thở dài:

-Bố em không chống đối chuyện của chúng ta, nhưng tất cả do mẹ em.  Bố em cũng không lay chuyển được bà. Anh biết mà, bố em rất nể mẹ em...

-Nhưng anh cũng chưa bao giờ có lỗi với mẹ em.  Tại sao bà lại ghét anh?

 

Gương mặt và tia nh́n lạnh lùng, khinh bỉ của bà Thái Nguyên hai năm về trước khi tôi rớt Tú Tài chợt hiện rơ mồn một trong trí óc của tôi. 

-A, hay là mẹ em chê anh là lính trơn, không cấp bậc.  Mẹ sợ anh nghèo, lương lính không đủ tiền nuôi em hay sao?

 

Vân Anh ngước lên nh́n tôi, giọng rất đau khổ:

-Xin anh hiểu cho mẹ em.  Cha mẹ nào mà chẳng muốn con ḿnh sung sướng.  Đó chẳng qua v́ bà thương em, nhưng đó chỉ là một trong những lư do...

 

Như biết ḿnh lỡ lời, nàng bỗng im bặt.  Tôi hỏi dồn:

-Một trong những lư do?  Thế c̣n lư do nào nữa?

 

Vân Anh khẩn nài:

-Em xin lỗi anh, em không thể nói ra được.


Tôi gằn giọng:

-Em không thể nói ra được! em không thể nói ra được!  Hừ, em cứ nói ra đi, anh dư sức đối đầu với sự thực.  Em cứ nói ra đi.

 

Vân Anh bật khóc nho nhỏ:

-Xin anh đừng bắt em nói ra.  Nó chẳng giúp ǵ được chúng ta.  Nó chỉ làm cho anh đau ḷng thêm.

 

Tôi bực tức:

-Làm cho anh đau ḷng thêm?  Làm sao anh có thể đau ḷng hơn bây giờ?  Em cứ việc nói ra.  Dầu sao đi nữa, em cũng phải cho anh biết sự thực.  Anh không muốn mất em mà không biết lư do tại sao.  Em cứ nói.

 

Vân Anh gỡ cặp mắt kiếng đen xuống, lấy khăn mu-soa chậm nước mắt.  Lúc ấy, tôi mới nh́n rơ cặp mắt đỏ hoe của nàng.  Mắt nàng sưng húp và thâm quầng có lẽ v́ khóc và thiếu ngủ.  Tôi cảm thấy xót xa vô hạn.  Vân Anh nh́n thẳng vào mắt tôi, ngập ngừng:

-Anh, xin anh tha thứ cho em...Lư do mà mẹ cấm em không được chơi với anh là v́...là v́...

 

Tôi nóng nảy:

-V́ sao?

-V́... v́ má anh...

 

Rồi nàng bỏ lửng câu nói. 

Tôi chợt hiểu.


Đột nhiên, cơn giận của tôi không biết từ đâu bỗng dưng bốc lên ngùn ngụt đến cực điểm.  Mặt tôi nóng bừng, người tôi run lên, hai bàn tay tôi nắm chặt.  Tất cả máu trong cơ thể dường như dồn hết lên đầu tôi.  Chưa bao giờ trong đời tôi cảm thấy ḿnh giận dữ như vậy.  Rồi như một ḍng nước bị vỡ bờ,  cơn giận ngút ngàn tuôn tràn như thác lũ, không có một cái ǵ ngăn cản được.  Không để cho nàng nói hết lời, tôi xô ghế đứng dậy, chỉ tay vào Vân Anh, lớn tiếng:

-Má tôi th́ sao?  Mẹ cô có thể đối xử với tôi như thế nào cũng được, nhưng tôi cấm mẹ cô, tôi cấm tất cả những người trong gia đ́nh cô, không được nói xấu má tôi. 

 

Vân Anh kéo tay tôi ngồi xuống khẩn nài:

-Anh, xin anh b́nh tĩnh lại, ngồi xuống nghe em nói.

 

Tôi hất tay nàng ra, nghiến răng:

-Tôi thà chịu đau khổ chứ tôi không bao giờ chịu làm con rể một người không xem má tôi ra ǵ.  Má tôi, dù bà có là người như thế nào, bà vẫn là người cưu mang tôi trong suốt chín tháng trường, banh da xẻ thịt để cho tôi chào đời.  Dẫu sao bà vẫn là má của tôi.  Cô có thể hiểu được điều đó hay không?
 
Vân Anh thút thít khóc, van xin:

-Anh Sỹ, xin anh hăy nghe em nói

 

Tôi gằn từng tiếng:

-Tôi không muốn nghe cô nói thêm một điều ǵ nữa.  Cô về đi. 

 

Vân Anh vẫn nài nỉ:
-Anh, xin anh hăy nghe em nói.

 

Nhưng tôi không c̣n nghe Vân Anh nói ǵ nữa.  Tôi hét lên:

-Cô về đi.  Cô về lấy người mà bố mẹ cô đă chọn cho cô. Để xem, rồi cô có được hạnh phúc hay không?  Cô đi đi, hăy đi ngay đi.  Từ nay về sau tôi không muốn gặp cô nữa.  Cô nghe rơ chưa? Cô đi đi.

 

Nói xong, tôi gieo người xuống chiếc ghế, người vẫn run lên bần bật.  Những câu nói của tôi có lẽ đă làm Vân Anh đau đớn đến tột cùng.  Nàng đau khổ gượng đứng dậy, sững sờ, mắt đẫm lệ nh́n tôi một vài giây rồi băng ḿnh chạy nhanh ra cửa.

Ngay lúc đó, tôi cảm thấy hối hận vô cùng v́ tôi đă không kềm hăm được cơn nóng giận của ḿnh.   Lẽ ra, tôi không nên nặng lời với nàng như vậy.   Vân Anh đâu có lỗi ǵ với tôi, với má tôi.   Nàng là người con gái thật đáng thương.  Người gây ra mọi chuyện là bà Thái Nguyên cơ mà. Tôi định đứng dậy phóng ḿnh đuổi theo nàng nhưng không hiểu sao tôi lại không làm mà lại ngồi im bất động nh́n bóng nàng khuất sau khung cửa.

Ngoài đường nắng vẫn chói chang.

 

Những ngày sau đó, tôi ngơ ngẩn như người mất hồn.  Con tim tôi quặn đau mỗi khi nghĩ đến Vân Anh. Tôi cố gắng quên người con gái đó, mặc dù càng cố quên th́ tôi lại càng nhớ hơn.  Tôi nhớ nàng ray rứt, điên cuồng.  Tôi nhớ từng lời nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ của nàng.  Tôi nhớ cả từng tiếng cười ṛn ră, nhớ từng tiếng nấc nghẹn ngào.  Tôi nhớ những ṿng tay ôm mềm mại, nhớ những nụ hôn nồng nàn, tê dại.

Tôi đem chuyện Vân Anh kể cho Duy nghe.  Tôi hỏi nó:

-Mày nghĩ tao làm vậy đúng hay sai?

 

Nó nói:

-Tao nghĩ mày nên suy nghĩ lại.  Vân Anh không phải là người đáng trách.

-Nhưng tao không thể nào làm con rể một người đă khinh khi má tao.  Bà ta không có quyền đó.

-Tao biết, nhưng mày đâu có lấy bà ta.  Mày không cần phải sống chung với bà ta, mày và Vân Anh có thể dọn ra riêng.

-Nhưng Vân Anh là người con rất có hiếu. Vân Anh sẽ không bao giờ dám căi lời mẹ.

-Mày phải thuyết phục nàng.  Nếu Vân Anh yêu mày, nàng sẽ nghĩ lại.

-Khó lắm, tao biết tính của Vân Anh.

-Khó không có nghĩa không thể làm được.  Mày hỏi ư kiến tao, tao cho mày ư kiến.  C̣n chuyện của mày, mày phải tự giải quyết.  Mày phải cố gắng.  Nếu mày cố gắng đủ, tao biết mày và Vân Anh sẽ vượt qua được.

 

Bà Thái Nguyên như bức tường vô h́nh, sừng sững chắn giữa tôi và Vân Anh.  Một bức tường mà đối với tôi, có thể gọi là bức tường ô nhục.  Hải nói đúng, nếu tôi cố gắng, tôi và nàng vẫn có thể vượt qua được.  Nhưng tôi đă không cố gắng.
  
Nhiều lần, tôi đă ép ḿnh viết thư cho Vân Anh với ư định xin nàng tha thứ cho sự nóng giận của tôi.  Nhưng sau khi viết xong, tôi lại xé đi.  Nhiều lần, tôi đă đến trước cửa trường Gia Long, đứng đằng sau gốc cây, lặng người nh́n nàng khi tan học, mà nghe cả cơi ḷng tan nát.  Những lần như vậy,  tôi vẫn chỉ đứng đằng xa, chỉ nh́n nàng để vơi đi nỗi nhớ nhung, nhưng sau cùng tôi lại lặng lẽ bỏ đi.

 

Cái tự ái hăo của thằng con trai 21 tuổi, đời chưa từng trải đă khiến tôi hành động một cách thiếu suy nghĩ, tính toán.  Tôi đă ngu muội để mất đi người con gái tôi yêu và đă thật sự yêu tôi.  Người con gái diễm kiều mang một cái tên rất dễ thương mà có lẽ trọn đời tôi sẽ không bao giờ quên: Vương thị Vân Anh.  Một lần nữa, tôi lại âm thầm, lặng lẽ đem cất h́nh bóng người con gái đáng thương đó vào một ngăn trong quả tim rất nhiều ngăn của tôi. 

 

Tuy nhiên, một điều mà cho đến ngày hôm nay tôi vẫn c̣n tự hănh diện là mối t́nh của tôi dành cho Vân Anh là một mối t́nh rất trong sạch, tinh tuyền, không chút bợn nhơ.  Ngoài những cái hôn vụng dại, tôi hoàn toàn tôn trọng nàng và không hề có một tư tưởng bất chánh nào đối với nàng.  Tôi đă giữ cho nàng cái quư giá nhất của người con gái, mặc dù, người được hưởng cái quư giá nhất đó sau này, không phải là tôi.  

 

Tôi không ân hận, muôn đời không bao giờ ân hận về những ǵ tôi đă làm.

 

Trần Quốc Sỹ