Vui Vười - Tếu 14

Văn Chương Hà ... Lội


Lần đầu tiên từ Mỹ về, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi t́m nhà của một nguời quen làm trưởng một khu phố văn hóa.

Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngơ, tôi hỏi:
"Này các cháu có biết nhà ông Xă trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?"

Một dứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nh́n tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mănh, đáp gọn lỏn:
"Biết, nhưng đe'o chỉ !"

Tôi lắc đầu đi sâu vào ngơ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi:
"Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh ?".

Gă trẻ tuổi này chẳng thèm ḍm ngó ǵ dến tôi, trả lời cộc lốc: "Đe'o biết !"

Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở:
" Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đă không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!"

Chẳng cần suy nghĩ ǵ, ông trưởng khu phố văn hóa đă thuận miệng trả lời tôi ngay:
"Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đe'o nghe!"

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay v́ trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

 "Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đă đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v..v..

Cuối cùng, cháu kêu một em học tṛ trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: "dũng cảm là ǵ?". Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:

        -
Nghĩa là .. là .. đe'o sợ !"


Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông bộ truởng giáo dục và đào tạo, liền đem chuyện thằng bé học tṛ đă cắt nghĩa 2 chữ "dũng cảm" là: "đe'o sợ!" cho ông nghe.

Nghe xong, ông bộ truởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nh́n tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lư, chậm răi dáp:

        -
Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đe'o sai ! .. - !!!

" Đấy, bây giờ luân lư, đạo đức của con nguời dưới chế dộ này như thế đấy. Rồi đây, các thế hệ trẻ miền Nam cũng vậy thôi! Làm sao tránh được ?"

Cô giáo dạy văn thuật xong câu chuyện , rồi buộc miệng than :


        -
Đất nước kiểu này th́ đe'o khá ...!

 

Rồi cô tiếp tục ngâm 2 câu thơ :

Văn hóa đạo đức suy đồi
Học tṛ mất dạy dạy rồi ...
đe'o nghe!


Khi nghe xong câu chuyện của cô giáo con ông trưởng khu phố văn hóa kể , tôi chán ngán , than thở thầm :
 

- Như thế th́ đe'o... tiến bộ nổi.


Khi quay về Mỹ kể chuyện lại cho các bậc tiền bối  trong lớp văn hóa Việt nghe, có một bô lăo gốc Bắc Kỳ
(tới Mỹ theo diện đoàn tụ đă lâu) lắc đầu ngán ngẫm than van :

-
Ở VN đạo đức suy đồi như thế, từ nay ông đe'o...về VN t́m... bồ nhí ...đe'o nữa !

 


A Vietnamese woman called 911 and said that her husband physically abused her. A police officer came to her apartment and wrote the report. She does not speak much English therefore, word by word, the policeman carefully  wrote down every single thing the Vietnamese woman told him. Later a Vietnamese guy translate this report to Vietnamese:

      My husband threats hit me see my mother many times.
     
Ông chồng tôi hăm đánh thấy mẹ tôi nhiều lần. 

      But today he out hand and hit me see my grandmother.
     
Nhưng hôm nay ổng ra tay đánh tôi thấy mụ nội tôi luôn.
 
      Everyday, I make cow cakes, pig skin cakes for him.
     
Ngày nào tôi cũng làm bánh ḅ bánh da lợn cho ổng ăn.
 
      But he told me that I don't know to make any handicapped pants.
     
Nhưng ông bảo tôi là tôi không biết làm cái quần qùe ǵ hết.
 
      Day and night I only know how to watch ship movies.
     
Ngày và đêm tôi chỉ biết coi phim tàu mà thôi.
 
      He said I'm sky horse.
     
Ổng ấy bảo tôi là thứ ngựa trời.
 
      Everyday, I bring my ass go hit cards eat money with a bunch of female horses in the neighborhood.
     
Ngày nào cũng xách đít đi đánh bài ăn tiền với mấy con ngựa cái hàng xóm.
 
      He forbids me to bring those female devils home no more.
     
Ổng cấm tôi không cho mấy con qủy cái đó đến nhà nửa.
 
      Because they have too many stories and like say ugly people different.
     
V́ họ nhiều chuyện và thích nói xấu người khác.
 
      My husband thinks he is delicious.
     
Ông chồng tôi tưởng ổng ngon lắm.
 
      His friends are a bunch of buffalo heads and horse faces.
     
Bạn ông ấy toàn là lủ đầu trâu mặt ngựa.
 
      Everyday they bring their empty asses to my house, eat, drink, play guitar and fart everywhere.
     
Ngày nào họ cũng xách đít không tới nhà tôi ăn uống đàn địt um xùm.
 

      I testicle him go out the street and the truck run over break his head roll to the walk side with the eyes still blinking.
     
Tôi dái cho ổng có ngày đi ra đường xe cam nhông cán đứt đầu lăn vào lề mà hai mắt vẫn c̣n chớp chớp.

 
      He angry and hit me.
     
Ổng giận dử và đánh tôi.

----------------------------

Địch và Ta

 Vợ là "địch", Bồ bịch là "ta".
 Đám cưới đám ma, ta đi với "địch".
 Party du lịch, ta đi với "ta".
 Chiến sự xảy ra, ta về với "địch".
 Nằm trong ḷng "địch", vẫn hướng về "ta".
 Hết tiền xa hoa, t́m về với "địch".
 Chờ túi chắc nịch, sẽ lại thăm "ta" .
 Cuộc sống xa hoa, dại ǵ cho "địch".
 Những điều tốt đẹp, dành hết cho "ta".
 Lời lẽ chua ngoa, lại dành cho "địch".
 Những câu êm đẹp, sẽ nói cùng "ta".
 Lỡ gặp phiền hà, về ngay với "địch".
 Nhớ cười khúc khích, mau lại t́m "ta" .
 Khi bệnh trầm kha, bên ta là "địch".
 Qua cơn nguy kịch, quay lại t́m "ta".
 Giây phút trăng hoa, mà ta cho "địch".
 Cảm thấy chán mệt, hơn khi cho  "ta".
 Thất thế xuống đà, mau t́m về "địch".
 Chờ khi thăng tiến, quay lại t́m "ta" .
 Khi "ta"  bỏ ta, lại về với "địch".
 Mở mắt tỉnh ra, cạnh ta là "địch".
 Cuộc đời quá mệt - v́ "địch" v́ "ta" .
 Âu yếm mặn mà, ta không cho "địch".
 Bây giờ cơ cực,  "ta" lại bỏ ta.
 Ḷng thấy xót xa, quay về t́m "địch".
 Nhưng đă không kịp, "địch" cũng bỏ ta.
 Giờ ngẫm nghĩ ra, hận "ta" thương "địch".
 Cuộc đời đă hết, v́ "địch" bỏ ta.
 Bài học rút ra, v́  "ta" mất "địch".
 Nếu không muốn mệt, đừng nên có "ta".
 Đời vẫn thăng hoa, khi ta c̣n "địch".

 

                                       Tác Giả Vô Danh